Ánh nắng vẫn chan hòa trên hành lang, và tiếng cười nói của học sinh lại dần vang lên. Nhưng đối với Long và Linh, trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như thu hẹp lại, chỉ còn lại hai người họ, đứng vững giữa những ánh mắt dõi theo, những lời thì thầm không ngớt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây không chỉ chứng kiến những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn cả những thử thách đầu tiên. Long biết, cậu sẽ phải mạnh mẽ hơn nữa để bảo vệ Linh, để tình yêu rực rỡ thanh xuân này không bị phai nhạt bởi bất cứ điều gì. Cậu sẽ phải đối mặt với những "đối thủ" vô hình, những lời đàm tiếu, và thậm chí là những người có ý đồ không tốt. Nhưng với Linh ở bên, cậu tin rằng mình có thể vượt qua tất cả.
Sự kiên định trong ánh mắt của Long như một ngọn hải đăng giữa biển khơi, trấn an Linh trong khoảnh khắc bối rối. Cậu vẫn đặt tay nhẹ nhàng trên vai cô, cái chạm đó mang theo một sức nặng vô hình, là lời hứa, là sự che chở. Linh khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cậu xuyên qua lớp vải đồng phục, và trái tim cô dường như bớt loạn nhịp hơn một chút. Cô ngước nhìn cậu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi, rồi nhẹ nhàng gật đầu. Cô biết, cậu đã hiểu. Cô cũng biết, dù có nói gì đi nữa, cậu vẫn sẽ đứng về phía cô. Nhưng nỗi lo lắng vẫn len lỏi đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn Linh, như một đám mây nhỏ xíu vắt ngang bầu trời trong xanh của cô. Cô luôn là một cô gái hoạt bát, tự tin trong học tập và các hoạt động phong trào, nhưng lại vô cùng nhạy cảm với những lời đồn thổi và sự chú ý không mong muốn. Trở thành tâm điểm của sự xì xào, bàn tán như thế này khiến cô cảm thấy bất an và có chút cô đơn, dù có Long, có Thảo Mai và Thanh Lan ở bên.
Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên lanh lảnh khắp các dãy phòng học, xé tan bầu không khí tĩnh lặng tạm thời sau những tiết học căng thẳng, báo hiệu sự bùng nổ của năng lượng tuổi trẻ. Học sinh từ các lớp ùa ra hành lang như ong vỡ tổ, tạo nên một bản hòa tấu ồn ào của tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói rộn ràng và tiếng bút viết loẹt xoẹt trên những trang giấy nháp còn dang dở. Dãy hành lang rộng rãi của trường Ánh Dương, vốn được lát gạch sạch sẽ và được bao bọc bởi những bức tường gạch cũ kỹ mang hơi thở kiến trúc Pháp cổ điển, bỗng trở nên chật chội và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ sân trường xuyên qua những khung cửa sổ lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lấp lánh, nhưng không thể xua đi cái cảm giác ngột ngạt mà Linh đang cảm nhận.
Ngọc Linh vẫn đang bước đi cùng Thảo Mai và Thanh Lan, nhưng mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu. Cảm giác như có hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình, dù cô cố gắng cúi đầu, cố gắng giả vờ như không có gì. Cô có thể cảm nhận được những tia nhìn dò xét, những cái liếc mắt đầy tò mò, và cả những tiếng thì thầm nho nhỏ bay lướt qua tai cô như những mũi kim châm. Mùi phấn bảng và giấy sách mới từ các lớp học hòa lẫn với mùi hoa sữa thoang thoảng từ góc sân trường, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc của tuổi học trò, nhưng hôm nay, chúng lại không thể mang lại sự bình yên cho cô.
"Kìa, hot girl bóng đá của chúng ta." Một giọng nói thì thầm nhưng đủ lớn để lọt vào tai Linh, khiến cô khẽ giật mình. Cô biết đó là Loan, cô bạn cùng lớp thường hay ngồi phía cuối lớp, luôn đi cùng Hà và Vy. Ba cô gái này vốn nổi tiếng là "cây chuyện" của khối, không bỏ qua bất cứ tin tức nào.
"Nghe nói Long đội trưởng chiều cô ấy lắm." Hà tiếp lời, giọng điệu ẩn chứa sự tò mò và cả chút gì đó ganh tị. Những tiếng cười khúc khích nhỏ từ nhóm đó vang lên, như những âm thanh châm chọc không ngừng xoáy vào tai Linh.
Vy, cô bạn còn lại trong nhóm, thêm vào một cách mỉa mai: "Đúng là có khác, được Long để ý thì tha hồ mà kênh kiệu."
Linh cảm thấy toàn thân nóng bừng, má cô đỏ ửng lên. Cô muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Trong lòng cô tự hỏi: 'Sao mọi người lại nhìn mình như vậy? Mình có làm gì sai đâu?' Cô luôn cố gắng sống hòa đồng, tử tế với mọi người, vậy tại sao họ lại bàn tán về cô như thể cô đã làm chuyện gì kinh khủng lắm? Sự nhạy cảm của cô bỗng chốc trở thành một gánh nặng, khiến cô cảm thấy khó thở.
Thảo Mai, nhận thấy sự run rẩy nhẹ trong tay Linh, khẽ siết chặt bàn tay cô bạn. "Kệ họ đi Linh, đừng để ý." Giọng cô nàng nhỏ nhẹ, đầy vẻ an ủi. Thảo Mai vốn là người trầm tính, hiểu chuyện, nên cô biết Linh đang khó chịu đến mức nào.
Thanh Lan, với tính cách thẳng thắn và dứt khoát hơn, cũng nhanh chóng tiếp lời, như một bức tường vững chắc che chắn cho Linh. "Đúng đó, ghen tị thôi mà. Cậu càng để ý thì họ càng được đà. Cứ coi như không nghe thấy gì là được." Ánh mắt cô nàng lướt qua nhóm Loan, Hà, Vy một cách lạnh lùng, đủ để khiến mấy cô gái kia hơi chùn bước, tiếng cười cũng nhỏ dần.
Linh cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng trái tim cô vẫn đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô biết Thảo Mai và Thanh Lan nói đúng, nhưng việc phớt lờ những lời bàn tán ấy khó hơn cô nghĩ rất nhiều. "Nhưng... mình cảm thấy không thoải mái chút nào." Cô lí nhí, giọng nói gần như hòa lẫn vào tiếng ồn ào của hành lang, nhưng đủ để hai cô bạn thân nghe thấy sự yếu ớt trong đó. Cô cúi đầu thấp hơn nữa, mái tóc dài đen óng ả rủ xuống che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp đang tái nhợt vì lo lắng.
Đúng lúc đó, từ phía cuối hành lang, một bóng người cao lớn quen thuộc đang bước đến. Đó là Long, cậu vừa đi từ phòng thí nghiệm ra, trên tay cầm vài cuốn sách dày cộm. Dáng người cậu cao ráo, bờ vai rộng, bước đi dứt khoát nhưng vẫn toát lên vẻ nam tính, cuốn hút. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lướt qua đám đông học sinh đang xì xào, và ngay lập tức nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Linh. Ánh mắt cậu sắc lại, trở nên kiên định và một chút lạnh lùng khi nhìn về phía nhóm Loan và Hà. Những cô gái đang bàn tán kia, khi bắt gặp ánh mắt của Long, lập tức im bặt, gương mặt tái đi và nhanh chóng tản ra như ong vỡ tổ. Sức ảnh hưởng của Long, với vẻ ngoài lạnh lùng và uy tín của một đội trưởng tài năng, đủ sức khiến mọi lời đồn thổi phải chùn bước. Cậu biết rõ Linh nhạy cảm thế nào, và cậu không muốn cô phải chịu đựng bất cứ điều gì. Cậu siết chặt mấy cuốn sách trên tay, trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu. Cậu không muốn cô phải trở thành tâm điểm của những lời đồn vô căn cứ như vậy. Đây mới chỉ là khởi đầu, cậu biết điều đó, và cậu phải tìm cách để bảo vệ cô.
***
Chiều muộn, ánh nắng dịu nhẹ của Hạ Long trải dài trên sân bóng rổ của trường Ánh Dương, vẽ nên những bóng đổ dài của cột rổ và hàng rào lưới bảo vệ. Tiếng bóng nảy liên hồi, tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng hò reo cổ vũ của đám học sinh tan học vẫn còn nán lại xem, tạo nên một bầu không khí năng động và đầy nhiệt huyết. Tuy nhiên, sau khi đội bóng đã giải tán, chỉ còn lại một mình Long trên sân. Cậu đứng ở vạch ném phạt, hết lần này đến lần khác đưa bóng vào rổ, nhưng tâm trí cậu lại không hề tập trung vào từng cú ném. Mỗi lần bóng chạm vành rồi bật ra ngoài, một tiếng thở dài lại thoát ra từ lồng ngực cậu.
Hình ảnh Linh cúi đầu trên hành lang, gương mặt tái nhợt vì lo lắng, cứ lởn vởn trong đầu cậu như một cuốn phim quay chậm. Cậu không thể nào xua đi cái cảm giác khó chịu khi nhìn thấy cô ấy phải chịu đựng những lời bàn tán ấy. Long vốn là người ít nói, vẻ ngoài lạnh lùng khiến nhiều người ngại tiếp xúc, nhưng cậu lại vô cùng thấu hiểu và quan tâm đến những người cậu yêu quý. Đặc biệt là Linh. Cậu không muốn cô phải trải qua bất cứ điều gì khiến cô không vui, không thoải mái. Cậu biết, sự nổi bật của cậu trên sân cỏ, cùng với vẻ rạng rỡ của Linh, đã vô tình biến họ thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Và sự chú ý ấy, không chỉ đến từ những lời khen ngợi, mà còn ẩn chứa những ánh mắt ghen tị, những lời đồn thổi không căn cứ.
"Sao đấy Long? Hôm nay ném trượt nhiều thế?"
Tiếng nói lanh lảnh quen thuộc của Hùng vang lên từ phía sau, kéo Long ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cậu quay lại, nhìn thấy Hùng đang bước đến gần, trên tay cầm chai nước khoáng. Hùng đặt tay lên vai Long, nhận ra sự khác lạ của người bạn thân. Đôi mắt híp khi cười của cậu bạn giờ đây ẩn chứa vẻ quan tâm sâu sắc.
Long thở dài, đón lấy chai nước từ Hùng rồi tu một hơi dài. Cậu nhìn về phía hàng ghế đá trống không, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi lo. "Tao... đang nghĩ chuyện của Linh." Giọng cậu trầm hơn bình thường, pha chút ưu tư.
Hùng ngồi xuống cạnh cậu, nhấp một ngụm nước, rồi gật gù ra vẻ hiểu chuyện. "À, chuyện đấy à. Cả trường đang xôn xao mà. Linh nhà mình vốn nhút nhát, chắc không quen bị chú ý thế đâu." Hùng vẫn giữ thái độ lạc quan thường thấy, nhưng trong câu nói của cậu cũng có sự thấu hiểu cho nỗi lòng của Linh.
Long lắc đầu, khẽ đưa tay vuốt mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán. Làn da cậu trắng nhưng săn chắc, giờ đây vẫn còn lấm tấm mồ hôi sau buổi tập. 'Mình đã quá vô tư? Mình có nên làm gì đó không? Nhưng làm gì mới được?' Hàng loạt câu hỏi cứ hiện lên trong đầu cậu. Cậu luôn nghĩ rằng chỉ cần cậu và Linh hiểu nhau là đủ, không cần phải quan tâm đến những lời ra tiếng vào. Nhưng giờ đây, nhìn thấy Linh phải chịu đựng áp lực, cậu nhận ra suy nghĩ của mình có lẽ đã quá đơn giản.
"Tao không muốn Linh phải chịu áp lực vì tao." Long nói, giọng cậu mang theo một sự quyết tâm lạ lùng. Cậu nhìn thẳng vào Hùng, ánh mắt sâu màu hổ phách ấy giờ đây không còn vẻ lạnh lùng mà tràn đầy sự bảo vệ.
Hùng im lặng một lúc, suy nghĩ. Cậu biết Long đang rất bối rối, và cậu cũng biết Long yêu Linh nhiều đến mức nào. "Thì mày cứ quan tâm cô ấy như bình thường thôi." Hùng bắt đầu nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ pha trò thường ngày. "Nhưng mà, có lẽ mày nên công khai hơn một chút, để những đứa xấu bụng không dám nói lung tung." Cậu dừng lại, nhìn Long, như muốn thăm dò phản ứng của bạn. "Khi mọi thứ rõ ràng, họ sẽ không còn cớ để thêu dệt nữa."
Long ngẫm nghĩ lời Hùng. Cậu luôn là người kín đáo trong chuyện tình cảm, nhưng lời khuyên của Hùng không phải là không có lý. Sự im lặng của cậu, sự không rõ ràng của mối quan hệ này, có thể vô tình tạo cơ hội cho những lời đồn thổi. Nếu cậu công khai hơn, rõ ràng hơn, liệu Linh có cảm thấy thoải mái hơn không? Hay cô sẽ càng bị chú ý nhiều hơn? Đây là một con dao hai lưỡi, và Long phải cân nhắc thật kỹ. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Linh trên hành lang, cậu biết mình không thể cứ đứng yên. Cậu phải làm gì đó. Cậu gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cậu cầm lấy chiếc khăn vắt trên vai, lau những giọt mồ hôi còn đọng trên trán và thái dương. Rồi cậu nhìn về phía cổng trường, nơi Linh thường đi qua mỗi khi tan học. Một quyết định vừa hình thành trong tâm trí cậu, một quyết định sẽ thay đổi cách cậu đối diện với những áp lực vô hình này. Cậu sẽ không để Linh phải một mình đối mặt với những lời thì thầm nữa.
***
Tối muộn, khi thành phố Hạ Long đã lên đèn, những con phố trở nên lung linh và tấp nập hơn. Không khí mát mẻ sau một ngày nắng nóng bao trùm, mang theo mùi biển mặn mòi đặc trưng. Tại một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ nhưng luôn đông đúc, Long và Linh cùng nhóm bạn (Hùng, Thảo Mai, Thanh Lan) đang ngồi quây quần bên một chiếc bàn nhựa đơn giản. Tiếng chảo dầu xèo xèo từ bếp bên cạnh, tiếng trò chuyện rôm rả của khách hàng, tiếng xe cộ qua lại và tiếng nhạc trẻ trung từ chiếc loa cũ kỹ của quán hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng thân thuộc của ẩm thực đường phố. Mùi đồ ăn chiên nướng, mùi gia vị đặc trưng của nem chua rán, bánh tráng nướng lan tỏa khắp nơi, kích thích vị giác của mọi người.
Mặc dù có bạn bè thân thiết ở bên, Linh vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ cảm giác bất an. Cô cố gắng giữ vẻ tự nhiên, cười nói vui vẻ với mọi người, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn liếc nhìn xung quanh. Cô có thể cảm nhận được những ánh mắt tò mò từ các bàn xung quanh, những cái liếc nhìn nhanh rồi lại vội vàng quay đi khi cô bắt gặp. Lòng cô vẫn thắt lại mỗi khi nghĩ đến những lời bàn tán vô căn cứ. Cô ước gì mình có thể mạnh mẽ hơn, phớt lờ tất cả, nhưng cô không thể. Sự nhạy cảm ấy như một phần bản năng, khiến cô cảm thấy khó chịu và có chút tội lỗi, như thể chính cô đã gây ra những lời đồn ấy.
Long ngồi đối diện Linh, ánh mắt cậu luôn dõi theo từng cử chỉ nhỏ của cô. Cậu nhận ra sự căng thẳng đằng sau nụ cười gượng gạo, nhận ra cái cách cô khẽ cúi đầu khi có ai đó nhìn về phía họ. Trái tim cậu khẽ nhói lên. Cậu không muốn cô phải chịu đựng điều này.
Đúng lúc đó, từ bàn ăn gần đó, một nhóm nữ sinh đang bàn tán lớn tiếng, ánh mắt không ngừng liếc nhìn về phía Linh. Tiếng cười khúc khích của họ càng khiến Linh cảm thấy lúng túng.
"Kìa, Linh và Long đang hẹn hò thật đấy. Nhìn họ kìa." Một cô gái trong nhóm thì thầm, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ cố ý để cho mọi người xung quanh, đặc biệt là Linh, nghe thấy.
Một cô gái khác tiếp lời, giọng điệu ẩn chứa sự ghen tị rõ ràng: "Long đẹp trai thế mà lại thích kiểu con gái yếu đuối như Linh à? Mình thấy Linh cũng bình thường mà."
Lòng Linh thắt lại. Cô cảm thấy xấu hổ đến mức muốn tan biến. Mọi sự cố gắng để tỏ ra bình thường của cô dường như đổ sông đổ bể. Cô cúi gằm mặt xuống, đôi đũa trong tay khẽ run rẩy. Cô không làm gì sai cả, nhưng tại sao những lời nói đó lại có sức nặng đến vậy?
Long đã nghe thấy tất cả. Ánh mắt cậu thoáng qua vẻ lạnh lùng, nhưng nhanh chóng dịu lại khi nhìn sang Linh. Cậu không muốn trực tiếp đối đầu, cậu biết điều đó chỉ khiến mọi chuyện thêm ồn ào và Linh sẽ càng khó xử hơn. Cậu quyết định dùng cách khác, một cách tinh tế hơn, nhưng đủ mạnh mẽ để truyền tải thông điệp của mình.
Cậu đưa tay gắp một miếng nem chua rán thơm lừng, giòn rụm vào bát của Linh, động tác vô cùng tự nhiên và dịu dàng. "Linh à, cậu thích ăn món này không? Hôm trước cậu bảo thèm mà." Giọng cậu trầm ấm, vang lên đủ lớn để không chỉ Linh mà cả nhóm nữ sinh bàn bên cạnh cũng nghe thấy rõ ràng. Trong lời nói của cậu ẩn chứa một sự quan tâm đặc biệt, một sự khẳng định ngầm về mối quan hệ giữa họ.
Linh ngạc nhiên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt kiên định của Long. Cô hiểu ý cậu. Một luồng ấm áp chạy qua tim cô, xua tan đi cái lạnh lẽo của những lời đàm tiếu. Mọi sự ngại ngùng, xấu hổ dường như tan biến. Cô mỉm cười nhẹ nhõm, nụ cười thật tâm từ tận đáy lòng. "À... ừm, mình thích." Cô nói, giọng cũng trở nên dịu dàng hơn.
Long không dừng lại ở đó. Cậu quay đầu, ánh mắt sâu màu hổ phách không hề lạnh lùng hay tức giận, mà ẩn chứa một sự kiên quyết lạ thường, trực tiếp nhìn thẳng vào nhóm nữ sinh đang xì xào. Cậu không nói chuyện với họ, mà vẫn quay về phía Linh, giọng cậu vẫn ấm áp nhưng lại mang theo một chút uy quyền, như một lời nhắc nhở không cần phải nói thành lời. "Hôm nay trời hơi lạnh, cậu nhớ mặc ấm vào nhé."
Cái nhìn của Long, cùng với hành động thể hiện sự quan tâm công khai đó, có sức nặng hơn bất kỳ lời trách mắng nào. Nhóm nữ sinh kia lập tức im bặt. Gương mặt họ thoáng chút bối rối, rồi nhanh chóng lảng tránh ánh mắt của Long, cúi đầu xuống như thể chưa từng nói gì. Sự im lặng tạm thời bao trùm bàn của họ, nhưng Long biết, đây chỉ là bề nổi. Những lời đồn thổi sẽ tiếp tục lan rộng, và những ánh mắt ghen tị sẽ không biến mất. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cậu đã bảo vệ được Linh.
Thảo Mai khẽ che miệng cười thầm, nhìn sang Thanh Lan. "Long ra tay rồi."
Thanh Lan gật đầu đồng tình, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Tuyệt chiêu!"
Linh cảm thấy an toàn và biết ơn Long vô cùng. Cậu không chỉ bảo vệ cô khỏi những lời nói khó chịu mà còn tinh tế xoa dịu nỗi lo trong lòng cô. Cô biết, cậu không chỉ là người yêu, mà còn là bờ vai vững chắc mà cô có thể dựa vào, là điểm tựa giữa những sóng gió đầu đời. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đôi khi mang theo những hạt cát sắc nhọn làm đau lòng, nhưng cũng luôn có một sức mạnh dịu dàng để xoa dịu mọi vết thương. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang dần trở thành nhân chứng cho những thử thách đầu tiên mà họ cùng nhau vượt qua. Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn nhiều chông gai. Nhưng với Linh ở bên, cậu tin rằng mọi áp lực đều có thể được hóa giải, và tình yêu rực rỡ thanh xuân của họ sẽ ngày càng bền chặt hơn.