Rực rỡ thanh xuân
Chương 130

Hương Vị Chiến Thắng và Những Ánh Mắt Đầu Tiên

3150 từ
Mục tiêu: Khắc họa không khí vui vẻ, sôi động của buổi liên hoan ăn mừng chiến thắng của đội bóng và hội cổ động viên.,Làm nổi bật Long và Linh như tâm điểm của sự chú ý, củng cố vị thế 'cặp đôi đặc biệt' của họ trong mắt bạn bè.,Phát triển tình cảm Long - Linh thông qua những tương tác ấm áp, công khai hơn trong một môi trường xã hội.,Gieo mầm những chi tiết báo hiệu sự ghen tị và áp lực từ bên ngoài sẽ gia tăng, đặc biệt từ Nguyễn Trọng Tùng, chuẩn bị cho các xung đột tiếp theo.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Vui vẻ, lãng mạn, ấm áp, nhưng có chút cảnh giác và dự cảm về những thử thách sắp tới.
Kết chương: [object Object]

Tiếng trống trường tan giờ chiều đã vang lên từ lâu, nhưng dư âm của buổi chào cờ đặc biệt sáng nay vẫn còn lan tỏa khắp các hành lang, góc sân trường Ánh Dương. Hình ảnh Long và Linh nắm tay nhau, sánh bước giữa tiếng reo hò của hàng ngàn bạn bè, đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất, một câu chuyện tình yêu học trò đẹp như mơ mà bất cứ ai cũng khao khát. Nhưng sau những giờ học căng thẳng, sau những ánh mắt ngưỡng mộ và cả những lời thì thầm bàn tán, Long và Linh cùng nhóm bạn thân thiết của mình đã hẹn nhau tại một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc, nơi họ thường tụ tập sau những trận bóng hay những buổi ôn bài khuya. Đây không chỉ là một bữa ăn đơn thuần, mà là một buổi liên hoan ăn mừng chiến thắng vang dội của đội bóng và cũng là dịp để hội cổ động viên cùng chung vui, đặc biệt là để chúc mừng "cặp đôi vàng" của trường.

Đèn đường vừa kịp thắp sáng, hắt ánh vàng yếu ớt xuống con phố bắt đầu lên đèn. Quán ăn vặt nằm nép mình bên một con hẻm nhỏ, với những bộ bàn ghế nhựa đủ màu sắc được xếp la liệt trên vỉa hè, tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp, thân thuộc đến lạ. Mái che bạt cũ kỹ loang lổ bởi mưa nắng, dưới đó, vài chiếc bóng đèn sợi đốt treo lủng lẳng tỏa ra ánh sáng ấm áp, mơ hồ. Tiếng chảo dầu xèo xèo không ngớt từ gian bếp nhỏ đặt phía ngoài, hòa cùng mùi thơm nức mũi của nem chua rán, bánh khoai, bánh chuối chiên lan tỏa khắp không gian, khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải nuốt nước miếng. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa giòn tan, tiếng xe cộ vội vã lướt qua trên đường lớn, tất cả tạo nên một bản hòa tấu ồn ào nhưng đầy sức sống, một bầu không khí rất đỗi Hạ Long về đêm.

Long và Linh ngồi ở vị trí trung tâm, chiếc bàn nhựa nhỏ bé dường như được ưu ái đặt ở góc đẹp nhất của quán, ngay dưới ánh đèn sáng nhất. Bên cạnh họ là Phan Việt Hùng, gương mặt bầu bĩnh híp lại vì cười, tay không ngừng lướt điện thoại để chụp ảnh "tư liệu". Đối diện là Hoàng Thảo Mai với vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt sáng thông minh sau gọng kính vẫn ánh lên sự tinh nghịch, và Vũ Thanh Lan, năng động và hoạt bát, không ngừng nói cười. Các thành viên khác của đội bóng như Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy cũng đã có mặt đông đủ, tạo thành một vòng tròn lớn xung quanh hai nhân vật chính. Bàn ăn chật kín những đĩa đồ ăn nóng hổi: nem rán vàng ruộm, khoai tây chiên giòn tan, xiên que nướng thơm lừng, và cả những cốc trà tắc mát lạnh, những ly nước ngọt đủ màu sắc.

Long, vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, nhưng khóe môi cậu ấy lại ẩn chứa một nụ cười nhẹ, ấm áp, một nụ cười mà chỉ những người bạn thân thiết mới nhận ra. Cậu ấy cảm nhận được ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình và Linh, nhưng hôm nay, cảm giác ấy không còn là sự khó chịu hay bối rối nữa. Thay vào đó là một niềm hạnh phúc lạ lùng, một sự tự hào thầm kín. Bàn tay cậu ấy đặt hờ hững trên đùi, thỉnh thoảng khẽ chạm vào tay Linh đang đặt cạnh bên, một cử chỉ vô thức nhưng đầy quan tâm.

Linh thì khác hẳn. Cô nàng xinh đẹp xuất sắc của trường Ánh Dương hôm nay vẫn rạng rỡ như mọi khi, nhưng trên khuôn mặt trắng hồng lại điểm thêm chút ửng đỏ dễ thương. Mỗi khi có ai đó trêu ghẹo, cô lại khẽ cúi đầu, giấu đi nụ cười hạnh phúc không kìm nén được. Trái tim cô vẫn còn đập loạn nhịp khi nhớ về khoảnh khắc Long nắm tay cô trước toàn trường sáng nay. Cảm giác được cậu ấy công khai, được cậu ấy bảo vệ, thật sự là một điều ngọt ngào hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng. Cô liếc nhìn Long, thấy ánh mắt cậu ấy vẫn kiên định và ấm áp, một sự yên tâm tràn ngập trong lòng.

Phan Việt Hùng đứng bật dậy, cầm một ly trà tắc trong tay, giọng nói lanh lảnh vang vọng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Nào, nào, cả nhà ơi! Trật tự trật tự! Cho tôi xin một phút ạ!" Cậu bạn vỗ tay bôm bốp, gương mặt bầu bĩnh híp lại vì cười, trông cực kỳ hóm hỉnh. Khi mọi ánh mắt đã đổ dồn về phía mình, Hùng hắng giọng, làm ra vẻ trịnh trọng. "Hôm nay, chúng ta có mặt ở đây không chỉ để ăn mừng chiến thắng vang dội của đội bóng thân yêu, mà còn để chúc mừng một cặp đôi 'gây chấn động' toàn trường, phá vỡ mọi định luật vật lý về độ lạnh lùng của đội trưởng chúng ta!"

Cả nhóm bạn cười ồ lên, riêng Long chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn Hùng như muốn nói "cậu lại bắt đầu rồi đấy!". Linh thì đỏ bừng mặt, đưa tay che mặt giả vờ ngại ngùng.

Hùng tiếp tục, giọng điệu ngày càng phấn khích. "Nào, nâng ly cho đội trưởng Long của chúng ta – người hùng sân cỏ, và nàng thơ cổ vũ Lê Ngọc Linh – người đã tiếp thêm sức mạnh thần kỳ cho đội bóng! Một pha kiến tạo đỉnh cao cả trong lẫn ngoài sân cỏ, phải không anh em?"

"Đúng rồi!" Hoàng Minh Khôi, chàng cầu thủ năng động, cao ráo, hưởng ứng ngay lập tức. "Đội trưởng Long hôm nay không chỉ là cầu thủ hay nhất mà còn là anh hùng của cả trường!"

Nguyễn Thành, với vẻ ngoài thể thao và mạnh mẽ, cũng giơ cao ly nước ngọt. "Tuyệt vời, Long! Cậu đã làm được điều mà cả trường chờ đợi bấy lâu nay!"

"Chúc mừng đội trưởng! Chúc mừng Linh!" Tiếng cụng ly nước ngọt vang lên lách tách, tiếng reo hò, tiếng vỗ tay bôm bốp hòa vào không khí ồn ào của quán ăn. Ai nấy đều vui vẻ, nhiệt tình chúc mừng cặp đôi. Long khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng thật sự ấm áp, cậu ấy giơ ly nước ngọt lên đáp lại lời chúc của mọi người. Ánh mắt cậu ấy tìm đến Linh, cô nàng cũng đang nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm hạnh phúc. Cả hai cùng cụng ly nhẹ nhàng, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao điều không nói nên lời. Linh vẫn cố gắng che giấu nụ cười rạng rỡ của mình, nhưng khóe mắt cong cong, đôi môi hé nở đã phản bội cô. Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay Long, dù chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng đủ để trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cả không gian quán vỉa hè bỗng chốc trở nên lãng mạn hơn bao giờ hết, rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ.

***

Buổi liên hoan tiếp diễn trong không khí náo nhiệt và vui vẻ. Những đĩa đồ ăn cứ vơi đi rồi lại được thêm đầy, những câu chuyện, những tiếng cười không ngớt. Mùi thơm của đồ chiên rán vẫn quẩn quanh, trộn lẫn với mùi trà tắc thanh mát, tạo nên một hương vị đặc trưng của những buổi tụ tập bạn bè tuổi học trò. Trời đã tối hẳn, gió đêm bắt đầu thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của biển, nhưng không khí xung quanh Long và Linh thì vẫn luôn ấm áp, thân mật.

Các lời trêu ghẹo bắt đầu dồn dập hơn, chủ yếu nhắm vào mối quan hệ "đặc biệt" của Long và Linh. Phan Việt Hùng vẫn là kẻ chủ mưu chính, không ngừng nghĩ ra những câu đùa hóm hỉnh. "Này, Long, cậu thấy không? Từ ngày có Linh cổ vũ, cậu đá bóng lên chân hẳn! Mà không chỉ đá bóng đâu nhé, cả cái sự 'lạnh lùng' của cậu cũng tan chảy như kem trước nắng Hạ Long luôn rồi!" Hùng nói, rồi cười phá lên, kéo theo cả nhóm bạn.

Long chỉ khẽ nhíu mày, nhưng không hề phản bác. Thậm chí, cậu ấy còn khẽ cong môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. Cậu ấy đã không còn quá khép kín như trước, đặc biệt là khi ở bên cô. Sự bối rối ban đầu đã dần nhường chỗ cho một sự tự nhiên, một niềm vui được thể hiện tình cảm của mình một cách công khai hơn.

"Đúng đấy, Long!" Thanh Lan hưởng ứng nhiệt tình, cô nàng năng động và hòa đồng này không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để "đẩy thuyền". "Linh ơi, nay có người bảo vệ rồi, không ai dám bắt nạt nữa nhé! Ai mà dám động vào Linh thì cứ nói với đội trưởng Long một tiếng là biết tay ngay!" Lan vừa nói vừa nháy mắt với Linh.

Linh lại đỏ mặt, cô khẽ đánh nhẹ vào vai Lan, nhưng nụ cười trên môi thì không thể giấu được. Cô cảm thấy ấm áp vô cùng trước sự quan tâm của bạn bè và đặc biệt là sự bảo vệ thầm lặng từ Long. Cảm giác tin tưởng vào cậu ấy ngày càng lớn mạnh trong lòng cô.

Long, thấy Linh ngại ngùng, liền đưa tay ra, nhẹ nhàng gắp một miếng nem rán vàng ruộm, nóng hổi vào đĩa của cô. "Em ăn nhiều vào, hôm nay cổ vũ mệt rồi." Giọng cậu ấy trầm ấm, dịu dàng, chỉ đủ để Linh và những người ngồi gần nghe thấy. Cử chỉ ấy tuy nhỏ nhưng lại đầy tinh tế, thể hiện sự quan tâm chu đáo của cậu ấy. Bàn tay Long khẽ lướt qua mái tóc dài của Linh, vén gọn vài sợi tóc con vương trên trán cô, một cách tự nhiên như thể đó là điều cậu ấy vẫn thường làm.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn lấp lánh. Cô thấy rõ sự dịu dàng trong ánh mắt cậu ấy. "Long đừng chiều em quá, mọi người lại trêu đấy," cô khẽ nói, nhưng giọng điệu không hề trách móc, mà tràn đầy sự hạnh phúc. Cô biết, trong sâu thẳm, cô rất thích được cậu ấy chiều chuộng như vậy.

"Trêu thì cứ trêu thôi!" Hùng lại chen vào, "Yêu nhau thì cứ thể hiện ra, ngại gì! Thanh xuân mà, phải rực rỡ chứ!"

Hoàng Thảo Mai, cô bạn trầm tính hơn, cũng mỉm cười nhẹ. "Đúng đấy Linh, cậu cứ thoải mái đi. Tớ thấy cậu với Long rất hợp nhau, như định mệnh ấy."

Cả nhóm bạn lại vỗ tay, cười đùa vui vẻ. Những tiếng cười ấy không chỉ là niềm vui đơn thuần mà còn là sự chúc phúc, sự ủng hộ chân thành dành cho Long và Linh. Linh cảm thấy như có một dòng nước ấm áp chảy qua trái tim mình. Cô tựa nhẹ vào vai Long, một hành động vô thức, đầy tin tưởng. Cậu ấy không hề bất ngờ hay bối rối, mà ngược lại, cánh tay cậu ấy khẽ cử động, như muốn vòng qua vai cô, bảo vệ cô trong vòng tay mình. Khoảnh khắc ấy, Long và Linh không cần phải nói thêm lời nào, chỉ cần sự hiện diện của nhau, sự ấm áp từ những cái chạm nhẹ, và những ánh mắt giao nhau đầy tình cảm, cũng đủ để họ cảm nhận được sự gắn kết sâu sắc giữa hai người. Đó là tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, cuốn hút và khó cưỡng lại. Cậu ấy, người từng được mệnh danh là 'tảng băng' của trường, giờ đây đã tan chảy hoàn toàn trước cô, cô gái rạng rỡ như nắng Hạ Long.

***

Thời gian trôi qua thật nhanh khi mọi người đang vui vẻ. Buổi liên hoan dần đi đến hồi kết. Những đĩa đồ ăn đã trống rỗng, những ly nước ngọt cũng cạn đáy. Tiếng cười nói bắt đầu thưa thớt, nhường chỗ cho những lời tạm biệt và hẹn gặp lại. Từng nhóm bạn rủ nhau ra về, để lại một khoảng trống nhỏ trong không gian quán vỉa hè.

Long và Linh vẫn nán lại một chút, như muốn kéo dài thêm khoảnh khắc hạnh phúc này. Khi những người bạn cuối cùng đã rời đi, chỉ còn lại vài chiếc bàn nhựa lỏng chỏng và ánh đèn vàng yếu ớt của quán, họ mới đứng dậy. Đêm đã về khuya, không khí se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm mặn mòi của biển cả. Gió đêm xào xạc thổi qua những hàng cây ven đường, tạo nên một bản nhạc thì thầm của Hạ Long về đêm.

Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy vẫn ấm áp và trìu mến. "Em có thấy vui không? Hơi ồn ào một chút, nhưng anh nghĩ mọi người đều muốn chúc mừng chúng ta." Giọng cậu ấy trầm ấm, nhẹ nhàng, mang theo một chút suy tư. Long lo lắng rằng sự ồn ào và những lời trêu ghẹo có thể khiến Linh cảm thấy không thoải mái.

Linh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ xua tan đi sự se lạnh của đêm. Cô khẽ lắc đầu. "Em rất vui, Long ạ. Em chưa bao giờ thấy vui như vậy. Em biết mọi người đều yêu quý chúng ta." Cô nói, rồi ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt cậu, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Em tin anh." Lời nói đơn giản ấy, nhưng lại vang vọng trong trái tim Long, mang đến một cảm giác bình yên và mạnh mẽ lạ thường. Sự tin tưởng của cô là điều quý giá nhất mà cậu có được.

Long khẽ mỉm cười, bàn tay cậu ấy vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh. Cái nắm tay ấy không còn là sự công khai táo bạo như buổi sáng, mà là một cử chỉ dịu dàng, đầy yêu thương và bảo vệ. Bàn tay Linh mềm mại và ấm áp, hoàn toàn khớp với bàn tay rắn rỏi của cậu. Họ đứng cạnh nhau dưới ánh đèn vàng lấp lánh của quán, bóng hình hai người in rõ trên vỉa hè, tạo thành một khung cảnh lãng mạn như trong phim. Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu ấy truyền sang, một cảm giác bình yên đến lạ. Khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh dường như dừng lại, chỉ còn lại hai trái tim cùng nhịp đập, cùng chung một tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ.

Nhưng không phải mọi thứ đều tĩnh lặng và yên bình như vậy.

Ở một góc khuất, phía bên kia đường, dưới bóng cây bàng cổ thụ, một bóng người đứng đó, lặng lẽ quan sát. Nguyễn Trọng Tùng. Cậu ta vốn dĩ không có mặt ở buổi liên hoan này, nhưng lại tình cờ đi ngang qua trên đường về nhà. Ánh mắt cậu ta dừng lại trên Long và Linh, giờ đang đứng sát cạnh nhau, tay trong tay, dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Cảnh tượng ấy như một nhát dao cứa vào lòng Tùng. Khuôn mặt cậu ta méo mó vì tức giận, đôi mắt sắc sảo giờ ánh lên sự căm tức và ghen tị sâu sắc.

"Tin tưởng ư?" Tùng lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy chua chát. Bàn tay cậu ta siết chặt lại thành nắm đấm, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu ta đã chứng kiến khoảnh khắc Long công khai nắm tay Linh sáng nay, và giờ lại chứng kiến cảnh tượng này. Sự hạnh phúc, sự thân mật của họ như đang trêu ngươi cậu ta. Ngọn lửa đố kỵ trong lòng Tùng bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Cậu ta không thể chấp nhận được việc Long, kẻ mà cậu ta luôn coi là đối thủ, lại có thể dễ dàng chiếm được trái tim của Ngọc Linh, người mà cậu ta thầm ngưỡng mộ bấy lâu.

Ánh mắt Tùng lướt qua Linh, rồi dừng lại trên Long, chứa đầy sự tính toán và cay độc. Cậu ta biết, mối quan hệ của Long và Linh giờ đây đã công khai trước mặt tất cả mọi người, trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Điều đó sẽ không chỉ mang lại cho họ sự ngưỡng mộ, mà còn cả những lời đồn thổi, những ánh mắt soi mói, và cả những thử thách không lường trước được. Tùng không dễ dàng bỏ cuộc. Cậu ta sẽ không để yên cho họ tận hưởng vầng hào quang đó một cách dễ dàng. Một kế hoạch đen tối, một ý định phá hoại mơ hồ bắt đầu hình thành trong tâm trí cậu ta.

Tùng nghiến răng, quay lưng bỏ đi trong im lặng, bóng hình cậu ta khuất dần vào màn đêm của Hạ Long. Cậu ta biết, trò chơi chỉ mới thực sự bắt đầu.

Long và Linh không hề hay biết về ánh mắt căm tức vừa dõi theo họ. Họ vẫn đứng đó, dưới ánh đèn vàng vỉa hè, tay trong tay. Tựa đầu vào vai cậu, Linh cảm nhận được sự ấm áp và bình yên. Cô biết, thanh xuân này, dù có bất cứ điều gì xảy ra, dù có những con sóng ngầm nào chực chờ ập đến, họ sẽ cùng nhau vượt qua, như cách họ đã cùng nhau giành chiến thắng trên sân cỏ Thiên Thanh, kiên cường và đầy tin yêu. Bởi vì, tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu rực rỡ của họ, với bàn tay nắm chặt không rời, hứa hẹn một tương lai đầy tươi sáng nhưng cũng không thiếu những thử thách đang chờ đón.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ