Ánh nắng cuối chiều Hạ Long vẫn còn vương vấn trên mái tóc Linh, mơn man làn da trắng hồng của cô ấy khi cả hai rời khỏi khu vực trường học. Tiếng ve kêu vẫn râm ran không dứt, như muốn níu giữ khoảnh khắc chuyển giao giữa một năm học đầy ắp kỷ niệm và một mùa hè hứa hẹn. Long và Linh nắm tay nhau, bước đi trên con đường quen thuộc, nơi những hàng cây phượng vĩ đã bắt đầu trút xuống những cánh hoa đỏ thắm, vẽ nên một thảm sắc rực rỡ dưới chân. Tâm trạng của cả hai vẫn còn lâng lâng niềm vui từ buổi lễ bế giảng, từ những lời chúc mừng, những ánh mắt ngưỡng mộ và đặc biệt là từ khoảnh khắc riêng tư đầy ý nghĩa của họ.
Long siết nhẹ bàn tay Linh, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Lời nói của cô ấy vẫn còn vang vọng trong tâm trí cậu: "Tình yêu của chúng ta, thanh xuân của chúng ta, là do chúng ta tự viết nên mà." Nó như một liều thuốc xoa dịu mọi lo lắng, mọi dự cảm không lành về những thử thách phía trước. Cậu mỉm cười nhìn sang Linh, cô ấy cũng đang ngước nhìn cậu với ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc.
"Vậy mùa hè này chúng ta sẽ đi đâu đầu tiên đây, Linh?" Long hỏi, giọng cậu trầm ấm, pha chút vui vẻ.
Linh khẽ lắc đầu, mái tóc dài óng ả khẽ lay động theo mỗi bước chân. "Để xem nào... trước hết, tớ nghĩ chúng ta cần một nơi yên tĩnh hơn để 'đánh dấu' kết thúc một năm học rực rỡ này đã." Cô ấy nheo mắt cười tinh nghịch, rồi chỉ về phía một con hẻm nhỏ cách đó không xa. "Quán cà phê Sắc Màu thì sao? Tớ nghe nói ở đó có món cà phê dừa rất ngon."
Long gật đầu đồng ý. Quán Sắc Màu là một địa điểm khá mới, được trang trí theo phong cách vintage pha hiện đại, nổi tiếng với không gian yên bình và những thức uống sáng tạo. Cậu chưa từng đến đó, nhưng chỉ cần là nơi Linh muốn, cậu đều sẵn lòng.
Họ rẽ vào con hẻm nhỏ, tiếng ồn ào của phố xá dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng nhạc acoustic du dương vọng ra từ quán. Quán Sắc Màu hiện ra trước mắt với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, những chậu cây xanh treo lủng lẳng và cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, tạo cảm giác thân thiện và mời gọi. Bước vào bên trong, một làn hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan. Không gian quán ấm áp với ánh đèn vàng dịu, những chiếc ghế sofa êm ái được sắp đặt quanh những chiếc bàn gỗ nhỏ. Trên tường là những bức tranh vẽ nghệ thuật và những kệ sách chất đầy. Tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng và tiếng gõ bàn phím laptop của vài người làm việc tự do, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, dễ chịu.
Long và Linh chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn còn rải rác những tia sáng vàng ươm lên sàn gỗ. Cậu kéo ghế cho Linh, rồi mới ngồi xuống đối diện cô ấy. Linh, với vẻ ngoài nhỏ nhắn, cân đối trong bộ đồng phục đã cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, chỉ còn chiếc sơ mi trắng tinh tươm, trông càng thêm thanh thoát và đáng yêu. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy quét một lượt quanh quán, đầy vẻ thích thú.
"Không gian ở đây thật dễ chịu, Long nhỉ?" Linh nói, giọng nói trong trẻo, đầy vẻ phấn khích. "Cảm giác như lạc vào một thế giới khác vậy."
Long mỉm cười. "Đúng là rất khác so với những quán cà phê ồn ào khác. Cậu muốn uống gì?"
Sau khi gọi hai ly cà phê dừa và một đĩa bánh tiramisu nhỏ, Linh lấy ra từ chiếc cặp sách nhỏ của mình một cuốn sổ tay bìa da màu xanh ngọc. Cuốn sổ trông có vẻ đã cũ, với vài vết xước nhỏ ở góc, nhưng được giữ gìn rất cẩn thận. Đó là cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" mà Linh đã dùng để ghi lại những kỷ niệm, những suy nghĩ của mình suốt một năm qua. Long biết cuốn sổ ấy, cậu đã từng thấy Linh viết vào đó rất nhiều lần, đôi khi cậu còn tò mò không biết cô ấy ghi gì.
"Tớ đã ghi lại khá nhiều thứ trong cuốn sổ này đấy, Long," Linh nói, đôi mắt lấp lánh khi lật giở từng trang giấy. "Năm nay trôi nhanh thật đấy, cậu nhỉ? Cứ như mới hôm qua tớ còn đang lo lắng không biết cậu có được chọn vào đội bóng không."
Long bật cười nhẹ, nhớ lại những ngày đầu năm học, khi cậu mới chuyển đến và còn khá xa lạ với mọi người. Cậu hơi ngả lưng vào ghế, quan sát cô ấy. Gương mặt Linh rạng rỡ dưới ánh đèn vàng, đôi mắt to tròn lướt trên những dòng chữ, đôi lúc lại dừng lại, như đang sống lại những khoảnh khắc đã qua. "Nhờ có cổ vũ của cậu và mọi người mà tớ mới có động lực đấy chứ." Cậu nói, giọng điệu thư thái, ánh mắt đầy trìu mến. "Lúc đó, tớ còn nghĩ mình sẽ không thể hòa nhập được. Nhưng rồi mọi thứ lại diễn ra tốt đẹp hơn tớ tưởng rất nhiều."
Linh nhìn lên Long, nụ cười trên môi hơi hé mở. "Cậu thì lúc nào cũng giỏi giang rồi. Mà này," cô ấy nói, giọng hơi trầm xuống, "nhớ hồi cậu bị chấn thương nhẹ ở chân không? Em lo muốn chết luôn ấy!" Linh nói rồi khẽ đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay Long đang đặt trên bàn, như muốn tìm kiếm sự trấn an. Ánh mắt cô ấy hiện lên chút lo lắng, như thể khoảnh khắc đó vừa mới diễn ra.
Long cảm nhận được sự lo lắng chân thành từ cô ấy. Cậu nhớ lại cái khoảnh khắc cậu ngã xuống sân cỏ, đau điếng. Nhưng hình ảnh Linh chạy đến, gương mặt tái nhợt vì lo lắng, đã xua tan đi phần nào nỗi đau thể xác. "Lúc đó nhìn thấy cậu chạy đến, tớ thấy chẳng đau gì nữa." Cậu đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn sâu vào đôi mắt Linh. "Chỉ cần nhìn thấy cậu, mọi mệt mỏi, mọi nỗi đau đều tan biến hết."
Lời nói chân thành của Long khiến má Linh ửng hồng. Cô ấy thu tay lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu. "Đúng là Long của tớ. Lúc nào cũng nói những lời khiến người khác phải đỏ mặt." Linh nói, nhưng giọng điệu lại tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Cô ấy lật sang một trang khác trong cuốn sổ. "Rồi những buổi học nhóm căng thẳng trước mỗi kỳ thi, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài cho tớ... Tớ nhớ nhất là lần cậu thức khuya giúp tớ giải bài Toán khó đến tận khuya, cuối cùng tớ lại ngủ gục trên bàn học." Linh khẽ cười khúc khích, nhớ lại vẻ mặt cau có nhưng đầy quan tâm của Long lúc đó.
Long cũng mỉm cười. "Lúc đó cậu ngủ say đến mức tớ còn không dám đánh thức. Trông cậu như một chú mèo con vậy, cứ cuộn tròn trên đống sách vở." Cậu nói, giọng ấm áp, trong tâm trí hiện lên hình ảnh Linh với mái tóc rối bời, đôi má phúng phính vì ngủ. "Tớ đã từng nghĩ rằng sẽ rất khó để cân bằng giữa việc học và bóng đá, nhưng có cậu bên cạnh, mọi thứ dường như trở nên dễ dàng hơn. Cậu là nguồn động lực lớn nhất của tớ, Linh à." Long khẳng định, cảm giác biết ơn và yêu thương tràn ngập trong lòng. Cậu nhận ra rằng, sự hiện diện của Linh không chỉ là niềm vui, mà còn là một điểm tựa vững chắc giúp cậu vượt qua mọi áp lực.
Họ tiếp tục ôn lại những kỷ niệm đẹp đẽ của năm học lớp 11, từ những trận bóng đá nảy lửa mà Linh nhiệt tình cổ vũ, những buổi dạo chơi ở Vịnh Hạ Long, đến những lần cãi vã vu vơ vì những lời đồn thổi, và cả những khoảnh khắc họ nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương. Mỗi câu chuyện, mỗi kỷ niệm đều được họ kể lại một cách sống động, như thể chúng vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của Linh giờ đây không chỉ là nơi lưu giữ những dòng chữ, mà còn là một cánh cửa mở ra cả một bầu trời ký ức rực rỡ, được hai trái tim cùng nhau chia sẻ. Hương cà phê dừa thơm lừng, vị ngọt ngào của bánh tiramisu càng làm cho không khí thêm phần lãng mạn, ấm áp.
Long cảm thấy một sự bình yên sâu sắc khi ngồi cạnh Linh, lắng nghe giọng nói trong trẻo của cô ấy kể chuyện, và nhìn thấy ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cô ấy không chỉ là người cậu yêu, mà còn là người bạn đồng hành, người thấu hiểu và tin tưởng cậu tuyệt đối. Cậu khẽ đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai của Linh đang vương trên trán, một cử chỉ dịu dàng, đầy yêu thương mà trước đây cậu ít khi thể hiện một cách công khai như vậy. Sự trưởng thành trong cảm xúc của Long đã khiến cậu bạo dạn hơn, tự tin hơn trong việc thể hiện tình cảm của mình. Cậu biết, đây là tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của cậu, và Linh chính là điều rực rỡ nhất trong đó.
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống khi Long và Linh rời khỏi quán cà phê. Ánh nắng dịu dần, nhuộm vàng cả không gian, khiến những con đường quen thuộc trở nên thơ mộng hơn. Gió biển từ xa thổi về mang theo hơi ẩm và chút vị mặn, làm dịu đi cái nóng oi ả của buổi chiều đầu hè. Họ quyết định tản bộ vào Công viên Bình Minh, một địa điểm yêu thích của cả hai, nơi có nhiều cây xanh và hồ nước trong xanh.
Công viên Bình Minh hiện ra với cổng đá cổ kính, những con đường lát gạch sạch sẽ uốn lượn dưới bóng cây cổ thụ. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tạo nên một bản hòa tấu nhẹ nhàng của thiên nhiên. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây hòa quyện vào nhau, mang lại cảm giác sảng khoái, trong lành.
Họ chậm rãi bước đi, tay vẫn nắm chặt. Không khí dần trở nên tĩnh lặng và riêng tư hơn khi họ tiến sâu vào công viên, xa rời những con đường chính đông đúc. Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh, một sự kết nối giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Cậu nhìn Linh, đôi mắt to tròn của cô ấy đang ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, vẻ mặt tràn đầy sự ngưỡng mộ và hạnh phúc. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô ấy lướt đi nhẹ nhàng bên cạnh cậu, mái tóc dài đen óng ả lay động theo từng làn gió.
Họ dừng lại bên một chiếc ghế đá dưới tán cây cổ thụ già, nơi có thể nhìn ra hồ nước lấp lánh ánh hoàng hôn. Ánh nắng mặt trời cuối ngày rải những vệt màu cam, tím lên mặt hồ, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp, huyền ảo. Những lời nói chân thành và sâu sắc nhất dường như chỉ có thể được bộc lộ trong khoảnh khắc yên bình và lãng mạn như thế này.
"Năm nay, em thấy anh thay đổi nhiều lắm, Long," Linh nói, giọng cô ấy nhỏ nhẹ, đôi mắt nhìn thẳng vào Long với vẻ nghiêm túc hơn. Gương mặt cô ấy khẽ ửng hồng khi nói ra những lời này. "Tự tin hơn, và... quan tâm em nhiều hơn."
Long mỉm cười. Cậu biết cô ấy nói đúng. Trước đây, cậu thường giữ vẻ lạnh lùng, ít bộc lộ cảm xúc. Nhưng bên Linh, cậu đã học được cách mở lòng, cách thể hiện sự ấm áp và yêu thương. "Em cũng vậy, Linh à. Mạnh dạn hơn, và luôn khiến anh cảm thấy có động lực." Cậu nói, rồi siết nhẹ bàn tay cô ấy đang nắm trong tay mình, như một lời khẳng định. "Ngày trước, cậu khá rụt rè, ít khi chủ động. Nhưng giờ đây, cậu đã là một cô gái kiên cường, đầy nhiệt huyết, và luôn tin tưởng vào những điều tốt đẹp. Chính sự lạc quan của cậu đã truyền cho anh rất nhiều năng lượng."
Long nhìn sâu vào đôi mắt Linh, ánh hoàng hôn phản chiếu trong đó tạo nên một vẻ đẹp lung linh. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng. "Linh à," cậu bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự run rẩy nhẹ hiếm thấy. "Anh... anh rất thích ở bên em. Cảm giác như có em, mọi thứ đều tốt đẹp hơn. Mọi khó khăn đều trở nên nhỏ bé, mọi áp lực đều được xoa dịu. Em... em là ánh sáng của anh." Cậu nói, ánh mắt chân thành, tràn đầy yêu thương, không chút che giấu. Cậu đã chờ đợi rất lâu để có thể nói những lời này một cách thẳng thắn và không chút e dè.
Linh nghe những lời đó, trái tim cô ấy như muốn tan chảy. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô ấy chưa bao giờ nghĩ Long, một người luôn điềm tĩnh và có vẻ lạnh lùng, lại có thể nói ra những lời tình cảm đến vậy. Nước mắt cô ấy khẽ đong đầy nơi khóe mi. "Em cũng vậy, Long," Linh đáp, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động. Cô ấy không kiềm chế được bản thân, khẽ tựa đầu vào bờ vai rộng của Long. Cảm giác bình yên và an toàn bao trùm lấy cô ấy. "Cảm ơn anh vì tất cả. Em... em tin tưởng anh, tin tưởng vào tình yêu của chúng ta."
Long vòng tay ôm nhẹ lấy Linh, siết cô ấy vào lòng. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô ấy thoang thoảng trong không khí, khiến cậu cảm thấy vô cùng dễ chịu. Họ cùng nhau ngắm nhìn khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp đang dần lặn xuống phía chân trời, không nói thêm lời nào. Chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim về tổ, và nhịp đập của hai trái tim hòa cùng nhau. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo toan, mọi áp lực dường như tan biến hết. Chỉ còn lại tình yêu, sự tin tưởng và một niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Cậu khẽ đặt cằm lên đỉnh đầu Linh, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc cô ấy. Tình đầu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang được vun đắp bởi những khoảnh khắc chân thành như thế này.
Khi màn đêm dần buông xuống, ánh đèn công viên bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt hồ. Ánh trăng đầu hạ cũng đã kịp lấp ló trên bầu trời, chiếu rọi một vầng sáng dịu nhẹ. Không khí trở nên mát mẻ hơn, những làn gió nhẹ mơn man qua da, xua đi cái nóng còn sót lại của ban ngày. Long và Linh vẫn ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế đá, giờ đây đã chuyển sang trò chuyện về những dự định cho mùa hè sắp tới.
Long khẽ vuốt mái tóc Linh, cảm nhận sự mềm mại của nó. "Hè này, mình cùng ôn bài môn Toán được không? Anh có mấy cuốn sách hay lắm. Anh nghĩ chúng ta nên tận dụng thời gian này để chuẩn bị tốt nhất cho năm cuối cấp." Cậu biết, năm học tới sẽ là một thử thách lớn, không chỉ riêng cậu mà cả Linh cũng sẽ phải đối mặt với áp lực thi cử và chọn trường đại học.
Linh ngẩng đầu khỏi vai Long, đôi mắt sáng rực. "Được chứ! Hay là mình rủ Mai với Lan đi Hạ Long một chuyến nữa? Em muốn chụp ảnh ở Hòn Gai vào buổi bình minh, chắc chắn sẽ rất đẹp!" Cô ấy nói, giọng đầy háo hức, rồi lại chìm vào suy nghĩ. "À, hay là mình thử đạp xe dọc bờ biển từ Bãi Cháy đến Hòn Gai nhỉ? Tớ nghe nói có con đường mới mở rất đẹp."
Long mỉm cười trước sự nhiệt tình của Linh. Cô ấy lúc nào cũng tràn đầy năng lượng và những ý tưởng sáng tạo. "Chắc chắn rồi. Mình sẽ đi hết những nơi cậu muốn đến. Nhưng trước hết, anh muốn dành nhiều thời gian bên em, chỉ hai chúng ta thôi." Cậu nói, giọng điệu ngọt ngào, ánh mắt đầy trìu mến. Cậu muốn bù đắp cho những tháng ngày bận rộn vì học hành và bóng đá vừa qua, muốn tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc bên Linh.
Linh cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Long. Cô ấy khẽ tựa đầu vào vai cậu một lần nữa, cảm thấy bình yên đến lạ. "Em cũng vậy, Long. Cứ nghĩ đến năm lớp 12, áp lực lắm, nhưng có anh, em thấy yên tâm hơn nhiều." Cô ấy thở dài nhẹ, những lo lắng về tương lai vẫn còn đó, nhưng sự hiện diện của Long khiến mọi thứ trở nên dễ chịu hơn rất nhiều. Cô ấy nhớ đến những ánh mắt ghen tị, những lời đồn thổi mà Long đã từng đề cập, và cả ánh mắt căm ghét của Tùng trong lễ bế giảng. Mặc dù không muốn nghĩ đến, nhưng những dự cảm không lành vẫn lướt qua trong tâm trí cô ấy.
Long biết những nỗi lo trong lòng Linh. Cậu nhẹ nhàng xoa lưng cô ấy, như muốn truyền thêm sức mạnh. "Đừng lo, mình sẽ cùng nhau vượt qua. Như cách mình đã làm năm nay vậy." Cậu mỉm cười trấn an Linh, gương mặt cậu ánh lên vẻ kiên định. "Chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau khẳng định tình cảm của mình. Anh tin rằng, mọi thử thách phía trước cũng sẽ không thể làm khó được chúng ta."
Họ cùng nhau liệt kê những điều muốn làm trong mùa hè, từ những buổi học nhóm tại thư viện, những chuyến dạo chơi ngắm cảnh Hạ Long, đến việc cùng nhau tập luyện thể thao và tìm hiểu về các trường đại học. Mỗi kế hoạch đều được vẽ nên bằng sự háo hức và niềm tin vào một tương lai chung. Long ôm Linh chặt hơn một chút, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô ấy. Linh cũng tựa vào cậu, cảm thấy bình yên và hạnh phúc vô bờ bến.
Chiếc vòng tay may mắn mà Linh đeo trên cổ tay, một món quà từ Long, khẽ lấp lánh dưới ánh trăng. Nó như một biểu tượng cho sự gắn kết bền chặt của họ. Long nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố Hạ Long bắt đầu lên đèn, tạo nên một dải sáng rực rỡ. Cậu biết, mùa hè này sẽ không chỉ có những niềm vui và khoảnh khắc ngọt ngào. Áp lực của năm cuối cấp, kỳ thi đại học, và cả những ánh mắt soi mói, những đối thủ tiềm ẩn như Nguyễn Trọng Tùng, vẫn đang chờ đợi để thử thách tình yêu của họ. Danh hiệu "cặp đôi biểu tượng" của trường mang lại sự ngưỡng mộ, nhưng cũng kéo theo những ghen tị không đáng có.
Tuy nhiên, khi nhìn sang Linh, thấy đôi mắt lấp lánh niềm tin và nụ cười rạng rỡ của cô ấy, mọi lo lắng trong Long đều tan biến. Cậu siết chặt tay Linh, trao cho cô ấy một nụ cười hứa hẹn. "Tình yêu của chúng ta, thanh xuân của chúng ta, là do chúng ta tự viết nên mà." Cậu nhắc lại lời Linh đã nói, như một lời thề thầm lặng. "Mình sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện thanh xuân rực rỡ nhất."
Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang mở ra một trang mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn những con sóng mới sẽ vỗ vào bờ cát của tình đầu. Họ sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau giữ gìn ngọn lửa tình yêu ấy cháy mãi, bất chấp mọi giông bão. Mùa hè này, dưới ánh nắng vàng ươm và làn gió biển mát lành của Hạ Long, họ sẽ cùng nhau tạo nên thêm nhiều kỷ niệm đẹp, để củng cố thêm niềm tin và sức mạnh cho chặng đường sắp tới, chặng đường của năm học cuối cấp đầy thử thách và những quyết định trọng đại. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của Ánh Dương, sẽ tiếp tục tỏa sáng, cùng nhau viết nên bản tình ca bất tận của tuổi trẻ.