Rực rỡ thanh xuân
Chương 108

Ánh Mắt Dõi Theo

4263 từ
Mục tiêu: Khẳng định sự phát triển tự nhiên của mối quan hệ Long - Linh thông qua việc họ dành nhiều thời gian cho cả học tập và hoạt động thể thao.,Làm rõ những cử chỉ quan tâm công khai của Long dành cho Linh, thể hiện sự tự tin và sự quan tâm không còn giấu giếm của Long.,Giới thiệu và phát triển xung đột ngoại cảnh: sự xì xào, bàn tán của bạn bè và toàn trường về mối quan hệ của Long và Linh.,Gieo mầm cho những ánh mắt ghen tị và sự chú ý tiêu cực, làm tiền đề cho sự xuất hiện của đối thủ mới hoặc những thử thách tiếp theo.,Thể hiện sự bối rối, ngại ngùng của Linh trước sự chú ý, và sự nhận thức của Long về những áp lực này.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Thành, Lê Duy, Loan, Hà
Mood: Lãng mạn, hơi căng thẳng, quan sát, có chút ngại ngùng.
Kết chương: [object Object]

Chiến thắng vang dội tại sân vận động Thiên Thanh vẫn còn đọng lại như một dư âm ngọt ngào trong tâm trí mỗi thành viên đội bóng Ánh Dương, và cả những cổ động viên nhiệt thành. Nhưng sau niềm hân hoan vỡ òa ấy, cuộc sống học đường vẫn tiếp diễn với nhịp điệu vốn có của nó. Chỉ là, giờ đây, Long và Linh dường như đã trở thành tâm điểm của một thứ ánh sáng khác, một ánh sáng vừa rực rỡ, lại vừa mang theo những áp lực vô hình.

***

Ánh nắng chiều rải một thảm vàng nhạt lên hành lang dài của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Qua khung cửa sổ cũ kỹ, những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Mùi phấn bảng thoang thoảng cùng hương giấy sách cũ từ thư viện gần đó tạo nên một bầu không khí đặc trưng của ngôi trường, pha trộn giữa nét cổ kính của kiến trúc Pháp xưa và sự năng động của tuổi trẻ. Trong một phòng học trống ở dãy nhà C, Long đang ngồi tại bàn giáo viên, kiên nhẫn giảng giải một bài toán vật lý khó nhằn cho Linh và Thảo Mai. Tiếng chuông cuối buổi học vừa dứt, nhưng cả ba vẫn chìm đắm trong thế giới của những con số và công thức.

Long, với vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách lại ánh lên sự tập trung và một chút dịu dàng khi nhìn về phía Linh. Cậu mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh tươm, tay áo xắn gọn gàng đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay săn chắc. Cậu chỉ vào cuốn sách giáo khoa, giọng trầm ấm, chậm rãi giải thích từng bước một. “Chỗ này em cần nắm chắc công thức định luật bảo toàn năng lượng, rồi áp dụng biến đổi cho trường hợp có ma sát là sẽ ra thôi.” Cậu dùng đầu bút bi chỉ vào một phương trình phức tạp, giải thích cặn kẽ từng đại lượng. Long có một khả năng đặc biệt là khiến những khái niệm khô khan nhất cũng trở nên dễ hiểu, như thể cậu đang vẽ ra một bức tranh logic vậy.

Linh ngồi cạnh cậu, mái tóc dài óng ả buông xõa trên vai, thỉnh thoảng lại đưa tay vén nhẹ để không che mắt. Cô chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn long lanh tập trung hết mức, hàng mi cong vút khẽ lay động khi suy nghĩ. Cô gật gù, tay cầm bút ghi chép cẩn thận vào cuốn vở, những nét chữ tròn trịa, nắn nót. Thi thoảng, khi gặp một điểm nào đó chưa rõ, cô lại khẽ nhíu mày, rồi ngước lên nhìn Long, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc. “Anh Long ơi, cái chỗ này tại sao mình lại chọn hệ quy chiếu như vậy ạ? Em thấy hơi khó hình dung một chút.” Giọng cô trong trẻo, nhỏ nhẹ, như tiếng chuông gió khẽ ngân.

Long mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại đủ sức làm bừng sáng cả căn phòng. Cậu nghiêng người về phía cô một chút, khoảng cách giữa hai người dường như được rút ngắn lại. “À, chỗ này là mẹo thôi. Khi mình chọn hệ quy chiếu ở đây, các lực sẽ đơn giản hóa, tính toán sẽ thuận tiện hơn nhiều.” Cậu đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu cô, vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Linh. Một cử chỉ vô cùng tự nhiên, như thể cậu đã làm điều đó hàng trăm lần. Linh thoáng giật mình, má cô ửng hồng, trái tim khẽ lỗi nhịp trong lồng ngực. Cô cúi xuống nhìn cuốn vở, giả vờ tập trung hơn vào công thức, nhưng khóe môi thì không thể giấu được nụ cười tủm tỉm. Hơi ấm từ bàn tay Long vẫn còn vương vấn trên tóc, khiến cô cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ.

Thảo Mai ngồi đối diện, cô bạn đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh, nhưng giờ đây lại không mấy tập trung vào bài giảng. Cô nhìn Long và Linh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái. Thảo Mai là người tinh tế, cô nhận ra những rung động tinh tế giữa hai người bạn thân của mình từ rất lâu rồi. Cái cách Long giảng bài, sự kiên nhẫn và ánh mắt dịu dàng cậu dành cho Linh, hay sự bối rối đáng yêu của Linh mỗi khi Long vô tình chạm vào cô. Tất cả đều là những tín hiệu không lời nhưng rõ ràng đến mức không thể phủ nhận.

“Hai cậu cứ như gia sư riêng ấy nhỉ,” Thảo Mai bất chợt lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ để thu hút sự chú ý của hai người. “Hiệu quả hơn học nhóm nhiều đấy, tớ thấy Linh tiếp thu nhanh gấp đôi bình thường luôn.” Cô nàng khẽ cười khúc khích, thích thú nhìn phản ứng của hai người.

Linh giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút bối rối. Cô lườm yêu Thảo Mai một cái, má vẫn còn ửng hồng. “Mai này! Cậu nói gì vậy chứ? Tại Long giảng bài hay mà!”

Long chỉ khẽ nhếch môi, không nói gì, nhưng ánh mắt cậu tràn đầy ý cười. Cậu cũng cảm nhận được sự chú ý của Thảo Mai, nhưng dường như không mấy bận tâm. Đối với Long, việc được ở gần Linh, được nhìn cô chăm chú học hành, được thấy cô hiểu ra vấn đề và nở nụ cười rạng rỡ, đó đã là một niềm hạnh phúc lớn lao. Cậu thích cái cảm giác được là người duy nhất giúp cô giải đáp những khúc mắc, được là chỗ dựa cho cô trong cả học tập lẫn cuộc sống.

Trong khi Linh tiếp tục ghi chép, Long lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng đã dịu hẳn, chỉ còn vương lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời xanh biếc. Gió nhẹ luồn qua tán cây bàng cổ thụ ngoài sân trường, xào xạc như những lời thì thầm. Cậu nghĩ về trận đấu hôm qua, về khoảnh khắc vỡ òa chiến thắng, và đặc biệt là ánh mắt rạng rỡ của Linh khi cô gào tên cậu. Long biết, mối quan hệ của cậu và Linh đang dần chuyển sang một giai đoạn mới, không còn là những rung động thầm kín nữa. Những hành động quan tâm của cậu dành cho cô, dù cố ý hay vô tình, cũng đã trở nên rõ ràng hơn, công khai hơn. Và cậu cũng biết, điều đó sẽ kéo theo những hệ lờ. Nhưng trong khoảnh khắc yên bình này, khi Linh đang ngồi cạnh cậu, say sưa với bài vở, Long chỉ muốn giữ lấy cảm giác ấm áp này mãi mãi. Cậu đưa tay, khẽ vuốt ve bìa cuốn sách vật lý mà Linh đang lật dở, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và bao dung. "Vậy là hiểu rồi chứ?" Long hỏi khẽ, giọng cậu dịu hẳn đi. Linh ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ. "Vâng ạ! Anh Long đúng là thiên tài!" Cô nói, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Thảo Mai nhìn cảnh tượng đó, lắc đầu cười. Cô biết, thanh xuân của hai người bạn mình đang rực rỡ hơn bao giờ hết, như chính cái tên của thành phố này, Hạ Long.

***

Hoàng hôn buông dần trên sân bóng rổ trường Ánh Dương, nhuộm vàng cả không gian bằng một thứ ánh sáng ấm áp, lãng mạn. Những tia nắng cuối ngày đổ bóng dài trên mặt sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, tạo nên một bức tranh sống động. Tiếng bóng rổ nảy lên bôm bốp, tiếng giày thể thao kẹt trên mặt sân, tiếng hò reo cổ vũ và tiếng thở dốc của các cầu thủ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của nhiệt huyết tuổi trẻ. Mùi mồ hôi và cao su từ những quả bóng mới pha lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một hương vị rất riêng của sân bóng.

Buổi tập luyện của đội bóng đá vừa kết thúc. Long, mồ hôi nhễ nhại, mái tóc đen rũ xuống trán, những giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn pha đã bắt đầu bật sáng. Cậu mặc chiếc áo đồng phục thể thao màu xanh quen thuộc, lưng áo ướt đẫm mồ hôi nhưng dáng người vẫn cao ráo, mạnh mẽ. Dù đã thấm mệt sau một buổi tập cường độ cao, nhưng Long không vội vàng rời sân. Thay vào đó, cậu nán lại một chút, ánh mắt tìm kiếm về phía khán đài, nơi Linh đang ngồi cùng Thảo Mai và Thanh Lan.

Linh vẫn mặc chiếc áo đồng phục học sinh, nhưng cô đã thay chiếc quần jeans năng động để dễ dàng di chuyển. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng vẫn thường trực trên môi cô. Cô nàng đang trò chuyện rôm rả với Thảo Mai và Thanh Lan, nhưng ánh mắt thì luôn dõi theo từng cử động của Long trên sân. Chiếc pompom màu xanh trắng vẫn được cô cầm chắc trong tay, như một vật bất ly thân mỗi khi Long ra sân. Thảo Mai vẫn nhỏ nhắn, điềm tĩnh như mọi khi, còn Thanh Lan thì năng động, khỏe khoắn với mái tóc ngắn ngang vai, thỉnh thoảng lại đưa tay ra hiệu cổ vũ.

Khi Long bắt đầu đi bộ về phía khán đài, những ánh mắt tò mò từ các thành viên trong đội bóng và những học sinh khác đang nán lại sân tập bắt đầu đổ dồn về phía cậu và Linh. Không còn là những cái nhìn lén lút như trước, giờ đây, sự quan tâm của Long dành cho Linh đã trở nên công khai hơn, rõ ràng hơn. Cậu bước đi với một sự tự tin pha lẫn chút kiên định, như thể cậu sẵn sàng đối mặt với bất cứ ánh mắt dò xét nào.

Linh thấy Long tiến đến, nụ cười trên môi cô càng thêm tươi tắn. Cô đứng dậy, vẫy vẫy tay. Long đến gần, trên tay cậu là một chai nước suối mát lạnh. Cậu không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đưa chai nước cho cô. “Hôm nay em có thấy mệt không? Cổ vũ hăng thế.” Giọng cậu trầm ấm, pha chút lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa niềm tự hào. Ánh mắt hổ phách của cậu lướt qua đôi mắt to tròn của Linh, một tia điện vô hình xẹt qua giữa hai người.

Linh đón lấy chai nước, bàn tay cô khẽ chạm vào tay Long, cảm nhận sự mát lạnh từ chai nước và hơi ấm từ da thịt cậu. “Em khỏe mà, anh đá hay quá!” Cô nói, giọng trong trẻo, đầy vẻ phấn khích. “Đặc biệt là cú sút cuối cùng ấy, cứ như siêu nhân vậy!” Má cô lại ửng hồng khi cô nhìn thấy những giọt mồ hôi còn đọng trên trán Long.

Long mỉm cười, đưa tay lên lau nhẹ vệt mồ hôi bên thái dương. “Uống nước đi, giữ sức. Hét nhiều như vậy không sợ khản cổ sao?” Cậu hỏi, ánh mắt đầy ý cười.

Đúng lúc đó, Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và nụ cười luôn thường trực trên môi, cùng Thành và Duy tiến đến. Cả ba đều là những thành viên trụ cột của đội bóng, và là những người chứng kiến rõ nhất sự thay đổi trong mối quan hệ của Long và Linh.

“Chà chà, đội trưởng Long dạo này ga lăng quá nhỉ!” Hùng lên tiếng trêu chọc, giọng lanh lảnh, ánh mắt híp lại đầy vẻ tinh quái. “Mấy anh em chúng tôi tập đến rã rời chân tay thì chẳng thấy nước nôi đâu, mà cổ động viên xinh đẹp cái là có ngay.”

Thành, với vẻ ngoài thể thao, mạnh mẽ, cũng hùa theo: “Đúng là có động lực là khác ngay! Long mà cứ có Linh cổ vũ thế này thì chắc chắn là giải nào cũng vô địch mất thôi!”

Duy, nước da ngăm, tóc xoăn, vẻ ngoài lanh lợi, cũng không chịu thua kém: “Anh Long của chúng ta giờ có quý nhân phù trợ rồi, ai dám làm gì nữa!”

Cả ba cười phá lên, tiếng cười vang vọng khắp sân bóng. Linh càng thêm ngượng ngùng, cô cúi đầu xuống, chỉ biết khẽ cười trừ. Long thì vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng khóe môi cậu khẽ nhếch lên. Cậu đặt nhẹ tay lên vai Linh, một cử chỉ mang tính bảo vệ và sở hữu, như muốn khẳng định điều gì đó với những người xung quanh. Ánh mắt cậu lướt qua đám bạn, một cái nhìn nhẹ nhàng nhưng đủ sức khiến họ hiểu rằng cậu đang nghiêm túc với những gì đang diễn ra.

Những học sinh khác đang rời khỏi sân tập cũng không thể rời mắt khỏi khung cảnh này. Những lời xì xào, bàn tán bắt đầu nổi lên, xen lẫn tiếng gió rì rào và tiếng ve kêu râm ran cuối chiều. “Trời ơi, Long với Linh đúng là một cặp mà!” “Nhìn họ đẹp đôi quá đi mất!” “Đội trưởng Long ga lăng thật đấy, còn đích thân mang nước cho bạn gái nữa chứ.” “Thế này thì chắc chắn là yêu nhau rồi, còn chối cãi gì nữa.”

Linh cảm thấy những lời xì xào đó như những mũi kim châm vào tai. Cô vui vì Long công khai quan tâm mình, nhưng cũng không khỏi bối rối và ngại ngùng khi trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Cô siết chặt chai nước trong tay, ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức. Cô lo sợ những lời bàn tán này sẽ đi quá xa, sẽ gây ra những hiểu lầm không đáng có.

Long nhận ra sự không thoải mái của Linh. Cậu khẽ siết nhẹ vai cô, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn. Cậu nhìn thẳng vào đám đông đang xì xào, ánh mắt sắc như dao găm khiến những tiếng thì thầm dần nhỏ lại rồi tắt hẳn. Đối với Long, sự thoải mái của Linh là ưu tiên hàng đầu. Cậu không ngại đối mặt với những lời bàn tán, nhưng cậu không muốn những điều đó làm ảnh hưởng đến Linh. Cậu đã trải qua đủ những áp lực và sự chú ý, nhưng đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy mình cần phải bảo vệ một ai đó trước những điều đó. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn vệt hồng cam cuối cùng vương trên nền trời. Gió từ biển Hạ Long thổi vào, mang theo hơi muối mặn và sự mát lạnh, xua đi cái nóng bức của một ngày dài. Trong khoảnh khắc đó, Long và Linh đứng cạnh nhau, giữa sân bóng vắng dần người, xung quanh là những ánh mắt tò mò và những lời xì xào chưa dứt. Tình yêu đầu đời của họ, giờ đây không còn là một bí mật, mà đã trở thành một câu chuyện được kể, và sẽ còn được kể tiếp bởi rất nhiều người. Long biết, hành trình phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng, nhưng cậu sẵn lòng đối mặt với mọi thử thách, miễn là có Linh ở bên.

***

Sáng hôm sau, bầu không khí trong trường Ánh Dương trở nên trong lành và mát mẻ hơn sau cơn gió đêm. Nắng nhẹ trải đều trên sân trường, xuyên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên hành lang lát gạch. Tiếng chuông báo giờ ra chơi vừa vang lên, lập tức xua tan sự yên tĩnh của các lớp học, thay vào đó là tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã của học sinh tràn ra từ các phòng, tạo thành một dòng chảy sôi động. Mùi phấn bảng thoảng nhẹ từ những lớp học vừa kết thúc tiết, xen lẫn mùi cà phê từ căng tin và hương hoa sữa thoang thoảng đâu đó, tạo nên một bản hòa ca của mùi hương và âm thanh tuổi học trò.

Linh đang đi cùng Thảo Mai và Thanh Lan trên hành lang tầng hai, nơi những luồng gió mát lành từ phía biển thổi vào. Cô mặc chiếc áo đồng phục trắng tinh, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nổi bật giữa đám đông học sinh. Linh vẫn còn mang trong mình dư vị ngọt ngào từ buổi tối hôm trước, khi Long công khai quan tâm đến cô. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô cũng cảm thấy một sự bối rối, ngại ngùng khó tả. Cô cảm nhận được những ánh mắt dõi theo mình, những cái nhìn tò mò, và cả những tiếng xì xào bàn tán mỗi khi cô đi qua.

“Cậu thấy không, Linh?” Thanh Lan nói, giọng cô nàng dứt khoát, hơi nhanh. “Tớ đã bảo rồi, sau trận đấu hôm qua là hai cậu sẽ thành tâm điểm ngay. Nhìn xem, ai cũng nhìn cậu kìa.” Thanh Lan, với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo, đã quá quen với việc trở thành trung tâm của sự chú ý nhờ vẻ ngoài năng động và cá tính. Nhưng cô hiểu Linh không giống mình.

Thảo Mai khẽ đẩy gọng kính, giọng nhỏ nhẹ, từ tốn: “Thôi kệ đi Lan, để Linh yên. Mấy chuyện này chẳng có gì to tát đâu.” Cô nắm lấy tay Linh, vỗ nhẹ như an ủi. Thảo Mai luôn là người trầm tính và tinh tế, cô hiểu rõ sự nhạy cảm của Linh.

Linh khẽ thở dài, đôi má cô đã ửng hồng từ lúc nào. Cô cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng thì như có lửa đốt. Cô không thích trở thành tâm điểm của sự chú ý, đặc biệt là khi những lời bàn tán đó liên quan đến chuyện tình cảm cá nhân của mình. “Tớ… tớ cũng không biết nữa,” Linh thì thầm, giọng cô có chút lo lắng.

Đúng lúc đó, khi cả ba vừa đi ngang qua một nhóm nữ sinh đang đứng túm tụm ở góc hành lang, Linh vô tình nghe thấy những đoạn đối thoại chắp vá. Loan và Hà, hai cô bạn cùng lớp vốn nổi tiếng là "hóng hớt" và thích thêu dệt chuyện, đang đứng giữa nhóm, vẻ mặt đầy vẻ tò mò và phấn khích.

“Ê, mày thấy Long với Linh dạo này không?” Loan thì thầm, nhưng giọng cô lại đủ lớn để Linh có thể nghe thấy rõ ràng. Cô nàng Loan với mái tóc xoăn nhẹ và khuôn mặt bầu bĩnh, luôn là người đầu tiên nắm bắt mọi tin đồn trong trường. “Cứ như dính nhau ấy nhỉ.”

Hà, với đôi mắt to tròn và vẻ mặt láu lỉnh, cũng phụ họa: “Đúng rồi, hôm qua tao còn thấy Long đợi Linh ở sân bóng cơ. Còn đưa nước cho Linh nữa chứ. Đúng là đội trưởng có khác!” Cô nàng cười khúc khích, thích thú với câu chuyện mình đang kể. “Nhìn cái cách Long nhìn Linh ấy, y như trong phim ngôn tình luôn.”

Một bạn nữ khác trong nhóm chen vào: “Mà Long đẹp trai thế, Linh cũng xinh nữa, đúng là trai tài gái sắc. Hợp nhau quá còn gì!”

Những lời nói đó như những làn sóng nhỏ vỗ vào bờ cát, nhưng lại khiến Linh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Má cô đỏ bừng lên, cô cúi gằm mặt xuống, bước chân trở nên vội vã hơn. Cô cảm thấy xấu hổ và khó chịu vô cùng. Dù biết rằng những lời đó không hề ác ý, nhưng việc trở thành chủ đề bàn tán công khai như vậy khiến Linh cảm thấy mình như một con cá vàng bị nhốt trong bể, mọi hành động đều bị soi mói.

“Mấy bạn ấy nói gì vậy nhỉ?” Linh hỏi nhỏ Thảo Mai, giọng cô gần như là thì thầm, đầy vẻ lo lắng.

Thảo Mai khẽ siết tay Linh, ánh mắt cô tràn đầy sự thông cảm. “Kệ họ đi Linh, đừng để ý. Chuyện của chúng ta thì họ nói gì cũng vậy thôi, quan trọng là mình nghĩ sao.”

Thanh Lan cũng gật đầu đồng tình, giọng cô nàng dứt khoát hơn. “Đúng đấy! Cậu càng để ý thì họ càng được đà. Cứ coi như không nghe thấy gì là được.”

Linh cố gắng hít thở thật sâu, nhưng trái tim cô vẫn đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô biết Thảo Mai và Thanh Lan nói đúng, nhưng việc phớt lờ những lời bàn tán ấy khó hơn cô nghĩ rất nhiều. Cô luôn là một cô gái hoạt bát, tự tin, nhưng lại vô cùng nhạy cảm với những lời đồn thổi và sự chú ý không mong muốn.

Đúng lúc đó, từ cuối hành lang, một bóng người cao lớn quen thuộc đang bước đến. Đó là Long. Cậu vừa đi từ phòng thí nghiệm ra, trên tay cầm vài cuốn sách. Ánh mắt cậu lướt qua đám đông học sinh đang xì xào, và ngay lập tức nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Linh. Ánh mắt cậu sắc lại, trở nên kiên định và một chút lạnh lùng khi nhìn về phía nhóm Loan và Hà. Những cô gái đang bàn tán kia, khi bắt gặp ánh mắt của Long, lập tức im bặt, gương mặt tái đi và nhanh chóng tản ra như ong vỡ tổ. Sức ảnh hưởng của Long, với vẻ ngoài lạnh lùng và uy tín của một đội trưởng tài năng, đủ sức khiến mọi lời đồn thổi phải chùn bước.

Long bước nhanh về phía Linh, những bước chân dứt khoát nhưng đầy sự quan tâm. Khi đến gần, cậu khẽ đặt tay lên vai Linh, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, như muốn trấn an cô. “Có chuyện gì à, Linh?” Giọng cậu trầm ấm, nhưng lại mang theo một chút lo lắng và sự bảo vệ. Ánh mắt cậu không rời Linh, như muốn đọc được mọi suy nghĩ trong lòng cô.

Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Long, cô cảm thấy một sự an toàn lạ kỳ. Mọi sự ngại ngùng, xấu hổ dường như tan biến khi có cậu ở bên. Nhưng cô vẫn còn chút bối rối. Cô lắc đầu nhẹ, không muốn Long phải lo lắng vì những chuyện nhỏ nhặt này. “Không có gì đâu anh Long, em… em chỉ hơi khó chịu một chút thôi.”

Long khẽ vuốt nhẹ vai cô, ánh mắt cậu vẫn nhìn sâu vào đôi mắt Linh, như thể muốn xoa dịu mọi nỗi lo lắng của cô. Cậu không nói gì, nhưng cái nhìn của cậu đủ để Linh hiểu rằng cậu đã biết chuyện gì đang xảy ra. Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những áp lực mà họ sẽ phải đối mặt. Sự nổi bật của cậu trên sân cỏ, cùng với sự rạng rỡ của Linh, đã vô tình biến họ thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Và sự chú ý ấy, không chỉ đến từ những lời khen ngợi, mà còn ẩn chứa những ánh mắt ghen tị, những lời đồn thổi không căn cứ.

Cậu siết nhẹ tay trên vai Linh, như một lời hứa thầm lặng. Long hiểu rằng, mối quan hệ của họ, dù trong sáng và đẹp đẽ đến mấy, cũng sẽ không tránh khỏi những sóng gió từ dư luận. Sự ngại ngùng của Linh là điều cậu lo lắng nhất. Cậu không muốn cô phải chịu đựng bất cứ điều gì. Nhưng cậu cũng biết, đây là một phần không thể tránh khỏi của hành trình trưởng thành, của tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát.

Ánh nắng vẫn chan hòa trên hành lang, và tiếng cười nói của học sinh lại dần vang lên. Nhưng đối với Long và Linh, trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như thu hẹp lại, chỉ còn lại hai người họ, đứng vững giữa những ánh mắt dõi theo, những lời thì thầm không ngớt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây không chỉ chứng kiến những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn cả những thử thách đầu tiên. Long biết, cậu sẽ phải mạnh mẽ hơn nữa để bảo vệ Linh, để tình yêu rực rỡ thanh xuân này không bị phai nhạt bởi bất cứ điều gì. Cậu sẽ phải đối mặt với những "đối thủ" vô hình, những lời đàm tiếu, và thậm chí là những người có ý đồ không tốt. Nhưng với Linh ở bên, cậu tin rằng mình có thể vượt qua tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ