Ánh trăng đã lên cao, soi sáng khắp Hạ Long. Trong những căn nhà ấm cúng, Long và Linh, dù ở hai nơi khác nhau, đều mang trong mình niềm vui và sự tự tin. Một năm học đã kết thúc với bao thành công và những dấu ấn đáng nhớ. Tình yêu của họ, giờ đây đã được cả trường công nhận và ngưỡng mộ, trở thành biểu tượng của tuổi thanh xuân rực rỡ. Tuy nhiên, sự nổi tiếng và những ánh mắt ngưỡng mộ cũng đi kèm với những ánh mắt ghen tị, những toan tính ngấm ngầm. Long và Linh biết rằng chặng đường phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng, nhưng với sự tin tưởng lẫn nhau, sự ủng hộ từ gia đình và bạn bè, họ tin rằng mình sẽ vững bước. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang mở ra một trang mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn những thử thách đang chờ đợi, những con sóng mới sẽ vỗ vào bờ cát của tình đầu.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của mùa hè tràn ngập khắp các ngõ phố Hạ Long, hứa hẹn một ngày rực rỡ, Long đã thức giấc từ sớm. Cậu ấy cảm nhận rõ sự háo hức, không chỉ vì buổi lễ bế giảng cuối năm mà còn vì một mùa hè dài đang chờ đợi, một mùa hè mà cậu và Linh đã ấp ủ bao kế hoạch. Cậu đứng trước gương, chỉnh lại bộ đồng phục trắng tinh tươm, chiếc cà vạt xanh thẫm được thắt ngay ngắn. Chiếc áo sơ mi trắng làm nổi bật vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng của cậu. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt hổ phách thường ngày có vẻ lạnh lùng nhưng hôm nay ánh lên sự ấm áp khó tả. Long khẽ vuốt mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, một nụ cười nhẹ nở trên môi.
Mẹ Hà đã chuẩn bị sẵn bữa sáng thịnh soạn, mùi phở thơm lừng lan tỏa khắp căn bếp. "Long ăn thêm chút nữa đi con," mẹ cậu nói, giọng đầy yêu thương và tự hào. "Hôm nay là một ngày quan trọng đấy. Con trai mẹ đã làm rất tốt."
Bố Long, Trần Văn Hùng, đang đọc báo trên bàn ăn, cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị thường thấy nay dịu đi vài phần. "Con đã nỗ lực rất nhiều. Bố mẹ luôn ủng hộ con."
Long cảm nhận được sự ấm áp từ gia đình, điều này khiến cậu thêm tự tin. Cậu hiểu rằng đằng sau mọi thành công của mình đều có sự hậu thuẫn vững chắc ấy. Ăn sáng xong, Long dắt xe đạp ra sân. Hôm nay, cậu sẽ đi cùng Linh. Cả hai đã hẹn nhau từ sớm để cùng đến trường.
Đúng lúc đó, một chiếc xe đạp màu trắng bạc dừng trước cổng nhà Long. Linh, xinh đẹp trong bộ đồng phục trắng tinh, mái tóc dài đen óng ả được buộc đuôi ngựa gọn gàng, đang nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ấy lấp lánh niềm vui. Long cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm.
"Chào buổi sáng, Long!" Linh nói, giọng trong trẻo, cao và rõ ràng, tràn đầy năng lượng.
"Chào Linh," Long đáp, nụ cười trên môi cậu giãn rộng hơn. Cậu ấy giúp Linh giữ xe, rồi cả hai cùng nhau đạp xe đến trường. Con đường quen thuộc rợp bóng cây, tiếng ve đã bắt đầu râm ran báo hiệu một mùa hè đến. Gió mát nhẹ mơn man trên mái tóc, thổi bay đi chút lo âu cuối cùng của năm học.
Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương hiện ra trước mắt, rực rỡ dưới ánh nắng vàng ươm của buổi sáng. Kiến trúc pha trộn giữa nét cổ kính của mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ được bảo trì tốt và sự hiện đại của các dãy phòng học kính và bê tông, tạo nên một vẻ đẹp độc đáo. Sân trường lát gạch sạch sẽ, rộng rãi, những cây cổ thụ rợp bóng mát, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng cười nói rộn ràng của học sinh. Mùi hoa phượng thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi phấn bảng quen thuộc và mùi cỏ xanh non sau trận mưa đêm qua. Bầu không khí tràn đầy năng lượng, sự hối hả của tuổi trẻ, và cả một chút bâng khuâng khi một năm học nữa sắp khép lại.
Hôm nay là lễ bế giảng, nên các học sinh đều xúng xính trong bộ đồng phục chỉnh tề, tụ tập từng nhóm nhỏ, ríu rít trò chuyện. Ngay khi Long và Linh cùng nhau bước vào cổng trường, tay trong tay, mọi ánh mắt dường như đều đổ dồn về phía họ. Những lời bàn tán xì xào, những nụ cười ngưỡng mộ, và cả những cái vẫy tay chào hỏi nhiệt tình từ bạn bè. Long vẫn giữ vẻ tự tin, phong thái điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt cậu ấy luôn dõi theo Linh, đảm bảo cô ấy thoải mái giữa sự chú ý này. Linh thì hơi e thẹn một chút, đôi má ửng hồng, nhưng nụ cười rạng rỡ vẫn không tắt. Cô ấy tựa nhẹ vào Long, cảm nhận sự vững chãi từ bàn tay cậu.
"Kìa, cặp đôi vàng của trường mình đến rồi!" Tiếng Hùng lanh lảnh vang lên. Cậu ấy cùng Mai, Lan và Tuấn Anh đã đứng đợi sẵn ở sân trường. Hùng, dáng người hơi tròn trịa, đôi mắt híp lại khi cười, chạy tới vỗ vai Long. "Trời ơi, Long ơi là Long! Hôm nay cậu lại định ‘ẵm’ hết giải thưởng của trường à? Để cho tụi tớ đường sống với chứ!"
Long cười nhẹ, lắc đầu. "Nói quá rồi, Hùng."
Thảo Mai, với mái tóc đen dài tết gọn gàng và vẻ ngoài thanh tú, đeo kính cận, nở một nụ cười tinh tế. "Hùng nói đúng mà, Long. Năm nay cậu đã làm rất tốt. Và Linh cũng vậy, luôn là thành viên cổ động nhiệt tình nhất."
Lan, năng động và khỏe khoắn, tóc ngắn ngang vai, vỗ vai Linh. "Linh của tớ hôm nay xinh quá! Cứ như công chúa ấy. Lại còn là 'nữ thần may mắn' của đội bóng nữa chứ!"
Linh cười tươi, cảm thấy ấm áp trước tình cảm của bạn bè. "Các cậu đừng trêu tớ nữa mà. Tớ chỉ cổ vũ thôi."
Tuấn Anh, lớp trưởng gương mặt thư sinh, gọn gàng, đẩy kính. "Chúc mừng hai cậu nhé. Thành tích của cả hai đều rất đáng nể. Lớp chúng ta tự hào về hai cậu."
Bố mẹ Long và Linh cũng đã đến, họ đứng trò chuyện với nhau gần đó. Mẹ Hà, với gương mặt phúc hậu, đang tươi cười rạng rỡ khi nói chuyện với mẹ Hương, người phụ nữ thanh tú, dịu dàng của Linh. "Thằng Long nhà tôi năm nay trưởng thành hơn nhiều, cũng nhờ có con Linh động viên đấy chị Hương ạ."
Mẹ Hương khẽ cười. "Linh nhà tôi cũng vậy, nó kể Long giúp đỡ nó nhiều lắm trong học tập. Hai đứa cứ quấn quýt nhau, nhìn mà mừng."
Bố Long và bố Linh, dù ít nói hơn, nhưng ánh mắt họ cũng tràn đầy sự tự hào và hài lòng khi nhìn những đứa con của mình. Họ là những người đàn ông trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong tim họ là tình yêu thương vô bờ bến dành cho con cái.
Long và Linh nắm tay nhau, cảm nhận rõ sự ủng hộ từ gia đình và bạn bè. Long liếc nhìn sang Linh, thấy đôi mắt cô ấy lấp lánh niềm vui. Cậu biết rằng, khoảnh khắc này, với tất cả sự chú ý và những lời chúc mừng, chính là thành quả cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của cả hai. Nó cũng là minh chứng cho tình yêu của họ, một tình yêu đã được cả trường công nhận và ngưỡng mộ. Nhưng sâu thẳm trong lòng Long, cậu cũng cảm nhận được một áp lực vô hình. Sự nổi tiếng này không chỉ mang lại niềm vui mà còn kéo theo những kỳ vọng, những ánh mắt soi mói, và cả những ghen tị. Cậu biết rằng, chặng đường phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng, nhưng chỉ cần có Linh bên cạnh, cậu tin mình có thể vượt qua mọi thứ.
Trong khi Long và Linh đang tận hưởng những khoảnh khắc hạnh phúc cùng bạn bè, một bóng người cao ráo, ăn mặc sành điệu đứng khuất trong góc sân, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng cử chỉ của họ. Nguyễn Trọng Tùng, với vẻ ngoài ưa nhìn nhưng luôn toát lên sự bất mãn, siết chặt nắm đấm. Ánh mắt cậu ta đầy căm ghét, như muốn thiêu đốt cả hai. Tiếng cười nói rộn ràng của Long và Linh, những lời chúc mừng từ bạn bè, và cả sự ấm áp từ hai gia đình, tất cả như những mũi kim châm vào lòng Tùng. Cậu ta không thể chấp nhận được cảnh tượng này. Tại sao Long luôn là người chiến thắng? Tại sao Linh luôn chọn Long mà không phải cậu ta? Nỗi ghen tị như một con thú dữ gầm gừ trong lồng ngực, nung nấu một ý định trả đũa. Cậu ta thề sẽ không để Long và Linh được yên ổn.
***
Hội trường lớn của trường Ánh Dương hôm nay được trang hoàng lộng lẫy hơn ngày thường, với những chùm bóng bay màu sắc rực rỡ và những dải ruy băng lấp lánh. Không khí trang trọng nhưng cũng không kém phần phấn khởi. Hàng trăm học sinh, thầy cô giáo và phụ huynh ngồi kín các dãy ghế, chờ đợi buổi lễ bế giảng chính thức bắt đầu. Mùi điều hòa phảng phất, xua đi cái nóng đầu hè. Tiếng xì xào của học sinh nhanh chóng lắng xuống khi Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang, với gương mặt nghiêm nghị và chiếc kính cận quen thuộc, bước lên bục phát biểu. Giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp hội trường, tổng kết những thành tựu nổi bật của trường trong năm học vừa qua.
"Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo, và toàn thể các em học sinh thân mến!" Hiệu trưởng Quang bắt đầu. "Năm học 20XX-20YY đã chính thức khép lại với nhiều dấu ấn đáng tự hào. Trường Ánh Dương chúng ta không chỉ đạt được những thành tích xuất sắc trong học tập mà còn gặt hái nhiều vinh quang trong các hoạt động phong trào, thể dục thể thao. Đặc biệt, đội bóng đá của trường đã mang về chức vô địch cấp thành phố, làm rạng danh truyền thống của nhà trường!"
Khi ông nhắc đến đội bóng đá, một tràng pháo tay vang dội khắp hội trường. Long ngồi ở hàng ghế đầu, bên cạnh Linh, cảm nhận được ánh mắt tự hào của cô ấy. Linh nắm chặt tay Long dưới gầm bàn, một cái siết nhẹ nhàng đầy ý nghĩa.
Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, trẻ trung và năng động, mái tóc cắt ngắn cá tính, tiếp lời. "Và để có được những thành tích ấy, không thể không kể đến sự nỗ lực không ngừng nghỉ của các em học sinh. Đặc biệt, có một gương mặt đã tỏa sáng rực rỡ, không chỉ trong học tập mà còn trong thể thao, trở thành tấm gương sáng cho toàn thể học sinh. Đó chính là em Trần Hoàng Long!"
Ngay lập tức, cả hội trường lại vang lên những tiếng vỗ tay và reo hò. Linh vỗ tay không ngừng, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ. Long đứng dậy, cúi đầu chào rồi bước lên bục nhận giải với phong thái tự tin, điềm đạm. Cậu ấy nhận bằng khen Học sinh giỏi toàn diện, rồi lại giải Cầu thủ xuất sắc nhất giải bóng đá cấp thành phố, và cuối cùng là bằng khen cho Đội trưởng đội bóng đá vô địch. Mỗi lần tên Long được xướng lên, tiếng vỗ tay lại càng lớn hơn, như muốn vỡ tung cả hội trường. Cậu ấy đứng đó, cao ráo, nam tính, ánh mắt kiên định, là hình ảnh hoàn hảo của một chàng trai tuổi thanh xuân rực rỡ.
Khi nhận chiếc cúp vô địch bóng đá, Long cầm mic, giọng trầm ấm vang lên. "Em xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến Ban Giám hiệu, quý thầy cô giáo, đặc biệt là cô Lan Anh và thầy huấn luyện viên đã luôn tin tưởng và tạo điều kiện cho chúng em. Em cũng muốn cảm ơn tất cả các đồng đội đã cùng em chiến đấu hết mình, và đặc biệt là sự cổ vũ nhiệt tình của các bạn cổ động viên, đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng em. Những thành công này không chỉ là của riêng em mà là của cả tập thể Ánh Dương." Cậu ấy liếc nhìn xuống hàng ghế dưới, ánh mắt dừng lại ở Linh, cô ấy đang nhìn cậu với đôi mắt lấp lánh niềm vui và tự hào. Cậu biết, lời cảm ơn này, một phần không nhỏ là dành cho cô ấy.
Những tiếng xì xào bàn tán về "cặp đôi hoàn hảo" lại rộ lên. "Long và Linh đúng là sinh ra để dành cho nhau ấy nhỉ?" "Nhìn họ kìa, cứ như nhân vật trong truyện tranh ấy." "Cặp đôi biểu tượng của trường Ánh Dương là đây chứ đâu!"
Linh cảm thấy trái tim mình như muốn vỡ òa vì hạnh phúc và tự hào. Cô ấy nhìn Long trên bục vinh quang, nhớ lại những buổi tập luyện vất vả của cậu dưới cái nắng gay gắt, những buổi tối cậu kiên trì giảng bài cho cô. Tất cả những khoảnh khắc ấy đã tạo nên một Long mạnh mẽ, tài năng như bây giờ. Tình yêu của họ không chỉ là những rung động đầu đời mà còn là sự đồng hành, ủng hộ nhau trên con đường chinh phục ước mơ. Cô tin tưởng Long tuyệt đối, tin vào tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp.
Trong khi đó, ở một góc khuất của hội trường, Nguyễn Trọng Tùng ngồi lặng lẽ, ánh mắt sắc như dao găm dõi theo Long. Mỗi lần Long được xướng tên, mỗi lần tiếng vỗ tay vang lên, và đặc biệt là mỗi khi Long liếc nhìn về phía Linh, Tùng lại siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn. Nỗi căm tức, ghen tị dâng lên trong lòng cậu ta như một cơn sóng dữ. Cậu ta không thể chịu đựng được cảnh tượng Long luôn là người chiến thắng, luôn được mọi người ngưỡng mộ, và luôn có Linh ở bên. Khuôn mặt Tùng tái mét, những đường gân xanh nổi lên trên thái dương. Cậu ta nung nấu một ý định, một kế hoạch đen tối. Không, cậu ta sẽ không để Long được yên ổn. Sự nổi tiếng này, sự ngưỡng mộ này, tất cả sẽ phải trả giá. Ánh mắt Tùng lóe lên một tia độc địa, thề rằng sẽ tìm mọi cách để phá hoại hạnh phúc của Long và Linh. Cậu ta lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi hội trường khi Long vẫn đang nhận những lời chúc mừng. Không ai để ý đến sự biến mất của cậu ta, ngoài một vài người bạn thân thiết của Tùng, những người cũng hiểu được sự bất mãn của cậu ta đối với Long.
Long trở về chỗ, ngồi xuống cạnh Linh, tay cậu ấy khẽ chạm vào tay cô ấy. Ánh mắt cậu ấy tràn đầy sự dịu dàng và biết ơn. Cậu biết rằng, những ánh mắt ngưỡng mộ này, những lời khen ngợi này, đều là vì có Linh ở bên. Cậu đã đạt được những thành công này, một phần rất lớn là nhờ có cô ấy.
***
Sau buổi lễ bế giảng, khi dòng người còn đang tản ra khắp sân trường, Long và Linh tìm một góc yên tĩnh dưới tán cây phượng cổ thụ. Những chùm hoa phượng đỏ rực như lửa cháy trên cành, báo hiệu mùa hè đã thực sự đến. Gió nhẹ lay động những chiếc lá xanh non, mang theo mùi hương dịu mát của hoa phượng và tiếng ve kêu râm ran, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Nắng nhẹ chiếu qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất.
Long ngồi xuống một chiếc ghế đá cũ kỹ, kéo Linh lại gần, cô ấy tựa đầu vào vai cậu. Cậu nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài đen óng ả của cô, cảm nhận sự mềm mại và hương thơm dịu nhẹ. Khung cảnh trường học thân quen, giờ đây trở nên thật khác lạ, như đang cất giữ vô vàn kỷ niệm của một năm học đầy ắp những cung bậc cảm xúc.
"Một năm học thật đáng nhớ, phải không, Linh?" Long khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự bình yên và hạnh phúc. Cậu nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp của cô, đôi mắt to tròn long lanh đang nhắm nghiền, tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. "Năm nay, cậu đã đồng hành cùng tớ rất nhiều. Tớ thật sự biết ơn."
Linh khẽ lắc đầu, mở mắt nhìn lên Long, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Long ngốc. Tớ cũng phải cảm ơn cậu mới đúng chứ. Cậu đã giúp tớ rất nhiều trong học tập, đã luôn ở bên tớ. Nhờ cậu mà tớ mới cảm thấy tự tin hơn nhiều. Nhìn cậu trên sân khấu hôm nay, tớ cảm thấy tự hào lắm, Long à. Tớ biết cậu đã cố gắng nhiều như thế nào."
Cậu siết nhẹ tay Linh, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng. "Tớ đã từng nghĩ rằng sẽ rất khó để cân bằng giữa việc học và bóng đá, nhưng có cậu bên cạnh, mọi thứ dường như trở nên dễ dàng hơn. Cậu là nguồn động lực lớn nhất của tớ." Long nhớ lại những áp lực, những lúc cậu cảm thấy mệt mỏi, nhưng chỉ cần nhìn thấy Linh cổ vũ nhiệt tình trên khán đài, hay nụ cười của cô ấy, mọi mệt mỏi đều tan biến.
"Vậy mùa hè này chúng ta sẽ làm gì đây?" Linh hỏi, giọng đầy háo hức. "Tớ đã nghĩ ra nhiều kế hoạch lắm rồi đấy. Chúng ta sẽ đi thăm Vịnh Hạ Long một lần nữa, sẽ đạp xe dọc bờ biển, rồi cùng nhau ôn bài cho năm cuối cấp nữa."
Long bật cười nhẹ, véo mũi cô ấy. "Cậu đúng là Linh của tớ, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Nhưng tớ nghĩ, chúng ta cũng nên dành thời gian nghỉ ngơi một chút chứ. Năm cuối cấp sẽ rất căng thẳng đấy." Cậu nhìn xa xăm, ánh mắt thoáng chút suy tư. "Năm tới, mọi thứ sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Áp lực học hành, thi cử, rồi cả việc chọn trường đại học nữa. Và... cả những ánh mắt chú ý nữa."
Linh nắm chặt tay Long, cảm nhận sự lo lắng nhẹ trong giọng nói của cậu. "Tớ biết chứ. Nhưng tớ tin, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Có cậu bên cạnh, tớ chẳng sợ gì cả. Cậu có tin tớ không?"
"Tớ tin chứ, tin cậu tuyệt đối." Long đáp không chút do dự. Cậu ấy cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Linh. "Nhưng tớ cũng không muốn cậu phải chịu áp lực quá nhiều vì tớ. Chúng ta đã trở thành 'cặp đôi biểu tượng' của trường, điều đó vừa là niềm vui, vừa là một thử thách lớn. Sẽ có nhiều ánh mắt soi mói, nhiều lời đồn thổi, và cả những người không thích chúng ta nữa." Long nhớ đến ánh mắt đầy căm ghét của Tùng trong hội trường, một dự cảm không lành dấy lên trong lòng.
"Kệ họ đi, Long à." Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào cậu. "Điều quan trọng là chúng ta tin tưởng lẫn nhau. Tớ không quan tâm người khác nghĩ gì, miễn là tớ có cậu, và cậu có tớ. Tình yêu của chúng ta, thanh xuân của chúng ta, là do chúng ta tự viết nên mà."
Lời nói của Linh như một liều thuốc an ủi, xoa dịu những lo lắng trong lòng Long. Cậu ấy mỉm cười, cảm thấy may mắn vô cùng khi có Linh bên cạnh. Cô ấy không chỉ xinh đẹp, giỏi giang mà còn kiên cường và thấu hiểu. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện thanh xuân rực rỡ nhất."
Họ cùng nhau nhìn ngắm khung cảnh trường học thân quen, nơi đã chứng kiến tình yêu đầu đời của họ chớm nở và lớn lên. Tiếng ve kêu vẫn râm ran, tiếng gió xào xạc qua tán cây phượng, và ánh nắng vàng ươm của Hạ Long. Một năm học đã kết thúc, mang theo bao thành công và những dấu ấn đáng nhớ. Tình yêu của họ, giờ đây đã được cả trường công nhận và ngưỡng mộ, trở thành biểu tượng của tuổi thanh xuân rực rỡ. Tuy nhiên, sự nổi tiếng và những ánh mắt ngưỡng mộ cũng đi kèm với những ánh mắt ghen tị, những toan tính ngấm ngầm. Ánh mắt đầy căm tức của Nguyễn Trọng Tùng, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ để Long nhận ra rằng, chặng đường phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng.
Nhưng với sự tin tưởng lẫn nhau, sự ủng hộ từ gia đình và bạn bè, họ tin rằng mình sẽ vững bước. Mùa hè đang đến, hứa hẹn những chuyến đi, những khoảnh khắc ngọt ngào bên nhau, và cả những buổi ôn tập miệt mài cho năm cuối cấp. Năm học cuối cùng, năm của những quyết định quan trọng, của những áp lực lớn hơn, và cũng là năm thử thách cao nhất cho tình yêu của họ. Long và Linh trao nhau một nụ cười hứa hẹn, ánh mắt giao nhau đầy tình cảm. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang mở ra một trang mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn những con sóng mới sẽ vỗ vào bờ cát của tình đầu. Họ sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau giữ gìn ngọn lửa tình yêu ấy cháy mãi, bất chấp mọi giông bão.