Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 96

Phá Băng Đầu Tiên: Báo Cáo, Kế Hoạch và Một Vài Điều Chưa Nói

2753 từ
Mục tiêu: Hoàng Minh báo cáo thành công kết quả cuộc gặp với cán bộ địa phương, củng cố sự tự tin và kỹ năng giao tiếp mới của anh.,Khơi gợi sự ngạc nhiên và tán thưởng từ nhóm tình nguyện, đặc biệt là Lê Ngân, trước sự trưởng thành của Hoàng Minh.,Bắt đầu triển khai các bước chuẩn bị chi tiết cho chuyến đi tình nguyện (mốc Ch.98), phân công nhiệm vụ cụ thể cho các thành viên.,Thể hiện sự quan tâm sâu sắc của Lê Ngân đối với dự án và khả năng đóng góp của cô, tạo cơ hội cho những tương tác tinh tế giữa cô và Hoàng Minh.,Tiếp tục nhen nhóm và phát triển tình cảm giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua những tương tác làm việc chung và sự ghi nhận lẫn nhau.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Hải Anh
Mood: Hopeful, subtly romantic, determined, thoughtful
Kết chương: [object Object]

Chiếc xe buýt số 32 lướt đi, mang theo Hoàng Minh và những suy tư vừa lắng đọng. Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm những hàng cây bàng lá đỏ rực trong nắng chiều cuối thu, lòng vẫn vương vấn mãi hình ảnh Lê Ngân cùng cái gật đầu tinh tế của cô. Nó không chỉ là một cử chỉ vô tình, mà như một lời động viên thầm lặng, một sự công nhận cho những nỗ lực mà anh đã trải qua. Cái cảm giác ấm áp ấy vẫn còn đọng lại, lan tỏa trong lồng ngực, xua đi cái se lạnh của gió heo may đang luồn qua khung cửa xe. Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười thật khẽ, gần như vô hình, nhưng chất chứa biết bao điều. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự động viên vô hình ấy, anh cảm thấy mình đã vững vàng hơn rất nhiều.

***

Chiều muộn, nắng đã dịu hẳn, hắt những tia vàng nhạt xuyên qua những tán lá cây xanh mướt trong khuôn viên Đại học Ngoại Thương. Không khí se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu, chớm đông, khiến từng hơi thở phả ra đều mờ ảo như khói sương, nhưng không gian vẫn tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, một làn sóng sinh viên ùa ra từ các giảng đường, tiếng nói cười rộn ràng hòa cùng tiếng xe cộ văng vẳng từ xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đại học.

Trong một căn phòng họp nhỏ trên tầng hai của tòa nhà trung tâm, nơi ánh sáng chiều tà xuyên qua khung cửa kính lớn, hắt lên những chiếc bàn gỗ sẫm màu, nhóm tình nguyện của câu lạc bộ đang quây quần. Không khí trong phòng có chút trang trọng, nhưng cũng không kém phần háo hức. Hải Anh, trưởng câu lạc bộ, với mái tóc đuôi ngựa cá tính, ngồi ở vị trí chủ tọa. Bên cạnh cô là Đức Anh, với vẻ ngoài năng động, đôi mắt tinh nghịch không ngừng đảo quanh. Thảo Vy xinh xắn, dịu dàng, đang ghi chép gì đó vào cuốn sổ nhỏ. Và đối diện Hoàng Minh, bên kia chiếc bàn, là Lê Ngân.

Ngân vẫn vậy, trầm tĩnh và thanh thoát. Cô mặc chiếc áo khoác màu kem nhạt, mái tóc đen dài buông xõa mềm mại trên vai, khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế. Đôi mắt sâu của cô, như thường lệ, dường như lướt qua mọi vật xung quanh với vẻ thờ ơ, nhưng Hoàng Minh biết, cô đang quan sát, đang lắng nghe mọi thứ một cách tỉ mỉ. Chiếc bút bi nhỏ trong tay cô khẽ gõ nhẹ lên trang giấy trắng của cuốn sổ tay ghi chép chung của cả nhóm. Mùi giấy mới, mùi mực và thoang thoảng mùi cà phê từ chiếc cốc đặt cạnh Hải Anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc đặc trưng.

Hoàng Minh ngồi ngay ngắn, lòng vẫn còn vương vấn chút hồi hộp, nhưng sâu thẳm bên trong là một sự tự tin mới mẻ. Anh đặt chồng tài liệu đã chuẩn bị kỹ lưỡng lên bàn, hít một hơi thật sâu.

"Chào mọi người," anh khẽ nói, giọng vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng đã không còn vẻ rụt rè như trước. "Em xin phép báo cáo về buổi làm việc sáng nay với ủy ban xã."

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Hoàng Minh. Đức Anh gật gù, Thảo Vy mở to mắt chờ đợi, còn Lê Ngân vẫn giữ ánh nhìn trầm tĩnh nhưng cây bút trong tay cô đã ngừng gõ.

Hoàng Minh bắt đầu kể lại. Anh mô tả chi tiết từ việc chuẩn bị tài liệu, những cuộc gọi điện thoại ban đầu gặp khó khăn, cho đến buổi gặp mặt trực tiếp với cô Lan, cán bộ văn hóa xã hội. Anh không hề che giấu sự lo lắng ban đầu của mình, nhưng cũng không quên nhấn mạnh cách anh đã áp dụng lời khuyên của Anh Khoa về sự chân thành và kiên nhẫn. Khi anh nói về thái độ ban đầu của cô Lan, từ sự khách sáo chuyển dần sang sự lắng nghe và cuối cùng là sự nhiệt tình hỗ trợ, giọng anh dần trở nên dứt khoát, tự tin hơn. Anh không chỉ kể lại sự việc, mà còn truyền tải cả những cảm xúc, những bài học anh đã rút ra.

"…Ban đầu, cô Lan khá bận rộn và có vẻ không mặn mà lắm," Hoàng Minh nói, ánh mắt lướt qua từng người, rồi dừng lại một chút ở Lê Ngân. Cô vẫn chăm chú lắng nghe, đôi mắt không rời khỏi anh. "Nhưng sau khi em trình bày kỹ lưỡng về mục đích của chuyến đi, về những hoạt động cụ thể mà chúng ta dự định làm, và đặc biệt là nhấn mạnh sự quan trọng của việc hỗ trợ giáo dục cho trẻ em vùng sâu vùng xa, cô ấy đã thay đổi thái độ. Cô Lan rất ấn tượng với kế hoạch của mình, và cuối cùng, họ đã đồng ý hợp tác, thậm chí còn gợi ý thêm một số đầu mối ở địa phương để chúng ta liên hệ, đặc biệt là với các trưởng thôn và nhà trường."

Một tràng vỗ tay nhỏ vang lên trong phòng. Đức Anh reo lên đầy phấn khích, vỗ mạnh vào vai Hoàng Minh một cái.

"Tuyệt vời, Hoàng Minh!" Hải Anh nói, giọng cô đầy vẻ hài lòng. "Cậu đã làm rất tốt. Thật sự ngoài mong đợi. Mình đã nghĩ việc liên hệ chính quyền sẽ là một thử thách khó nhằn nhất, nhưng cậu đã vượt qua một cách xuất sắc."

Hoàng Minh hơi đỏ mặt, nhưng nụ cười trên môi anh đã không còn vẻ gượng gạo nữa. Đó là một nụ cười của sự tự hào, của người đã vượt qua giới hạn của chính mình.

"Thế này thì chuyến đi của chúng ta có khi thành công lớn đấy!" Đức Anh nói, ánh mắt sáng rỡ. "Mình đã hình dung ra cảnh các em nhỏ ở đó sẽ vui vẻ thế nào rồi."

Thảo Vy cũng hớn hở: "Đúng rồi! Nghe Minh nói mà tớ thấy háo hức quá. Ngân này, cậu có ý kiến gì không? Cậu luôn có những góc nhìn rất đặc biệt mà."

Lê Ngân khẽ gật đầu, đặt chiếc bút xuống. Cô vẫn trầm tĩnh như mọi khi, nhưng ánh mắt cô có vẻ ấm áp hơn một chút khi nhìn về phía Hoàng Minh, rồi lướt qua Thảo Vy và Hải Anh.

"Em nghĩ," giọng Ngân nhẹ nhàng, chậm rãi cất lên, nhưng rõ ràng từng chữ, "bên cạnh việc sửa chữa trường lớp, chúng ta nên chú trọng hơn vào các hoạt động văn hóa, giáo dục mang tính chiều sâu. Chẳng hạn, thay vì chỉ dạy kiến thức sách vở thông thường, chúng ta có thể tìm hiểu về ca dao, tục ngữ hoặc các trò chơi dân gian đặc trưng của vùng đó để giới thiệu và dạy cho các em nhỏ. Nó sẽ giúp các em hiểu hơn về nguồn cội, về văn hóa địa phương mình, và sẽ ý nghĩa hơn nhiều so với việc chỉ xây sửa cơ sở vật chất đơn thuần."

Cả phòng họp im lặng trong giây lát, mọi người đều ngạc nhiên trước ý tưởng bất ngờ và sâu sắc của Ngân. Hoàng Minh nhìn cô, lòng dâng lên một cảm giác vừa bất ngờ, vừa cảm kích. Ý tưởng của Ngân không chỉ độc đáo mà còn chạm đúng vào những suy nghĩ mà anh cũng đang ấp ủ, về việc làm sao để chuyến đi không chỉ là sự hỗ trợ vật chất mà còn là sự trao đổi, bồi đắp về tinh thần.

"Ý của Ngân rất hay!" Hoàng Minh nói, ánh mắt không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ. "Mình cũng đang nghĩ làm sao để chuyến đi không chỉ là vật chất, mà còn là một trải nghiệm văn hóa, một sự kết nối thực sự. Ý tưởng về ca dao, tục ngữ và trò chơi dân gian thật sự rất tuyệt."

Hải Anh mỉm cười, ánh mắt cô lướt qua Hoàng Minh và Lê Ngân với vẻ thấu hiểu. "Đúng vậy, Ngân luôn có những ý tưởng độc đáo và rất nhân văn. Vậy thì, để tận dụng tốt nhất thế mạnh của từng người," cô nói, dứt khoát, "Hoàng Minh, cậu sẽ là điều phối chính cho chuyến đi lần này. Nhiệm vụ của cậu là tổng hợp thông tin, lên kế hoạch chi tiết các hạng mục công việc, phân công nhiệm vụ và giữ liên lạc với chính quyền địa phương. Còn Ngân, cậu sẽ phụ trách mảng nội dung văn hóa, giáo dục này. Hãy cùng Minh phối hợp chặt chẽ để lên ý tưởng và chuẩn bị tài liệu thật tốt nhé."

Cái gật đầu của Lê Ngân tuy nhẹ, nhưng lại đầy kiên quyết. Hoàng Minh nhìn cô, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả. Được làm việc chung với Ngân, dưới vai trò điều phối chính, anh cảm thấy vừa có thêm áp lực, nhưng cũng có một động lực mạnh mẽ không tên. Anh biết, đây sẽ là một cơ hội để anh học hỏi, để anh trưởng thành, và để anh hiểu hơn về cô gái trầm tĩnh nhưng đầy sâu sắc này. Từ giờ trở đi, những tương tác giữa anh và cô sẽ không còn chỉ là những khoảnh khắc tình cờ, mà sẽ là những buổi làm việc chung, những cuộc thảo luận, những sự phối hợp. Những điều chưa nói giữa họ, có lẽ, sẽ dần được hé mở qua từng nhiệm vụ, từng kế hoạch được triển khai. Hoàng Minh nắm chặt cây bút, trong lòng tràn đầy hy vọng.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên bầu trời Hà Nội, phủ lên những tòa nhà cao tầng của trường Đại học Ngoại Thương một vẻ đẹp trầm mặc. Gió se lạnh cuối thu vẫn thổi nhẹ, mang theo hương đất ẩm và mùi lá khô thoang thoảng. Giờ tan học đã đến, tiếng bước chân sinh viên hối hả vội vã đổ ra từ các giảng đường, tạo nên một âm thanh ồn ã nhưng đầy sức sống.

Hoàng Minh gấp gọn cuốn sổ tay, cất vào ba lô. Cuộc họp đã kết thúc. Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi mọi việc đã được phân công rõ ràng, và đặc biệt là khi nhận được sự tin tưởng từ Hải Anh và những lời khen ngợi từ mọi người. Anh bước ra khỏi phòng họp, đi dọc theo hành lang rộng rãi, ánh mắt lướt qua những bức tường kính phản chiếu ánh hoàng hôn.

Anh bất giác nhận ra Lê Ngân đang đi phía trước, cũng vừa rời khỏi phòng. Cô vẫn giữ dáng vẻ thanh thoát, bước đi chậm rãi nhưng đầy tự tin. Mái tóc đen dài của cô khẽ lay động trong gió, như một dải lụa mềm mại. Hoàng Minh chợt thấy lòng mình dấy lên một sự thôi thúc. Anh muốn nói gì đó với cô, không chỉ là lời cảm ơn về ý tưởng, mà còn là một điều gì đó sâu sắc hơn, về sự động viên thầm lặng mà cô đã dành cho anh.

Anh bước nhanh hơn một chút, thu hẹp khoảng cách. "Ngân," anh khẽ gọi.

Lê Ngân quay đầu lại. Ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng khi nhìn thấy Hoàng Minh, một tia sáng nhỏ, ấm áp chợt lóe lên trong đáy mắt ấy.

"À, anh Minh," cô nhẹ nhàng đáp lời.

Hoàng Minh đi cạnh cô, cùng bước xuống những bậc cầu thang đá lạnh lẽo. Tiếng bước chân của họ hòa vào dòng người đang vội vã ra về.

"Cảm ơn Ngân về những ý tưởng vừa rồi," Hoàng Minh nói, giọng anh chân thành. "Thật sự rất có ích. Anh cũng không nghĩ ra được những điều sâu sắc như vậy. Anh chỉ nghĩ đến việc sửa chữa, xây dựng thôi."

Lê Ngân quay hẳn sang nhìn anh, ánh mắt cô không còn vẻ thờ ơ như thường lệ mà nhìn thẳng vào anh, sâu lắng và có chút thấu hiểu. Một nụ cười rất khẽ, gần như chỉ là một thoáng hé môi, hiện lên trên khuôn mặt cô.

"Không có gì, đó là những điều em quan tâm," cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng có thêm một chút ấm áp mà Hoàng Minh hiếm khi nghe thấy. "Với lại, anh đã làm rất tốt việc liên hệ đấy. Em đã nghĩ sẽ khó khăn hơn nhiều. Anh đã vượt qua những thử thách đầu tiên một cách xuất sắc."

Những lời khen của Ngân không phải là những lời xã giao, mà là sự công nhận chân thành, khiến Hoàng Minh cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Anh khẽ cúi đầu, hơi ngượng ngùng.

"Cũng nhờ lời khuyên của Anh Khoa," anh bắt đầu nói, rồi dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua cô, "và... có lẽ là cả ánh mắt của Ngân nữa." Anh nói nhỏ, gần như thì thầm, rồi tự cười nhẹ, một nụ cười có chút bối rối nhưng cũng đầy ẩn ý. Anh không biết vì sao mình lại thốt ra điều đó, nhưng đó là sự thật. Cái gật đầu của cô ở bến xe buýt, ánh mắt cô dõi theo anh trong buổi họp, tất cả đều là động lực vô hình.

Ánh mắt Lê Ngân thoáng dao động. Đôi mắt sâu thẳm của cô hơi mở rộng một chút, như thể cô bất ngờ trước lời nói của anh. Một chút bối rối lướt qua, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ trầm tĩnh. Cô không trả lời trực tiếp, mà khẽ quay mặt đi, nhìn về phía cổng trường nơi ánh đèn vàng đã bắt đầu bật sáng.

"Anh về cẩn thận," cô chỉ nói, giọng cô trở lại vẻ bình thường, nhưng Hoàng Minh vẫn cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ, một chút gì đó đã được phá vỡ trong lớp băng giá thường ngày của cô.

Hoàng Minh dừng lại, nhìn theo bóng dáng Lê Ngân đang bước đi chậm rãi, hòa vào dòng sinh viên tan học. "Ngân cũng vậy," anh khẽ nói, nhưng có lẽ cô đã không còn nghe thấy.

Anh đứng lặng một lúc, hít thở cái không khí se lạnh của Hà Nội khi đêm về. Ánh hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đường, đèn xe bắt đầu rực rỡ hơn. Trong lòng Hoàng Minh, một cảm giác ấm áp và bâng khuâng đan xen. Anh biết, cái "ánh mắt" mà anh vừa nhắc đến đã thực sự chạm tới cô, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Mối quan hệ giữa họ, không còn chỉ là sự dè dặt của những người bạn học, mà đã có thêm những sợi dây vô hình, tinh tế kết nối.

Anh nghĩ về những nhiệm vụ sắp tới, về vai trò điều phối mà anh vừa được giao, về những ý tưởng sâu sắc của Lê Ngân. Chuyến đi tình nguyện không chỉ là một hành trình vì cộng đồng, mà còn là một hành trình khám phá chính bản thân anh, và khám phá cả những điều chưa nói, những cảm xúc đang nhen nhóm giữa anh và Ngân. Cái rét ngọt của Hà Nội không thể làm lạnh đi sự ấm áp đang dần lớn lên trong lòng anh. Anh tin rằng, những ngày sắp tới, dưới mái hiên cổ kính của Hà Nội và trên chặng đường tình nguyện, anh sẽ có thêm nhiều cơ hội để hiểu hơn về Lê Ngân, và để những điều chưa nói giữa họ, cuối cùng, cũng sẽ tìm thấy tiếng nói của riêng mình. Anh khẽ mỉm cười, rồi bước đi, hòa vào dòng người trên con phố đã lên đèn, lòng tràn đầy một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ