Rực rỡ thanh xuân
Chương 131

Phóng Sự Về Người Hùng Và Nàng Thơ

3808 từ
Mục tiêu: Khắc họa việc bài viết về chiến thắng của đội bóng và câu chuyện tình yêu đẹp của Long – Linh xuất hiện trên báo trường.,Củng cố hình ảnh 'cặp đôi vàng' được toàn trường ngưỡng mộ, nâng tầm mối quan hệ của họ lên một biểu tượng.,Thể hiện phản ứng đa chiều của bạn bè, thầy cô và đặc biệt là sự tức giận tột độ của Tùng trước sự công khai này.,Làm sâu sắc thêm sự tự tin của Long và sự thẹn thùng nhưng hạnh phúc của Linh khi đối mặt với sự chú ý của công chúng.,Tiếp tục gieo mầm cho những thách thức và sự ghen tị sẽ gia tăng trong các chương tiếp theo.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng, Nguyễn Lan Anh, Đỗ Văn Quang, Học sinh trường Ánh Dương
Mood: Romantic, celebratory, slightly tense, optimistic
Kết chương: [object Object]

Màn đêm Hạ Long đã nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rực rỡ, nhưng dư âm của buổi liên hoan và khoảnh khắc nắm tay dưới ánh đèn vàng vỉa hè vẫn còn đọng lại trong trái tim Long và Linh. Một ngày mới bắt đầu, và cùng với nó là những điều bất ngờ, những thử thách mới đang chờ đợi cặp đôi trẻ.

Ánh bình minh chiếu rọi qua khung cửa sổ lớp học 11A1, nhuộm vàng những hàng bàn ghế gỗ đã cũ kỹ nhưng vẫn sạch sẽ. Tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp vừa dứt, nhưng không khí trong phòng vẫn rộn ràng hơn mọi ngày, không phải bởi tiếng giảng bài mà là những xì xào bàn tán râm ran. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, hòa lẫn với hương cà phê thoang thoảng từ căng tin ở tầng dưới, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng học đường. Long ngồi cạnh Linh, ánh mắt cậu ấy khẽ lướt qua cô, thấy cô đang chăm chú mở sách giáo khoa, mái tóc dài đen óng ả buông xõa mượt mà. Linh vẫn vậy, xinh đẹp và tập trung, nhưng dường như hôm nay có điều gì đó khiến cô hơi bồn chồn.

"Ê! Long! Linh! Lên báo rồi này! Cặp đôi vàng của Ánh Dương đây rồi!"

Tiếng reo hò đầy phấn khích của Phan Việt Hùng vang lên, phá tan sự yên tĩnh tạm thời. Cậu ấy, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp lại vì cười, hùng hổ chạy vào lớp, trên tay vẫy vẫy một tờ báo học đường còn thơm mùi mực in. Tờ báo “Ánh Dương Yêu Thương”, ấn phẩm mới nhất của trường, được phát hành định kỳ mỗi tháng. Không khí trong lớp bỗng chốc bùng nổ, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hùng, rồi lại nhanh chóng chuyển sang Long và Linh.

Hùng không đợi ai hỏi, đã nhanh chóng giơ cao tờ báo lên, phô bày trang nhất đầy tự hào. "Nhìn này! 'Người Hùng Sân Cỏ và Nàng Thơ Ánh Dương: Chuyện Tình Rực Rỡ Thanh Xuân!'" Cậu ấy đọc to cái tít, giọng điệu đầy kịch tính, rồi chỉ vào bức ảnh lớn chiếm trọn nửa trang đầu. Đó là bức ảnh chụp Long trong khoảnh khắc ăn mừng chiến thắng trên sân cỏ Thiên Thanh, vẻ mặt hãnh diện nhưng cũng rất điềm tĩnh. Và ngay bên cạnh, một bức ảnh nhỏ hơn nhưng không kém phần nổi bật: Long nắm tay Linh giữa sân trường, ánh mắt cậu ấy nhìn cô đầy trìu mến, còn Linh thì đỏ mặt cười bẽn lẽn. Bức ảnh được chụp từ một góc khá xa, nhưng vẫn ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc công khai đầy ý nghĩa đó. Màu mực in trên trang báo còn mới, sắc nét, khiến hình ảnh càng thêm sống động.

Long khẽ nhíu mày, có chút bất ngờ. Cậu không nghĩ rằng mọi chuyện lại được đăng tải nhanh đến vậy, và lại còn dưới một cái tít đầy... lãng mạn như thế. Nhưng khi nhìn sang Linh, thấy đôi má cô ửng hồng, đôi mắt to tròn long lanh khẽ cụp xuống vì ngại ngùng, trái tim cậu lại mềm nhũn. Cảm giác bối rối nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một niềm tự hào xen lẫn sự che chở.

Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân mảnh mai, đeo kính cận của Linh, cũng nhanh chóng cầm lấy một tờ báo khác từ tay một bạn học sinh, khẽ đẩy gọng kính lên và đọc. "Trời ơi Linh ơi, bài viết hay quá! Tác giả viết về cậu và Long tình cảm thật! 'Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến một tình yêu đẹp đẽ nảy nở từ những điều giản dị nhất...' Đọc mà tớ còn thấy rung động nữa là!" Mai cười khúc khích, ánh mắt sáng lên vẻ ngưỡng mộ.

"Thôi mà Mai, Hùng! Có gì đâu mà các cậu làm quá lên thế!" Linh đỏ mặt, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ ngượng ngùng. Cô khẽ cấu nhẹ vào tay Long dưới gầm bàn, muốn cậu ấy nói gì đó để mọi người ngừng trêu chọc. Đôi mắt cô vẫn to tròn long lanh, nhưng giờ đây lại mang theo một chút bối rối đáng yêu.

Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại tỏa nắng, ấm áp đến lạ thường. Cậu ấy đưa tay xuống dưới gầm bàn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Linh, như một lời trấn an vô hình. "Cứ để họ nói." Giọng cậu trầm ấm, thì thầm đủ để chỉ mình Linh nghe thấy, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Bàn tay Long rắn rỏi, ấm áp, bao trọn lấy bàn tay mềm mại của Linh, truyền cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối.

Cả lớp 11A1 dường như biến thành một khu chợ nhỏ, với những tiếng xì xào, bàn tán không ngớt. Các bạn nữ ngưỡng mộ nhìn Linh, thầm ghen tị với cô nàng may mắn có được Long. Các bạn nam thì trầm trồ về Long, vừa là người hùng bóng đá, vừa là chàng trai đào hoa của trường. Tiếng cười nói, tiếng trêu chọc vang vọng khắp căn phòng, hòa lẫn với tiếng lật giở những trang báo giấy, tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt hiếm có.

Vũ Thanh Lan, cô bạn thân năng động của Linh, với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, cũng không kìm được sự phấn khích. "Tuyệt vời! Cuối cùng thì 'cặp đôi vàng' của chúng ta cũng được cả trường công nhận! Từ nay đi đâu cũng phải ngẩng cao đầu nha hai đứa!" Lan vỗ vai Linh, cười tươi rói.

Linh chỉ biết cúi đầu, mặt cô đỏ bừng như trái cà chua chín. Dù rất hạnh phúc, nhưng cô vẫn chưa quen với việc trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Tình cảm của cô và Long, dù đã được khẳng định, nhưng việc nó được công khai hóa và thậm chí là "báo cáo hóa" thế này vẫn khiến cô cảm thấy hơi choáng ngợp. Cô khẽ siết nhẹ bàn tay Long, như tìm kiếm một điểm tựa.

Long cảm nhận được sự bối rối của Linh. Cậu khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay cô bằng ngón cái, ánh mắt cậu ấy vẫn kiên định nhìn thẳng về phía trước, nhưng sự chú ý thì hoàn toàn dành cho cô. Cậu biết, đây sẽ là những ngày không hề dễ dàng đối với Linh, khi cô phải đối mặt với muôn vàn ánh mắt soi mói và những lời bàn tán. Nhưng cậu cũng tin rằng, tình cảm của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả.

Hùng vẫn chưa chịu ngồi yên, cậu ấy chạy đến chỗ bàn Long và Linh, cúi xuống, thì thầm bằng giọng điệu đầy bí hiểm. "Này, tớ nghe nói bài báo này được cô giáo chủ nhiệm duyệt kỹ lắm đấy. Còn có tin đồn là chính cô ấy gợi ý cho ban biên tập đấy. Long với Linh đúng là 'con cưng' của các thầy cô mà!" Cậu ấy nháy mắt tinh nghịch, rồi lại nhanh chóng chạy về chỗ ngồi khi tiếng chuông báo hiệu giờ học sắp bắt đầu.

Lời Hùng nói khiến Linh càng thêm ngượng ngùng, nhưng cũng có chút tự hào. Còn Long, cậu ấy chỉ khẽ nhếch mép cười. Cậu biết ơn sự ủng hộ từ thầy cô và bạn bè. Cậu nhìn lại bức ảnh trên trang báo, nụ cười của Linh trong ảnh rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, và ánh mắt cậu ấy trong đó cũng đầy ắp sự chân thành. Có lẽ, đây chính là cách mà tuổi thanh xuân rực rỡ của họ được ghi lại, để sau này, khi nhìn lại, họ sẽ luôn nhớ về những rung động đầu đời trong trẻo và đẹp đẽ này. Tiếng giảng bài của cô giáo bắt đầu vang lên, nhưng những hình ảnh trên tờ báo vẫn còn lởn vởn trong tâm trí các bạn học sinh, và đặc biệt là trong trái tim Long và Linh.

***

Giờ ra chơi, sân trường Ánh Dương trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tiếng bóng rổ nảy trên sân, và cả tiếng ve kêu râm ran mùa hè từ những tán cây cổ thụ rợp bóng, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh âm thanh sống động của tuổi học trò. Học sinh từ các lớp ùa ra, tay cầm những tờ báo "Ánh Dương Yêu Thương" mới cứng, vừa đi vừa chuyền tay nhau đọc, và không ngừng bàn tán về nội dung bài viết. Mùi giấy mới của tờ báo, mùi phấn bảng từ các lớp học, và mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ phía cổng trường dù chưa vào mùa, tất cả đều góp phần tạo nên một không khí đặc trưng.

Long và Linh đang đứng cạnh nhau ở hành lang lớp học, xung quanh vẫn còn một vài người bạn thân thiết. Linh vẫn chưa hết ngượng ngùng, thỉnh thoảng lại đưa tay che mặt khi có ai đó đi ngang qua và cười tủm tỉm nhìn cô. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng đôi lúc lại liếc nhìn Long, như muốn hỏi cậu ấy có cảm thấy khó chịu không. Nhưng Long thì vẫn rất bình tĩnh, bờ vai rộng của cậu ấy hơi nghiêng về phía Linh, như một cách vô thức để che chắn cho cô. Khuôn mặt góc cạnh của cậu ấy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, chỉ đôi mắt sâu màu hổ phách là ánh lên một sự kiên định và ấm áp khi nhìn Linh.

Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo, thân thiện vang lên từ phía cuối hành lang. "Long! Linh! Hai em đây rồi!"

Cô giáo Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm lớp 11A1, bước đến. Cô vẫn trẻ trung, năng động với mái tóc cắt ngắn cá tính và bộ áo dài màu xanh nhạt thanh lịch. Nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi cô. "Cô vừa đọc bài báo đấy. Hai em đã tạo nên một hình ảnh rất đẹp cho trường chúng ta. Không chỉ là thành tích trên sân cỏ, mà còn là một câu chuyện tình yêu học trò trong sáng, đẹp đẽ. Cô rất tự hào về hai em. Cứ thế phát huy nhé!" Cô Lan Anh nói, giọng điệu đầy sự khích lệ và tự hào. Cô khẽ vỗ nhẹ lên vai Long và Linh, ánh mắt cô tràn đầy sự tin tưởng.

Linh khẽ cúi đầu, đôi má cô lại ửng hồng. "Dạ, em cảm ơn cô ạ." Cô lí nhí nói, vẫn còn hơi bối rối trước lời khen công khai như vậy.

Long, trái lại, lại tỏ ra điềm tĩnh hơn nhiều. "Chúng em sẽ cố gắng ạ." Cậu nói, giọng trầm ấm, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào cô giáo, không hề né tránh. Cậu biết, những lời khen này không chỉ là sự công nhận, mà còn là một phần trách nhiệm.

Chưa kịp dứt lời, một bóng người khác lại xuất hiện. Thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang, với gương mặt nghiêm nghị quen thuộc và cặp kính cận, tình cờ đi ngang qua. Thầy cũng đã đọc bài báo, và đôi môi thầy khẽ nở một nụ cười hài lòng khi nhìn thấy Long và Linh. "Tốt lắm, Long! Thành tích học tập và thể thao đều đáng khen ngợi. Em đã trở thành tấm gương sáng cho các bạn học sinh trong trường. Còn Linh, em cũng đã góp phần không nhỏ vào thành công chung của đội bóng và làm đẹp thêm hình ảnh của trường. Cố gắng giữ vững tinh thần này nhé các em, các em là tương lai của đất nước!" Thầy Quang nói, giọng điệu từ tốn nhưng đầy uy quyền, rồi khẽ vỗ vai Long một cách khích lệ, ánh mắt thầy ánh lên vẻ tự hào.

Lời khen ngợi từ thầy Hiệu trưởng càng khiến Linh đỏ mặt hơn nữa. Cô cảm thấy như mọi ánh mắt trong sân trường đều đang đổ dồn về phía mình. Cô khẽ nép sát vào Long hơn một chút, tìm kiếm sự che chở.

Long gật đầu nghiêm túc. "Dạ, chúng em sẽ luôn cố gắng ạ." Cậu trả lời, giọng nói chắc chắn, thể hiện sự trưởng thành và trách nhiệm của một nam sinh sắp bước vào ngưỡng cửa đại học. Trong lòng cậu, niềm tự hào dâng lên mạnh mẽ, nhưng cũng đi kèm với một cảm giác về trọng trách lớn lao hơn.

Trong khi Long và Linh đang nhận những lời khen ngợi và chúc mừng từ thầy cô, thì ở một góc khuất, phía cuối hành lang, một bóng người đứng đó, lặng lẽ quan sát. Nguyễn Trọng Tùng, với vẻ ngoài ưa nhìn nhưng đôi mắt sắc sảo giờ đây lại ánh lên sự căm tức và ghen tị không thể che giấu. Cậu ta mặc bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng khuôn mặt thì tối sầm lại, các đường nét trở nên căng thẳng.

Tùng cũng đang cầm trên tay một tờ báo "Ánh Dương Yêu Thương" mới cứng. Nhưng không giống như những học sinh khác trân trọng nó, tờ báo trong tay cậu ta đã bị vo tròn lại, các nếp gấp nhăn nheo, và thậm chí còn có vài vết rách nhỏ ở các góc. Mùi mực in thơm tho giờ đây chỉ khiến cậu ta cảm thấy ngột ngạt. Cảnh tượng Long và Linh được thầy cô khen ngợi, được bạn bè ngưỡng mộ, như một nhát dao cứa vào lòng Tùng. Cậu ta đã chứng kiến khoảnh khắc công khai của họ vào buổi sáng, và giờ đây lại là sự công nhận chính thức từ nhà trường. Điều đó khiến lòng đố kỵ trong Tùng bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí.

"Các người cứ vui đi..." Tùng lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy chua chát, như một lời nguyền rủa. Đôi mắt cậu ta dán chặt vào Long và Linh, chứa đầy sự thù hận. "Sẽ không kéo dài được lâu đâu!" Bàn tay cậu ta siết chặt tờ báo, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu ta không thể chấp nhận được việc Long, kẻ mà cậu ta luôn coi là đối thủ, lại có thể dễ dàng chiếm được trái tim của Ngọc Linh, người mà cậu ta thầm ngưỡng mộ bấy lâu, và giờ còn được ca ngợi như một cặp đôi kiểu mẫu. Cảm giác bị sỉ nhục, bị vượt mặt, khiến Tùng chỉ muốn phá tan mọi thứ. Một ý nghĩ đen tối, một kế hoạch trả đũa mơ hồ bắt đầu hình thành trong tâm trí cậu ta, như một đám mây đen kéo đến che phủ bầu trời thanh xuân rực rỡ của người khác. Cậu ta biết, đây chỉ mới là sự khởi đầu.

Tùng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, rồi nhanh chóng quay người, bước đi như một cái bóng, hòa lẫn vào dòng người đông đúc trên hành lang. Bóng hình cậu ta khuất dần, nhưng ánh mắt căm tức và tờ báo bị vo tròn trong tay đã để lại một dấu hiệu rõ ràng về những gì sắp xảy ra. Long và Linh, bận rộn với những lời chúc mừng, không hề hay biết về ánh mắt thù hận vừa dõi theo họ, cũng như những âm mưu đang dần nhen nhóm trong bóng tối. Họ vẫn đứng đó, dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng, rạng rỡ và hạnh phúc, như hai ngôi sao sáng nhất của trường Ánh Dương.

***

Tiếng chuông tan học vang lên, xua đi những căng thẳng cuối cùng của một ngày học. Ánh nắng cuối chiều trải dài trên sân trường, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ và các dãy hành lang, mang theo một chút dịu dàng, lãng mạn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi cỏ xanh thoảng nhẹ từ sân bóng, và chút hương hoa sữa còn vương vấn. Học sinh ùa ra khỏi các lớp, tiếng cười nói rộn ràng, nhưng không còn sự náo nhiệt như buổi sáng. Lúc này, không khí trở nên yên bình hơn, trầm lắng hơn, như một bản nhạc dịu êm khép lại một ngày dài.

Long và Linh quyết định không về nhà ngay mà tản bộ trong khuôn viên trường. Cậu ấy muốn dành chút thời gian riêng tư cho cô, để cô có thể giãi bày những cảm xúc của mình sau một ngày đầy biến động. Họ nắm tay nhau, bàn tay Long vẫn rắn rỏi và ấm áp, bao trọn lấy bàn tay mềm mại của Linh. Cảm giác quen thuộc và an toàn này xua đi phần nào sự bối rối trong lòng cô. Họ đi qua những hàng ghế đá cũ kỹ, qua sân bóng rổ đang dần vắng người, và cuối cùng dừng lại ở một góc khuất dưới gốc cây bàng cổ thụ, nơi ít người qua lại nhất.

Linh khẽ thở dài, đôi mắt to tròn long lanh khẽ nhìn Long. "Mọi người cứ nhìn chằm chằm vào mình... Thật là ngại quá đi mất, Long ạ." Giọng cô nàng nhỏ nhẹ, vẫn còn chút ngượng ngùng. Dù đã có một ngày tràn ngập lời khen và sự ngưỡng mộ, nhưng Linh vẫn là một cô gái tuổi học trò, chưa quen với việc trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Đôi má cô vẫn còn ửng hồng nhẹ, phản chiếu ánh nắng chiều tà.

Long khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng xoa dịu những lo lắng của cô. Cậu ấy khẽ siết chặt bàn tay Linh, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào cô, chứa đựng sự chân thành và kiên định. "Em không cần phải ngại, Linh ạ. Anh có em, em có anh. Họ muốn nói gì thì nói, miễn là chúng ta tin tưởng nhau." Giọng cậu trầm ấm, thì thầm như một lời hứa, một sự đảm bảo chắc chắn. Bờ vai rộng của Long hơi hạ xuống, như muốn Linh có thể tựa vào bất cứ lúc nào.

Linh ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt cô lấp lánh những tia sáng hạnh phúc. Nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như ánh nắng Hạ Long lại xuất hiện trên môi cô. Cô khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu ấy truyền sang, một cảm giác bình yên đến lạ. Hương thơm nam tính thoang thoảng từ Long vỗ về khứu giác cô, khiến cô cảm thấy mọi lo lắng tan biến. "Em tin anh." Cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào, chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Lời nói giản dị ấy, nhưng lại vang vọng trong trái tim Long, mang đến một sức mạnh to lớn. Cậu biết, sự tin tưởng của Linh là điều quý giá nhất mà cậu có được, là nền tảng vững chắc cho tình yêu non nớt này.

Long vòng tay ôm nhẹ Linh, mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ cọ vào cằm cậu. Cậu hít hà mùi hương nhẹ nhàng từ tóc cô, cảm thấy tâm hồn mình bình yên đến lạ. Cậu nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng biển Hạ Long phía xa xa. Cảnh tượng ấy thật rực rỡ và hùng vĩ, giống như tình yêu của họ, đang ở độ tuổi đẹp nhất, rực rỡ nhất của thanh xuân.

"Dù có bất cứ điều gì xảy ra, dù có những con sóng ngầm nào chực chờ ập đến," Long khẽ nói, giọng cậu trầm lắng nhưng đầy kiên định, "chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, như cách chúng ta đã cùng nhau giành chiến thắng trên sân cỏ. Anh sẽ luôn ở đây, bảo vệ em." Lời hứa ấy không chỉ là lời nói suông, mà là một cam kết từ trái tim cậu. Cậu biết, sự nổi tiếng đột ngột này sẽ kéo theo không ít rắc rối. Sẽ có những ánh mắt ghen tị, những lời đồn thổi, và có thể là cả những hành động phá hoại từ những người không mong muốn họ hạnh phúc. Cậu đã lờ mờ cảm nhận được điều đó, đặc biệt là từ ánh mắt của Tùng.

Linh khẽ gật đầu, cô biết Long không chỉ nói suông. Từ những ngày đầu tiên, cậu ấy đã luôn âm thầm bảo vệ và quan tâm cô. Tình yêu của họ không chỉ là những rung động đầu đời, mà còn là sự tin tưởng, sự thấu hiểu và sự ủng hộ lẫn nhau. Cô tựa đầu vào vai Long, bàn tay vẫn nằm gọn trong tay cậu, cảm nhận nhịp đập trái tim cậu qua lồng ngực. Cô không còn cảm thấy ngại ngùng hay bối rối nữa. Chỉ còn lại sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một chương mới trong câu chuyện tình yêu của Long và Linh. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa nhưng cũng đầy mãnh liệt. Họ biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng. Sự nổi bật của họ đã thu hút sự chú ý không chỉ từ bạn bè mà còn từ những người có ý đồ xấu. Ánh mắt căm tức và hành động vo tròn tờ báo của Tùng là một lời cảnh báo rõ ràng. Có lẽ, sẽ có những đối thủ mới xuất hiện, những thử thách khó khăn hơn đang chờ đợi họ. Nhưng Long và Linh tin rằng, với bàn tay nắm chặt không rời, với tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân rực rỡ, họ sẽ cùng nhau đối mặt và vượt qua tất cả. Bởi vì, tình yêu của họ đã đủ mạnh mẽ, đủ sâu sắc để đối chọi với mọi giông bão, hứa hẹn một tương lai tươi sáng nhưng cũng không thiếu những thử thách đang chờ đón.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ