Rực rỡ thanh xuân
Chương 133

Ánh Sáng Của Nàng Thơ: Vinh Quang Cho Người Đồng Hành

3628 từ
Mục tiêu: Khẳng định Ngọc Linh là một học sinh tài năng và nỗ lực không kém Long, với những đóng góp tích cực cho hoạt động ngoại khóa và thành tích học tập xuất sắc, được công nhận bởi nhà trường.,Củng cố hình ảnh 'cặp đôi vàng' của Long và Linh, cho thấy họ đều là những cá nhân ưu tú được ngưỡng mộ.,Làm sâu sắc thêm tình cảm và sự tự hào của Long dành cho Linh, cũng như niềm hạnh phúc và sự tự tin của Linh khi nhận được sự công nhận.,Tiếp tục gieo mầm sự ghen tị và khó chịu từ Nguyễn Trọng Tùng, đẩy mạnh xung đột tiềm ẩn.,Đánh dấu một cột mốc quan trọng trong sự phát triển của Linh, không chỉ là 'bạn gái của Long' mà là một cá nhân tỏa sáng theo cách riêng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng, Nguyễn Lan Anh, Đỗ Văn Quang, Tuấn Anh
Mood: Lãng mạn, tự hào, vui vẻ, có chút căng thẳng tiềm ẩn
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng Hạ Long ban mai rực rỡ len lỏi qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Hôm nay không khí đặc biệt hơn mọi ngày, không phải tiếng trống trường giục giã hay tiếng cười đùa rộn ràng của giờ giải lao, mà là một sự trang trọng pha lẫn phấn khởi. Cả sân trường được trang hoàng cờ hoa lộng lẫy, những tấm băng rôn đỏ thắm với dòng chữ "Vinh danh những thành tích xuất sắc" như càng làm tăng thêm vẻ uy nghi cho buổi lễ tổng kết cuối kỳ. Hàng ghế nhựa được sắp xếp ngay ngắn dưới những cây phượng vĩ đang bắt đầu hé nụ đỏ, tạo nên một khung cảnh vừa tươi mới vừa thân thuộc. Học sinh các khối đã tập trung đông đủ, tiếng xì xào bàn tán nhỏ to, tiếng gió nhẹ xào xạc trên những hàng cây, cùng với tiếng ve kêu râm ran đâu đó báo hiệu một mùa hè sắp đến, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ.

Trần Hoàng Long cùng nhóm bạn thân của mình ngồi ở hàng ghế đầu, gần sân khấu chính. Dáng người cao ráo của cậu ấy nổi bật giữa đám đông, bờ vai rộng vững chãi tựa như một điểm tựa. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán, và đôi mắt sâu màu hổ phách vẫn ánh lên vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng hôm nay lại chất chứa một niềm tự hào khó tả. Cậu ấy khẽ siết nhẹ bàn tay Lê Ngọc Linh đang đặt trong tay mình, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Ngọc Linh hôm nay diện chiếc áo dài trắng tinh khôi của trường, mái tóc dài đen óng ả được buộc nửa đầu thanh thoát, để lộ khuôn mặt xinh đẹp với đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Bên cạnh họ, Phan Việt Hùng với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp khi cười, không ngừng pha trò, làm không khí thêm phần sôi động. Hoàng Thảo Mai thì vẫn giữ vẻ điềm đạm, đôi mắt đeo kính cận sáng thông minh dõi theo mọi hoạt động trên sân khấu, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười. Vũ Thanh Lan, năng động và hoạt bát, không ngừng vỗ vai trêu chọc Linh, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

"Oa, hồi hộp quá đi mất!" Thanh Lan thì thầm, khẽ huých nhẹ tay Linh. "Chắc chắn là cậu rồi, Linh ơi!"

Ngọc Linh khẽ đỏ mặt, ánh mắt bối rối nhưng vẫn hiện rõ niềm vui. "Chắc gì đã phải tớ. Còn nhiều bạn giỏi và đóng góp nhiều hơn tớ mà." Giọng cô ấy trong trẻo, cao và rõ ràng, nhưng lúc này pha chút bẽn lẽn.

Long chỉ khẽ cười, không nói gì, nhưng ánh mắt cậu ấy nhìn Linh đã là một lời khẳng định đầy tin tưởng. Cậu ấy biết những nỗ lực mà cô gái nhỏ bé này đã bỏ ra, không chỉ trong học tập mà còn trong mọi hoạt động của trường.

Trên sân khấu, thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang, với gương mặt nghiêm nghị quen thuộc và cặp kính cận, chậm rãi bước ra micro. Thầy ấy mặc bộ vest chỉnh tề, toát lên vẻ trang trọng. "Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo, và toàn thể các em học sinh thân mến!" Giọng thầy Hiệu trưởng trầm ấm, vang vọng khắp sân trường, át đi những tiếng xì xào. "Hôm nay, chúng ta cùng vinh danh những cá nhân xuất sắc đã đóng góp không ngừng nghỉ cho nhà trường trong suốt học kỳ vừa qua. Những thành tích của các em không chỉ là niềm tự hào của bản thân, gia đình, mà còn là ánh sáng, là động lực để trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chúng ta ngày càng phát triển vững mạnh."

Sau những lời phát biểu mở đầu của thầy Hiệu trưởng và cô giáo Tổng phụ trách, đến phần vinh danh các cá nhân xuất sắc. Từng cái tên được xướng lên, từng tràng pháo tay vang dội, Long cảm thấy lòng mình đập rộn ràng hơn khi cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp, bước lên sân khấu. Cô Lan Anh hôm nay mặc chiếc áo dài màu xanh ngọc, mái tóc cắt ngắn cá tính càng tôn lên vẻ trẻ trung, năng động của cô.

"Và không thể không kể đến những gương mặt tiêu biểu trong các hoạt động ngoại khóa, những người đã thổi bùng ngọn lửa nhiệt huyết, mang đến sức sống và niềm vui cho mọi sự kiện của trường chúng ta," cô Lan Anh nói, ánh mắt lướt qua hàng ghế học sinh, dừng lại ở nhóm của Long. Một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi cô. "Em Lê Ngọc Linh, với vai trò thành viên tích cực của Hội cổ động viên, đã mang đến tinh thần nhiệt huyết và nguồn năng lượng tích cực cho mọi sự kiện, đặc biệt là những trận đấu đầy kịch tính của đội tuyển bóng đá trường. Không chỉ vậy, em cũng duy trì thành tích học tập đáng nể, luôn nằm trong top đầu của lớp. Sự cân bằng giữa học tập và các hoạt động ngoại khóa của em là một tấm gương sáng để các bạn noi theo." Cô Lan Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Linh. "Mời em Lê Ngọc Linh lên nhận bằng khen!"

Tiếng vỗ tay bùng nổ, không chỉ từ lớp của Linh mà còn từ nhiều khối lớp khác. Tiếng reo hò, tiếng huýt sáo vang lên phấn khích. Ngọc Linh khẽ giật mình, rồi nở một nụ cười rạng rỡ, đôi má ửng hồng. Cô ấy nhìn Long với ánh mắt có chút bối rối nhưng cũng đầy hạnh phúc. Long khẽ gật đầu động viên, siết chặt tay cô ấy một lần nữa trước khi buông ra. "Cố lên, em!" Long thì thầm, đủ để Linh nghe thấy.

Ngọc Linh bước lên sân khấu, dáng người nhỏ nhắn nhưng đầy tự tin, mỗi bước đi đều thu hút mọi ánh nhìn. Tiếng vỗ tay vẫn không ngớt, hòa cùng tiếng gió xào xạc mang theo mùi hoa phượng thoang thoảng. Cô ấy đứng trên bục, nhận tấm bằng khen từ thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang và cô giáo Nguyễn Lan Anh. Nụ cười của Linh lúc này không chỉ rạng rỡ mà còn lấp lánh như nắng Hạ Long, phản chiếu niềm tự hào và hạnh phúc dâng trào trong lòng. Cô ấy khẽ cúi đầu cảm ơn thầy cô, rồi đưa mắt xuống nhìn Long, ánh mắt hai người giao nhau, một sự kết nối không lời tràn ngập yêu thương và tin tưởng.

Trong khi đó, ở một góc sân trường, khuất sau hàng cây bàng cổ thụ, Nguyễn Trọng Tùng đang đứng đó, tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng cử chỉ của Ngọc Linh trên sân khấu. Khuôn mặt điển trai của cậu ta giờ đây méo mó đi vì sự tức tối và căm ghét. Tùng vừa tan học và ghé qua sân trường, không ngờ lại chứng kiến cảnh này. Cậu ta đã nghĩ Long là đối thủ đáng gờm, nhưng giờ đến cả Ngọc Linh cũng đang tỏa sáng rực rỡ đến vậy. Hình ảnh Long đứng dưới sân khấu, ánh mắt tràn đầy niềm tự hào hướng về Linh, càng làm Tùng cảm thấy nhức nhối. Cậu ta khẽ nghiến răng, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an và căm hờn sâu sắc. "Lại là cô ta... lại là hai người bọn họ," Tùng lẩm bẩm, giọng nói thoát ra giữa kẽ răng nghe thật khó chịu. Ánh mắt ghen tị của cậu ta như một mũi tên độc, sẵn sàng phóng ra để phá tan đi cái sự rực rỡ chói mắt kia. Cậu ấy không thể chịu đựng được cảnh Long và Linh cùng nhau đứng trên đỉnh cao, được mọi người tung hô như vậy. Một ý nghĩ đen tối vụt qua trong đầu Tùng, rằng cậu ta nhất định phải tìm cách phá hoại hạnh phúc và sự nghiệp của cả hai.

Long không nhận ra ánh mắt căm tức của Tùng, nhưng cậu ấy vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua. Khi Linh trở về chỗ ngồi, cậu ấy khẽ nắm lấy tay cô ấy một lần nữa, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và ngưỡng mộ. "Anh đã biết mà, em giỏi lắm." Giọng Long trầm ấm, mang theo sự trìu mến không thể che giấu. Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi và an toàn. Niềm vui sướng được công nhận hòa lẫn với sự bình yên khi có Long bên cạnh khiến cô ấy quên đi mọi sự bối rối ban đầu. Đúng là tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng còn rực rỡ hơn khi có người đồng hành cùng chia sẻ mọi niềm vui và nỗi buồn.

***

Buổi lễ kết thúc khi những tia nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải một tấm thảm óng ả lên khuôn viên trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Tiếng chuông báo tan trường vang lên, phá vỡ không khí trang trọng còn đọng lại, và học sinh bắt đầu túa ra khỏi sân trường như đàn ong vỡ tổ. Tiếng cười nói của học sinh sau buổi lễ vui vẻ hơn, nhẹ nhõm hơn, hòa cùng tiếng xe đạp lạch cạch và tiếng chim hót líu lo trên những tán cây. Mùi cỏ xanh mơn mởn sau cơn mưa rào đêm qua, quyện với mùi nắng Hạ Long đặc trưng, tạo nên một cảm giác thật dễ chịu.

Ngọc Linh vẫn đang ôm chặt tấm bằng khen trong tay, khuôn mặt rạng rỡ không ngừng nở nụ cười. Cô ấy được nhóm bạn thân thiết vây quanh, mỗi người một câu chúc mừng, một lời trêu chọc.

"Ui chà, nàng thơ của trường giờ còn là 'học bá' nữa chứ! Đỉnh của chóp Linh ơi!" Hoàng Thảo Mai, dù luôn điềm đạm, hôm nay cũng không giấu nổi vẻ phấn khích. Cô ấy khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Linh đầy ngưỡng mộ. "Mà phải rồi, Mai biết Linh luôn cố gắng mà. Không chỉ là cổ vũ nhiệt tình mà còn giữ vững phong độ học tập nữa chứ. Thật sự là tấm gương sáng đó." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ, nhưng những lời nói của cô ấy luôn chân thành và sâu sắc.

Thanh Lan thì không thể kiềm chế được sự năng động của mình. Cô ấy nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy Linh. "Đúng là Linh của chúng ta! Vừa đẹp vừa giỏi, ai mà không mê! Từ giờ Long phải giữ chặt Linh không là có người cướp mất đó nha!" Thanh Lan quay sang Long, nháy mắt tinh nghịch. Giọng cô ấy rõ ràng, dứt khoát và đầy nhiệt huyết. "Phải rồi, mình nhớ hồi đầu năm, Linh còn lo lắng không biết có cân bằng được việc học và hoạt động cổ vũ không chứ. Giờ thì nhìn xem!"

Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, huých nhẹ vai Long, vẻ mặt đầy hóm hỉnh. "Long ơi, có 'nóc' nhà thế này thì áp lực không nhỏ đâu nhé! Vợ người ta vừa xinh vừa giỏi, mình phải cố gắng gấp đôi chứ!" Cậu ấy cười phá lên, tiếng cười lanh lảnh vang cả một góc sân. "Nhưng mà công nhận, tự hào quá đi thôi! Cả Long với Linh đều là niềm tự hào của lớp mình đó nha!"

Long chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và dịu dàng khi nhìn Linh. Cậu ấy khẽ đặt tay lên vai cô ấy, một cử chỉ quen thuộc mà Linh luôn cảm thấy an toàn và được che chở. "Linh của chúng ta giỏi mà." Giọng Long trầm ấm, không quá khoa trương nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự chân thành trong đó. Cậu ấy không cần phải nói nhiều, chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để truyền đi sự tự hào và tin tưởng tuyệt đối.

Ngọc Linh khẽ tựa vào vai Long, nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Cô ấy cảm thấy lòng mình ấm áp vô cùng trước tình cảm và sự ủng hộ của những người bạn thân thiết. "Cảm ơn mọi người nhiều lắm! Thật ra cũng nhờ có Long và mọi người luôn động viên đó chứ. Nhất là những lúc em thấy nản, Long luôn ở bên cạnh." Linh quay sang nhìn Long, ánh mắt lấp lánh như muốn nói lên tất cả.

Hùng lại tiếp tục trêu chọc: "Thôi thôi, lại "Long với Linh", "Linh với Long" rồi. Mấy người cứ phát cơm chó thế này là tụi này no luôn khỏi ăn cơm chiều đó nha!" Cả nhóm bật cười rôm rả.

Họ tiếp tục trò chuyện thêm một lát, bàn về kế hoạch cuối tuần, về những bài kiểm tra cuối kỳ đang đến gần. Ánh nắng chiều càng lúc càng dịu xuống, nhuộm vàng cả không gian, tạo nên một khung cảnh thanh bình và lãng mạn.

Đúng lúc đó, Nguyễn Trọng Tùng lướt qua nhóm của Long và Linh. Cậu ta đang đi một mình, vẻ mặt vẫn lạnh lùng và khó chịu. Một ánh mắt sắc lạnh, đầy vẻ ghen tị và căm tức thoáng qua khi Tùng liếc nhìn tấm bằng khen trong tay Linh, rồi dừng lại ở bàn tay Long đang nhẹ nhàng đặt trên vai cô ấy. Cậu ta không nói một lời nào, chỉ hừ lạnh một tiếng thật khẽ, rồi bỏ đi thẳng, bước chân nhanh và dứt khoát như muốn trốn tránh khỏi cái cảnh tượng chói mắt ấy. Long cảm nhận được ánh mắt đó, và một cảm giác bất an lại dấy lên trong lòng. Tùng sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Cậu ấy biết rằng sự nổi bật của cả hai, sự công nhận mà họ nhận được, chỉ càng khiến cho ngọn lửa ghen tị trong Tùng bùng cháy dữ dội hơn.

Nhưng Long không để ánh mắt của Tùng làm mất đi niềm vui của khoảnh khắc này. Cậu ấy khẽ siết nhẹ vai Linh, trấn an cô ấy bằng một nụ cười ấm áp. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa nhưng cũng đầy mãnh liệt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ là chứng nhân cho hành trình của họ, dù phía trước có là giông bão hay bình yên. Cậu ấy tin rằng, với bàn tay nắm chặt không rời, với tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân rực rỡ này, họ sẽ cùng nhau đối mặt và vượt qua tất cả.

***

Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn vàng dịu của Quán Cafe Sắc Màu bắt đầu thắp sáng, tạo nên một không gian ấm cúng và lãng mạn. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những ô cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Bên trong, nội thất được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chiếc ghế sofa êm ái, những chậu cây xanh treo tường và những bức tranh vẽ tường nghệ thuật tinh tế. Tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi trong không gian, hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn và tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác, tạo nên một bầu không khí thư thái và dễ chịu. Hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, kích thích mọi giác quan.

Long và Linh chọn một góc khuất, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và cảm nhận được sự yên bình. Họ chia sẻ một ly trà sữa thạch dừa mát lạnh và một phần bánh sô cô la tan chảy, những món đồ ngọt yêu thích của Linh. Tấm bằng khen của Linh được đặt cẩn thận trên bàn, như một minh chứng cho những nỗ lực và thành quả của cô ấy.

Ngọc Linh khẽ khuấy ly trà sữa, đôi mắt to tròn long lanh nhìn vào tấm bằng khen, rồi lại nhìn sang Long. "Em không ngờ mình lại được khen nhiều đến vậy, cũng không nghĩ là được thầy cô chú ý đến mức đó." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ hơn so với ban ngày, pha chút suy tư. "Lúc cô Lan Anh đọc tên em, em cứ tưởng mình nghe nhầm cơ."

Long khẽ mỉm cười, đôi mắt hổ phách ấm áp nhìn sâu vào Linh. Cậu ấy khẽ nắm lấy bàn tay cô ấy đang đặt trên mặt bàn, siết nhẹ. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long lan tỏa, xua đi sự bối rối trong lòng Linh. "Em xứng đáng mà. Anh đã luôn thấy em nỗ lực như thế nào." Giọng Long trầm ấm, chứa đựng sự chân thành và tình cảm sâu sắc. "Từ những buổi tập cổ vũ đầy mồ hôi trên sân trường, những lần hò hét đến khản cả giọng vì đội bóng, đến những lúc thức khuya học bài để không ảnh hưởng đến kết quả. Anh đều thấy hết."

Linh khẽ ngẩng đầu nhìn Long, ánh mắt cô ấy lấp lánh sự cảm động. "Có anh bên cạnh, em thấy tự tin hơn nhiều. Nhiều lúc em muốn bỏ cuộc vì thấy áp lực quá, vừa học vừa phải tham gia hoạt động, nhưng anh luôn động viên em. Cảm ơn anh, Long." Cô ấy khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi và bình yên mà cậu ấy mang lại. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ Long bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy an toàn tuyệt đối.

Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của Linh, cảm nhận sự mềm mại qua kẽ tay. "Không có gì đâu, Linh. Anh chỉ muốn em luôn tỏa sáng theo cách của mình. Em đâu phải chỉ là 'bạn gái của Long', em là Lê Ngọc Linh, là một cô gái tài năng và đầy nhiệt huyết, là niềm tự hào của Ánh Dương mà." Cậu ấy khẽ siết chặt tay Linh hơn một chút, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và tin tưởng. "Em không cần phải lo lắng hay so sánh bản thân với ai cả. Cứ là chính em thôi, rực rỡ và chân thành như thế này là đủ rồi."

Ngọc Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô ấy như muốn nói lên tất cả những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Cô ấy cảm nhận được sự chân thành và tình yêu thương vô bờ bến mà Long dành cho mình. Tình yêu này không chỉ là sự chiếm hữu, mà là sự động viên, là niềm tin tuyệt đối vào đối phương. Tấm bằng khen trên bàn giờ đây không chỉ là biểu tượng của thành tích cá nhân, mà còn là minh chứng cho sự đồng hành, sự sẻ chia của cả hai.

"Em hiểu rồi," Linh khẽ nói, giọng nói nghe thật nhẹ nhàng. "Em sẽ không để những ánh mắt hay lời nói không hay làm ảnh hưởng đến mình nữa." Cô ấy nhớ lại ánh mắt căm tức của Tùng. Mặc dù vẫn có chút lo lắng, nhưng khi có Long bên cạnh, cô ấy cảm thấy mình có đủ sức mạnh để đối mặt với mọi thứ.

Long gật đầu, khẽ hôn lên trán Linh. "Đúng vậy. Dù có bất kỳ khó khăn nào, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến hành trình trưởng thành và tình yêu của chúng ta. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, anh muốn chúng ta cùng nhau trải qua mọi cung bậc cảm xúc, cùng nhau viết nên câu chuyện của riêng mình."

Họ ngồi đó, trong ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê, chia sẻ những suy nghĩ và cảm xúc. Ly trà sữa dần cạn, phần bánh ngọt cũng đã hết, nhưng những lời nói và cử chỉ yêu thương vẫn còn đong đầy. Bằng khen vẫn nằm trên bàn, lặng lẽ kể lại câu chuyện về một cô gái đã nỗ lực hết mình, và một chàng trai luôn âm thầm ủng hộ phía sau. Long biết, sự nổi bật của cả hai sẽ còn kéo theo nhiều thử thách. Tùng sẽ không ngồi yên. Sẽ có những lời đồn đoán, những cuộc cạnh tranh không lành mạnh, thậm chí là những đối thủ mới xuất hiện. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ của Linh, Long tin rằng, chỉ cần họ nắm chặt tay nhau, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát này sẽ luôn vững bền, bất chấp mọi sóng gió. Họ sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau khám phá thế giới rộng lớn phía trước, và cùng nhau giữ gìn lời hẹn ước tuổi thanh xuân rực rỡ này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ