Tiếng bước chân của Long và Linh dần xa, hòa vào tiếng còi xe và tiếng ồn ào của thành phố về đêm. Sự xuất hiện của đối thủ đã là một lời cảnh báo rõ ràng: trận chung kết sắp tới sẽ là một cuộc chiến thực sự, không chỉ về kỹ năng mà còn về ý chí. Thế nhưng, trong cái nắm tay nhẹ nhàng mà Long dành cho Linh, và nụ cười mãn nguyện của cậu khi nhìn thấy cô, dường như mọi áp lực đều tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và niềm tin. Họ sánh bước đi chậm rãi, tiếng sóng biển rì rào từ phía Vịnh xa xăm như một bản giao hưởng êm đềm của tình yêu và tuổi trẻ.
Sau khi đưa Linh về tận nhà, đảm bảo cô đã vào đến cửa, Long mới nặng nề quay bước trở về căn hộ tập thể cũ kỹ của gia đình. Đêm đã khuya lắm rồi, đồng hồ điểm gần mười một giờ. Cả khu tập thể bốn tầng, được xây dựng từ những năm 80-90 với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp, giờ đây chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Tiếng sinh hoạt ồn ã ban ngày của các hộ dân lân cận đã tắt hẳn, chỉ còn lại thỉnh thoảng một tiếng chó sủa vu vơ từ xa vọng lại, hay tiếng xe máy chạy vụt qua con đường chính.
Long mở cửa căn hộ, bước vào không gian quen thuộc, nơi vẫn phảng phất mùi thức ăn còn sót lại từ bữa tối và mùi hương dễ chịu của nước xả vải trên quần áo mẹ phơi. Căn phòng của cậu dù đã được sửa chữa, trang trí lại đôi chút với những poster bóng đá dán trên tường và một giá sách nhỏ chất đầy sách giáo khoa, sách tham khảo, nhưng vẫn không giấu được nét giản dị, ấm cúng của một ngôi nhà đã trải qua bao năm tháng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ cũ kỹ, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà.
Cậu thả mình xuống chiếc giường đơn, mắt nhìn lên trần nhà, nơi một bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ đang treo lơ lửng. Chiếc quạt trần quay đều đều, tạo ra một làn gió nhẹ đủ để xua đi sự oi bức còn sót lại của một ngày dài, nhưng không thể xua đi cái cảm giác bồn chồn, nặng trĩu trong lòng Long. Áp lực của trận chung kết ngày mai, hình ảnh những đối thủ cao lớn, mạnh mẽ từ trường THPT Đỉnh Cao với ánh mắt khiêu khích, và trách nhiệm của một đội trưởng đang đè nặng lên đôi vai cậu. Cậu là trụ cột, là người gánh vác niềm hy vọng của cả đội Ánh Dương. Một thất bại không chỉ là thua một trận đấu, mà còn là làm phụ lòng những người đã tin tưởng cậu, đặc biệt là Linh và đội cổ động viên.
Long nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cậu hình dung lại từng pha bóng, từng chiến thuật mà ông Hùng đã dặn dò. Cậu nghĩ về Hùng, Khôi, Thành và Duy – những đồng đội đã cùng cậu đổ mồ hôi, nước mắt trên sân tập. Và rồi, hình ảnh Linh chợt hiện lên rõ nét trong tâm trí cậu, như một vầng trăng sáng giữa màn đêm. Nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt trong veo đầy tin tưởng, và cái nắm tay ấm áp mà cô dành cho cậu chỉ vài phút trước đó.
"Liệu mình có làm được không? Linh... cô ấy đã tin tưởng mình nhiều như vậy," Long thầm độc thoại trong đầu, giọng nói nội tâm cậu pha lẫn giữa sự lo lắng và một niềm cảm kích sâu sắc. Cô bé ấy, luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, tựa như một thiên thần hộ mệnh, xua đi mọi áp lực và mang lại sự bình yên. Có những lúc cậu cảm thấy lạc lối, cảm thấy gánh nặng quá lớn, nhưng chỉ cần nhìn thấy Linh, nghe thấy giọng nói của cô, mọi thứ lại trở nên rõ ràng hơn, dễ chịu hơn.
Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình điện thoại phát ra ánh sáng dịu nhẹ trong căn phòng tối. Long ngập ngừng mở khung chat với Linh. Cậu muốn nói điều gì đó, muốn nghe giọng cô, muốn cảm nhận sự hiện diện của cô, dù chỉ qua những dòng tin nhắn vô tri. Nhưng rồi cậu lại do dự. Đã gần nửa đêm rồi, liệu cô ấy đã ngủ chưa? Cậu không muốn làm phiền giấc ngủ của cô, nhất là khi cô cũng đã trải qua một ngày dài mệt mỏi với đội cổ động viên. Hơn nữa, cậu vốn không phải là người giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói, càng không giỏi qua những dòng tin nhắn khô khan. Nhưng rồi, cái thôi thúc muốn được chia sẻ, muốn được tiếp thêm sức mạnh từ cô lại lớn hơn cả sự ngượng ngùng. Long thở dài một hơi, ngón tay cậu lướt trên màn hình, gõ vài chữ rồi lại xóa đi. Cậu muốn một tin nhắn chân thành, không quá sáo rỗng, nhưng cũng đủ để truyền tải hết những gì cậu đang nghĩ. Cuối cùng, cậu quyết định gõ một câu hỏi thăm đơn giản, nhẹ nhàng nhất.
***
Cùng thời điểm đó, cách đó không xa, trong một căn hộ tập thể cũng nằm trong khu phố cũ kỹ ấy, Lê Ngọc Linh đang ngồi bên cửa sổ phòng mình. Căn phòng của cô bé được trang trí nhẹ nhàng hơn, với những chậu cây nhỏ xinh đặt trên bệ cửa sổ và một tấm rèm voan trắng bay bay trong gió đêm. Từ đây, cô có thể nhìn thấy một phần bầu trời đêm Hạ Long, với những vì sao lấp lánh và ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng. Tiếng sóng biển rì rào vẫn vọng lại từ phía xa, êm đềm như một khúc ca ru ngủ. Nhưng giấc ngủ vẫn còn xa vời với Linh.
Cô mặc một chiếc áo thun mỏng và quần đùi cotton, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng. Dù đã tắm rửa sạch sẽ sau buổi tập luyện vũ đạo căng thẳng cùng đội cổ động viên, nhưng trong lòng Linh vẫn còn vương vấn cảm giác lo lắng. Cô lo cho Long, cho đội bóng Ánh Dương. Hình ảnh Long gồng mình đối phó với đội bạn ở buổi tập chiều cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Ánh mắt sắc lạnh của những cầu thủ trường Đỉnh Cao, sự khiêu khích lộ liễu của họ, và cả những phút giây Long phải gồng mình để vực dậy tinh thần đồng đội. Linh hiểu rõ áp lực mà Long đang phải gánh chịu. Cậu ấy không chỉ là một cầu thủ xuất sắc, mà còn là một đội trưởng gương mẫu, luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu.
Linh vuốt nhẹ chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình – một món quà mà Long đã tặng cô nhân dịp sinh nhật năm ngoái. Mỗi lần chạm vào nó, cô lại cảm thấy một sự kết nối vô hình với cậu. Cô khẽ mỉm cười. "Long chắc hẳn đang rất áp lực. Mình phải làm gì đó," cô tự nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm trong trẻo nhưng chứa đựng sự kiên định. Cô nhớ lại những lời Long nói với mình sau buổi tập, "Có em ở đây, anh thấy mạnh mẽ hơn nhiều." Câu nói ấy tuy ngắn gọn nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác ấm áp lạ thường, một sự thừa nhận về vai trò của cô trong cuộc đời cậu. Nó khiến Linh cảm thấy mình không chỉ là một người bạn, một người cổ vũ, mà còn là một phần quan trọng trong hành trình của Long.
Cô bé đứng dậy, bước đến bàn học, nơi chiếc điện thoại đang nằm im lìm. Linh mở điện thoại lên, kiểm tra xem có tin nhắn nào không. Màn hình sáng lên, và tim cô bất chợt đập nhanh hơn một nhịp khi nhìn thấy tên Long hiện lên trên khung chat. Một nụ cười nhẹ nhàng, rạng rỡ như ánh trăng đêm, xuất hiện trên môi cô. Long đã nhắn tin cho cô! Điều này khiến mọi lo lắng trong cô tan biến đi phần nào, thay vào đó là một cảm giác vui vẻ, phấn chấn. Cô vội vàng mở tin nhắn.
***
Trong căn phòng của mình, Long đang chăm chú nhìn màn hình điện thoại, chờ đợi. Từng giây phút trôi qua dường như dài vô tận. Cậu lo lắng không biết Linh có giận không vì cậu nhắn tin muộn thế này. Hay cô ấy đã ngủ rồi? Nhưng rồi, màn hình điện thoại chợt sáng lên, báo hiệu có tin nhắn mới. Đó là Linh.
Long hít một hơi thật sâu, rồi mở tin nhắn.
*Linh: "Em chưa ngủ đâu. Anh cũng chưa ngủ à?"*
Long khẽ mỉm cười. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô ấy chưa ngủ. Điều đó có nghĩa là cậu không làm phiền cô. Cậu bắt đầu gõ trả lời, cảm thấy ngón tay mình lướt trên bàn phím nhanh hơn, không còn sự ngập ngừng như lúc nãy nữa.
*Long: "Ừ, anh thấy hơi khó ngủ. Em cũng vậy à?"*
Long lại đặt điện thoại xuống, chờ đợi. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa với mùi xà phòng còn vương trên quần áo của cậu, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa đầy suy tư. Long nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn từ những con phố xa xa vẫn sáng, tạo nên một dải lụa vàng cam chạy dài. Hạ Long về đêm thật yên bình, nhưng trong lòng cậu, một trận bão lớn đang chuẩn bị ập đến.
Một lúc sau, điện thoại lại rung lên.
*Linh: "Vâng, em cũng khó ngủ. Em lo cho anh và đội bóng."*
Đọc được dòng tin nhắn của Linh, Long cảm thấy lòng mình như được xoa dịu. Cô ấy hiểu cậu, cô ấy cũng lo lắng cho cậu. Điều đó khiến cậu không còn cảm thấy cô đơn trong gánh nặng mà mình đang mang.
*Long: "Đừng lo quá, Linh. Có em cổ vũ, anh sẽ không thua."*
Cậu gõ dòng tin nhắn này với tất cả sự chân thành. Long biết rằng, sự hiện diện của Linh, nụ cười và tiếng cổ vũ của cô, chính là nguồn sức mạnh lớn nhất, là điểm tựa vững chắc nhất của cậu trong mọi trận đấu, mọi thử thách. Cậu muốn cô biết điều đó, muốn cô cảm thấy được tầm quan trọng của mình đối với cậu.
Bên phía Linh, cô nhìn vào dòng tin nhắn của Long, tim cô như được sưởi ấm. Cậu ấy đã nói rằng có cô cổ vũ, cậu ấy sẽ không thua. Điều này không chỉ là một lời trấn an, mà còn là một sự tin tưởng tuyệt đối mà Long dành cho cô. Một cảm giác ngọt ngào, ấm áp lan tỏa trong lòng Linh.
*Linh: "Em tin anh. Anh là đội trưởng giỏi nhất mà."*
Cô không hề nói dối. Trong mắt Linh, Long luôn là người giỏi nhất, là người hùng của cô. Từ những ngày đầu tiên cậu gia nhập đội bóng, đến những trận đấu căng thẳng, cậu luôn thể hiện bản lĩnh, sự quyết đoán và tinh thần lãnh đạo không ai sánh bằng. Và đặc biệt, cách cậu đối xử với cô, luôn ấm áp, quan tâm nhưng cũng đầy tinh tế, khiến cô ngày càng tin tưởng và yêu quý cậu hơn.
Long đọc tin nhắn của Linh, một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt cậu. Cậu cảm thấy được tiếp thêm rất nhiều năng lượng từ những lời nói chân thành của cô. Mọi áp lực dường như vơi bớt, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên và tự tin.
*Long: "Cảm ơn em... Có em ở đó, anh sẽ có thêm sức mạnh."*
Cậu nhấn gửi. Dòng tin nhắn này không chỉ là một lời cảm ơn đơn thuần, mà còn là một lời khẳng định về tầm quan trọng của Linh trong cuộc đời cậu. Cô không chỉ là một người cổ vũ, mà còn là động lực, là nguồn cảm hứng, là ánh sáng dẫn lối cho cậu. Cậu muốn cô biết rằng, chính cô là người đã giúp cậu vượt qua những khoảnh khắc khó khăn nhất, là người đã tiếp thêm cho cậu niềm tin vào bản thân.
Phòng của Linh, ánh sáng dịu từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt cô. Cô mỉm cười rạng rỡ khi đọc tin nhắn của Long. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi mọi lo lắng còn sót lại. Cô biết, Long cũng đang đặt niềm tin vào cô, cũng đang tìm kiếm sự động viên từ cô.
*Linh: "Anh cố lên nhé! Em sẽ cổ vũ hết mình. Dù thế nào, anh vẫn là số một trong mắt em. ❤️"*
Linh chọn một sticker hình trái tim màu đỏ tươi tắn, rồi gửi đi. Cô muốn Long biết rằng, dù kết quả trận đấu có ra sao, cậu vẫn luôn là người hùng trong trái tim cô. Tình cảm của cô dành cho cậu không phụ thuộc vào chiến thắng hay thất bại, mà nó đã được vun đắp từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ sự quan tâm, thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Những lời nói này không chỉ là một lời động viên, mà còn là một lời hẹn ước ngầm, một sự khẳng định về mối quan hệ ngày càng sâu sắc giữa hai người, vượt qua ranh giới tình bạn, hướng tới một tình yêu rõ ràng hơn, bền chặt hơn. Đây chính là nền tảng vững chắc để họ đối mặt với những thử thách lớn hơn sau này, bao gồm cả sự ghen tị và can thiệp từ bên ngoài, như ánh mắt sắc lạnh của Tùng mà cô đã bắt gặp hôm nay.
Long nhìn thấy tin nhắn của Linh cùng với trái tim màu đỏ, một nụ cười thật tươi hiện lên trên khuôn mặt cậu. Cậu cảm thấy lòng mình tràn ngập sự ấm áp và hạnh phúc. Mọi lo lắng, mọi áp lực dường như đã tan biến hết. Cậu biết rằng, mình không hề đơn độc. Cậu có Linh ở bên, có sự ủng hộ và niềm tin tuyệt đối của cô. Điều đó đủ để cậu vững vàng hơn bất kỳ điều gì khác.
*Long: "Ngủ ngon, Linh. Hẹn gặp em ngày mai."*
Long gửi đi dòng tin nhắn cuối cùng, rồi đặt điện thoại xuống. Cậu cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Ánh sáng dịu từ màn hình điện thoại đã tắt, căn phòng lại chìm vào bóng tối mờ ảo, nhưng trong lòng cậu giờ đây lại sáng bừng lên một niềm hy vọng. Những lời hẹn ước và niềm tin mà họ trao cho nhau qua màn ảnh nhỏ sẽ là động lực quan trọng cho cậu trong trận chung kết sắp tới, báo hiệu một màn trình diễn bùng nổ của Long.
Linh cũng đọc tin nhắn của Long, cô khẽ mỉm cười. Cảm giác ấm áp từ những lời nói chân thành của cậu, cùng với sự tĩnh lặng của đêm khuya, khiến cô cảm thấy thật bình yên. Cô đặt điện thoại xuống, khép mắt lại. Trong tâm trí cô, hình ảnh Long hiện lên rõ nét, một Long đầy bản lĩnh, kiên cường, và cũng thật ấm áp, dịu dàng. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, vun đắp nên những cảm xúc đẹp đẽ nhất. Đêm nay, cả Long và Linh đều có thể chìm vào giấc ngủ một cách nhẹ nhõm, với niềm tin vững chắc vào ngày mai, và vào tình cảm mà họ dành cho nhau. Trận chung kết ngày mai sẽ là một thử thách lớn, nhưng với sự gắn kết này, họ tin rằng mình có thể vượt qua tất cả.