Ánh hoàng hôn đã buông xuống, nhưng hơi ấm cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những tán lá bàng già cỗi ven đường, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên không gian. Tiếng bước chân của Long và Hùng dần xa khuất, hòa vào tiếng xe cộ tấp nập trên con đường lớn. Linh đứng đó, tim vẫn còn đập thình thịch, cảm giác ấm nóng từ bàn tay Long vừa chạm vào vẫn còn lưu lại, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lồng ngực. Cô ngước nhìn Mai và Lan, thấy hai cô bạn cũng đang cười tủm tỉm, ánh mắt tinh nghịch.
"Đúng là tình yêu tuổi học trò, trong trẻo như nắng Hạ Long vậy đó!" Lan trêu chọc, khẽ đẩy vai Linh. "Cậu coi, Long nhà cậu bây giờ khác hẳn rồi, không còn lạnh lùng như cục băng nữa đâu."
Mai gật đầu đồng tình, mái tóc dài khẽ lay động theo cử chỉ. "Đúng là có cậu là khác liền. Cậu ấy lo lắng cho cậu, rồi được cậu cổ vũ, nhìn là biết đang yêu vào là thế nào rồi."
Linh chỉ biết cười trừ, khuôn mặt vẫn còn ửng hồng. Cô thực sự hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị mà sâu sắc, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng đầy xao xuyến. Mỗi khoảnh khắc ở bên Long, dù chỉ là một ánh mắt, một cái chạm nhẹ, đều khiến cô cảm thấy cả thế giới bừng sáng. Nhưng đi kèm với hạnh phúc ấy, là một nỗi lo lắng vô hình. Cô biết, Long đang phải gánh vác rất nhiều áp lực, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả đội bóng. Trận chung kết sắp tới không chỉ là một trận đấu, mà còn là niềm kiêu hãnh của cả trường Ánh Dương.
"Thôi được rồi, hai cậu đừng trêu tớ nữa," Linh khẽ nói, giọng vẫn còn chút ngượng ngùng. "Chúng ta cũng về thôi. Mai là buổi tập cuối cùng rồi, chúng ta phải chuẩn bị thật tốt để cổ vũ cho các cậu ấy."
Mai và Lan hiểu ý, không trêu nữa mà chuyển sang bàn bạc về kế hoạch cổ vũ. Họ cùng nhau bước đi dưới ánh hoàng hôn dần tắt, để lại phía sau một ngày dài với những cảm xúc đan xen. Trong lòng Linh, hình ảnh Long mạnh mẽ trên sân cỏ, nhưng cũng dịu dàng khi ở bên cô, cứ thế hiện lên rõ ràng, như một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, nơi tình yêu và tình bạn được thử thách và lớn lên cùng thời gian.
***
Sân vận động Thiên Thanh, nơi sắp diễn ra trận chung kết định mệnh, chiều nay lại khoác lên mình một vẻ trầm mặc khác thường. Không khí không còn ồn ào náo nhiệt như khi có các trận đấu chính thức, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió lùa qua khán đài trống trải và tiếng giày đinh cọ xát trên mặt cỏ xanh mướt. Ánh nắng chiều muộn đã dịu đi rất nhiều, nhuộm một màu vàng cam lên khắp thảm cỏ, khiến cho từng hạt sương còn đọng lại lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Hương cỏ mới cắt thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một cảm giác vừa trong lành, vừa phảng phất chút u hoài.
Đội bóng Ánh Dương đã có mặt đầy đủ trên sân. Long, với bộ đồng phục tập luyện màu xanh đặc trưng, đứng giữa sân, bờ vai rộng và dáng người cao ráo của cậu nổi bật hơn hẳn so với những người khác. Đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu lướt qua từng gương mặt đồng đội. Cậu nhìn thấy sự mệt mỏi hằn rõ trên từng nét mặt, những giọt mồ hôi ướt đẫm lưng áo và cả sự căng thẳng đang ngấm ngầm lan tỏa. Tiếng thở dốc nặng nhọc của Phan Việt Hùng sau một pha chạy nước rút, hay ánh mắt đăm chiêu của Hoàng Minh Khôi khi cậu ta cố gắng giữ vững trái bóng, đều không thoát khỏi tầm quan sát của Long.
Long biết, áp lực của trận chung kết đang đè nặng lên tất cả, nhưng cậu cảm nhận nó rõ ràng hơn bao giờ hết trên vai mình, với tư cách là đội trưởng. Trận đấu này không chỉ là một danh hiệu, mà còn là lời khẳng định cho cả một mùa giải cố gắng không ngừng nghỉ, là niềm tự hào của một thế hệ học sinh. Long khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình thật vững vàng, truyền đi sự tự tin mà cậu đang cố gắng gầy dựng.
"Mọi người cố gắng lên, đây là buổi tập cuối cùng trước trận đấu quan trọng nhất!" Long cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng đầy dứt khoát, vang vọng khắp sân. "Chúng ta đã đi đến tận đây, không có lý do gì để bỏ cuộc hay chùn bước cả. Hãy tập trung, hãy chiến đấu như những gì chúng ta đã làm!"
Hùng, sau khi hoàn thành bài tập, chống tay lên đầu gối, thở hổn hển. Cậu ta ngẩng đầu nhìn Long, khuôn mặt bầu bĩnh lấm tấm mồ hôi. "Em mệt quá Long ơi, áp lực này làm chân em nặng trĩu. Cứ nghĩ đến trận chung kết là em lại thấy tim đập thình thịch." Giọng Hùng có chút than thở, nhưng ẩn sâu trong đó là sự kiên cường không chịu bỏ cuộc.
Long mỉm cười trấn an. "Anh biết, ai cũng vậy thôi. Nhưng đây là lúc chúng ta phải thể hiện bản lĩnh. Mệt thì nghỉ một chút, nhưng đừng bao giờ quên mục tiêu của chúng ta."
Từ khán đài phía xa, ba bóng người nhỏ nhắn đang dõi theo từng cử động của đội bóng. Đó là Linh, Mai và Lan. Họ ngồi ở hàng ghế đầu, trên tay là những chai nước và túi bánh ngọt mà họ đã chuẩn bị sẵn để tiếp sức cho các chàng trai. Ánh mắt Linh không rời khỏi Long. Cô thấy cậu mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng cũng cảm nhận được gánh nặng vô hình mà cậu đang mang.
"Long trông có vẻ căng thẳng quá, cậu ấy đang gánh vác mọi thứ trên vai," Linh khẽ nói với Mai, giọng cô nhỏ nhẹ, đầy lo lắng. Cô siết chặt chai nước trong tay, ước gì có thể chạy xuống sân, ôm lấy Long và nói rằng cậu không cần phải lo lắng một mình.
Mai gật đầu, đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi. "Đúng vậy. Dù cậu ấy có giỏi giang đến mấy thì cũng là con người thôi. Áp lực của một đội trưởng trong trận chung kết không phải chuyện đùa."
Lan ngồi cạnh, ánh mắt sắc sảo lướt qua sân. "Nhưng cậu ấy là Long mà. Cậu ấy sẽ vượt qua thôi. Nhìn xem, cậu ấy đang chỉ đạo mọi người kìa."
Quả thật, Long đang dẫn dắt đội thực hiện một bài tập chiến thuật phức tạp. Cậu di chuyển linh hoạt giữa các vị trí, vừa trực tiếp tham gia vào các pha bóng, vừa không ngừng đưa ra những lời hướng dẫn, điều chỉnh cho từng đồng đội. Tiếng còi của HLV Hùng thỉnh thoảng vang lên, nhưng phần lớn thời gian, Long chính là người cầm trịch. Cậu quan sát từng đường chuyền, từng cú sút, từng pha di chuyển. Khi Thành mắc lỗi trong một pha chuyền bóng, Long không hề trách mắng, mà chỉ nhẹ nhàng tiến lại gần, cúi xuống giải thích cặn kẽ về góc độ và lực sút. Đối với Duy, người có phần hơi bốc đồng, Long nhắc nhở cậu ta giữ vững vị trí và tập trung vào phòng ngự.
Mỗi khi Long thực hiện một đường chuyền chính xác đến từng centimet, hay một pha dứt điểm hiểm hóc, cả đội lại khẽ reo lên. Tiếng bóng nảy trên mặt cỏ, tiếng giày đinh ken két, tiếng thở dốc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự nỗ lực và quyết tâm. Linh nhìn Long, thấy ánh mắt cậu sáng rực khi hướng dẫn đồng đội, thấy từng giọt mồ hôi chảy dài trên thái dương cậu dưới ánh nắng chiều tà. Trong khoảnh khắc đó, cô biết, Long không chỉ là một cầu thủ tài năng, mà còn là một thủ lĩnh bẩm sinh, một người có khả năng truyền lửa và niềm tin cho những người xung quanh. Dù lòng cô vẫn còn chút lo lắng, nhưng niềm tin vào cậu, niềm tin vào đội bóng Ánh Dương vẫn luôn rực cháy.
***
Buổi tập vẫn tiếp diễn dưới ánh chiều tà dần tắt. Sân vận động Thiên Thanh bắt đầu chìm vào những mảng tối và sáng đối lập, khi ánh đèn pha trên cao chưa bật mà mặt trời đã ẩn mình sau dãy núi đá vôi hùng vĩ. Đội Ánh Dương đang thực hiện một bài tập đối kháng nhỏ, chia thành hai phe. Tiếng bóng nảy, tiếng hô hào, tiếng va chạm nhẹ giữa các cầu thủ vẫn vang lên đều đặn, nhưng sự mệt mỏi đã bắt đầu thể hiện rõ hơn trên gương mặt từng người.
Đúng lúc ấy, một nhóm bóng người xuất hiện ở phía cổng sân, thu hút sự chú ý của vài cầu thủ đang nghỉ giải lao. Ánh mắt Long cũng vô tình lướt qua, rồi chợt khựng lại. Khoảng năm, sáu chàng trai với bộ đồng phục khác biệt, màu đỏ sẫm của Trường THPT Đỉnh Cao, đang tiến vào sân. Dáng đi của họ đầy tự tin, thậm chí có chút ngạo mạn. Hai người đi đầu, cao ráo và có vẻ ngoài khá nổi bật, chính là Quang và Hải – những cái tên Long đã nghe nói rất nhiều về kỹ năng và sự "ngông" của họ.
Quang, với mái tóc vuốt keo gọn gàng và nụ cười nhếch mép, tiến thẳng về phía khu vực Long và đồng đội đang tập luyện. Hải đi ngay phía sau, tay ôm quả bóng da, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng người trong đội Ánh Dương. Tiếng bước chân của họ vang lên rõ ràng trên mặt sân vắng, như một sự tuyên bố về sự hiện diện không mời.
"Ồ, đội trưởng Long của Ánh Dương cũng chỉ đến vậy thôi sao?" Quang cất tiếng, giọng điệu trêu chọc và đầy khiêu khích, đủ lớn để cả đội Ánh Dương có thể nghe thấy. "Nhìn kiểu tập luyện này, trận chung kết này chắc dễ thở đây." Hắn ta đảo mắt một vòng, dừng lại ở Long với vẻ khinh thường rõ rệt.
Ngay lập tức, không khí trên sân trở nên căng thẳng. Hoàng Minh Khôi, vốn là người nóng tính, bước ngay tới, ánh mắt hằn lên sự tức giận. "Mấy người nói gì đấy? Vào đây mà thử sức!" Khôi nghiến răng, sẵn sàng lao vào nếu Quang tiếp tục khiêu khích.
Hải, với quả bóng trong tay, khẽ cười khẩy. "Thử sức à? Chẳng phải các cậu đang tự thử sức mình đó sao? Nhìn cách các cậu đá kìa, có khác gì mấy đứa trẻ con chơi bóng đâu." Nói rồi, Hải bất ngờ tung bóng lên, dùng đầu gối tâng bóng điệu nghệ, rồi chuyền một cú gót chân tinh tế cho Quang.
Quang đón bóng gọn gàng, rồi bắt đầu phô diễn kỹ thuật cá nhân điêu luyện. Hắn ta rê bóng lướt đi như một cơn gió, vượt qua một cách dễ dàng ba, bốn cầu thủ Ánh Dương đang đứng gần đó, những người vẫn còn chưa kịp định thần. Cứ mỗi lần Quang vượt qua được một người, hắn lại nở một nụ cười đầy thách thức. Đến khi Long kịp phản ứng, Quang đã sút một cú hiểm hóc vào khung thành trống, bóng bay thẳng vào lưới với một lực cực mạnh. Tiếng bóng đập vào lưới vang lên khô khốc, như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của đội Ánh Dương.
Sự tự tin và kỹ thuật vượt trội của đối thủ khiến đội Ánh Dương như bị dội một gáo nước lạnh. Các cầu thủ bắt đầu mất bình tĩnh, sự tức giận và hoang mang hiện rõ trên từng gương mặt. Thành lẩm bẩm chửi thề. Duy thì siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy căm phẫn. Long cảm nhận rõ sự rệu rã đang lan tràn trong đội. Cậu biết, đây là một đòn tâm lý hiểm hóc mà đối thủ đã tung ra.
Long bước lên phía trước, đối mặt với Quang và Hải, ánh mắt cậu vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc, dù trong lòng Long cũng đang sôi sục. "Các cậu đến đây làm gì?" Long hỏi, giọng trầm và dứt khoát.
Quang nhún vai. "Chỉ là đi ngang qua thôi, thấy mấy cậu tập luyện thì tiện thể ghé xem. Nhưng xem ra, trình độ của Ánh Dương cũng chỉ đến vậy. Trận chung kết này, e rằng sẽ không có gì bất ngờ đâu." Hắn ta nói một cách đầy ẩn ý, rồi quay sang Hải cười lớn.
Khôi lại một lần nữa muốn lao vào, nhưng Long giơ tay ngăn lại. Cậu quay người về phía đồng đội, giọng nói vang lên đầy uy quyền. "Bình tĩnh lại! Đừng để họ làm chúng ta phân tâm!" Long nhìn thẳng vào mắt từng người. "Đây là sân của chúng ta. Chúng ta sẽ không để bất cứ ai phá vỡ sự tập trung của mình. Hãy nhớ, chúng ta là một đội. Đừng để những lời khiêu khích vô nghĩa này ảnh hưởng đến tinh thần của chúng ta!"
Lời nói của Long như một gáo nước lạnh tạt vào sự nóng giận của Khôi và Duy, giúp họ phần nào lấy lại bình tĩnh. Tuy nhiên, sự tự tin của Quang và Hải đã gieo rắc một hạt mầm nghi ngờ vào lòng các cầu thủ Ánh Dương. Long biết, đây không chỉ là một buổi tập, mà còn là một cuộc chiến về tâm lý. Long nhìn lại Quang và Hải, ánh mắt cậu ánh lên vẻ thách thức. Trận chung kết này, chắc chắn sẽ không dễ dàng.
Trên khán đài, Linh cũng đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Nét mặt cô biến sắc, sự lo lắng dâng lên tột độ. Cô thấy cách Quang và Hải khiêu khích đội Long, thấy sự mất bình tĩnh của các cầu thủ Ánh Dương. Linh siết chặt bàn tay, cô biết Long đang phải đối mặt với một thử thách không hề nhỏ. Nhưng khi thấy Long bước lên, đối mặt với đối thủ một cách bình tĩnh, rồi quay lại trấn an đồng đội, một tia hy vọng lại nhen nhóm trong lòng cô. Cô tin vào Long. Cô tin vào bản lĩnh của cậu.
***
Không khí trên sân vận động Thiên Thanh trở nên nặng nề sau màn khiêu khích của đội Đỉnh Cao. Đội Ánh Dương mất đi sự hưng phấn ban đầu, thay vào đó là sự tức giận âm ỉ và cảm giác tự ti len lỏi. Long nhìn thấy điều đó trong ánh mắt từng đồng đội. Cậu biết, nếu cứ tiếp tục như vậy, buổi tập này sẽ chẳng còn ý nghĩa gì, và quan trọng hơn, nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tinh thần của cả đội trước trận chung kết. Long hít một hơi thật sâu, ra hiệu cho HLV Hùng. Ông Hùng gật đầu, hiểu ý.
"Tạm dừng!" Tiếng còi của HLV Hùng vang lên dứt khoát, cắt ngang buổi tập đang chùng xuống. "Tất cả tập trung lại đây!"
Các cầu thủ Ánh Dương, dù còn đang mang vẻ mặt bực dọc, vẫn nhanh chóng tụ họp xung quanh Long và HLV Hùng. Quang và Hải đứng cách đó không xa, vẫn giữ thái độ tự mãn, chờ đợi xem Long sẽ làm gì. Linh, Mai, và Lan trên khán đài cũng nín thở theo dõi, lòng đầy bất an.
Long đứng giữa vòng tròn đồng đội, ánh mắt cậu lướt qua từng người. Cậu không hề mắng mỏ hay trách móc, giọng nói Long trầm ấm và bình tĩnh, như một dòng nước mát xoa dịu những cái đầu nóng. "Anh biết, ai trong chúng ta cũng đang cảm thấy tức giận. Anh cũng vậy. Nhưng chúng ta là một đội. Chúng ta không thể để những lời khiêu khích của người khác làm chúng ta phân tâm hay đánh mất chính mình."
Cậu dừng lại một chút, để lời nói thấm vào từng người. Gió hoàng hôn se lạnh khẽ lùa qua, mang theo hương cỏ dịu nhẹ. Ánh nắng vàng cam cuối ngày đang dần chuyển sang màu tím hồng của buổi tối, hắt lên những gương mặt lấm tấm mồ hôi. Long tiếp tục, giọng cậu trở nên mạnh mẽ hơn, đầy nhiệt huyết. "Chúng ta đã tập luyện không ngừng nghỉ suốt bao nhiêu tháng trời, đã cùng nhau đổ mồ hôi, nước mắt. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn để đến được đây. Đây không chỉ là một trận đấu, đây là niềm tự hào của Ánh Dương, là kết quả của tất cả nỗ lực của chúng ta."
Long nhìn thẳng vào mắt Hùng, Thành, Khôi, Duy, rồi từng người một. "Chúng ta là một đội. Dù đối thủ có mạnh thế nào, dù họ có khiêu khích ra sao, chúng ta cũng không được mất niềm tin vào bản thân và đồng đội! Nhớ không? Chúng ta có thể không phải là những người giỏi nhất trên từng vị trí, nhưng chúng ta là tập thể mạnh nhất. Sức mạnh của chúng ta nằm ở sự đoàn kết, ở tinh thần không bao giờ bỏ cuộc!"
HLV Hùng đứng cạnh, lặng lẽ quan sát. Trên khuôn mặt nghiêm nghị của ông, một nụ cười hài lòng khẽ nở. Ông biết, Long không chỉ có tài năng, mà còn có tố chất lãnh đạo bẩm sinh, khả năng vực dậy tinh thần đồng đội trong những thời khắc khó khăn nhất. "Long có tố chất đó... rất tốt," Ông Hùng khẽ lẩm bẩm, giọng nói đầy tự hào.
Long không chỉ dừng lại ở việc động viên. Cậu bắt đầu đưa ra những điều chỉnh chiến thuật nhanh chóng và cụ thể. "Hùng, cậu cần chơi thấp hơn một chút, hỗ trợ phòng ngự từ xa. Khôi, cậu chủ động hơn trong việc cắt bóng. Thành, Duy, hai cậu cần phối hợp ăn ý hơn ở cánh, tạo ra những pha chồng biên bất ngờ. Chúng ta sẽ không để họ có cơ hội kiểm soát bóng ở giữa sân." Cậu chỉ ra những điểm yếu mà đội vừa mắc phải, nhưng với một thái độ xây dựng, không hề có sự chỉ trích.
Dưới sự dẫn dắt của Long, đội bóng dần lấy lại tinh thần. Những ánh mắt hoài nghi và giận dữ ban nãy đã được thay thế bằng sự quyết tâm và tin tưởng. Họ bắt đầu nhìn nhau, trao đổi những cái gật đầu đầy ý nghĩa. Tiếng bóng lại vang lên trên sân, nhưng lần này, nó mang một nhịp điệu khác hẳn, mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn.
Long lại đưa bóng vào cuộc. Cậu thực hiện một pha phối hợp một chạm với Thành, rồi chuyền bóng bổng chính xác cho Khôi đang di chuyển ở cánh. Khôi không vội vàng, cậu giữ bóng, chờ Duy băng lên, rồi thực hiện một cú chọc khe tinh tế. Duy nhận bóng, vượt qua một cầu thủ giả định của đội Đỉnh Cao, rồi sút căng vào góc chết. Lưới rung lên bần bật!
"Vào! Tuyệt vời Duy!" Tiếng reo hò của đồng đội vang lên, xé tan không khí tĩnh lặng ban nãy.
Quang và Hải, đứng ngoài rìa sân, đã không còn giữ được vẻ mặt tự mãn. Ánh mắt họ có chút ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang vẻ nghiêm trọng. Họ nhìn nhau, thầm công nhận sự thay đổi bất ngờ trong lối chơi và tinh thần của đội Ánh Dương. Một nụ cười nhếch mép khó đoán lại xuất hiện trên môi Quang, nhưng lần này, nó không còn là sự coi thường, mà là một sự thách thức được chấp nhận.
Trên khán đài, Linh thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt cô rạng rỡ, ngập tràn sự tự hào khi nhìn Long. Cậu ấy thật sự là một người đội trưởng tuyệt vời, cô thầm nghĩ. Cậu ấy không chỉ giỏi về kỹ năng, mà còn có trái tim và khối óc của một thủ lĩnh thực thụ. Nỗi lo lắng trong lòng cô tan biến, thay vào đó là một niềm tin vững chắc vào Long và cả đội. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và giờ đây, Long chính là ánh nắng chói chang nhất trong trái tim cô.
***
Buổi tập cuối cùng trên sân vận động Thiên Thanh cuối cùng cũng kết thúc khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Những cột đèn pha khổng lồ đã bật sáng, chiếu rọi khắp mặt sân, tạo nên một không gian lung linh, huyền ảo. Dưới ánh đèn, từng hạt sương đêm lấp lánh trên thảm cỏ xanh mướt, và làn gió tối mang theo hơi lạnh của biển khẽ mơn man qua da thịt.
Đội bóng Ánh Dương, dù đã mệt nhoài sau một buổi tập cường độ cao và đầy kịch tính, vẫn đứng vững vàng trên sân. Những khuôn mặt lấm tấm mồ hôi giờ đây không còn vẻ hoang mang hay tức giận, mà thay vào đó là sự kiên định, quyết tâm và một niềm tin được củng cố. Họ đã vượt qua được một thử thách tâm lý không nhỏ, và điều đó khiến tinh thần của cả đội trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Quang và Hải cùng đồng đội của Trường THPT Đỉnh Cao đứng nhìn đội Ánh Dương thêm một lát. Ánh mắt của họ đã không còn sự khinh thường, mà thay vào đó là một chút nể trọng và sự nhìn nhận nghiêm túc. Họ khẽ gật đầu với nhau, rồi lặng lẽ quay lưng, bước đi vào bóng tối. Tiếng bước chân của họ dần xa, hòa vào tiếng còi xe và tiếng ồn ào của thành phố về đêm. Sự xuất hiện của họ đã là một lời cảnh báo rõ ràng: trận chung kết sắp tới sẽ là một cuộc chiến thực sự, không chỉ về kỹ năng mà còn về ý chí.
Long đứng giữa sân, cảm nhận từng cơn gió đêm lùa qua tóc. Cậu mệt, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và mãn nguyện. Nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt đồng đội, Long biết mình đã làm đúng. Cậu đã vực dậy được tinh thần của cả đội, và đó là điều quan trọng nhất lúc này.
Từ phía khán đài, Linh bước xuống, trên tay cầm một chai nước và một chiếc khăn bông sạch. Cô tiến đến bên Long, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng đêm. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân. Long nhìn thấy cô, một nụ cười ấm áp hiện lên trên khuôn mặt cậu, xóa tan đi vẻ mệt mỏi.
"Anh đã làm rất tốt, Long ạ," Linh nói, giọng cô trong trẻo và dịu dàng như một làn gió mát. Cô đưa chai nước và khăn cho Long. "Em tin anh và cả đội. Các anh sẽ chiến thắng."
Long đón lấy chai nước, uống một ngụm lớn. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn, long lanh của Linh, cảm nhận được sự chân thành và niềm tin tuyệt đối từ cô. Cậu khẽ nắm lấy bàn tay cô, một cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp và bình yên. Xúc giác từ bàn tay mềm mại của Linh khiến Long cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.
"Cảm ơn em, Linh," Long nói, giọng cậu trầm ấm, ánh mắt đầy trìu mến. "Có em ở đây, anh thấy mạnh mẽ hơn nhiều." Câu nói ấy không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là sự thừa nhận về vai trò quan trọng của Linh trong cuộc đời cậu, là nguồn động lực lớn lao mà cô mang lại.
Họ không cần nói thêm nhiều. Chỉ cần ánh mắt giao nhau, chỉ cần cái nắm tay nhẹ nhàng, cả hai đã đủ hiểu. Một sự thấu hiểu không lời, một sự gắn kết sâu sắc đã được vun đắp qua những tháng ngày cùng nhau trải qua niềm vui và thử thách.
Long và Linh sánh bước đi chậm rãi ra khỏi sân vận động, dưới ánh đèn pha mờ ảo. Đêm Hạ Long bắt đầu trở nên lung linh với những ánh đèn từ xa. Tiếng sóng biển vỗ rì rào từ phía Vịnh xa xăm vọng lại, như một bản giao hưởng êm đềm của tình yêu và tuổi trẻ.
***
Trong khi Long và Linh đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi ấy, cách đó không xa, dưới bóng cây cổ thụ lớn gần cổng sân vận động, một bóng người đang đứng lặng lẽ. Nguyễn Trọng Tùng, mặc chiếc áo khoác đen, ẩn mình trong màn đêm, ánh mắt sắc lạnh dõi theo hai người họ. Cậu ta đã đứng đó từ lúc đội Đỉnh Cao rời đi, và chứng kiến toàn bộ sự tương tác giữa Long và Linh.
Từng cử chỉ của họ, từng ánh mắt trao nhau, từng lời nói thì thầm, đều không thoát khỏi tầm nhìn của Tùng. Cậu ta thấy Long mỉm cười với Linh, thấy cái nắm tay nhẹ nhàng, thấy sự bình yên và hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt cả hai. Một cảm giác khó chịu, một sự ghen tị sâu sắc lại dâng lên trong lòng Tùng, cuộn xoáy như một cơn lốc.
"Mối quan hệ này... không thể để yên được." Tùng thầm nghĩ trong đầu, giọng nói nội tâm lạnh lẽo như chính làn gió đêm. Cậu ta siết chặt nắm đấm, ánh mắt chứa đầy sự toan tính và một ý chí muốn xen vào, muốn tạo ra sóng gió cho mối quan hệ vừa chớm nở kia. Long có thể là ngôi sao trên sân cỏ, có thể là người hùng trong mắt Linh và mọi người, nhưng Tùng tin rằng, không phải mọi thứ đều có thể giải quyết bằng tài năng và sự dũng cảm. Cậu ta sẽ tìm cách, sẽ tạo ra những thử thách, để chứng minh rằng tình yêu của Long và Linh không hề bền vững như họ vẫn nghĩ.
Tùng quay lưng lại, bước đi vào màn đêm, bóng dáng cậu ta hòa lẫn vào những mảng tối. Ánh mắt cậu ta vẫn còn vương vấn hình ảnh Long và Linh, nhưng giờ đây, nó đã chứa đựng một điều gì đó khác – một kế hoạch, một sự can thiệp. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi, những gam màu tối cũng có thể len lỏi vào, tạo nên những thử thách không ngờ. Và Tùng, cậu ta đã sẵn sàng để trở thành gam màu tối đó, sẵn sàng làm rung chuyển cái thế giới tưởng chừng như hoàn hảo của Long và Linh, trong trận chung kết sắp tới, và có thể là cả sau này nữa.