Rực rỡ thanh xuân
Chương 128

Hồi Ức Hạnh Phúc và Ánh Mắt Diệu Kỳ

3004 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc niềm vui chiến thắng và sự tự hào mà Long và Linh chia sẻ, củng cố mối liên kết tình cảm của họ sau trận đấu.,Làm rõ tác động của chiến thắng lên nhận thức của Long về bản thân và vai trò lãnh đạo, cũng như sự tin tưởng và ngưỡng mộ của Linh vào Long.,Bắt đầu giai đoạn 'falling_action' bằng cách cho Long và Linh giải tỏa những cảm xúc dồn nén sau trận đấu, đồng thời cảm nhận những áp lực mới từ sự chú ý của mọi người.,Gieo mầm những dấu hiệu về sự nổi bật của cặp đôi và những ánh mắt ghen tị sẽ xuất hiện sau này, phù hợp với tiến độ 83% của Arc.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, tự hào, có chút hoài niệm và dự cảm.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chảo dầu xèo xèo, tiếng cười nói rộn ràng, và ánh mắt thấu hiểu của Long và Linh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh thanh xuân rực rỡ và đầy hứa hẹn. Cả hai đều không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng trong khoảnh khắc này, họ chỉ biết tận hưởng niềm hạnh phúc giản dị, tin tưởng vào nhau và vào "rực rỡ thanh xuân" mà họ đang cùng nhau tạo nên. Họ biết rằng, dù có bất cứ thử thách nào ập đến, họ sẽ cùng nhau vượt qua, như cách họ đã cùng nhau giành chiến thắng trên sân cỏ Thiên Thanh.

Đêm đã về khuya, những con phố Hạ Long dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh đèn vàng hắt hiu từ những ngọn đèn đường và tiếng sóng biển rì rào vỗ nhẹ vào bờ. Long nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn phòng nhỏ ở khu tập thể cũ kỹ, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng tâm trí cậu lại một lần nữa sống lại từng khoảnh khắc của trận đấu định mệnh ấy. Tiếng còi mãn cuộc vẫn còn vang vọng, không phải trong tai, mà trong sâu thẳm tâm hồn cậu, như một bản hòa ca chiến thắng bất diệt. Toàn bộ Sân vận động Thiên Thanh như nổ tung trong một biển người reo hò, một cơn lốc của cảm xúc vỡ òa. Cậu cảm nhận lại cái ôm siết chặt từ Việt Hùng, từ Minh Khôi, từ những đồng đội đã cùng cậu đổ mồ hôi, nước mắt trên sân cỏ. Tiếng hô vang “Ánh Dương vô địch! Ánh Dương vô địch!” dường như vẫn còn rung chuyển lồng ngực cậu.

Nhưng trong tất cả những âm thanh cuồng nhiệt và những cái ôm xiết ấy, thứ ám ảnh cậu nhất, và cũng là thứ khiến trái tim cậu bùng cháy mãnh liệt nhất, chính là ánh mắt. Ánh mắt rạng rỡ, đầy tự hào của Linh từ khán đài. Cậu vẫn nhớ như in, ngay sau khi tiếng còi kết thúc vang lên, khi đồng đội vẫn còn đang tung hô cậu giữa sân, ánh mắt cậu đã vô thức tìm kiếm cô giữa hàng ngàn gương mặt đang vui sướng vỡ òa. Và rồi, cậu đã thấy cô. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn sân vận động, và trong khoảnh khắc ấy, không còn khoảng cách nào giữa sân cỏ rộng lớn và khán đài cao vời. Chỉ có ánh mắt của cậu và ánh mắt của cô giao thoa, tạo nên một sự gắn kết không lời, một niềm hạnh phúc bùng nổ trong lồng ngực. Cậu biết, chiến thắng này không chỉ là của riêng đội bóng, không chỉ là của riêng cậu, mà còn là của cô. Chính cô và những người bạn cổ vũ của cô đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu trong những giây phút tưởng chừng như kiệt sức nhất.

Long khẽ mỉm cười một mình, bàn tay vô thức chạm lên ngực, nơi trái tim cậu vẫn còn đập những nhịp đập hân hoan. Cậu mở mắt, nhìn lên trần nhà đã ngả màu thời gian, những mảng vôi bong tróc hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Căn phòng cũ kỹ, giản dị, nhưng đêm nay lại tràn ngập một thứ cảm xúc diệu kỳ, ngọt ngào đến lạ. "Linh... Em đã ở đó. Cảm ơn em," cậu thầm thì, giọng trầm ấm, dù không một ai có thể nghe thấy. Cậu không phải là người giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt và cử chỉ của cậu luôn chứa đựng sự chân thành sâu sắc nhất. Cậu hiểu rằng, Linh cũng không cần những lời nói sáo rỗng. Cô hiểu cậu, và cậu cũng hiểu cô. Niềm tin mà cô đặt vào cậu, sự cổ vũ không ngừng nghỉ ấy, đã là động lực lớn nhất.

Tiếng reo hò của đám đông vẫn vang vọng trong tâm trí Long, xen lẫn tiếng tim cậu đập đều đặn, mạnh mẽ. Cậu nghĩ về những ngày tháng tập luyện vất vả, những trận đấu căng thẳng, những vết thương và cả những thất bại. Nhưng tất cả dường như đều được đền đáp xứng đáng trong khoảnh khắc vinh quang đêm qua. Và quan trọng hơn, cậu có Linh ở bên cạnh, dõi theo, tin tưởng. Cậu nhớ lại lời nói của Hùng ở quán ăn vặt, về "nàng thơ" của đội cổ động viên. Cậu biết đó chỉ là lời trêu chọc, nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu thừa nhận Hùng đã đúng. Linh chính là nàng thơ của cậu, là nguồn cảm hứng bất tận. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy phấn khích. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng cũng mạnh mẽ, cuốn trôi đi mọi lo âu, chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hạnh phúc. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến một đêm tuyệt vời như thế. Long khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự mãn nguyện. Cậu nhắm mắt lại, để những cảm xúc ngọt ngào ấy ru mình vào giấc ngủ. Sáng mai, mọi thứ sẽ khác. Sáng mai, cậu sẽ phải đối mặt với những ánh mắt ngưỡng mộ, và cả những ánh mắt ghen tị. Nhưng cậu tin, với Linh ở bên, cậu sẽ đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai trong xanh, rực rỡ như tô điểm thêm cho một ngày mới tràn đầy hy vọng. Những tia nắng vàng ươm xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, nhảy nhót trên bức tường màu kem trong căn phòng của Ngọc Linh. Cô ngồi bên bàn học, trước mặt là cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" được mở ra. Từng nét chữ mềm mại, nắn nót của cô lướt trên trang giấy trắng tinh, như đang chép lại từng nhịp đập của trái tim. Mùi giấy sách mới hòa quyện với mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên bàn, tạo nên một không gian bình yên, thơ mộng.

"Tiếng còi mãn cuộc... một âm thanh không thể nào quên," Linh khẽ thì thầm, bàn tay vẫn không ngừng viết. "Long, anh đã làm được! Em tự hào về anh rất nhiều. Ánh mắt anh... nó đã nói lên tất cả." Cô dừng lại một chút, khẽ gạch chân dưới hai chữ "Ánh mắt anh", má hơi ửng hồng. Hình ảnh Long đứng giữa sân cỏ, vầng hào quang của người chiến thắng rực rỡ bao quanh, vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cô. Cậu cao lớn, mạnh mẽ, và trong khoảnh khắc ấy, cậu tỏa sáng hơn bất cứ ai. Cô nhớ lại cảm giác tự hào mãnh liệt, một dòng điện chạy dọc sống lưng khi ánh mắt họ chạm nhau giữa biển người reo hò. Đó không chỉ là niềm vui chiến thắng của đội bóng, mà còn là một sự xác nhận không lời về mối liên kết đặc biệt giữa họ.

Cô tiếp tục viết, mô tả cảm xúc của mình khi nhìn thấy Long ghi bàn, khi cậu được đồng đội tung hô. Cô viết về sự ngưỡng mộ không chỉ đối với tài năng bóng đá của cậu, mà còn về bản lĩnh, sự trầm tĩnh và tinh thần lãnh đạo của Long. Cậu không kiêu ngạo, không khoa trương, mà luôn khiêm tốn và biết nghĩ cho tập thể. "Anh xứng đáng với mọi lời khen ngợi. Em đã luôn tin tưởng vào anh, Long," cô viết, rồi khẽ cười khúc khích. Cô vẫn nhớ như in lời trêu chọc của Thanh Lan ở quán ăn vặt, rằng ánh mắt của cô là "thần dược" của Long. Cô không biết có phải vậy không, nhưng cô biết, cô luôn muốn cậu biết rằng cô ở đây, luôn ủng hộ cậu.

Điện thoại của Linh rung lên liên tục. Cô đặt bút xuống, với lấy chiếc điện thoại. Màn hình hiện lên hàng loạt tin nhắn từ Mai và Lan.

Mai (tin nhắn): "Linh ơi, cậu và Long đúng là tâm điểm của trường luôn đó! Sáng nay đi học ai cũng nói về hai cậu hết trơn!"

Lan (tin nhắn): "Trời ơi Linh! Tớ vừa nghe mấy đứa khối dưới bàn tán, chúng nó còn ghép ảnh cậu với Long nữa cơ! Couple Ánh Dương đó nha!"

Linh đọc tin nhắn mà vừa buồn cười vừa hơi ngượng ngùng. Cô biết sẽ có chuyện này xảy ra, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế. Cô khẽ lắc đầu, rồi nhanh chóng trả lời tin nhắn của bạn.

Linh: "Trời ơi hai bà, có gì đâu mà làm quá lên thế! Cả đội chiến thắng mà!"

Mai: "Không đâu Linh ơi, người ta chỉ nói về 'người hùng sân cỏ' và 'nữ thần cổ vũ' thôi à."

Lan: "Đúng đó! Mà công nhận, Long hôm qua nhìn ngầu dã man! Trai tài gái sắc thế này thì ai mà không ngưỡng mộ cho được!"

Linh lại cười tủm tỉm, má càng đỏ hơn. Cô nhìn lại cuốn sổ tay, dòng chữ Long mà cô vừa viết vẫn còn đó, như một lời khẳng định cho những rung động đang lớn dần trong trái tim cô. Cô biết, sau đêm qua, mối quan hệ của cô và Long sẽ không còn như trước nữa. Mọi thứ sẽ trở nên công khai hơn, và cũng sẽ có nhiều ánh mắt dõi theo hơn. Cô cảm thấy một chút lo lắng, nhưng niềm hạnh phúc và sự tự hào dành cho Long đã lấn át tất cả. Cô tin rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, cô và Long sẽ cùng nhau vượt qua. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng cũng mạnh mẽ, cuốn trôi đi mọi lo âu, chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hạnh phúc. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang dần mở ra một chương mới trong câu chuyện của họ. Cô khẽ gập cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận vào ngăn kéo bàn học, như cất giữ một bí mật ngọt ngào của riêng mình. Mùi phấn bảng và giấy sách mới từ cuốn sổ vẫn còn vương vấn, nhắc nhở cô về một "rực rỡ thanh xuân" đang diễn ra.

***

Sáng hôm sau, trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một không khí khác lạ. Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, nhưng thay vì những tiếng hò reo náo nhiệt như thường lệ, cả hành lang dường như sôi động hơn hẳn bởi những tiếng xì xào bàn tán, những ánh mắt tò mò đổ dồn vào một vài gương mặt quen thuộc. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những ô cửa sổ lớn của dãy phòng học cũ, tô điểm cho những bức tường gạch pha màu thời gian một vẻ đẹp hoài cổ, nhưng không thể che giấu đi sự rộn ràng, tươi mới của tuổi trẻ. Mùi phấn bảng và giấy sách mới từ các lớp học hòa quyện cùng mùi hoa sữa thoang thoảng từ sân trường, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của mùa tựu trường.

Long bước ra khỏi lớp, vai vác chiếc cặp sách quen thuộc. Cậu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách, có một sự rạng rỡ khác lạ. Cậu cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn về phía mình, những tiếng thì thầm "Long đó!", "Người hùng của đội bóng Ánh Dương!", nhưng cậu chỉ khẽ mỉm cười, rồi tiếp tục bước đi. Cậu không phải là người thích sự nổi tiếng, nhưng cậu hiểu rằng chiến thắng đêm qua đã mang lại điều đó.

Đang đi giữa dòng người học sinh, Long bất chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc phía cuối hành lang. Linh đang đứng cùng Thảo Mai và Thanh Lan, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cậu không biết tại sao, nhưng chân cậu dường như tự động bước về phía cô. Ánh mắt ấm áp khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày của Long chạm vào ánh mắt của Linh. Khoảnh khắc ấy, mọi tiếng ồn ào xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại hai người họ, trao nhau ánh mắt hạnh phúc và tự hào một cách tự nhiên.

Long tiến lại gần, giọng nói trầm ấm đầy chân thành vang lên giữa hành lang: “Cảm ơn em, Linh. Màn cổ vũ của em đã tiếp thêm sức mạnh rất nhiều cho cả đội.” Cậu không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Đôi mắt cậu nhìn thẳng vào cô, ánh lên một sự tin tưởng và trìu mến không thể che giấu.

Linh hơi đỏ mặt, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định đáp lại. Cô biết cậu không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nên lời cảm ơn của cậu càng khiến cô cảm thấy ấm áp. “Anh đã rất tuyệt, Long! Em… em tự hào về anh. Anh xứng đáng với chiến thắng này.” Cô nói, giọng trong trẻo, và trong ánh mắt cô là sự ngưỡng mộ không hề che giấu. Cô muốn nói nhiều hơn nữa, muốn kể cho cậu nghe về những cảm xúc vỡ òa của cô đêm qua, nhưng những lời nói dường như nghẹn lại ở cổ họng, chỉ còn lại ánh mắt thay lời muốn nói.

Đúng lúc đó, Phan Việt Hùng đi ngang qua, vỗ mạnh vào vai Long, khiến cậu hơi giật mình. “Đội trưởng Long của chúng ta hôm nay có vẻ ‘phong độ’ hơn hẳn nhỉ?” Hùng cười toe toét, đôi mắt híp lại, rồi liếc nhìn Linh đầy ẩn ý. “Có khi nào là nhờ ‘nàng thơ’ của đội cổ động viên không?” Cả Lan và Mai đều bật cười trước lời trêu chọc của Hùng.

Lan hào hứng tiếp lời: “Đúng là như vậy đó Hùng! Ánh mắt của Linh là doping tinh thần cho Long mà!”

Mai, nhỏ nhẹ hơn, cũng khẽ mỉm cười: “Dù sao thì chiến thắng cũng là công sức của cả đội và sự cổ vũ của mọi người. Nhưng đúng là ánh mắt của Linh có sức mạnh đặc biệt thật.”

Long khẽ cười, không phủ nhận lời Hùng. Cậu khẽ chạm nhẹ vào vai Linh, một cử chỉ rất tự nhiên, như một lời động viên, một lời an ủi giữa sự chú ý của mọi người. Linh giật mình, rồi nở một nụ cười thật tươi. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cậu truyền sang vai cô, xua đi chút bối rối ban đầu.

Xung quanh, những tiếng xì xào bàn tán vang lên rõ hơn. "Đúng là cặp đôi vàng của trường mình!", "Long với Linh đẹp đôi quá!", "Trời ơi, tình yêu học trò đẹp như phim ấy!" Những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tò mò đổ dồn về phía họ. Nhưng không phải tất cả đều là ánh mắt thiện chí.

Ở một góc khuất, phía sau gốc cây bàng cổ thụ rợp bóng mát, Nguyễn Trọng Tùng đứng đó, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng cử chỉ của Long và Linh. Khuôn mặt cậu ta thoáng qua một vẻ khó chịu, ẩn chứa sự ghen tị không thể che giấu. Bàn tay Tùng nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu ta vốn dĩ đã không ưa Long, nay lại thấy Long và Linh ngày càng gắn bó, trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, điều đó càng khiến ngọn lửa đố kỵ trong lòng cậu ta bùng lên mạnh mẽ.

“Cái vầng hào quang đó… sẽ không giữ được mãi đâu, Long,” Tùng thầm thì, giọng nói đầy sự nghiến răng, như một lời nguyền rủa. Ánh mắt cậu ta lướt qua Linh, rồi dừng lại ở Long, chứa đầy sự tính toán và cay độc. Cậu ta biết, sau chiến thắng này, Long và Linh sẽ trở thành tâm điểm của toàn trường, thu hút cả sự ngưỡng mộ lẫn những ánh mắt ghen tị và soi mói. Và cậu ta, Tùng, sẽ không để yên cho họ tận hưởng vầng hào quang đó. Mối quan hệ giữa Long và Linh ngày càng sâu sắc và công khai hơn trong mắt mọi người, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những con sóng ngầm có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tùng. Học sinh bắt đầu tản ra, trở về lớp học của mình. Long và Linh cũng từ biệt Hùng, Mai, Lan để trở về lớp. Cậu và cô, những ngôi sao của trường Ánh Dương, đang bước đi trên con đường rực rỡ của tuổi thanh xuân, không biết rằng, đằng sau những ánh mắt ngưỡng mộ kia, có những hiểm họa đang chực chờ, sẵn sàng thử thách tình yêu đầu đời của họ. Nhưng trong khoảnh khắc này, họ chỉ có nhau, chỉ có niềm hạnh phúc và sự tự hào bừng sáng như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời. Họ biết rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau vượt qua, như cách họ đã cùng nhau giành chiến thắng trên sân cỏ Thiên Thanh, kiên cường và đầy tin yêu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ