Rực rỡ thanh xuân
Chương 2

Buổi Định Hướng và Những Ánh Mắt Lạc Loài

4030 từ
Mục tiêu: Tiếp nối cảm xúc sau cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Long và Linh.,Giới thiệu các nhân vật bạn bè thân thiết của Long (Hùng) và Linh (Thảo Mai, Thanh Lan, Nguyễn Thị Hương) trong môi trường học đường mới.,Giới thiệu các giáo viên quan trọng và các nhóm học sinh khác trong lớp (nhóm hóng hớt, cặp đôi).,Khắc họa buổi định hướng đầu khóa và những tiết học đầu tiên, làm rõ vai trò của Long và Linh trong tập thể.,Long và Linh tiếp tục quan sát, cảm nhận sự khác biệt của đối phương và những rung động tinh tế bắt đầu nhen nhóm.,Thiết lập bối cảnh cho các hoạt động ngoại khóa và tương tác nhóm trong tương lai.,Giới thiệu tất cả các nhân vật mới và địa điểm mới yêu cầu.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Hoàng Anh, Phạm Mai Phương, Nguyễn Thị Hương, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy, Lê Thị Thanh, Nguyễn Văn Tám, Nam (cặp đôi), Phương (cặp đôi), Trần Thu Hà, Trần Văn Hùng, Nguyễn Lan Anh, Tuấn Anh, Lê Hoàng Nam
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, tươi sáng, có chút bâng khuâng và hồi hộp của tuổi mới lớn.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông báo thức lảnh lót vang lên phá tan màn sương mờ ảo của giấc ngủ. Trần Hoàng Long khẽ trở mình trên chiếc giường quen thuộc, đôi mắt hổ phách vẫn còn vương chút ngái ngủ, nhưng tâm trí cậu đã bắt đầu hoạt động, tua lại những thước phim của ngày hôm qua. Ngày khai giảng đầu tiên ở THPT Ánh Dương, một khởi đầu đầy ắp những điều mới mẻ, và đặc biệt là, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đã vô tình va vào thế giới trầm tĩnh của cậu. Cô gái ấy, Lê Ngọc Linh. Cái tên ấy, dẫu hôm qua cậu chưa biết, nhưng giờ đây đã tự động hiện hữu trong tâm trí, tựa như một giai điệu dịu êm vừa được khám phá.

Long ngồi dậy, vươn vai. Căn phòng của cậu nằm trên tầng ba của khu nhà tập thể cũ kỹ, được xây từ những năm 80. Dù đã được bố mẹ sửa sang lại tươm tất với lớp sơn mới và đồ nội thất hiện đại, nhưng tiếng bước chân nặng nề của bác hàng xóm từ tầng trên vẫn vọng xuống đều đặn mỗi buổi sáng, cùng tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ sân tập thể phía dưới. Cậu có thể nghe thấy tiếng rao hàng của bà bán xôi từ đầu ngõ, tiếng xe máy lướt qua trên con đường nhỏ, và cả tiếng TV rì rầm phát bản tin thời sự từ nhà nào đó. Tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn nhưng lại rất đỗi thân thuộc, là giai điệu quen thuộc của một buổi sáng ở Hạ Long. Mùi hương cà phê phảng phất từ căn hộ bên cạnh quyện lẫn mùi bánh mì nướng thơm lừng từ bếp nhà cậu, khẽ đánh thức mọi giác quan.

Long bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Cậu vớ lấy chiếc áo phông đơn giản và chiếc quần đùi, rồi bước ra phòng khách. Mẹ cậu, Trần Thu Hà, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, đang bày biện bữa sáng trên bàn ăn. Bố cậu, Trần Văn Hùng, trầm tĩnh và phong độ, đã ngồi vào bàn, đọc tờ báo buổi sáng.

“Long dậy rồi à con? Mau ra ăn sáng đi, không nguội.” Mẹ Hà cất giọng dịu dàng, ánh mắt trìu mến nhìn con trai.

Long gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Bữa sáng hôm nay là bún cá Hạ Long, món tủ của cậu. Mùi thơm của nước dùng cá, chả cá và rau thì là lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những ngôi nhà cũ. Cậu cầm đũa lên, nhưng đôi mắt lại vô thức liếc về phía cửa phòng của em gái. Hoàng Anh, cô bé lém lỉnh, chắc vẫn đang say giấc nồng.

Đúng như dự đoán, vừa nghĩ đến, cửa phòng Hoàng Anh hé mở. Cô bé với mái tóc tết bím gọn gàng, đôi mắt to tròn láu lỉnh, thập thò nhìn ra. “Mẹ ơi, con gái mẹ dậy rồi đây!” Rồi cô bé đảo mắt nhìn Long, nháy mắt tinh nghịch. “Anh Long hôm nay có vẻ vui hơn mọi ngày nhỉ? Có phải là nghĩ đến ‘chị Linh’ không?”

Long đang mải gắp miếng chả cá, nghe em gái nói vậy thì khựng lại. Tai cậu thoáng nóng lên. “Nói linh tinh gì đấy, con bé này!” Cậu giả vờ gắt, nhưng giọng nói lại mềm đi mấy phần.

Hoàng Anh khúc khích cười, chạy ra bàn ăn, ngồi cạnh mẹ. “Thì hôm qua con nghe anh kể về một chị gái xinh lắm, cười rạng rỡ như nắng ấy. Lại còn va vào anh nữa chứ. Anh Long có bí mật gì với chị Linh phải không?”

Mẹ Hà mỉm cười xoa đầu Hoàng Anh. “Con trai mẹ lớn rồi, biết để ý con gái rồi nhé. Con bé này cứ trêu anh mãi.” Ánh mắt mẹ lướt qua Long, ánh lên vẻ thấu hiểu và yêu thương.

Long cúi gằm mặt ăn bún, cố gắng che giấu sự bối rối. Trong lòng cậu, một cảm giác ấm áp và hơi ngượng ngùng lan tỏa. Hoàng Anh nói đúng. Suốt đêm qua, hình ảnh nụ cười của cô gái ấy cứ lởn vởn trong tâm trí cậu. Cậu không biết tên cô, nhưng nụ cười rạng rỡ và đôi mắt to tròn của cô đã in sâu vào tâm trí cậu. Giờ thì cậu đã biết. Lê Ngọc Linh. Cô ấy... cô ấy tên là gì nhỉ? À, Ngọc Linh. Cái tên nghe thật trong trẻo, đúng như con người cô.

“Sáng nay con đi học sớm một chút. Hôm nay là buổi định hướng đầu khóa.” Long nói, cố gắng chuyển chủ đề.

Bố Hùng gấp tờ báo lại, đặt xuống bàn. “Ừ, năm đầu cấp ba quan trọng lắm. Cố gắng học hành, nhưng cũng đừng quên tham gia các hoạt động ngoại khóa, con nhé. Thanh xuân có mấy đâu.” Giọng bố trầm ấm, dặn dò.

“Vâng, con biết rồi ạ.” Long đáp.

Sau bữa sáng, Long trở về phòng, thay bộ đồng phục trắng tinh. Cậu ngắm mình trong gương, vuốt lại mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng. Chiếc áo sơ mi trắng, quần tây xanh đậm, chiếc cà vạt kẻ sọc quen thuộc của THPT Ánh Dương. Cậu cảm thấy một sự mong chờ len lỏi trong lòng, một thứ cảm xúc hoàn toàn khác biệt so với sự trầm tĩnh thường ngày của cậu. Cậu biết, ngày hôm nay sẽ có gì đó khác biệt. Một cái gì đó mà cậu chưa thể gọi tên, nhưng chắc chắn là có liên quan đến cô gái với nụ cười như nắng. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và cậu cảm thấy một làn sóng nhẹ nhàng vừa chạm đến trái tim mình.

***

Trong khi Long đang bận rộn với những suy nghĩ của riêng mình, ở một góc khác của thành phố biển, Lê Ngọc Linh cũng đang chuẩn bị cho một ngày mới đầy hứng khởi. Tiếng chuông xe ôm của Nguyễn Văn Tám vang lên trước cổng nhà, báo hiệu đã đến giờ đi học. Ngọc Linh nhanh nhẹn bước ra, mái tóc đen óng ả được buộc cao gọn gàng, chiếc cặp sách nhỏ xinh đeo trên vai. Cô mặc bộ đồng phục mới tinh, phẳng phiu, toát lên vẻ năng động nhưng không kém phần thanh lịch.

“Đi đâu anh chở cho? Hôm nay đi học sớm vậy cháu Linh?” Nguyễn Văn Tám, người lái xe ôm thân thiết của gia đình Linh, với nước da ngăm đen và chiếc mũ bảo hiểm cũ sờn, nở nụ cười tươi roi rói.

“Dạ, hôm nay buổi định hướng nên cháu phải đến sớm ạ. Chú Tám chở cháu đến trường Ánh Dương nhé!” Linh đáp, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, kèm theo một nụ cười rạng rỡ.

Chiếc xe máy cà tàng của chú Tám lướt đi trên những con phố quen thuộc của Hạ Long. Gió biển thổi nhẹ, mang theo chút vị mặn mòi của biển cả và hương hoa sữa thoang thoảng từ những con đường rợp bóng cây. Ngọc Linh hít căng lồng ngực, cảm nhận sự tươi mới của buổi sáng. Cô bé yêu Hạ Long, yêu những buổi sáng trong lành như thế này.

Đến cổng trường THPT Ánh Dương, một khung cảnh quen thuộc nhưng vẫn luôn khiến Linh cảm thấy phấn khích hiện ra. Ngôi trường là sự kết hợp hài hòa giữa kiến trúc Pháp cổ kính với mái ngói đỏ thắm và những dãy phòng học hiện đại với tường kính sáng loáng. Sân trường rộng lớn, lát gạch sạch sẽ, với những cây xanh cổ thụ rợp bóng mát. Tiếng chuông trường reo vang, tiếng giảng bài từ các lớp học đã bắt đầu, tiếng bút viết sột soạt, tiếng xì xào của học sinh, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của môi trường học đường.

Ngọc Linh bước vào sân trường, đã thấy rất đông học sinh tập trung. Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm khối 10, trẻ trung, năng động với mái tóc cắt ngắn cá tính, đang đứng trên bục, nở nụ cười tươi tắn. “Chào mừng các em đến với ngôi nhà chung THPT Ánh Dương! Hôm nay chúng ta sẽ làm quen với các thầy cô và bạn bè mới, cũng như tìm hiểu về những quy định, hoạt động của trường chúng ta.” Giọng cô Lan Anh tràn đầy nhiệt huyết, khiến không khí buổi định hướng trở nên sôi nổi hơn.

Linh nhanh chóng hòa vào đám đông, tìm kiếm Thảo Mai và Thanh Lan, hai cô bạn thân từ cấp hai mà cô đã may mắn được xếp cùng lớp. "Mai ơi, Lan ơi!" Linh gọi nhỏ, vẫy tay.

Thảo Mai, nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, chỉ khẽ gật đầu mỉm cười. "Linh đến rồi à? Tớ tưởng cậu còn mải ngắm trai đẹp nào chứ." Thảo Mai nói đùa, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy tinh tế.

Thanh Lan, khỏe khoắn và năng động với mái tóc ngắn ngang vai, vỗ vai Linh. "Đến đúng lúc lắm, cô Lan Anh đang giới thiệu các thầy cô bộ môn kìa."

Cô Lan Anh bắt đầu giới thiệu. Cô Phạm Mai Phương, giáo viên Ngữ Văn, thanh lịch, duyên dáng trong tà áo dài, với giọng nói truyền cảm. "Văn chương là tấm gương phản chiếu tâm hồn. Cô mong các em sẽ mở lòng mình qua từng câu chữ, để cảm nhận vẻ đẹp của ngôn từ và cuộc sống." Cô Phương mỉm cười ấm áp.

Tiếp theo là cô Lê Thị Thanh, giáo viên tiếng Anh, trẻ trung, phong cách hiện đại với mái tóc xoăn cá tính. "Speaking English, you open new worlds! Don't be afraid to make mistakes!" Cô Thanh nói bằng tiếng Anh, rồi chuyển sang tiếng Việt. "Cô luôn khuyến khích các em mạnh dạn giao tiếp, đừng ngại sai lầm. Đó là cách chúng ta trưởng thành."

Trong lúc các giáo viên đang được giới thiệu, những cuộc làm quen đầu tiên cũng đã bắt đầu diễn ra giữa các học sinh. Long, đứng không xa nhóm Linh, cũng đang lắng nghe chăm chú. Cậu cảm nhận một sự quen thuộc khi nghe giọng cô Mai Phương và cô Thanh, bởi cậu đã được học thử một vài buổi trước khai giảng.

Bất chợt, một bàn tay vỗ nhẹ vào vai Long. "Cậu là Long phải không? Tớ Hùng, Phan Việt Hùng. Ngồi cạnh cậu nhé!" Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, lanh lảnh nói. Cậu ấy là cây hài của lớp, luôn là người mở lời trong các cuộc trò chuyện.

Long quay sang, gật đầu mỉm cười nhẹ. "Chào Hùng."

Hùng nhanh chóng kéo Long lại gần nhóm bạn đang đứng cùng. "Tuấn Anh này, Long này. Chúng ta cùng lớp 10A2 đấy!" Hùng giới thiệu. Tuấn Anh, với vẻ ngoài thư sinh, gọn gàng, đeo kính, mỉm cười thân thiện với Long. "Chào Long, rất vui được làm quen."

Trong khi đó, nhóm của Linh cũng có thêm thành viên mới. Nguyễn Thị Hương, một cô bạn dễ thương, tóc dài, nhút nhát và hiền lành, khẽ tiến lại gần Linh. "Chào Linh, cậu là Ngọc Linh đúng không? Tớ Hương, rất vui được làm quen." Hương nói nhỏ nhẹ, giọng rụt rè.

Linh nở nụ cười rạng rỡ. "Chào Hương! Tớ cũng rất vui được làm quen với cậu!"

Buổi định hướng nhanh chóng kết thúc. Tiếng chuông trường vang lên, báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Các học sinh bắt đầu tản ra, tìm đến phòng học của mình. Long cùng Hùng và Tuấn Anh đi về phía dãy phòng học mới. Hương đi cùng Linh, Thảo Mai và Thanh Lan.

Khi bước vào phòng học 10A2, một khung cảnh náo nhiệt hiện ra. Học sinh đã ngồi gần kín chỗ. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của lớp học. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ lớn, làm sáng bừng căn phòng. Long chọn một chỗ ngồi ở gần cuối, cạnh cửa sổ, nhìn ra sân trường. Hùng nhanh chóng ngồi cạnh cậu.

Ngọc Linh cùng nhóm bạn chọn chỗ ngồi ở hàng thứ ba, gần giữa lớp. Vừa ổn định chỗ ngồi, Linh đã cảm thấy một ánh mắt lướt qua mình. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp Long đang nhìn về phía cô. Ánh mắt cậu trầm tĩnh, sâu thẳm, nhưng dường như có một tia sáng lạ lẫm. Linh khẽ giật mình, vội vàng quay đi, tim đập nhanh hơn một nhịp. Cô không thể phủ nhận rằng cậu nam sinh này đã để lại một ấn tượng mạnh mẽ. Vẻ ngoài lạnh lùng nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, và đặc biệt là cử chỉ ga lăng khi cúi xuống nhặt đồ giúp cô hôm qua.

Từ một góc khác của lớp học, Phan Thị Loan, với mái tóc nhuộm highlight và thích trang điểm nhẹ, đang thì thầm với Nguyễn Thị Hà và Đỗ Thị Vy. “Ê, con nhỏ hôm qua nổi bần bật kìa, học cùng lớp mình luôn.” Loan nói nhỏ, ánh mắt tinh ranh liếc về phía Ngọc Linh.

Hà, gầy gò, mắt kính, vẻ mặt tinh ranh, nhếch mép. “Ừ, xinh thật đấy. Không biết có ‘gấu’ chưa nhỉ?”

Vy, tròn trịa, thích ăn vặt, hay cười khúc khích, hồn nhiên chen vào. “Tớ thấy cậu bạn ngồi cạnh cửa sổ cũng đẹp trai lắm đấy. Có phải là cặp đôi mới của trường không?”

Trong khi đó, ở một góc khác, Nam, chàng trai cao ráo, điển trai, đang ghé tai Phương, cô bạn gái xinh xắn, dễ thương của cậu. “Lớp mình có nhiều bạn mới xinh với giỏi quá nhỉ? Chắc năm nay vui lắm đây.” Nam cười tươi.

Long khẽ nhíu mày khi nghe những tiếng xì xào từ phía nhóm Loan. Cậu liếc nhìn Ngọc Linh, thấy cô đang cười nói vui vẻ với Thảo Mai và Thanh Lan, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt soi mói xung quanh. Cô ấy... cô ấy thật sự học cùng lớp mình. Nụ cười đó... vẫn rạng rỡ như hôm qua, như một mặt trời nhỏ chiếu sáng cả lớp học. Long cảm thấy một sự tò mò khó hiểu, một khao khát muốn biết thêm về cô gái ấy.

Tiết học đầu tiên bắt đầu. Cô Lan Anh phổ biến nội quy, bầu ban cán sự lớp tạm thời. Tuấn Anh được bầu làm lớp trưởng, đúng như vẻ ngoài cẩn thận, trách nhiệm của cậu. Lê Hoàng Nam, cậu bạn tóc nhuộm vàng, hơi luộm thuộm, ngồi bàn trên, thỉnh thoảng lại quay xuống trêu chọc Đỗ Mạnh Đức và Phạm Văn Sơn, làm cả lớp bật cười khúc khích. Long vẫn trầm tĩnh, chăm chú lắng nghe, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt cậu vẫn vô thức lướt về phía Ngọc Linh, ngắm nhìn mái tóc dài đen óng ả và đôi vai nhỏ nhắn của cô. Cậu biết, đây sẽ là những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ, một hành trình đầy ắp những điều bất ngờ đang chờ đợi.

***

Tiếng chuông tan học vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà. Một ngày học đầu tiên trôi qua nhanh chóng, để lại trong lòng mỗi học sinh những cảm xúc lẫn lộn: sự bỡ ngỡ, háo hức, và cả một chút mệt mỏi. Khi Long đang thu dọn sách vở, Phan Việt Hùng, với vẻ mặt hớn hở, đã quay sang cậu.

“Hay mình đi đâu đó ngồi chơi đi? Học buổi đầu mệt quá. Quán Cafe Sắc Màu gần đây nè, vừa đẹp vừa yên tĩnh. Tớ bao!” Hùng đề nghị, đôi mắt híp lại đầy vẻ rủ rê.

Long ngước nhìn Hùng, rồi lại liếc về phía Ngọc Linh, người đang cùng Thảo Mai và Thanh Lan đứng dậy, vừa đi vừa trò chuyện ríu rít. Cậu thấy Linh cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo vang vọng trong hành lang lớp học. Long thoáng do dự, nhưng rồi gật đầu. “Cũng được.” Cậu cũng muốn tìm hiểu thêm về thành phố mới này.

Hùng reo lên thích thú. “Tuyệt! Để tớ rủ thêm mấy đứa nữa cho vui.”

Hùng nhanh nhẹn chạy đến chỗ Linh và nhóm bạn. “Này các cậu, đi Cafe Sắc Màu không? Tớ bao!”

Ngọc Linh quay lại, nở nụ cười tươi tắn. “Quán Cafe Sắc Màu à? Nghe nói đẹp lắm! Nhưng tớ phải về sớm chút.”

Thảo Mai, với vẻ mặt tinh tế, nhìn Long rồi nhìn Linh. “Đi đi Linh, hôm nay là ngày đầu mà. Về sau có khi bận học không đi được.”

Thanh Lan cũng gật đầu đồng tình. “Đúng đấy. Đi một lát thôi. Với lại Long cũng đi mà.”

Linh nhìn Long, ánh mắt cô thoáng chạm vào ánh mắt cậu. Một cảm giác ngại ngùng nhẹ nhàng len lỏi, khiến má cô ửng hồng. “Thôi được rồi. Vậy đi một lát thôi nhé!”

Cả nhóm năm người – Long, Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan – cùng nhau rời khỏi trường. Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam hồng rực rỡ lên bầu trời Hạ Long. Gió biển thổi nhẹ, mang theo chút hơi nước mát lành, xoa dịu cái nắng nóng của buổi chiều.

Trên đường đi, họ đi ngang qua Cửa hàng thời trang Trendy, với những bộ quần áo sành điệu trưng bày trong tủ kính. Ngọc Linh, Thảo Mai và Thanh Lan thoáng dừng lại, ngắm nghía. “Cửa hàng này có nhiều đồ đẹp quá, Mai nhỉ? Lát nữa mình ghé thử xem sao.” Linh nói, ánh mắt lấp lánh thích thú.

Ngay cạnh đó là Cửa hàng hoa Diễm Lệ, với hàng trăm bông hoa đủ màu sắc, tỏa hương thơm ngát. Linh dừng lại hẳn, hít hà mùi hương ngọt ngào của những bó hoa hồng, hoa ly. “Cửa hàng hoa Diễm Lệ đẹp quá, Mai nhỉ? Tớ muốn mua một bông hoa tặng cô Mai Phương. Hôm nay cô nói hay quá.” Linh nói, giọng đầy cảm thán. Cô bé chọn một bông hồng nhung đỏ thắm, còn đọng sương, và trả tiền.

Long đi phía sau, quan sát Linh. Cậu thấy cô hoạt bát, dễ thương hơn rất nhiều khi ở bên bạn bè. Nụ cười của cô lúc nào cũng rạng rỡ, tựa như ánh nắng mặt trời không bao giờ tắt. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng.

Hùng thì đi trước, vừa đi vừa nói chuyện phiếm. Khi đi ngang qua Phòng nhạc/band nhạc trường Ánh Dương, Hùng ngó vào, đôi mắt sáng lên. “Phòng nhạc xịn xò quá! Lát nữa tụi mình vào đây thử đàn hát đi!” Hùng nói đầy thích thú.

Tuấn Anh, lớp trưởng của lớp, đi ngược chiều, tình cờ gặp nhóm Long. “Long có muốn ghé Nhà sách Mây Trôi không? Tớ thấy có sách mới về toán đó.” Tuấn Anh hỏi, tay cầm một cuốn sách dày.

Long thoáng nghĩ, nhưng rồi lắc đầu. “Để bữa khác đi Tuấn Anh. Hôm nay tớ đi với các bạn.” Cậu cũng muốn dành thời gian để quan sát mọi người nhiều hơn.

Quán Cafe Sắc Màu nằm trong một con hẻm nhỏ, yên tĩnh, được cải tạo từ một ngôi nhà cũ. Mặt tiền quán sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những chậu cây xanh treo tường và những bức tranh tường nghệ thuật. Bên trong, không gian ấm cúng với ánh đèn vàng dịu, những chiếc ghế sofa êm ái và tiếng nhạc acoustic du dương. Mùi cà phê đậm đà quyện lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian thư thái, dễ chịu.

Cả nhóm chọn một chiếc bàn tròn ở góc quán, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm. Hùng nhanh chóng gọi đồ uống cho mọi người. Linh đặt bông hồng lên bàn, khoe với Thảo Mai và Thanh Lan. “Đẹp không? Tớ sẽ tặng cô Mai Phương vào tiết học ngày mai.”

Thảo Mai mỉm cười. “Đúng là Linh, lúc nào cũng tinh tế.” Rồi cô quay sang Long. “Long học giỏi ghê, cô giáo khen suốt. Tớ thấy cậu ấy hơi ít nói, nhưng mà… học siêu đỉnh.”

Long khẽ gật đầu, má cậu thoáng ửng hồng. Cậu ít khi được khen trực diện như vậy, đặc biệt là từ một cô gái.

Thanh Lan chen vào. “Nhưng mà Long lạnh lùng thế thôi chứ cũng ga lăng phết đấy. Thấy cậu ấy nhường đường cho Linh ở hành lang lúc nãy.” Thanh Lan cười tinh nghịch, khiến Linh và Long cùng nhìn nhau, rồi vội vàng quay đi.

Trong lòng Long, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Cậu không ngờ Thanh Lan lại để ý đến chi tiết nhỏ ấy. Cậu lén nhìn Ngọc Linh, thấy cô đang cúi đầu, mái tóc đen óng ả che đi khuôn mặt ửng hồng. Cô ấy... cô ấy cười thật tươi. Đúng là mặt trời của lớp học. Cậu nhận ra, Linh không chỉ xinh đẹp mà còn rất tốt bụng, chu đáo và biết quan tâm đến người khác. Những ấn tượng ban đầu của cậu về cô gái này càng sâu sắc hơn.

Ngọc Linh cũng lén nhìn Long. Cậu ấy không lạnh lùng như mình nghĩ. Ánh mắt cậu ấy... có gì đó rất sâu sắc, và đôi khi lại lộ ra vẻ ấm áp, dịu dàng. Đặc biệt là khi cậu ấy nhìn mình. Linh cảm thấy một sự tò mò len lỏi trong lòng, muốn tìm hiểu thêm về con người Long. Cậu ấy có vẻ trầm tĩnh, ít nói, nhưng lại có một sức hút khó tả.

Cả nhóm trò chuyện rôm rả, chia sẻ những ấn tượng đầu tiên về trường mới, về các thầy cô và những ước mơ của mình. Hùng kể chuyện vui, làm cả nhóm cười phá lên. Thảo Mai và Thanh Lan thì chia sẻ những dự định về các câu lạc bộ mà họ muốn tham gia. Long vẫn trầm tĩnh lắng nghe, thỉnh thoảng mới góp lời, nhưng ánh mắt cậu vẫn luôn dõi theo Ngọc Linh. Cậu nhận ra, cô ấy là một người hoạt bát, năng động, luôn tràn đầy năng lượng tích cực, hoàn toàn trái ngược với sự trầm tính của cậu. Nhưng chính sự đối lập đó lại tạo nên một sức hút kỳ lạ.

Buổi tối buông xuống. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh trên bầu trời Hạ Long. Khi ra về, cả nhóm đi ngang qua trường THPT Ánh Dương một lần nữa. Ánh đèn đã được bật sáng, chiếu rọi lên những dãy phòng học. Khung cảnh thật yên bình và lãng mạn.

Long và Linh đi cạnh nhau, cách một khoảng nhỏ. Cậu cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng, một thứ tình cảm chưa thể gọi tên đang nhen nhóm trong lòng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát. Cậu biết, đây sẽ là những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chào đón họ bằng những điều bất ngờ và tươi đẹp nhất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ