Nắng chiều Hạ Long vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây, trải một lớp vàng óng lên con đường nhựa vừa khô ráo sau cơn mưa rào bất chợt ban trưa. Sau buổi lễ tổng kết đầy ắp tiếng cười và những tràng pháo tay giòn giã, sân trường THPT Ánh Dương dần thưa thớt bóng người. Long và Linh cùng nhau bước ra khỏi cổng trường, tay trong tay, cảm nhận sự giao thoa mềm mại giữa những ngón tay của cậu và cô ấy. Nụ cười rạng rỡ của Linh vẫn còn đọng lại trên môi, nhưng ánh mắt cô ấy không giấu được chút bối rối khi những ánh nhìn tò mò, ngưỡng mộ, và cả đôi chút ghen tị vẫn không ngừng đổ dồn về phía họ.
Họ bước chậm rãi lên cầu vượt bộ hành, kết cấu thép và bê tông vững chãi, vắt ngang qua dòng xe cộ hối hả phía dưới. Tiếng còi xe, tiếng động cơ gầm rú dội lên từ mặt đường tạo thành một bản giao hưởng ồn ã của đô thị, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Long và Linh dường như chậm lại. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút mùi khói bụi đặc trưng của thành phố, xen lẫn với hương biển mặn mòi quen thuộc. Linh khẽ siết nhẹ bàn tay Long, má cô ấy ửng hồng khi nghe thấy những tiếng xì xầm từ nhóm học sinh cấp dưới đang đi ngược chiều.
"Kìa, Long với Linh đó!"
"Trời ơi, nhìn đẹp đôi quá đi mất!"
"Đúng là cặp đôi vàng của trường mình mà, vừa học giỏi vừa đẹp!"
"Tớ ghen tị với Linh quá, có bạn trai vừa tài giỏi lại ga lăng như Long."
Những lời khen ngợi vô tư ấy như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn Linh, vừa khiến cô ấy vui sướng, tự hào, lại vừa khiến cô ấy có chút ngượng ngùng, rụt rè. Cô ấy khẽ cúi đầu, mái tóc dài đen óng ả buông lơi che đi một phần khuôn mặt. Long cảm nhận được sự e thẹn của Linh, cậu ấy khẽ quay sang, ánh mắt hổ phách ấm áp nhìn thẳng vào cô ấy, như muốn truyền thêm sức mạnh và sự bình yên.
"Nhiều người nhìn quá, em hơi ngại Long à," Linh nói nhỏ, giọng cô ấy pha chút ngượng ngùng. Cô ấy không quen với việc trở thành tâm điểm của sự chú ý đến vậy. Trước đây, Long đã luôn là ngôi sao sáng, còn cô ấy chỉ là "nàng thơ" đứng sau cổ vũ. Nhưng giờ đây, cả hai đều cùng nhau tỏa sáng, trở thành biểu tượng của trường Ánh Dương.
Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm tan chảy cả những tảng băng lạnh lùng nhất. Cậu ấy dùng ngón cái khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay Linh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự trấn an vô bờ bến. "Mặc kệ họ. Em xứng đáng được tự hào mà. Những gì em đã làm, những nỗ lực của em, mọi người đều thấy rõ. Đừng ngại ngùng, Linh." Giọng Long trầm ấm, vững chãi, như một bờ đê kiên cố chắn sóng cho cô ấy.
Lời nói của Long như một làn gió mát lành xua đi sự bối rối trong lòng Linh. Cô ấy khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn vào Long, thấy trong đó là sự tin tưởng và yêu thương tuyệt đối. Cô ấy nhận ra, Long không chỉ yêu cô ấy vì vẻ ngoài hay sự rạng rỡ, mà còn trân trọng cả những nỗ lực thầm lặng và nội tâm của cô. Bàn tay Long nắm chặt lấy tay cô ấy, mang đến một cảm giác ấm áp, an toàn giữa dòng người qua lại. Cảm giác ấm áp đó không chỉ đến từ sự tiếp xúc vật lý, mà còn từ sự kết nối sâu sắc giữa hai tâm hồn.
Khi họ vừa đi qua gần hết cầu, một bóng người quen thuộc lướt qua tầm mắt của Long. Đó là cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của họ, đang đi bộ về nhà sau một ngày làm việc. Cô Lan Anh nhìn thấy Long và Linh, nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Mái tóc ngắn cá tính của cô khẽ đung đưa theo làn gió.
"Long, Linh! Hai đứa về rồi à?" cô Lan Anh gọi. "Hôm nay hai đứa làm cô nở mày nở mặt lắm đấy."
Long và Linh dừng lại, đồng thanh chào cô. "Dạ, chúng em chào cô ạ."
"Nhìn hai đứa bây giờ, cô thấy tự hào lắm," cô Lan Anh nói, giọng cô đầy ấm áp. "Vừa giỏi giang, vừa năng nổ, lại còn biết quan tâm, động viên nhau. Cô tin rằng các em sẽ còn tiến xa hơn nữa. Các em chính là niềm tự hào của Ánh Dương!" Cô Lan Anh gật đầu hài lòng, ánh mắt cô ấy dừng lại ở tấm bằng khen trên tay Linh. "Nhớ giữ gìn những khoảnh khắc đẹp đẽ này nhé. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, không phải ai cũng may mắn có được."
Linh khẽ mỉm cười rạng rỡ. "Dạ, chúng em sẽ cố gắng ạ. Cảm ơn cô đã luôn tin tưởng và động viên chúng em."
Long cũng gật đầu, ánh mắt cậu ấy thể hiện sự tôn trọng dành cho cô giáo. "Chúng em sẽ không phụ lòng cô đâu ạ."
Sau khi chào tạm biệt cô Lan Anh, Long và Linh tiếp tục bước đi, nhưng giờ đây, tâm trạng của Linh đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Lời nói của cô giáo chủ nhiệm như một sự xác nhận, một lời động viên chính thức cho những cảm xúc mà cô ấy đang trải qua. Long vẫn nắm chặt tay Linh, đôi mắt cậu ấy nhìn về phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, tạo nên một bức tranh thành phố lung linh. Cậu biết rằng sự chú ý này là một con dao hai lưỡi. Nó mang lại niềm vui và sự công nhận, nhưng cũng đi kèm với những áp lực vô hình và những ánh mắt không mấy thiện chí. Cậu cảm nhận được gánh nặng của việc phải duy trì hình ảnh "hoàn hảo", không chỉ cho bản thân mà còn cho Linh. Cậu muốn bảo vệ cô ấy khỏi mọi sự tiêu cực, muốn cô ấy mãi mãi rạng rỡ và vô tư như nụ cười trên môi cô lúc này.
Họ chậm rãi băng qua đường, những làn gió chiều lướt qua tóc, mang theo hơi thở của biển cả. Bàn tay Long vẫn nắm chặt tay Linh, như một lời hứa hẹn không lời, rằng dù có bất kỳ sóng gió nào ập đến, cậu ấy sẽ luôn ở đây, cùng cô ấy vượt qua. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, khởi đầu thật êm đềm nhưng lại mang trong mình sức mạnh mãnh liệt, đủ để vượt qua mọi thử thách của thời gian. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu trong trẻo này.
***
Trong lúc đó, ở một góc quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc, tiếng nhạc Kpop sôi động đang khuấy động không khí trẻ trung, nhộn nhịp. Ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo trên trần nhà rọi xuống, làm nổi bật những gam màu pastel của nội thất và những chậu cây xanh nhỏ xinh. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng của trân châu và đường đen lan tỏa khắp không gian, mời gọi những tâm hồn trẻ tuổi. Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan và Tuấn Anh đang ngồi quây quần tại một bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ngắm dòng người qua lại. Ly trà sữa của Hùng đã vơi đi một nửa, cậu ấy đang hào hứng kể lể, đôi mắt híp lại khi cười, khuôn mặt bầu bĩnh toát lên vẻ hài hước.
"Tao nói thật, hôm nay Long với Linh làm cả trường xôn xao luôn đó!" Hùng vung tay, giọng lanh lảnh. "Đứng trên sân khấu nhìn như hai vị thần vậy, Long thì phong độ ngời ngời, Linh thì xinh đẹp rạng rỡ. Công nhận, Long với Linh đứng cạnh nhau nhìn như tranh vẽ ấy nhỉ? Cả trường giờ ai cũng biết luôn rồi." Cậu ấy nhấp một ngụm trà sữa thạch dừa, làm ra vẻ trầm trồ. "Đúng là cặp đôi 'Đỉnh của chóp'!"
Thảo Mai khẽ đẩy gọng kính, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô ấy mặc một chiếc áo phông giản dị, mái tóc tết gọn gàng, toát lên vẻ thông minh, điềm đạm. "Đâu chỉ đẹp đôi, cả hai còn giỏi giang nữa. Long thì học hành tiến bộ vượt bậc, đá bóng thì khỏi phải nói, còn Linh thì vừa là cây văn nghệ của lớp, vừa học tốt, lại còn năng nổ trong các hoạt động phong trào. Đúng là 'cặp đôi vàng' không sai một ly nào." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy sự phân tích và thấu đáo. Cô ấy luôn là người có những nhận xét tinh tế nhất trong nhóm.
Vũ Thanh Lan, với mái tóc ngắn ngang vai và phong cách năng động, khẽ nhấp một ngụm trà sữa trân châu đường đen. "Đúng rồi, Linh nhà mình giờ cũng nổi tiếng không kém Long đâu nhé. Tùng chắc tức điên rồi." Lan nói với giọng dứt khoát, hơi nhanh, ánh mắt sắc sảo thoáng qua một tia tinh quái. Cô ấy luôn thẳng thắn và không ngại nói ra những điều mình nghĩ. "Cái ánh mắt của hắn lúc Linh lên nhận bằng khen ấy, đúng là muốn bốc hỏa đến nơi. Đảm bảo hắn không chịu ngồi yên đâu."
Tuấn Anh, thư sinh với cặp kính cận, gật đầu đồng tình. "Lan nói đúng đó. Mình cũng thấy ánh mắt của Tùng. Long nó cũng áp lực lắm đấy. Giờ thành tâm điểm rồi, nhất cử nhất động đều bị chú ý. Mình thấy thương Long ghê." Giọng Tuấn Anh hơi trầm, thể hiện sự thấu hiểu và đồng cảm. Cậu ấy thường là người quan sát và đưa ra những lời nhận xét chân thành.
Hùng phì cười. "Kệ hắn đi chứ. Ghen ăn tức ở thì chịu thôi. Ai bảo Long với Linh của chúng ta vừa tài giỏi lại vừa đẹp đôi chi. Phải công nhận Long đúng là đỉnh thật, cân bằng được cả học và chơi. Hồi đầu năm còn lo nó mải đá bóng mà bỏ bê học hành, giờ thì khỏi bàn. Nhìn mặt Tùng lúc đó đúng là một pha 'nghiền nát' tâm lý." Cậu ấy vừa nói vừa làm điệu bộ tay minh họa, khiến cả nhóm bật cười.
Mai khẽ lắc đầu, đôi mắt sáng thông minh ánh lên vẻ suy tư. "Nhưng sự nổi tiếng quá mức cũng đi kèm với áp lực đấy. Đặc biệt là với một mối quan hệ tình cảm. Mọi người sẽ có những kỳ vọng nhất định, rồi những lời đồn thổi, những ánh mắt soi mói. Không phải lúc nào cũng dễ dàng đâu."
"Thì Long với Linh đủ mạnh mẽ mà," Lan đáp lời Mai. "Họ đã trải qua nhiều chuyện rồi, từ cái vụ Tùng bày trò chia rẽ hồi đầu năm đến những hiểu lầm nho nhỏ. Tớ tin họ sẽ vượt qua thôi."
Tuấn Anh bổ sung: "Đúng vậy. Với lại, có chúng ta ở đây mà. Ai mà dám động đến Long với Linh thì biết tay!" Cậu ấy nắm chặt tay, giả vờ đấm vào không khí, khiến Hùng lại được dịp cười phá lên.
Nhóm bạn tiếp tục trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại, lướt mạng xã hội xem những bình luận về Long và Linh. Các diễn đàn học đường của trường Ánh Dương đang sôi sục với những hình ảnh và video về "cặp đôi vàng". Hùng vẫn là người pha trò chính, Mai thì thỉnh thoảng đưa ra những nhận xét sâu sắc, Lan thì luôn giữ vững quan điểm thẳng thắn của mình, còn Tuấn Anh thì lắng nghe và bổ sung những chi tiết. Bầu không khí trong quán trà sữa thật sự vui vẻ, nhộn nhịp, nhưng ẩn sâu trong cuộc trò chuyện của họ là sự lo lắng, quan tâm chân thành dành cho Long và Linh. Họ biết, con đường phía trước của hai người bạn này sẽ không chỉ toàn màu hồng, mà sẽ còn rất nhiều thử thách đến từ chính sự nổi bật của họ. Nhưng hơn hết, họ tin tưởng vào tình cảm và sự gắn kết của Long và Linh, giống như những con sóng mạnh mẽ vẫn luôn vỗ vào bờ cát, dù có phong ba bão táp đến mấy, chúng vẫn kiên cường.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi mát lành của gió biển. Long và Linh cùng nhau tản bộ đến công viên Bình Minh, một địa điểm quen thuộc với họ, nơi họ đã có biết bao kỷ niệm. Cổng đá cổ kính của công viên hiện lên lờ mờ dưới ánh đèn đường, con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ dẫn sâu vào bên trong, nơi có những khóm hoa đang tỏa hương dịu nhẹ và những hàng cây cổ thụ xanh rì. Tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ nhân tạo, tiếng lá xào xạc khi gió nhẹ lướt qua, cùng tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm, xoa dịu những ồn ào của phố thị. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau một ngày mưa, cùng hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây, mang đến một cảm giác thư thái, gần gũi.
Họ tìm một chiếc ghế đá khuất dưới bóng cây cổ thụ, nơi có thể ngắm nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh từ xa, và cũng đủ yên tĩnh để tâm sự. Long và Linh ngồi cạnh nhau, vai kề vai. Tay Long vẫn nắm chặt tay Linh, sự ấm áp từ lòng bàn tay cậu ấy truyền sang cô ấy, như một luồng điện nhẹ nhàng xua đi mọi lo âu.
Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, đôi mắt to tròn nhìn về phía xa xăm. "Thật sự, em không ngờ mọi người lại chú ý đến mình nhiều như vậy," cô ấy nói nhỏ, giọng nói vẫn còn pha chút bối rối. "Cảm giác vừa vui, vừa ngại, lại vừa hơi... áp lực một chút."
Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài mượt mà của Linh, cảm nhận sự mềm mại qua kẽ tay. Cậu ấy hiểu cảm giác của Linh hơn ai hết. Bản thân Long đã quá quen với sự chú ý, nhưng cậu ấy biết Linh là một cô gái nhạy cảm và vẫn còn đang tập làm quen với việc trở thành tâm điểm. "Em có thấy khó chịu không? Anh xin lỗi vì sự nổi bật của anh mà kéo theo em." Giọng Long trầm ấm, đầy sự quan tâm và một chút tự trách.
Linh khẽ lắc đầu, ngước nhìn Long, đôi mắt cô ấy lấp lánh dưới ánh đèn vàng nhạt. "Không đâu Long. Em hạnh phúc mà. Có anh bên cạnh, em thấy tự tin hơn nhiều. Chỉ là... em muốn chúng ta vẫn là chính mình thôi, vẫn là Long và Linh như trước đây, chứ không phải là 'cặp đôi hoàn hảo' mà mọi người tung hô." Cô ấy khẽ thở dài, có lẽ vì những gánh nặng vô hình mà sự nổi tiếng mang lại.
Long mỉm cười, nụ cười của cậu ấy luôn có một sức mạnh an ủi diệu kỳ. "Chắc chắn rồi. Dù thế nào, anh cũng sẽ luôn ở bên em, Linh à." Cậu ấy khẽ siết chặt tay Linh hơn, như một lời cam kết không lời. "Em không cần phải lo lắng về những danh xưng hay kỳ vọng của người khác. Chúng ta chỉ cần là chính mình, yêu thương và tin tưởng lẫn nhau là đủ rồi. Mọi người có thể nhìn vào, có thể bàn tán, nhưng họ không thể chạm vào tình cảm của chúng ta."
Cậu ấy khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Linh, dịu dàng và đầy yêu thương. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, anh chỉ muốn cùng em trải qua những khoảnh khắc chân thật nhất, không chút giả dối. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ chứng kiến hành trình của chúng ta, chứ không phải những lời đồn thổi."
Linh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự dịu dàng từ nụ hôn của Long. Trái tim cô ấy ấm áp lạ thường. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ Long bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy bình yên và an toàn tuyệt đối. Mọi lo lắng, mọi áp lực dường như tan biến hết khi cô ở bên cậu ấy. Cô tin vào Long, tin vào tình yêu của họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể có lúc dâng trào, có lúc dịu êm, nhưng luôn bền bỉ và không ngừng nghỉ.
Trong khi đó, ở một góc khuất khác của công viên, Nguyễn Trọng Tùng đang đi bộ ngang qua. Hắn vừa kết thúc buổi tập bóng rổ và đang trên đường về nhà. Ánh mắt hắn tình cờ lướt qua hàng ghế đá, và rồi khựng lại. Cảnh tượng Long và Linh đang tựa vào nhau, trò chuyện thân mật, Long nhẹ nhàng vuốt tóc Linh, và đặc biệt là nụ hôn vừa rồi, như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào trái tim hắn.
Khuôn mặt Tùng tối sầm lại. Đôi mắt hắn sắc sảo, giờ đây tóe lên những tia lửa ghen tị và căm tức đến đáng sợ. Hắn nắm chặt bàn tay, những ngón tay gầy guộc siết lại thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Tùng đã chứng kiến Linh được vinh danh trong buổi lễ, sự rạng rỡ của cô ấy và ánh mắt tự hào của Long. Hắn đã cố gắng kiềm chế sự tức tối, nhưng cảnh tượng ngọt ngào này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. Hắn cảm thấy mình bị chọc tức, bị sỉ nhục. Long và Linh, họ đang ở trên đỉnh cao của sự chú ý và ngưỡng mộ, còn hắn thì bị bỏ lại phía sau, trong bóng tối của sự ghen ghét.
"Khốn kiếp!" Tùng nghiến răng, một tiếng lầm bầm nhỏ thoát ra từ kẽ môi hắn. Hắn không thể chịu đựng được cảnh này nữa. Hắn lặng lẽ quay người, bước nhanh vào bóng tối, dáng vẻ gầy gò của hắn khuất dần sau những tán cây. Ánh mắt hắn vẫn còn vương lại sự độc địa, một ánh mắt đầy âm mưu và toan tính. Sự nổi bật của Long và Linh, dù mang lại niềm ngưỡng mộ, cũng đã châm ngòi cho ngọn lửa ghen tị trong lòng Tùng bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, báo hiệu rằng cậu ta sẽ có những hành động cụ thể và quyết liệt hơn để phá hoại mối quan hệ của Long và Linh.
Long và Linh vẫn ngồi đó, không hề hay biết về ánh mắt đầy thù hận vừa lướt qua. Họ chìm đắm trong không gian riêng của mình, trong sự yên bình mà công viên Bình Minh mang lại. Long khẽ vòng tay ôm lấy Linh, cảm nhận hơi ấm từ cô ấy. Cậu biết rằng chặng đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sự chú ý của mọi người, những lời đồn đoán, và chắc chắn là cả sự ganh ghét từ những kẻ như Tùng, sẽ luôn rình rập. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ của Linh, Long tin rằng chỉ cần họ nắm chặt tay nhau, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát này sẽ luôn vững bền, bất chấp mọi sóng gió. Họ sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau khám phá thế giới rộng lớn phía trước, và cùng nhau giữ gìn lời hẹn ước tuổi thanh xuân rực rỡ này.