Rực rỡ thanh xuân
Chương 112

Nước Cờ Mạo Hiểm

4332 từ
Mục tiêu: Long đưa ra một quyết định chiến thuật khó khăn và táo bạo cho trận chung kết, đối mặt với sự phản đối ban đầu từ đồng đội và huấn luyện viên.,Khẳng định tố chất lãnh đạo và sự kiên định của Long dưới áp lực, đồng thời thể hiện khả năng phân tích và thuyết phục của cậu.,Ngọc Linh tin tưởng và động viên Long một cách tinh tế, củng cố thêm vị thế lãnh đạo và mối quan hệ của họ trước toàn trường.,Giải quyết cliffhanger từ Chương 111, cho thấy bước đi đầu tiên của Tùng trong âm mưu của mình.,Gia tăng kịch tính và sự mong đợi cho trận chung kết sắp tới (Ch.115).
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Minh Khôi, Lê Duy, Nguyễn Thành, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Nguyễn Trọng Tùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense, determined, supportive, anxious, strategic
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn điện vàng vọt của quán ăn vặt vỉa hè hắt lên từng gương mặt, tạo nên những vệt sáng vệt tối nhập nhoạng. Tiếng cụng ly lách cách, tiếng hò reo "Ánh Dương vô địch!" vẫn vang lên rộn ràng, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm Hạ Long. Mùi nem chua rán thơm lừng hòa quyện với hương vị cay nồng của tương ớt, cùng chút chua ngọt của trà tắc, tạo nên một bản giao hưởng ẩm thực đặc trưng của phố xá về đêm. Long cố gắng mỉm cười, đáp lại những lời chúc mừng của đồng đội, nhưng nụ cười của cậu cứ như bị đóng băng trên môi, không thể nào rạng rỡ như mọi khi. Cậu cảm thấy ánh mắt của Linh vẫn dõi theo mình, xuyên qua lớp vỏ bọc vui vẻ gượng gạo mà cậu đang cố tạo ra.

"Long ơi, thắng rồi mà sao cậu cứ đăm chiêu thế?" Hùng ngồi đối diện, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương những vệt tương ớt, hỏi, giọng pha chút trêu chọc. Cậu ấy đưa tay vỗ vỗ vai Long, như muốn rũ bỏ gánh nặng vô hình đang đè lên bờ vai rộng của đội trưởng. "Ăn mừng đi chứ, mai còn sức mà tập luyện cho chung kết. Đừng có lo trước nha!"

Long khẽ lắc đầu, trong đầu cậu là cả một mê cung những suy nghĩ, những tính toán. Chiến thắng bán kết rực rỡ kia, thay vì mang đến sự nhẹ nhõm, lại càng khiến áp lực đè nặng hơn. Chung kết. Chỉ nghĩ đến hai từ đó thôi, Long đã thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Cậu biết, đối thủ ở trận đấu cuối cùng chắc chắn không phải dạng vừa, họ sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng lối chơi của Ánh Dương, đặc biệt là cách cậu dẫn dắt đội. Sự mệt mỏi thể chất sau một trận đấu căng thẳng vẫn còn bám riết lấy từng thớ cơ, nhưng chính gánh nặng tinh thần mới là điều khiến cậu không thể nào thanh thản. Đôi mắt hổ phách của Long lướt qua đám đông bạn bè đang hò reo, lướt qua những gương mặt rạng rỡ, rồi dừng lại ở Linh. Ánh mắt cô trong veo, chứa đựng sự thấu hiểu và sẻ chia.

Linh nhẹ nhàng siết chặt bàn tay Long dưới gầm bàn, một cử chỉ không lời nhưng mang đầy sức mạnh. Cô cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong tay cậu, cảm nhận được nỗi lo lắng đang âm thầm gặm nhấm sự bình yên của cậu. "Cậu đừng lo lắng quá, Long ạ. Tớ tin cậu." Cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào như một làn gió biển mát lành xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của cậu. "Cậu đã suy nghĩ rất kỹ rồi đúng không? Cứ làm điều cậu tin là đúng, cả đội sẽ luôn ở bên cạnh cậu."

Long quay sang nhìn Linh, nụ cười trên môi cậu giờ đây đã tự nhiên hơn một chút. Nụ cười ấy là sự biết ơn, là sự tin tưởng tuyệt đối dành cho cô gái nhỏ bé ngồi cạnh mình. Cô ấy luôn là người đầu tiên nhận ra những bất an trong lòng cậu, và cũng là người luôn cho cậu niềm tin vững chắc nhất. "Cảm ơn cậu, Linh." Cậu nói, giọng trầm ấm, rồi cầm đũa lên, ăn miếng nem chua rán mà cô đã gắp cho cậu từ trước đó. Vị chua cay mặn ngọt tan chảy trong miệng, nhưng điều xoa dịu cậu hơn cả là sự quan tâm tinh tế của Linh.

Thảo Mai, cô bạn thân của Linh, vẫn đeo cặp kính cận trên sống mũi thanh tú, khẽ cười. "Linh nói đúng đó Long. Cậu là đội trưởng giỏi nhất mà tớ từng biết. Cậu ấy trên sân như một chiến binh thực thụ vậy." Thanh Lan, cô gái năng động với mái tóc ngắn, nhấm nháp ly trà tắc rồi tiếp lời: "Nhưng tớ thấy Long có vẻ hơi trầm tư thì phải? Chiến thắng mà sao không thấy cậu ấy vui vẻ hết mình như mọi khi vậy?" Long nghe thấy lời Thanh Lan, khẽ thở dài, cảm thấy như nỗi lòng mình bị nhìn thấu. Cậu đặt đũa xuống, nhìn Linh, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Không sao. Tớ chỉ đang nghĩ về trận chung kết thôi. Áp lực không nhỏ." Cậu nói, giọng trầm hẳn. "Đối thủ ở chung kết chắc chắn sẽ mạnh hơn rất nhiều. Chúng ta không được phép chủ quan." Linh nhẹ nhàng siết tay Long dưới gầm bàn lần nữa, một cử chỉ an ủi và động viên không lời. "Cậu đừng lo lắng quá. Cả đội sẽ cố gắng hết sức mà. Với lại, có cậu dẫn dắt thì tớ tin là mọi chuyện sẽ ổn thôi." Cô nhìn sâu vào mắt Long, ánh mắt cô trong veo như mặt biển Hạ Long buổi sớm, chứa đựng niềm tin tuyệt đối. Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh, cảm nhận được niềm tin vững chắc trong ánh mắt cô. Cậu khẽ gật đầu, siết nhẹ tay cô đáp lại. Khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng được xoa dịu. Cậu biết, mình không đơn độc. Bên cạnh cậu, luôn có Linh, có những người bạn thân thiết, và cả đội bóng cùng chiến đấu.

Trong khi không khí tại quán ăn vặt của đội Ánh Dương vẫn đang rộn ràng, thì từ phía xa, Nguyễn Trọng Tùng, sau khi đã rời sân vận động và lang thang một lúc, cũng ghé qua một quán ăn vặt gần đó. Cậu ta ngồi ở một góc khuất, ánh mắt không ngừng quét qua đám đông. Rồi cậu ta dừng lại, đôi mắt sắc sảo của Tùng chợt nheo lại khi phát hiện ra Long và Linh đang ngồi cạnh nhau, thân mật. Cậu ta chứng kiến cử chỉ gắp thức ăn của Linh cho Long, và cả cái siết tay nhẹ nhàng dưới gầm bàn. Nụ cười nửa miệng trên môi Tùng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng, đầy toan tính. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt góc cạnh của cậu ta, khiến những đường nét trở nên sắc lạnh hơn. "Trần Hoàng Long..." Tùng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đầy sự đe dọa. "Cậu nghĩ chiến thắng này là tất cả sao? Chung kết... sẽ là một câu chuyện khác." Cậu ta nhấp một ngụm nước, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long và Linh, như đang lên một kế hoạch nào đó trong đầu. Điện thoại trong túi quần rung nhẹ. Tùng khẽ liếc nhìn, rồi nhanh chóng đứng dậy, đi ra một góc tối hơn, nơi tiếng ồn ào của quán xá không thể vọng tới. Cậu ta ấn nghe, giọng nói hạ thấp đến mức gần như là thì thầm. "Alo? Cậu đã có thông tin gì chưa?"

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói lanh lảnh, pha chút vẻ nịnh bợ. "À, Tùng thiếu gia. Thông tin nóng hổi đây ạ. Đội Ánh Dương vừa ăn mừng ở quán nem chua rán gần sân vận động. Nhưng có vẻ đội trưởng của họ... không được vui vẻ cho lắm."

Tùng nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh lóe lên trong bóng tối. "Kể tiếp đi."

"Dạ, cậu ta cứ trầm tư mãi thôi. Có vẻ đang lo lắng về trận chung kết. Mà này, tôi còn thấy một điều lạ nữa." Giọng nói bên kia hơi ngập ngừng. "Tôi nghe loáng thoáng Long nói gì đó về... chiến thuật mới. Một chiến thuật rất mạo hiểm, mà cậu ta có vẻ rất quyết tâm."

Tùng siết chặt điện thoại, nụ cười nửa miệng quay trở lại, nhưng không có chút vui vẻ nào. "Chiến thuật mới? Mạo hiểm?" Cậu ta lặp lại, như đang nghiền ngẫm từng từ. "Tốt lắm. Hãy tiếp tục theo dõi mọi động thái của đội Ánh Dương, đặc biệt là Long. Tôi muốn biết từng buổi tập, từng lời nói, từng quyết định của cậu ta. Bao nhiêu cũng được. Đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào." Giọng Tùng lạnh băng, không chút cảm xúc. "Và đặc biệt, hãy tìm cách để thông tin về chiến thuật đó... lan truyền ra ngoài. Càng nhiều người biết càng tốt."

"Dạ vâng, Tùng thiếu gia cứ yên tâm. Tôi sẽ làm mọi thứ theo đúng ý cậu."

Tùng kết thúc cuộc gọi, cất điện thoại vào túi. Ánh mắt cậu ta một lần nữa quét về phía Long và Linh, đang ngồi cạnh nhau, tay vẫn khẽ nắm dưới gầm bàn. Một luồng cảm xúc hỗn độn lướt qua trong đôi mắt sắc lạnh của Tùng: ghen tị, khinh thường, và cả sự hả hê. Cậu ta biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Chung kết, sẽ là một câu chuyện khác. Một câu chuyện mà cậu ta sẽ là đạo diễn, và Long sẽ là diễn viên chính trong vở kịch thất bại của chính mình. Sự nổi bật của Long và Linh đã thu hút sự chú ý của toàn trường, đặc biệt là những ánh mắt ghen tị. Sự gắn kết của họ, thay vì bị phá vỡ bởi những lời đồn thổi, lại càng trở nên bền chặt hơn, báo hiệu một đối thủ mới, mưu mô và sắc lạnh, đang rục rịch ra tay. Ánh trăng Hạ Long rải bạc trên mặt biển, nhưng trong lòng Tùng, một màn đêm tăm tối đang dần buông xuống, che phủ những toan tính hiểm độc.

***

Sáng hôm sau, sân bóng rổ trường Ánh Dương rực sáng dưới ánh nắng sớm. Những tia nắng vàng ươm nhảy nhót trên nền sân bê tông xanh đỏ, tạo nên những bóng đổ dài của cột rổ và hàng rào lưới bảo vệ. Tiếng bóng nảy lốp bốp trên mặt sân, tiếng giày thể thao kẹt kẹt, tiếng hò reo, tiếng thở dốc của các cầu thủ vang vọng, tạo nên một bản nhạc sôi động, đặc trưng của buổi tập luyện. Mùi mồ hôi đặc trưng của tuổi trẻ, của nỗ lực và khát khao, hòa lẫn với mùi cao su từ những quả bóng, phảng phất trong không khí.

Huấn luyện viên Ông Hùng, với dáng người cao lớn, vạm vỡ, nước da rám nắng đặc trưng của người con vùng biển, đang đứng giữa sân, nhìn các cầu thủ khởi động. Ánh mắt ông nghiêm nghị, nhưng ẩn chứa niềm tin. Sau khi các cầu thủ đã làm nóng cơ thể, ông ra hiệu tập trung. Cả đội bóng Ánh Dương nhanh chóng tề tựu lại, vây quanh vị huấn luyện viên đáng kính. Long, với bờ vai rộng và khuôn mặt góc cạnh, đứng ngay cạnh Ông Hùng, ánh mắt cậu kiên định, không chút do dự.

"Hôm nay, chúng ta sẽ bàn về chiến thuật cho trận chung kết," Ông Hùng nói, giọng dứt khoát nhưng vẫn có trọng lượng. "Long, cậu là đội trưởng. Trình bày những gì cậu đã suy nghĩ đi."

Long gật đầu, bước lên phía trước, cầm lấy cây bút chì khắc tên mà Linh đã tặng cậu, đôi mắt quét một lượt qua từng gương mặt đồng đội. Từ Hùng với vẻ mặt hào hứng, đến Khôi, Thành, Duy với vẻ tò mò pha lẫn nghi ngại. Cậu hít một hơi thật sâu. "Thưa thầy, và tất cả mọi người," Long bắt đầu, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, "em đã suy nghĩ rất nhiều về trận chung kết. Đối thủ của chúng ta rất mạnh. Họ có hàng tiền vệ vững chắc và lối chơi phòng ngự phản công cực kỳ hiệu quả." Cậu dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí đồng đội. "Nếu chúng ta tiếp tục chơi phòng ngự phản công như những trận đấu trước, chúng ta sẽ rơi vào bẫy của họ. Họ sẽ dễ dàng hóa giải và tìm ra kẽ hở."

Đến đây, Duy, với nước da ngăm và vẻ ngoài lanh lợi, không thể giữ im lặng được nữa. "Nhưng đó là sở trường của chúng ta mà Long! Chúng ta đã thắng nhiều trận nhờ lối chơi đó rồi!"

Thành, với vóc dáng thể thao và mạnh mẽ, cũng gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Thay đổi chiến thuật ngay trước trận chung kết có vẻ quá mạo hiểm đấy, Long."

Long không để những lời phản đối làm mình nao núng. Cậu quay người về phía bảng chiến thuật, dùng cây bút chì khắc tên vẽ vội một sơ đồ đơn giản. "Em biết. Nhưng chính vì nó là sở trường, nên đối thủ sẽ dễ dàng bắt bài. Và đó là lý do..." Long quay lại, đôi mắt hổ phách kiên định nhìn thẳng vào từng đồng đội. "Chúng ta sẽ không chơi phòng ngự phản công."

Cả đội xôn xao. Tiếng xì xào tranh luận nổi lên. Duy và Thành trao đổi ánh mắt ngạc nhiên, rồi lại nhìn Long với vẻ mặt bất mãn rõ rệt.

"Chúng ta sẽ chơi tấn công tổng lực, đẩy cao đội hình ngay từ đầu," Long nói tiếp, giọng vang rõ, át cả tiếng ồn. "Ngay khi có bóng, chúng ta sẽ dồn ép đối thủ về phần sân của họ, không cho họ có cơ hội tổ chức phản công. Điều này sẽ khiến họ bất ngờ, buộc họ phải thích nghi với lối chơi của chúng ta."

"Nhưng đó là quá mạo hiểm, Long!" Duy lên tiếng lần nữa, giọng gằn lên. "Đối thủ của chúng ta rất mạnh ở giữa sân. Nếu chúng ta đẩy cao đội hình mà không thành công, chúng ta sẽ để lộ rất nhiều khoảng trống ở hàng phòng ngự. Hậu quả sẽ rất khó lường!"

Thành cũng phụ họa: "Chúng ta chưa từng tập chiến thuật này một cách nghiêm túc. Không thể mạo hiểm như vậy trong trận chung kết! Đây là trận đấu quyết định ngôi vô địch mà!"

Không khí trên sân trở nên căng thẳng. Tiếng bóng nảy trên sân dường như cũng chậm lại, chìm trong sự im lặng nặng nề. Long biết đây là lúc cậu phải thể hiện bản lĩnh của một đội trưởng. Cậu không thể để sự do dự lấn át.

"Em hiểu sự lo lắng của mọi người," Long nói, giọng vẫn điềm tĩnh, "nhưng hãy nghe em phân tích. Đối thủ của chúng ta đã quen với việc kiểm soát tuyến giữa và chờ đợi sai lầm của chúng ta. Nếu chúng ta tấn công phủ đầu, họ sẽ không có thời gian để thiết lập đội hình phòng ngự vững chắc. Chúng ta sẽ tạo ra một thế trận hỗn loạn, và đó là cơ hội để chúng ta tận dụng sự linh hoạt của mình." Long dùng cây bút chì chỉ vào sơ đồ trên bảng. "Thành, Duy, hai cậu sẽ phải linh hoạt hơn trong việc hỗ trợ tấn công và phòng ngự. Khôi, cậu sẽ là mũi nhọn chính, cần tận dụng tốc độ và khả năng dứt điểm. Và tất cả chúng ta, phải luôn sẵn sàng pressing tầm cao ngay từ khi mất bóng."

Cậu nhìn thẳng vào Duy và Thành. "Em biết điều này đòi hỏi chúng ta phải nỗ lực gấp đôi, phải phối hợp ăn ý hơn bao giờ hết. Nhưng em tin vào khả năng của từng người trong chúng ta. Em tin vào sức mạnh của đội Ánh Dương." Ánh mắt Long kiên định, chứa đựng một ngọn lửa bùng cháy của niềm tin và quyết tâm.

Ông Hùng, người đã im lặng quan sát từ nãy đến giờ, vuốt cằm suy nghĩ. Ông đã chứng kiến không ít những đội trưởng tài năng, nhưng Long có một cái gì đó khác biệt. Một sự kiên định, một tầm nhìn chiến thuật vượt xa lứa tuổi. Ông biết, quyết định này là một canh bạc lớn, nhưng đôi khi, để giành chiến thắng, người ta phải dám mạo hiểm.

"Long, cậu có chắc chắn về điều này không?" Ông Hùng hỏi, giọng trầm và đầy uy lực. "Nó có thể là một canh bạc lớn. Nếu thất bại, toàn đội sẽ phải gánh chịu hậu quả."

Long không chút do dự. "Em chắc chắn, thầy. Đây là cách duy nhất để chúng ta tạo bất ngờ và giành chiến thắng một cách thuyết phục. Em đã tính toán kỹ lưỡng từng phương án, từng kịch bản. Chúng ta sẽ tập luyện cường độ cao để quen với lối chơi này. Em tin, chúng ta sẽ làm được." Long nhìn thẳng vào mắt Ông Hùng, ánh mắt cậu như muốn khẳng định từng lời nói.

Ở một góc sân, Linh đứng cạnh Thảo Mai và Thanh Lan, ánh mắt cô không rời khỏi Long. Cô nghe rõ từng lời cậu nói, từng lời phản đối của Duy và Thành, và cả câu hỏi đầy trọng lượng của Ông Hùng. Trong lòng cô, không có chút nghi ngờ nào. Cô tin tưởng Long tuyệt đối. Cô biết cậu đã phải mất bao đêm để nghiền ngẫm, để đưa ra quyết định này. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng niềm tin vào Long còn lớn hơn gấp bội.

Ông Hùng nhìn các cầu thủ, rồi lại nhìn Long. Khuôn mặt ông giãn ra một chút. "Được rồi," ông nói, giọng dứt khoát. "Tôi đồng ý. Chúng ta sẽ thử chiến thuật này. Nhưng nhớ, đây là một sự thay đổi lớn. Tất cả mọi người phải nỗ lực hết sức mình. Không ai được phép lơ là. Long, cậu sẽ có toàn quyền điều hành buổi tập hôm nay. Cho tôi thấy cậu đã chuẩn bị kỹ đến mức nào."

Tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ vài cầu thủ, trong khi Duy và Thành vẫn còn vẻ mặt đầy nghi ngại. Tuy nhiên, sự chấp thuận của huấn luyện viên đã đặt dấu chấm hết cho mọi tranh cãi. Long gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tâm. Một gánh nặng đã được trút bỏ, nhưng một gánh nặng khác lớn hơn đang chờ đợi cậu ở phía trước. Mùi mồ hôi trên sân càng trở nên nồng nặc, hòa quyện với mùi cỏ non từ những bãi đất xung quanh, báo hiệu một buổi tập đầy thử thách.

***

Buổi chiều, cơn gió nhẹ từ biển Hạ Long thổi vào, mang theo hơi ẩm mặn mà đặc trưng, luồn qua những tán cây bàng, phượng vĩ trong sân trường Ánh Dương. Tiếng chuông tan học đã reo vang từ lâu, nhưng hành lang vẫn còn tấp nập những bước chân vội vã, tiếng cười nói xì xào của học sinh. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới phảng phất trong không khí, hòa cùng năng lượng sôi nổi của tuổi trẻ. Long và Linh cùng sánh bước trên hành lang, những tia nắng vàng cuối ngày hắt vào, tạo nên vệt sáng dài trên sàn gạch. Tay họ khẽ chạm vào nhau, một cử chỉ vô cùng tự nhiên, như đã thành thói quen.

Long cảm thấy cơ thể mình rã rời sau buổi tập cường độ cao. Chiến thuật mới đòi hỏi sự tập trung và thể lực hơn rất nhiều so với lối chơi cũ. Cậu đã phải giải thích, động viên từng cầu thủ, đặc biệt là Duy và Thành, những người vẫn còn mang nặng sự hoài nghi. Tuy nhiên, điều cậu lo lắng nhất vẫn là liệu quyết định táo bạo của mình có đúng đắn hay không. Áp lực của trận chung kết, của kỳ vọng từ thầy cô, bạn bè, và cả Linh, đang đè nặng lên vai cậu.

"Cậu mệt lắm đúng không?" Linh hỏi, giọng nói trong trẻo, ánh mắt cô ngước nhìn Long đầy lo lắng. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ cơ của cậu, dù cậu đã cố gắng che giấu.

Long khẽ gật đầu, nở một nụ cười mệt mỏi. "Cũng hơi mệt. Nhưng không sao. Mọi người đã cố gắng hết sức. Dù sao thì, cũng đã thuyết phục được thầy Hùng đồng ý với chiến thuật rồi." Cậu thở dài một tiếng, đôi mắt hổ phách nhìn xa xăm ra phía cửa sổ, nơi những ngọn núi đá vôi của Hạ Long lờ mờ hiện ra trong ánh hoàng hôn. "Chỉ là... tớ không biết liệu mình có đang đưa ra quyết định đúng đắn không. Đây là trận chung kết. Chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến tất cả tan tành."

Linh dừng lại, kéo tay Long lại gần. Cô nhìn sâu vào mắt cậu, ánh mắt cô trong veo như mặt hồ, không một chút gợn sóng nghi ngờ. "Long à, tớ biết cậu đã suy nghĩ rất kỹ. Tớ biết cậu đã dành bao nhiêu thời gian để phân tích, để tính toán. Cậu không phải là người đưa ra quyết định một cách bốc đồng." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng, một sự khẳng định mạnh mẽ. "Cậu đã dũng cảm thay đổi, chấp nhận rủi ro để tìm kiếm chiến thắng. Tớ tin cậu, Long ạ. Cậu sẽ làm được."

Những lời nói của Linh như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn đang căng thẳng của Long. Cậu cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa từ bàn tay cô đến tận trái tim. Gánh nặng trên vai cậu dường như vơi đi phân nửa. Có Linh ở bên, có niềm tin tuyệt đối của cô, cậu cảm thấy mình có thể đối mặt với bất cứ thử thách nào. Cậu mỉm cười, nụ cười thật sự, rạng rỡ như nắng Hạ Long.

"Cảm ơn cậu, Linh. Có cậu ở bên, tớ thấy tự tin hơn nhiều." Cậu khẽ siết nhẹ tay cô, một cử chỉ thể hiện sự biết ơn sâu sắc và tình cảm nồng ấm. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng mãnh liệt, đang bồi đắp thêm sự gắn kết không thể lay chuyển giữa hai người.

Họ tiếp tục đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên hành lang vắng dần. Bỗng, từ phía sau, một giọng nói vang lên, phá tan bầu không khí lãng mạn.

"Ồ, nhìn xem ai kìa."

Long và Linh quay lại. Nguyễn Trọng Tùng đang đi ngang qua, bên cạnh cậu ta là một vài người bạn khác. Ánh mắt Tùng sắc lạnh lướt qua Long và Linh, dừng lại một chút ở bàn tay hai người đang khẽ chạm nhau, rồi nhếch mép cười một cách khó hiểu. Nụ cười ấy không mang ý thân thiện, mà ẩn chứa sự chế nhạo và toan tính.

"Có vẻ như đội Ánh Dương đang gặp chút rắc rối nội bộ về chiến thuật thì phải," Tùng nói, giọng điệu đủ lớn để Long và Linh nghe thấy rõ ràng. Cậu ta không nhìn thẳng vào họ, mà lại nói với người bạn đi cùng, như thể đang kể một câu chuyện phiếm. "Thú vị thật. Ngay trước trận chung kết mà lại thay đổi toàn bộ lối chơi. Chắc chắn sẽ có bất ngờ lớn đây." Tùng nói, rồi cười khẩy, ánh mắt liếc Long đầy ẩn ý. "Hi vọng Long đội trưởng sẽ không làm mọi người thất vọng."

Nói rồi, Tùng và đám bạn tiếp tục bước đi, tiếng giày của cậu ta vang lên khô khốc trên nền hành lang. Nụ cười nhếch mép vẫn còn đọng lại trên môi, như một lời thách thức ngầm. Long khẽ cau mày, ánh mắt cậu dõi theo bóng lưng Tùng cho đến khi khuất dạng. Lời nói của Tùng không chỉ là một câu nói bâng quơ, nó chứa đựng sự hiểm độc và dường như đã biết về những gì diễn ra trong buổi tập.

Linh cảm nhận được sự căng thẳng trong Long. Cô siết nhẹ tay cậu. "Đừng để lời cậu ta làm cậu bận tâm. Cậu ta chỉ muốn chọc tức cậu thôi."

Long gật đầu, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Tớ biết. Nhưng có vẻ cậu ta đã bắt đầu hành động rồi." Long hít một hơi sâu, nhìn về phía cuối hành lang, nơi ánh nắng hoàng hôn đã gần như tắt hẳn. "Không sao. Tớ sẽ chứng minh cho cậu ta thấy, và cho tất cả mọi người thấy, rằng quyết định của tớ là đúng đắn."

Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm thấy một ngọn lửa mới bùng lên trong lòng. Lời nói của Tùng, thay vì làm cậu nản chí, lại càng tiếp thêm động lực. Cậu biết, trận chung kết sắp tới không chỉ là một trận đấu bóng đá, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của bản lĩnh, và của niềm tin. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng đang chứng kiến những thử thách mới sắp ập đến, và tình yêu rực rỡ thanh xuân của Long và Linh sẽ phải tiếp tục chứng tỏ sức mạnh của mình. Chiến thuật mạo hiểm của Long sẽ là yếu tố then chốt, có thể dẫn đến thành công vang dội hoặc thất bại cay đắng trong trận chung kết. Hành động của Tùng trong chương này sẽ là bước khởi đầu cho những âm mưu lớn hơn, trực tiếp ảnh hưởng đến trận đấu và mối quan hệ của Long - Linh. Sự tin tưởng tuyệt đối của Linh vào Long sẽ là sức mạnh tinh thần quan trọng giúp Long vượt qua thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ