Rực rỡ thanh xuân
Chương 139

Tình Yêu Lan Tỏa: Khi Hai Trái Tim Trở Thành Nguồn Cảm Hứng

3714 từ
Mục tiêu: Thể hiện rõ ràng Long và Linh đã trở thành "hình mẫu lý tưởng về tình yêu học trò trong sáng" trong mắt bạn bè và toàn trường.,Khắc họa cách mối quan hệ của họ truyền cảm hứng cho các cặp đôi khác và tạo ra làn sóng tích cực.,Củng cố sự gắn kết và ổn định trong tình cảm Long - Linh sau những thử thách của năm lớp 11 (Arc 2), chuẩn bị cho năm học mới.,Gieo mầm nhẹ nhàng về những sự chú ý, có thể là ghen tị, và những thử thách mới sắp tới khi bước vào năm lớp 12 (Arc 3).,Đánh dấu một kết thúc đầy hy vọng và viên mãn cho Arc 2, chuẩn bị chuyển giao sang Arc 3.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nam (cặp đôi), Phương (cặp đôi), Nguyễn Lan Anh, Bác Lan (Đào Thị Lan)
Mood: Romantic, hopeful, inspiring, slightly reflective, with a hint of anticipation/resolve.
Kết chương: [object Object]

Biển đêm Hạ Long bao la, vẫn rì rào kể câu chuyện về tình yêu của họ, một câu chuyện vừa lãng mạn, vừa kiên định, như những hòn đảo đá vôi sừng sững giữa đại dương mênh mông, vĩnh cửu. Dưới ánh trăng bạc, Long và Linh đã trao cho nhau không chỉ những lời hứa hẹn mà còn là cả niềm tin sắt đá, niềm tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió của tuổi thanh xuân, đặc biệt là chặng đường năm học cuối cấp đầy thử thách và những quyết định trọng đại sắp tới. Mùa hè này, dưới ánh nắng vàng ươm và làn gió biển mát lành của Hạ Long, họ đã tạo nên thêm nhiều kỷ niệm đẹp, củng cố thêm niềm tin và sức mạnh cho chặng đường sắp tới, chặng đường của năm học cuối cấp đầy thử thách và những quyết định trọng đại. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của Ánh Dương, sẽ tiếp tục tỏa sáng, cùng nhau viết nên bản tình ca bất tận của tuổi trẻ, một bản tình ca mà mỗi nốt nhạc đều được dệt nên từ sự tin tưởng, hy vọng và một tình yêu chân thành, sâu sắc.

***

Những ngày hè đầu tiên của tháng sáu trôi qua thật êm đềm, ngọt ngào như mật ong. Long và Linh dành trọn vẹn từng khoảnh khắc bên nhau, không quá ồn ào náo nhiệt, mà tĩnh lặng và sâu sắc. Chiều muộn, ánh nắng vàng ươm hắt qua khung cửa sổ lớn của quán Cafe Sắc Màu, đổ bóng những tán cây xanh mướt lên nền gạch hoa văn cổ điển. Đây là một góc nhỏ yên bình mà cả hai thường ghé qua, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, ẩn mình trong con hẻm nhỏ. Bước vào quán, hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một bầu không khí thư thái đến lạ. Tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar xa xa như một nốt trầm đều đặn trong bản nhạc không lời của buổi chiều.

Long và Linh ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn gỗ nhỏ, bên cạnh là một chậu xương rồng nhỏ xinh và một bó lavender khô. Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng, mặc chiếc áo phông trắng đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu ấy dõi theo Linh. Cô ấy, xinh đẹp với làn da trắng hồng, mái tóc dài đen óng ả buông xõa tự nhiên, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ, đang lật giở từng trang album ảnh trên chiếc điện thoại của Long. Đó là những bức ảnh chụp lén, chụp vội, những khoảnh khắc đời thường nhưng chứa đựng cả một năm học lớp 11 đầy ắp kỷ niệm.

“Năm lớp 11 của chúng ta thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ, phải không Linh? Hệt như một cuốn phim vậy,” Long cất giọng trầm ấm, đôi môi khẽ cong lên thành nụ cười dịu dàng. Cậu ấy đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Linh đang đặt trên mặt bàn, ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm quen thuộc. Hành động nhỏ bé ấy như một lời khẳng định, một sự gắn kết mà cả hai đã vun đắp.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm hạnh phúc. “Đúng vậy, đặc biệt là những lúc chúng ta cùng nhau vượt qua mọi chuyện. Từ sân bóng đến những buổi học nhóm,” cô ấy nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô tựa đầu vào vai Long một chút, hít hà mùi hương nam tính thoang thoảng từ áo cậu. Giờ đây, cử chỉ thân mật này đã trở nên tự nhiên như hơi thở đối với cả hai.

Long khẽ cười, nhìn vào đôi mắt cô ấy, nơi chất chứa cả một bầu trời cảm xúc. “Nhờ có cậu, Long mới biết cân bằng mọi thứ tốt hơn, và cũng biết cách bộc lộ cảm xúc của mình hơn.” Cậu ấy nhớ lại những ngày đầu, mình luôn là một người lạnh lùng, ít nói, chỉ biết vùi đầu vào học hành và bóng đá. Chính Linh đã kéo cậu ra khỏi vỏ bọc ấy, giúp cậu nhận ra giá trị của việc sẻ chia, của những rung động đầu đời.

Linh lắc đầu nhẹ, đôi môi chúm chím. “Cậu cũng là động lực lớn của tớ mà. Cậu đã làm được rất nhiều điều tuyệt vời. Nhìn cậu trên sân bóng, tớ luôn cảm thấy tự hào.” Cô ấy nhớ những cú sút quyết đoán, những pha cản phá thần sầu của Long, và cả cái cách cậu ấy dẫn dắt đội bóng đến chiến thắng. Đối với cô, Long không chỉ là người yêu, mà còn là một hình mẫu để cô noi theo, để cô cố gắng.

“Tớ thích nhìn nụ cười của cậu khi đội bóng ghi bàn nhất,” Long nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. Cậu ấy nhớ rõ hình ảnh Linh trên khán đài, bộ đồng phục trắng tinh khôi, mái tóc đen dài bay trong gió, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, luôn cổ vũ hết mình cho cậu và cả đội.

Linh bật cười tủm tỉm, má hơi ửng hồng. “Tớ cũng thích nhìn cậu trên sân bóng nhất, lúc ấy cậu ngầu lắm!” Cô ấy không hề nói dối. Long trên sân cỏ luôn là một phiên bản khác, mạnh mẽ, quyết đoán và đầy đam mê. Đó là hình ảnh khiến trái tim cô rung động mạnh mẽ nhất.

Cả hai im lặng một lúc, cùng ngắm nhìn những tia nắng chiều cuối cùng đang dần khuất sau những mái nhà. Bầu không khí ấm áp, lãng mạn bao trùm lấy họ, như một lời thì thầm của tình yêu đang lớn dần theo từng ngày. Họ không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần ở bên nhau, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt, là đủ để hiểu được tình cảm sâu sắc dành cho đối phương. Linh dựa hẳn đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai cậu ấy. Mọi lo lắng về năm cuối cấp, về kỳ thi đại học dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự bình yên và hạnh phúc. Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô, đôi mắt cậu nhìn về phía hoàng hôn đang buông, nơi chân trời nhuộm một màu cam tím rực rỡ. Cậu biết, tình yêu này đã không còn là những rung động tinh tế ban đầu, mà đã là một sự gắn kết sâu sắc, ổn định, một bến đỗ bình yên giữa dòng chảy hối hả của tuổi trẻ. Cậu tự hứa với lòng, sẽ luôn trân trọng và bảo vệ tình yêu này, như cách cậu bảo vệ khung thành của đội bóng.

***

Buổi tối, không khí Hạ Long trở nên mát mẻ hơn, gió biển thổi vào mang theo hơi ẩm và mùi muối mặn mà đặc trưng. Long đèo Linh trên chiếc xe đạp điện quen thuộc, men theo con đường nhỏ dẫn đến quán ăn vặt vỉa hè yêu thích của cả nhóm. Quán nằm ở một góc phố nhỏ, chỉ là gian hàng di động với vài bộ bàn ghế nhựa đơn giản, nhưng luôn tấp nập khách. Tiếng chảo dầu xèo xèo, mùi đồ ăn chiên nướng thơm lừng, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ qua lại tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của ẩm thực đường phố. Ánh đèn lồng treo lấp lánh đủ màu sắc, chiếu rọi xuống những khuôn mặt tươi tắn của các bạn trẻ.

Khi Long và Linh vừa đến, Hùng đã vẫy tay lia lịa từ xa. "Uầy, 'cặp đôi vàng' của trường mình đến rồi! Này Long, Linh, hai đứa bây giờ nổi tiếng lắm đó. Nghe đâu còn có mấy cặp đôi khác học theo cách hai đứa mày quan tâm nhau nữa cơ," Hùng nói, giọng lanh lảnh, pha chút trêu chọc thường thấy, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy híp lại khi cười. Cậu ngồi giữa Mai và Lan, tay vẫn không ngừng bốc nem chua rán.

Vũ Thanh Lan, cô bạn thân năng động của Linh, cười phá lên, mái tóc ngắn ngang vai bay nhẹ theo cử động của cô. "Đúng rồi, Linh của tớ bây giờ là 'nữ hoàng cổ vũ' rồi, còn Long thì là 'hoàng tử sân cỏ'. Ai mà không ngưỡng mộ chứ!" Lan nói, đôi mắt tinh nhanh đảo qua Long và Linh, ánh lên vẻ trêu chọc nhưng cũng đầy tự hào cho bạn mình.

Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đeo kính cận sáng thông minh nhìn Long và Linh đầy trìu mến. "Mối quan hệ của hai cậu thật sự rất đẹp, rất trong sáng. Thật vui khi thấy hai cậu hạnh phúc," Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, từ tốn, như một lời động viên chân thành.

Nam và Phương, một cặp đôi khác trong lớp, ngồi đối diện, cũng gật đầu đồng tình. Nam, với vẻ ngoài cao ráo, điển trai, nói một cách chân thành: "Thật đó, tụi mình cũng được truyền cảm hứng từ Long và Linh rất nhiều. Cách hai cậu quan tâm nhau, ủng hộ nhau, khiến bọn mình cũng muốn học tập theo. Cảm ơn hai cậu nhé!" Phương, xinh xắn, dễ thương ngồi cạnh Nam, cũng mỉm cười dịu dàng.

Long cười ngại ngùng, gãi đầu. "Đâu có gì đâu... Bọn tớ chỉ là... bình thường thôi mà." Cậu ấy cảm thấy má mình nóng bừng, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm tự hào khó tả. Việc mối quan hệ của cậu và Linh trở thành nguồn cảm hứng cho người khác là điều cậu chưa từng nghĩ tới.

Linh cũng hơi đỏ mặt, khẽ đánh nhẹ vào tay Long. "Mọi người quá khen rồi." Cô ấy nhìn quanh một lượt, thấy ánh mắt ngưỡng mộ và nụ cười thân thiện của bạn bè, cảm thấy ấm áp vô cùng.

Đúng lúc đó, Bác Lan, chủ quán, một người phụ nữ béo tròn, phúc hậu, luôn đội nón lá, đặt đĩa nem chua rán nóng hổi lên bàn. "Các cháu ăn uống vui vẻ nhé! Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, mấy đứa cứ tận hưởng đi. Nhìn hai đứa bây giờ, bác cũng thấy vui lây." Bác Lan cười hiền, đôi mắt ánh lên vẻ yêu mến. Bác đã chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ học sinh Ánh Dương trưởng thành, bao nhiêu mối tình học trò chớm nở dưới mái che bạt của quán.

Hùng vỗ vai Long, cười sảng khoái. "Đó thấy chưa? Cả bác Lan còn công nhận nữa là!" Cậu ấy đưa một miếng nem chua rán cho Linh, rồi lại tiếp tục càn quét đĩa đồ ăn.

Nam và Phương cụng ly nước ngọt với Long và Linh, tiếng leng keng vui tai vang lên giữa không khí nhộn nhịp. "Chúc mừng 'cặp đôi biểu tượng' của Ánh Dương!" Nam nói, Phương cười khúc khích.

Long và Linh nhìn nhau, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi. Cảm giác được bạn bè và mọi người xung quanh yêu mến, ủng hộ khiến họ cảm thấy vững tin hơn vào tình yêu của mình. Long biết, sự nổi tiếng này có thể mang lại những áp lực nhất định, nhưng miễn là có Linh bên cạnh, cậu tin mình có thể đối mặt với mọi thứ. Cậu siết nhẹ tay Linh dưới gầm bàn, trao cho cô một ánh nhìn trấn an. Linh đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào, cô cảm thấy bình yên và hạnh phúc khi được bao quanh bởi những người bạn thân thiết và tình yêu của Long. Mùi đồ ăn vỉa hè hòa quyện vào làn gió đêm, tạo nên một hương vị rất riêng, rất Hạ Long, rất tuổi trẻ.

***

Ngày cuối cùng của tháng sáu, khi những cánh phượng cuối cùng còn vương trên cành, cũng là buổi học thêm cuối cùng của năm học, trước khi chính thức nghỉ hè. Chiều tà, nắng vàng nhẹ trải khắp sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Ngôi trường với kiến trúc pha trộn giữa Pháp cổ điển và hiện đại, mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ vẫn được bảo trì tốt, xen kẽ với những dãy phòng học mới hơn bằng kính và bê tông. Sân trường đã vắng vẻ hơn thường lệ, chỉ còn lác đác vài nhóm học sinh đang ôn bài ở hành lang hoặc chờ phụ huynh đón. Tiếng ve kêu râm ran đã bắt đầu, báo hiệu một mùa hè sôi động đang đến gần.

Long và Linh đi bộ chầm chậm trên sân trường, sau khi kết thúc buổi học thêm môn Toán. Long vẫn cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi. Cậu ấy mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh tươm, tay áo xắn nhẹ lên đến khuỷu tay. Linh đi bên cạnh, xinh đẹp và thanh thoát trong bộ đồng phục đã sờn nhẹ, mái tóc dài óng ả buộc cao gọn gàng. Cả hai cùng cảm nhận mùi phấn bảng còn vương trong không khí, mùi giấy sách mới từ những cuốn vở, và mùi cỏ xanh thoang thoảng từ bãi cỏ phía xa.

Khi đi ngang qua văn phòng giáo viên, họ tình cờ gặp cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm lớp. Cô Lan Anh vẫn trẻ trung, năng động, mái tóc cắt ngắn cá tính, đang nở nụ cười hiền hậu. "À, Long, Linh. Hai em vẫn còn ở trường sao?" cô hỏi, giọng nói ấm áp.

Long và Linh đồng thanh cúi chào. "Dạ, bọn em vừa học thêm xong, thưa cô." Long trả lời, có chút ngượng nghịu khi gặp cô giáo ngoài giờ học.

"Em chào cô ạ," Linh nói, giọng trong trẻo, ánh mắt lấp lánh nụ cười.

Cô Lan Anh tiến lại gần hai đứa, đôi mắt cô lấp lánh niềm tự hào. "Cô thấy hai em năm nay trưởng thành hơn rất nhiều. Đặc biệt là mối quan hệ của hai đứa, đã trở thành một tấm gương đẹp cho các bạn trong trường đó. Các bạn học sinh, đặc biệt là các em khóa dưới, rất ngưỡng mộ hai em." Cô nói, ánh mắt nhìn Long và Linh đầy vẻ khích lệ. Cô đã quan sát hai đứa từ lâu, từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ đến giờ đã trở thành một cặp đôi vững chãi, luôn biết cách động viên và hỗ trợ nhau. Cô tin rằng, tình yêu trong sáng này sẽ là động lực lớn cho cả hai.

Long hơi ngượng nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác tự hào mãnh liệt. Cậu khẽ nắm tay Linh để động viên cô, và cũng để tìm kiếm một chút bình tĩnh cho bản thân. "Dạ, bọn em chỉ muốn cùng nhau cố gắng thôi ạ," cậu nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự kiên định.

Linh mỉm cười nhẹ. "Bọn em sẽ tiếp tục cố gắng để không phụ lòng cô và mọi người ạ." Cô ấy cảm thấy được truyền thêm năng lượng từ những lời khen ngợi của cô giáo. Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên khuôn mặt cô, làm nụ cười càng thêm rạng rỡ.

Cô Lan Anh gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Cứ giữ vững tinh thần này, năm lớp 12 sẽ là một năm đầy thử thách nhưng cũng đầy thành công của các em. Cô tin vào cả hai đứa." Cô nhìn họ với ánh mắt đầy hy vọng. "Các em là tương lai của đất nước!"

Long và Linh đứng thẳng, lắng nghe lời cô giáo với tất cả sự tôn trọng. Sau khi chào cô, họ tiếp tục bước đi trên sân trường, suy ngẫm về những gì cô giáo vừa nói. Trong lòng Long, một chút áp lực nhẹ nhàng dấy lên. Việc trở thành "tấm gương đẹp" không phải lúc nào cũng dễ dàng, đặc biệt là khi năm lớp 12 sắp đến với biết bao áp lực học hành và thi cử. Nhưng khi Long nhìn sang Linh, thấy đôi mắt lấp lánh niềm tin và nụ cười nhẹ nhàng của cô, mọi lo lắng dường như tan biến. Cậu biết, có Linh bên cạnh, cậu sẽ có thêm sức mạnh để đối mặt với mọi kỳ vọng, mọi thử thách. Linh cũng cảm nhận được sự chú ý đặc biệt mà mối quan hệ của họ đang nhận được, nhưng điều đó không làm cô nao núng. Cô tin vào tình yêu của mình và Long, tin rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua tất cả, giữ gìn sự trong sáng và chân thành ấy.

***

Đêm muộn, Long đèo Linh về nhà. Gió đêm se lạnh, nhưng không khí vẫn trong lành, thoảng mùi khói bụi xe cộ vương vấn. Họ dừng lại trên cầu vượt bộ hành, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Hạ Long lên đèn. Những ánh đèn lấp lánh từ các tòa nhà cao tầng, từ những con phố tấp nập, vẽ nên một bức tranh lung linh huyền ảo dưới bầu trời đêm. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường không làm phiền khoảnh khắc riêng tư của cả hai. Gió lùa qua mái tóc Linh, khẽ chạm vào mặt Long, mang theo một chút lạnh giá, nhưng hơi ấm từ bàn tay Long đang nắm chặt tay cô lại xua tan đi tất cả.

Long khẽ thở dài, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà là một tiếng thở dài của sự suy tư. Cậu ấy nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn điện như những vì sao trên mặt đất. "Cả trường giờ ai cũng biết chuyện của chúng ta rồi. Cô Lan Anh cũng nói vậy. Có khi lại thành áp lực lớn cho năm sau nhỉ?" Giọng cậu trầm hơn một chút, chứa đựng một nỗi lo lắng nhỏ bé. Cậu không sợ đối mặt với thử thách, nhưng cậu sợ những kỳ vọng quá lớn có thể làm ảnh hưởng đến Linh, đến sự trong sáng của tình yêu này.

Linh siết chặt tay Long, ánh mắt cô ấy kiên định. "Không sao đâu, Long. Chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau là được. Mọi người ngưỡng mộ vì họ thấy được sự chân thành của chúng ta mà. Tớ sẽ luôn ở bên cậu, ủng hộ cậu trong mọi quyết định." Cô biết Long đang lo lắng điều gì, và cô muốn trấn an cậu. Tình yêu của cô dành cho Long không vì những lời khen ngợi hay ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, mà vì chính con người Long, vì những rung động chân thật mà cậu mang lại cho cô.

Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ xúc động. Cậu ôm nhẹ Linh vào lòng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ cơ thể cô ấy. "Cảm ơn cậu, Linh. Tớ biết năm lớp 12 sẽ nhiều thử thách lắm, cả học tập lẫn chuyện chọn trường, nhưng có cậu, tớ không sợ gì cả. Tớ muốn chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ." Cậu ấy hít một hơi thật sâu, mùi tóc Linh thoang thoảng bên mũi.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ấy lấp lánh như những vì sao trên trời. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, đúng không? Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là chúng ta." Cô ấy nhắc lại lời Long đã từng nói, như một lời thề nguyền.

"Đúng vậy," Long đáp, giọng cậu ấy đầy kiên quyết. "Mùa hè này, chúng ta sẽ chuẩn bị thật tốt cho năm cuối cấp." Cậu ấy biết, không chỉ là kiến thức, mà còn là tinh thần, là sự vững vàng trong tâm hồn. Tình yêu này, giờ đây, không chỉ là niềm vui, mà còn là một trụ cột vững chắc.

Cả hai đứng đó, ôm nhau, cùng nhìn về phía thành phố rực rỡ. Những ánh đèn lấp lánh như phản chiếu niềm hy vọng trong lòng họ. Một bóng người lướt qua dưới chân cầu, ánh mắt nán lại trên cặp đôi một thoáng, một ánh nhìn đầy ẩn ý, khó đoán, rồi khuất vào dòng người và bóng tối. Một ánh mắt lạ, như thể đang quan sát, đang đánh giá, mang theo một cảm xúc khó tả – có thể là sự tò mò, sự ngưỡng mộ, hay một chút gì đó ghen tị.

Long và Linh không hề hay biết về ánh mắt ấy. Họ vẫn đang đắm chìm trong khoảnh khắc yên bình của riêng mình, cùng nhau hứa hẹn về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau viết nên. Áp lực của năm lớp 12, kỳ thi đại học, những ánh mắt soi mói, những đối thủ tiềm ẩn như Nguyễn Trọng Tùng, có lẽ vẫn đang chờ đợi ở phía trước. Nhưng trong đêm nay, dưới ánh đèn thành phố Hạ Long, trong vòng tay của Long, Linh cảm thấy mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã bước sang một trang mới, trưởng thành hơn, vững vàng hơn, nhưng cũng hứa hẹn những con sóng mới sẽ vỗ vào bờ cát của tình đầu. Họ sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau giữ gìn ngọn lửa tình yêu ấy cháy mãi, bất chấp mọi giông bão.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ