Long khẽ cau mày, ánh mắt cậu dõi theo bóng lưng Tùng cho đến khi khuất dạng. Lời nói của Tùng không chỉ là một câu nói bâng quơ, nó chứa đựng sự hiểm độc và dường như đã biết về những gì diễn ra trong buổi tập. Linh cảm nhận được sự căng thẳng trong cậu. Cô siết nhẹ tay cậu. "Đừng để lời cậu ta làm cậu bận tâm. Cậu ta chỉ muốn chọc tức cậu thôi." Long gật đầu, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Tớ biết. Nhưng có vẻ cậu ta đã bắt đầu hành động rồi." Cậu hít một hơi sâu, nhìn về phía cuối hành lang, nơi ánh nắng hoàng hôn đã gần như tắt hẳn. "Không sao. Tớ sẽ chứng minh cho cậu ta thấy, và cho tất cả mọi người thấy, rằng quyết định của tớ là đúng đắn." Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm thấy một ngọn lửa mới bùng lên trong lòng. Lời nói của Tùng, thay vì làm cậu nản chí, lại càng tiếp thêm động lực. Cậu biết, trận chung kết sắp tới không chỉ là một trận đấu bóng đá, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của bản lĩnh, và của niềm tin. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng đang chứng kiến những thử thách mới sắp ập đến, và tình yêu rực rỡ thanh xuân của Long và Linh sẽ phải tiếp tục chứng tỏ sức mạnh của mình. Chiến thuật mạo hiểm của Long sẽ là yếu tố then chốt, có thể dẫn đến thành công vang dội hoặc thất bại cay đắng trong trận chung kết. Hành động của Tùng trong chương này sẽ là bước khởi đầu cho những âm mưu lớn hơn, trực tiếp ảnh hưởng đến trận đấu và mối quan hệ của Long - Linh. Sự tin tưởng tuyệt đối của Linh vào Long sẽ là sức mạnh tinh thần quan trọng giúp Long vượt qua thử thách.
***
Buổi tập chiến thuật cuối cùng trước trận chung kết đã kết thúc tại sân vận động Thiên Thanh. Ánh nắng chiều muộn trải vàng rực trên thảm cỏ xanh mướt, nhuộm đỏ cả một góc khán đài trống vắng. Những tiếng cười nói, tiếng hò reo của các đồng đội đã tan dần theo làn gió, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm. Trần Hoàng Long, đội trưởng đội bóng trường Ánh Dương, vẫn nán lại trên sân. Cậu đứng giữa vòng tròn trung tâm, đôi chân mỏi nhừ sau hàng giờ chạy, chuyền, sút, nhưng tâm trí thì vẫn quay cuồng không ngơi nghỉ. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu dõi nhìn xa xăm vào khoảng không, như đang cố gắng hình dung ra trận đấu sắp tới. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi cỏ non và chút hương đất ẩm, nhưng không thể xua đi nỗi bất an đang cuộn trào trong lòng cậu.
Chiến thuật mới của cậu, một nước cờ mạo hiểm, đã được huấn luyện viên Ông Hùng chấp thuận, và các đồng đội cũng đã bắt đầu làm quen. Tuy nhiên, cảm giác lo lắng vẫn đeo bám Long dai dẳng. Cậu tự hỏi liệu mình có đang đưa cả đội vào một canh bạc quá lớn? Liệu nó có xứng đáng với niềm tin mà mọi người đã đặt vào cậu? Long thở dài, khẽ cúi đầu xuống, vờ chỉnh lại dây giày đã thắt chặt từ lâu. Cậu không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự căng thẳng đang gặm nhấm cậu từ bên trong. Long đã luôn là một người mạnh mẽ, kiên định, là chỗ dựa cho cả đội. Nhưng giờ đây, trước ngưỡng cửa của trận chung kết, áp lực ấy bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim, như tiếng trống dồn dập báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng.
Lê Ngọc Linh đứng từ xa, trên khán đài vắng tanh, lặng lẽ quan sát Long. Cô gái nhỏ nhắn, với mái tóc dài đen óng ả và đôi mắt to tròn, long lanh, không bỏ sót bất kỳ cử chỉ nào của cậu. Cô đã ở đó suốt buổi tập, cổ vũ nhiệt tình, nhưng giờ đây, nụ cười rạng rỡ của cô đã tắt hẳn, thay vào đó là ánh mắt đầy lo lắng. Linh biết Long đang phải chịu đựng điều gì. Cô không thể giải thích tại sao, nhưng cô luôn cảm nhận được những rung động tinh tế nhất từ cậu, ngay cả khi cậu cố gắng che giấu. Vẻ ngoài điềm tĩnh, bờ vai rộng vững chãi của Long không thể che giấu được sự bất an ẩn giấu trong ánh mắt cậu, trong cái cách cậu siết chặt nắm tay, hay cái thở dài vô thức.
Linh bước xuống khán đài, tiếng giày thể thao của cô khẽ khàng trên nền bê tông. Từng bước chân cô nhẹ như gió, không muốn làm phiền Long trong khoảnh khắc suy tư của cậu. Đến gần Long, cô dừng lại, đợi một chút. Ánh nắng vàng óng ả của buổi chiều tà hắt lên khuôn mặt xinh đẹp của cô, làm đôi má cô ửng hồng. Mùi cỏ xanh thoảng qua mũi cô, hòa lẫn với một chút mùi mồ hôi đặc trưng của sân bóng. Long vẫn đứng im, như một bức tượng trầm mặc.
"Long, cậu có vẻ mệt mỏi... hay là có chuyện gì sao?" Giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió, vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Linh khẽ chạm vào vai Long, một cử chỉ dịu dàng nhưng đủ để kéo cậu thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Long giật mình, quay đầu lại. Ánh mắt cậu, dù vẫn còn chút đăm chiêu, nhưng khi nhìn thấy Linh, lập tức dịu đi. Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Không có gì đâu, Linh. Chỉ là... nghĩ về trận chung kết thôi." Cậu lại thở dài một tiếng, lần này không còn che giấu được sự nặng nề trong lồng ngực. Bờ vai rộng của cậu khẽ trùng xuống, như thể đang gánh vác cả một ngọn núi vô hình. Cậu vờ cúi xuống, chỉnh lại dây giày một lần nữa, đôi mắt tránh đi ánh nhìn thấu hiểu của cô. Long không muốn để Linh thấy mình yếu đuối, nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu lại khao khát được chia sẻ gánh nặng này. Cậu biết cô sẽ hiểu, cô luôn hiểu. Nhưng bản tính của một người lãnh đạo, một người đàn ông, khiến cậu khó lòng bộc lộ hết nỗi lo sợ của mình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng mãnh liệt, đang bồi đắp thêm sự gắn kết không thể lay chuyển giữa hai người. Long cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Linh đang đặt trên vai mình, một sự an ủi không lời mà cậu vô cùng cần lúc này.
***
Long và Linh sánh bước trên cầu vượt bộ hành, ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc chân trời. Gió mát lồng lộng thổi qua, làm tung bay mái tóc đen dài của Linh và những lọn tóc lòa xòa trên trán Long. Dưới chân cầu, tiếng xe cộ gầm rú, hối hả như dòng chảy không ngừng của cuộc sống đô thị. Trên cầu, không gian lại tĩnh lặng và lãng mạn hơn nhiều. Ánh đèn đường bắt đầu lấp lánh, tô điểm cho thành phố Hạ Long đang dần chìm vào màn đêm. Mùi khói bụi xe cộ hòa lẫn với không khí trong lành hơn khi ở trên cao, tạo nên một cảm giác vừa thực tế vừa mơ màng.
Long vẫn im lặng, ánh mắt cậu dõi về phía xa, nơi những dãy núi đá vôi hùng vĩ của Vịnh Hạ Long đang ẩn hiện trong màn sương mờ ảo của hoàng hôn. Lòng cậu vẫn ngổn ngang những suy nghĩ, những lo lắng không tên. Nước cờ mạo hiểm mà cậu đã chọn, sự tin tưởng của đồng đội, áp lực từ huấn luyện viên và kỳ vọng của toàn trường... tất cả đè nặng lên đôi vai cậu. Cậu cảm thấy như mình đang đứng trên một sợi dây mảnh, chênh vênh giữa thành công và thất bại. Một thất bại sẽ không chỉ là thất bại của riêng cậu, mà còn là của cả đội, của trường Ánh Dương, và quan trọng hơn, là sự sụp đổ của niềm tin mà mọi người đã đặt vào cậu.
Linh kiên nhẫn chờ đợi. Cô không giục giã, không hỏi han, chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay cậu, nhẹ nhàng siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô truyền sang Long, như một luồng điện xoa dịu những căng thẳng trong cậu. Cô biết Long đang cần thời gian để sắp xếp lại cảm xúc, để tìm thấy sự dũng cảm mà cậu vẫn luôn có. Ánh mắt cô vẫn kiên định, không một chút nghi ngờ hay lay động. Cô tin vào Long, tin vào tài năng và bản lĩnh của cậu. Cô luôn tin cậu.
Cuối cùng, Long hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nuốt trôi tất cả nỗi sợ hãi. Giọng cậu khàn đi, trầm lắng, hòa lẫn vào tiếng gió. "Linh à... cậu có tin vào chiến thuật của tớ không?" Câu hỏi của cậu nhỏ nhẹ, nhưng lại ẩn chứa một nỗi bất an lớn lao, một sự tìm kiếm khẳng định từ người mà cậu tin tưởng nhất. Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt hổ phách đầy lo âu, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày.
Linh không hề ngần ngại. Cô nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt cô trong veo như mặt hồ không gợn sóng. Cô siết nhẹ bàn tay Long, truyền thêm hơi ấm và sự động viên. "Long, tớ luôn tin cậu." Giọng cô vang lên rõ ràng, dứt khoát, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. "Cậu là người đã suy nghĩ rất kỹ, đã phân tích mọi thứ cẩn thận. Tớ biết cậu sẽ không đưa ra một quyết định mà không có cơ sở."
Long nghe những lời đó, nhưng nỗi lo vẫn chưa tan biến hết. Cậu lại thở dài, nặng nề hơn. "Tớ sợ... sợ làm cả đội thất vọng, sợ không xứng đáng với niềm tin của mọi người." Cậu cúi đầu, ánh mắt lại nhìn về phía đường chân trời đã sẫm màu. Hình ảnh những nụ cười rạng rỡ của đồng đội sau chiến thắng bán kết, tiếng reo hò của khán giả, tất cả bỗng biến thành gánh nặng vô hình đè lên vai cậu. Long chưa bao giờ cảm thấy áp lực lớn đến thế. Cậu vốn là người ít khi bộc lộ cảm xúc, nhất là những cảm xúc tiêu cực. Nhưng đứng trước Linh, cậu thấy mình có thể là chính mình, có thể yếu đuối mà không sợ bị phán xét. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng mãnh liệt, đang bồi đắp thêm sự gắn kết không thể lay chuyển giữa hai người.
Linh bước đến gần hơn, áp sát vai mình vào vai cậu. Cô nhẹ nhàng xoa ngón tay cái lên mu bàn tay Long, như một cử chỉ an ủi. "Long, tớ luôn tin cậu." Cô lặp lại, giọng nói ấm áp và kiên định. "Cậu là đội trưởng giỏi nhất, Long à. Cậu đã dẫn dắt đội đến đây, cậu đã làm được những điều phi thường. Cậu có nhớ không? Từ những trận đấu đầu tiên, khi đội còn lúng túng, cậu đã luôn là người đưa ra giải pháp, là người vực dậy tinh thần cho mọi người."
Cô dừng lại một chút, chờ Long ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô như muốn truyền tải tất cả sự tin tưởng và sức mạnh mà cô có. "Cậu không phải là người đưa ra quyết định bốc đồng. Tớ biết cậu đã dành bao nhiêu đêm trằn trọc để tính toán, để tìm ra con đường tốt nhất cho đội. Chiến thuật của cậu có thể mạo hiểm, nhưng nó được xây dựng trên nền tảng của sự thông minh và bản lĩnh của cậu." Gió đêm thổi qua, làm tóc cô bay phấp phới, nhưng đôi mắt cô vẫn không rời khỏi Long. "Dù có chuyện gì xảy ra, dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, thì đối với tớ, cậu vẫn luôn là Long mà tớ tin tưởng. Cậu vẫn là đội trưởng mà mọi người ngưỡng mộ."
Những lời nói chân thành, mạnh mẽ của Linh như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn đang cháy bỏng của Long. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của cô, cảm nhận sự chân thật, không một chút giả dối. Gánh nặng trên vai cậu dường như đã vơi đi phân nửa. Có Linh ở bên, có niềm tin tuyệt đối của cô, cậu cảm thấy mình có thể đối mặt với bất cứ thử thách nào. Cậu khẽ siết chặt tay cô, một cử chỉ thể hiện sự biết ơn sâu sắc và tình cảm nồng ấm. "Cảm ơn cậu, Linh. Cậu luôn biết cách làm tớ mạnh mẽ hơn." Giọng Long khàn đi, đầy cảm xúc. Cậu đưa tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh, rồi lại đặt tay lên tay cô, siết chặt như một lời hứa, một sự cam kết.
Ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ hơn, soi sáng con đường phía trước. Gió đêm se lạnh, nhưng trong lòng Long lại dâng lên một sự ấm áp lạ kỳ. Cậu nhìn Linh, đôi mắt hổ phách giờ đây đã bớt đi phần lo lắng, thay vào đó là sự kiên định và một chút rạng rỡ. Cậu biết, trận chung kết sắp tới sẽ rất khó khăn, và Tùng có thể sẽ có những chiêu trò mới. Nhưng giờ đây, Long không còn cảm thấy đơn độc nữa. Sự tin tưởng và ủng hộ của Linh sẽ trở thành nguồn sức mạnh tinh thần không thể thiếu cho Long trong trận chung kết. Lời động viên của Linh về việc "cống hiến hết mình quan trọng hơn chiến thắng" sẽ là kim chỉ nam cho cậu khi đối mặt với khó khăn trong trận đấu. Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn về phía xa, nơi ánh đèn Vịnh Hạ Long lấp lánh như những viên kim cương.
"Tớ sẽ cố gắng hết sức, Linh ạ," Long nói, giọng cậu đã lấy lại vẻ tự tin vốn có. "Tớ sẽ chiến đấu bằng tất cả những gì tớ có. Không chỉ vì đội, vì trường, mà còn vì niềm tin của cậu."
Linh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười như ánh nắng xua tan màn đêm. "Tớ biết mà. Tớ luôn tin cậu sẽ làm được." Cô siết nhẹ tay Long, cảm nhận sự vững chãi từ bàn tay cậu. Sự gắn kết sâu sắc giữa Long và Linh trong khoảnh khắc này đã trở thành "tấm khiên" vững chắc, giúp họ đối phó với những thử thách từ bên ngoài, bao gồm cả những âm mưu của Tùng, trong tương lai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một tình yêu rực rỡ thanh xuân lớn lên, mạnh mẽ hơn sau mỗi thử thách. Cậu và cô, tay trong tay, bước đi trên cầu vượt, hướng về phía ánh sáng, nơi một tương lai đầy hứa hẹn đang chờ đợi.