Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 83

Dưới Mái Hiên Cũ, Nỗi Lòng Mới

3243 từ
Mục tiêu: Thực hiện milestone quan trọng của chương: Hoàng Minh và Lê Ngân có một cuộc trò chuyện riêng tư, thẳng thắn hơn về những nỗi sợ và sự tự ti của mình.,Khắc họa sự phát triển đột phá trong mối quan hệ của Minh và Ngân, từ sự dè dặt, ngại ngùng sang giai đoạn thấu hiểu và mở lòng hơn.,Làm sâu sắc thêm nội tâm của cả hai nhân vật, đặc biệt là những nỗi sợ hãi và bất an mà họ che giấu.,Phản ánh đúng giai đoạn 'falling_action' của Arc 2, giải quyết những căng thẳng tích tụ từ các chương trước (đặc biệt là sau sự kiện Quang Huy và những lần Minh kìm nén cảm xúc).,Duy trì tông trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và nhịp độ chậm rãi đặc trưng của truyện.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân
Mood: Căng thẳng (ban đầu), xúc động, chân thành, lãng mạn, thấu hiểu, hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Hà Nội chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong căn phòng trọ nhỏ bé trên gác mái, Hoàng Minh vẫn trằn trọc. Tiếng xe buýt đêm cuối cùng đã im bặt, chỉ còn tiếng gió lùa khe khẽ qua ô cửa sổ, mang theo cái lạnh se sắt của cuối đông. Cậu nằm ngửa, mắt nhìn trân trân lên trần nhà lấm tấm vết ố vàng, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt trầm tĩnh của Lê Ngân, cái cách cô đứng im lìm dưới mái hiên bến xe buýt, và cả sự hèn nhát của chính cậu. Mỗi khi nghĩ đến, một cảm giác nặng nề, khó chịu lại dâng lên trong lồng ngực. Cậu đã có cơ hội, không chỉ một mà rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều tự nhốt mình trong cái vỏ bọc rụt rè, sợ hãi.

Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tấm rèm mỏng, hắt lên bức tranh phác thảo phố cổ đặt trên bàn học. Đó là bức tranh Ngân đã vẽ, với những mái nhà rêu phong, những con ngõ nhỏ uốn lượn, và đâu đó thấp thoáng một gánh hàng hoa quen thuộc. Từng nét chì mềm mại, tinh tế như chính con người cô. Minh với tay lấy bức tranh, lật mặt sau, nơi có dòng chữ nhỏ xíu mà cô đã ghi vội: “Tặng cậu, người bạn đồng hành của những chuyến xe buýt.” “Người bạn đồng hành.” Cậu lẩm nhẩm. Chỉ là người bạn. Nhưng cậu muốn nhiều hơn thế, khao khát nhiều hơn thế. Cái khao khát ấy cháy bỏng, nhưng lại bị dập tắt bởi chính nỗi tự ti, mặc cảm của cậu.

Minh nhớ lại buổi chiều hôm ấy, khi cậu đã cố gắng cất lời, nhưng rồi tiếng còi xe buýt đã át đi tất cả. Cậu nhớ ánh mắt Ngân, không hề phán xét, chỉ có sự chờ đợi, một sự chờ đợi im lặng mà cậu đã không dám đáp lại. Lần nào cũng vậy. Luôn là cái khoảnh khắc cậu sắp sửa nói ra, thì một nỗi sợ vô hình lại trỗi dậy, siết chặt lấy cổ họng cậu, khiến lời nói cứ tắc nghẹn lại. Cậu sợ cô cười nhạo, sợ cô cho rằng cậu viển vông, sợ cô sẽ nhìn thấy cái “tỉnh lẻ” trong con người cậu, cái mà cậu đã cố gắng giấu kín bấy lâu nay. Cậu sợ rằng cô sẽ thấy cậu không xứng đáng, không đủ tốt, không đủ tầm để đứng cạnh một cô gái Hà Nội gốc, tinh tế và sâu sắc như Ngân. Những lời Quang Huy nói, dù chỉ là bâng quơ, vẫn cứ văng vẳng trong đầu cậu, như một lời khẳng định cho những lo sợ thầm kín ấy.

Cái phòng trọ nhỏ hẹp này, vốn là nơi trú ngụ an toàn, giờ đây bỗng trở nên ngột ngạt. Mùi ẩm mốc cũ kỹ hòa lẫn với mùi đồ ăn còn vương vất từ bữa tối, khiến không khí càng thêm nặng nề. Cậu thở dài, bật dậy ngồi phắt dậy. Ánh sáng mờ ảo của buổi sớm đã bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng vẫn chưa đủ để xua đi bóng đêm trong lòng cậu. Cậu vò đầu bứt tai, mái tóc đen rối bù càng khiến cậu trông thêm phần bơ phờ. “Mình không thể cứ thế này mãi được,” cậu thì thầm, giọng nói khản đặc như chưa nói chuyện suốt mấy ngày. “Mình phải nói ra. Dù kết quả có thế nào, mình cũng phải nói ra.” Quyết tâm ấy, như một ngọn lửa nhỏ, bùng lên trong cậu, xua đi phần nào cái lạnh giá của nỗi sợ hãi.

Cậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hé mở tấm rèm. Ngoài kia, những hạt mưa phùn vẫn lất phất rơi, giăng mắc một tấm màn mờ ảo lên những mái nhà xám xịt. Hà Nội vẫn thế, trầm mặc và lặng lẽ, nhưng hôm nay, trong mắt Minh, nó không còn là nơi xa lạ mà cậu cần cố gắng hòa nhập nữa. Nó là nơi mà cậu muốn thuộc về, nơi mà cậu muốn cùng Ngân xây đắp những kỷ niệm. Cậu siết chặt nắm tay. Đã đến lúc đối mặt. Đã đến lúc phải dũng cảm. Cậu không thể cứ để những “điều chưa nói” này trở thành một gánh nặng, một quả bom hẹn giờ trong mối quan hệ mong manh của họ. Nó phải được tháo gỡ, ngay hôm nay. Cậu nhìn ra xa, về phía những tòa nhà cao tầng của thành phố, nơi có trường đại học, nơi có Ngân. Cậu sẽ nói. Bằng mọi giá.

***

Buổi chiều cùng ngày, một cảm giác căng thẳng lạ thường bao trùm lấy Hoàng Minh khi cậu đứng chờ Lê Ngân ở hành lang giảng đường Đại học Ngoại Thương. Mưa phùn đã tạnh hẳn, nhưng bầu trời vẫn âm u, xám xịt, như phản chiếu tâm trạng bồn chồn của cậu. Tiếng chuông báo giờ giải lao vừa dứt, hàng loạt sinh viên ùa ra từ các lớp học, tạo nên một bản hợp xướng ồn ào của tiếng bước chân, tiếng trò chuyện rôm rả và tiếng cười đùa. Cậu đứng nép vào một góc, cố gắng làm cho mình trở nên vô hình, nhưng trái tim thì đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hơi thở cậu khẽ phập phồng, cảm giác khô khốc nơi cổ họng khiến cậu phải nuốt khan liên tục.

Minh mặc chiếc áo khoác dày quen thuộc, màu xanh rêu đã sờn nhẹ ở khuỷu tay, cổ áo dựng cao để che đi cái lạnh cuối đông vẫn còn vương vấn. Dáng người hơi gầy của cậu trông có vẻ lạc lõng giữa dòng người năng động, tự tin của trường đại học. Cậu nhìn đồng hồ, từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Cậu đã tập dượt những lời muốn nói hàng trăm lần trong đầu, nhưng giờ đây, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại một mớ hỗn độn của lo lắng và quyết tâm. Đôi mắt cậu vẫn toát lên vẻ ngơ ngác thường thấy, nhưng hôm nay, ẩn sâu bên trong là một ánh nhìn kiên định lạ lùng.

Rồi cậu nhìn thấy Ngân. Cô bước ra từ một phòng học ở cuối hành lang, dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên bờ vai gầy. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu xám than, phối cùng chiếc quần tây ống đứng đơn giản nhưng vô cùng thanh lịch. Vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng của cô luôn khiến người khác phải dè chừng, nhưng trong mắt Minh, đó lại là vẻ đẹp cuốn hút không thể cưỡng lại. Cô vẫn cầm trên tay cuốn sách dày, đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua đám đông, rồi vô tình chạm phải ánh mắt của cậu.

Minh cảm thấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu cứng đờ người, tưởng chừng như không thể cử động được nữa. Ngân khẽ nhướn mày, đôi mắt cô ấy dừng lại ở cậu lâu hơn mọi khi, như nhận ra một điều gì đó khác lạ. Cô không vội vàng bước đi, mà dừng lại cách cậu vài bước chân, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng một sự chú ý đặc biệt đã hiện hữu trong ánh nhìn ấy. Cậu biết, đây là cơ hội của cậu.

"Ngân..." Minh cất lời, giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi run rẩy, gần như bị tiếng ồn ào xung quanh nuốt chửng. Cậu bước đến gần cô hơn một chút, đôi bàn tay nắm chặt vào nhau sau lưng. "Mình... mình có chuyện muốn nói riêng với cậu."

Lê Ngân vẫn nhìn cậu, đôi mắt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng Minh cảm nhận được một sự chờ đợi im lặng. "Ừm. Có chuyện gì vậy?" Giọng cô vẫn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng có chút tò mò khẽ lay động trong đó. Cô không hỏi dồn, không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Đó là điều mà Minh luôn trân trọng ở cô – sự điềm đạm và khả năng lắng nghe.

"Mình... mình muốn mời cậu đi cà phê," Minh nói tiếp, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy quá mức. Cậu hít một hơi thật sâu, nuốt nước bọt. "Mình có vài điều cần nói... với cậu."

Ngân không trả lời ngay. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh, như đang cố gắng đọc được điều gì đó trong ánh mắt bối rối của cậu. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, chỉ có tiếng sinh viên cười nói, tiếng chuông xe đạp lanh canh từ xa vọng lại, và tiếng tim Minh đập thình thịch. Cậu cảm thấy như tất cả mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía mình, dù thực tế chẳng ai để ý đến hai người họ. Cậu sợ cô từ chối, sợ cô sẽ nói rằng cô bận, sợ cô sẽ lại nhìn cậu với ánh mắt thờ ơ như mọi khi.

Cuối cùng, Ngân khẽ gật đầu. "Được thôi." Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ, không hề thay đổi. "Để mình cất sách đã."

Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến, khiến Minh suýt chút nữa bật thốt thành tiếng thở phào. Cậu cười gượng, nụ cười hơi méo mó vì căng thẳng. "À... ừm. Mình chờ cậu ở cổng nhé."

Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất khẽ, gần như vô hình, nhưng đủ để khiến trái tim Minh hẫng đi một nhịp. Cô quay người, bước vào thư viện. Minh đứng đó, ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng cô, cho đến khi cô khuất hẳn sau cánh cửa kính. Cậu cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự kiên cường lạ lùng đang chảy trong huyết quản. Cậu đã thành công bước đầu. Quan trọng nhất là cô đã đồng ý. Cậu biết, cuộc nói chuyện sắp tới sẽ không hề dễ dàng, nhưng ít nhất, cậu đã không trốn tránh nữa. Cậu đã chọn đối mặt.

Họ cùng bước ra khỏi khuôn viên trường, không khí có chút căng thẳng nhưng cũng đầy mong đợi. Hà Nội lúc chạng vạng vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, những con phố bắt đầu lên đèn, báo hiệu một buổi tối nữa đang về. Tiếng xe cộ vẫn ồn ã, nhưng trong tâm trí Minh, tất cả đều mờ nhạt, chỉ còn lại hình bóng Ngân đang bước đi bên cạnh, và những lời cậu sắp sửa nói ra.

***

Quán Cà phê "Hoa Sữa" nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian. Cánh cửa gỗ kính cũ kỹ khẽ kẽo kẹt khi Hoàng Minh mở ra, dẫn lối vào một không gian ấm cúng, thoang thoảng mùi cà phê rang xay thơm lừng. Âm nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ một góc quán, hòa cùng tiếng pha chế lách cách của người barista và tiếng trò chuyện thì thầm của vài cặp đôi đang hẹn hò. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây giăng mắc khắp nơi, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, hoài cổ.

Họ chọn một chiếc bàn nhỏ nằm khuất trong góc, gần cửa sổ. Bên ngoài, trời vẫn âm u, thỉnh thoảng những hạt mưa phùn lại lất phất rơi, gõ nhẹ lên mái hiên và ô cửa kính, tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ. Cái lạnh se sắt của cuối đông vẫn còn đó, nhưng trong quán cà phê, hơi ấm từ những tách nước, những ánh đèn, và cả sự hiện diện của Ngân, khiến Minh cảm thấy lòng mình dịu lại đôi chút.

Minh gọi hai ly cà phê đen nóng, còn Ngân thì chọn một ly trà thảo mộc. Khi những ly nước được đặt xuống bàn, hơi ấm từ tách cà phê bốc lên, làm mờ đi một phần gương mặt Minh. Cậu nhìn Ngân, đôi mắt trầm tĩnh của cô đang hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang trượt dài trên mặt kính. Cậu cảm thấy cổ họng mình lại khô khốc, những lời đã chuẩn bị sẵn lại trở nên vụng về, xa lạ.

"Ngân..." Minh cất tiếng, giọng cậu khàn khàn, hơi run rẩy. Ngân khẽ quay đầu lại, đôi mắt cô nhìn thẳng vào cậu, không hề né tránh. Sự điềm tĩnh ấy của cô vừa là nguồn động viên, vừa là áp lực đối với Minh. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Mình... mình biết cậu có thể thấy mình hơi... khác biệt." Cậu ngừng lại, ánh mắt lảng tránh, nhìn xuống tách cà phê. "Mình từ tỉnh lẻ lên, không quen với cuộc sống ở đây, đôi khi cảm thấy mình không đủ tốt... không xứng đáng với một người như cậu."

Minh nói ra những lời chất chứa bấy lâu, từng câu từng chữ đều mang theo nỗi mặc cảm sâu sắc. "Mình biết mình rụt rè, mình ít nói, mình không sành điệu như những người bạn khác của cậu. Mình... mình luôn lo lắng về mọi thứ, về việc học, về tương lai, về việc mình có hòa nhập được với Hà Nội hay không. Mình sợ hãi cái sự rộng lớn của thành phố này, sợ hãi cái cách mọi người nhìn nhận mình." Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự tổn thương. "Mình cũng thấy Quang Huy... cậu ấy tự tin, giỏi giang, và cậu ấy... cậu ấy tốt hơn mình nhiều."

Ngân vẫn im lặng lắng nghe, không hề ngắt lời. Đôi mắt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng Minh cảm nhận được một sự thấu hiểu sâu sắc trong ánh nhìn ấy. Khi Minh nhắc đến Quang Huy, Ngân khẽ cúi đầu, một cử chỉ rất khẽ, nhưng đủ để Minh nhận ra.

Sau một khoảnh khắc im lặng, Ngân đặt tách trà xuống, hai bàn tay đan vào nhau trên mặt bàn gỗ. Giọng cô nhẹ nhàng, trầm ấm, như tiếng nhạc acoustic đang vang lên trong quán. "Minh à..." Cô nhẹ nhàng ngắt lời, nhìn thẳng vào anh, ánh mắt không hề dao động. "Mình hiểu cảm giác của cậu."

Minh ngạc nhiên. Cậu không ngờ Ngân lại phản ứng như vậy. Cậu tưởng cô sẽ cười nhạo, hoặc ít nhất là ngạc nhiên.

Ngân tiếp tục, giọng cô trầm hơn, nhưng từng lời đều chứa đựng sự chân thành hiếm có. "Nhưng mình cũng có những nỗi sợ riêng." Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, gần như không nghe thấy. "Mọi người thường nghĩ mình lạnh lùng, ít nói, nhưng thực ra... đó là cách mình tự bảo vệ." Cô ngập ngừng một chút, như đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp. "Mình sợ mở lòng, sợ bị tổn thương, sợ mất đi sự tự chủ. Vẻ ngoài trầm tĩnh của mình đôi khi chỉ là một cái vỏ bọc, một bức tường để mình không phải đối mặt với những cảm xúc phức tạp."

Minh lắng nghe từng lời của Ngân, trái tim cậu như được gột rửa. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng một cô gái mạnh mẽ, độc lập như Ngân lại có những nỗi sợ hãi tương tự. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt cô, thấy một sự yếu mềm ẩn giấu mà cậu chưa từng thấy trước đây.

"Mình... mình luôn cố gắng giữ khoảng cách với mọi người," Ngân nói tiếp, giọng cô nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình. "Bởi vì mình sợ, khi mình quá gần gũi, mình sẽ bị ràng buộc, bị tổn thương. Mình sợ những cảm xúc sẽ chi phối mình, và mình sẽ không còn là chính mình nữa." Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Minh, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên định lóe lên trong đôi mắt cô. "Và... mình cũng nhận ra cảm xúc của cậu."

Lời nói ấy, dù nhẹ nhàng, lại như một tiếng sét đánh ngang tai Minh. Cậu sững sờ, không thể tin vào tai mình. Cô ấy... cô ấy nhận ra cảm xúc của cậu? Và cô ấy...

Ngân khẽ mỉm cười, một nụ cười rất khẽ, nhưng lần này, nó không còn là nụ cười xã giao mà là một nụ cười chân thành, đầy thấu hiểu. "Mình cũng... mình cũng có những rung động."

Cả quán cà phê dường như chìm vào tĩnh lặng. Minh cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh giá của mùa đông và cả những nỗi sợ hãi đã đeo bám cậu bấy lâu. Cậu nhìn Ngân, không nói nên lời, chỉ biết hít thở thật sâu, cố gắng ghi nhớ khoảnh khắc này, từng chi tiết nhỏ nhất. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật những đường nét tinh tế, và đôi mắt cô, giờ đây không còn vẻ trầm tĩnh lạnh lùng mà ánh lên một sự dịu dàng, chân thành.

Họ ngồi im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng và tiếng mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ làm nền. Sự im lặng này không còn là sự im lặng ngột ngạt, khó chịu như trước, mà là một sự im lặng đầy ý nghĩa, nơi hai tâm hồn đang giao thoa, thấu hiểu lẫn nhau. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Minh, như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. Cậu không còn cảm thấy mình đơn độc nữa. Cậu không còn cảm thấy mình lạc lõng trong cái thành phố rộng lớn này nữa.

Minh khẽ đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay Ngân đang đặt trên bàn. Bàn tay cô lạnh ngắt, nhưng hơi ấm từ Minh dần truyền sang, xua đi cái lạnh ấy. Ngân không rút tay lại, chỉ khẽ siết nhẹ ngón tay cậu, như một lời đáp lại cho cử chỉ của cậu.

Họ cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn rơi, giăng mắc một tấm màn mờ ảo lên con phố nhỏ. Hà Nội vẫn thế, vẫn trầm mặc và lặng lẽ, nhưng giờ đây, trong mắt Minh, nó đã trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi ẩm ướt của đất trời sau mưa, tạo nên một hương vị đặc trưng, một hương vị của sự khởi đầu mới.

Những điều chưa nói đã được nói ra. Những nỗi sợ hãi đã được chia sẻ. Và trong khoảnh khắc ấy, giữa quán cà phê "Hoa Sữa" ấm cúng, dưới cái rét ngọt của Hà Nội và tiếng mưa phùn lất phất, Hoàng Minh và Lê Ngân biết rằng, mối quan hệ của họ đã bước sang một chương mới, sâu sắc và gắn kết hơn. Một cánh cửa mới vừa mở ra, dẫn lối cho những cảm xúc chân thành, những rung động đầu tiên của tuổi trẻ, không còn chỉ dừng lại ở những thói quen giản dị nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ