Rực rỡ thanh xuân
Chương 127

Vầng Hào Quang Sau Chiến Thắng: Bản Lĩnh Người Thuyền Trưởng

3909 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long thể hiện bản lĩnh lãnh đạo đỉnh cao không chỉ trên sân cỏ mà còn trong việc quản lý cảm xúc và tinh thần đồng đội sau chiến thắng kịch tính.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ tình cảm giữa Long và Linh thông qua những khoảnh khắc chia sẻ niềm vui, sự tự hào và sự quan tâm tinh tế giữa hai người.,Minh họa tầm ảnh hưởng của chiến thắng đến vị thế của Long và Linh trong trường, đồng thời gieo mầm cho những ánh mắt ghen tị và thách thức tiềm ẩn.,Hoàn thành sự kiện chính của arc: Cả nhóm bạn cùng Long và Linh tổ chức buổi ăn mừng chiến thắng tại quán ăn vặt vỉa hè, củng cố tình bạn bè và mối quan hệ giữa các nhân vật.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Minh Khôi, Vũ Thanh Lan, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Trọng Tùng, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Nguyễn Thành, Lê Duy
Mood: Triumphant, joyful, romantic, with an underlying hint of tension and anticipation.
Kết chương: [object Object]

Tiếng còi mãn cuộc vừa dứt, cả sân vận động Thiên Thanh như nổ tung. Một biển người đứng dậy, tiếng hò reo vang dội, hòa cùng tiếng trống kèn và những làn sóng người liên tục truyền từ khán đài này sang khán đài khác. Mùi cỏ non vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi mồ hôi mặn chát của những chiến binh vừa hoàn thành sứ mệnh và cả mùi hương của sự cuồng nhiệt lan tỏa khắp nơi. Trần Hoàng Long, trong giây phút vỡ òa đó, cảm thấy đôi chân mình như nhũn ra, nhưng một nguồn năng lượng vô hình, mạnh mẽ hơn cả thể lực đang cạn kiệt, dâng trào trong lồng ngực cậu. Cậu cảm thấy mệt rã rời, nhưng một niềm hạnh phúc dâng trào, lan tỏa khắp cơ thể. Ánh đèn sân vận động rực sáng, tạo nên một khung cảnh huy hoàng cho chiến thắng của họ. Mùi cỏ tươi, mùi mồ hôi chiến thắng, và mùi hương của sự cuồng nhiệt hòa quyện vào nhau.

Chưa kịp định thần, Long đã bị các đồng đội lao tới ôm chầm lấy. Nguyễn Thành và Lê Duy, hai cầu thủ chạy cánh lanh lợi, không ngừng vỗ lưng cậu, còn Hùng thì dùng sức mạnh của mình nhấc bổng Long lên, tung hô cậu như một người hùng giữa vòng vây của niềm vui. "Long! Cậu là người hùng! Cậu đã làm được! Chúng ta vô địch rồi!" Hùng hét lên, giọng khản đặc vì hò hét và xúc động, nhưng ánh mắt cậu ta thì rực sáng niềm tự hào. Long chỉ biết cười, nụ cười hiếm hoi nở rộ trên khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng, và để mặc cho các bạn tung hô mình. Cậu nhìn quanh, nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của Hoàng Minh Khôi, người đã cùng cậu trải qua biết bao pha bóng, nhìn thấy cả những giọt nước mắt hạnh phúc của Tuấn Anh, một tiền vệ thầm lặng nhưng luôn hết mình. Trong khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi, mọi áp lực đều tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết mãnh liệt của một tập thể đã cùng nhau chiến đấu và chiến thắng.

Ông Hùng, huấn luyện viên trưởng, với vẻ mặt rạng rỡ nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần có của một người thầy, bước đến tập hợp đội bóng. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của ông đứng sừng sững giữa các cầu thủ trẻ, ánh mắt chứa chan niềm tự hào. "Các cậu đã chơi một trận tuyệt vời! Đặc biệt là Long, bản lĩnh đội trưởng của cậu hôm nay đã cứu cả đội!" Ông nói, giọng dứt khoát nhưng ấm áp, từng lời như tiếp thêm sức mạnh cho các chàng trai trẻ. "Đừng bao giờ bỏ cuộc! Và hôm nay, các cậu đã chứng minh điều đó! Các cậu là nhà vô địch!" Long nhận được cái vỗ vai mạnh mẽ từ huấn luyện viên, cảm nhận được sự tin tưởng và tự hào mà ông dành cho mình. Cậu cúi đầu nhẹ, một hành động vừa thể hiện sự khiêm tốn, vừa là lời đáp lại không lời cho sự dẫn dắt của người thầy. Bản thân Long cũng cảm thấy một dòng nhiệt ấm áp chảy qua lồng ngực. Cậu đã không phụ lòng mong mỏi của mọi người, không phụ sự tin tưởng của ông Hùng, và quan trọng hơn, không phụ chính bản thân mình.

Giữa rừng người ồn ào, ánh mắt Long vẫn kiên định tìm kiếm một hình bóng quen thuộc trên khán đài. Và cậu tìm thấy cô. Linh đứng đó, gương mặt rạng rỡ, nước mắt lăn dài trên má vì xúc động và tự hào. Cô ấy không còn hô hào, mà chỉ đứng đó, đôi tay giơ cao vẫy chào Long, nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi. Khuôn mặt cô, dù ướt đẫm nước mắt, vẫn xinh đẹp nổi bật với đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi cong vút, và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Mái tóc dài đen óng ả giờ đây có chút rối bù nhưng vẫn toát lên vẻ hoạt bát, đáng yêu. Bên cạnh Linh là Thanh Lan và Thảo Mai, cả hai cũng đang cười rạng rỡ, vẫy tay không ngớt. Lan thì năng động, mái tóc ngắn ngang vai bay nhẹ trong gió, còn Mai thì nhỏ nhắn, ánh mắt đeo kính cũng ánh lên sự vui sướng tột độ.

Khoảnh khắc ấy, giữa biển người ồn ào, ánh mắt họ giao thoa. Một khoảnh khắc im lặng giữa bão tố âm thanh, nơi mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Ánh mắt Long và Linh truyền đi một thông điệp không lời về sự tin tưởng, sự ủng hộ, và một tình cảm sâu sắc đã được vun đắp qua bao thử thách. Đó không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà còn là sự khẳng định cho tình yêu đầu đời, rực rỡ như nắng Hạ Long của họ. Long khẽ gật đầu, một nụ cười ấm áp, mãn nguyện nở trên môi cậu – nụ cười mà chỉ Linh mới có thể khơi gợi. Cậu không nói gì, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc vinh quang này, và cảm nhận được ánh mắt của Linh vẫn đang dõi theo. Linh đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, đầy tự hào và hạnh phúc, đưa tay lên lau vội những giọt nước mắt. Cả hai đều biết, đây là một cột mốc quan trọng trong "rực rỡ thanh xuân" của họ, một khoảnh khắc sẽ được Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, ghi nhớ mãi mãi. Ánh nắng chiều vàng óng của Hạ Long dường như cũng đang chúc mừng họ, đổ dài trên thảm cỏ xanh mướt và những khuôn mặt rạng rỡ.

Hùng lao đến, ôm Long thật chặt, giọng cậu ta khản đặc vì hò hét: "Long! Cậu là người hùng! Cậu đã làm được! Chúng ta vô địch rồi!"

Long gật đầu nhẹ, một nụ cười ấm áp, mãn nguyện nở trên môi cậu – nụ cười mà chỉ Linh mới có thể khơi gợi. Cậu không nói gì, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc vinh quang này, và cảm nhận được ánh mắt của Linh vẫn đang dõi theo. Linh đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, đầy tự hào và hạnh phúc, đưa tay lên lau vội những giọt nước mắt. Cả hai đều biết, đây là một cột mốc quan trọng trong "rực rỡ thanh xuân" của họ, một khoảnh khắc sẽ được Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, ghi nhớ mãi mãi.

Từ một góc khuất trên khán đài, Nguyễn Trọng Tùng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Nụ cười hạnh phúc của Linh, ánh mắt đầy tin tưởng mà cô dành cho Long, và cả nụ cười hiếm hoi, ấm áp trên gương mặt Long – tất cả như những nhát dao cứa vào lòng Tùng. Ánh mắt cậu ta tối sầm lại, nắm chặt hai bàn tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Vẻ khó chịu và ghen tị lộ rõ, không thể che giấu. Cậu ta không thể chịu đựng được cảnh Long tỏa sáng, được cả sân vận động tung hô, và đặc biệt là ánh mắt ngưỡng mộ mà Linh dành cho cậu. "Chết tiệt! Chết tiệt cái thằng Long!" Tùng lầm bầm, giọng nói gần như bị nuốt chửng bởi tiếng hò reo cuồng nhiệt, nhưng vẫn chứa đựng sự căm phẫn sâu sắc. Thành công của Long, và sự gắn kết mạnh mẽ giữa Long và Linh trong thời khắc quan trọng nhất này, càng khẳng định tình cảm của họ, nhưng cũng có thể trở thành 'gót chân Achilles' khi đối mặt với những thử thách mới, và Tùng, với ánh mắt đầy khó chịu đó, chính là một trong số những thử thách ấy.

Đội bóng Ánh Dương cùng nhau tiến vào giữa sân, nơi chiếc cúp vô địch đang chờ đợi. Tiếng reo hò không ngớt khi Long và các đồng đội cùng nhau nâng cao chiếc cúp bạc lấp lánh dưới ánh đèn pha rực rỡ. Những khuôn mặt rạng rỡ, những giọt mồ hôi mặn chát, những cái ôm chặt chẽ – tất cả tạo nên một khoảnh khắc vinh quang không thể nào quên của tuổi trẻ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đã tìm thấy đỉnh cao của mình ngay tại Sân vận động Thiên Thanh này. Chiến thắng của Long và màn cổ vũ bùng nổ của Linh chắc chắn sẽ khiến mối quan hệ của họ trở nên tâm điểm chú ý của toàn trường, thu hút cả sự ngưỡng mộ lẫn những ánh mắt ghen tị và soi mói, đặc biệt là ánh mắt đầy khó chịu của Tùng, báo hiệu những hành động cạnh tranh hoặc gây rắc rối hơn từ cậu ta trong tương lai, nhằm phá vỡ sự gắn kết của Long và Linh. Niềm vui chiến thắng vỡ òa, nhưng sâu thẳm trong lòng Long, cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài. Hành trình của tình yêu, tình bạn và những ước mơ tuổi trẻ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến khoảnh khắc này, và sẽ tiếp tục chứng kiến những câu chuyện còn dang dở. Long cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng, không chỉ vì niềm vui chiến thắng mà còn vì hình ảnh Linh vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu, như một tia sáng dẫn lối. Cậu hiểu rằng, sau chiến thắng này, sẽ có nhiều ánh mắt hơn nữa dõi theo cậu và Linh, nhưng cậu tin, với sự gắn kết này, họ sẽ vượt qua tất cả.

***

Dòng người vẫn còn tấp nập nhưng đã vãn dần, không khí bắt đầu dịu xuống sau trận đấu. Hoàng hôn dần buông, nhuộm một vệt màu cam hồng rực rỡ trên nền trời phía Tây, hắt những vệt nắng cuối cùng lên những hàng cây xanh mát dọc lối thoát khỏi sân vận động Thiên Thanh. Tiếng còi xe cộ từ xa vọng lại, gió nhẹ thổi qua mang theo chút bụi đường, nhưng cũng làm dịu đi cái nóng hầm hập còn sót lại từ buổi chiều. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, tạo nên những vầng sáng mờ ảo, lung linh trong màn đêm đang dần buông xuống.

Long cùng Hùng và Khôi đi ra khỏi sân, trên người vẫn còn mặc bộ đồ thi đấu thấm đẫm mồ hôi, nhưng khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ. Vừa bước ra đến cổng, một vài phóng viên học đường, những người cầm máy ảnh và sổ ghi chép, cùng một đám đông người hâm mộ vẫn đang cố gắng tiếp cận các cầu thủ để chụp ảnh và phỏng vấn. Tiếng xì xào, tiếng gọi tên Long vang lên không ngớt. "Long ơi, cho em xin chữ ký!", "Đội trưởng Long, cậu có thể chia sẻ cảm xúc không?" Long, với bản năng của một đội trưởng, khẽ nhíu mày. Cậu không quen với sự chú ý quá mức này, nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh.

Từ phía sau, Long cảm nhận được sự xuất hiện của Linh và nhóm bạn. Cậu quay đầu lại, ánh mắt chạm phải ánh mắt Linh. Cô và Lan, Mai đang cố gắng len lỏi qua đám đông. Linh vẫn xinh đẹp như mọi khi, dù mái tóc có chút rối bời và đôi má vẫn còn ửng hồng vì xúc động. Ánh mắt cô vẫn lấp lánh niềm vui, nhưng cũng có chút ngại ngùng khi đối mặt với sự chú ý của mọi người. Không chần chừ, Long khẽ bước lùi lại, bằng một động tác tự nhiên, cậu đưa tay ra, đặt nhẹ lên lưng Linh, khẽ kéo cô về phía mình, tạo thành một hàng rào bảo vệ tự nhiên giữa cô và đám đông đang xô đẩy. Hơi ấm từ bàn tay Long truyền qua lớp áo mỏng, khiến Linh khẽ giật mình, rồi một cảm giác an toàn và dễ chịu bao trùm lấy cô. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ biết ơn.

"Cậu ổn chứ, Linh?" Long khẽ hỏi, giọng trầm ấm, đủ để chỉ mình cô nghe thấy giữa những tiếng ồn ào xung quanh. Cậu cúi xuống một chút, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ quan tâm chân thành.

Linh khẽ gật đầu, má cô lại càng ửng hồng hơn. "Mình ổn... Cậu đã làm rất tốt, Long. Cực kỳ xuất sắc." Giọng cô nhẹ nhàng, trong trẻo, chứa đựng sự ngưỡng mộ không thể giấu giếm. Cô cảm nhận được hơi ấm từ người bên cạnh, một cảm giác quen thuộc nhưng giờ đây lại thêm phần vững chãi.

Hùng, vẫn còn hăng máu chiến thắng, đi theo sau, nhìn Long và Linh với vẻ mặt tinh quái. "Tối nay chén chú chén anh ở quán ăn vặt chứ, Long? Kêu Linh và các hoa khôi cổ vũ đi cùng luôn!" cậu ta nói lớn, đủ để cả nhóm bạn nghe thấy. Khôi cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt vui vẻ. "Đúng rồi! Phải ăn mừng chứ! Thành, Duy, tất cả đi cùng luôn nhé!"

Linh nghe vậy, khẽ cười. Cô quay sang nhìn Lan và Mai, hai cô bạn cũng đang cười khúc khích. "Đi chứ! Mệt nhưng mà vui quá trời luôn!" Lan nói, giọng hào hứng. Mai, vẫn giữ vẻ điềm đạm, cũng khẽ mỉm cười. "Được thôi. Ăn mừng cho chiến thắng rực rỡ của các cậu."

Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu đồng ý. Cậu vẫn giữ tay trên lưng Linh, dẫn lối cho cô đi qua đám đông đang dần tan. Mỗi bước đi, Long đều chú ý đến những người xung quanh, đảm bảo rằng Linh không bị xô đẩy hay làm phiền. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi thấy cô an toàn bên cạnh mình. Cậu biết rằng, sau chiến thắng này, không chỉ cậu mà cả Linh cũng sẽ nhận được nhiều sự chú ý hơn. Ánh mắt Long khẽ lướt qua đám đông, nhận ra những ánh mắt ngưỡng mộ, tò mò, và cả những ánh mắt hơi soi mói. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những thách thức mới.

Từ một góc khuất gần đó, ẩn mình trong đám đông đang dần vãn, Nguyễn Trọng Tùng lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt hắn ta tối sầm lại khi thấy Long khẽ kéo Linh về phía mình, hành động tự nhiên và đầy bảo vệ ấy như một lời khẳng định về mối quan hệ giữa hai người. Tùng siết chặt nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn cảm thấy một cơn tức giận bùng lên trong lồng ngực. Hắn không thể chịu đựng được cảnh Long được tung hô như người hùng, và càng không thể chịu đựng được cảnh Linh luôn dành cho Long những ánh mắt đầy ngưỡng mộ và hạnh phúc như vậy. "Cái đồ giả tạo!" Tùng lầm bầm, giọng nói như tiếng nghiến răng. Hắn quay lưng bỏ đi, sự ghen tị và khó chịu hằn rõ trên khuôn mặt, mang theo ý nghĩ rằng hắn phải làm gì đó để phá vỡ cái sự gắn kết đáng ghét này. Ánh đèn đường mờ ảo hắt lên bóng lưng đơn độc của Tùng, tạo thành một cái bóng dài ngoằng và u ám, trái ngược hoàn toàn với không khí vui tươi, rạng rỡ của nhóm Long và Linh. Sự nổi bật của Long và Linh sau chiến thắng sẽ khiến họ trở thành tâm điểm của toàn trường, thu hút cả sự ngưỡng mộ lẫn những ánh mắt ghen tị. Ánh mắt đầy khó chịu của Tùng báo hiệu những hành động cạnh tranh hoặc gây rắc rối hơn từ cậu ta trong tương lai, nhằm phá vỡ sự gắn kết của Long và Linh. Mối quan hệ giữa Long và Linh ngày càng sâu sắc và công khai hơn, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn đến từ bên ngoài. Long cũng cảm nhận được điều đó, như một gánh nặng vô hình đặt lên vai cậu, nhưng khi nhìn Linh, cậu lại thấy mình đủ sức đối mặt với mọi thứ.

***

Đêm đã xuống hẳn, mang theo một làn gió mát mẻ, xua đi cái oi bức của ban ngày. Quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của Hạ Long, nơi có gian hàng di động đơn giản cùng vài bộ bàn ghế nhựa thấp lè tè, bây giờ đã chật kín chỗ. Tiếng chảo dầu xèo xèo, mùi nem chua rán thơm lừng, mùi phở bò nghi ngút hòa quyện với tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ qua lại và tiếng gọi món của cô chủ quán tạo nên một bản giao hưởng đường phố đặc trưng, náo nhiệt và đầy sức sống. Đây là địa điểm "tụ tập" yêu thích của đám bạn Long và Linh, nơi họ thường xuyên ghé sau những buổi học căng thẳng hay những trận đấu bóng rổ, bóng đá.

Cả nhóm bạn của Long và Linh đã tụ tập đầy đủ tại đây. Các cầu thủ vẫn còn nguyên bộ đồ thể thao, dù đã được phủi bớt bụi bẩn, còn các cô gái đội cổ vũ thì cũng vừa kịp thay sang những bộ quần áo đơn giản, thoải mái hơn. Không khí sôi nổi, tiếng cười nói giòn tan vang lên không ngớt. Hùng, với giọng nói lanh lảnh, đang khoa trương kể lại pha bóng quyết định của Long, còn Minh Khôi thì gật gù phụ họa, thêm thắt những chi tiết hài hước. "Pha đó Long chuyền như thần, không thì làm sao Khôi ghi bàn được!" Hùng vừa nói vừa vung tay múa chân, vẻ mặt đầy tự hào.

Long ngồi đối diện với Linh, không nói nhiều nhưng luôn chú ý lắng nghe mọi người. Cậu chỉ khẽ mỉm cười khi nghe những lời khen ngợi dành cho mình. "Là công sức của cả đội thôi." Long nói, giọng trầm ấm, nhưng ánh mắt cậu lại hướng về phía Linh, người đang cười rạng rỡ khi nghe Hùng kể chuyện. Cậu thích nhìn cô cười, nụ cười của cô như ánh nắng, xua tan mọi mệt mỏi trong cậu.

Linh, ngồi cạnh Thảo Mai và Thanh Lan, cũng đang hào hứng kể lại màn cổ vũ "điệu nhảy của niềm tin" mà họ đã cùng nhau thực hiện. "Lúc đó, tim mình cứ đập thình thịch, sợ không kịp thời gian, nhưng mà nhìn các cậu kiên cường trên sân, tụi mình tự nhiên có thêm sức mạnh!" Linh nói, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn vàng của quán. Cô quay sang nhìn Long, ánh mắt đầy tinh nghịch. "Màn cổ vũ của tụi mình cũng tiếp thêm sức mạnh cho cậu đúng không?"

Long đáp lại ánh mắt Linh, khóe môi khẽ cong lên. "Rất nhiều. Cảm ơn cậu." Cậu nói, giọng chân thành, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, họ đã hiểu nhau.

Lan huých nhẹ vào tay Linh. "Thấy chưa? Tớ đã bảo mà! Ánh mắt của Linh là thần dược của Long đó!" cô nói đùa, khiến cả nhóm bật cười. Mai, nhỏ nhẹ hơn, cũng khẽ mỉm cười. "Đúng là có tác dụng thật. Nhìn Long có động lực hẳn."

Món ăn được dọn ra, những đĩa nem chua rán giòn rụm, những tô phở nóng hổi, những ly trà sữa đầy màu sắc. Hương thơm của đồ ăn vỉa hè lan tỏa, kích thích vị giác của tất cả mọi người. Cả nhóm cùng nâng ly (trà sữa/nước ngọt) chúc mừng chiến thắng. "Vì đội Ánh Dương!" Hùng hô lớn, mọi người cùng đồng thanh hưởng ứng. Long cũng nâng ly của mình lên, chạm nhẹ vào ly của Linh.

Trong lúc mọi người đang ăn uống rôm rả, Long vẫn giữ thói quen quan tâm tinh tế của mình. Cậu gắp một miếng nem chua rán vừa chín tới, đặt vào bát của Linh. "Ăn đi. Chắc cậu đói lắm rồi."

Linh hơi bất ngờ, rồi cô mỉm cười rạng rỡ. "Cảm ơn cậu, Long." Cô nhìn miếng nem trong bát, rồi lại ngước nhìn Long. Ánh mắt họ chạm nhau, đong đầy sự thấu hiểu và hạnh phúc. Cả hai đều cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong tim. Đây là những khoảnh khắc giản dị nhưng vô cùng quý giá, là minh chứng cho tình cảm của họ đang ngày càng sâu sắc và gắn bó.

Cuộc trò chuyện tiếp tục xoay quanh trận đấu, những pha bóng đẹp mắt, những tình huống kịch tính, và cả những kỷ niệm vui vẻ của đội cổ vũ. Long không tham gia nhiều vào việc kể chuyện, nhưng cậu luôn là người lắng nghe chăm chú nhất. Cậu nhìn các bạn cười nói, nhìn Linh rạng rỡ, và cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Chiến thắng này không chỉ mang lại chiếc cúp vô địch, mà còn củng cố thêm tình bạn bè, và đặc biệt là tình cảm giữa cậu và Linh. Cậu biết rằng, sau đêm nay, mối quan hệ của họ sẽ trở thành tâm điểm của toàn trường. Sẽ có những lời bàn tán, những ánh mắt tò mò, và cả những ánh mắt ghen tị. Ánh mắt đầy khó chịu của Tùng vẫn còn ám ảnh cậu, như một dự cảm về những sóng gió sắp tới. Nhưng khi nhìn Linh đang cười vui vẻ bên cạnh, Long cảm thấy mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng cũng mạnh mẽ, cuốn trôi đi mọi lo âu, chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hạnh phúc.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến những khoảnh khắc đẹp đẽ này. Tiếng chảo dầu xèo xèo, tiếng cười nói rộn ràng, và ánh mắt thấu hiểu của Long và Linh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh thanh xuân rực rỡ và đầy hứa hẹn. Cả hai đều không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng trong khoảnh khắc này, họ chỉ biết tận hưởng niềm hạnh phúc giản dị, tin tưởng vào nhau và vào "rực rỡ thanh xuân" mà họ đang cùng nhau tạo nên. Họ biết rằng, dù có bất cứ thử thách nào ập đến, họ sẽ cùng nhau vượt qua, như cách họ đã cùng nhau giành chiến thắng trên sân cỏ Thiên Thanh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ