Cái rét ngọt của Hà Nội đã bao trùm lấy thành phố như một tấm màn lụa xám, và trong lòng Hoàng Minh, những băn khoăn cứ thế lớn dần, như những cơn mưa phùn kéo dài không dứt. Anh đã trải qua một đêm dài trằn trọc, với những hình ảnh và âm thanh của ngày hôm trước cứ luẩn quẩn trong đầu, như một thước phim cũ kỹ chiếu đi chiếu lại không ngừng. Mãi đến khi trời hửng sáng, khi những tia sáng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mù dày đặc, anh mới chìm vào giấc ngủ chập chờn, không yên.
Sáng sớm hôm sau, khi Hoàng Minh tỉnh dậy, căn phòng trọ nhỏ trên gác mái vẫn còn vương vấn cái lạnh ẩm. Anh ngồi dậy trên chiếc giường đơn, co ro trong chiếc chăn mỏng, rồi bước chân trần xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Anh tiến đến bên bàn học, nơi một chồng sách và tài liệu của dự án CLB 'Hà Nội trong mắt tôi' đang nằm ngổn ngang. Cố gắng tập trung, anh cầm một cuốn sách ảnh về phố cổ Hà Nội lên, lật giở từng trang. Những hình ảnh về những con ngõ nhỏ, những mái nhà rêu phong, những gánh hàng rong quen thuộc lướt qua mắt anh, nhưng tâm trí anh lại không thể bám víu vào chúng.
Ánh mắt anh vô định lạc vào khoảng không trước mặt, xuyên qua ô cửa sổ nhỏ đang lấm tấm hơi sương. Bên ngoài, sương mù vẫn còn bao phủ những mái nhà cũ kỹ, khiến cả khu phố chìm trong một màu trắng đục mờ ảo. Chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng rao hàng của một bà lão bán xôi từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng xe cộ vội vã dưới phố. Không khí trong phòng đặc quánh mùi ẩm mốc nhẹ, xen lẫn chút hơi lạnh còn sót lại từ đêm qua. Anh vẫn còn mặc chiếc áo khoác dày cộp, chiếc áo đã theo anh suốt mùa đông này, cổ áo dựng cao như một thói quen, như thể nó có thể che chắn cho anh khỏi không chỉ cái lạnh bên ngoài mà cả những bão tố trong lòng.
"Liệu Ngân có nhận ra… hay chỉ là mình tự đa tình?" – Câu hỏi đó cứ xoáy sâu trong tâm trí Hoàng Minh, lặp đi lặp lại không ngừng. Anh nhớ lại ánh mắt trầm tĩnh của Lê Ngân, cái cách cô khẽ đặt ly trà xuống bàn, lời nói dứt khoát nhưng vẫn dịu dàng của cô khi từ chối An Nhiên. Có phải cô đang bảo vệ anh? Hay cô chỉ đơn thuần không muốn bị làm phiền trong lúc làm việc? Anh biết mình thật ngốc nghếch khi cứ mãi bám víu vào những suy nghĩ mơ hồ ấy. Anh là ai chứ? Một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội hoa lệ này, có gì mà khiến một cô gái Hà Nội gốc, tinh tế và sâu sắc như Lê Ngân phải để tâm? Nỗi tự ti như một bóng ma, đeo bám anh, gặm nhấm sự tự tin ít ỏi mà anh cố gắng xây dựng. Anh sợ mình không xứng đáng, sợ rằng những cảm xúc đang nhen nhóm trong lòng anh chỉ là sự ảo tưởng hão huyền.
Rồi lại đến An Nhiên. "An Nhiên cô ấy… chỉ là sự quan tâm bình thường thôi đúng không?" – Anh tự hỏi, nhưng câu hỏi đó không mang đến sự trấn an nào. Anh nhớ lại nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt mong đợi khi cô nhìn anh, lời đề nghị giúp đỡ bài tập. Cô ấy luôn nhiệt tình, luôn sôi nổi, luôn khiến anh cảm thấy mình được chú ý. Nhưng cái cách cô nhìn anh, cái cách cô nói chuyện, có gì đó vượt ra ngoài ranh giới của một người bạn học đơn thuần. Và đặc biệt là thái độ của Lê Ngân khi An Nhiên xuất hiện. Sự trầm tĩnh của Ngân đôi khi khiến anh khó hiểu, nhưng lần này, anh cảm thấy một luồng điện nhẹ truyền qua khi cô cất lời. Có phải đó là sự ghen tuông? Hay chỉ là sự khó chịu với một người lạ đột ngột chen ngang vào công việc của họ? Anh không dám nghĩ sâu hơn, vì sợ rằng những suy nghĩ đó sẽ chỉ càng khiến anh thêm bối rối và tự ti.
Anh khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống bàn. Tiếng thở dài của anh như tan vào không khí lạnh lẽo trong căn phòng. Anh đưa tay day day thái dương, cảm thấy nặng nề. Ngoài kia, sương mù dần tan, để lộ ra những mảng trời xám đục. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng lòng anh vẫn nặng trĩu những băn khoăn chưa lời giải đáp. Anh biết, hôm nay anh và Lê Ngân sẽ lại gặp nhau ở thư viện để tiếp tục dự án. Anh phải làm gì để đối mặt với cô, với những cảm xúc rối bời đang cuộn trào trong lòng anh, và với cái bóng dáng mơ hồ của An Nhiên vẫn lảng vảng đâu đó? Anh ước gì mình có thể mạnh dạn hơn, có thể nói ra những điều anh đang nghĩ, nhưng mỗi khi định hình lời nói, chúng lại tan biến như hơi thở hóa khói trong cái rét ngọt của Hà Nội.
***
Buổi trưa hôm đó, cái rét ngọt vẫn còn vương vấn, nhưng bầu trời đã hửng nắng nhẹ, làm dịu đi chút ít cái lạnh buốt. Hoàng Minh đến Thư viện Quốc gia Việt Nam sớm hơn giờ hẹn một chút. Anh cần thêm thời gian để xoa dịu những cảm xúc hỗn loạn trong lòng mình, để có thể đối mặt với Lê Ngân một cách tự nhiên nhất có thể.
Thư viện Quốc gia Việt Nam luôn có một vẻ đẹp cổ kính, tráng lệ mà Hoàng Minh vô cùng yêu thích. Kiến trúc Pháp cổ kính với những cột đá lớn uy nghi, cầu thang rộng lớn dẫn lên các tầng trên, và sảnh chính cao vút mang đến một cảm giác tôn kính đặc biệt. Bước chân anh khẽ khàng trên sàn đá cẩm thạch, tiếng giày da của anh như tan vào không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng lật trang sách khe khẽ đâu đó, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ những góc khuất, và tiếng bút viết sột soạt. Mùi giấy cũ, mực in, và gỗ nồng nàn quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của tri thức, của thời gian, như một lời thì thầm của quá khứ. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn, cao vút, hòa quyện với ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn cổ điển, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tĩnh lặng nhưng cũng đầy ấm áp, mời gọi.
Lê Ngân đã ngồi sẵn ở một chiếc bàn lớn, đặt gần một cửa sổ có tầm nhìn ra hàng cây cổ thụ bên ngoài. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, mái tóc dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, để lộ những đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, đang chăm chú đọc một cuốn sách dày. Khi Hoàng Minh tiến đến gần, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm khẽ chạm vào anh.
“Chào anh,” cô nói nhẹ nhàng, giọng nói vẫn êm ái như làn gió thu. Cô khẽ gật đầu, chỉ một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để Hoàng Minh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
Hoàng Minh đáp lại, giọng hơi ngập ngừng: “Chào Ngân. Em đến lâu chưa?”
“Mới thôi ạ,” Ngân nói, rồi khẽ đẩy một chồng sách và tài liệu về phía anh. “Em đã tìm được một vài tư liệu về kiến trúc Hà Nội xưa, có lẽ sẽ giúp ích cho dự án của mình.”
Họ ngồi đối diện nhau, giữa họ là cuốn sổ tay ghi chép chung, nơi đã chất chứa biết bao nhiêu ghi chú, ý tưởng, và cả những dấu vết của những lần chạm tay vô tình. Minh cố gắng tập trung vào công việc, nhưng anh có thể cảm nhận được một sự khác biệt nhỏ trong không khí giữa họ. Sự tương tác giữa họ không còn tự nhiên, thoải mái như những buổi đầu tiên. Minh cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt trong một lớp vỏ bọc vô hình, cố gắng giữ khoảng cách, tránh những ánh mắt chạm nhau, những cử chỉ vô tình có thể làm lộ ra cảm xúc thật của anh. Anh sợ rằng, chỉ một hành động nhỏ thôi cũng có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh này.
Ngân vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt cô đôi khi dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt Minh, hoặc lướt qua những ghi chú của anh. Cô tinh tế nhận ra sự ngập ngừng, sự bối rối trong từng cử chỉ của anh. Cô bắt đầu trình bày ý tưởng về một góc phố nhỏ mà họ đã khám phá hôm trước.
“Góc phố này mình có thể chọn chụp vào buổi chiều, ánh sáng sẽ đẹp hơn,” Ngân nói, giọng nói vẫn đều đều, không một chút biểu cảm thừa thãi. Cô khẽ chỉ vào một bức ảnh trong cuốn sách ảnh cũ.
Hoàng Minh nhìn vào bức ảnh, rồi lại nhìn Ngân. Anh cảm thấy khó thở. “À… ừm, cũng được,” anh đáp, giọng nói hơi ngập ngừng, yếu ớt. “Em thấy thế nào là hợp lý nhất thì mình cứ làm theo.” Anh cố gắng che giấu sự bối rối của mình bằng cách cúi đầu xuống, giả vờ xem xét kỹ hơn các ghi chú.
Ngân khẽ nhướng mày, một cử chỉ nhỏ mà chỉ những người quen thuộc mới có thể nhận ra. Cô nhìn Minh một thoáng, ánh mắt sâu thẳm như đang dò xét. “Anh có vẻ không được khỏe lắm à? Hay là lo lắng về bài tập?”
Câu hỏi của Ngân khiến Hoàng Minh giật mình. Anh ngẩng phắt dậy, ánh mắt chạm vào ánh mắt cô trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. “À không… không có gì,” anh lắp bắp, vội vàng tránh đi ánh mắt ấy. “Chỉ là… hơi suy nghĩ một chút thôi.” Anh cảm thấy má mình nóng bừng, một cảm giác đỏ mặt quen thuộc ập đến. Anh sợ Ngân sẽ đọc được suy nghĩ của anh, đọc được những bối rối, những nỗi tự ti đang ẩn sâu trong lòng.
Anh cúi đầu xuống, tay vô tình làm rơi chiếc bút chì đang cầm. Tiếng bút chì chạm xuống mặt bàn gỗ tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng sắc nét trong không gian tĩnh lặng của thư viện. Anh vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng cùng lúc đó, Ngân cũng khẽ đưa tay ra. Những ngón tay của họ chạm vào nhau. Một cái chạm nhẹ, thoáng qua, nhưng đủ để khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng Hoàng Minh. Da thịt anh như bị thiêu đốt. Anh lập tức rụt tay lại, như thể vừa chạm phải một vật nóng bỏng. Ngân cũng khẽ rụt tay về, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh.
Lần này, ánh mắt của Ngân nhìn Minh một cách sâu sắc hơn, không còn là sự quan sát trầm tĩnh thường ngày, mà như đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó. Đôi mắt ấy như một hồ nước không đáy, chứa đựng biết bao nhiêu suy tư. Hoàng Minh cảm thấy như toàn bộ nội tâm anh đang bị phơi bày dưới ánh nhìn của cô. Anh đỏ mặt tía tai, cảm thấy vô cùng lúng túng. Anh không biết phải làm gì, phải nói gì. Anh chỉ biết cúi gằm mặt xuống, vội vã tiếp tục công việc, giả vờ như không có gì vừa xảy ra. Anh cố gắng đẩy nhanh nhịp độ, lật giở các trang tài liệu một cách vồ vập, như muốn xua đi cái cảm giác khó xử đang bao trùm lấy anh.
Không gian giữa họ lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng này không còn là sự bình yên như trước, mà là một sự tĩnh lặng đầy căng thẳng, đầy những điều chưa nói. Cái chạm tay vô tình ấy như một làn sóng nhỏ, khẽ gợn lên trên mặt hồ phẳng lặng, để lại những vòng tròn lan tỏa trong lòng cả hai. Hoàng Minh biết, anh không thể mãi trốn tránh. Nhưng anh cũng không biết phải đối mặt như thế nào.
***
Chiều tối hôm đó, Hà Nội bắt đầu chìm vào màn mưa phùn giăng mắc. Những hạt mưa li ti, mỏng manh như sương, nhưng đủ để làm ướt tóc và thấm lạnh vào từng lớp áo. Cái rét ngọt của Hà Nội càng trở nên sâu hơn khi có mưa. Lê Ngân và Mai Chi ngồi ở một góc khuất của quán cà phê 'Hoa Sữa', nơi tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên, hòa cùng tiếng thì thầm trò chuyện của những vị khách khác và tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài khung cửa kính. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, ấm áp bao trùm lấy không gian, phần nào xua đi cái lạnh và sự ẩm ướt từ bên ngoài.
Ngân đang khuấy nhẹ ly trà lài nóng hổi của mình. Hơi ấm từ ly trà truyền vào lòng bàn tay cô, mang lại một chút an ủi giữa cái lạnh thấm thía. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn đang lất phất rơi, làm mờ đi những hình ảnh của phố phường tấp nập. Cô trầm tư, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời suy tư.
Mai Chi, với mái tóc ngắn ngang vai cá tính và đôi mắt sắc sảo, đã quan sát Ngân suốt một lúc lâu. Cô biết rõ bạn mình, biết rằng vẻ trầm tĩnh của Ngân đôi khi chỉ là một lớp vỏ bọc, che giấu đi những gợn sóng cảm xúc sâu bên trong. Mai Chi nhấp một ngụm cà phê, rồi khẽ đặt xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ thu hút sự chú ý của Ngân.
“Này Ngân,” Mai Chi nói, giọng điệu thẳng thắn nhưng vẫn đầy quan tâm. “Mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Mấy hôm nay cứ thấy mày trầm hơn mọi khi.”
Ngân thở dài nhẹ, một hơi thở gần như không nghe thấy. Cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể cảnh mưa phùn có thể giúp cô tìm thấy lời giải đáp cho những băn khoăn của mình. “Không có gì…” cô đáp, giọng nhỏ đến mức Mai Chi phải hơi nghiêng người lắng nghe. “Chỉ là… thấy hơi lạ thôi.”
Mai Chi nhướng mày, ánh mắt cô xoáy sâu vào Ngân. “Lạ cái gì? Lạ về thằng Minh à? Hay là về con bé An Nhiên cứ lượn lờ quanh nó?” Mai Chi không hề vòng vo, cô đi thẳng vào vấn đề, như một mũi tên trúng đích.
Lời nói của Mai Chi khiến Ngân khẽ giật mình. Cô quay lại nhìn bạn, ánh mắt có chút gợn, như thể Mai Chi vừa chạm vào một vết thương kín đáo. “Mày để ý à?” Ngân hỏi, trong giọng nói có chút bất ngờ.
Mai Chi bật cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ thấu hiểu. “Tất nhiên rồi. Mày cứ tưởng mày giấu được ai hả? Tao là bạn mày, tao biết mày như lòng bàn tay. Con bé đó nó cứ nhìn Minh như… à mà thôi.” Mai Chi dừng lại, không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. “Quan trọng là mày thấy sao?” Cô đẩy cốc cà phê về phía Ngân, như muốn mời Ngân chia sẻ.
Ngân lại nhẽ nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ của trà lài như đánh thức các giác quan của cô, nhưng không đủ để xua đi sự bối rối trong lòng. Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc, tạo thành một bức màn mờ ảo giữa cô và thế giới bên ngoài. Cô suy nghĩ một lúc, rồi khẽ nói, giọng vẫn nhỏ và có chút ngập ngừng: “Chỉ là… cảm thấy có chút… không thoải mái.”
“Đó, tao biết ngay mà!” Mai Chi reo lên, không quá lớn để làm ảnh hưởng đến không khí quán cà phê, nhưng đủ để thể hiện sự đắc thắng của cô. “Mày nói thật đi, mày có thích thằng Minh không?”
Câu hỏi của Mai Chi như một nhát dao bén nhọn, đâm thẳng vào trái tim đang hỗn loạn của Ngân. Cô siết chặt ly trà trong tay, cảm nhận hơi ấm từ gốm sứ truyền vào lòng bàn tay. Ánh mắt cô lướt qua Mai Chi, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn vẫn giăng mắc, như đang cố gắng che giấu đi những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Cô không trả lời trực tiếp câu hỏi của Mai Chi, mà chỉ khẽ lắc đầu, như thể tự phủ nhận một điều gì đó với chính mình. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn cô, một giọt nước mắt vô hình lăn dài, một nỗi bâng khuâng khó tả. Trên gương mặt cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng đôi mắt sâu thẳm kia lại ánh lên một tia sáng yếu ớt, như một ngôi sao lạc lõng giữa màn đêm mưa phùn Hà Nội. Cái cảm giác "không thoải mái" mà cô vừa nói không chỉ đến từ sự xuất hiện của An Nhiên, mà còn đến từ chính những rung động mơ hồ trong lòng cô, những rung động mà cô vẫn đang cố gắng chối bỏ, che giấu. Cô biết, đã đến lúc cô phải đối diện với chúng, nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng.