Chiếc xe buýt màu xanh của Hoàng Minh từ từ khuất dạng trong màn mưa phùn, để lại Lê Ngân một mình dưới mái hiên nhỏ, giữa bến xe vắng hoe và không gian nhuộm một màu xám bạc. Cô vẫn đứng đó, như một bức tượng trầm mặc, mặc cho gió lạnh lùa qua vạt áo khoác mỏng, mặc cho những hạt mưa li ti đã kịp làm ẩm mái tóc đen nhánh. Ánh mắt cô dõi theo chiếc xe đến tận khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo, rồi tan biến hoàn toàn vào dòng chảy hối hả của thành phố.
Một tiếng thở dài rất khẽ thoát ra từ môi cô, nhẹ đến mức chính cô cũng không nghe thấy. Cái chạm tay thoáng qua dưới mái hiên lúc nãy, sự rụt rè của Minh, và cả câu nói lấp lửng của cậu, tất cả như một thước phim quay chậm lướt qua tâm trí Ngân. Cô hiểu, hay ít nhất là cảm nhận được, sự giằng xé trong lòng cậu. Cái cách cậu né tránh ánh mắt cô, cái run rẩy rất khẽ khi cậu cảm nhận được hơi ấm từ tay cô, tất cả đều không thoát khỏi tầm nhìn tinh tế của Lê Ngân. Cô biết Minh có nhiều điều muốn nói, nhiều nỗi bận lòng muốn bày tỏ, nhưng dường như có một sợi dây vô hình nào đó luôn níu giữ cậu lại, khiến cậu không thể cất thành lời. Cô tự hỏi, liệu có phải là nỗi tự ti mà cậu vẫn thường che giấu, hay là một điều gì đó sâu xa hơn, phức tạp hơn mà cô chưa thể chạm tới?
Hà Nội đêm nay thật lạ. Mưa phùn không dứt, lất phất trên từng mái ngói, từng tán cây, len lỏi vào từng ngõ nhỏ. Mùi hoa sữa cuối mùa, nồng nàn đến day dứt, vẫn vương vấn đâu đó, hòa quyện với mùi ẩm ướt của đất trời. Ngân nhích người lại gần hơn cột đèn, ánh sáng vàng vọt hắt xuống, tạo nên một quầng sáng mờ ảo quanh cô. Cô khẽ đưa tay lên vuốt mái tóc ướt nhẹ, cảm nhận cái se lạnh thấm vào da thịt. Cô chợt nhớ đến ánh mắt bối rối của Minh khi cậu nói "Tôi không sao", dù rõ ràng cậu đang run lên vì lạnh. Lại là những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt, những lời dối lòng vụng về.
Ngân không vội vã. Cô vẫn đứng đó, để mặc thời gian trôi qua trong im lặng, để mặc những suy nghĩ miên man len lỏi trong tâm trí. Cô không phải là người vồ vập, không phải là người sẽ chủ động phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Ngân tin rằng, mọi chuyện đều có thời điểm của nó. Cứ để cảm xúc tự nhiên mà lớn lên, tự nhiên mà bộc lộ. Nhưng đôi khi, sự kiên nhẫn ấy cũng khiến cô băn khoăn. Liệu sự trầm tĩnh của cô có vô tình trở thành một bức tường vô hình, khiến Minh càng khó lòng vượt qua? Cô nhìn những dòng xe cộ hối hả lướt qua, mỗi chiếc xe mang theo một câu chuyện, một số phận. Và cô, cùng với Minh, cũng đang trên một chuyến xe như thế, chậm rãi, đôi khi dừng lại, nhưng vẫn luôn tiến về phía trước, dù chưa biết điểm đến cuối cùng là ở đâu.
Cái rét ngọt của Hà Nội những ngày cuối đông dường như càng lúc càng thấm thía. Ngân khẽ co vai lại, siết chặt chiếc áo khoác. Cô nhìn xuống bàn tay mình, nhớ lại cái chạm nhẹ nhàng trên tay áo Minh. Đó không phải là một cử chỉ có chủ đích, mà là một phản xạ tự nhiên của cô khi thấy cậu lạnh. Nhưng có lẽ, với Minh, nó lại mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn nhiều. Cô hiểu sự nhạy cảm của cậu, sự dễ tổn thương ẩn giấu dưới vẻ ngoài rụt rè. Và chính điều đó lại khiến cô càng muốn quan tâm, muốn bảo vệ. Nhưng bằng cách nào đây, khi cả hai đều đang chìm trong những "điều chưa nói"?
Cuối cùng, một chiếc xe buýt khác cũng lăn bánh đến. Ngân bước lên xe, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Cô nhìn ra ngoài, vẫn là màn mưa phùn giăng mắc, vẫn là những con phố cổ kính chìm trong ánh đèn vàng vọt. Hà Nội vẫn thế, vẫn trầm mặc và duyên dáng, vẫn là chứng nhân cho những câu chuyện tình yêu cứ đến rồi đi. Và câu chuyện của cô và Minh, liệu sẽ đi về đâu trong những ngày tháng thanh xuân này? Cô khẽ tựa đầu vào cửa kính, để cái lạnh từ bên ngoài thấm vào má. Một cảm giác bâng khuâng khó tả len lỏi trong lòng, tựa như mùi hoa sữa cuối mùa, vừa nồng nàn, vừa day dứt, vừa gợi nhớ, vừa tiếc nuối. Mọi thứ vẫn còn đó, lơ lửng, chờ đợi một ngày nào đó được gọi tên.
***
Sáng hôm sau, Hoàng Minh thức giấc trong căn phòng trọ "Gác Mái" quen thuộc. Trời vẫn còn tờ mờ sáng, ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ nhỏ chưa đủ để xua đi cái ẩm ướt, lạnh lẽo còn vương vấn từ đêm mưa. Cậu nằm yên trên giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, nơi có một vết nứt nhỏ hình con rắn đang bò ngang. Đêm qua, cậu đã trằn trọc rất lâu, những hình ảnh về Lê Ngân cứ lởn vởn trong đầu, đặc biệt là khoảnh khắc cô khẽ chạm vào tay áo cậu dưới mái hiên.
Cái chạm tay đó, nhẹ như một sợi tơ, nhưng lại đủ sức khuấy động cả một vùng tâm trí cậu. Nó không phải là một cái nắm tay, không phải một cái ôm, mà chỉ là một sự tiếp xúc vô tình, tự nhiên đến nỗi cậu không biết nên diễn giải nó ra sao. Liệu Ngân có thực sự quan tâm đến cậu như cậu vẫn hy vọng, hay đó chỉ là một hành động đơn thuần của sự lịch thiệp, của một cô gái Hà Nội tinh tế trước vẻ run rẩy của một chàng trai tỉnh lẻ? Cậu không biết. Và chính cái không biết đó mới là điều giày vò Hoàng Minh hơn cả.
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn. Hình ảnh Quang Huy, chàng trai Hà Nội hào hoa với vẻ tự tin ngút trời, lại hiện lên. Cậu nhớ lại sự bối rối của mình khi thấy Ngân nhận bức tranh từ Quang Huy, và cả nỗi tự ti dâng lên khi so sánh bản thân với cậu ta. Minh biết, cậu không có cái khí chất phóng khoáng, cái sự tự tin bẩm sinh ấy. Cậu chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn, mang theo khát vọng đổi đời và nỗi lo hòa nhập.
Minh ngồi bật dậy, co ro trong chiếc chăn mỏng. Cái lạnh cuối đông len lỏi qua khe cửa, khiến cậu rùng mình. Cậu nhìn sang góc phòng, nơi chiếc áo khoác cậu mặc đêm qua vẫn còn vắt trên ghế, vương mùi ẩm ướt của mưa phùn. Một cảm giác cô đơn bủa vây lấy cậu. Ở cái thành phố này, cậu biết bao nhiêu người, nhưng để tìm một người thực sự thấu hiểu được những nỗi niềm sâu kín trong lòng cậu, thì dường như chỉ có duy nhất Ngân. Nhưng cô ấy, liệu có bao giờ thực sự hiểu được?
Cậu bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt. Cậu đi đến bàn học, nơi bức tranh phác thảo của Ngân vẫn nằm đó, như một lời nhắc nhở không ngừng. Bức tranh ấy, với những nét chì mềm mại, khắc họa một góc phố cổ trầm mặc dưới màn mưa, đúng như cảnh tượng đêm qua. Nó tinh tế, sâu lắng, và mang một vẻ đẹp rất riêng, rất "Ngân". Cậu đưa tay chạm nhẹ vào nét vẽ, cảm nhận sự tinh tế toát ra từ đó. Ngân đã vẽ nó cho cậu. Điều đó có ý nghĩa gì? Một sự quan tâm thông thường giữa những người bạn, hay là một điều gì đó hơn thế?
Hoàng Minh lại chìm vào độc thoại nội tâm. "Cậu có thực sự xứng đáng với cô ấy không, Minh?" Giọng nói trong đầu cậu vang lên, đầy sự nghi ngờ. "Cậu có gì để mang lại cho Ngân? Cậu chỉ là một sinh viên tỉnh lẻ, với tương lai còn mờ mịt, với bao nhiêu nỗi lo cơm áo gạo tiền. Ngân thì khác, cô ấy là con gái Hà Nội, tinh tế, giỏi giang, và có một thế giới riêng mà cậu có lẽ không bao giờ chạm tới được."
Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí cậu, khiến nỗi tự ti càng lúc càng lớn dần. Cậu muốn được mạnh mẽ, muốn được tự tin bày tỏ tình cảm của mình, muốn được nắm lấy bàn tay cô và nói ra tất cả. Nhưng rồi, cái sự sợ hãi bị từ chối, cái lo lắng làm hỏng đi mối quan hệ mong manh này lại kéo cậu lùi lại. Cậu sợ, sợ rằng nếu cậu tiến thêm một bước, cậu sẽ phá vỡ đi tất cả những gì tốt đẹp đang có. Cậu sợ làm mất đi cái sự tinh tế, mong manh trong mối quan hệ này, cái sự quan tâm thầm lặng mà cậu trân trọng hơn bất cứ điều gì.
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi thở ra một làn hơi trắng đục. Cái lạnh cắt da cắt thịt của Hà Nội những ngày cuối đông dường như cũng không thể lạnh bằng nỗi lòng cậu lúc này. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một vài tia nắng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt. Một ngày mới lại bắt đầu, và những nỗi bận lòng của Hoàng Minh vẫn còn đó, nặng trĩu trong lòng, tựa như những "điều chưa nói" cứ mãi lơ lửng trong không khí.
***
Buổi chiều, Thư viện Quốc gia Việt Nam vẫn mang một vẻ uy nghi, cổ kính lạ thường. Những cột đá lớn sừng sững, cầu thang rộng mở ra không gian tráng lệ, và sảnh chính cao vút, tất cả đều toát lên một vẻ trang trọng, tôn kính tri thức. Bên trong, mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với một chút bụi thời gian, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị bên ngoài. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn cổ điển kết hợp với ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy nghiêm túc.
Hoàng Minh và Lê Ngân ngồi đối diện nhau tại một góc bàn quen thuộc trong phòng đọc rộng lớn. Họ đang cùng làm một bài tập nhóm khá phức tạp về kinh tế vĩ mô. Hoàng Minh, với khả năng phân tích và tổng hợp thông tin tốt, đang kiên nhẫn giải thích một mô hình kinh tế cho Ngân. Giọng cậu nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng và logic, từng câu chữ đều được cậu cẩn thận sắp xếp. Cậu cố gắng dùng những ví dụ dễ hiểu, vẽ ra sơ đồ minh họa trên giấy nháp để Ngân dễ hình dung.
"Ở đây, khi chính phủ sử dụng chính sách tài khóa mở rộng, ví dụ như tăng chi tiêu công hoặc giảm thuế, nó sẽ tác động trực tiếp đến tổng cầu," Minh nói, ngón tay cậu lướt trên sơ đồ. "Khi tổng cầu tăng, nếu nền kinh tế chưa đạt mức sản lượng tiềm năng, thì GDP sẽ tăng, nhưng đồng thời, áp lực lạm phát cũng sẽ xuất hiện."
Ngân chăm chú lắng nghe, đôi mắt sâu và trầm của cô dõi theo từng nét vẽ, từng lời giải thích của Minh. Thỉnh thoảng, cô lại khẽ gật đầu, hoặc đưa ra một câu hỏi sắc sảo, thể hiện sự nắm bắt vấn đề nhanh chóng và khả năng tư duy độc lập.
"Vậy nếu nền kinh tế đã ở mức sản lượng tiềm năng rồi thì sao?" Ngân hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Chính sách tài khóa mở rộng lúc đó sẽ gây ra hệ quả gì, Minh?"
Minh hơi khựng lại một chút, rồi cậu mỉm cười. "Đó là một câu hỏi rất hay, Ngân. Nếu đã đạt sản lượng tiềm năng, thì việc tăng tổng cầu sẽ chủ yếu dẫn đến lạm phát mà không tăng trưởng nhiều về sản lượng. Bởi vì các nguồn lực đã được sử dụng tối đa rồi." Cậu giải thích thêm, cảm thấy một sự kết nối trí tuệ sâu sắc với Ngân. Cậu thích cái cách Ngân tư duy, thích cái cách cô ấy không ngừng đặt câu hỏi để đào sâu vấn đề.
Trong những khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy thoải mái và tự tin hơn bao giờ hết. Cậu quên đi những nỗi lo lắng, những mặc cảm về xuất thân, chỉ tập trung vào việc chia sẻ kiến thức và cùng Ngân khám phá những vấn đề học thuật. Cậu nhìn thấy vẻ đẹp của Ngân không chỉ ở gương mặt trái xoan thanh tú, mái tóc đen dài, mà còn ở sự tinh tế trong tư duy, sự thông minh ẩn chứa trong đôi mắt trầm tĩnh. Trang phục của Ngân hôm nay vẫn là gam màu trung tính, một chiếc áo len mỏng màu be và quần vải ống rộng, đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch rất riêng của cô.
Nhưng rồi, khi ánh mắt cậu vô tình chạm vào gương mặt Ngân, cậu chợt nhận ra vẻ đẹp tinh tế ấy lại một lần nữa khiến nỗi tự ti trong lòng cậu trỗi dậy. Ngân như một đóa hoa lan quý phái, còn cậu, chỉ là một cây cỏ dại ven đường. Sự khác biệt ấy, một lần nữa, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí Minh. Một cảm giác bối rối thoáng qua, khiến cậu hơi lúng túng trong lời giải thích tiếp theo.
Ngân không bỏ qua sự thay đổi rất nhỏ ấy. Cô khẽ nheo mắt, ánh mắt quan sát của cô dừng lại trên gương mặt Minh. Cô thấy sự trầm tư thoáng qua trong đôi mắt cậu, thấy cái cách cậu khẽ siết chặt cây bút. Ngân hiểu, có lẽ Minh đang lại chìm vào những suy nghĩ miên man của riêng cậu, những nỗi bận lòng mà cậu vẫn giấu kín.
"Minh có vẻ mệt," Ngân khẽ nói, giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng. "Hay là nghỉ một chút đi? Chúng ta đã làm việc liên tục hơn hai tiếng rồi."
Minh giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Ngân. Cậu không ngờ Ngân lại tinh ý đến vậy. Cậu khẽ lắc đầu, cố gắng che giấu sự bối rối. "Tôi... tôi không sao. Tôi vẫn ổn."
Ngân không nói gì thêm, nhưng ánh mắt cô vẫn nhìn cậu, như thể muốn xuyên thấu vào những góc khuất trong tâm hồn cậu. Cô khẽ đặt cây bút xuống, rồi từ từ gấp cuốn sách lại. Hành động đó của Ngân như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, một sự quan tâm thầm lặng mà không cần đến lời nói. Minh cảm thấy lòng mình dấy lên một cảm giác ấm áp, nhưng đồng thời cũng là một nỗi bối rối khó tả. Cô ấy luôn tinh tế như thế, luôn để ý đến những điều nhỏ nhặt nhất, luôn quan tâm đến cậu theo một cách rất riêng. Và chính điều đó lại càng làm tăng thêm áp lực cho Minh, áp lực phải đối diện với những cảm xúc thật của mình, áp lực phải xứng đáng với sự quan tâm ấy.
Họ cùng rời thư viện, bước ra ngoài khi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Cái se lạnh của cuối đông vẫn còn vương vấn, nhưng không khí đã trở nên trong lành, mát mẻ hơn sau cơn mưa đêm qua. Tiếng bước chân của họ khẽ khàng vang vọng trên hành lang lát đá cổ kính. Cả hai đều im lặng, nhưng đó không phải là một sự im lặng khó chịu, mà là một sự im lặng đầy ẩn ý, nơi những cảm xúc không lời được trao đổi qua từng ánh mắt, từng cử chỉ. Minh cảm thấy một sự dồn nén trong lòng, một thôi thúc mạnh mẽ muốn nói ra những điều cậu vẫn giữ kín, nhưng rồi lại thôi.
***
Con đường từ thư viện ra bến xe buýt quen thuộc giờ đây mang một vẻ trầm lắng khác lạ. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên những mái nhà cổ kính và những tán cây xà cừ cổ thụ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối đông, cùng với mùi khói xe và bụi đường đặc trưng của Hà Nội. Hai người họ bước đi cạnh nhau, không quá gần, cũng không quá xa, một khoảng cách vừa đủ để cảm nhận sự hiện diện của đối phương, nhưng cũng vừa đủ để giữ lại những riêng tư, những nỗi niềm chưa nói.
Minh cố gắng tìm một lời để bắt chuyện, để phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Cậu đã nghĩ ra biết bao nhiêu câu từ trong đầu, nhưng khi đối diện với Ngân, mọi thứ đều như mắc kẹt lại trong cổ họng. Cậu muốn hỏi cô về cảm nghĩ của cô về bài tập nhóm, muốn hỏi về những dự định của cô, hay đơn giản chỉ là một câu bâng quơ về thời tiết. Nhưng rồi, cái sự rụt rè cố hữu lại thắng thế. Cậu sợ rằng bất cứ lời nào cậu nói ra cũng sẽ trở nên vụng về, vô nghĩa, hoặc tệ hơn là làm hỏng đi bầu không khí mong manh này.
"Ngân này..." Minh khẽ cất lời, giọng cậu nhỏ đến nỗi gần như hòa vào tiếng còi xe từ xa vọng lại. Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự bối rối và một chút hy vọng.
Ngân khẽ quay đầu lại, đôi mắt trầm tĩnh của cô nhìn thẳng vào cậu, như một câu hỏi không lời. Cô vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng Minh cảm nhận được một sự chú ý đặc biệt trong ánh nhìn của cô.
"À không... không có gì," Minh vội vàng chữa lời, cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cậu quay đi, ánh mắt lảng tránh, tự trách mình vì sự yếu đuối, sự thiếu tự tin. Cậu đã có cơ hội, một cơ hội nhỏ nhoi, nhưng cậu lại để nó vụt mất. Nỗi tự ti về bản thân, về việc mình không xứng đáng với một cô gái như Ngân, lại dâng lên, nhấn chìm mọi ý định muốn bày tỏ.
Ngân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại quay đi, tiếp tục bước đi trong im lặng. Minh không biết cô ấy đang nghĩ gì, nhưng cậu cảm thấy một sự thất vọng tràn trề trong lòng. Cậu ước gì mình có thể mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn. Cậu ước gì mình có thể thoát ra khỏi cái vỏ bọc rụt rè, thoát ra khỏi những nỗi sợ hãi đang giam cầm mình.
Họ đến bến xe buýt. Mái che đơn giản, ghế ngồi kim loại đã trở nên quen thuộc đến mức gần gũi. Tiếng xe buýt phanh kít, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tất cả như một bản hòa tấu hỗn độn của cuộc sống đô thị. Một chiếc xe buýt vừa lăn bánh đi, để lại một khoảng trống nhỏ trước mặt họ. Trong khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi đó, Minh cảm thấy một thôi thúc mãnh liệt chưa từng có. Đây rồi, cơ hội của cậu. Cậu phải nói ra.
Cậu hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng. Cậu định quay sang Ngân, định nắm lấy tay cô và nói hết những điều cậu đã chất chứa bấy lâu. Những nỗi lo lắng, những mặc cảm, những tình cảm sâu kín mà cậu vẫn giấu kín. Cậu muốn kể cho cô nghe về quê nhà cậu, về những ước mơ của cậu, về cái cách cô đã thay đổi cuộc sống của cậu ở Hà Nội này.
Nhưng rồi, một tiếng còi xe buýt lớn vang lên, át đi tất cả những suy nghĩ trong đầu Minh. Một chiếc xe màu xanh quen thuộc đang từ từ tiến đến, phanh lại ngay trước mặt họ.
"Xe đến rồi," Ngân khẽ nói, giọng cô ấy vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cô không nhìn Minh, chỉ hướng ánh mắt về phía cánh cửa xe đang mở ra.
Minh như bị dội một gáo nước lạnh. Mọi lời nói, mọi cảm xúc đang dâng trào trong lòng cậu, đều bị tiếng còi xe buýt và câu nói của Ngân dập tắt một cách tàn nhẫn. Lại một lần nữa, cậu lại không thể nói ra. Lại một lần nữa, những "điều chưa nói" lại tiếp tục bị nén chặt, bị chôn giấu sâu hơn trong lòng.
Cậu khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một nỗi tiếc nuối khó tả, pha lẫn sự thất vọng về chính bản thân mình. Cậu biết, Ngân đang chờ đợi điều gì đó từ cậu. Ánh mắt cô ấy, cử chỉ của cô ấy, tất cả đều ngầm báo hiệu điều đó. Nhưng cậu lại quá yếu đuối, quá rụt rè.
Cậu bước lên xe buýt, tìm một chỗ trống gần cửa sổ. Cậu quay đầu nhìn ra ngoài, thấy Ngân vẫn đứng đó dưới mái hiên, bóng dáng cô ấy nhỏ nhắn và trầm tĩnh. Cô không nhìn về phía cậu, mà chỉ đứng yên, như một phần không thể thiếu của khung cảnh hoàng hôn Hà Nội. Cậu không biết cô ấy đang nghĩ gì, không biết cô ấy có thất vọng về sự im lặng của cậu hay không.
Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa nhỏ lại bùng lên, rồi lại bị những nỗi sợ hãi và tự ti dập tắt. Những điều chưa nói, những cảm xúc phức tạp, những băn khoăn về tương lai, tất cả vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí lạnh lẽo của mùa đông Hà Nội. Mối quan hệ của họ, dường như đã vượt ra khỏi những "thói quen giản dị", đã chất chứa những tầng ý nghĩa sâu sắc hơn. Nhưng để định nghĩa được nó, để gọi tên được nó, lại cần một sự dũng cảm mà Minh vẫn chưa thể tìm thấy. Và những "điều chưa nói" ấy, cứ lơ lửng, cứ dồn nén, như một quả bom hẹn giờ trong trái tim cậu, chờ đợi một ngày nào đó được bùng nổ, hay sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới lớp vỏ bình yên giả tạo.