Rực rỡ thanh xuân
Chương 1

Bình Minh Ánh Dương: Ánh Mắt Lướt Qua

2844 từ
Mục tiêu: Giới thiệu bối cảnh chính: Trường THPT Ánh Dương và không khí năm học mới.,Giới thiệu hai nhân vật chính: Trần Hoàng Long và Lê Ngọc Linh, khắc họa tính cách và ngoại hình nổi bật của họ.,Tạo ra cuộc chạm mặt tình cờ đầu tiên giữa Long và Linh, thiết lập những ấn tượng ban đầu tinh tế.,Giới thiệu các nhân vật phụ quan trọng (gia đình Long, giáo viên, bạn bè, nhân viên trường) và một số địa điểm mới.,Thiết lập tông điệu trong trẻo, lãng mạn, và đầy hy vọng cho toàn bộ câu chuyện.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Trần Thu Hà, Trần Văn Hùng, Nguyễn Lan Anh, Trần Quang Hải, Tuấn Anh, Lê Hoàng Nam, Bác Lan (Đào Thị Lan), Trần Quang, Lê Thị Duyên, Đỗ Mạnh Đức, Phạm Văn Sơn, Đỗ Văn Quang, Phạm Văn Lợi, Nguyễn Đình Tùng, Hoàng Thị Mai, Trần Thị Hoa, Trần Thị Vân, Phạm Văn Cường, Thầy Chung, Cô Thủy
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, tươi sáng, hy vọng, có chút tò mò và bối rối nhẹ.
Kết chương: [object Object]

Bình minh tháng Tám rải những vệt nắng vàng nhạt lên ban công cũ kỹ của căn hộ tập thể. Không gian quen thuộc của khu nhà bốn tầng xây từ những năm tám mươi, chín mươi mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng, hòa lẫn với mùi thức ăn đang nấu từ các căn hộ lân cận và tiếng rao hàng buổi sáng vọng lên từ dưới đường. Tiếng trẻ con í ới gọi nhau dưới sân, tiếng TV rè rè từ nhà hàng xóm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống bình dị, ấm cúng.

Trần Hoàng Long cựa mình trên chiếc giường đơn, ánh nắng khẽ lọt qua khe rèm, đậu trên gương mặt góc cạnh. Cậu vươn vai, cảm nhận sự dẻo dai của cơ thể sau một đêm ngon giấc. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, những sợi tóc lòa xòa chạm vào mí mắt, khẽ khàng nhắc nhở về một ngày mới. Hôm nay là một ngày đặc biệt. Long chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt hổ phách sâu thẳm vẫn còn vương chút ngái ngủ, nhưng đã ánh lên vẻ tĩnh tại thường thấy. Cậu gấp gọn chăn gối một cách cẩn thận, từng động tác đều toát lên sự ngăn nắp, trầm ổn. Chiếc đồng phục cấp ba mới tinh, trắng muốt, đang được treo ngay ngắn trên móc áo, như một lời chào mời đến tương lai.

Long bước vào phòng tắm, dòng nước mát lạnh khẽ xua tan đi sự mệt mỏi còn sót lại. Cậu soi mình trong gương, ngắm nhìn khuôn mặt đã trưởng thành hơn, sống mũi cao thẳng và đôi mắt mà người khác thường nhận xét là lạnh lùng. Nhưng cậu biết, sâu thẳm bên trong, đó là một trái tim không hề thờ ơ. Khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây xanh đậm, Long cảm nhận một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen. Đây không còn là bộ đồng phục cấp hai nữa, đây là Ánh Dương, là khởi đầu của một chặng đường mới.

Mùi hương quen thuộc của bột giặt trên chiếc áo, mùi nước hoa thoang thoảng của mẹ, và mùi sách cũ từ góc học tập của cậu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của gia đình. Bước ra khỏi phòng, cậu nghe tiếng loảng xoảng của bát đũa từ bếp. Mẹ cậu, Trần Thu Hà, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, đang tất bật chuẩn bị bữa sáng. Bố cậu, Trần Văn Hùng, trầm tĩnh ngồi đọc báo trên ghế sofa, bên cạnh là ly cà phê bốc khói. Mùi bánh mì nướng thơm lừng lan tỏa khắp căn hộ, xua đi chút ẩm mốc nhẹ của khu tập thể cũ.

"Long ăn thêm chút nữa đi con, hôm nay là ngày đầu tiên mà," mẹ Hà đặt đĩa trứng ốp la nóng hổi trước mặt cậu, giọng nói dịu dàng, tràn đầy yêu thương và lo lắng. Cậu nhìn mẹ, đôi mắt chợt ấm áp hơn, "Con no rồi, mẹ. Con ăn đủ rồi."

Bố Hùng gập tờ báo lại, nhìn cậu bằng ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy quan tâm. "Con đã chuẩn bị sẵn sàng cho năm học mới chưa?"

Long gật đầu, "Con ổn, bố."

"Cứ tự mình quyết định, nhưng phải có trách nhiệm," bố cậu nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự tin tưởng và một chút răn dạy. Đó là câu nói quen thuộc của bố, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.

"Con đi đây," Long đứng dậy, chào bố mẹ. Mẹ Hà vội vàng đưa cho cậu một hộp sữa tươi. "Nhớ uống sữa nhé con."

"Vâng ạ." Long nhận lấy, mỉm cười nhẹ. Cậu rời khỏi căn hộ, tiếng bước chân vang vọng trên cầu thang bộ cũ kỹ. Những tiếng sinh hoạt của hàng xóm vẫn vọng vào, nhưng Long cảm thấy mình như đang bước vào một thế giới khác, một hành trình mới. Không khí bên ngoài đã trong lành hơn, nắng đã lên cao, nhuộm vàng các mái nhà. Cậu dừng chân chớp nhoáng tại trạm xe buýt ven đường, mua một chai nước suối mát lạnh. Cảm giác mát lạnh của chai nước trên tay xua đi cái nóng đầu thu. Cậu ngước nhìn bầu trời trong xanh, hít một hơi thật sâu, đón lấy sự khởi đầu. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, cậu thầm nghĩ, và hôm nay, nắng Hạ Long đang chào đón cậu.

***

THPT Ánh Dương hiện ra trước mắt Long như một bức tranh sống động, pha trộn giữa nét cổ kính và hiện đại. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ và tường gạch cũ kỹ được bảo trì tốt, mang dáng dấp của kiến trúc Pháp cổ, nhưng bên cạnh đó là những dãy phòng học mới hơn với kính và bê tông, phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ. Sân trường lát gạch sạch sẽ, rộng lớn, điểm xuyết những cây xanh cổ thụ rợp bóng mát, tạo nên một không gian xanh tươi, mát lành.

Long bước qua cổng trường, cảm nhận sự nhộn nhịp, huyên náo của ngày khai giảng đang bao trùm. Tiếng chuông reo vang xa xa, tiếng giảng bài từ các lớp học vẫn còn vang vọng dù chưa vào tiết, tiếng bút viết trên giấy, tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin, tất cả tạo nên một bản hòa âm của tuổi học trò. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoảng nhẹ đặc trưng của mùa thu, khiến lòng người bỗng chốc trở nên xao xuyến.

Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng, sải bước tự tin nhưng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Cậu lướt qua gánh xôi của bà Hoàng Thị Mai, người phụ nữ gầy gò, lưng còng nhưng nụ cười luôn hiền hậu và tay thoăn thoắt múc xôi. "Xôi nóng đây, xôi nóng đây! Long ăn xôi không cháu?" Giọng bà Mai the thé nhưng đầy thân thiện. Long khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ. Bà Mai là người quen cũ, từ hồi cậu còn học cấp hai, mỗi sáng đi học đều ngang qua gánh xôi của bà.

Gần đó, bác Lan, chủ quán nước mía, với thân hình béo tròn phúc hậu, đang bận rộn sắp xếp những ly nước mía mát lạnh. Bác Lan luôn đội chiếc nón lá đã ngả màu, miệng luôn tươi cười với đám học trò. "Các cháu uống gì nào? Bác Lan chiều hết!" bác ấy cất giọng oang oang.

Cậu bảo vệ trường, Phạm Văn Lợi, với mái tóc bạc và gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hiền lành, đang đứng gác cổng, quan sát dòng người tấp nập. Thấy Long, bác Lợi nở nụ cười, "Chào Long, năm nay lên cấp 3 rồi, cố gắng học nhé cháu!"

Long dừng lại, lễ phép chào bác Lợi. Cậu cảm nhận được sự thân thiện, ấm áp từ những con người nơi đây, xua đi chút bỡ ngỡ ban đầu. Dòng người học sinh đổ về sân trường ngày một đông, những gương mặt vừa quen vừa lạ, những tiếng cười nói rộn ràng, những ánh mắt tò mò. Long đi thẳng đến khu vực bảng thông báo để tìm danh sách lớp. Cậu nheo mắt nhìn những dòng chữ nhỏ li ti, cố gắng định vị tên mình.

Đúng lúc cậu xoay người định đi tìm một góc yên tĩnh hơn, một bóng dáng nhỏ nhắn, thanh thoát bất ngờ lướt qua. Một va chạm nhẹ, nhưng đủ khiến cô gái loạng choạng, và chiếc túi sách nhỏ xinh trên vai cô rơi xuống đất, làm mấy quyển sách và một chiếc hộp bút văng ra.

"Ôi, xin lỗi cậu!" Giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng như tiếng chuông gió, vang lên đầy vẻ bối rối.

Long giật mình, đôi mắt hổ phách thường ngày lạnh lùng chợt ánh lên vẻ ngạc nhiên. Cậu nhanh chóng cúi xuống, cùng lúc với cô gái, nhặt giúp những vật dụng bị rơi. Khi hai bàn tay vô tình chạm nhẹ vào nhau trên mặt đất, một luồng điện nhỏ xẹt qua, khiến cả hai khẽ rụt lại.

Lúc ấy, Long mới ngước lên nhìn cô. Đó là một cô gái xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh như những viên ngọc đen, hàng mi cong vút và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai đang bẽn lẽn hiện hữu. Mái tóc dài đen óng ả, được buộc cao gọn gàng, càng tôn lên chiếc cổ thon thả và những đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Cô mặc đồng phục chỉnh tề, nhưng vẫn toát lên vẻ có gu thẩm mỹ riêng, một vài phụ kiện nhỏ xinh xắn cài trên tóc. Chính là Lê Ngọc Linh.

Ánh mắt họ giao nhau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, thế giới xung quanh dường như ngừng lại. Tiếng ồn ào của sân trường, tiếng ve kêu râm ran, mùi hoa sữa... tất cả đều tan biến, chỉ còn lại ánh mắt của hai người. Long cảm thấy một sự bối rối thoáng qua, một cảm xúc lạ lẫm mà cậu ít khi gặp phải. Cô gái cũng hơi ngượng ngùng, đôi má ửng hồng.

"Không sao," Long đáp, giọng trầm hơn bình thường một chút, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu không khỏi xao động. Cậu đưa chiếc hộp bút và những quyển sách cho cô.

Ngọc Linh nhận lấy, cúi đầu lí nhí cảm ơn rồi nhanh chóng đi vụt qua, hòa vào dòng người. Long đứng thẳng dậy, đôi mắt cậu vô thức dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn, thanh thoát ấy cho đến khi cô khuất dạng sau đám đông. Một ấn tượng sâu sắc đã kịp hình thành trong tâm trí cậu, như một con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, để lại dấu vết tinh tế. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cậu thầm nghĩ. Chợt Long nhận ra, hôm nay, ngày đầu tiên của cấp ba, đã mang đến cho cậu một điều gì đó rất khác.

***

Sân trường THPT Ánh Dương càng lúc càng đông nghịt. Hàng ngàn học sinh, từ những cô cậu lớp 10 bỡ ngỡ đến những anh chị lớp 12 đầy kinh nghiệm, đều tập trung tại sân trường rộng lớn để tham dự lễ khai giảng. Tiếng trống trường vang lên dồn dập, hùng tráng, như một lời hiệu triệu, báo hiệu một năm học mới chính thức bắt đầu. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống, xuyên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch. Không khí tràn đầy năng lượng, tiếng cười nói xôn xao của học sinh hòa quyện với tiếng loa phóng thanh đang chỉnh âm.

Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang, với gương mặt nghiêm nghị và chiếc kính cận trên sống mũi, bước lên bục phát biểu. Ông mặc bộ vest chỉnh tề, giọng nói trầm ấm, rõ ràng vang vọng khắp sân trường. "Chào mừng các em học sinh khóa mới đến với THPT Ánh Dương!" Tiếng vỗ tay rào rào vang lên, xen lẫn những tiếng reo hò phấn khích. Bài phát biểu của hiệu trưởng đầy tâm huyết, nhấn mạnh vai trò của giáo dục và những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ.

Long đứng giữa đám đông học sinh khối 10, ánh mắt cậu vẫn trầm tĩnh quan sát xung quanh. Cậu lắng nghe bài phát biểu, nhưng tâm trí cậu đôi lúc lại vô thức lướt tìm hình bóng cô gái vừa va vào cậu. Cậu không biết tên cô, nhưng nụ cười rạng rỡ và đôi mắt to tròn của cô đã in sâu vào tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự tò mò khó hiểu, một khao khát muốn biết thêm về cô gái ấy.

Cùng lúc đó, ở một góc khác của sân trường, Lê Ngọc Linh đang đứng cạnh nhóm bạn nữ mới quen. Cô cười nói ríu rít, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vẫy theo điệu nhạc bài hát truyền thống của trường đang vang lên. Nụ cười của cô vẫn rạng rỡ như ánh nắng, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt cô cũng lướt qua đám đông, dường như đang tìm kiếm điều gì đó. Cô không thể phủ nhận rằng cậu nam sinh vừa rồi đã để lại một ấn tượng mạnh mẽ. Vẻ ngoài lạnh lùng nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, và đặc biệt là cử chỉ ga lăng khi cúi xuống nhặt đồ giúp cô.

Sau bài phát biểu của hiệu trưởng, các giáo viên chủ nhiệm và bộ môn lần lượt được giới thiệu. Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm khối 10, trẻ trung, năng động với mái tóc cắt ngắn cá tính, nở nụ cười tươi tắn. "Cô rất mong được đồng hành cùng các em trong chặng đường sắp tới." Cô cất giọng tràn đầy nhiệt huyết. Thầy Trần Quang Hải, giáo viên Toán, gương mặt phúc hậu, đeo kính, tóc điểm bạc, trông có vẻ nghiêm túc nhưng ánh mắt lại rất hiền từ. Thầy Nguyễn Đình Tùng, giáo viên thể dục, khỏe khoắn và năng động. Thầy Chung, giáo viên tin học, và cô Thủy, giáo viên hóa học, cũng lần lượt xuất hiện, gửi gắm những lời chúc mừng đến các em học sinh mới.

Trong lúc các giáo viên đang được giới thiệu, những cuộc làm quen đầu tiên cũng đã bắt đầu diễn ra giữa các học sinh. Tuấn Anh, một cậu bạn gọn gàng, đeo kính, vẻ ngoài thư sinh, chủ động bắt chuyện với Long. "Chào cậu, tớ là Tuấn Anh. Lớp 10A2 à? Tớ cũng vậy!" Cậu ấy chìa tay ra, nụ cười thân thiện. Long bắt tay Tuấn Anh, gật đầu xác nhận. Tuấn Anh có vẻ là một người cẩn thận và có trách nhiệm.

Cách đó không xa, Lê Hoàng Nam, cậu bạn tóc nhuộm vàng, hơi luộm thuộm và đeo khuyên tai, đang trêu chọc Đỗ Mạnh Đức và Phạm Văn Sơn. "Đức, Sơn, hai cậu nhìn kìa, 'ông cụ non' kia cũng đi học cấp 3 rồi à?" Nam nói, chỉ về phía một cậu bạn khác đang chăm chú đọc sách. Đức, với dáng người hơi gù và tóc undercut, cười hềnh hệch, còn Sơn, béo tròn và hay cười, thì chỉ biết gãi đầu. Trong một góc khác, Trần Quang, cậu bạn đeo kính cận, vẫn cắm mặt vào sách, hoàn toàn không để ý đến xung quanh. Lê Thị Duyên, cô bạn tóc dài thướt tha, nết na, dịu dàng, đứng cạnh Quang, ánh mắt hiền lành nhìn về phía sân khấu.

Lễ khai giảng kết thúc. Tiếng trống trường một lần nữa vang lên, báo hiệu sự khởi đầu chính thức của năm học mới. Học sinh bắt đầu tản ra, tìm đến các phòng học của lớp mình. Long cũng theo dòng người, bước đi chậm rãi. Cậu đi ngang qua phòng y tế, cửa phòng vẫn đóng. Tiếp đó là phòng thí nghiệm, nơi những chiếc ống nghiệm lấp lánh dưới ánh nắng. Cậu liếc nhìn sân bóng rổ, nơi những buổi chiều tan học sẽ trở nên sôi động. Quán ăn vặt vỉa hè phía sau trường đã bắt đầu tấp nập, mùi đồ ăn vặt thơm lừng. Tiệm bánh ngọt Hương Vị Tuổi Thơ, cửa hàng tiện lợi 24/7, và quán trà sữa Trăng Khuyết mà Long chỉ thoáng thấy biển hiệu, tất cả đều là những địa điểm mới mẻ, hứa hẹn nhiều trải nghiệm. Cậu cũng nhìn thấy thư viện trường, nơi cô nhân viên Trần Thị Vân với mái tóc búi gọn và chiếc kính cận đang sắp xếp sách vở.

Mọi thứ đều mới mẻ và đầy hứa hẹn. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời. Ánh mắt Long khẽ lướt qua một nhóm nữ sinh đang cười đùa, và cậu lại bất giác tìm kiếm hình bóng quen thuộc. Cô gái ấy, Lê Ngọc Linh, với nụ cười rạng rỡ như ánh nắng và giọng nói trong trẻo, đã để lại một dấu ấn khó phai trong ngày đầu tiên của cậu tại THPT Ánh Dương. Cậu biết, đây sẽ là những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ, một hành trình đầy ắp những điều bất ngờ đang chờ đợi. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Long cảm thấy một làn sóng nhẹ nhàng vừa chạm đến trái tim mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ