Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 97

Bản Phác Thảo Của Hà Nội: Những Ước Mơ Chắp Vá

3404 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ thành công của Hoàng Minh trong chương 96, củng cố vai trò điều phối của anh trong chuyến đi tình nguyện.,Tạo cơ hội cho Hoàng Minh và Lê Ngân làm việc chung gần gũi hơn, đặc biệt trong mảng văn hóa, giáo dục.,Khắc họa sâu sắc hơn tình yêu của Lê Ngân với Hà Nội và những giá trị văn hóa, qua đó bộc lộ nội tâm tinh tế của cô.,Hoàng Minh chia sẻ những khát vọng vươn lên, nhưng vẫn còn dè dặt về xuất thân, tạo tiền đề cho xung đột nội tâm sau này.,Gieo mầm cho các hoạt động cụ thể trong chuyến đi thực tế/tình nguyện (mốc Ch.98), đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị.,Làm sâu sắc thêm mối liên kết tinh tế, chưa nói thành lời giữa hai nhân vật chính, vượt qua những tương tác bạn bè thông thường.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Hải Anh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, hy vọng, có chút bâng khuâng
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh đứng lặng một lúc, hít thở cái không khí se lạnh của Hà Nội khi đêm về. Ánh hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ánh đèn đường, đèn xe bắt đầu rực rỡ hơn, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa phùn ban chiều. Trong lòng Hoàng Minh, một cảm giác ấm áp và bâng khuâng đan xen. Anh biết, cái "ánh mắt" mà anh vừa nhắc đến đã thực sự chạm tới cô, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, một gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng trong tâm hồn Lê Ngân. Mối quan hệ giữa họ, không còn chỉ là sự dè dặt của những người bạn học, mà đã có thêm những sợi dây vô hình, tinh tế kết nối, tựa như những mạch ngầm len lỏi dưới lòng đất, âm thầm bồi đắp.

Anh nghĩ về những nhiệm vụ sắp tới, về vai trò điều phối mà anh vừa được giao, một trọng trách mà cách đây vài tháng, anh còn không dám mơ tới. Anh nghĩ về những ý tưởng sâu sắc của Lê Ngân, những điều mà một người con xa xứ như anh chưa từng nghĩ tới khi chỉ chăm chăm lo toan cho những điều thiết thực, vật chất. Chuyến đi tình nguyện không chỉ là một hành trình vì cộng đồng, mà còn là một hành trình khám phá chính bản thân anh, một cơ hội để anh vượt lên chính mình, để hòa nhập sâu hơn vào cái nhịp sống hối hả nhưng đầy duyên dáng của Hà Nội. Và hơn thế, nó còn là một hành trình khám phá cả những điều chưa nói, những cảm xúc đang nhen nhóm, lớn dần giữa anh và Ngân. Cái rét ngọt của Hà Nội không thể làm lạnh đi sự ấm áp đang dần lớn lên trong lòng anh. Anh tin rằng, những ngày sắp tới, dưới mái hiên cổ kính của Hà Nội và trên chặng đường tình nguyện, anh sẽ có thêm nhiều cơ hội để hiểu hơn về Lê Ngân, và để những điều chưa nói giữa họ, cuối cùng, cũng sẽ tìm thấy tiếng nói của riêng mình, dù chỉ là những tiếng thì thầm nhỏ nhẹ giữa gió đông. Anh khẽ mỉm cười, rồi bước đi, hòa vào dòng người trên con phố đã lên đèn, lòng tràn đầy một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định, như một mầm non lặng lẽ nảy mầm giữa đất trời Hà Nội. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với một chút ấm áp len lỏi trong tim, anh cảm thấy mình có thể vượt qua tất cả. Anh ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây xám vẫn còn vương vấn, như một bức tranh thủy mặc của riêng Hà Nội.

***

Chiều muộn hôm sau, ánh nắng nhạt màu như mật ong loãng cố gắng len lỏi qua những tấm kính lớn của phòng họp CLB tình nguyện tại Đại học Ngoại Thương. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn chút se lạnh của buổi sớm, nhưng đã được sưởi ấm bởi năng lượng trẻ trung và nhiệt huyết của các thành viên. Đại học Ngoại Thương, với kiến trúc hiện đại, những tòa nhà cao tầng và khuôn viên rộng rãi xanh mát, luôn mang đến một cảm giác năng động, trí tuệ. Tiếng chuông báo giờ học đã ngừng vang, nhường chỗ cho tiếng trò chuyện râm ran từ các hành lang và tiếng xe cộ vội vã bên ngoài. Mùi giấy mới, mùi cà phê phảng phất từ căn tin, và cả mùi cỏ cây xanh mát từ sân trường hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống sinh viên.

Trong phòng họp nhỏ, mọi người đã tề tựu đông đủ. Hải Anh, cô trưởng CLB với mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, toát lên vẻ mạnh mẽ và cá tính, đang đứng trước bảng trắng, tay cầm cây bút lông, ánh mắt dứt khoát lướt qua từng gương mặt. Bên cạnh cô là Đức Anh, cậu bạn cao ráo, năng động với nụ cười tươi tắn, đang nhiệt tình phụ giúp ghi chép. Thảo Vy, xinh xắn và đáng yêu, ngồi gần Lê Ngân, thỉnh thoảng khẽ nói nhỏ điều gì đó. Hoàng Minh, vẫn với dáng người hơi gầy nhưng đã toát lên vẻ tự tin hơn sau thành công của buổi liên hệ với chính quyền địa phương, ngồi đối diện với Lê Ngân. Cậu mặc một chiếc áo len màu xám tro, đơn giản nhưng sạch sẽ, ánh mắt chăm chú theo dõi Hải Anh.

"Được rồi, mọi người ổn định nhé!" Hải Anh dứt khoát nói, giọng cô vang rõ trong phòng. "Trước hết, xin chúc mừng Minh đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ liên hệ với địa phương. Đây là bước khởi đầu vô cùng quan trọng cho chuyến đi của chúng ta!"

Một tràng vỗ tay nhỏ vang lên, cùng với tiếng hoan hô của Đức Anh. Hoàng Minh khẽ cúi đầu, một nụ cười ngượng nghịu nở trên môi, nhưng ánh mắt anh ánh lên niềm vui và sự tự hào. Anh liếc nhanh sang Lê Ngân. Cô ngồi đó, dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, thu hút mọi ánh nhìn. Ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng khi bắt gặp cái nhìn của Hoàng Minh, cô khẽ gật đầu, một nụ cười rất khẽ, gần như chỉ là một thoáng hé môi, hiện lên trên khuôn mặt trái xoan tinh tế của cô. Sự công nhận thầm lặng ấy khiến tim Hoàng Minh như được sưởi ấm, xua tan đi chút ngượng ngùng cuối cùng.

"Và bây giờ," Hải Anh tiếp tục, "chúng ta sẽ bắt đầu phân công nhiệm vụ cụ thể để chuẩn bị cho chuyến đi. Minh này, cậu có kinh nghiệm liên hệ địa phương rồi, giờ mình muốn cậu phụ trách điều phối chung các khâu chuẩn bị nhé. Từ việc lập danh sách vật phẩm, liên hệ nhà tài trợ, đến việc điều phối các nhóm nhỏ. Mình tin cậu làm được."

Hoàng Minh hơi bất ngờ trước trọng trách lớn, nhưng ngay lập tức anh gật đầu, ánh mắt kiên định. Anh biết đây là cơ hội để anh chứng tỏ bản thân, để thực sự "vươn lên" như anh hằng mong ước. "Vâng, mình sẽ cố gắng hết sức."

Hải Anh mỉm cười hài lòng rồi quay sang Lê Ngân. "Còn Ngân, cậu có kiến thức về văn hóa Hà Nội rất hay, mình muốn cậu và Minh cùng lên ý tưởng cho các hoạt động giáo dục, vui chơi mang tính bản sắc cho các em nhỏ ở địa phương. Mình nghĩ đây là mảng rất quan trọng để chuyến đi của chúng ta thực sự ý nghĩa, không chỉ là trao tặng vật chất."

Lê Ngân khẽ gật đầu, ánh mắt cô lần nữa nhìn về phía Hoàng Minh, như một sự ngầm đồng ý cho sự hợp tác sắp tới. Cô chỉ nói một câu ngắn gọn, nhưng đủ để thể hiện sự nghiêm túc của mình: "Mình sẽ cố gắng."

Đức Anh ngồi bên cạnh không kìm được sự phấn khích, đập nhẹ tay xuống bàn. "Tuyệt vời! Hai 'thần đồng' kết hợp thì còn gì bằng! Minh thì giỏi đối ngoại, Ngân thì sâu sắc, tinh tế. Đảm bảo chuyến đi này sẽ thành công vang dội!" Cậu cười phá lên, tiếng cười giòn tan lan khắp phòng, mang lại không khí vui vẻ, thoải mái. Thảo Vy cũng cười khúc khích, vỗ tay nhẹ.

Hoàng Minh vẫn còn hơi ngượng ngùng trước lời khen của Đức Anh, nhưng anh cảm thấy một sự hào hứng dâng trào trong lòng. Anh nhìn Lê Ngân, người đang khẽ cúi đầu, mái tóc đen mượt che đi một phần khuôn mặt. Anh tự hỏi, liệu cô có cảm thấy một chút gì đó đặc biệt khi hai người được giao nhiệm vụ làm việc cùng nhau như vậy không. Với anh, đó là một cơ hội, một cánh cửa mới mở ra. Anh muốn chứng tỏ cho cô thấy, anh không chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, mà còn là một người có thể cùng cô tạo nên những điều ý nghĩa.

Cuộc họp tiếp tục với những phân công chi tiết khác, nhưng tâm trí Hoàng Minh dường như đã lơ lửng ở nhiệm vụ chung với Lê Ngân. Anh ghi chép lại những gạch đầu dòng về "nội dung văn hóa, giáo dục", và trong tâm tưởng, những ý tưởng đầu tiên về cách anh và Ngân sẽ làm việc cùng nhau đã bắt đầu hình thành, như những nét phác thảo đầu tiên trên một bức tranh chưa hoàn thiện. Anh cảm nhận được một sự kết nối tinh tế, một sợi dây vô hình đang dần được dệt nên giữa hai người, vượt xa những tương tác bạn bè thông thường. Anh biết, những ngày sắp tới sẽ không chỉ là công việc, mà còn là những khoảnh khắc để anh hiểu hơn về thế giới nội tâm của Lê Ngân, và để cô cũng có thể nhìn thấy một Hoàng Minh khác, trưởng thành và quyết tâm hơn. Anh khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận cái se lạnh của chiều Hà Nội len lỏi qua khung cửa, mang theo một chút mong chờ, một chút hồi hộp khó tả.

***

Tối hôm đó, Hà Nội chìm trong một cơn mưa phùn lất phất, không lớn nhưng dai dẳng, đủ để phủ lên mọi vật một lớp ẩm ướt, làm không khí càng thêm lạnh lẽo. Cái rét ngọt đầu đông đã thực sự ghé thăm thành phố. Hoàng Minh và Lê Ngân ngồi đối diện nhau tại một góc nhỏ trong Quán Cà phê "Hoa Sữa". Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn giấy và đèn dây trang trí hắt lên trang giấy trắng trên bàn, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn đến lạ thường. Quán cà phê này, với ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính và ban công nhỏ có giàn hoa giấy, luôn mang một vẻ đẹp hoài cổ, tĩnh lặng. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ mộc, bàn ghế đơn giản, nhưng được tô điểm bởi vô số tranh ảnh cũ kỹ, những tấm bưu thiếp thời xưa và kệ sách đầy ắp, gợi cảm giác như một thư viện thu nhỏ.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách từ quầy bar và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách khác, tạo nên một bản nhạc nền êm ái. Bên ngoài cửa kính, tiếng mưa phùn tí tách rơi xuống mái hiên, rồi lách tách trên những tán lá cây, như một điệu ru của phố thị. Hoàng Minh có thể ngửi thấy mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, và một chút hương bánh ngọt mới ra lò. Thoang thoảng đâu đó, nếu anh hít sâu hơn một chút, dường như còn có cả mùi hoa sữa cuối mùa, dù đã rất nhạt, nhưng vẫn đủ để gợi lên những ký ức bâng khuâng về một mùa thu đã qua.

Lê Ngân, với dáng người mảnh mai và vẻ ngoài trầm tĩnh, đang khẽ phác họa những hình ảnh đơn giản lên một tờ giấy nháp. Cô mặc một chiếc áo len màu kem, mái tóc đen dài buông xõa mềm mại trên vai, khuôn mặt trái xoan tinh tế được chiếu sáng bởi ánh đèn vàng, càng làm nổi bật đôi mắt sâu và trầm của cô. Hoàng Minh ngồi đối diện, tay cầm cây bút, ghi chép cẩn thận những ý tưởng mà Ngân vừa nói. Anh cảm thấy một sự tập trung cao độ, nhưng đồng thời cũng là một sự gần gũi, ấm áp mà anh hiếm khi cảm nhận được khi làm việc cùng ai đó.

"Mình nghĩ," Lê Ngân khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ, chậm rãi nhưng đầy đam mê, "ngoài việc dạy học kiến thức cơ bản, mình nên tổ chức những buổi kể chuyện về Hà Nội xưa, về những phong tục, những trò chơi dân gian... để các em nhỏ ở đó hiểu hơn về văn hóa của mình. Hà Nội không chỉ là những tòa nhà cao tầng, không chỉ là những con đường đông đúc mà chúng ta thấy hàng ngày, nó còn là hồn cốt từ ngàn xưa, là những giá trị được hun đúc qua bao thế hệ." Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Hoàng Minh, và trong đó, anh thấy một ngọn lửa nhỏ đang cháy, một tình yêu mãnh liệt dành cho thành phố này. "Em muốn các em nhỏ không chỉ học về số học hay tiếng Việt, mà còn học về những điều làm nên con người và văn hóa của họ, của quê hương họ. Có thể không phải Hà Nội, nhưng những giá trị tương tự về cội nguồn."

Hoàng Minh lắng nghe chăm chú, mắt anh sáng lên. Anh chưa từng nghĩ sâu sắc đến thế. Đối với anh, Hà Nội vẫn còn là một nơi rộng lớn, xa lạ, một mục tiêu để anh vươn tới, để anh hòa nhập. Những giá trị văn hóa tinh tế, những câu chuyện lịch sử trầm mặc của nó, anh chỉ mới cảm nhận được qua những làn gió se lạnh, qua mùi hoa sữa nồng nàn, chứ chưa thực sự chạm tới hồn cốt như Lê Ngân.

"Hay quá!" Hoàng Minh thốt lên, giọng anh chân thành, có chút ngạc nhiên. "Thật sự là hay quá, Ngân ạ. Em chưa từng nghĩ sâu như vậy. Em chỉ nghĩ đến việc làm sao để mang đến cho các em một chút kiến thức, một chút niềm vui, những thứ thiết thực hơn thôi. Em... em đến từ quê, nên những giá trị văn hóa đô thị, đặc biệt là Hà Nội, em chưa thực sự hiểu rõ. Em... em vẫn còn cảm thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện về phố cổ, về những gánh hàng rong, hay những quán cà phê lâu đời mà mọi người hay kể." Anh hơi ngập ngừng, một chút tự ti về xuất thân tỉnh lẻ len lỏi trong giọng nói. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật thô ráp khi đứng trước sự tinh tế và am hiểu của Ngân về Hà Nội. Cảm giác này, dù đã dần được anh vượt qua, vẫn thỉnh thoảng trỗi dậy, như một lời nhắc nhở về nơi anh đã từng thuộc về.

Lê Ngân mỉm cười nhẹ, một nụ cười rất dịu dàng, xóa tan đi vẻ trầm tĩnh thường ngày của cô. "Không sao cả," cô nói, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu, như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn đang chút gợn sóng của Hoàng Minh. "Mỗi người một góc nhìn. Chính điều đó mới làm cho những ý tưởng của chúng ta phong phú hơn, đa chiều hơn. Anh mang đến sự thiết thực, sự chân thành của một người con xa quê khao khát vươn lên. Em mang đến những giá trị tinh thần, những câu chuyện về cội nguồn. Chúng ta bổ sung cho nhau." Cô nhìn anh, ánh mắt cô không còn vẻ thờ ơ như thường lệ mà nhìn thẳng vào anh, sâu lắng và có chút thấu hiểu. "Anh có muốn kể cho em nghe về quê của anh không? Chắc chắn quê anh cũng có những nét văn hóa rất riêng, những câu chuyện mà em chưa từng được nghe. Biết đâu, chúng ta có thể kết hợp những điều đó vào các hoạt động cho các em nhỏ?" Lời mời của Ngân không chỉ là một đề nghị công việc, mà còn là một cánh cửa nhỏ mở ra, mời gọi Hoàng Minh bước vào thế giới riêng tư của cô, đồng thời cũng là một cơ hội để anh chia sẻ về bản thân, về những điều anh đã cố gắng giấu kín.

Hoàng Minh hít một hơi sâu, hơi ấm từ cốc cà phê trên tay lan tỏa vào lòng bàn tay anh, xua đi cái lạnh của mùa đông. Lời đề nghị của Lê Ngân khiến anh bất ngờ, nhưng cũng khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm. Lần đầu tiên có người hỏi anh về quê hương một cách chân thành như vậy, không phải vì tò mò, mà vì muốn hiểu, muốn kết nối.

"Vâng..." anh bắt đầu, giọng anh khẽ run, nhưng ánh mắt anh ánh lên một quyết tâm mạnh mẽ. "Quê em... tuy không có những con phố cổ kính hay những gánh hàng rong đặc trưng như Hà Nội, nhưng cũng có những lễ hội làng, những câu chuyện cổ tích dân gian truyền miệng, những làn điệu dân ca mà người dân vẫn gìn giữ. Em muốn các em nhỏ ở đó thấy được rằng, dù mình sinh ra ở đâu, dù hoàn cảnh có khó khăn đến mấy, mình cũng có thể vươn lên, có thể học hỏi, có thể đóng góp cho cộng đồng. Em muốn các em có thêm ước mơ, dám nghĩ lớn, dám hành động... giống như em vậy. Em muốn các em biết rằng, cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp, và họ xứng đáng có được những điều đó."

Anh nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm qua ô cửa kính đọng đầy hơi nước, nơi những hạt mưa phùn vẫn tí tách rơi. Trong lời nói của anh, không còn là sự rụt rè của chàng trai tỉnh lẻ ngày nào, mà là một khát vọng cháy bỏng, một niềm tin sắt đá vào tương lai, vào khả năng của con người. Đó là Hoàng Minh của hiện tại, trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn giữ nguyên sự chân thành và nhiệt huyết.

Lê Ngân chăm chú lắng nghe, không ngắt lời anh một giây nào. Ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng có một sự thấu hiểu sâu sắc lấp lánh trong đó, như thể cô có thể nhìn thấy cả hành trình mà Hoàng Minh đã trải qua, những nỗi lo toan, những nỗ lực thầm lặng của anh. Cô cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn, trong khát vọng muốn mang đến những điều tốt đẹp cho cộng đồng, cho thế hệ tương lai. Cô khẽ đưa tay, vẽ thêm vài nét phác thảo lên trang giấy, một hình ảnh ngôi làng đơn sơ với những đứa trẻ đang nô đùa, như để ghi lại những gì Hoàng Minh vừa chia sẻ.

Hoàng Minh nhìn những nét vẽ của cô, những nét vẽ tuy đơn giản nhưng lại lột tả được cái hồn của khung cảnh. Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác được thấu hiểu mà anh đã tìm kiếm bấy lâu. Anh biết, những điều chưa nói giữa họ, dù vẫn còn đó, nhưng đã được rút ngắn lại một khoảng cách đáng kể.

Anh ngước nhìn Lê Ngân. Cô vẫn đang nhìn vào trang giấy, nhưng anh cảm nhận được sự kết nối tinh tế giữa hai người. Cái rét cắt da của Hà Nội dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho hơi ấm lan tỏa từ những chia sẻ chân thành, từ những ước mơ chắp vá đang dần được dệt nên. Anh tin rằng, chuyến đi tình nguyện sắp tới không chỉ là cơ hội để họ giúp đỡ người khác, mà còn là một hành trình để họ khám phá chính mình, và khám phá cả những điều tuyệt vời đang nhen nhóm giữa hai tâm hồn, giữa lòng Hà Nội cổ kính và những mùa hoa sữa nở muộn. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ