Tiết học cuối cùng của buổi chiều kết thúc, tiếng chuông báo giờ reo vang dội, như xé toang bầu không khí tĩnh lặng trong giảng đường. Ngay lập tức, hành lang của Đại học Ngoại Thương dần trở nên nhộn nhịp, ồn ã hơn. Tiếng ghế kéo sột soạt, tiếng bước chân rầm rập, tiếng sinh viên râm ran trò chuyện, xô đẩy nhau ùa ra khỏi các lớp học, tạo thành một dòng chảy hối hả. Hoàng Minh và Lê Ngân không vội vàng như những người khác. Họ cùng nhau thu dọn sách vở, tài liệu một cách từ tốn, chậm rãi, như thể muốn kéo dài thêm chút thời gian được ở cạnh nhau trong không gian riêng tư còn sót lại của căn phòng học.
Khi họ bước ra khỏi lớp, ánh nắng chiều đã ngả vàng, xiên qua khung cửa kính lớn của tòa nhà, in bóng hai người dài và mảnh trên nền sàn gạch hoa cương bóng loáng. Không khí se lạnh của mùa đông Hà Nội vẫn còn vương vấn, nhưng có một sự ấm áp lạ lùng đang lan tỏa trong lòng Minh, xua đi cái giá buốt thường trực. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm và tự nhiên hơn hẳn khi đi cạnh Ngân, không còn cái cảm giác dè dặt, e ngại như những ngày đầu. Vai họ đôi khi khẽ chạm vào nhau một cách vô thức, không còn là sự vô tình mà như một lẽ tự nhiên, một sự gắn kết mới mẻ.
Minh quay sang nhìn Ngân. Cô vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trước. Nhưng có điều gì đó đã khác. Khóe môi cô đôi khi khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhẹ khi Minh kể một câu chuyện vui vu vơ về buổi học sáng nay, hay một sự cố nhỏ nhặt ở căng-tin. Nụ cười ấy không còn là sự đáp lại xã giao, mà như một cánh cửa vừa hé mở, cho phép Minh nhìn vào một góc nhỏ ấm áp trong tâm hồn cô. Nó khiến Minh thấy mình được chào đón, được chấp nhận.
"Tiết này Ngân có hiểu hết không?" Minh hỏi, giọng cậu không còn nhỏ nhẹ, ngập ngừng như trước. Thay vào đó là một sự tự tin nhẹ nhàng, một sự quan tâm chân thành. "Anh thấy phần phân tích chính sách kinh tế vĩ mô hơi khó hiểu một chút, đặc biệt là mấy cái biểu đồ đường Phillips ấy."
Ngân khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cô chạm vào Minh, không né tránh. "Cũng tạm ổn, nhưng đúng là có một vài khái niệm cần đọc thêm sách tham khảo. Thầy giảng nhanh quá." Cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng không còn quá kiệm lời. "Cậu có muốn chiều nay mình ở lại thư viện một lát không? Có mấy cuốn sách anh Khoa nói khá hay, có thể giúp mình hiểu rõ hơn."
Minh cảm thấy một niềm vui sướng thầm kín dâng lên trong lòng. Ngân đang chủ động gợi ý! Đây không còn là một cuộc hẹn hò gượng ép, mà là một sự kết nối tự nhiên, xuất phát từ nhu cầu chung và sự thoải mái khi ở bên nhau. Cậu gật đầu ngay lập tức, nụ cười trên môi tự nhiên nở rộ. "Được chứ! Anh cũng định như vậy. Hay là lát nữa mình ghé Quán Hoa Sữa rồi qua thư viện sau? Anh hơi đói rồi."
"Ừm," Ngân đáp, ánh mắt cô lướt qua Minh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những tán cây xà cừ cổ thụ đang rụng lá. "Cà phê ở đó cũng ngon."
Mùi sách vở mới xen lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ căng-tin, mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường tràn vào theo làn gió, lấp đầy không gian. Minh cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong không khí xung quanh họ, không chỉ là sự thay đổi của thời tiết từ mưa phùn sang nắng ấm, mà còn là sự ấm áp trong chính mối quan hệ của cậu và Ngân. Cậu đưa tay xoa nhẹ cuốn sách giáo trình trên tay Ngân một cách vô thức, như một cử chỉ nhỏ nhặt để khẳng định sự hiện diện, sự gần gũi của mình. Ngân không hề phản ứng, chỉ khẽ nhích cuốn sách lên một chút, như chấp nhận sự thân mật không lời ấy.
Trong những bước chân chậm rãi trên hành lang vắng dần, Minh chợt nhận ra rằng, những nỗi sợ hãi về xuất thân, về sự khác biệt giữa cậu và Ngân, dù vẫn còn đó một chút mơ hồ, nhưng đã không còn đè nặng lên tâm trí cậu như trước. Cuộc trò chuyện hôm nào tại Quán Cà phê Hoa Sữa, nơi cả hai đã dũng cảm bóc tách những lớp vỏ bảo vệ, chia sẻ những nỗi lòng sâu kín nhất, đã thực sự là một bước ngoặt. Cậu hiểu rằng Ngân cũng có những bất an riêng, những áp lực từ gia đình, từ chính bản thân mình. Cô không phải là một cô gái Hà Nội hoàn hảo, xa vời như cậu từng nghĩ. Cô cũng là một người trẻ với những trăn trở, những nỗi lo toan. Và điều đó, thật kỳ lạ, lại khiến Ngân trở nên gần gũi hơn, chân thực hơn.
Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, Minh vẫn còn một chút dè dặt. Nỗi tự ti, dù đã được giải tỏa phần nào, vẫn là một hạt mầm tiềm ẩn. Liệu sự tự tin mới mẻ này có bền vững không? Liệu cậu có thể giữ vững được vị trí này bên cạnh Ngân, một cô gái tinh tế và đặc biệt như vậy? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Minh, như những đám mây nhỏ lướt qua bầu trời trong xanh sau cơn mưa. Nhưng rồi, khi cậu nhìn sang Ngân, thấy ánh mắt cô vẫn bình yên, vẫn tin tưởng, những lo lắng ấy lại tan biến đi ít nhiều. Cậu tự nhủ, chỉ cần cậu chân thành, chỉ cần cậu cố gắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Hà Nội không vội được đâu, và tình cảm của họ cũng vậy, cứ chậm rãi, từ tốn mà vun đắp.
Họ cùng nhau bước xuống những bậc cầu thang đá quen thuộc, tiếng bước chân hòa vào tiếng xe cộ vù vù bên ngoài khuôn viên trường. Gió chiều lùa qua những tán cây, mang theo hơi lạnh đặc trưng của Hà Nội những ngày cuối đông, nhưng trong lòng Minh lại cảm thấy ấm áp lạ thường. Cậu biết rằng, mỗi bước chân này, mỗi khoảnh khắc được ở bên Ngân, đều là những dấu vết nắng ấm đang dần xua đi những ngày mưa phùn ảm đạm trong thanh xuân của cậu.
***
Hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời Hà Nội. Ngoài trời đã tối hẳn, cái se lạnh của mùa đông bao trùm lấy không gian, nhưng bên trong Quán Cà phê "Hoa Sữa", một bầu không khí ấm cúng lạ thường vẫn đang hiện hữu. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng và những dây đèn led nhỏ lấp lánh, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, như một bức tranh cổ điển. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi trà thảo mộc dịu nhẹ và chút hương bánh ngọt mới ra lò, lấp đầy không gian, xua đi cái lạnh giá bên ngoài. Nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ ở góc quán, tiếng guitar mộc mạc hòa cùng tiếng hát trầm ấm, như ru lòng người vào một cõi yên bình.
Hoàng Minh và Lê Ngân ngồi ở góc quen thuộc của quán, nơi có một ô cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ. Những cuốn sách và tài liệu học tập nằm ngổn ngang trên chiếc bàn gỗ mộc. Họ không nói nhiều, nhưng sự im lặng giữa họ không còn gượng gạo hay xa cách. Thay vào đó, nó trở nên dễ chịu, thấu hiểu, như thể hai tâm hồn đang trò chuyện không lời. Minh đôi khi ngước lên nhìn Ngân đang chăm chú đọc sách, ánh sáng hắt lên mái tóc đen nhánh của cô, tạo thành một vầng sáng mờ ảo. Ngân, nhận ra ánh mắt của Minh, cũng không hề né tránh. Cô khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu, rồi khóe môi cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rất khẽ, như một bí mật được chia sẻ giữa hai người.
"Phần này cậu đã đọc chưa?" Minh khẽ hỏi, chỉ vào một đoạn trong cuốn sách kinh tế học. Giọng cậu thì thầm, sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng và ấm áp ấy. "Anh thấy giáo trình viết hơi khó hiểu, có lẽ cần tham khảo thêm."
Ngân khẽ gật đầu. "Em có đọc qua rồi. Có một thuật ngữ này, theo em hiểu thì nó là..." Cô bắt đầu giải thích, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng từng câu chữ đều rõ ràng, mạch lạc. Ánh mắt cô vẫn nhìn vào cuốn sách, nhưng Minh cảm nhận được sự kết nối giữa họ, sự trao đổi kiến thức và suy nghĩ không chỉ dừng lại ở mặt chữ. Cô đôi khi đưa ra những ví dụ thực tế, những phân tích sâu sắc, khiến Minh phải gật gù tán đồng.
"Đúng là Ngân phân tích sâu sắc thật đấy," Minh nói, cảm thấy mình như được mở mang thêm nhiều điều. "Anh cứ nghĩ mãi mà không ra được cái ý này."
Ngân chỉ khẽ mỉm cười, không đáp lời. Cô nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Minh nhìn cô, lòng cậu tràn ngập một cảm giác bình yên và mãn nguyện. Cậu thích cái cách Ngân không khoa trương, không cần phải chứng tỏ điều gì, nhưng sự thông minh và tinh tế của cô luôn tự động tỏa sáng.
Một lúc sau, Minh nhẹ nhàng lấy ra cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người. Cuốn sổ đã dày lên đáng kể với những ghi chú cẩn thận, những sơ đồ phức tạp mà cậu và Ngân đã cùng nhau xây dựng. Cậu lật đến trang cuối cùng, nơi cậu đã bổ sung thêm vài chi tiết từ buổi học sáng nay, và một dòng chữ nhỏ bằng nét bút chân phương của mình. Dòng chữ chỉ là một lời cám ơn đơn giản, nhưng ẩn chứa cả một sự trân trọng và biết ơn sâu sắc về sự hiện diện của Ngân trong cuộc sống của cậu, về những chia sẻ, những thấu hiểu mà họ đã dành cho nhau. Cậu khẽ đóng cuốn sổ lại, rồi nhẹ nhàng đẩy nó sang phía Ngân.
Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào cuốn sổ tay. Cô không hỏi gì, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười rất khẽ, như thể chỉ dành riêng cho Minh. Cô mở cuốn sổ ra, lướt mắt qua những dòng ghi chú của Minh. Khi ánh mắt cô dừng lại ở dòng chữ cuối trang, nụ cười trên môi cô giãn ra một chút, và đôi mắt cô ánh lên một sự thấu hiểu. Nó không phải là một nụ cười rạng rỡ, mà là một nụ cười kín đáo, chứa đựng nhiều cảm xúc hơn cả ngàn lời nói. Cô không nói gì, chỉ khẽ chạm nhẹ đầu ngón tay vào dòng chữ đó, như muốn cảm nhận từng nét bút của Minh, rồi ngước nhìn cậu. Ánh mắt cô lúc này không còn vẻ trầm tĩnh hay thờ ơ nữa, mà tràn đầy sự ấm áp, sự tin tưởng, và một chút gì đó mong manh, dễ vỡ.
Minh cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Trong khoảnh khắc ấy, giữa những kệ sách gỗ cũ kỹ và mùi cà phê nồng nàn, một lời hứa không lời, một sự thấu hiểu sâu sắc, đã được trao đổi giữa hai tâm hồn. Cậu biết rằng, đây không chỉ là một cuốn sổ ghi chép, mà là một minh chứng cho hành trình mà họ đang cùng nhau đi, một dấu ấn cho những cảm xúc đang dần lớn lên. Mối quan hệ của họ, sau tất cả những dè dặt và nỗi sợ hãi, đã thực sự bước sang một chương mới, ấm áp và gắn kết hơn. Hà Nội vẫn se lạnh, mưa phùn có thể vẫn giăng mắc, nhưng trong lòng họ, đã có nắng ấm sau mưa. Tiếng pha chế cà phê lách cách từ quầy bar xa xa, tiếng lật trang sách khe khẽ, và tiếng nhạc acoustic du dương, tất cả đều trở thành một phần của khoảnh khắc ấy, của câu chuyện tình yêu đang chầm chậm nảy nở giữa lòng thành phố cổ kính.
***
Khi Minh và Ngân rời Quán Cà phê "Hoa Sữa", bóng tối đã bao trùm hoàn toàn thành phố. Gió đêm lùa qua những con phố, mang theo cái lạnh se sắt, hanh khô đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Hơi thở của Minh hóa thành làn khói trắng mờ ảo mỗi khi cậu cất lời. Họ cùng nhau bước đi trên vỉa hè lát gạch, dưới ánh đèn đường vàng vọt, hướng về phía bến xe buýt gần trường. Cả hai đều đã quen với quãng đường này, đã cùng nhau đi qua biết bao tối muộn như thế, nhưng tối nay, mọi thứ dường như khác biệt hơn.
Họ đứng đợi chuyến xe buýt cuối ngày ở bến quen thuộc. Tiếng xe buýt phanh két kít từ xa vọng lại, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện râm ran và tiếng rao vặt của những gánh hàng rong còn sót lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên bản giao hưởng của phố đêm Hà Nội. Minh và Ngân đứng gần nhau hơn bình thường, vai họ khẽ chạm nhẹ vào nhau trong cái lạnh tái tê. Sự gần gũi ấy không còn là điều khiến Minh phải ngượng ngùng hay Ngân phải giữ khoảng cách. Thay vào đó, nó là một sự ấm áp, một sự an ủi trong đêm đông.
"Hôm nay Ngân có vẻ vui hơn mọi ngày," Minh khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, hơi thở tạo thành làn khói trắng xóa trong không khí lạnh. Cậu không quay sang nhìn Ngân, mà nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn xe buýt đang dần hiện ra.
Ngân mỉm cười nhẹ. "Cũng bình thường thôi. Chắc tại bài tập chiều nay không khó lắm." Cô nói dối, bởi cô biết rõ lý do của sự vui vẻ ấy không nằm ở bài tập. Nó nằm ở Minh, ở những lời chân thành cậu đã nói, ở cái cách cậu quan tâm, và ở cả dòng chữ nhỏ trong cuốn sổ tay.
"Anh còn nhớ những ngày đầu ra Hà Nội, mọi thứ đều xa lạ, mọi thứ đều lạnh lẽo," Minh kể, giọng cậu trầm xuống một chút, như đang hồi tưởng. "Cái rét đầu đông cắt da cắt thịt, những con đường đông đúc, những gương mặt xa lạ... Anh cứ nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ quen được." Cậu ngừng lại một lát, rồi tiếp tục, lần này giọng cậu có chút gì đó nhẹ nhõm hơn. "Nhưng bây giờ thì khác. Hà Nội vẫn thế, vẫn lạnh, vẫn đông đúc. Nhưng anh không còn cảm thấy xa lạ nữa. Anh thấy quen thuộc, thấy ấm áp." Cậu khẽ liếc nhìn Ngân, ánh mắt cậu chất chứa nhiều điều chưa nói. "Chắc tại có Ngân ở đây."
Ngân lắng nghe một cách chăm chú. Cô không nói gì, chỉ khẽ dựa đầu vào vai Minh một thoáng, một cử chỉ vô cùng hiếm hoi và bất ngờ. Cú chạm nhẹ ấy như một dòng điện ấm áp chạy qua người Minh, khiến trái tim cậu như ngừng đập trong một khoảnh khắc. Vai Ngân gầy, nhưng dựa vào lại mang đến cho cậu một cảm giác vững chãi lạ thường. Cử chỉ ấy không kéo dài, chỉ vỏn vẹn trong vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để Minh cảm nhận được sự tin tưởng, sự ấm áp mà Ngân dành cho cậu. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, và bản năng khiến cậu muốn đưa tay lên ôm lấy Ngân, nhưng cậu đã kìm lại. Cậu không muốn phá vỡ sự mong manh, tinh tế của khoảnh khắc này.
Đúng lúc đó, một chiếc xe buýt dừng lại ở bến, cửa xe mở ra với tiếng rít nhẹ của hơi. Những người đứng gần đó vội vã bước lên. Minh và Ngân vẫn đứng im, đợi chuyến xe của mình. Và rồi, trong dòng người vội vã ấy, một bóng dáng quen thuộc lướt qua. Quang Huy.
Anh ta bước ngang qua họ, phong thái vẫn lịch lãm, tự tin như mọi khi. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi anh ta thoáng tắt đi khi ánh mắt anh ta vô tình dừng lại trên hai người đang đứng sát nhau. Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn gió đông, mà từ cái nhìn của Quang Huy. Ánh mắt anh ta không còn là sự chào hỏi xã giao, mà là một ánh nhìn dò xét, một chút bất ngờ, một chút khó hiểu, và cả một chút gì đó không thể gọi tên. Nó như một mũi kim sắc nhọn, dù không gây đau đớn ngay lập tức, nhưng để lại một vết châm chích khó chịu trong lòng Minh. Quang Huy không nói gì, chỉ thoáng nhíu mày một cái thật khẽ, rồi bước tiếp, hòa vào dòng người trên vỉa hè, nhưng ánh mắt đó đã kịp ghi nhận sự thay đổi rõ rệt trong mối quan hệ của Minh và Ngân.
Minh cảm thấy một chút bất an trỗi dậy trong lòng. Nỗi tự ti về xuất thân, về sự khác biệt giữa cậu và Quang Huy, dù đã được nói ra và phần nào được xoa dịu, nhưng vẫn là một hạt mầm tiềm ẩn. Ánh mắt của Quang Huy như một lời nhắc nhở về những áp lực, những thử thách mà cậu có thể sẽ phải đối mặt. Liệu cậu có đủ mạnh mẽ để bảo vệ những gì mình đang có, để giữ vững vị trí bên cạnh Ngân?
Ngân dường như cũng nhận ra sự hiện diện của Quang Huy, nhưng cô không quay đầu lại. Cô chỉ khẽ nhích người sát hơn vào Minh một chút, như một lời khẳng định không lời. Cô không sợ hãi, không ngần ngại. Cử chỉ nhỏ bé ấy của Ngân, mặc dù không nói lên lời, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu mọi lo lắng trong lòng Minh. Nó như một lời động viên, một sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho cậu.
"Xe của mình đến rồi," Ngân khẽ nói, giọng cô vẫn bình tĩnh, như chưa từng có sự xuất hiện của Quang Huy.
Minh gật đầu, cảm giác bất an tan đi phần nào, thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ. Cậu biết rằng chặng đường phía trước không chỉ là những rung động ngọt ngào, mà còn là những thử thách, những áp lực mà cậu phải đối mặt. Nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc nữa. Cậu có Ngân. Và đó là điều quan trọng nhất.
Họ cùng nhau bước lên xe buýt, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Ánh đèn đường lướt qua ngoài ô cửa kính, in hình bóng của hai người lên tấm kính mờ. Cái lạnh se sắt của mùa đông Hà Nội vẫn vương vấn bên ngoài, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy, sưởi ấm cả không gian. Mối quan hệ của họ, sau những ngày mưa phùn và những nỗi lòng chất chứa, đã thực sự bước sang một trang mới, với những dấu vết nắng ấm đầu tiên. Ngọn gió lạnh từ ngoài phố lùa vào, mang theo mùi khói xe và bụi đường, nhưng không thể xua đi hơi ấm từ vai kề vai, từ trái tim đang cùng chung nhịp đập.