Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 62

Những Góc Phố Chưa Kể

3686 từ
Mục tiêu: Tiếp tục xây dựng thói quen chung và sự gắn kết giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua dự án CLB 'Hà Nội trong mắt tôi'.,Làm rõ hơn xung đột nội tâm của Hoàng Minh về sự tự ti, nỗi băn khoăn về bản thân và tình cảm dành cho Lê Ngân.,Gieo mầm sự xuất hiện của yếu tố cạnh tranh (An Nhiên) để tạo áp lực tinh tế cho mối quan hệ của Minh và Ngân.,Khắc họa sự tinh tế trong cảm xúc của Lê Ngân, đặc biệt là khi nhận thấy những 'xao động' từ bên ngoài và phản ứng của Hoàng Minh.,Duy trì không khí lãng mạn, trầm lắng nhưng có chút căng thẳng ngầm của Hà Nội đầu đông.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, An Nhiên
Mood: Romantic, contemplative, subtly tense, thoughtful
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh ngước nhìn bầu trời Hà Nội một cách vô định, nỗi băn khoăn về An Nhiên vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh, tựa như những sợi tơ mỏng mảnh của sương sớm, vừa hư ảo vừa khó lòng xua tan. Dù Lê Ngân đã mở lòng, đã chia sẻ những góc khuất tinh tế nhất về thành phố này với anh, thì sâu thẳm trong lòng Minh, nỗi tự ti vẫn bám víu dai dẳng. Anh sợ rằng mình không xứng đáng với sự tin tưởng ấy, sợ rằng sự khác biệt về xuất thân, về thế giới quan sẽ tạo nên một bức tường vô hình ngăn cách anh và Ngân. An Nhiên, với sự năng động và vẻ ngoài cuốn hút, tựa như một bóng hình vừa lướt qua, đủ để gieo vào lòng anh một hạt mầm lo lắng mơ hồ, dù anh chưa thể gọi tên chính xác.

Hôm nay, cái rét đầu đông vẫn còn vương vấn, nhưng những tia nắng nhạt đã cố gắng len lỏi qua lớp mây xám, mang theo chút hơi ấm yếu ớt. Hoàng Minh và Lê Ngân lại cùng nhau bắt đầu hành trình khám phá cho dự án “Hà Nội trong mắt tôi” của CLB Văn hóa & Truyền thông. Họ quyết định đi sâu vào những ngóc ngách của khu phố cổ, nơi thời gian dường như ngưng đọng, nơi mỗi viên gạch, mỗi mái ngói đều ẩn chứa một câu chuyện chưa kể.

Bước chân họ dẫn lối vào một con ngõ nhỏ trên phố Đinh Liệt, nơi tiếng ồn ào của xe cộ bỗng chốc dịu đi, nhường chỗ cho những âm thanh trầm mặc hơn. Con ngõ hẹp, hai bên là những ngôi nhà ống cổ kính, nhiều tầng, mặt tiền hẹp và san sát nhau. Những bức tường vôi cũ kỹ ngả màu thời gian, được tô điểm bằng lớp rêu phong xanh mướt, như một tấm áo choàng của quá khứ. Dây điện chằng chịt giăng mắc trên cao, tựa như mạng nhện khổng lồ, nhưng không làm mất đi vẻ đẹp cổ kính mà ngược lại, còn tạo nên một nét đặc trưng riêng của phố phường Hà Nội. Mái ngói rêu phong, những ban công sắt uốn lượn đã bạc màu thời gian, tất cả đều kể một câu chuyện về những thế hệ đã từng sống và yêu nơi đây. Vỉa hè chật hẹp, vừa đủ cho hai người đi bộ, khiến họ phải khẽ khàng lách qua những hàng xe máy dựng tạm bợ.

Tiếng rao hàng văng vẳng từ xa, tiếng người nói chuyện rì rầm trong những quán nước vỉa hè, tiếng lách cách của những chiếc bát đĩa từ một quán ăn ẩn mình trong ngõ nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đời thường, êm đềm đến lạ. Mùi phở, bún chả, nem rán thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ từ một ngôi đền nhỏ khuất trong hẻm sâu, và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ kính, tất cả tạo nên một không gian đa chiều, đánh thức mọi giác quan.

Lê Ngân đi chậm rãi phía trước, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo len màu trung tính. Mái tóc đen dài của cô đôi khi được gió khẽ lay động, che đi một phần khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế. Đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất, như thể đang đọc một cuốn sách cổ. Hoàng Minh bước theo sau, tay cầm chiếc máy ảnh cũ, lòng ngập tràn những cảm xúc khó tả. Anh thầm nghĩ, Ngân không chỉ nhìn thấy mọi vật bằng mắt, mà còn cảm nhận chúng bằng cả tâm hồn.

“Anh thấy không?” Lê Ngân khẽ quay đầu lại, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng vẫn đủ rõ ràng giữa những âm thanh xung quanh. Cô chỉ tay vào một mảng tường rêu phong, nơi ánh nắng nhạt xiên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh. “Nếp rêu phong này, nó không chỉ là cũ kỹ, mà là thời gian, là câu chuyện của bao thế hệ. Nó đã chứng kiến biết bao đổi thay, bao thăng trầm của Hà Nội.”

Hoàng Minh chăm chú nhìn theo ngón tay cô, rồi đưa máy ảnh lên chụp một bức. Anh thấy những đường nét trên khuôn mặt Ngân bỗng trở nên sống động hơn khi cô nói về những điều mình yêu mến. “Em Ngân nhìn thấy những điều mà em không nghĩ ai cũng sẽ thấy,” anh nói, giọng nhỏ nhẹ, có chút ngập ngừng. “Nó giống như một thế giới riêng vậy, một thế giới mà không phải ai cũng có thể bước vào.”

Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa một chút bí ẩn, một chút thấu hiểu. “Mỗi ngóc ngách đều có một câu chuyện chưa kể, anh Minh ạ,” cô tiếp lời, rồi lại quay đi, tiếp tục bước đi chậm rãi. “Quan trọng là mình có đủ kiên nhẫn để lắng nghe hay không thôi.”

Họ cứ thế đi bộ, không vội vã. Minh cảm nhận được cái rét cắt da của đầu đông khi gió luồn qua con ngõ hẹp, nhưng trong lòng anh lại có một sự ấm áp lạ thường. Anh ghi chép lại những gì Ngân nói vào cuốn sổ tay chung của họ, cùng với những suy nghĩ của riêng mình. Mỗi khi Ngân dừng lại trước một khung cửa sổ cũ đã bạc màu, hay một cánh cổng gỗ lim đã bong tróc sơn, cô lại trầm tư một lát, rồi khẽ kể một câu chuyện nào đó về Hà Nội. Có khi là về những người thợ thủ công đã từng sống ở đây, có khi là về những mối tình đã chớm nở và lụi tàn sau những khung cửa ấy, có khi lại là về những buổi chiều mưa phùn lất phất mà cô đã từng trải qua.

Hoàng Minh lắng nghe không sót một lời. Anh không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả trái tim. Anh chợt nhận ra, Hà Nội trong mắt Lê Ngân không chỉ là những con phố, những di tích, mà là một linh hồn sống động, là một bảo tàng khổng lồ của cảm xúc và ký ức. Và anh, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, đang được cô dẫn dắt vào thế giới ấy, từng chút một. Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, một sợi dây vô hình đang dần được dệt nên giữa họ, không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng sự chia sẻ chân thành và những khoảnh khắc trầm tư.

Nhưng rồi, một góc nhỏ trong tâm trí anh lại chợt lóe lên một nỗi lo lắng. Liệu anh có thực sự thuộc về thế giới ấy không? Liệu anh có thể hiểu hết những tầng lớp sâu sắc trong tâm hồn cô không? Nỗi tự ti về xuất thân, về sự khác biệt giữa anh và Ngân lại trỗi dậy, như một đám mây xám xịt cố che khuất ánh nắng yếu ớt của niềm hy vọng. Anh vẫn chưa đủ dũng khí để bày tỏ cảm xúc, để nói ra những điều thật sự trong lòng. Cứ mỗi khi anh định mở lời, một cảm giác ngượng ngùng lại ập đến, khiến anh chùn bước. Có lẽ, những lời chưa nói ấy, những cảm xúc bị nén lại ấy, rồi sẽ trở thành một gánh nặng, một khoảng cách vô hình giữa họ.

Minh khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí se lạnh. Anh cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, tập trung vào vẻ đẹp trước mắt. Anh muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc này, từng lời nói của Ngân, từng nét mặt của cô khi cô say sưa kể chuyện. Bởi vì, đối với anh, đó là những kho báu vô giá, là những mảnh ghép đang dần hoàn thiện bức tranh về Hà Nội và về chính Lê Ngân trong trái tim anh.

***

Buổi chiều, khi ánh nắng đã yếu ớt hơn và cái lạnh bắt đầu thấm sâu vào da thịt, Hoàng Minh và Lê Ngân tìm đến quán cà phê "Hoa Sữa" quen thuộc. Quán vẫn vậy, một góc nhỏ yên bình giữa phố phường ồn ã, với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, những chậu cây xanh mướt và ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào cái lạnh bên ngoài. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng, sâu lắng cho không gian.

Họ chọn một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con phố đã bắt đầu lên đèn. Hoàng Minh cẩn thận đặt chiếc máy ảnh xuống bàn, rồi lấy ra cuốn sổ tay và máy tính bảng. Lê Ngân khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm từ ly trà lan tỏa trong lòng bàn tay cô, xua đi cái se lạnh của buổi chiều muộn. Dáng người mảnh mai của cô tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc.

“Chúng ta cùng xem lại ảnh và ghi chép nhé, anh Minh,” Ngân nói, giọng nhẹ nhàng như hơi thở.

Hoàng Minh gật đầu, lòng anh vẫn còn vương vấn những cảm xúc từ buổi sáng. Anh mở máy tính bảng, lướt qua những bức ảnh đã chụp. Những góc phố cổ kính, những nếp rêu phong, những khung cửa sổ nhuốm màu thời gian, tất cả đều hiện lên sống động. Anh nhận ra, dưới ống kính của anh, Hà Nội hiện lên trầm mặc và hoài niệm, nhưng dưới lời kể của Ngân, nó lại có thêm một tầng nghĩa, một linh hồn sâu sắc hơn.

“Những bức ảnh này đẹp lắm, anh Minh,” Ngân khẽ nhận xét, ánh mắt cô dừng lại ở một bức ảnh chụp chiếc ban công sắt uốn lượn. “Anh đã bắt được cái hồn của nó.”

Hoàng Minh thoáng ngượng ngùng. “Là nhờ em Ngân chỉ cho em thấy thôi,” anh đáp, giọng nhỏ nhẹ. Anh cảm thấy một niềm vui khó tả khi được cô công nhận. Anh ghi lại những ý chính, những câu chuyện mà Ngân đã kể vào cuốn sổ tay. Trong khi đó, Ngân lấy một cuốn sổ nhỏ khác ra, bắt đầu phác thảo một vài chi tiết kiến trúc mà họ đã thấy. Những đường nét thanh thoát, tinh tế dần hiện ra dưới ngón tay cô, tựa như một họa sĩ đang tái hiện lại linh hồn của phố cổ.

Hoàng Minh chăm chú nhìn Ngân vẽ. Cô cúi đầu, mái tóc đen dài rủ xuống che một phần khuôn mặt, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Anh nhận ra, Ngân không chỉ có khả năng cảm nhận cái đẹp, mà còn có thể tái hiện nó bằng một cách rất riêng. Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho cô gái Hà Nội này.

“Em Ngân vẽ đẹp thật đấy… Giống như…”, Hoàng Minh định nói một lời khen ngợi, nhưng rồi lại ngập ngừng. Anh muốn nói rằng cô vẽ đẹp như chính Hà Nội trong mắt anh, vừa tinh tế, vừa sâu lắng, vừa có chút bí ẩn. Nhưng những lời ấy lại mắc kẹt trong cổ họng, không thể thoát ra. Anh sợ rằng lời khen của mình sẽ trở nên ngô nghê, không xứng với vẻ đẹp mà cô đang tạo ra. Nỗi tự ti cố hữu lại trỗi dậy, khiến anh chùn bước.

Ngân khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến trái tim Hoàng Minh lỗi nhịp. Có lẽ cô đã nhận ra sự ngập ngừng của anh, hoặc cô chỉ đơn thuần là mỉm cười với thành quả của mình.

“Anh Minh thấy thế nào về ý tưởng này?” Ngân khéo léo chuyển chủ đề, chỉ vào bản phác thảo của mình. “Chúng ta có thể dùng những chi tiết kiến trúc này làm điểm nhấn cho bài thuyết trình, kết hợp với những câu chuyện mà chúng ta đã thu thập được.”

Hoàng Minh gật đầu lia lịa, cố gắng che giấu sự bối rối của mình. “Rất hay ạ, em Ngân. Ý tưởng này rất độc đáo.” Anh thầm nghĩ, ‘Mình lại ngốc rồi.’ Lẽ ra anh nên nói ra những gì mình nghĩ, lẽ ra anh nên bày tỏ cảm xúc của mình. Nhưng rồi, sự rụt rè lại thắng thế. Anh cảm thấy một sự thất vọng nho nhỏ về chính mình, về sự yếu đuối của bản thân.

Khi Ngân với tay lấy cuốn sổ tay chung để ghi lại ý tưởng, tay cô vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay Hoàng Minh. Một dòng điện chạy dọc sống lưng anh, khiến tim anh đập loạn nhịp. Cái chạm nhẹ nhàng, vô tình ấy lại có sức mạnh hơn bất kỳ lời nói nào. Nó khiến anh cảm nhận được sự gần gũi, sự ấm áp từ cô. Anh khẽ rụt tay lại, cảm thấy má mình nóng bừng. Anh lén nhìn Ngân, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, như thể không có gì xảy ra.

Trong khoảnh khắc đó, Hoàng Minh muốn nắm lấy bàn tay cô, muốn nói ra tất cả những gì anh đang nghĩ, những gì anh đang cảm nhận. Anh muốn nói rằng anh thích cô, anh muốn nói rằng anh cảm thấy bình yên và hạnh phúc khi ở bên cô. Nhưng rồi, tất cả những lời ấy lại tan biến vào hư không, chỉ còn lại sự im lặng và những rung động dữ dội trong lòng. Anh biết rằng, những điều chưa nói này rồi sẽ trở thành một gánh nặng, một bức tường vô hình ngăn cách anh và Ngân. Anh tự trách mình vì sự hèn nhát, vì sự ngập ngừng không đáng có.

Anh cúi xuống, giả vờ xem lại những bức ảnh trên máy tính bảng, cố gắng ổn định lại nhịp tim đang đập dồn dập. Ngoài kia, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, hắt những vệt sáng vàng vọt xuống con phố ẩm ướt. Cái rét ngọt của Hà Nội cuối chiều đã thực sự đến, nhưng trong lòng Hoàng Minh, lại là một sự ấm áp pha lẫn bối rối đến lạ.

***

Ánh đèn vàng dịu trong quán cà phê "Hoa Sữa" càng lúc càng trở nên ấm cúng hơn khi màn đêm buông xuống. Ngoài trời, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh sâu hơn của đầu đông. Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn đang miệt mài sắp xếp lại tư liệu, ánh mắt họ chăm chú vào những bức ảnh và những dòng ghi chép. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang vọng, như một lời thì thầm của đêm.

Đúng lúc họ đang bàn luận sôi nổi về cách trình bày ý tưởng cho phần mở đầu của bài thuyết trình, một tiếng chuông gió khẽ kêu leng keng ở cửa. Hoàng Minh và Lê Ngân cùng ngẩng đầu lên. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở ngưỡng cửa, mái tóc đen dài, gương mặt thanh tú, nụ cười hiền.

“Ôi, Minh và Ngân cũng ở đây à?” An Nhiên cất tiếng chào, giọng cô trong trẻo và thân thiện, tựa như một làn gió mới thổi vào không gian tĩnh lặng của quán. Ánh mắt cô nhanh chóng lướt qua Lê Ngân, rồi dừng lại ở Hoàng Minh, sáng lên một cách rõ ràng. “May quá, em đang định tìm Minh hỏi bài tập. Hai anh chị đang làm dự án à? Hay quá vậy!”

Cô không chờ đợi lời mời, tự động bước đến bàn của họ, đặt chiếc túi xách nhỏ lên ghế trống bên cạnh Hoàng Minh. Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài và nụ cười tươi tắn của An Nhiên tạo nên một sự tương phản rõ rệt với vẻ trầm tĩnh của Lê Ngân. Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua người. Sự xuất hiện của An Nhiên lúc này khiến anh cảm thấy bối rối đến lạ.

“Chào An Nhiên,” Lê Ngân khẽ chào lại, giọng nói vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng, chậm rãi quen thuộc. Cô khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt cô không rời khỏi ly trà, nhưng Hoàng Minh biết rằng cô đang tinh tế quan sát mọi diễn biến.

Hoàng Minh cảm thấy lúng túng. Anh không biết nên nói gì, nên phản ứng ra sao. “À… ừm… chào An Nhiên,” anh lắp bắp, giọng nhỏ nhẹ. “Bọn anh đang… đang làm dự án của CLB.” Anh cố gắng giới thiệu An Nhiên với Ngân, dù anh biết họ đã gặp nhau vài lần trước đó. “Đây là Lê Ngân, bạn cùng nhóm với anh. Còn đây là An Nhiên, học cùng khoa với anh.”

An Nhiên mỉm cười với Ngân, một nụ cười xã giao nhưng vẫn đủ thân thiện. “Em chào chị Ngân ạ. Em có biết chị rồi ạ, chị học giỏi lắm.” Rồi cô nhanh chóng quay sang Hoàng Minh, ánh mắt lại trở nên rạng rỡ. “Anh Minh giỏi thật đó, ý tưởng của anh lúc nào cũng độc đáo. Lần trước em nghe anh trình bày ở CLB, em thấy rất ấn tượng luôn.”

Những lời khen ngợi của An Nhiên khiến Hoàng Minh càng thêm bối rối. Anh cảm thấy một chút tự hào, nhưng đồng thời cũng cảm thấy không thoải mái dưới ánh mắt của Lê Ngân. Anh liếc nhìn Ngân, cô vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, khó đoán, nhưng anh có thể cảm nhận được một sự khác biệt nhỏ trong không khí.

“Anh… anh cũng chỉ làm theo thôi mà,” Hoàng Minh đáp, giọng nói có phần ngập ngừng. Anh cảm thấy như mình đang bị kẹp giữa hai luồng không khí khác nhau, một bên là sự nhiệt tình, sôi nổi của An Nhiên, một bên là sự trầm tĩnh, tinh tế của Lê Ngân.

An Nhiên không để ý đến sự ngập ngừng của anh. Cô tiếp tục nói, giọng điệu thân mật hơn. “Anh Minh có thể dành cho em một chút thời gian không? Em đang gặp chút khó khăn với bài tập nhóm, mà em thấy anh giải thích rất dễ hiểu. Em nghĩ anh có thể giúp em được.” Cô đưa ánh mắt mong đợi nhìn Hoàng Minh.

Hoàng Minh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo anh về hai phía. Anh muốn giúp An Nhiên, vì anh luôn là người sẵn lòng giúp đỡ bạn bè. Nhưng đồng thời, anh cũng muốn dành thời gian này cho Lê Ngân, cho dự án của họ, cho những khoảnh khắc mà anh cảm thấy gần gũi với cô nhất.

Lê Ngân khẽ đặt ly trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ, đủ để thu hút sự chú ý. “Chào An Nhiên,” cô lặp lại, chỉ nói ngắn gọn. “Tụi mình đang chuẩn bị cho CLB, khá gấp nên chắc không tiện lắm đâu. Em có thể hỏi các bạn khác trong khoa xem sao.” Giọng nói của cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán mà Hoàng Minh chưa từng thấy trước đây.

Hoàng Minh bất ngờ trước lời nói của Ngân. Anh liếc nhìn cô, thấy ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào ly trà, nhưng anh cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm đang lan tỏa trong không khí.

An Nhiên thoáng ngượng ngùng, nụ cười trên môi cô khẽ cứng lại. “À… vâng ạ. Vậy thôi ạ. Em không làm phiền hai anh chị nữa. Em đi tìm các bạn khác vậy.” Cô đứng dậy, nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn Hoàng Minh. “Anh Minh nhớ giúp em bài tập nhé, nếu anh rảnh.”

Hoàng Minh gật đầu lúng túng, không nói nên lời. Anh cảm thấy một sự khó xử tột độ. Khi An Nhiên quay lưng bước đi, tiếng chuông gió lại kêu leng keng, báo hiệu sự rời đi của cô. Hoàng Minh nhìn theo bóng dáng An Nhiên khuất dần, rồi quay sang nhìn Lê Ngân.

Ngân vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của cô lại ánh lên một tia sáng khó hiểu. Cô khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, rồi lại tiếp tục nhìn vào cuốn sổ tay. “Chúng ta tiếp tục nhé, anh Minh,” cô nói, giọng nói trở lại vẻ dịu dàng, như thể không có chuyện gì vừa xảy ra.

Nhưng Hoàng Minh biết rằng đã có chuyện xảy ra. Anh cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong không khí, một sự căng thẳng vô hình. Nỗi lo lắng về An Nhiên, về những điều chưa nói trong lòng anh, lại càng trở nên rõ ràng hơn. Anh tự hỏi, liệu Lê Ngân có nhận ra điều gì không? Liệu cô có hiểu lầm anh không? Và liệu anh có đủ dũng khí để đối mặt với những cảm xúc ấy, để nói ra những điều thật sự trong lòng, trước khi những lời chưa nói ấy trở thành một khoảng cách không thể vượt qua giữa họ? Ngoài kia, cái rét ngọt của Hà Nội đã bao trùm lấy thành phố, và trong lòng Hoàng Minh, những băn khoăn cứ thế lớn dần, như những cơn mưa phùn kéo dài không dứt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ