Rực rỡ thanh xuân
Chương 117

Rực Rỡ Đêm Ăn Mừng: Nụ Cười Của Em Là Chiến Thắng Của Anh

3417 từ
Mục tiêu: Khắc họa không khí ăn mừng chiến thắng náo nhiệt, nhưng tập trung vào những khoảnh khắc gần gũi, ẩn ý giữa Long và Linh. Làm sâu sắc thêm sự gắn kết tình cảm của họ, từ những ánh mắt, nụ cười đến cảm nhận nội tâm, khẳng định mối quan hệ 'đặc biệt' của họ trước mắt bạn bè. Đồng thời, chuẩn bị tâm lý cho Long để cậu đưa ra lời bày tỏ rõ ràng hơn ở chương sau.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy
Mood: Lãng mạn, vui tươi, ấm áp, có chút xao xuyến và mong chờ.
Kết chương: [object Object]

Sau buổi lễ trao giải và những màn ăn mừng trên sân cỏ, Long cùng đồng đội rời sân, bước vào khu vực đường hầm. Tiếng reo hò của khán giả đã giảm dần, chỉ còn lại những tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bước chân vội vã của những người đang rời đi. Không khí vẫn còn hưng phấn nhưng đã bớt cuồng nhiệt hơn, chuyển sang không khí sắp xếp, ra về. Tuy nhiên, Long và các đồng đội vẫn được rất nhiều người hâm mộ vây quanh, chúc mừng và xin chữ ký. Cậu bắt tay từng người, từ chối một vài cuộc phỏng vấn từ các phóng viên thể thao địa phương một cách khéo léo, vì cậu muốn dành khoảnh khắc này cho đội của mình. Cậu cảm thấy một sự mệt mỏi dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể, nhưng trái tim lại đập rộn ràng một niềm vui khôn tả. Mùi cỏ tươi, mùi mồ hôi nồng, và cả mùi của chiến thắng hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác khó tả, như một bản giao hưởng của tuổi trẻ và những nỗ lực không ngừng.

Phan Việt Hùng, vẫn còn hưng phấn tột độ, vỗ vai Long, lực mạnh đến mức khiến Long hơi loạng choạng. "Tối nay đi đâu ăn mừng đây Long? Quán ăn vặt vỉa hè chứ? Hay là một bữa thịnh soạn hơn?" Giọng Hùng lanh lảnh, pha trò, đúng với tính cách của cậu ta, luôn là người khuấy động không khí. Ánh mắt cậu ta sáng rực niềm vui, phản chiếu sự hân hoan của một chiến thắng vừa giành được.

Minh Khôi cũng chen vào, ánh mắt tinh nghịch không kém. Cậu ta huých nhẹ Long, cười toe toét. "Phải đó, đội trưởng khao đi chứ! Chiến thắng lịch sử mà! Cả đội đã đợi cả năm nay rồi!" Những lời nói của Khôi như chất thêm lửa vào bầu không khí đang sôi sục.

Long mỉm cười, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện. Cậu nhìn những gương mặt rạng rỡ của đồng đội, những người đã cùng cậu đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu trên sân cỏ. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. "Được thôi. Mọi người cứ tập trung ở đó. Tớ sẽ lo liệu." Long đáp, giọng trầm ấm, nhưng ánh mắt cậu vẫn có chút mong chờ, vẫn còn vương vấn hình ảnh Linh đang mỉm cười trên khán đài. Cậu tự hứa với bản thân, sẽ không bao giờ làm cô thất vọng. Cậu sẽ bảo vệ nụ cười ấy, bảo vệ tình yêu rực rỡ này. Trong suy nghĩ của cậu, chiến thắng này không chỉ là của riêng đội bóng, mà còn là một phần dành cho cô gái đã luôn đứng đó, cổ vũ cậu bằng cả trái tim.

Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang ở đỉnh cao, và khoảnh khắc này sẽ mãi mãi được khắc ghi trong ký ức. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa đã chứng kiến một câu chuyện đẹp, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng với sự tin tưởng của cô, cậu sẽ không sợ hãi bất cứ điều gì. Ánh mắt thấu hiểu và gắn kết giữa Long và Linh giữa biển người báo hiệu rằng mối quan hệ của họ đã được khẳng định rõ ràng hơn trước mắt mọi người, tạo tiền đề cho những bước tiến xa hơn. Phản ứng tức giận, thất vọng và lời lẩm bẩm đầy ẩn ý của Tùng gieo mầm cho những hành động ghen ghét, tìm cách phá hoại mối quan hệ của Long và Linh trong tương lai. Sự nổi bật của Long và Linh sau chiến thắng sẽ thu hút sự chú ý của toàn trường, không chỉ là ngưỡng mộ mà còn là những ánh mắt ghen tị và thách thức mới.

***

Quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc bỗng trở nên rực rỡ và ồn ào hơn bao giờ hết với sự xuất hiện của đội bóng Ánh Dương cùng các cổ động viên trung thành. Nó là một gian hàng nhỏ, đơn giản với vài bộ bàn ghế nhựa thấp lè tè, được bố trí một cách ngẫu hứng dưới ánh đèn vàng vọt của những chiếc bóng đèn treo lủng lẳng. Bếp nấu đặt phía ngoài, chảo dầu xèo xèo không ngừng nghỉ, toả ra mùi thơm lừng của nem chua rán, khoai tây chiên, và cả những xiên thịt nướng đang cháy cạnh. Tiếng cười nói huyên náo, tiếng cụng ly nước ngọt lách cách, tiếng chúc mừng vang vọng khắp con phố nhỏ, lấn át cả tiếng xe cộ qua lại và tiếng gọi món của chủ quán. Bầu không khí bình dân, thân thiện và ồn ào ấy chính là nét đặc trưng của ẩm thực đường phố Hạ Long, và đêm nay, nó càng trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.

Long, với chiếc huy chương vàng lấp lánh trên ngực áo đồng phục, là tâm điểm của mọi sự chú ý. Cậu ngồi giữa các đồng đội, nhận những lời khen ngợi từ huấn luyện viên Ông Hùng, những cái vỗ vai thô bạo nhưng đầy tình cảm từ Khôi, Thành, Duy và Hùng. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu hơi rủ xuống trán, lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn toát lên vẻ điển trai, nam tính. Đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày có vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại ánh lên niềm vui và sự tự hào.

"Các em đã chiến đấu hết mình!" Ông Hùng, với dáng người cao lớn, vạm vỡ, nước da rám nắng đặc trưng của người làm thể thao, giọng nói dứt khoát nhưng đầy xúc động vang lên. "Đặc biệt là Long, đội trưởng của chúng ta! Em đã dẫn dắt đội đến một chiến thắng lịch sử! Các em đã chứng minh rằng 'Đừng bao giờ bỏ cuộc!' là chân lý!" Ông giơ cao ly nước ngọt, gương mặt rạng rỡ. Cả đội đồng thanh hô vang, cụng ly, tạo nên một âm thanh vui tai.

Hùng, không để chậm trễ, liền vỗ vai Long. "Long ơi, mời đội trưởng một ly nước ngọt ăn mừng nào! Cậu đúng là người hùng của cả trường đấy!" Cậu ta nháy mắt, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp lại khi cười, trông thật hài hước.

Minh Khôi, ngồi đối diện, cũng thêm vào. "Phải đó! Long khao đi! Nước ngọt hôm nay coi như Long bao hết!" Cậu ta cười phá lên, kéo theo sự hưởng ứng của cả đội.

Long mỉm cười, cảm thấy ấm áp trong lòng. Niềm vui của đồng đội cũng là niềm vui của cậu. Tuy nhiên, ánh mắt cậu lại không ngừng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc giữa đám đông đang nhộn nhịp. Cậu biết cô ấy ở đây, cô ấy đã hứa sẽ đến. Và quả thật, ở một bàn gần đó, Ngọc Linh đang ngồi cùng Thảo Mai và Thanh Lan. Cô xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi cong vút và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú.

Vũ Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn, năng động, đang hăng hái kể lại những pha bóng kịch tính nhất của trận đấu. "Linh ơi, nhìn Long kìa, trông cậu ấy ngầu chưa kìa! Đúng là cầu thủ xuất sắc nhất mà!" Thanh Lan nói với giọng rõ ràng, dứt khoát, đầy nhiệt huyết, huých nhẹ vào tay Linh.

Ngọc Linh cười tủm tỉm, đôi má ửng hồng. Cô gật đầu đồng tình, ánh mắt không thể rời khỏi Long. Mỗi khi Long cười, mỗi khi cậu nhận được lời chúc mừng, trái tim cô lại đập lỗi nhịp. Cô cảm thấy một niềm tự hào trào dâng, như thể chiến thắng đó cũng là của chính cô. Thảo Mai, ngồi cạnh Linh, ánh mắt thông minh sau cặp kính cận quan sát tinh tế. Cô nhỏ nhẹ nói: "Đúng là Long sinh ra để làm đội trưởng mà, cậu ấy luôn tỏa sáng trong những thời khắc quan trọng nhất." Mai cười nhẹ, nhưng ánh mắt ấy lại như thấu hiểu điều gì đó sâu xa hơn đang diễn ra giữa hai người bạn của mình.

Đúng lúc đó, Long quay đầu, ánh mắt sâu thẳm của cậu lướt qua đám đông ồn ào và tìm thấy cô. Hai ánh mắt chạm nhau giữa muôn vàn âm thanh và ánh đèn. Một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ, như thể cả thế giới xung quanh bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại hai người họ trong không gian riêng. Long khẽ nở một nụ cười nhẹ, ấm áp, không phải nụ cười chiến thắng rạng rỡ như khi cậu nhận cúp, mà là một nụ cười dịu dàng, trìu mến chỉ dành riêng cho cô. Nụ cười ấy giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đánh thức những rung động sâu kín nhất trong lòng Linh.

Ngọc Linh bỗng cảm thấy má mình nóng bừng, một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô vội vàng quay mặt đi, giả vờ như đang chăm chú nghe Thanh Lan nói, nhưng trái tim thì đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô khẽ đáp lại nụ cười của Long bằng một cái cúi đầu nhẹ, một nụ cười mỉm chi đầy bối rối. Cô biết, trong ánh mắt đó, có nhiều hơn là niềm vui chiến thắng, có một lời hứa, một sự khẳng định mà chỉ cô mới có thể hiểu được. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến những khoảnh khắc tinh tế, đầy ý nghĩa giữa hai tâm hồn trẻ. Niềm vui chiến thắng hòa quyện với sự xao xuyến của tình đầu, tạo nên một đêm ăn mừng rực rỡ khó quên.

***

Thời gian trôi đi thật nhanh trong không khí náo nhiệt của buổi tiệc. Khi tiếng cười nói dần ngớt, và những chiếc đĩa đã trống trơn, Long, sau khi đã giao lưu với hầu hết mọi người và nhận đủ lời chúc mừng, tìm cách lại gần bàn của Linh. Cậu đứng dậy, cao hơn hẳn những người xung quanh, bờ vai rộng nam tính nhẹ nhàng luồn lách qua đám đông, hướng về phía cô. Mỗi bước chân của cậu đều mang theo một sự điềm tĩnh và tự tin lạ thường. Khi đến gần, cậu không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu chào Thảo Mai và Thanh Lan, rồi tự nhiên kéo chiếc ghế nhựa còn trống bên cạnh Linh, ngồi xuống. Cái cách cậu làm mọi thứ một cách nhẹ nhàng, tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên, không chút ngượng ngùng, khiến Linh bất giác cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Cậu hơi nghiêng người về phía cô, mùi hương thoang thoảng của xà phòng và mồ hôi sau trận đấu, một mùi hương nam tính rất riêng của Long, khẽ thoảng qua khiến Linh cảm thấy xao xuyến. "Em mệt không? Cổ vũ hăng hái thế." Giọng cậu trầm ấm, thấp hơn bình thường một chút, chỉ đủ cho cô nghe thấy giữa tiếng ồn ào xung quanh. Một cái chạm nhẹ vào vai cô, như một lời quan tâm tinh tế và chân thành. Linh cảm thấy hơi ấm từ bàn tay cậu truyền qua lớp áo, khiến da thịt cô nóng bừng lên.

Ngọc Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào cậu. Gương mặt cô vẫn còn ửng hồng vì sự phấn khích và cả vì sự gần gũi đột ngột của Long. "Đâu có, em vui mà. Anh Long đá hay lắm!" Cô cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, nhưng xen lẫn một chút ngượng ngùng. Nụ cười của cô như một tia nắng nhỏ, chiếu rọi vào trái tim Long, xua tan đi mọi mệt mỏi. "Cái cú sút cuối cùng... em còn tưởng là không vào chứ!" Cô nói thêm, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, không giấu giếm.

Long nhìn cô, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ trìu mến. Cậu đưa tay, nhẹ nhàng gắp một miếng nem chua rán còn nóng hổi, giòn rụm đặt vào đĩa của cô. Cái chạm tay thoáng qua khi cậu với tới đĩa, dù chỉ là vô tình, cũng đủ khiến Linh cảm thấy một luồng điện chạy qua. "Vì có người cổ vũ đặc biệt nên anh mới có động lực." Long nói, giọng cậu càng mềm mại và ấm áp hơn. Ánh mắt cậu dán chặt vào Linh, như muốn nói lên tất cả những điều mà lời nói không thể diễn tả hết. Trong khoảnh khắc đó, không gian xung quanh như dừng lại, chỉ còn lại ánh mắt giao nhau của hai người. Mùi đồ ăn chiên nướng thơm lừng, tiếng chảo dầu xèo xèo, tiếng cười nói huyên náo của bạn bè, tất cả đều trở thành một phần của bức tranh nền cho khoảnh khắc riêng tư của họ.

Thảo Mai, với sự tinh tế của mình, không khỏi nhận ra sự khác biệt trong bầu không khí giữa Long và Linh. Cô khẽ cười, ánh mắt thông minh ẩn sau cặp kính liếc nhìn hai người bạn. "Hai cậu tự nhiên như ở nhà ấy nhỉ? Cứ như không có ai ở đây vậy." Mai nói, giọng trêu chọc nhưng đầy vẻ ủng hộ. Thanh Lan cũng cười khúc khích, huých nhẹ vào tay Linh.

Linh nghe vậy, đôi má càng đỏ bừng hơn, cô vội vàng cúi mặt xuống đĩa đồ ăn, giả vờ tập trung ăn, nhưng khóe môi vẫn cong lên một nụ cười tủm tỉm. Cô cảm thấy hạnh phúc, một niềm hạnh phúc giản đơn nhưng sâu sắc khi được Long quan tâm một cách công khai như vậy. Những cử chỉ nhỏ nhặt, những lời nói ẩn ý của Long, tất cả đều khiến cô cảm nhận rõ ràng tình cảm đặc biệt đang nảy nở giữa hai người. Long thì chỉ cười nhẹ, không đáp lời, nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi Linh. Cậu chậm rãi ăn món của mình, thỉnh thoảng lại nhìn sâu vào mắt cô, khiến Linh lại phải đỏ bừng mặt và vội vàng quay đi. Long biết, đây là thời điểm để cậu khẳng định tình cảm của mình, không còn chỉ là những rung động vu vơ của tuổi học trò, mà là một điều gì đó nghiêm túc và bền chặt hơn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những khoảnh khắc đầu tiên của một tình yêu đích thực, lãng mạn và trong trẻo như chính bầu không khí của thành phố biển này.

***

Buổi tiệc ăn mừng dần đi đến hồi kết, khi những chiếc đĩa đã được dọn dẹp, và tiếng cười nói cũng nhỏ dần. Một làn gió mát lạnh về đêm bắt đầu thổi qua con phố, mang theo hơi se lạnh đặc trưng của Hạ Long khi màn đêm buông xuống. Tiếng dọn dẹp lách cách của chủ quán, mùi gia vị còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm áp, lưu luyến của một buổi tối đáng nhớ. Từng nhóm bạn bè bắt đầu tạm biệt nhau và ra về, hẹn gặp lại vào ngày mai.

Long và Linh vẫn nán lại một chút, cùng Hùng, Mai và Lan. Cậu đứng cạnh cô, hơi nghiêng người về phía Linh khi nói chuyện, như một bản năng tự nhiên muốn bảo vệ và che chở. Ánh đèn vàng của quán hắt lên mái tóc đen óng ả của Linh, làm nổi bật khuôn mặt thanh tú và đôi mắt trong veo của cô. Họ cùng nhau nói về những kế hoạch sắp tới, về những trận đấu tiếp theo mà đội bóng Ánh Dương sẽ tham gia. Hùng, vẫn còn rất hưng phấn, vỗ vai Long. "Hôm nay vui quá, Long với Linh cứ như cặp đôi hạnh phúc nhất thế giới ấy! Tớ nhìn mà cứ tưởng hai cậu đang hẹn hò thật đấy!" Cậu ta cười lớn, giọng nói lanh lảnh, pha trò.

Linh nghe vậy, đôi mắt to tròn lấp lánh sự ngượng ngùng. Cô khẽ đánh nhẹ vào vai Hùng, "Hùng nói gì vậy! Đừng có trêu nữa!" Giọng cô hơi trách móc nhưng đôi má thì lại ửng hồng. Thanh Lan và Thảo Mai cũng cười tủm tỉm, nhìn hai người bạn với ánh mắt đầy ẩn ý.

Long chỉ khẽ mỉm cười trước lời trêu chọc của Hùng. Cậu không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ lẳng lặng nhìn Linh. Đôi mắt hổ phách của cậu sâu thẳm, dịu dàng. Cậu cảm nhận được sự bối rối của cô, nhưng cũng nhận ra niềm hạnh phúc ẩn chứa trong ánh mắt ấy. Long quay sang Linh, giọng nói trầm ấm, đầy quan tâm. "Mai về sớm đi Linh, đừng để muộn. Trời lạnh rồi đấy." Ánh mắt cậu trìu mến, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy tình cảm. Cô không còn quá bối rối như lúc đầu, cô cũng nhìn thẳng vào Long, trao đi nụ cười rạng rỡ, một nụ cười đã trở thành nguồn động lực không nhỏ cho cậu trong suốt thời gian qua.

"Vâng, anh Long cũng vậy." Linh đáp lại, giọng nói trong trẻo, ánh mắt lưu luyến. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ Long, không chỉ là hơi ấm từ người cậu mà còn là sự ấm áp từ trái tim cậu dành cho cô. Trong tâm trí Long và Linh, những lời nói đó chỉ là lớp vỏ bọc cho những cảm xúc đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ cảm nhận được một sự gắn kết không thể phủ nhận, một điều gì đó đặc biệt đang dần định hình rõ ràng giữa hai người. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, làm xao động mọi giác quan.

Khi chiếc taxi đón nhóm Linh tới, Long bước ra tiễn cô. Cậu khẽ chạm vai Linh, một cái chạm nhẹ nhưng đầy ý nghĩa, như một lời hứa hẹn. "Về cẩn thận nhé." Long nói, giọng cậu thấp hơn một chút, chỉ đủ cho Linh nghe thấy. Linh gật đầu, ánh mắt không rời khỏi Long. Cô bước vào xe, nhưng vẫn ngoái nhìn lại Long một lần nữa qua khung cửa kính. Bóng dáng cậu đứng đó dưới ánh đèn đường vàng vọt, cao lớn và đầy sức hút, vẫn dõi theo chiếc xe cho đến khi nó khuất dần vào màn đêm.

Linh dựa vào ghế xe, tim đập rộn ràng. Cô đưa tay khẽ chạm vào vai mình, nơi Long vừa chạm vào, cảm nhận hơi ấm vẫn còn vương vấn. Ánh mắt hứa hẹn giữa cô và Long, những khoảnh khắc gần gũi đầy ẩn ý tại buổi tiệc, tất cả như một lời khẳng định cho tình cảm đang lớn dần trong trái tim cả hai. Cô biết, đây không chỉ là một đêm ăn mừng chiến thắng, mà còn là một đêm đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong câu chuyện của họ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang ở những khoảnh khắc tươi đẹp nhất, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến một đêm rực rỡ, hứa hẹn một tương lai đầy ắp những bất ngờ và cảm xúc. Long sẽ không để cô chờ đợi lâu nữa, cô cảm nhận được điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ