Rực rỡ thanh xuân
Chương 142

Tia Sáng Mới: Sức Hút Khó Cưỡng

3149 từ
Mục tiêu: Giới thiệu Nguyễn Trọng Tùng nhanh chóng hòa nhập vào môi trường trường học.,Tùng thể hiện sự năng động, tài năng trong các hoạt động, tạo ấn tượng với bạn bè.,Tùng có những tương tác đầu tiên, đầy ấn tượng và chủ động với Ngọc Linh.,Long bắt đầu cảm nhận rõ ràng sự khó chịu và bất an về sự xuất hiện của Tùng.,Gieo mầm cho những lời bàn tán, tin đồn về Tùng và Linh trong trường.
Nhân vật: Nguyễn Trọng Tùng, Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Nhộn nhịp, có chút căng thẳng ngầm, lãng mạn nhẹ nhàng, tò mò, hồi hộp.
Kết chương: [object Object]

Trời Hạ Long vào độ cuối tháng Tám vẫn còn rực rỡ nắng vàng, trải một tấm thảm lấp lánh lên mặt biển xanh ngắt và những rặng núi đá vôi hùng vĩ. Thế nhưng, trong khuôn viên Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, không khí lại mang một sắc thái khác hẳn, xen lẫn giữa sự háo hức của năm học mới và một chút căng thẳng khó gọi tên. Long vẫn còn nhớ rõ cảm giác khó chịu mơ hồ như một tảng đá nhỏ đè nặng trong lòng cậu vào buổi sáng tựu trường, khi ánh mắt của Nguyễn Trọng Tùng – chàng hoàng tử mới của lớp, đã lộ liễu nhắm thẳng vào Ngọc Linh. Cậu tin tưởng Linh, nhưng ánh mắt ấy quá thách thức, và những lời xì xào bàn tán xung quanh đã gieo mầm cho một sự bất an lớn dần. Cậu biết, đây chỉ mới là khởi đầu.

Buổi chiều hôm đó, khi tiếng chuông tan học vừa dứt, sân bóng rổ của trường Ánh Dương đã trở nên náo nhiệt lạ thường. Những tia nắng vàng ươm cuối ngày đổ xuống sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, tạo nên những bóng đổ dài của các cột rổ kim loại chắc chắn và hàng rào lưới bảo vệ. Không khí ở đây luôn năng động, cạnh tranh và đầy nhiệt huyết. Tiếng bóng nảy liên hồi trên mặt sân, tiếng giày thể thao kẹt mạnh mỗi khi đổi hướng, tiếng hò reo cổ vũ của đám đông tụ tập xung quanh, và cả tiếng thở dốc của những cầu thủ đang vã mồ hôi. Một mùi mồ hôi đặc trưng của tuổi học trò, hòa lẫn với mùi cao su từ bóng và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc mà Long đã gắn bó từ lâu.

Long, với thân hình cao ráo, bờ vai rộng và săn chắc, đang đứng ở khu vực ghế đá ven sân, chậm rãi lau mồ hôi trên trán. Cậu vừa kết thúc buổi tập nhẹ với đội bóng, dù không tham gia vào trận giao hữu sôi nổi đang diễn ra ở giữa sân, nhưng ánh mắt cậu vẫn dõi theo từng đường bóng. Đôi mắt hổ phách của Long thường ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, nhưng giờ đây lại ẩn chứa một sự trầm ngâm khó hiểu. Cậu giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng, một cảm giác lạ lẫm đang cựa quậy.

Nguyễn Trọng Tùng, chàng tân binh mới chuyển đến, đang là tâm điểm của trận đấu. Cậu ta thực sự có tài. Dáng người hơi gầy nhưng nhanh nhẹn, linh hoạt, mái tóc được tạo kiểu sành điệu tung bay theo mỗi bước chạy. Tùng di chuyển như một vũ công trên sân, liên tục kiến tạo những đường chuyền tinh tế và thực hiện những cú lên rổ đẹp mắt. Cậu ta mặc một chiếc áo phông thể thao màu trắng, kết hợp với quần short đen, tuy đơn giản nhưng lại toát lên một vẻ phong độ khó cưỡng. Những tiếng hò reo cổ vũ dành cho Tùng không ngớt, đặc biệt là từ phía các bạn nữ đứng ngoài sân.

Đúng lúc đó, từ xa, ba bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang đi bộ ngang qua, trên đường về nhà. Linh vẫn nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Cô mặc bộ đồng phục gọn gàng, mái tóc dài đen óng ả được buộc đuôi ngựa cao, vài sợi tóc con rủ xuống làm khuôn mặt thêm phần đáng yêu. Thảo Mai nhỏ nhắn, thanh tú với cặp kính cận, còn Thanh Lan thì khỏe khoắn, năng động với mái tóc ngắn ngang vai. Nhìn thấy trận đấu sôi nổi, cả ba không hẹn mà cùng dừng lại, dõi mắt theo.

Ánh mắt Tùng, đang tập trung vào quả bóng, bỗng lướt qua một tia sáng tinh ranh khi cậu nhận ra sự hiện diện của Linh. Một nụ cười tự tin, gần như là thách thức, hiện lên trên khóe môi cậu. Tùng đột ngột thay đổi chiến thuật, tăng tốc đột phá vào khu vực dưới rổ, rồi bật nhảy cao, đưa bóng vào rổ bằng một cú úp rổ đầy uy lực và đẹp mắt. Tiếng bóng rơi vào lưới "xoạch" một cái dứt khoát, kèm theo tiếng hò reo vang dội. Ánh mắt Tùng ngay lập tức hướng về phía Linh, như thể cú ném đó là một món quà dành riêng cho cô. Linh, vốn là người dễ bị cuốn hút bởi những điều thú vị, bất giác vỗ tay tán thưởng, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn. Mai và Lan cũng mỉm cười, cảm thán trước tài năng của Tùng.

Long đã nhìn thấy tất cả. Từ cái ánh mắt tinh ranh của Tùng, đến cú ném bóng "biểu diễn" và nụ cười đầy ẩn ý cậu ta dành cho Linh. Cảm giác khó chịu ban chiều giờ đây không còn mơ hồ nữa, nó trở nên rõ ràng và sắc nét, như một mũi kim châm vào lòng cậu. Cậu siết chặt bình nước trong tay, các khớp ngón tay hơi trắng bệch.

Trận đấu kết thúc không lâu sau đó. Tùng, với vẻ mặt hơi thấm mệt nhưng vẫn đầy phong độ, chậm rãi tiến về phía Linh. Cậu ta đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ướt mồ hôi, nở một nụ cười quyến rũ.

"Cú ném đó là dành cho nụ cười của cậu đấy, Linh," Tùng nói, giọng hơi hụt hơi nhưng vẫn rất dứt khoát, pha chút hóm hỉnh. "Cậu làm sân bóng bừng sáng hơn cả ánh nắng chiều Hạ Long."

Linh hơi bất ngờ trước lời khen trực tiếp và có phần lãng mạn này. Cô nàng khẽ cười nhẹ, đôi má ửng hồng một chút vì bối rối, nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự vốn có. "Cảm ơn cậu, Tùng. Cậu chơi bóng rất giỏi." Giọng Linh trong trẻo, hơi ngập ngừng. Cô vẫn chưa nhận ra hoàn toàn ý đồ sâu xa trong lời nói của Tùng, chỉ đơn thuần cảm thấy được khen thì có chút flattered.

Mai, trầm tính hơn, đứng cạnh Linh, khẽ liếc nhìn Tùng. Cô nàng tinh ý nhận ra ánh mắt Tùng vẫn không rời khỏi Linh, và nụ cười của cậu ta có chút gì đó quá tự tin. Lan thì tò mò hơn, ánh mắt sắc sảo đánh giá Tùng từ đầu đến chân, trong đầu thầm nghĩ: "Cậu ta đúng là có sức hút thật."

Long đứng từ xa, ánh mắt cậu dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Tùng. Cậu nghe rõ lời Tùng khen Linh, và cả nụ cười bối rối của cô ấy. Trong lòng Long, một tiếng thì thầm đầy khó chịu vang lên: "Lại là cái vẻ 'hoàng tử' đó." Cậu cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự cảnh giác cao độ đang trỗi dậy. Long không sợ Tùng, nhưng cậu ghét cái cách cậu ta công khai thể hiện sự chú ý đến Linh, cứ như thể Linh là một giải thưởng mà ai cũng có thể cố gắng giành lấy. Mối quan hệ của cậu và Linh là tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cần sự trân trọng và riêng tư. Cậu quay người, bước chậm rãi về phía phòng thay đồ, cố gắng giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng bàn tay vẫn siết chặt bình nước, một luồng khí lạnh lẽo chạy qua trái tim.

***

Giờ ra chơi hôm sau, không khí trong Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng chuông reo vang lừng kết thúc tiết học, theo sau là tiếng giảng bài từ các lớp học dần nhỏ lại, nhường chỗ cho tiếng xì xào của học sinh từ các hành lang rộng rãi, tiếng bước chân vội vã trên nền gạch sạch sẽ, và cả tiếng bóng rổ nảy trên sân vọng đến từ xa. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của tuổi học trò. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ lớp học, tạo cảm giác tươi mới và đầy hy vọng.

Ngọc Linh đang cùng Thảo Mai và Thanh Lan đứng trước bảng tin của trường, nơi dán các thông báo về hoạt động ngoại khóa sắp tới. Cô nàng say sưa đọc một thông báo về chiến dịch tình nguyện "Hạ Long xanh" mà cô rất hứng thú. Linh vẫn giữ vẻ hoạt bát, thân thiện thường thấy, đôi khi còn đưa tay chỉ trỏ vào bảng tin để Mai và Lan cùng xem.

Bất chợt, một giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát vang lên từ phía sau. "Chào Linh, Mai, Lan."

Cả ba quay lại. Nguyễn Trọng Tùng đang đứng đó, nở một nụ cười tươi tắn và tự tin. Cậu ta mặc bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng chiếc cà vạt được thắt một cách phóng khoáng, tạo nên một vẻ ngoài vừa lịch sự vừa có chút phá cách. Mái tóc tạo kiểu sành điệu vẫn khiến cậu ta nổi bật giữa đám đông.

"Chào Tùng," Linh đáp lại bằng giọng nói trong trẻo, nụ cười vẫn rạng rỡ.

Tùng tiến lại gần hơn một chút, ánh mắt tập trung vào Linh. "Nghe nói cậu rất giỏi trong việc tổ chức các hoạt động tình nguyện, đặc biệt là những hoạt động liên quan đến bảo vệ môi trường biển." Cậu nói, giọng điệu vừa phải, không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý. "Tớ cũng rất hứng thú với chiến dịch 'Hạ Long xanh' này. Có lẽ tớ cần học hỏi kinh nghiệm từ cậu để đóng góp cho lớp và cho trường." Cách cậu ta đặt vấn đề rất thông minh, vừa thể hiện sự khiêm tốn, vừa khéo léo tạo ra một lý do chính đáng để tiếp cận Linh.

Linh, không chút nghi ngờ, nhiệt tình gật đầu. "Ồ, không có gì đâu Tùng. Cứ hỏi nếu cậu cần. Chúng ta có thể cùng nhau lên ý tưởng. Trường mình có rất nhiều hoạt động thú vị, cậu có thể tham gia để làm quen với mọi người." Cô đưa tay chỉ vào một vài thông báo khác trên bảng tin.

Tùng gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. "Tuyệt vời. Vậy thì tớ sẽ không ngần ngại làm phiền cậu đâu nhé." Cậu nheo mắt cười, vẻ mặt đầy tinh quái.

Cũng ngay lúc đó, ở một góc hành lang không xa, nhóm bạn nữ gồm Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà và Đỗ Thị Vy đang đứng túm tụm lại. Yến, với mái tóc highlight và vẻ ngoài điệu đà, là người đầu tiên lên tiếng thì thầm.

"Này, nhìn xem kìa," Yến khẽ huých tay Chi, ánh mắt tò mò không rời khỏi Tùng và Linh. "Tùng mới đến đã 'đánh' Linh rồi. Long chắc có đối thủ lớn rồi đây."

Chi, nổi bật với phong cách cá tính, nhếch mép cười khẩy. "Ai bảo Long cứ lạnh lùng mãi làm gì. Con gái bây giờ thích kiểu chủ động, ngọt ngào hơn. Với lại, Tùng đẹp trai, phong độ thế kia, ai mà chả thích."

Loan, dễ bị lôi kéo, gật gù phụ họa. "Đúng đấy! Tùng nói chuyện khéo léo thật. Chắc Linh cũng thích thầm rồi."

Hà, gầy gò, mắt kính, vẻ mặt tinh ranh, thêm vào. "Chưa biết chừng đâu. Hoàng tử mới của trường mà lị. Với lại, Long tuy giỏi thật nhưng cứ lạnh lùng thế, con gái bây giờ thích kiểu chủ động, ngọt ngào hơn. Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi, nhưng nếu không giữ thì cũng khó nói lắm."

Vy, hồn nhiên và thích ăn vặt, miệng nhai chóp chép chiếc kẹo cao su, mắt tròn xoe. "Ôi, Tùng đẹp trai quá. Cậu ấy mà tán Linh thì chắc Linh đổ mất."

Những lời bàn tán, xì xào của đám đông nhỏ này tuy không lớn nhưng đủ để lan truyền và gieo mầm cho những tin đồn.

Long đang đi ngang qua hành lang, vừa từ thư viện trở về với vài cuốn sách trên tay. Cậu định đến lớp để lấy cặp rồi về. Đôi mắt hổ phách của cậu, vốn đã quen với việc quan sát mọi thứ xung quanh một cách tỉ mỉ, không thể nào bỏ qua cảnh tượng Tùng đang đứng nói chuyện thân mật với Linh. Cậu nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Linh, và cả cái giọng nói đầy tự tin của Tùng. Long chậm lại bước chân, ánh mắt chạm vào cảnh Tùng đang cười tươi với Linh. Cảm giác khó chịu và bất an trong lòng cậu càng rõ rệt, nó không còn là một tảng đá nhỏ nữa, mà như một viên sỏi sắc nhọn đang cọ xát vào trái tim. Cậu thoáng nghe thấy những lời xì xào của nhóm Yến, Chi, và cảm thấy một luồng điện khó chịu chạy qua. Cậu cố gắng giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng đôi mày đã khẽ nhíu lại. Cậu biết, Tùng không chỉ đơn thuần là một học sinh mới thân thiện. Cậu ta là một biến số lớn, một ngọn sóng ngầm đang chực chờ khuấy động sự bình yên trong mối quan hệ của cậu và Linh.

***

Sau giờ học, Long và Hùng tìm đến quán trà sữa Trăng Khuyết, một góc quen thuộc của cả hai. Quán có mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel nhẹ nhàng, trang trí bằng nhiều cây xanh nhỏ và tranh tường mang đậm phong cách trẻ trung. Tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh khác, tiếng nhạc Kpop/Vpop đang thịnh hành, và tiếng máy pha chế đồ uống tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp. Mùi trà sữa ngọt ngào, trân châu dẻo dai và đường đen thơm lừng lấp đầy không gian.

Long ngồi ở một góc khuất, cốc trà sữa trân châu đường đen trên bàn vẫn còn nguyên vẹn. Cậu dùng ống hút khuấy mạnh cốc trà sữa, những viên trân châu va vào thành ly kêu lách cách. Ánh mắt cậu nhìn xa xăm ra phía cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt trên bầu trời Hạ Long. Gương mặt góc cạnh của cậu vẫn giữ vẻ trầm ngâm, nhưng bờ vai rộng hơi trùng xuống, để lộ sự mệt mỏi và một nỗi lo lắng khó gọi tên.

Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, ngồi đối diện Long. Cậu ta đã chén sạch cốc trà sữa của mình và đang cặm cụi chơi một game trên điện thoại. Nhưng cái mũi thính nhạy của Hùng nhanh chóng nhận ra sự bất thường từ thằng bạn thân. Cậu ta nhấc mặt lên, đôi mắt híp lại khi cười, đầy vẻ tinh quái.

"Này Long, cậu không thấy 'hoàng tử mới' của chúng ta khá ra gì sao?" Hùng khẽ huých nhẹ chân Long dưới gầm bàn, giọng nói lanh lảnh, pha chút trêu chọc. "Vừa đẹp trai, vừa thể thao, lại còn ăn nói khéo léo nữa chứ. Cậu ta đúng là 'hàng hiếm' đấy."

Long vẫn tiếp tục khuấy cốc trà sữa, giọng điệu thờ ơ đến đáng sợ. "Kệ cậu ấy chứ."

Hùng nhướn mày, vẻ mặt đầy hiểu biết. "Kệ á? Nghe chừng cậu không có vẻ 'kệ' tí nào đâu nha. Cậu ấy cứ xoay quanh Linh nhà ta đấy. Sáng nay tớ còn thấy cậu ta chủ động bắt chuyện với Linh ở hành lang về vụ tình nguyện gì đó. Cậu không lo sao?"

Long dừng hành động khuấy cốc trà sữa, ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào Hùng. "Không có gì phải lo," cậu nói, giọng trầm và dứt khoát, nhưng Hùng biết rõ đó chỉ là một vỏ bọc.

"Không lo thì sao lại cứ như người mất hồn thế kia?" Hùng tiếp tục trêu chọc, nhưng ánh mắt cậu ta đã bắt đầu ánh lên vẻ lo lắng thực sự cho bạn. "Tớ thấy Tùng không đơn giản đâu. Cậu ta nhìn Linh bằng ánh mắt rất khác, rất... có mục đích. Cậu ta không giống những người khác chỉ ngưỡng mộ Linh từ xa đâu."

Long đưa tay xoa nhẹ thái dương, một thói quen khi cậu đang suy nghĩ sâu sắc. Cậu nhớ lại ánh mắt của Tùng trên sân bóng, cái cách cậu ta thể hiện kỹ năng một cách phô trương, và nụ cười đầy tự tin khi nói chuyện với Linh. Cậu cũng nhớ lại cái cách Tùng tiếp cận Linh ở hành lang, không quá đường đột nhưng lại rất hiệu quả. Long biết rõ Linh là một cô gái tốt bụng, hoạt bát và luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Cô ấy có thể chưa nhận ra ý đồ thật sự của Tùng.

"Mọi chuyện sẽ không đơn giản như mình nghĩ," Long lẩm bẩm trong đầu, gần như là tự nói với chính mình. Cậu biết Tùng sẽ không ngại ngần công khai theo đuổi Ngọc Linh, và điều đó sẽ tạo ra một sự cạnh tranh gay gắt. Cảm giác khó chịu và bất an của cậu sẽ ngày càng lớn, buộc cậu phải đối mặt với cảm xúc của mình và có những hành động để bảo vệ mối quan hệ. Những lời bàn tán của nhóm Yến, Chi, Loan, Hà, Vy cũng là khởi đầu cho những tin đồn và hiểu lầm sẽ lan truyền trong trường, gây áp lực cho Linh. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng lắm những con sóng ngầm, và Long biết, cậu phải sẵn sàng đối mặt với tất cả. Cậu sẽ không để bất cứ ai làm xao động tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát mà cậu và Linh đã cùng nhau vun đắp.

Cậu siết chặt cốc trà sữa trong tay, như thể đang siết chặt quyết tâm của mình. Ánh mắt Long nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, hướng về phía thành phố Hạ Long đang dần lên đèn, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ