Ánh nắng ban mai rực rỡ, tinh khôi như nụ cười của Hạ Long khi bình minh vừa ló dạng, tràn qua những ô cửa sổ lớn của trường cấp ba Ánh Dương, rải đều trên hành lang lát gạch cũ kỹ. Tiếng chuông vào lớp giòn giã vang lên, xua tan đi những tiếng xì xào, cười nói náo nhiệt của lũ học trò sau giờ giải lao. Long, với cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" mở sẵn trên bàn, cố gắng kìm nén một cái ngáp dài. Đôi mắt hổ phách của cậu hơi trũng xuống, quầng thâm nhàn nhạt tố cáo một đêm không ngủ trọn vẹn. Kế hoạch mà Linh đã tỉ mỉ vạch ra, tuy mới chỉ bắt đầu, nhưng đã cho cậu thấy rõ sự khắc nghiệt của nó.
Sáng sớm, cậu đã phải dậy sớm hơn thường lệ, không chỉ để tập nhẹ theo bài hướng dẫn Linh tìm trên mạng, mà còn để ôn lại những kiến thức của ngày hôm trước. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ phòng, lẽ ra phải là giai điệu của sự bình yên, thì giờ đây lại trở thành một đồng hồ báo thức không khoan nhượng, thúc giục cậu phải thật nhanh, thật tập trung. Sau đó là những tiết học căng thẳng ở trường, và Long biết, giờ ra chơi sẽ không còn là thời gian để thư giãn hay đùa giỡn với lũ bạn.
Trong giờ Toán, Long cố gắng hết sức để tập trung vào những con số và công thức phức tạp mà thầy giáo đang giảng. Cậu lấy cây bút chì khắc tên mình ra, gạch chân những phần quan trọng. Cảm giác mát lạnh của thân bút chì chạm vào đầu ngón tay như một lời nhắc nhở về người đã trao nó, và cũng là một lời hứa cậu đã tự đặt ra. Thế nhưng, dù đã cố gắng, đôi khi cậu vẫn cảm thấy đầu óc mình như một mớ bòng bong. Những pha bóng, những chiến thuật trên sân, hay thậm chí là những lời nói động viên của Linh đêm qua, thi thoảng vẫn lướt qua tâm trí cậu, khiến mạch tư duy bị đứt đoạn. Long dụi mắt, cố gắng kéo mình về với hiện tại, với bảng đen đầy những ký hiệu toán học. Cậu biết, mình không thể để một phút giây nào trôi qua lãng phí.
Giờ ra chơi, khi tiếng chuông vừa dứt, cả lớp ùa ra như ong vỡ tổ. Long không vội vàng như mọi khi. Cậu vẫn ngồi yên tại chỗ, mở cuốn sách Hóa học ra. Mùi phấn bảng và giấy sách mới trộn lẫn vào nhau, tạo nên một mùi hương quen thuộc của trường học. Cậu cắm cúi đọc, cố gắng ghi nhớ từng phản ứng, từng định luật. Cậu cảm thấy ánh mắt của ai đó đang nhìn mình từ phía cửa lớp. Ngẩng đầu lên, Long bắt gặp Linh đang đứng đó, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban trưa. Cô bước vào, trên tay cầm một chai nước ép cam tươi mát lạnh, từng giọt nước đọng trên thành chai lấp lánh dưới ánh đèn.
"Cậu chưa ra chơi à, Long?" Giọng Linh trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng gió biển. Cô đặt chai nước ép lên bàn cậu, cạnh cuốn sách Hóa học. "Cậu nên nghỉ ngơi một chút chứ."
Long lắc đầu, khẽ mỉm cười. "Tớ đang tranh thủ thôi. Kế hoạch của chúng ta mà, phải không?" Cậu đưa tay cầm chai nước, cảm giác mát lạnh tức thì lan tỏa qua lòng bàn tay. "Cảm ơn cậu nhé."
Linh ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, mái tóc đen óng ả buông lơi trên vai. Đôi mắt to tròn của cô lấp lánh sự quan tâm. "Tớ thấy cậu hơi mất tập trung trong giờ Hóa lúc nãy. Cô Lan giảng về phản ứng oxi hóa-khử, cậu đã xem lại phần đó chưa?"
Long khẽ giật mình. Cậu tưởng mình đã che giấu rất tốt sự mệt mỏi của mình, nhưng Linh vẫn tinh ý nhận ra. "À... ừm, tớ có xem rồi. Chỉ là đêm qua hơi khó ngủ một chút." Cậu nói, giọng hơi ngượng. Sự thật là, cậu đã phải đấu tranh rất nhiều để không nhắm mắt lại trong giờ học sáng nay.
Linh nhìn cậu đầy thông cảm. "Tớ biết mà. Mọi thứ sẽ hơi khó khăn lúc ban đầu. Nhưng cậu đừng quá lo lắng. Cứ làm theo kế hoạch, và nếu thấy mệt quá thì phải nói với tớ nhé." Cô vỗ nhẹ vào vai Long, một cái vỗ vừa đủ để truyền đi sự động viên, vừa đủ để Long cảm thấy ấm áp.
Từ một góc lớp, Hùng và Mai đang ngồi nói chuyện. Hùng thấy Linh và Long đang trò chuyện rất thân mật, ánh mắt cậu ta đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng pha chút lo lắng. "Thằng Long dạo này cứ như người mất hồn ấy nhỉ? Sáng nào cũng cắm mặt vào sách vở, giờ ra chơi cũng không thèm ra sân đá bóng. Chắc yêu vào khác bọt thật!" Hùng thì thầm với Mai, người đang đọc một cuốn sách dày cộp.
Mai khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt thông minh lướt qua hai người bạn. "Cậu ấy đang cố gắng mà. Long phải cân bằng giữa học và bóng đá, đâu phải chuyện dễ." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy sự thấu hiểu. "Linh cũng đang giúp đỡ cậu ấy rất nhiều."
Hùng thở dài, ánh mắt dõi theo Long. "Biết là vậy, nhưng tớ thấy cậu ấy gầy đi trông thấy. Mắt thâm quầng nữa chứ. Cậu ấy là đội trưởng, nếu cậu ấy mà mất sức thì cả đội cũng lo."
Quả thật, Long đang cảm thấy cơ thể mình có chút rã rời. Mỗi cử động đều nặng nề hơn bình thường. Cậu biết mình không thể gục ngã, không thể để mọi người thất vọng, đặc biệt là Linh, người đã đặt hết tâm huyết vào việc giúp cậu. Cậu nhấp một ngụm nước cam, vị chua ngọt mát lạnh lan tỏa trong khoang miệng, như tiếp thêm một chút năng lượng. Cậu nhìn Linh, lòng thầm cảm kích. Có cô ấy bên cạnh, gánh nặng dường như vơi đi một nửa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và giờ đây, mỗi tia nắng ấy đều được cậu gom góp, biến thành động lực để vượt qua những thử thách đầu tiên này. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng ít nhất, cậu không còn bước đi một mình.
***
Buổi chiều, sau giờ học, sân bóng rổ trường Ánh Dương lại sôi động trở lại. Tiếng bóng nảy liên hồi trên mặt sân bê tông, tiếng giày thể thao kẹt mạnh khi những cầu thủ di chuyển đổi hướng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi trẻ. Ánh nắng chiều vàng ươm trải dài trên sân, vẽ nên những bóng đổ dài của các cầu thủ đang hăng say tập luyện. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ quả bóng và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của sân tập.
Long, trong bộ đồng phục thể thao quen thuộc, cố gắng hòa mình vào nhịp độ tập luyện của đội. Huấn luyện viên Triệu đang hướng dẫn các bài tập phối hợp tấn công. Long là đội trưởng, cậu phải là người dẫn dắt, là chỗ dựa cho đồng đội. Tuy nhiên, sự mệt mỏi từ những giờ học căng thẳng, từ việc thiếu ngủ đêm qua, vẫn đeo bám cậu như một cái bóng. Đôi mắt cậu thi thoảng lại lờ đờ, phản ứng chậm hơn một nhịp so với thường lệ.
Trong một pha phối hợp tấn công nhanh, Long nhận bóng từ Thành. Theo kế hoạch, cậu phải chuyền nhanh cho Duy đang ở vị trí trống dưới rổ. Thế nhưng, đầu óc cậu lại bất chợt lướt qua một công thức Hóa học phức tạp, khiến đôi tay cậu chậm lại một khoảnh khắc. Đường chuyền bị lệch, bóng đi chệch khỏi tầm với của Duy và bay ra ngoài biên.
"Long, cậu sao thế? Đường chuyền hơi yếu đấy!" Thành, với khuôn mặt thể thao và mạnh mẽ, lên tiếng. Giọng cậu có chút lo lắng.
Long giật mình. "À, tớ hơi mất tập trung một chút. Xin lỗi!" Cậu nói, cảm thấy một chút xấu hổ. Cậu thở dốc, lau mồ hôi trên trán. Cái cảm giác thất bại nho nhỏ này khiến cậu càng thêm áp lực. Cậu không thể để việc học ảnh hưởng đến phong độ trên sân. Bóng đá là niềm đam mê, là trách nhiệm của cậu với đội.
Huấn luyện viên Triệu thổi còi, ra hiệu cho đội tạm dừng. "Long, cậu có vẻ không ổn. Có chuyện gì sao?" Giọng thầy trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự nghiêm khắc. "Tập trung vào trận đấu, đội trưởng. Một pha bóng lơ là có thể khiến chúng ta trả giá đắt."
Long cúi đầu, hít một hơi thật sâu. "Em ổn, thầy ạ. Em sẽ tập trung hơn." Cậu nhìn về phía khán đài trống. Linh vẫn đang ngồi đó, trên tay cầm cuốn sách. Cô ấy luôn đến xem cậu tập luyện, luôn là người cổ vũ thầm lặng nhưng mạnh mẽ nhất. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Linh chạm vào Long. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một lời động viên không lời, như muốn nói rằng cô hiểu cậu đang cố gắng như thế nào.
Nhưng trong lòng Linh, một nỗi lo lắng mơ hồ đang dâng lên. "Long đang cố gắng hết sức, nhưng có vẻ chưa ổn..." Cô tự nhủ. Cô thấy rõ sự vật vã của Long. Thỉnh thoảng, cậu lại trượt chân khi đang dẫn bóng, ngã nhẹ xuống sân. Những cú ném rổ của cậu không còn dứt khoát như trước. Cậu thở dốc nhiều hơn, và đôi mắt cậu không còn sắc bén như mọi khi. Linh biết, Long là một người mạnh mẽ, nhưng sức người có hạn. Cô nhìn đôi vai rộng của cậu, giờ đây dường như đang oằn mình dưới một gánh nặng vô hình.
Lê Duy, với nước da ngăm và mái tóc xoăn, chạy đến vỗ vai Long. "Cố lên, đội trưởng! Chắc là tại cậu chưa quen với lịch trình mới thôi. Mấy ngày đầu lúc nào cũng vậy mà." Duy nói, cố gắng động viên.
Long khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cậu không thể xua tan đi cái cảm giác bất lực. Cậu nhìn lại Linh trên khán đài. Cô ấy đang nhíu mày, ánh mắt đầy lo lắng. Long biết, cô ấy đang nhận ra vấn đề. Cậu không muốn Linh phải lo lắng vì mình. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng vực dậy tinh thần. "Không sao đâu, tớ ổn rồi." Cậu nói với Duy, và cũng là nói với chính mình.
Cậu lại lao vào tập luyện, cố gắng hết sức để bù đắp cho những phút giây lơ là. Mỗi bước chạy, mỗi cú ném, mỗi đường chuyền đều được Long thực hiện với quyết tâm cao độ. Tiếng còi của huấn luyện viên Triệu vang lên, kết thúc buổi tập. Long gần như kiệt sức. Cậu thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, thấm đẫm cả chiếc áo. Cảm giác mệt mỏi thể xác và tinh thần dường như đè nặng lên từng thớ thịt. Long chậm rãi bước ra khỏi sân, nơi Linh đang chờ cậu với một chai nước và một chiếc khăn bông sạch.
"Cậu mệt lắm phải không?" Linh hỏi, giọng cô nhẹ nhàng đầy quan tâm. Cô đưa chai nước cho Long, ánh mắt cô vẫn không giấu được vẻ lo lắng.
Long gật đầu, cầm lấy chai nước tu một hơi dài. Cảm giác mát lạnh của nước xoa dịu cổ họng khô rát. "Hơi... hơi mệt thật." Cậu thừa nhận. "Tớ cảm thấy như mình đang đuổi theo hai con thỏ cùng lúc vậy, Linh ạ. Cả hai đều có nguy cơ tuột khỏi tay." Giọng cậu pha lẫn sự chán nản và bất lực. Cậu không biết mình còn có thể duy trì được bao lâu nữa.
***
Khi màn đêm buông xuống, phủ một màu đen huyền ảo lên thành phố biển Hạ Long, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt nước tĩnh lặng. Gió đêm thổi nhè nhẹ, mang theo hơi mặn của biển cả. Trong sự yên tĩnh và ấm áp của thư viện thành phố, Long và Linh đang ngồi đối diện nhau tại một bàn đọc sách lớn bằng gỗ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc chụp đèn trên bàn rọi xuống, làm sáng tỏ những trang sách và khuôn mặt đang chăm chú của hai người. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách đặc trưng của thư viện bao trùm không gian, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, tri thức và tập trung. Thỉnh thoảng, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bút sột soạt trên giấy, hay tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Long gục mặt xuống bàn, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Cậu đã vật lộn với một bài toán tích phân gần một giờ đồng hồ, nhưng dường như tất cả những con số và ký hiệu vẫn chỉ là một mớ bòng bong. Quầng thâm dưới mắt cậu càng rõ hơn dưới ánh đèn. Cảm giác mệt mỏi từ buổi tập chiều vẫn còn đó, và giờ đây, sự căng thẳng từ việc học dồn nén khiến cậu càng thêm nản chí. "Tớ thật sự không biết mình có thể làm được không nữa, Linh ạ." Long nói, giọng cậu khàn đặc vì mệt mỏi. "Cứ thế này, tớ e là cả bóng đá lẫn học tập, tớ đều không thể làm tốt được."
Linh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Long, một cái chạm trấn an và đầy thấu hiểu. Bàn tay cô nhỏ nhắn, ấm áp, như truyền đi một luồng năng lượng tích cực. Cô nhìn vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cậu, nơi có những dòng chữ viết tay của cô và những công thức toán học cậu đang cố gắng giải. "Đừng lo Long," cô nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng kiên định, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn cậu. "Không ai bắt cậu phải hoàn hảo ngay lập tức cả. Mới là những ngày đầu thôi mà. Chúng ta cứ điều chỉnh từ từ."
Linh khẽ nhích lại gần hơn, chỉ vào bài toán mà Long đang gặp khó khăn. Cô cầm lấy cây bút chì khắc tên của cậu, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên những dòng công thức. "Hãy nhìn vào đây, cậu quên mất một bước nhỏ ở chỗ này. Cậu đã áp dụng công thức đúng rồi, nhưng lại nhầm lẫn dấu một chút..." Cô kiên nhẫn giảng giải từng bước, từng chi tiết nhỏ nhặt mà Long đã bỏ qua. Giọng cô trong trẻo, rõ ràng, giúp Long dễ dàng nắm bắt hơn.
Trong quá trình giải thích, Linh dừng lại một chút, nhìn vào Long. "Tớ biết cậu đang rất mệt mỏi. Buổi tập chiều nay cậu cũng không được tập trung lắm. Hay là," cô đề xuất, "thay vì học hai tiếng sau khi tập, cậu nghỉ ngơi 30 phút, rồi chỉ học một tiếng thôi? Sau đó, sáng mai cậu dậy sớm hơn một chút, khoảng 30 phút nữa để ôn lại phần còn thiếu. Như vậy, cậu sẽ có thêm thời gian nghỉ ngơi, và đầu óc cũng minh mẫn hơn vào buổi sáng."
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu dần lấy lại sự tập trung. Cậu nhìn Linh, nhìn vào đôi mắt to tròn đang lấp lánh sự quan tâm và lo lắng của cô. Đề xuất của Linh nghe có vẻ hợp lý. Nó không làm giảm đi khối lượng công việc, nhưng lại phân bổ nó một cách khoa học hơn, phù hợp hơn với tình trạng sức khỏe của cậu. "Cảm ơn cậu, Linh." Long nói, giọng cậu ấm áp hơn bao giờ hết, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. "Có cậu ở đây, tớ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều." Nụ cười yếu ớt nhưng chân thành nở trên môi cậu. Cậu cầm lấy cây bút chì từ tay Linh, và ánh mắt cậu dần sáng lên, như thể một tia hy vọng vừa được thắp lại trong tâm trí đang mỏi mệt. Cậu lại tiếp tục cắm cúi vào bài toán, lần này với một tinh thần khác hẳn.
Linh nhìn nụ cười của Long, lòng cô thầm vui sướng. Cô biết, việc cân bằng này sẽ không hề dễ dàng. Những khó khăn ban đầu mà Long đang trải qua chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều áp lực hơn nữa, đặc biệt là khi kỳ thi đại học cận kề và các trận đấu bóng đá ngày càng căng thẳng. Sự nổi bật của Long và Linh khi họ ngày càng gắn bó, cùng nhau vượt qua những thử thách này, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của toàn trường, và có thể là cả những ánh mắt ghen tị từ bên ngoài. Mối quan hệ của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần trở nên sâu sắc và bền chặt hơn, khiến Long ngày càng tin tưởng và dựa dẫm vào Linh. Điều này sẽ tạo nền tảng vững chắc cho những thử thách tình cảm sau này.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến hành trình của hai người, hành trình của sự kiên trì, sự đồng hành và tình yêu. Cậu biết, đây mới chỉ là những bước chân đầu tiên, nhưng có Linh bên cạnh, cậu tin rằng mình có thể làm được tất cả. Có lẽ, việc đuổi theo hai con thỏ cùng lúc không phải là không thể, miễn là cậu có một người đồng hành cùng cậu tìm ra con đường đi đúng đắn. Long hít một hơi thật sâu, lại đặt bút xuống, tiếp tục giải bài toán, tâm trí cậu giờ đây đã tập trung hơn rất nhiều.