Gió đêm se mát, mơn man qua tóc, xoa dịu những cảm xúc còn vương vấn từ cuộc trò chuyện với cô giáo chủ nhiệm. Kết cấu thép và bê tông vững chắc của cây cầu, những bậc thang và đường dốc quen thuộc, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm đẹp đẽ. Họ dừng lại giữa cầu, tựa vào lan can cao, cùng ngắm nhìn thành phố lung linh ánh đèn. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người đi bộ dưới chân cầu, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh âm thanh đặc trưng của đô thị về đêm. Mùi khói bụi xe cộ nhẹ nhàng len lỏi trong không khí, nhưng vẫn không làm giảm đi vẻ đẹp của đêm Hạ Long.
Long siết chặt tay Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ quyết tâm. "Mùa hè này, anh sẽ vừa tập luyện giữ phong độ cho đội bóng, vừa dành thời gian ôn thi thật kỹ. Em cũng vậy nhé, đừng lơ là. Anh muốn chúng ta sẽ cùng nhau đạt được mục tiêu của mình." Giọng cậu trầm ấm, chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm thấy. Cậu biết, năm cuối cấp sẽ là một cuộc đua marathon đầy cam go, và cậu muốn Linh cũng phải sẵn sàng.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai rộng của cậu. Cô khẽ gật đầu, mái tóc dài đen óng ả cọ nhẹ vào má cậu. "Em biết mà. Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Em tin mình sẽ làm được, miễn là có anh ở bên, Long à. Anh là động lực lớn nhất của em." Giọng cô trong trẻo, ngọt ngào, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Cô biết, tình yêu của họ không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự đồng hành, là động lực để mỗi người vươn lên.
Long quay sang, khẽ nâng cằm Linh lên, để đôi mắt họ chạm nhau trong ánh đèn vàng vọt của thành phố. "Và anh sẽ luôn ở bên em, Linh. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, dù có khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay." Lời hứa của cậu vang vọng trong không gian, chân thành và mạnh mẽ. Đó không chỉ là lời của một chàng trai tuổi học trò, mà là lời thề ước của một trái tim trưởng thành.
Linh khẽ mỉm cười, đôi mắt to tròn lấp lánh như những vì sao trên trời. "Năm cuối cấp sẽ khó khăn lắm phải không?" Dù đã được cô giáo Lan Anh cảnh báo, nhưng Linh vẫn không khỏi bồn chồn trước viễn cảnh một năm học đầy áp lực.
Long xoa nhẹ mái tóc cô, ánh mắt cậu nhìn về phía chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững, tượng trưng cho một tương lai rộng lớn nhưng cũng đầy thử thách đang chờ đợi. "Có lẽ vậy. Sẽ có những lúc chúng ta phải đối mặt với áp lực từ học tập, từ gia đình, và cả từ những người xung quanh. Nhưng có em, anh không sợ gì cả. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Cậu ấy cúi xuống, trao cho Linh một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, rồi dần dần chuyển xuống đôi môi mềm mại của cô. Nụ hôn ấy không chỉ là sự ngọt ngào của tình yêu đầu đời, mà còn là một lời hứa không cần nói thành lời, một lời thề ước sẽ cùng nhau vượt qua mọi phong ba bão táp.
Họ đứng đó, trong vòng tay của nhau, cùng nhìn về phía thành phố rực rỡ, nơi Hạ Long về đêm khoe sắc lộng lẫy. Những ánh đèn lấp lánh như phản chiếu niềm hy vọng và tình yêu vĩnh cửu trong lòng họ. Long và Linh không hề hay biết rằng, ở một góc tối dưới chân cầu, ánh mắt lạ lùng kia lại một lần nữa thoáng qua, dừng lại trên cặp đôi đang đắm chìm trong khoảnh khắc riêng tư. Ánh nhìn đó vẫn đầy ẩn ý, khó đoán, mang theo một chút ghen tị, một sự tò mò đến khó chịu. Rồi bóng người ấy lại khuất vào dòng người và bóng tối, như một điềm báo cho những điều sắp đến, những thử thách mới mà họ sẽ phải đối mặt khi tình yêu của họ đã trở thành biểu tượng, rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng dễ dàng trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành con thuyền vững chãi, sẵn sàng ra khơi, đón nhận những con sóng lớn hơn của cuộc đời, cùng nhau viết nên một chương mới đầy hứa hẹn của tuổi thanh xuân.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những tán cây cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, rải những vệt sáng vàng óng lên nền gạch sạch sẽ. Tiếng ve vẫn còn râm ran đâu đó, như muốn níu giữ chút dư âm của mùa hè, nhưng không khí đã mang theo hơi thở của một năm học mới. Tiếng chuông trường quen thuộc vang lên, rộn ràng hòa cùng tiếng cười nói, tiếng xì xào của hàng trăm học sinh đang nô nức đổ về. Mùi phấn bảng, giấy sách mới và thoang thoảng hương hoa đầu thu từ sân trường hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc, vừa lạ lẫm.
Long và Linh sánh bước bên nhau, tay trong tay, bước qua cổng trường. Long vẫn cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng vững chãi. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, nhưng khi nhìn Linh, ánh mắt cậu lại ánh lên sự ấm áp khó tả. Cậu mặc đồng phục chỉnh tề, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán. Linh bên cạnh, xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi cong vút và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, thỉnh thoảng khẽ đung đưa theo nhịp bước chân. Cô nàng nhỏ nhắn, thanh thoát, luôn ăn mặc gọn gàng và có gu thẩm mỹ riêng ngay cả khi mặc đồng phục.
Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, dáng người hơi tròn trịa, tóc cắt đầu nấm, lanh chanh chạy tới, phá tan bầu không khí lãng mạn của cặp đôi. "Năm cuối cấp rồi, Long với Linh giữ vững phong độ 'cặp đôi vàng' nha! Không thì bị 'hạ bệ' uổng lắm đó!" Hùng cười hì hì, giọng lanh lảnh, thích dùng từ lóng và các câu nói vui nhộn. Cậu ta vốn là cây hài của nhóm, luôn biết cách khuấy động mọi chuyện.
Linh bật cười khúc khích, đánh nhẹ vào vai Hùng một cách đáng yêu. "Hùng này! Mới sáng sớm đã đùa rồi!" Giọng cô trong trẻo, cao và rõ ràng, thường kèm theo những cử chỉ tay tinh nghịch.
Long chỉ mỉm cười nhẹ, khoác chặt vai Linh hơn một chút, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. "Cố gắng thôi. Dù sao cũng là năm cuối rồi." Giọng cậu trầm, nói chậm rãi, rõ ràng, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sâu sắc. Cậu biết, đây không còn là những năm tháng cấp ba vô tư nữa, mà là bước đệm quan trọng cho tương lai.
Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân của Linh, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh. Cô nàng bước đến bên Linh, mái tóc đen dài tết gọn gàng, mang theo một cuốn sách dày cộp. "Nhưng năm nay chắc sẽ áp lực lắm đó. Nghe nói có nhiều học sinh giỏi từ các trường chuyên khác chuyển về mình để ôn thi đại học." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, thường dùng từ ngữ chính xác, có tính phân tích.
Vũ Thanh Lan, cô bạn thân còn lại của Linh, dáng người khỏe khoắn, năng động, tóc ngắn ngang vai, đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo. Cô nàng hào hứng chen vào, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Đúng vậy, mình nghe nói có một bạn nam cực kì đẹp trai chuyển về lớp mình đó! Nghe bảo là 'hotboy' của trường cũ luôn!" Lan vốn là người biểu lộ cảm xúc rõ ràng, tò mò và luôn hứng thú với những điều mới mẻ.
Cả nhóm bạn vừa nói chuyện, vừa bước dọc hành lang. Tiếng bước chân vội vã, tiếng chuông lớp reo vang báo hiệu giờ vào học đầu tiên, và tiếng bút viết trên giấy từ các lớp học đã bắt đầu, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động của ngày tựu trường. Ánh nắng chiếu xuyên qua ô cửa sổ, nhuộm vàng cả lối đi, mang theo một cảm giác tươi mới và hy vọng cho một khởi đầu mới. Long và Linh, cùng với những người bạn thân thiết, cùng nhau bước vào lớp học, tâm trạng háo hức xen lẫn một chút lo âu về những điều sắp đến, những thử thách mới của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.
***
Tiếng chuông báo hiệu giờ vào học cuối cùng đã ngưng bặt, trả lại sự yên tĩnh cho hành lang. Bên trong lớp 12A1, những tiếng xì xào, bàn tán vẫn còn vương lại, nhưng đã dịu đi nhiều. Ánh nắng đầu thu vẫn tràn ngập qua ô cửa sổ, tạo nên một không gian sáng sủa, ấm áp. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn trường lọt vào, đan xen vào nhau, tạo nên một bầu không khí dễ chịu nhưng cũng đầy mong chờ.
Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, trẻ trung, năng động với mái tóc cắt ngắn cá tính và tà áo dài thanh lịch, bước vào lớp. Nụ cười thân thiện nở trên môi cô, ánh mắt lướt qua một lượt các gương mặt học trò, tràn đầy hy vọng. "Chào các em. Chúc mừng các em đã chính thức bước vào năm học cuối cấp, một năm học đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn nhiều thành công." Giọng cô tự nhiên, ấm áp, mang theo một sự chuyên nghiệp nhưng cũng đầy tình cảm.
Sau vài lời dặn dò, phổ biến những thông tin cần thiết cho năm học mới, cô Lan Anh bất ngờ dừng lại, ánh mắt nhìn về phía cửa lớp. "Hôm nay, lớp chúng ta có một thành viên mới. Cô mong các em sẽ chào đón bạn, giúp bạn hòa nhập nhanh chóng nhé." Cô nhẹ nhàng quay đầu, vẫy tay ra hiệu. "Em vào đi, Tùng."
Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa. Rồi, một bóng người cao ráo, phong độ bước vào. Đó là Nguyễn Trọng Tùng. Ngoại hình của cậu ta quả thực không thể chê vào đâu được. Cao ráo, vóc dáng hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, cuốn hút. Cậu mặc đồng phục trường nhưng vẫn toát lên một phong thái khác biệt, tự tin và hào nhoáng. Tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo nhưng không quá thân thiện, tựa như đang thăm dò mọi thứ xung quanh. Một mùi hương nước hoa nhẹ nhàng, nam tính thoảng qua, khiến một vài bạn nữ khẽ hít hà.
Tùng nở một nụ cười tự tin, không hề có chút ngượng ngùng nào trước sự chú ý của gần bốn mươi cặp mắt. Giọng nói cậu nhanh, dứt khoát, vang khắp lớp học. "Chào các bạn, mình là Nguyễn Trọng Tùng, mới chuyển đến từ trường XYZ. Rất vui được làm quen với tất cả." Tùng nói xong, hơi cúi đầu chào, rồi ánh mắt cậu lướt một vòng quanh lớp. Ánh mắt ấy dừng lại lâu hơn một chút ở hàng ghế nơi Ngọc Linh đang ngồi, và một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý, thoáng qua trên môi cậu.
Ngay lập tức, tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu nổi lên, như một làn sóng nhỏ lan tỏa khắp lớp. "Ôi trời, đẹp trai quá!" Phan Thị Loan, cô bạn có mái tóc nhuộm highlight và thích trang điểm nhẹ, thì thầm với Nguyễn Thị Hà, cô nàng gầy gò, mắt kính, vẻ mặt tinh ranh ngồi cạnh. "Phong độ thật! Đúng là hoàng tử mới của trường mình rồi!" Hà cũng gật gù, ánh mắt sáng lên vẻ tò mò và thích thú. Những lời khen ngợi, trầm trồ vang lên không ngớt, khiến không khí trong lớp trở nên sôi động hẳn.
Ngọc Linh hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Tùng. Nụ cười rạng rỡ của cô chợt tắt đi một chút, thay vào đó là vẻ tò mò, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại sự thân thiện vốn có, khẽ mỉm cười chào lại cậu bạn mới.
Long, ngồi cạnh Linh, cảm nhận rõ ràng sự chú ý đặc biệt của Tùng dành cho bạn gái mình. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu khẽ nheo lại, một cái nhíu mày rất nhẹ thoáng qua trên trán. Cậu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh bên ngoài, nhưng trong lòng, một cảm giác khó chịu mơ hồ bắt đầu len lỏi. Cậu nắm nhẹ tay Linh đặt dưới gầm bàn, như một lời khẳng định thầm lặng. Long vốn là người trầm tính, ít khi bộc lộ cảm xúc ra mặt, nhưng sự cảnh giác trong cậu đã trỗi dậy. Cậu không sợ bất kỳ đối thủ nào trên sân cỏ, nhưng trong cuộc sống, đặc biệt là chuyện tình cảm, Long luôn thận trọng và có phần hơi bảo thủ. Cậu biết rõ Linh xinh đẹp và nổi bật, và việc cô ấy thu hút sự chú ý là điều không thể tránh khỏi. Nhưng ánh mắt của Tùng, nó không chỉ đơn thuần là sự chú ý của một người bạn mới. Nó mang một sắc thái khác, một điều gì đó hơi quá thẳng thắn, quá tự tin, thậm chí có chút thách thức.
Cô Lan Anh mỉm cười, không để ý đến những tiếng xì xào của học trò. "Được rồi, Tùng, em sẽ ngồi ở bàn thứ ba, dãy bên cạnh cửa sổ, bên cạnh bạn Thảo Mai nhé." Cô chỉ tay về phía bàn trống. Vị trí đó không quá xa Ngọc Linh, chỉ cách vài dãy bàn, đủ để Tùng có thể dễ dàng quan sát cô nàng. Tùng gật đầu, nở một nụ cười lịch thiệp với cô giáo, rồi ung dung bước về chỗ. Dáng đi của cậu ta thanh thoát, bước chân vững chãi, không hề có chút e dè nào của một học sinh mới chuyển đến. Cậu ta thực sự là một cơn gió lạ, thổi vào sự yên bình vốn có của lớp 12A1. Sự xuất hiện của Tùng như một dấu hiệu, báo trước rằng năm học cuối cấp này sẽ không chỉ có áp lực học tập và những ước mơ đại học, mà còn có cả những biến động khó lường khác trong tình cảm và các mối quan hệ.
***
Giờ giải lao sau tiết học đầu tiên, không khí trong lớp 12A1 trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói, tiếng kéo ghế, tiếng lật sách và cả tiếng bánh kẹo lột vỏ vang lên khắp nơi. Ánh nắng dịu nhẹ vẫn xuyên qua cửa sổ, làm sáng bừng căn phòng, nhưng sự căng thẳng vô hình đã bắt đầu len lỏi. Mùi phấn bảng giờ đã nhạt dần, thay vào đó là mùi đồ ăn vặt và một chút hương nước hoa của Tùng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một hỗn hợp lạ lẫm.
Nguyễn Trọng Tùng, sau khi ổn định chỗ ngồi, đã nhanh chóng hòa nhập. Cậu ta không hề tỏ ra xa lạ hay rụt rè. Ngay lập tức, Tùng chủ động bắt chuyện với Thảo Mai, người bạn cùng bàn, và những bạn xung quanh. Giọng nói nhanh, dứt khoát của cậu ta thu hút sự chú ý. "Chào Mai, mình là Tùng. Rất vui được làm quen. À, mình nghe nói lớp mình có nhiều bạn học giỏi lắm, đặc biệt là môn Văn. Không biết có bạn nào có thể giúp mình theo kịp không nhỉ?" Tùng nói, nhưng ánh mắt lại khéo léo lướt qua Mai, hướng về phía Ngọc Linh đang ngồi cách đó không xa. Ánh mắt ấy mang theo một sự tự tin thái quá, dường như đã nhắm sẵn mục tiêu.
Ngọc Linh, vốn là người thân thiện và tốt bụng, không chút nghi ngờ, quay sang mỉm cười rạng rỡ. "À, nếu có gì Tùng cứ hỏi bọn mình, mọi người đều sẵn lòng giúp đỡ mà." Giọng cô trong trẻo, ngọt ngào, vẫn giữ sự vô tư vốn có. Cô vẫn chưa nhận ra ẩn ý trong lời nói và ánh mắt của Tùng, chỉ đơn thuần xem đó là sự nhờ vả của một người bạn mới.
Thảo Mai, với bản tính trầm tính và tinh tế, khẽ nhíu mày. Cô nàng đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh, đã kịp nhận ra sự bất thường trong ánh mắt của Tùng khi cậu ta nói chuyện. Mai chỉ khẽ gật đầu đáp lại Tùng, rồi quay sang nhìn Linh với ánh mắt hơi lo lắng.
Phan Việt Hùng, ngồi ngay phía sau Long và Linh, đã không thể giữ im lặng. Cậu ta khẽ huých tay Long, thì thầm với vẻ mặt đầy hiểu biết, có chút tinh quái. "Thằng cha này nhìn cái là biết có ý đồ rồi Long ạ. Mới vào đã 'nhắm' Linh nhà mình rồi! Mày không lo hả?" Hùng vốn là người nhiều chuyện, thích pha trò, và cái mũi thính nhạy của cậu ta đã đánh hơi thấy "mùi" cạnh tranh.
Long chỉ ậm ừ, không nói gì, nhưng ánh mắt cậu dõi theo Tùng và Linh càng lúc càng sắc hơn. Cảm giác khó chịu mơ hồ từ trước giờ đã trở nên rõ nét, như một tảng đá nhỏ đè nặng trong lòng. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, và bàn tay đặt dưới bàn đã siết nhẹ thành nắm đấm. Cậu tin tưởng Linh, nhưng ánh mắt của Tùng quá lộ liễu, quá thách thức. Long vốn không thích sự chú ý, nhưng việc Linh trở thành tâm điểm của sự chú ý từ một người khác, đặc biệt là theo cách này, khiến cậu cảm thấy một sự bất an đang lớn dần. Cậu không sợ bất cứ ai, nhưng cậu ghét những thứ làm xao động sự bình yên trong mối quan hệ của mình với Linh, mối quan hệ đã được vun đắp từ những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát của tình đầu.
Cũng ngay lúc đó, ở một góc khác của lớp, những lời xì xào, bàn tán lại nổi lên. Phan Thị Loan, vẫn với mái tóc highlight và ánh mắt tò mò, kéo tay Nguyễn Thị Hà, cô bạn gầy gò, tinh ranh. "Này, nhìn đi! Tùng đẹp trai quá, lại còn ga lăng nữa chứ! Có khi Linh lại 'đổ' mất thôi!" Giọng Loan tuy thì thầm nhưng vẫn đủ để một vài người xung quanh nghe thấy. Hà cười khẩy, vẻ mặt tinh ranh. "Chưa biết chừng đó! Hoàng tử mới của trường mà lị. Với lại, Long tuy giỏi thật nhưng cứ lạnh lùng thế, con gái bây giờ thích kiểu chủ động, ngọt ngào hơn." Những lời bàn tán này, dù chỉ là vu vơ, đã gieo mầm cho những hiểu lầm và áp lực dư luận tiềm ẩn. Sự xuất hiện của Tùng không chỉ đơn thuần là một học sinh mới, mà cậu ta là một "biến số" lớn, một cơn bão sắp sửa ập đến, đe dọa sự ổn định của mối quan hệ Long – Linh.
Long nghe thoáng qua những lời bàn tán đó. Trái tim cậu bỗng thắt lại một nhịp. Cậu quay sang nhìn Linh, cô ấy vẫn đang vô tư nói chuyện với Thảo Mai, nụ cười vẫn rạng rỡ, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình hay những lời xì xào xung quanh. Cậu muốn giữ chặt lấy cô, muốn bảo vệ cô khỏi mọi thứ, nhưng cậu biết, cậu không thể cấm cản Linh giao tiếp với bạn bè. Cậu chỉ có thể siết chặt tay hơn, ánh mắt hổ phách nhìn về phía Tùng, một sự cảnh giác cao độ đã hiện rõ trong đó. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng lắm những con sóng ngầm. Long biết, năm học này sẽ không hề dễ dàng. Ánh mắt của Tùng dành cho Ngọc Linh không chỉ là sự chào hỏi mà còn ẩn chứa sự quan tâm đặc biệt, báo hiệu cậu ta sẽ là người chủ động theo đuổi Linh một cách công khai. Sự khó chịu mơ hồ và ánh mắt cảnh giác của Long báo hiệu rằng Tùng sẽ trở thành đối thủ lớn, và Long sẽ phải đối mặt với cảm giác ghen tuông và thách thức trong việc bảo vệ mối quan hệ của mình. Những lời xì xào, bàn tán của các bạn nữ về Tùng và việc 'Linh có thể đổ' cho thấy cậu ta sẽ nhanh chóng trở thành tâm điểm, và những tin đồn về mối quan hệ của Tùng với Linh sẽ sớm xuất hiện, gây áp lực dư luận.
Long biết, đây chỉ mới là khởi đầu.