Hạ Long đón họ bằng một buổi chiều dịu mát, nắng vàng ươm như rót mật xuống mặt biển xanh ngắt. Hai ngày sau cuộc trò chuyện bên nhau, khi những kế hoạch còn đang ấp ủ trong tâm trí, Long đã đưa Linh đến một bãi biển vắng người hơn, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ quen thuộc của thành phố. Đó là nơi cậu thường tìm đến khi cần sự tĩnh lặng, nơi những con sóng vỗ về nỗi niềm tuổi trẻ và gió biển cuốn đi những muộn phiền.
Linh bước xuống xe, đôi mắt cô ấy ngay lập tức bị hút vào khung cảnh hùng vĩ trước mặt. Làn da trắng hồng của cô ấy càng trở nên rạng rỡ dưới ánh nắng chiều. Mái tóc dài đen óng ả, được buộc gọn gàng bằng một chiếc kẹp hình bông hoa sứ, khẽ bay bay trong làn gió nhẹ. Cô ấy mặc một chiếc váy maxi màu xanh ngọc, in họa tiết san hô trắng, tôn lên dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát. Nụ cười tươi rói như ánh nắng mùa hè nở trên môi, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ thích thú. Long dõi theo từng cử chỉ của cô ấy, trái tim cậu khẽ rung lên một nhịp đập êm đềm. Cậu ấy cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi trong chiếc áo phông trắng đơn giản. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày có vẻ lạnh lùng, nay lại ánh lên sự dịu dàng khi nhìn Linh.
"Đẹp quá, Long ơi!" Linh thốt lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian yên tĩnh. Cô ấy vươn tay hứng lấy làn gió biển, cảm nhận sự mát lành vuốt ve từng ngón tay. "Cứ như một bức tranh vậy. Em chưa từng đến đây bao giờ."
Cậu mỉm cười, tiến lại gần, đặt bàn tay ấm áp của mình lên eo cô ấy. "Anh biết em sẽ thích mà. Nơi này ít người biết đến, yên bình hơn những bãi tắm đông đúc khác." Cậu khẽ nghiêng người, thì thầm vào tai cô ấy, "Đặc biệt là vào buổi hoàng hôn, nơi này sẽ biến thành một thế giới khác."
Họ cùng nhau tản bộ trên bờ cát mịn, từng bước chân in hằn trên nền cát ướt. Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ như một bản tình ca êm ái, kéo theo những bọt biển trắng xóa tan ra dưới chân. Tiếng hải âu kêu xa xăm trên nền trời xanh thẳm, điểm xuyết vài vệt mây trắng lững lờ trôi. Mùi muối biển mặn mòi quyện vào không khí, mang theo chút hương vị của rong rêu và cát ẩm, tạo nên một cảm giác vừa hoang sơ vừa gần gũi.
Long đưa tay ra, nhẹ nhàng che đi những tia nắng cuối cùng đang vương trên mái tóc Linh. "Nắng thế này, em có thấy chói mắt không?"
Linh khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn đắm chìm vào cảnh biển bao la. "Không sao đâu anh. Nắng Hạ Long lúc nào cũng đẹp như thế này mà." Cô ấy quay sang nhìn Long, ánh mắt đầy trìu mến. "Em thích cảm giác này, được đi bên anh, dưới ánh nắng vàng ươm, nghe tiếng sóng vỗ. Cứ như mọi lo toan đều tan biến hết."
Long khẽ siết nhẹ bàn tay đang nắm của cô ấy, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp. Cậu biết, cô ấy đang nói lên cảm xúc thật sự của mình. Linh, với vẻ ngoài hoạt bát, luôn là tâm điểm của sự chú ý, nhưng bên trong lại là một cô gái nhạy cảm, dễ bị ảnh hưởng bởi những suy nghĩ tiêu cực. Và cậu, Long, luôn muốn là bờ vai vững chắc để cô ấy tựa vào, là ánh sáng dẫn đường cho cô ấy mỗi khi bối rối. Cậu vẫn nhớ ánh mắt ghen tị của Tùng, những lời xì xào bàn tán về "cặp đôi biểu tượng" của trường. Những điều đó tuy không ảnh hưởng trực tiếp đến họ, nhưng đôi khi vẫn gieo vào tâm trí Linh những hạt mầm lo lắng.
"Anh cũng vậy," Long nói, giọng trầm ấm. "Được ở bên em, anh cảm thấy mọi thứ đều trở nên bình yên hơn. Cảm giác như mình đang viết nên một trang mới trong cuốn sách thanh xuân của riêng mình vậy." Cậu dẫn Linh đến một mỏm đá nhỏ nhô ra biển, nơi có thể ngắm toàn cảnh hoàng hôn.
Họ ngồi xuống, đôi chân trần chạm vào làn nước biển mát lạnh. Những con sóng nhỏ cứ thế vỗ nhẹ vào chân, mang theo hơi lạnh từ đại dương. Linh khẽ rùng mình, Long lập tức cởi chiếc áo khoác mỏng mang theo, choàng nhẹ lên vai cô ấy. Cử chỉ nhỏ nhưng đầy quan tâm ấy khiến Linh cảm thấy ấm áp từ trong lòng.
"Cảm ơn anh," cô ấy nói, khẽ tựa đầu vào vai cậu. Mùi hương nam tính quen thuộc từ chiếc áo khoác của Long bao trùm lấy cô ấy, mang lại cảm giác an toàn đến lạ. Cô ấy hít thở thật sâu, cảm nhận mùi biển, mùi Long, và cả mùi của sự bình yên.
Hoàng hôn dần buông xuống. Ông mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ, từ từ chìm nghỉm xuống đường chân trời, nhuộm cả một vùng trời và mặt biển thành một dải màu cam, hồng, tím rực rỡ. Những hòn đảo đá vôi hùng vĩ từ xa giờ đây chỉ còn là những bóng đen sừng sững, điểm xuyết cho bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Long và Linh im lặng ngắm nhìn, không ai nói một lời, chỉ có tiếng sóng biển vẫn đều đặn vỗ về.
Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm nhận được sự gắn kết sâu sắc giữa họ. Không cần lời nói, chỉ cần ở cạnh nhau, cùng ngắm nhìn một cảnh đẹp, cùng cảm nhận một khoảnh khắc, cũng đủ để trái tim họ hòa cùng nhịp đập. Cậu nhớ lại những ngày đầu tiên, khi tình cảm chỉ là những rung động tinh tế, những ánh mắt ngại ngùng. Giờ đây, tình yêu của họ đã trưởng thành, sâu sắc và bền chặt hơn rất nhiều. Nó không còn là những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, mà đã trở thành dòng hải lưu mạnh mẽ, cuốn hút họ vào nhau, định hình nên cuộc sống của cả hai.
Linh khẽ nhích lại gần Long hơn, vòng tay qua eo cậu. "Anh có nhớ lần đầu tiên mình đến biển cùng nhau không?" cô ấy hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ như một làn gió thoảng.
Long khẽ gật đầu, ký ức ùa về. "Làm sao mà quên được. Lúc đó em còn ngại ngùng lắm, không dám nắm tay anh cơ." Cậu trêu chọc, nụ cười nhẹ nở trên môi.
Linh khẽ đánh nhẹ vào vai cậu, "Anh này! Lúc đó mình mới chỉ là bạn mà." Cô ấy nói, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ. "Nhưng em vẫn nhớ cảm giác ấy, vừa lạ lẫm vừa háo hức. Cứ như biển Hạ Long đã chứng kiến hết mọi khoảnh khắc của chúng ta vậy."
"Đúng vậy," Long nói, giọng cậu ấy trầm hơn. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta. Nơi đây đã chứng kiến anh từ một người chỉ biết đến bóng đá, trở thành một người biết quan tâm, biết yêu thương, biết chia sẻ." Cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy chân thành. "Em đã thay đổi anh rất nhiều, Linh. Cảm ơn em."
Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, cô ấy cảm nhận được từng lời nói của cậu ấy đều xuất phát từ trái tim. Cô ấy cũng cảm thấy vậy. Long đã mang đến cho cô ấy sự ổn định, sự tin tưởng tuyệt đối mà cô ấy chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Bên cạnh Long, cô ấy có thể là chính mình, có thể yếu đuối, có thể mơ mộng, và quan trọng hơn, cô ấy cảm thấy an toàn. Những lo lắng về áp lực học hành, về những kỳ vọng của gia đình, về những ánh mắt soi mói từ bạn bè, dường như đều tan biến khi cô ấy ở bên cậu.
"Em cũng phải cảm ơn anh, Long," cô ấy nói, giọng đầy xúc động. "Anh đã cho em biết thế nào là một tình yêu thật sự. Một tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào, mà là sự đồng hành, là sự thấu hiểu, là sự kiên định." Cô ấy ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Long. "Anh có tin vào lời hẹn ước không?"
Long khẽ mỉm cười, đôi mắt cậu ánh lên vẻ ấm áp. "Anh tin. Đặc biệt là lời hẹn ước của chúng ta." Cậu siết chặt tay cô ấy hơn. "Anh hứa sẽ luôn ở bên em, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa."
Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống biển, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ cuối chân trời. Không gian dần chìm vào bóng tối, nhưng không hề đáng sợ, mà lại trở nên huyền ảo và lãng mạn hơn. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung, và một vầng trăng khuyết dịu dàng xuất hiện, tỏa ánh sáng bạc xuống mặt biển, tạo thành một dải lụa lấp lánh kéo dài đến vô tận. Gió biển đã trở nên se lạnh hơn một chút, nhưng sự ấm áp từ bàn tay Long và chiếc áo khoác trên vai Linh khiến cô ấy không cảm thấy lạnh.
"Em tin anh," Linh nói, giọng cô ấy tràn đầy sự kiên định và tin tưởng. "Em tin vào chúng ta." Cô ấy khẽ thở dài, hơi lạnh của gió biển lùa qua mái tóc. "Nhiều lúc em nghĩ đến năm lớp 12, đến kỳ thi đại học, em thấy lo lắng lắm. Rất nhiều thứ phải học, phải chuẩn bị. Rồi còn phải chọn trường, chọn ngành, anh đi đâu, em đi đâu..." Cô ấy ngập ngừng, những lo âu về tương lai ập đến. "Em sợ mình sẽ không còn nhiều thời gian dành cho nhau nữa, hoặc là..." cô ấy không dám nói hết câu, nhưng Long hiểu. Cô ấy sợ họ sẽ phải xa nhau, sợ những áp lực ấy sẽ khiến tình cảm của họ phai nhạt.
Long nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Linh, trấn an cô ấy bằng sự dịu dàng. Cậu ấy biết những nỗi lo của Linh không phải là không có cơ sở. Năm lớp 12 sẽ là một thử thách lớn, không chỉ riêng cậu mà cả Linh cũng sẽ phải đối mặt với áp lực thi cử và chọn trường đại học. Cậu cũng có những suy nghĩ tương tự. Mục tiêu của cậu là một trường đại học top đầu, và điều đó đòi hỏi sự tập trung cao độ. Liệu cậu có thể cân bằng giữa việc học, việc duy trì phong độ bóng đá, và việc giữ gìn tình yêu này không? Chưa kể, danh hiệu "cặp đôi biểu tượng" của trường không chỉ mang lại sự ngưỡng mộ mà còn thu hút những ánh mắt soi mói, những lời đồn thổi, và cả những đối thủ tiềm ẩn. Cậu vẫn không quên ánh mắt của Tùng trong lễ bế giảng, ánh mắt ấy chứa đựng một điều gì đó rất khó chịu, một mối đe dọa vô hình.
"Ngốc ạ," Long khẽ nói, giọng cậu ấy trầm ấm như tiếng sóng vỗ. "Anh đã nói rồi mà, mình sẽ cùng nhau vượt qua. Như cách mình đã làm năm nay vậy." Cậu ấy siết chặt bàn tay Linh hơn nữa, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho cô ấy. "Anh biết năm lớp 12 sẽ rất khó khăn, nhưng anh tin chúng ta đủ mạnh mẽ để đối mặt với nó. Chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau khẳng định tình cảm của mình. Anh tin rằng, mọi thử thách phía trước cũng sẽ không thể làm khó được chúng ta."
Long quay người lại, đối mặt với Linh, đôi mắt cậu ấy nhìn thẳng vào cô ấy, ánh lên vẻ kiên định. "Về việc chọn trường, chọn ngành, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu, cùng nhau thảo luận. Anh sẽ luôn ủng hộ mọi quyết định của em, miễn là em cảm thấy hạnh phúc." Cậu ấy khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ gò má Linh, cảm nhận sự mềm mại của làn da cô ấy. "Còn thời gian dành cho nhau, không cần phải quá nhiều, chỉ cần chất lượng. Anh tin, dù có bận rộn đến mấy, chúng ta vẫn sẽ tìm được những khoảng lặng để ở bên nhau, để sẻ chia, để tiếp thêm động lực cho nhau."
Linh lắng nghe từng lời Long nói, đôi mắt cô ấy dần dần lấy lại sự bình tĩnh. Những lo lắng trong lòng cô ấy như được gỡ bỏ từng chút một. Long luôn có cách để khiến cô ấy cảm thấy an tâm, tin tưởng. Cô ấy nhớ lại những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, những lần cậu ấy im lặng lắng nghe những tâm sự của cô, những lần cậu ấy đứng ra bảo vệ cô trước những lời đồn thổi. Tình yêu của Long không ồn ào, không khoa trương, nhưng lại vững chắc như một tảng đá, ấm áp như ánh lửa sưởi ấm tâm hồn cô.
"Em biết," Linh nói, giọng cô ấy khẽ run lên vì xúc động. "Có anh ở bên, em thấy yên tâm hơn nhiều." Cô ấy tựa đầu vào vai Long một lần nữa, hít hà mùi hương quen thuộc. "Em cũng sẽ luôn ủng hộ anh. Em tin anh sẽ làm được tất cả những điều anh muốn. Anh là người giỏi nhất mà."
Long khẽ ôm chặt Linh vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô ấy. "Anh cần em tin tưởng anh như thế này đấy. Chính niềm tin của em là động lực lớn nhất để anh cố gắng." Cậu ấy khẽ hôn lên đỉnh đầu cô. "Chúng ta sẽ cùng nhau học tập, cùng nhau ôn thi, cùng nhau tìm hiểu về các trường đại học. Chúng ta sẽ cùng nhau đi xem phim, đi dạo biển, đi ăn những món ngon mà em thích. Mùa hè này, chúng ta sẽ tạo thêm thật nhiều kỷ niệm đẹp, để khi năm lớp 12 bắt đầu, chúng ta sẽ có đủ năng lượng và sự vững vàng để đối mặt với mọi thứ."
Dưới ánh trăng bạc, chiếc vòng tay may mắn mà Linh đeo trên cổ tay, một món quà từ Long, khẽ lấp lánh. Nó như một biểu tượng cho sự gắn kết bền chặt của họ, một lời nhắc nhở về tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp. Long nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố Hạ Long đã lên đèn, tạo nên một dải sáng rực rỡ, đối lập với sự tĩnh lặng của biển đêm. Cậu biết, mùa hè này sẽ không chỉ có những niềm vui và khoảnh khắc ngọt ngào. Áp lực của năm cuối cấp, kỳ thi đại học, và cả những ánh mắt soi mói, những đối thủ tiềm ẩn như Nguyễn Trọng Tùng, vẫn đang chờ đợi để thử thách tình yêu của họ. Danh hiệu "cặp đôi biểu tượng" của trường mang lại sự ngưỡng mộ, nhưng cũng kéo theo những ghen tị không đáng có.
Tuy nhiên, khi nhìn sang Linh, thấy đôi mắt lấp lánh niềm tin và nụ cười rạng rỡ của cô ấy, mọi lo lắng trong Long đều tan biến. Cậu siết chặt tay Linh, trao cho cô ấy một nụ cười hứa hẹn. "Tình yêu của chúng ta, thanh xuân của chúng ta, là do chúng ta tự viết nên mà." Cậu nhắc lại lời Linh đã nói, như một lời thề thầm lặng. "Mình sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện thanh xuân rực rỡ nhất." Cậu ấy biết, lời hứa này không chỉ dành cho Linh, mà còn dành cho chính cậu, để cậu luôn ghi nhớ lý do để mình cố gắng, để mình mạnh mẽ.
Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang mở ra một trang mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn những con sóng mới sẽ vỗ vào bờ cát của tình đầu. Họ sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau giữ gìn ngọn lửa tình yêu ấy cháy mãi, bất chấp mọi giông bão. Mùa hè này, dưới ánh nắng vàng ươm và làn gió biển mát lành của Hạ Long, họ đã tạo nên thêm nhiều kỷ niệm đẹp, củng cố thêm niềm tin và sức mạnh cho chặng đường sắp tới, chặng đường của năm học cuối cấp đầy thử thách và những quyết định trọng đại. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của Ánh Dương, sẽ tiếp tục tỏa sáng, cùng nhau viết nên bản tình ca bất tận của tuổi trẻ, một bản tình ca mà mỗi nốt nhạc đều được dệt nên từ sự tin tưởng, hy vọng và một tình yêu chân thành, sâu sắc. Biển đêm Hạ Long bao la, vẫn rì rào kể câu chuyện về tình yêu của họ, một câu chuyện vừa lãng mạn, vừa kiên định, như những hòn đảo đá vôi sừng sững giữa đại dương mênh mông, vĩnh cửu.