Minh khẽ nhích người, điều chỉnh lại tư thế ngồi trên chiếc xe buýt đang rung lắc nhè nhẹ. Cậu cố gắng hít một hơi thật sâu, như muốn níu giữ chút hơi ấm còn vương vấn từ cái chạm vai bất ngờ của Ngân tối qua, từ ánh mắt chứa chan tin tưởng mà cô dành cho cậu ngay cả khi Quang Huy lướt qua. Khoảnh khắc ấy, như một làn sương mỏng manh giữa cái rét cắt da của Hà Nội, đã tan biến, nhưng dư vị của nó vẫn còn đọng lại trong từng tế bào của Minh, sưởi ấm cậu từ bên trong. Nỗi bất an từ ánh mắt của Quang Huy vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí, nhưng nó không còn đè nặng như trước. Ngân đã khẽ nhích lại gần, và cử chỉ ấy, dù không lời, lại mạnh mẽ hơn bất cứ lời nói nào. Nó như một lời khẳng định, một sự che chở mà cô dành cho cậu, xua đi những nghi ngờ, những tự ti vẫn còn vương vấn trong lòng Minh.
Sáng nay, Hà Nội đón họ bằng một bầu trời trong xanh đến lạ, không còn những hạt mưa phùn li ti giăng mắc, cũng chẳng còn cái u ám của những ngày đông dầm dề. Gió vẫn se lạnh, nhưng mang theo chút hanh hao đặc trưng của đầu đông, khiến hơi thở phả ra thành những làn khói mờ ảo trong không khí. Nắng vàng nhạt rót xuống từng con phố, len lỏi qua những tán cây bàng cổ thụ đã trút gần hết lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên vỉa hè ẩm ướt. Minh cảm nhận rõ cái tê buốt nơi đầu ngón tay khi cậu rời tay khỏi thanh vịn xe buýt, nhưng nụ cười vẫn khẽ nở trên môi khi cậu nhìn thấy Ngân đứng đợi mình ở điểm đỗ quen thuộc. Cô ấy vẫn vậy, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác màu ghi nhạt, mái tóc dài buông xõa bay nhẹ trong gió.
“Ngân,” Minh khẽ gọi, bước nhanh hơn về phía cô. Giọng cậu nghe ấm áp hơn mọi ngày, tự nhiên hơn, không còn sự ngập ngừng cố hữu.
Ngân quay lại, đôi mắt sâu thẳm của cô khẽ nheo lại dưới ánh nắng sớm. Một nụ cười rất khẽ, gần như chỉ là một nét cong tinh tế trên khóe môi, xuất hiện. “Cậu đến rồi.” Câu nói ngắn gọn, nhưng Minh cảm nhận được sự thân mật trong đó. Cô không tránh né ánh mắt cậu, mà còn đáp lại bằng một cái nhìn đầy thấu hiểu, như thể giữa hai người đã có một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn bao giờ hết. Khoảng cách giữa họ dường như đã được rút ngắn lại. Thay vì giữ một khoảng cách lịch sự như mọi khi, Ngân bước đi ngay cạnh Minh, vai kề vai, bước chân nhịp nhàng ăn khớp với nhau. Cậu có thể cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng từ cô, mùi hương dịu nhẹ của nước xả vải và một chút gì đó rất riêng của Ngân, hòa quyện với mùi gió đông hanh hao, tạo thành một bản giao hưởng của riêng cậu. Minh khẽ hít một hơi, cảm thấy lồng ngực mình căng tràn một thứ cảm xúc khó tả, vừa nhẹ nhõm, vừa hạnh phúc, lại vừa có chút bâng khuâng.
Họ cùng nhau bước vào khuôn viên Đại học Ngoại Thương, nơi giờ này đã bắt đầu nhộn nhịp. Các tòa nhà kiến trúc hiện đại, với những tấm kính phản chiếu ánh nắng lấp lánh, sừng sững giữa những hàng cây xanh mướt và những bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng. Tiếng chuông báo giờ từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng sinh viên trò chuyện ríu rít, tiếng giảng bài vọng ra từ các lớp học mở cửa, và cả tiếng xe cộ ồn ào từ con đường lớn bên ngoài. Mùi sách vở, mùi cà phê từ căng-tin, mùi cỏ cây xanh mát sau đêm đông, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động và đầy sức sống. Minh vốn dĩ vẫn còn đôi chút bỡ ngỡ với sự rộng lớn và hiện đại của ngôi trường này, nhưng khi đi cạnh Ngân, cảm giác ấy dường như đã vơi đi rất nhiều. Cô gái Hà Nội gốc này, với vẻ ngoài trầm tĩnh, lại là người dẫn dắt cậu, khiến cậu cảm thấy mình thuộc về nơi đây hơn.
“Sáng nay cậu có vẻ vui hơn mọi ngày,” Ngân khẽ nói, giọng cô vẫn nhỏ nhẹ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh nghịch hiếm thấy.
Minh khẽ cười, hơi bối rối, nhưng không còn quá rụt rè. “Chắc tại trời đẹp, với lại… đi học cùng Ngân.” Cậu không dám nhìn thẳng vào cô, nhưng khóe mắt vẫn lén lút quan sát biểu cảm của Ngân. Cô không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, cái mỉm cười ấy còn sâu hơn, ấm áp hơn nụ cười buổi sáng. Nó khiến trái tim Minh như được sưởi ấm, xua đi cái lạnh còn vương trên đầu ngón tay.
Khi họ rẽ vào hành lang quen thuộc dẫn đến giảng đường, một giọng nói oang oang vang lên từ phía sau. “Ôi, đôi bạn vàng của lớp mình lại đi cùng nhau rồi kìa! Sớm thế!”
Đức Anh, với mái tóc thời trang và nụ cười tươi rói, cùng Thảo Vy xinh xắn, đáng yêu, đang bước đến. Đức Anh khoác tay lên vai Minh, cười tít mắt. “Này Minh, dạo này cậu với Ngân thành đôi chim câu luôn rồi đấy nhá. Sáng nào cũng đi cùng nhau, tan học cũng cùng về. Tớ với Vy sắp thất nghiệp rồi đây này.”
Thảo Vy khẽ đánh nhẹ vào tay Đức Anh, nhưng cô ấy cũng không giấu được nụ cười rạng rỡ. “Trời lạnh thế này mà hai cậu vẫn chăm học ghê ha. Hay là có động lực đặc biệt nên không sợ rét?” Ánh mắt cô ấy lấp lánh, đầy ẩn ý nhìn sang Ngân.
Minh hơi đỏ mặt, nhưng lần này cậu không còn cúi gằm mặt né tránh như trước. Cậu cảm thấy một sự tự tin lạ lùng đang len lỏi trong mình. “Bọn tớ tiện đường đi chung xe buýt mà, Đức Anh nói quá rồi.” Cậu khẽ liếc sang Ngân, và thấy cô ấy cũng không hề tỏ ra khó chịu hay né tránh. Ngược lại, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát vẫn vương trên môi cô.
“Tớ với Minh tiện đường đi chung xe buýt mà,” Ngân lặp lại, giọng điệu bình thản như một lời giải thích đơn giản, nhưng ánh mắt cô ấy lại dừng lại trên Minh lâu hơn một chút, như một lời khẳng định không lời. “Với lại, có người đi cùng cũng đỡ lạnh hơn.” Câu nói ấy, dù chỉ là một lời bông đùa nhẹ nhàng, lại có sức mạnh sưởi ấm tâm hồn Minh hơn bất cứ chiếc áo khoác dày cộp nào. Cậu cảm thấy như có một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể.
Đức Anh và Thảo Vy nhìn nhau, rồi lại nhìn Minh và Ngân, ánh mắt họ đầy vẻ thấu hiểu và thích thú. “Thôi được rồi, tiện đường thì cứ tiện đường. Miễn là hai cậu đừng quên bọn tớ là được,” Đức Anh cười phá lên, rồi kéo Thảo Vy đi trước. “Đi thôi Vy, để hai ‘bạn tiện đường’ ấy còn có không gian riêng tư.”
Thảo Vy quay lại, nháy mắt với Ngân một cái tinh nghịch. “Gặp lại ở canteen nha.”
Minh cảm thấy má mình nóng bừng, nhưng nụ cười trên môi cậu vẫn không tắt. Ngân khẽ cười, nụ cười ấy lan đến tận đôi mắt sâu thẳm của cô. Khoảnh khắc ấy, không còn là sự dè dặt hay ngại ngùng, mà là một sự chấp nhận, một sự mãn nguyện kín đáo. Họ đã không còn né tránh những lời trêu chọc của bạn bè, mà còn đón nhận nó như một phần tự nhiên của mối quan hệ đang dần định hình. Điều đó khiến Minh cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cậu biết rằng, những ánh mắt dò xét, những lời nói bông đùa từ bên ngoài giờ đây không còn đáng sợ nữa, bởi vì giữa cậu và Ngân đã có một sự thấu hiểu, một sự tin tưởng mà không ai có thể lay chuyển. Cậu khẽ nhích người sát hơn vào Ngân, cảm nhận hơi ấm từ cô lan tỏa, xua đi cái lạnh hanh hao của gió đông. Hà Nội trong nắng sớm, với những thanh âm quen thuộc và những con người thân thương, bỗng trở nên ấm áp và gần gũi hơn bao giờ hết.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng vàng hanh đã bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho một bầu trời xám nhẹ, Minh và Ngân lại có mặt ở Quán Cà phê “Hoa Sữa”. Gió ngoài trời đã bắt đầu lạnh hơn, mang theo hơi ẩm và báo hiệu một buổi tối rét mướt sắp đến. Nhưng bên trong quán, không khí lại ấm cúng đến lạ. Ngôi nhà ống cũ kỹ được cải tạo tinh tế, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt nay đã được thắp sáng bằng những ánh đèn vàng dịu, hắt ra từ những ô cửa kính và ban công nhỏ có giàn hoa giấy khô cong vì đông. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng chắc chắn, được kê gọn gàng. Trên tường treo những bức tranh cũ về Hà Nội xưa, và những kệ sách cao chất đầy những cuốn sách đủ thể loại, tỏa ra mùi giấy và mực in đặc trưng.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ đặt ở góc quán, hòa quyện với tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn đang tụ tập. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa sữa còn vương vấn từ những cây cổ thụ bên đường vào mùa thu, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn và đôi chút hoài cổ. Minh cảm thấy mình như lạc vào một thế giới khác, tách biệt hẳn với sự ồn ào, xô bồ của phố xá bên ngoài.
Họ chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đã lên đèn, nhưng lại đủ riêng tư để tập trung vào việc học. Cuốn sổ tay ghi chép chung của họ được đặt ngay ngắn giữa bàn, lật mở đến những trang chi chít chữ viết tay của cả hai. Minh chăm chú đọc lại những ghi chú của Ngân, những dòng chữ thanh mảnh, gọn gàng, thể hiện sự tỉ mỉ và cẩn thận của cô. Cậu cảm thấy một sự ngưỡng mộ thầm kín dành cho Ngân, không chỉ vì sự thông minh mà còn vì cái cách cô ấy quan sát và cảm nhận thế giới xung quanh.
Ngân đang miệt mài gõ máy tính, ánh mắt tập trung vào màn hình. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt trái xoan của cô, làm nổi bật những đường nét tinh tế, và đôi lúc, khi cô suy nghĩ, một sợi tóc mái khẽ rủ xuống, khiến Minh không khỏi muốn đưa tay vuốt nhẹ nó sang một bên. Cậu lén nhìn cô, cảm thấy trái tim mình đập chậm lại, như muốn tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên này. Sự hiện diện của Ngân, dù cô chỉ đang tập trung vào công việc của mình, lại có sức mạnh xoa dịu mọi lo lắng, mọi bộn bề trong lòng Minh.
Bỗng nhiên, Ngân khẽ nhíu mày, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô ấy lướt qua Minh, rồi dừng lại ở một điểm vô định ngoài cửa sổ. Cậu thấy một chút bâng khuâng trong ánh mắt ấy. “Cậu biết không, hồi bé, tớ hay đi qua con phố Lý Thường Kiệt, gần nhà bà ngoại tớ.” Giọng Ngân nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm, nhưng Minh vẫn nghe rõ từng chữ. “Ở đó có một tiệm bán đồ cổ nhỏ, cũ kỹ lắm. Tớ thích lắm mỗi lần đi ngang qua, cứ đứng ngắm nghía mãi những món đồ cũ kỹ trong tủ kính. Những chiếc đồng hồ đã ngừng chạy, những chiếc bình gốm sứt mẻ, những món đồ trang sức đã hoen gỉ… Tớ cứ có cảm giác như chúng có linh hồn vậy. Mỗi món đồ đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một quá khứ mà mình không thể nào biết được.”
Minh lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt cậu ấm áp, đầy sự thấu hiểu. Cậu chưa bao giờ nghe Ngân kể chuyện về tuổi thơ của cô ấy, và những lời Ngân nói ra lúc này, như một cánh cửa hé mở vào thế giới nội tâm tinh tế của cô. Cậu cảm nhận được sự tin tưởng mà Ngân dành cho mình khi cô ấy chia sẻ những điều riêng tư như vậy. “Thật sao?” Minh khẽ hỏi, giọng cậu cũng nhỏ lại, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh này. “Em chưa bao giờ để ý những điều nhỏ bé như vậy. Hà Nội trong mắt Ngân thật khác.” Cậu ấy thực sự ngạc nhiên, bởi vì trong mắt cậu, Hà Nội vẫn luôn là một thành phố rộng lớn, ồn ào và đầy những điều phức tạp. Nhưng qua lời Ngân, cậu lại thấy một Hà Nội khác, một Hà Nội sâu lắng, lãng mạn và đầy chất thơ.
Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười ấy sâu hơn một chút, chạm đến đáy mắt cô. Cô chạm nhẹ vào chiếc cốc cà phê đang tỏa hơi ấm trên bàn, ngón tay khẽ miết theo viền cốc. “Hà Nội không chỉ có những thứ ồn ào, những tòa nhà cao tầng hay những con phố tấp nập, Minh ạ. Nhiều vẻ đẹp nằm trong những điều lặng lẽ, những góc khuất mà ít ai để ý đến. Chỉ cần mình chịu khó tìm kiếm, chịu khó lắng nghe, thì sẽ thấy.” Cô nhìn Minh, ánh mắt cô ấy không còn vẻ mơ màng xa xăm nữa, mà là một cái nhìn đầy thấu hiểu, như muốn truyền đạt cho cậu một điều gì đó rất quan trọng. “Giống như những món đồ cũ trong tiệm vậy. Chúng không cần phải bóng bẩy, mới mẻ để có giá trị. Giá trị của chúng nằm ở câu chuyện mà chúng mang theo, ở dòng thời gian mà chúng đã chứng kiến.”
Minh cảm thấy như có một luồng sáng vừa lóe lên trong tâm trí mình. Cậu nhận ra rằng, Ngân không chỉ đang kể về một góc phố cũ, mà cô ấy còn đang nói về cách cô ấy nhìn nhận cuộc đời, nhìn nhận những giá trị ẩn sâu bên trong. Cậu nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội, cảm giác lạc lõng và tự ti. Cậu luôn so sánh mình với những người bạn Hà Nội gốc, với những điều mà cậu cho là "bóng bẩy, mới mẻ" hơn mình. Nhưng lời Ngân đã khẽ khàng gỡ bỏ những nút thắt trong lòng cậu. Cậu nhận ra rằng, giá trị của một người, của một câu chuyện, không nằm ở vẻ bề ngoài hay sự hào nhoáng, mà nằm ở chính những trải nghiệm, những cảm xúc và những điều chân thật nhất. Cậu cảm thấy biết ơn Ngân vô cùng, vì cô ấy đã mở ra cho cậu một góc nhìn mới, một cách cảm nhận mới về Hà Nội, và cả về chính bản thân mình.
Cậu với tay lấy cuốn sổ tay chung, cây bút chì lướt nhẹ trên trang giấy trắng. Cậu ghi lại một vài từ khóa mà Ngân vừa nói, những điều mà cậu cảm thấy đặc biệt ý nghĩa: "Hà Nội lặng lẽ", "linh hồn của đồ vật cũ", "giá trị của câu chuyện". Cậu khẽ liếc nhìn Ngân, và cô ấy cũng đang nhìn cậu, một nụ cười nhỏ vẫn vương trên môi. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ xa cách như trước, mà thay vào đó là sự ấm áp, sự tin tưởng và một chút gì đó trìu mến. Minh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn đang hình thành giữa hai người, một sự kết nối không cần lời nói, chỉ cần ánh mắt và những câu chuyện được sẻ chia trong không gian ấm cúng của quán cà phê này. Mùi cà phê thơm lừng, tiếng nhạc du dương, và câu chuyện về những món đồ cũ có linh hồn đã dệt nên một buổi chiều êm đềm, khiến Minh tin rằng, Hà Nội, dù lạnh giá đến đâu, cũng có thể trở nên ấm áp vô cùng khi có Ngân ở bên.
***
Khi Minh và Ngân rời khỏi Quán Cà phê “Hoa Sữa”, hoàng hôn đã buông xuống. Bầu trời chuyển sang một sắc tím xanh u buồn, những ánh đèn đường đã bắt đầu le lói, hắt xuống mặt đường ẩm ướt sau một ngày hanh hao. Gió bắt đầu rít lên từng hồi lạnh buốt hơn, lùa qua những tán cây trơ trụi, khiến những chiếc lá khô còn sót lại cũng phải khẽ rùng mình. Minh có thể cảm nhận rõ cái lạnh đang thấm vào từng thớ thịt, cái tê buốt ở đầu ngón tay khi cậu siết chặt quai cặp sách. Hơi thở của cậu phả ra thành những làn khói trắng xóa, tan biến nhanh chóng vào không khí lạnh giá. Hà Nội về đêm, với những con phố tấp nập ánh đèn và dòng người vội vã, lại mang một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính đến nao lòng.
Họ cùng nhau bước về phía bến xe buýt quen thuộc, nơi có mái che đơn giản và những chiếc ghế kim loại lạnh lẽo. Tiếng xe buýt phanh kít, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào và cả tiếng rao vặt của những gánh hàng rong ven đường, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên bản giao hưởng đặc trưng của một buổi tối Hà Nội. Mùi khói xe, bụi đường, lẫn với mùi xăng dầu và một chút hương hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó bay tới, vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về mùa thu đã qua.
Minh khẽ liếc nhìn Ngân. Cô ấy đang rụt vai lại, hai tay ôm chặt lấy cánh tay, cố gắng giữ ấm cho cơ thể mảnh mai của mình. Một cơn gió mạnh ùa qua, khiến Ngân khẽ rùng mình, mái tóc dài của cô bay nhẹ trong gió. Đôi môi cô ấy khẽ mím lại, và Minh có thể thấy một làn da gà nổi lên trên cánh tay cô. Cậu cảm nhận được sự lạnh lẽo mà cô đang phải chịu đựng.
Trong một khoảnh khắc, Minh cảm thấy một luồng xung đột nội tâm. Sự rụt rè cố hữu của cậu vẫn còn đó, nỗi lo sợ rằng hành động của mình có thể bị Ngân từ chối, hoặc cô ấy sẽ cảm thấy khó chịu. Cậu vẫn còn chút tự ti về xuất thân của mình, về việc liệu một chàng trai tỉnh lẻ như cậu có xứng đáng để làm những cử chỉ ga lăng như vậy với một cô gái Hà Nội gốc tinh tế như Ngân hay không. Nhưng rồi, tất cả những suy nghĩ ấy dường như tan biến khi cậu nhìn thấy ánh mắt có chút mệt mỏi và lạnh lẽo của Ngân. Một cảm giác mạnh mẽ hơn, một sự quan tâm chân thành, đã trỗi dậy, lấn át mọi lo lắng.
Không nói một lời nào, Minh khẽ gỡ chiếc khăn len màu xám tro của mình đang quàng quanh cổ. Chiếc khăn vẫn còn vương hơi ấm của cậu, mùi hương dịu nhẹ của nước xả vải và một chút mùi gió đông. Cậu nhẹ nhàng tiến lại gần Ngân, bàn tay khẽ run rẩy một chút, rồi từ từ quàng chiếc khăn len ấm áp ấy lên cổ cô. Động tác của cậu thật chậm rãi, cẩn trọng, như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó mong manh.
Ngân hoàn toàn bất ngờ. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm mở to nhìn Minh. Trong ánh mắt ấy, Minh thấy sự ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang một sự ấm áp khó tả. Cô không từ chối, cũng không nói lời nào. Chỉ có ánh mắt cô ấy là đang nói lên tất cả. Cảm nhận sự mềm mại của sợi len ấm áp trên da cổ, Ngân khẽ nắm lấy vạt khăn, ngón tay cô ấy khẽ miết nhẹ lên chất liệu len, như để cảm nhận trọn vẹn hơi ấm mà Minh đã trao cho cô. Một nụ cười nhỏ, rất khẽ, nhưng lại rạng rỡ hơn bất kỳ nụ cười nào khác mà Minh từng thấy ở Ngân, xuất hiện trên môi cô. Đó là một nụ cười biết ơn, một nụ cười chứa đựng sự tin tưởng và một chút gì đó rất đỗi dịu dàng.
Cái lạnh buốt của gió đông dường như đã bị xua tan đi phần nào bởi hơi ấm của chiếc khăn và sự ấm áp trong ánh mắt của Ngân. Minh cảm thấy một sự mãn nguyện dâng trào trong lòng. Cậu biết rằng, hành động nhỏ bé của mình đã được Ngân đón nhận một cách chân thành. Nỗi tự ti, những lo lắng dường như đã bị thổi bay theo gió. Thay vào đó là một cảm giác bình yên, một niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Cậu cảm thấy mình đã làm được điều gì đó có ý nghĩa, không chỉ để sưởi ấm cho Ngân, mà còn để sưởi ấm cho chính tâm hồn mình.
Chuyến xe buýt cuối ngày đã đến. Tiếng phanh kít vang lên, cửa xe mở ra với tiếng rít nhẹ của hơi. Minh và Ngân cùng nhau bước lên xe, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Ánh đèn đường lướt qua ngoài ô cửa kính, in hình bóng của hai người lên tấm kính mờ. Cái lạnh se sắt của mùa đông Hà Nội vẫn vương vấn bên ngoài, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy, sưởi ấm cả không gian. Ngân khẽ điều chỉnh lại chiếc khăn trên cổ, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Minh. Cô khẽ dựa đầu vào thành ghế, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố Hà Nội đang dần chìm vào màn đêm. Mối quan hệ của họ, sau những ngày mưa phùn và những nỗi lòng chất chứa, đã thực sự bước sang một trang mới. Và đêm nay, giữa cái rét ngọt của Hà Nội, hơi ấm từ chiếc khăn len đã trở thành một dấu ấn không lời, một sự khẳng định nhẹ nhàng cho những điều đang dần nảy nở giữa hai trái tim trẻ.