Buổi tiệc ăn mừng dần đi đến hồi kết, khi những chiếc đĩa đã được dọn dẹp, và tiếng cười nói cũng nhỏ dần. Một làn gió mát lạnh về đêm bắt đầu thổi qua con phố, mang theo hơi se lạnh đặc trưng của Hạ Long khi màn đêm buông xuống. Tiếng dọn dẹp lách cách của chủ quán, mùi gia vị còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm áp, lưu luyến của một buổi tối đáng nhớ. Từng nhóm bạn bè bắt đầu tạm biệt nhau và ra về, hẹn gặp lại vào ngày mai.
Long và Linh vẫn nán lại một chút, cùng Hùng, Mai và Lan. Cậu đứng cạnh cô, hơi nghiêng người về phía Linh khi nói chuyện, như một bản năng tự nhiên muốn bảo vệ và che chở. Ánh đèn vàng của quán hắt lên mái tóc đen óng ả của Linh, làm nổi bật khuôn mặt thanh tú và đôi mắt trong veo của cô. Họ cùng nhau nói về những kế hoạch sắp tới, về những trận đấu tiếp theo mà đội bóng Ánh Dương sẽ tham gia. Hùng, vẫn còn rất hưng phấn, vỗ vai Long. "Hôm nay vui quá, Long với Linh cứ như cặp đôi hạnh phúc nhất thế giới ấy! Tớ nhìn mà cứ tưởng hai cậu đang hẹn hò thật đấy!" Cậu ta cười lớn, giọng nói lanh lảnh, pha trò.
Linh nghe vậy, đôi mắt to tròn lấp lánh sự ngượng ngùng. Cô khẽ đánh nhẹ vào vai Hùng, "Hùng nói gì vậy! Đừng có trêu nữa!" Giọng cô hơi trách móc nhưng đôi má thì lại ửng hồng. Thanh Lan và Thảo Mai cũng cười tủm tỉm, nhìn hai người bạn với ánh mắt đầy ẩn ý.
Long chỉ khẽ mỉm cười trước lời trêu chọc của Hùng. Cậu không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ lẳng lặng nhìn Linh. Đôi mắt hổ phách của cậu sâu thẳm, dịu dàng. Cậu cảm nhận được sự bối rối của cô, nhưng cũng nhận ra niềm hạnh phúc ẩn chứa trong ánh mắt ấy. Long quay sang Linh, giọng nói trầm ấm, đầy quan tâm. "Mai về sớm đi Linh, đừng để muộn. Trời lạnh rồi đấy." Ánh mắt cậu trìu mến, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy tình cảm. Cô không còn quá bối rối như lúc đầu, cô cũng nhìn thẳng vào Long, trao đi nụ cười rạng rỡ, một nụ cười đã trở thành nguồn động lực không nhỏ cho cậu trong suốt thời gian qua.
"Vâng, anh Long cũng vậy." Linh đáp lại, giọng nói trong trẻo, ánh mắt lưu luyến. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ Long, không chỉ là hơi ấm từ người cậu mà còn là sự ấm áp từ trái tim cậu dành cho cô. Trong tâm trí Long và Linh, những lời nói đó chỉ là lớp vỏ bọc cho những cảm xúc đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ cảm nhận được một sự gắn kết không thể phủ nhận, một điều gì đó đặc biệt đang dần định hình rõ ràng giữa hai người. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, làm xao động mọi giác quan.
Khi chiếc taxi đón nhóm Linh tới, Long bước ra tiễn cô. Cậu khẽ chạm vai Linh, một cái chạm nhẹ nhưng đầy ý nghĩa, như một lời hứa hẹn. "Về cẩn thận nhé." Long nói, giọng cậu thấp hơn một chút, chỉ đủ cho Linh nghe thấy. Linh gật đầu, ánh mắt không rời khỏi Long. Cô bước vào xe, nhưng vẫn ngoái nhìn lại Long một lần nữa qua khung cửa kính. Bóng dáng cậu đứng đó dưới ánh đèn đường vàng vọt, cao lớn và đầy sức hút, vẫn dõi theo chiếc xe cho đến khi nó khuất dần vào màn đêm.
Linh dựa vào ghế xe, tim đập rộn ràng. Cô đưa tay khẽ chạm vào vai mình, nơi Long vừa chạm vào, cảm nhận hơi ấm vẫn còn vương vấn. Ánh mắt hứa hẹn giữa cô và Long, những khoảnh khắc gần gũi đầy ẩn ý tại buổi tiệc, tất cả như một lời khẳng định cho tình cảm đang lớn dần trong trái tim cả hai. Cô biết, đây không chỉ là một đêm ăn mừng chiến thắng, mà còn là một đêm đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong câu chuyện của họ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang ở những khoảnh khắc tươi đẹp nhất, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến một đêm rực rỡ, hứa hẹn một tương lai đầy ắp những bất ngờ và cảm xúc. Long sẽ không để cô chờ đợi lâu nữa, cô cảm nhận được điều đó rõ ràng hơn bao giờ hết.
***
Linh vẫn đứng bên cạnh chiếc taxi đã dừng lại, một chân đã đặt hờ lên bậc cửa, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Long. Bóng dáng cậu dưới ánh đèn vàng vọt của quán ăn vỉa hè vẫn cao lớn và vững chãi, như một điểm tựa vô hình khiến cô không muốn rời đi. Hùng, Mai và Lan đứng gần đó, nhìn Long và Linh với ánh mắt đầy thấu hiểu. Họ đã chứng kiến đủ những rung động tinh tế, những ánh nhìn trao nhau, và những cử chỉ quan tâm vụng về mà Long dành cho Linh suốt buổi tối.
Hùng, với bản tính tinh quái của mình, chợt vỗ vai Long, phá tan không khí ngập ngừng. "Này Long, cậu vừa mới chiến thắng mà cứ nhìn Linh mãi thế. Hay là hai đứa đi đâu đó 'hạ nhiệt' một chút đi? Có vẻ như cậu còn nhiều điều muốn nói lắm đấy." Cậu ta nháy mắt, giọng điệu ẩn chứa sự trêu chọc nhưng cũng đầy thiện ý.
Thảo Mai, cô bạn thân của Linh, thường ngày trầm tính nhưng lại rất tinh tế, cũng hùa theo. Cô đẩy nhẹ vai Linh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát: "Đúng rồi đó Linh, Long với cậu đi mua chút gì uống đi, tụi này ở đây dọn dẹp cho. Dù sao cũng là buổi ăn mừng chiến thắng mà, đâu thể về sớm thế được." Mai mỉm cười dịu dàng, ánh mắt lấp lánh sự ủng hộ.
Thanh Lan, người luôn thẳng thắn và hoạt bát, không nói nhiều mà chỉ giơ ngón cái lên về phía Long, rồi lườm Linh một cái đầy ẩn ý. Hành động đó như một lời thúc giục, một tín hiệu "đi đi, đừng ngại ngần gì cả!"
Long cảm nhận được sự đẩy thuyền nhiệt tình từ phía bạn bè. Trong lòng cậu, một cảm xúc vừa lo lắng vừa hưng phấn trỗi dậy. Đây là cơ hội, là khoảnh khắc mà cậu đã chờ đợi bấy lâu nay. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm vào ánh mắt đang nhìn Linh. "Linh, cậu đi với tớ một lát không?" Giọng cậu trầm ấm, hơi thấp xuống, nhưng đầy kiên định. Cậu không muốn để cô rời đi lúc này, không muốn những cảm xúc đang bùng cháy trong lòng phải chờ đợi thêm nữa.
Linh hoàn toàn bất ngờ trước lời đề nghị thẳng thắn của Long, và cả sự nhiệt tình của bạn bè. Má cô ửng hồng, trái tim đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ngập ngừng một lát, ánh mắt liếc nhìn Hùng, Mai và Lan, những người đang cười tủm tỉm như đã nắm rõ mọi chuyện. "Ừm... được thôi." Linh khẽ đáp, giọng lí nhí. Cô không thể từ chối, bởi vì sâu thẳm trong lòng, cô cũng muốn có thêm chút thời gian ở bên cậu, muốn biết điều mà cậu muốn nói là gì.
Long nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt có phần lạnh lùng của cậu. Nụ cười ấy dịu dàng và ấm áp, khiến trái tim Linh như tan chảy. Cậu gật đầu với tài xế taxi, ra hiệu cho xe đi trước. Sau đó, Long quay sang Hùng, Mai và Lan, ánh mắt biết ơn. "Cảm ơn tụi mày nhé. Tụi mày về cẩn thận." Cậu nói, giọng chân thành.
Hùng vỗ ngực, "Cứ yên tâm, tụi này lo được hết. Cứ đi đi, đừng để tụi này thất vọng đấy nhé!" Cậu ta lại cười lớn, rồi cùng Mai và Lan vẫy tay chào tạm biệt.
Long và Linh rời khỏi quán ăn, bước đi trên vỉa hè vẫn còn tấp nập người qua lại. Mùi đồ ăn chiên, nướng và gia vị đặc trưng của các quán vỉa hè vẫn vương vấn trong không khí, nhưng dường như cả hai đều không còn để ý đến. Họ bước đi cạnh nhau, vai kề vai, nhưng giữa họ là một khoảng không vô hình được lấp đầy bởi sự ngượng ngùng và những cảm xúc đang sôi sục.
Long nhìn Linh, cô cúi đầu, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo từng bước chân. Ánh đèn đường hắt xuống mái tóc cô, tạo thành những vệt sáng lấp lánh. Cậu cảm nhận được nhịp tim mình đang đập mạnh, mạnh hơn cả khi cậu đối mặt với khung thành đối phương trong trận đấu vừa rồi. Cậu biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất, là lúc cậu phải thật lòng với chính mình và với cô.
Cậu chợt nhớ đến một chiếc cầu vượt bộ hành gần đây, nơi cậu thường hay đến để ngắm thành phố về đêm mỗi khi có tâm sự. Nơi đó yên tĩnh hơn, và ánh đèn thành phố từ trên cao nhìn xuống sẽ lung linh hơn rất nhiều. Long khẽ quay sang Linh, "Chúng ta đi dạo một chút trên cầu vượt nhé? Gió trên đó mát hơn."
Linh khẽ gật đầu, không nói gì. Cô cũng muốn một không gian riêng tư hơn, một nơi mà cô có thể đối diện với những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng mình.
***
Long và Linh sánh bước trên cầu vượt bộ hành, bỏ lại phía sau sự ồn ào của phố thị. Dưới chân họ, dòng xe cộ vẫn tấp nập qua lại, tiếng động cơ gầm rú vọng lên một cách mơ hồ, như một bản nhạc nền xa xăm cho khoảnh khắc riêng tư của cả hai. Gió đêm lồng lộng thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của Hạ Long khi màn đêm đã về khuya, nhưng đồng thời cũng cuốn đi những muộn phiền, những lo toan. Bầu trời đêm trong vắt, lấp lánh hàng ngàn vì sao, và ánh đèn thành phố lung linh như những viên ngọc trai khổng lồ được trải dài dưới chân cầu, tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến nao lòng.
Long và Linh đi chậm rãi, bước chân nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan không gian tĩnh lặng đang bao trùm lấy họ. Ban đầu, sự im lặng bao trùm, một sự im lặng đầy ngượng ngùng nhưng cũng chất chứa biết bao điều chưa nói. Linh cảm thấy tim mình đập thình thịch, mỗi nhịp đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít thở nhẹ nhàng, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi má cô vẫn ửng hồng, nóng bừng dưới làn gió đêm. Cô không dám nhìn thẳng vào Long, chỉ khẽ liếc nhìn bóng dáng cao lớn của cậu phản chiếu trên lan can cầu. Mùi khói bụi xe cộ xen lẫn chút hương hoa sữa thoang thoảng từ những công viên gần đó, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ, nhưng lại gợi lên những cảm xúc khó tả.
Long cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cậu hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh lùa vào phổi, giúp cậu trấn tĩnh lại. Cậu biết, đây là thời điểm. Cậu đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi, chờ đợi một cơ hội để nói ra tất cả những gì chất chứa trong lòng. Bản tính cậu vốn trầm tính, ít nói, việc phải bộc lộ cảm xúc một cách trực tiếp như thế này khiến cậu hơi run. Nhưng nhìn Linh đi bên cạnh, hình ảnh nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt lấp lánh của cô mỗi khi cổ vũ cậu trên sân cỏ, những khoảnh khắc cô lo lắng cho cậu khi cậu bị thương, tất cả như tiếp thêm sức mạnh cho cậu.
Long chợt dừng bước, quay hẳn người về phía Linh. Cậu đưa tay ra, khẽ chạm vào bàn tay cô đang đặt hờ trên lan can cầu. Một cái chạm nhẹ, nhưng như có dòng điện chạy dọc cơ thể Linh, khiến cô giật mình. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn mở to, đầy bối rối và bất ngờ.
Đôi mắt hổ phách của Long nhìn thẳng vào mắt Linh, sâu thẳm và đầy mãnh liệt dưới ánh đèn thành phố. Cậu siết nhẹ bàn tay cô, nắm lấy nó một cách nhẹ nhàng nhưng kiên định. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang tay cô, xua tan đi cái lạnh của gió đêm, và cả sự lo lắng trong lòng Linh. Giọng cậu trầm ấm, hơi run nhẹ, nhưng mỗi từ đều rõ ràng và chân thành.
"Linh... có chuyện này tớ muốn nói với cậu từ lâu rồi."
Linh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô biết, khoảnh khắc này đã đến. Mọi cảm xúc bấy lâu nay cô cố gắng kìm nén, cố gắng làm lơ, giờ đây như vỡ òa. Cô nhìn Long, cố gắng đọc vị cảm xúc trong ánh mắt cậu, nhưng dường như tất cả những gì cô thấy chỉ là sự chân thành và một chút gì đó lo lắng. Giọng cô lí nhí, gần như thì thầm, "Chuyện gì vậy Long?"
Long hít thêm một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. Cậu cần phải nói ra, không thể chần chừ thêm nữa. Cậu đã để cô chờ đợi quá lâu rồi.
"Tớ... tớ thích cậu, Linh. Rất thích cậu."
Lời nói của Long như một làn sóng, xô đổ mọi phòng bị trong lòng Linh. Cô hoàn toàn bất ngờ, nhưng sâu thẳm bên trong, trái tim cô lại rộn ràng một niềm hạnh phúc khó tả. Má cô đỏ bừng, nóng ran. Cô cúi mặt xuống, không dám đối diện với ánh mắt mãnh liệt của cậu. Mọi thứ xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng gió lộng và nhịp đập thình thịch của trái tim cô, và cả hơi ấm từ bàn tay Long đang nắm chặt tay cô.
Long kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi cô. Mỗi giây trôi qua đều dài như một thế kỷ. Cậu cảm thấy lo lắng, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng. Liệu cô có chấp nhận không? Liệu cậu có quá vội vàng không? Nhưng nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của cô, cậu lại có thêm chút hy vọng. Cậu khẽ siết chặt tay cô hơn một chút, như một lời động viên thầm lặng.
Linh giữ im lặng một lúc lâu, đủ để Long cảm thấy tim mình thắt lại. Cô cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. "Thích cậu." Một câu nói đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng phi thường, làm rung chuyển cả thế giới của cô. Cô đã từng nghi ngờ, từng mơ mộng, từng cảm nhận được những rung động đặc biệt từ Long, nhưng chưa bao giờ cô dám tin rằng cậu sẽ trực tiếp bày tỏ tình cảm như vậy.
Cuối cùng, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước dưới ánh đèn đêm. Một nụ cười e ấp, rạng rỡ như ánh nắng ban mai, nở trên môi cô. Nụ cười ấy xua tan đi mọi lo lắng trong lòng Long, khiến cậu thở phào nhẹ nhõm.
"Tớ... tớ cũng... thích Long." Giọng Linh lí nhí, gần như thì thầm, nhưng đủ để Long nghe thấy rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng của cầu vượt. Cô không dám nói to hơn, sợ rằng lời nói ấy sẽ tan biến vào gió đêm, hoặc sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ.
Ánh mắt Long rạng rỡ hẳn lên. Một niềm hạnh phúc tột độ tràn ngập trong lòng cậu. Cậu siết chặt tay Linh hơn một chút, một cái siết nhẹ nhàng nhưng đầy yêu thương và khẳng định. "Thật sao Linh?" Giọng cậu cũng khẽ run, nhưng không phải vì lo lắng nữa, mà là vì niềm vui sướng không thể kìm nén.
Linh khẽ gật đầu, má vẫn đỏ ửng. Cô không nói thêm gì, chỉ đơn giản là gật đầu, ánh mắt long lanh nhìn Long. "Ừm... thật mà."
Long nở một nụ cười ấm áp, một nụ cười tan chảy mọi vẻ lạnh lùng thường ngày, khiến khuôn mặt cậu trở nên dịu dàng và đầy sức hút. Cậu đưa tay còn lại lên, khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài của Linh, rồi nhẹ nhàng vén một lọn tóc vương trên má cô ra sau tai. Một cử chỉ nhỏ, nhưng chất chứa biết bao sự trân trọng và yêu thương.
Họ đứng đó, tay trong tay, ngắm nhìn thành phố Hạ Long đang chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn lung linh dưới chân cầu, những con thuyền xa xa trên vịnh như những đốm lửa nhỏ, và làn gió đêm mơn man trên tóc họ. Trong khoảnh khắc ấy, không còn sự ngượng ngùng hay bối rối, chỉ còn lại sự gắn kết không thể phủ nhận, và nhịp đập của hai trái tim đang đồng điệu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, làm xao động mọi giác quan, và giờ đây, nó đã chính thức chạm vào bờ.
Khoảnh khắc ngọt ngào, lãng mạn này là nền tảng vững chắc cho những thăng trầm trong tình yêu tuổi học trò của Long và Linh. Họ biết rằng con đường phía trước có thể không chỉ toàn màu hồng, có thể sẽ có những thử thách, những ánh mắt ghen tị từ những người khác – như Tùng, người đã chứng kiến sự nổi bật của họ. Nhưng lúc này, dưới ánh đèn thành phố, họ cảm thấy mình đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, cùng nhau. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ đang ở những khoảnh khắc tươi đẹp nhất, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến một đêm rực rỡ, hứa hẹn một tương lai đầy ắp những bất ngờ và cảm xúc, cùng một tình yêu vừa chớm nở, trong trẻo và chân thành.