Rực rỡ thanh xuân
Chương 106

Sóng Ngầm Dưới Ánh Nắng Chiều

3390 từ
Mục tiêu: Giới thiệu mâu thuẫn nội bộ trong đội bóng đá, tạo ra thử thách mới cho Long trong vai trò đội trưởng.,Khắc họa Long trong vai trò lãnh đạo, thể hiện khả năng giải quyết xung đột và đoàn kết các thành viên.,Củng cố sự quan sát và thấu hiểu của Ngọc Linh đối với Long, đặc biệt là khi cậu đối mặt với áp lực.,Tăng cường căng thẳng trước trận đấu quan trọng sắp tới, đặt câu hỏi về sự đoàn kết của đội bóng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, reflective, determined
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng chiều vàng ươm hắt qua khung cửa sổ phòng tự học, vẽ lên những vệt sáng dài trên sàn nhà, nơi Long đang cắm cúi giải nốt bài toán tích phân còn dang dở. Mặc dù vẫn còn cảm giác mệt mỏi luẩn quẩn đâu đó trong từng thớ cơ, nhưng tâm trí cậu giờ đây đã thông suốt hơn rất nhiều. Lời đề nghị điều chỉnh kế hoạch của Linh, cùng với sự hướng dẫn kiên nhẫn của cô, đã gỡ rối không chỉ những con số trên trang giấy mà còn cả mớ bòng bong trong đầu Long. Cậu hít một hơi thật sâu, mùi giấy và mực dịu nhẹ lấp đầy buồng phổi, và một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi.

Cậu biết, con đường phía trước vẫn còn dài và đầy thử thách. Việc cân bằng giữa học tập và đam mê bóng đá không phải là chuyện ngày một ngày hai. Nhưng có Linh bên cạnh, như một ngọn hải đăng vững chãi giữa biển khơi, cậu cảm thấy mình không còn đơn độc. Cảm giác tin tưởng và dựa dẫm ấy, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần ăn sâu vào tâm trí Long, tạo nên một nền tảng vững chắc cho mọi sóng gió sắp tới. Long ghi chú nhanh một vài điểm quan trọng vào cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" rồi gập sách lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, nhường chỗ cho một buổi chiều muộn hứa hẹn nhiều điều.

***

Sân bóng rổ trường Ánh Dương, dưới cái nắng chiều vẫn còn gay gắt, dường như đang sôi sục hơn bao giờ hết. Từng tiếng bóng nảy "bịch... bịch... bịch" liên hồi, xen lẫn tiếng giày thể thao "két kẹt" trên nền bê tông xanh đỏ, cùng những tiếng hò reo, tiếng còi của huấn luyện viên vang vọng khắp không gian. Mùi mồ hôi mằn mặn hòa cùng mùi cao su từ trái bóng, phảng phất trong làn gió nhẹ, tạo nên một bầu không khí năng động, đầy cạnh tranh nhưng cũng ẩn chứa một sự căng thẳng khó tả. Xung quanh sân, hàng rào lưới bảo vệ cao vút, giữ cho những trái bóng không bay lạc, còn vài chiếc ghế đá cũ kỹ nằm cô đơn dưới bóng cây, chờ đợi những người nghỉ chân. Ánh nắng chiều xiên ngang, vẽ nên những bóng đổ dài của các cầu thủ đang ra sức tập luyện, khiến khung cảnh thêm phần ấn tượng.

Long, với chiếc áo tập ướt đẫm mồ hôi, vẫn cố gắng tập trung vào bài tập chuyền bóng. Cậu di chuyển nhanh nhẹn, bờ vai rộng và dáng người cân đối uyển chuyển lướt trên sân. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm thường ngày ẩn chứa vẻ lạnh lùng, nhưng hôm nay lại ánh lên một sự lo lắng, một gánh nặng vô hình. Long có thể cảm nhận được không khí nặng nề đang bao trùm đội bóng, và nó không hề liên quan đến cường độ tập luyện.

"Mày chuyền kiểu gì vậy Duy? Nhìn bóng đi chứ!"

Tiếng gằn giọng của Thành, tiền đạo chủ lực của đội, đột ngột vang lên, cắt ngang không khí tập luyện. Long khẽ nhíu mày. Đây không phải lần đầu tiên trong buổi tập hôm nay cậu nghe thấy những lời như vậy. Thành, với dáng người thể thao mạnh mẽ, đang đứng chống nạnh, ánh mắt tóe lửa nhìn về phía Duy.

Duy, cậu bạn hậu vệ nhanh nhẹn với mái tóc xoăn và nước da ngăm, cũng không vừa. Cậu ta ném trả trái bóng về phía Thành một cách bực bội. "Tại mày chạy không đúng vị trí thì có! Đáng lẽ mày phải đứng đây, chứ không phải ở đó!"

"Cái gì? Chính huấn luyện viên bảo tao đứng ở đó mà!" Thành lớn tiếng, bước tới gần Duy.

"Thôi nào các cậu, tập trung vào! Chúng ta là một đội." Long cố gắng kiềm chế, giọng cậu trầm nhưng rõ ràng, xen vào giữa hai người. Cậu nhanh chóng chạy đến gần, đặt tay lên vai Thành, ý muốn xoa dịu tình hình. "Cố gắng chuyền lại lần nữa xem sao. Có thể là do chưa ăn ý thôi."

Hùng, cậu bạn thân của Long với dáng người hơi tròn trịa, cũng chạy tới. Hùng thường là người pha trò, làm dịu đi mọi căng thẳng, nhưng lần này, vẻ mặt cậu cũng có chút nghiêm trọng. "Thôi nào, bồ tèo. Trận tới là trận quan trọng đó. Giờ mà cãi nhau thì làm sao mà đá được?" Hùng nói, cố gắng đẩy nhẹ Duy ra xa Thành một chút.

Thành hất tay Long ra, ánh mắt vẫn ghim chặt vào Duy. "Ăn ý? Mày thấy chuyền bóng như vậy là ăn ý à? Mày cố tình chơi xấu tao thì có!"

"Mày nói cái gì?" Duy gắt lên, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận. Cậu ta lao tới, định đẩy Thành.

Long phản ứng cực nhanh, lập tức lao vào giữa, dang hai tay tách đôi người ra. Cánh tay cậu rắn chắc, bờ vai rộng chắn ngang, ngăn không cho hai người xô xát. "Đủ rồi! Hai cậu muốn bị treo giò cả đôi trước trận đấu quan trọng à?" Giọng Long giờ đây không còn kiềm chế nữa, mà trở nên sắc lạnh, ánh mắt cậu quét qua cả Thành và Duy, khiến cả hai phải chững lại. Cậu biết, đây là trận đấu quyết định để giành quyền vào vòng trong, và sự chia rẽ này có thể hủy hoại tất cả. Áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai đội trưởng của Long. Cậu cảm thấy mệt mỏi không chỉ vì buổi tập cường độ cao mà còn vì sự bất hòa không ngừng này.

Từ xa, trên hàng ghế đá dưới bóng cây, Linh và Mai đang dõi theo buổi tập. Linh ngồi thẳng lưng, ánh mắt to tròn lấp lánh sự lo lắng không rời khỏi Long. Cô thấy rõ sự căng thẳng trên khuôn mặt cậu, từng cử chỉ cậu thực hiện để cố gắng giữ cho đội bóng không bị vỡ vụn. Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt thông minh sau cặp kính cận, khẽ đặt tay lên cánh tay Linh.

"Long trông có vẻ căng thẳng quá..." Linh thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan tâm. Cô có thể cảm nhận được sự áp lực mà Long đang phải gánh chịu. Không chỉ là áp lực học tập và luyện tập, mà còn là áp lực của một người đội trưởng, phải giữ cho cả một tập thể hoạt động nhịp nhàng.

Mai gật đầu, khuôn mặt thanh tú thoáng vẻ trầm tư. "Đúng vậy. Thành và Duy dạo này cứ thế mãi. Không biết có chuyện gì. Nếu cứ tiếp tục như vậy, trận đấu sắp tới sẽ rất khó khăn."

Linh khẽ siết chặt bàn tay. Cô nhớ lại những lời mình đã nói với Long về việc cân bằng, về việc không ai phải hoàn hảo ngay lập tức. Nhưng giờ đây, nhìn Long vật lộn với những mâu thuẫn nội bộ trong đội, cô cảm thấy bất lực. Cô muốn chạy đến, muốn làm gì đó để giúp cậu, nhưng cô biết, đây là trận chiến mà Long phải tự mình đối mặt. Long là đội trưởng, và cậu phải tìm cách đoàn kết đội bóng của mình.

Long sau khi tách Thành và Duy ra, cậu đứng đó, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cậu biết, la mắng hay trừng phạt sẽ không giải quyết được vấn đề tận gốc. Điều cậu cần là sự thấu hiểu và đoàn kết thực sự. Nhưng làm thế nào để xóa bỏ cái "tôi" quá lớn của các thành viên, đặc biệt là khi ai cũng nghĩ mình đúng? Cậu nhìn sang Minh Khôi, một thành viên khác của đội, đang đứng gần đó với vẻ mặt có chút bốc đồng. Khôi chỉ nhún vai, dường như cũng không mấy quan tâm đến cuộc cãi vã. "Cứ làm đại đi Long ơi, sợ gì!" Khôi nói, giọng có chút bông đùa, nhưng Long biết, đây không phải lúc để làm đại. Đây là lúc cần sự chính xác và đồng lòng.

Buổi tập sau đó tiếp tục trong không khí gượng gạo. Dù Long đã cố gắng điều phối, nhưng những pha bóng không ăn ý vẫn diễn ra, kèm theo những ánh mắt liếc xéo và tiếng thở dài bực bội. Cả đội dường như thiếu đi sự gắn kết vốn có. Ánh nắng chiều dần dịu đi, nhường chỗ cho những vệt màu cam tím cuối cùng trên nền trời Hạ Long, nhưng sự ấm áp của buổi hoàng hôn không đủ để xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng Long. Cậu biết, mình phải làm gì đó, trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn.

***

Tối muộn, những ánh đèn đường đã bắt đầu rọi sáng các con phố của Hạ Long, xua đi màn đêm đang dần buông xuống. Tiếng xe cộ qua lại vẫn ồn ào, nhưng không còn gay gắt như ban ngày. Long và Hùng ngồi ở một góc quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nơi những bộ bàn ghế nhựa đơn giản được bày biện san sát nhau. Tiếng chảo dầu xèo xèo từ bếp chiên nem chua rán, mùi đồ ăn chiên nướng thơm lừng, cùng tiếng trò chuyện rôm rả của khách hàng tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, bình dân nhưng cũng rất thân thiện.

Long dùng đũa khuấy ly trà đá, viên đá va vào thành ly kêu lanh canh. Vẻ mặt cậu trầm tư, ánh mắt nhìn xa xăm vào dòng người qua lại trên phố. Gánh nặng từ buổi tập chiều vẫn còn đè nặng trong lòng cậu. Cậu cảm thấy thất vọng về bản thân, về việc không thể giữ cho đội bóng của mình đoàn kết.

"Tớ không biết phải làm sao với Thành và Duy nữa, Hùng ạ." Long thở dài, giọng cậu chứa đầy sự mệt mỏi. "Cứ thế này thì làm sao thắng trận tới được? Huấn luyện viên cũng đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng họ vẫn vậy."

Hùng đang nhai miếng chả giò giòn rụm, cậu nhìn Long, rồi nuốt vội. "Mấy thằng đó toàn trẻ trâu, được cái đá hay nhưng cái tôi thì to. Long phải cứng vào, đội trưởng mà." Hùng nói, giọng cậu lanh lảnh như thường lệ, nhưng ánh mắt lại có chút nghiêm túc hơn. "Cậu mà không ra mặt, không dằn mặt tụi nó, thì ai sẽ nghe lời cậu?"

Long lắc đầu nhẹ. "Tớ hiểu, nhưng tớ muốn họ tự nguyện đoàn kết, chứ không phải vì sợ tớ. Nếu họ chỉ nghe lời vì sợ, thì đó không phải là tinh thần đồng đội thực sự." Cậu đặt đũa xuống, hai tay đan vào nhau trên bàn, vẻ mặt càng thêm đăm chiêu. "Một đội bóng mạnh không chỉ cần kỹ thuật tốt, mà còn cần một trái tim chung nhịp đập. Nếu không có điều đó, thì dù có tài giỏi đến mấy, cũng khó mà đi xa được."

Hùng nhìn bạn, vẻ mặt dần trở nên nghiêm nghị. Cậu biết Long không phải là người nông nổi, và những gì Long nói đều có lý. Cái vẻ vô tư thường ngày của Hùng bỗng chốc biến mất, thay vào đó là sự lắng nghe và thấu hiểu. Cậu đưa tay vỗ nhẹ vào vai Long, một cái vỗ trấn an và động viên. "Vậy thì cậu phải cho họ thấy tầm quan trọng của trận đấu này, và tại sao họ cần phải gạt bỏ cái tôi riêng."

"Nhưng làm cách nào?" Long ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy trăn trở nhìn Hùng. "Tớ đã nói rồi, đã làm đủ mọi cách rồi. Họ vẫn chỉ nghĩ đến bản thân."

"Có thể cậu chưa đủ mạnh mẽ, hoặc chưa đủ thuyết phục." Hùng nói, giọng trầm hẳn. "Cậu là đội trưởng, Long. Trách nhiệm của cậu không chỉ là dẫn dắt trên sân, mà còn là kết nối mọi người lại với nhau. Cậu phải tìm ra cái gì đó lớn hơn, cái gì đó khiến họ phải đặt cái tôi xuống." Hùng suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp. "Trận đấu sắp tới... đó là danh dự của trường, là tấm vé vào vòng trong, là cơ hội để chứng tỏ chúng ta không phải là đội bóng lót đường. Có lẽ cậu nên nhắc nhở họ về điều đó. Về cái mục tiêu chung mà tất cả chúng ta đều hướng tới."

Long im lặng lắng nghe, từng lời của Hùng thấm vào tâm trí cậu. Cậu nhìn xa xăm, ánh mắt lướt qua những ánh đèn neon rực rỡ của thành phố Hạ Long về đêm. Đúng vậy, có lẽ cậu đã quá tập trung vào việc xoa dịu mâu thuẫn mà quên mất điều cốt lõi: mục tiêu chung. Mục tiêu mà tất cả các cầu thủ đều khao khát khi khoác lên mình chiếc áo đấu của trường.

"Danh dự của trường... Tấm vé vào vòng trong..." Long lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt cậu. "Cậu nói đúng, Hùng. Tớ phải làm gì đó." Long đứng dậy, vẻ mặt đã bớt đi vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự quyết tâm. "Cảm ơn cậu, Hùng. Tớ biết mình phải làm gì rồi."

Hùng cười, vẻ vô tư thường ngày quay trở lại. "Thế mới là Long chứ. Đội trưởng của chúng ta mà. Cố lên, tớ tin cậu sẽ làm được." Cậu tiếp tục ăn nốt miếng chả giò, nhưng trong lòng cũng thầm mong Long sẽ giải quyết được vấn đề.

Long khẽ gật đầu. Cậu biết, đây sẽ không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Nhưng cậu là đội trưởng, và cậu phải gánh vác trách nhiệm này. Trận đấu sắp tới không chỉ là một trận bóng, mà còn là một bài kiểm tra về khả năng lãnh đạo và tinh thần đoàn kết của cả đội. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng sẽ là nơi chứng kiến Long vượt qua thử thách này.

***

Sân bóng rổ trường Ánh Dương giờ đây đã chìm trong màn đêm, chỉ còn lờ mờ ánh sáng từ vài ngọn đèn cao áp rọi xuống, tạo nên những vệt sáng trắng trên nền bê tông xanh đỏ. Không khí se lạnh của đêm khuya bắt đầu bao trùm, xua đi cái nóng bức còn sót lại của ban ngày. Tiếng bóng nảy hay giày kẹt đã không còn, thay vào đó là sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió khẽ xào xạc qua những tán cây.

Long đứng giữa sân, bóng cậu đổ dài dưới ánh đèn, trông cậu như một pho tượng đơn độc nhưng đầy kiên nghị. Cậu đã triệu tập toàn bộ đội bóng ra sân ngay sau khi tâm sự với Hùng. Các thành viên, sau một ngày dài tập luyện mệt mỏi và những mâu thuẫn nội bộ, đều có vẻ uể oải, nhưng không ai dám lên tiếng khi Long, với tư cách đội trưởng, yêu cầu.

Thành và Duy đứng cách xa nhau một chút, vẻ mặt vẫn còn chút bực bội nhưng đã dịu đi nhiều dưới ánh mắt Long. Minh Khôi đứng dựa vào cột rổ, khoanh tay trước ngực, ánh mắt tò mò nhìn Long. Các thành viên khác đứng thành một vòng cung lỏng lẻo, im lặng chờ đợi.

Long hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh lùa vào phổi, khiến cậu tỉnh táo hơn. Giọng cậu vang lên trầm ấm, rõ ràng và dứt khoát, từng lời nói như đinh đóng cột giữa không gian tĩnh mịch. "Chúng ta là một đội." Cậu bắt đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt, dừng lại lâu hơn một chút ở Thành và Duy. "Một người yếu không sao, nhưng một đội chia rẽ thì không thể thắng."

Không ai nói gì, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua kẽ hở của hàng rào lưới.

"Tôi biết, giữa chúng ta đang có những xích mích." Long nói tiếp, giọng cậu không lên án, mà chỉ đơn thuần là nhìn thẳng vào sự thật. "Tôi không cần biết ai đúng, ai sai. Tôi cũng không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào nữa." Cậu dừng lại, để những lời mình nói thấm vào từng người. "Trận đấu sắp tới rất quan trọng. Nó không chỉ là một trận đấu bình thường. Đó là danh dự của trường, là cơ hội để chúng ta chứng tỏ mình, để đưa tên tuổi Ánh Dương lên một tầm cao mới."

Thành khẽ cúi đầu, ánh mắt tránh đi. Duy cũng nhìn xuống đất, vẻ mặt hối lỗi hiện rõ. Long không bỏ qua những cử chỉ đó. Cậu biết, sâu thẳm bên trong, họ vẫn là những người yêu bóng đá, yêu màu áo của trường.

"Tôi cần sự đoàn kết từ tất cả các cậu." Long tiếp tục, giọng cậu giờ đây đã pha thêm một chút cảm xúc, một chút khẩn cầu. "Tôi không thể tự mình làm được điều đó. Chúng ta cần nhau. Mỗi người một vị trí, mỗi người một vai trò, nhưng tất cả đều hướng về một mục tiêu chung."

Thành khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào Long. "Chúng tôi hiểu rồi, đội trưởng." Cậu nói khẽ, giọng cậu không còn vẻ gằn gọng hay bực bội nữa, mà thay vào đó là sự tôn trọng và một chút xấu hổ.

Duy cũng lên tiếng, giọng nhỏ hơn. "Tôi xin lỗi."

Long nhìn họ, rồi ánh mắt cậu lại quét qua toàn bộ đội hình. "Đây không phải là lúc để xin lỗi hay đổ lỗi. Đây là lúc để chúng ta cùng nhau đứng lên, vì màu cờ sắc áo của trường." Cậu bước một bước tới trước, giọng nói giờ đây tràn đầy năng lượng và quyết tâm. "Tôi tin vào các cậu. Tôi tin vào đội bóng này. Chúng ta có thể làm được."

Long kết thúc buổi nói chuyện. Cậu đứng đó, ánh mắt vẫn còn đăm chiêu nhưng đã có sự quyết tâm hơn rất nhiều. Cậu biết, một buổi nói chuyện chưa thể xóa tan mọi hiềm khích, nhưng đó là một khởi đầu. Một khởi đầu để hàn gắn những rạn nứt, để thắp lại ngọn lửa đoàn kết trong trái tim mỗi thành viên. Sự đoàn kết mong manh của đội bóng dưới sự lãnh đạo của Long sẽ được thử thách trong trận đấu sắp tới, nhưng cậu đã gieo những hạt giống đầu tiên của niềm tin.

Trong màn đêm tĩnh mịch, Long vẫn đứng đó, ngắm nhìn sân bóng. Cậu nhớ đến Linh, nhớ đến ánh mắt lo lắng nhưng đầy tin tưởng của cô. Cậu biết, Linh ngày càng thấu hiểu những gánh nặng và áp lực mà cậu đang gánh vác, và điều đó khiến cậu cảm thấy mạnh mẽ hơn. Việc Long thể hiện khả năng lãnh đạo trong việc giải quyết mâu thuẫn nội bộ này chắc chắn sẽ củng cố vị thế của cậu, không chỉ trong đội bóng mà còn trong toàn trường. Và điều đó, cậu biết, cũng có thể thu hút những ánh mắt chú ý khác – những ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng cũng không thiếu những ánh mắt ghen tị.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn yên bình dưới ánh trăng. Nhưng trong lòng Long, một cơn sóng mới vừa nổi lên, cơn sóng của trách nhiệm và quyết tâm. Cậu sẽ không để bất cứ điều gì làm lung lay tinh thần của đội bóng. Cậu sẽ chiến đấu, không chỉ vì chiến thắng, mà còn vì sự đoàn kết, vì niềm tin mà mọi người đã đặt vào cậu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ