Rực rỡ thanh xuân
Chương 146

Lời Nói Ngọt Ngào và Ánh Mắt Khó Xử

4630 từ
Mục tiêu: Tiếp tục thể hiện sự 'khéo léo' của Tùng trong việc tiếp cận Ngọc Linh, sử dụng lời nói ngọt ngào và hành động ga lăng để gây ấn tượng.,Làm nổi bật sự bối rối, khó xử của Ngọc Linh trước sự quan tâm công khai và phô trương của Tùng.,Tăng cường cảm giác bất an, ghen tuông nhưng cũng kiên định của Long, thúc đẩy cậu tiếp tục tìm kiếm cách thể hiện tình cảm của riêng mình.,Củng cố hình ảnh Tùng là 'kẻ thứ ba' đầy cạnh tranh và thu hút, tạo áp lực cho mối quan hệ Long - Linh.,Gieo mầm cho những hiểu lầm và tin đồn sắp tới bằng cách cho các nhân vật phụ quan sát và bàn tán.
Nhân vật: Nguyễn Trọng Tùng, Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Tense, romantic, slightly melancholic (for Long), awkward (for Linh)
Kết chương: [object Object]

Khi những ánh nắng cuối ngày dần tắt trên vịnh Hạ Long, nhuộm hồng cả một góc trời, Long và Hùng lại tìm đến Quán trà sữa Trăng Khuyết, nơi quen thuộc của hai cậu sau mỗi giờ học. Mặt tiền quán tươi sáng với những gam màu pastel nhẹ nhàng, trang trí nhiều cây xanh nhỏ và những bức tranh tường graffiti đầy nghệ thuật, tạo nên một không gian trẻ trung và đầy sức sống. Bên trong, tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động nhưng vừa đủ nghe, cùng tiếng máy pha chế đồ uống xè xè tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, vui vẻ. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu, đường đen và sữa đặc trưng lan tỏa khắp không gian, xua đi những mệt mỏi của một ngày học dài.

Long ngồi ở một góc khuất, tay cầm ly trà sữa trân châu đường đen lạnh ngắt, nhưng lại chẳng muốn uống. Cậu vẫn còn chìm trong suy nghĩ, những hình ảnh về Tùng và Linh ở căng tin cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Khuôn mặt cậu trầm tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó trong không gian hư vô.

Hùng, ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà sữa thạch phô mai của mình, rồi đặt ly xuống, nhìn thẳng vào Long. Vẻ mặt cậu ta nghiêm túc hơn hẳn mọi khi, không còn vẻ bông đùa, tinh quái thường thấy. "Này, cậu tính để Tùng 'cướp' Linh thật à? Cậu không định làm gì sao? Cậu đã nói là 'không để Linh khó xử nữa' mà."

Long thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự bực bội và bế tắc. Cậu khẽ lắc đầu. "Tớ đã nghĩ rồi, Hùng. Tùng không chỉ đơn thuần là bạn bè. Cậu ta muốn theo đuổi Linh một cách nghiêm túc." Giọng Long trầm thấp, chậm rãi, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự chắc chắn, như một lời khẳng định đã được cậu suy xét kỹ lưỡng. "Những hành động của cậu ta... không phải là của một người bạn. Cậu ta đang công khai tuyên chiến."

Cậu khẽ siết chặt ly trà sữa lạnh trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay. "Tớ sẽ không để yên. Tớ sẽ không để Linh phải chịu thêm áp lực. Nhưng tớ sẽ làm theo cách của mình. Không phải bằng cách phô trương như cậu ta." Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách không còn vẻ bực bội hay bất an nữa, thay vào đó là sự kiên định, một mục tiêu đã được xác định rõ ràng. "Tớ không thích những màn trình diễn. Tình cảm của tớ không phải để phô bày trước đám đông. Tớ sẽ không để Linh trở thành tâm điểm của những lời đàm tiếu vô nghĩa."

Hùng lắng nghe một cách chăm chú, gật gù. Cậu ta biết Long không phải là người thích cạnh tranh theo kiểu ồn ào. "Vậy cậu định làm gì? Cậu định thể hiện thế nào?"

Long im lặng một lát, ánh mắt cậu lướt qua những cặp đôi đang trò chuyện vui vẻ trong quán, rồi dừng lại ở một bức tranh tường vẽ cảnh hoàng hôn trên vịnh Hạ Long. "Tớ sẽ phải nói cho Linh biết cảm xúc thật của mình, bằng cách của riêng tớ." Giọng cậu vang lên, rõ ràng và đầy quyết tâm. "Một cách chân thành và tinh tế, đủ để cô ấy cảm nhận được. Không cần phô trương, nhưng đủ để cô ấy biết rằng tớ luôn ở đây, luôn quan tâm và trân trọng cô ấy."

Cậu đứng dậy, hơi thở sâu, như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Dáng người cao ráo của cậu như tỏa ra một thứ khí chất khác hẳn. Trong ánh đèn ấm áp của quán trà sữa, Long không còn là chàng trai trầm tư, khó chịu như ban sáng nữa. Thay vào đó là một Trần Hoàng Long đầy quyết tâm, đã sẵn sàng đối mặt với thử thách, sẵn sàng bảo vệ tình yêu đầu đời của mình. Cậu không sợ thua Tùng, cậu chỉ sợ mất đi những gì quý giá nhất trong tuổi thanh xuân rực rỡ này. Cậu không thể kiểm soát Tùng, hay những lời đồn thổi, nhưng cậu có thể kiểm soát hành động của mình, và quan trọng hơn, cậu có thể đảm bảo rằng Linh sẽ không bao giờ nghi ngờ tình cảm của cậu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và giờ đây, Long đã sẵn sàng trở thành ngọn hải đăng vững chãi, dẫn lối cho con sóng ấy, theo cách riêng của cậu.

***

Tiết học cuối cùng vừa dứt, một buổi chiều muộn tháng mười trong lành và đầy gió, sân bóng rổ của trường Ánh Dương đã sớm trở thành một sàn đấu nhiệt huyết. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, những vạch trắng kẻ rõ ràng tạo thành các khu vực chơi, dưới ánh nắng vàng ươm còn sót lại của mặt trời, trông càng thêm nổi bật. Tiếng bóng nảy liên hồi trên mặt sân cứng, tiếng giày thể thao kẹt mạnh mỗi khi cầu thủ phanh gấp, tiếng hò reo cổ vũ của vài nhóm bạn đứng ngoài hàng rào lưới bảo vệ, cùng tiếng còi trọng tài sắc lẹm vang lên cắt ngang không gian. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ và sự cạnh tranh, đầy năng động và sôi nổi. Mùi mồ hôi đặc trưng của những chàng trai trẻ, mùi cao su từ quả bóng mới và đôi khi là mùi đất ẩm nhẹ từ những vũng nước đọng còn sót lại sau cơn mưa đêm qua, lởn vởn trong không khí.

Long đang tập luyện cùng đội bóng rổ, chuẩn bị cho giải đấu cấp thành phố sắp tới. Cậu di chuyển trên sân với sự nhanh nhẹn và dứt khoát, mỗi cú ném bóng đều chứa đựng lực mạnh mẽ, mỗi lần bật nhảy đều đầy uy lực. Nét mặt cậu tập trung cao độ, đôi mắt hổ phách nheo lại dưới vành mũ lưỡi trai, theo dõi từng đường bóng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, thấm ướt vạt áo đồng phục thể thao, nhưng cậu dường như không cảm thấy mệt mỏi. Trong tâm trí cậu, hình ảnh về Tùng, về Linh, về cuộc "tuyên chiến" ngầm mà cậu đã nhận ra, vẫn lởn vởn. Cậu ném bóng mạnh hơn, như muốn trút hết mọi bực dọc vào từng cú ra tay.

Đột nhiên, từ phía cổng sân, một dáng người cao ráo, phong độ xuất hiện. Nguyễn Trọng Tùng, cùng với Trần Minh Quân, bước vào, trên tay là một túi đồ uống lớn và những chiếc khăn lạnh gói cẩn thận. Tùng mặc một chiếc áo phông hàng hiệu đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng, mái tóc tạo kiểu sành điệu, đôi mắt sắc sảo lướt qua một lượt khắp sân, rồi dừng lại ở khu vực khán đài nhỏ, nơi Ngọc Linh đang ngồi cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan.

Linh xinh đẹp nổi bật với mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh đang chăm chú theo dõi trận đấu. Cô mặc chiếc áo phông trắng đơn giản của đồng phục thể dục, nhưng vẫn toát lên vẻ hoạt bát, tươi sáng. Mai đeo kính cận, vẫn giữ vẻ ngoài thanh tú, chăm chú vừa theo dõi trận đấu vừa trò chuyện nhỏ nhẹ với Linh. Lan, với mái tóc ngắn ngang vai, toát lên vẻ năng động, thỉnh thoảng lại vỗ tay cổ vũ nhiệt tình.

Tùng mỉm cười lịch thiệp, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một ý đồ khó nhận thấy. Cậu ta tiến thẳng về phía nhóm Linh, tay vẫn cầm túi đồ. "Chào các cậu!" Giọng nói của Tùng nhanh, dứt khoát nhưng khi nói chuyện với Linh, lại trở nên ngọt ngào một cách khác lạ. "Các cậu đến cổ vũ đội bóng à? Thật nhiệt tình quá."

Linh hơi giật mình, ngẩng đầu lên. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi cô. "À, chào Tùng. Bọn tớ rảnh nên ra xem thôi."

Tùng không để ý đến sự ngượng ngùng của Linh, cậu ta khéo léo mở túi đồ, lấy ra một chai nước mát lạnh. "Linh cổ vũ sung quá, có khi còn nhiệt hơn cả cầu thủ trên sân ấy chứ. Uống chút nước cho đỡ khát này." Cậu ta đưa chai nước và một chiếc khăn lạnh đã ướp sẵn trong túi giữ nhiệt cho Linh, động tác rất tự nhiên và ga lăng. Hơi lạnh từ chai nước phả vào lòng bàn tay Linh, khiến cô cảm thấy hơi bối rối.

Long, đang ở giữa sân bóng, ánh mắt cậu lướt qua Tùng và Linh. Cậu thấy rõ hành động của Tùng, thấy nụ cười lịch thiệp đến giả tạo của cậu ta, và cả sự khó xử thoáng qua trên gương mặt Linh. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Long, khiến cậu khẽ nhíu mày. *Hành động kiểu này... hắn ta đang muốn gì đây?* Cậu thầm nghĩ, rồi ném mạnh quả bóng vào rổ, tiếng lưới rung lên bần bật.

Hùng, đứng bên cạnh Long, cũng nhìn thấy cảnh tượng đó. Cậu ta khẽ huých tay Long, thì thầm: "Thằng Tùng này ghê thật, biết cách lấy lòng con gái ghê." Long không trả lời, chỉ siết chặt nắm đấm, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tùng. Cậu biết Tùng không chỉ đơn thuần là "lấy lòng con gái". Tùng đang công khai khẳng định sự hiện diện của mình, công khai tạo cơ hội để tiếp cận Linh. Và cách cậu ta làm điều đó, dù tinh tế nhưng lại đầy tính toán, khiến Long càng thêm chằn chọc.

Linh nhận lấy chai nước và khăn lạnh từ Tùng, cảm thấy mình như đang bị đặt vào một tình thế khó xử. "Cảm ơn Tùng, cậu thật chu đáo." Cô cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng lại không khỏi cảm thấy ngượng ngùng. Mặc dù Tùng không nói gì trực tiếp, nhưng ánh mắt và cách cậu ta đối xử với cô, phớt lờ Mai và Lan một cách khá rõ ràng, đều khiến Linh cảm thấy không thoải mái. Cô không muốn nhận sự chú ý đặc biệt này, đặc biệt là khi nó diễn ra công khai như vậy.

"Không có gì đâu Linh, bọn mình là bạn bè mà." Tùng đáp lời, vẫn nụ cười thường trực. "À, tiện thể, cậu có muốn thử cái bánh kem dâu này không? Minh Quân vừa mua ở tiệm bánh mới mở, ngon lắm." Tùng lại đưa ra một hộp bánh nhỏ, mở ra trước mặt Linh, mùi thơm ngọt ngào của dâu tây và kem tươi lan tỏa.

Mai, ngồi cạnh Linh, khẽ liếc nhìn Lan, rồi cả hai trao đổi một ánh mắt đầy ẩn ý. Họ đều nhận ra ý đồ của Tùng, và thấy rõ sự khó xử của Linh. Cả hai đều không nói gì, chỉ im lặng quan sát.

Long nhìn cảnh tượng đó, cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt. Cậu thấy Tùng đang cố gắng tạo ra một hình ảnh hoàn hảo trước mặt Linh, từng hành động, từng lời nói đều được tính toán kỹ lưỡng. Long không thể phủ nhận rằng Tùng có sức hút riêng, một sự tự tin và khéo léo mà cậu ít khi thể hiện. Nhưng chính sự phô trương đó lại khiến Long cảm thấy khó chịu. Cậu không muốn Linh bị cuốn vào những màn trình diễn như vậy. Cậu muốn tình cảm của mình được thể hiện một cách chân thành, không cần bất kỳ sự sắp đặt nào. Long hít một hơi thật sâu, rồi lại lao vào tập luyện, từng cú dứt điểm mạnh mẽ như muốn khẳng định rằng, dù Tùng có làm gì đi nữa, cậu cũng sẽ không dễ dàng buông tay. Ánh mắt Long vẫn lướt qua Tùng và Linh, rồi lại tập trung vào quả bóng, ánh mắt kiên định, như một lời hứa hẹn thầm lặng. Cậu biết mình phải làm gì đó, và nó sẽ không giống như cách Tùng đang làm.

***

Tối đó, sau khi Long và đội bóng kết thúc buổi tập, cả sân trường dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc qua những hàng cây phượng vĩ. Nhưng ở một nơi khác, không khí lại nhộn nhịp đến lạ. Quán trà sữa Trăng Khuyết, với mặt tiền tươi sáng và nội thất ấm cúng, vẫn đón tiếp rất nhiều học sinh sau giờ tan học. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng nhạc Kpop/Vpop đang thịnh hành, cùng tiếng máy pha chế đồ uống xè xè không ngừng, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của tuổi trẻ. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng trân châu đường đen và sữa đặc trưng lan tỏa khắp không gian, khiến bất cứ ai bước vào cũng cảm thấy thư thái, thoải mái.

Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang ngồi ở một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, thưởng thức những ly trà sữa mát lạnh. Linh nhấp một ngụm trà sữa dâu, tâm trạng vẫn còn vương vấn sự khó xử từ buổi chiều ở sân bóng rổ. Cô không hiểu tại sao Tùng lại luôn tìm cách tiếp cận cô một cách công khai như vậy.

"Hôm nay Tùng lại ra vẻ ga lăng quá ha?" Lan vừa nói vừa khuấy đều ly trà sữa khoai môn của mình, giọng điệu có chút mỉa mai. "Cứ như đang đóng phim Hàn Quốc vậy."

Mai đẩy gọng kính, khẽ cười. "Đúng là hơi quá đà thật. Cậu ta còn không thèm chào bọn mình lấy một tiếng."

Linh thở dài, đặt ly trà sữa xuống. "Tớ cũng thấy khó xử lắm. Cứ thế này thì..." Cô chưa kịp nói hết câu thì cánh cửa quán lại khẽ mở ra.

Và "thật trùng hợp", Nguyễn Trọng Tùng và Trần Minh Quân lại bước vào. Tùng vẫn giữ vẻ ngoài phong độ, tự tin, đôi mắt sắc sảo lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở bàn của Linh. Một nụ cười lịch thiệp nở trên môi cậu ta.

"Thật trùng hợp, cứ ngỡ không gặp được Linh nữa chứ. May quá." Tùng bước thẳng đến bàn của Linh, giọng nói như được cài đặt sẵn sự ngọt ngào và thân thiện. Cậu ta không cần biết Mai và Lan có thoải mái hay không, toàn bộ sự chú ý của cậu ta đều dành cho Linh.

Linh lại cảm thấy một làn sóng ngượng ngùng dâng lên. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, giọng có chút gượng gạo: "Chào Tùng, cậu cũng đến đây à?"

Tùng không chờ đợi lời mời, cậu ta tự nhiên kéo một chiếc ghế trống từ bàn bên cạnh, đặt cạnh Linh, rồi ngồi xuống. Minh Quân cũng tìm một chỗ ngồi gần đó, nhưng không quá gần để không làm ảnh hưởng đến "màn trình diễn" của bạn mình.

"Đúng vậy, bọn tớ vừa đi tập gym về, ghé qua giải khát chút." Tùng nói, ánh mắt vẫn không rời Linh. "Mà này Linh, hôm nay trông cậu thật sự rất nổi bật, như ánh mặt trời ấy. Buổi chiều cổ vũ ở sân bóng cũng nhiệt tình hết mình, tớ nhìn từ xa còn thấy rõ sự hăng hái của cậu." Lời khen của Tùng vừa ngọt ngào, vừa tinh tế, khiến Linh cảm thấy khó xử nhưng cũng không thể phủ nhận sự khéo léo của cậu ta.

Linh hơi đỏ mặt, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. "Cảm ơn Tùng, cậu cũng vậy mà. Tớ thấy cậu chơi bóng cũng rất tốt." Cô nói, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, *cậu ta đâu có chơi, chỉ đứng ngoài sân đưa nước thôi mà.*

Mai và Lan trao đổi ánh mắt. Mai khẽ huých tay Lan, thì thầm: "Tùng cứ như đang diễn kịch vậy, chỉ muốn Linh để ý thôi." Lan gật đầu đồng tình, ánh mắt cảnh giác nhìn Tùng.

Tùng dường như không để ý đến ánh mắt của hai cô bạn thân của Linh. Cậu ta tiếp tục câu chuyện, kể những chuyện hài hước về buổi tập gym, về những bộ phim mới chiếu, rồi lại hỏi Linh về sở thích của cô. Cậu ta còn chủ động gọi thêm đồ uống cho cả nhóm, không quên hỏi Linh muốn uống gì, rồi mới hỏi qua loa Mai và Lan. Hành động ga lăng nhưng lại phô trương, khiến Mai và Lan cảm thấy mình như người thừa.

"Thôi được rồi, để tớ gọi." Tùng cười, rồi gọi phục vụ. "Bọn tớ muốn uống thêm ba ly trà sữa trân châu đường đen, một ly cho Linh, hai ly còn lại tùy các cậu chọn nhé." Cậu ta nói với phục vụ, rồi quay sang Linh, "Tớ nhớ Linh thích trà sữa trân châu đường đen, đúng không?"

Linh gật đầu, nụ cười trên môi càng trở nên gượng gạo. Cô cảm thấy như mình đang bị Tùng "áp đặt" sự quan tâm, và điều đó khiến cô không thoải mái chút nào. Cô liếc nhìn xung quanh, nhận ra một vài ánh mắt tò mò đang hướng về phía bàn của họ.

Ở một góc khác của quán, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà và Đỗ Thị Vy đang ngồi túm tụm, vừa uống trà sữa vừa bàn tán sôi nổi.

"Kìa, nhìn xem ai đang ngồi với Tùng kìa." Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp và khá điệu đà, khẽ huých tay Chi. "Ngọc Linh chứ ai nữa."

Chi, nổi bật với phong cách cá tính, nhếch môi. "Lại chiêu trò của Tùng thôi. Cậu ta đâu có dễ dàng bỏ cuộc thế đâu."

Hà, cô bé gầy gò đeo kính, vẻ mặt tinh ranh, thêm vào: "Nghe nói Tùng thích Linh từ lâu rồi mà. Mà Linh có vẻ cũng đổ ấy nhỉ? Cứ cười tủm tỉm suốt."

Loan, với mái tóc nhuộm highlight, tò mò hỏi: "Thế Long thì sao? Thấy bảo Long với Linh thân nhau lắm mà."

Vy, tròn trịa và hay cười khúc khích, nói: "Chắc Long chịu thua rồi chứ gì? Tùng nhà có điều kiện, lại còn đẹp trai, ga lăng thế kia."

Những lời bàn tán, xì xào, dù nhỏ nhưng lại tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên Linh. Cô cảm thấy tai mình nóng bừng, chỉ muốn biến mất khỏi quán trà sữa này ngay lập tức. Tùng vẫn tiếp tục câu chuyện, không ngừng dành những lời khen ngợi tinh tế cho Linh, đôi khi còn chạm nhẹ vào tay cô khi đưa đồ uống hay chỉ vào một chi tiết nào đó trên điện thoại. Những hành động tưởng chừng vô tư đó, trong mắt Linh, lại trở nên quá đáng, khiến cô càng thêm khó chịu. Mai và Lan nhìn Linh, ánh mắt đầy lo lắng và cảm thông. Họ biết Linh đang phải đấu tranh nội tâm rất nhiều.

Cuối cùng, sau khoảng gần một tiếng đồng hồ, khi Tùng đã cảm thấy mình đã "đủ" thời gian để gây ấn tượng, cậu ta mới đứng dậy. "Thôi, bọn tớ cũng phải về rồi. Hẹn gặp lại Linh ở trường nhé." Tùng mỉm cười lịch thiệp, rồi cùng Minh Quân rời đi.

Linh thở phào nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng. Cô nhìn Mai và Lan, ánh mắt đầy vẻ bối rối và cầu cứu. "Tớ... tớ thật sự không biết phải làm gì nữa."

***

Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Trong căn hộ tập thể đã được sửa sang lại, nhưng vẫn giữ nét giản dị và ấm cúng, Ngọc Linh ngồi trước bàn học, cuốn sách giáo khoa mở hờ nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi rất xa. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác – tiếng TV rì rầm, tiếng trẻ con cười đùa dưới sân tập thể, mùi thức ăn quen thuộc từ căn bếp nhà hàng xóm – tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc, nhưng hôm nay, Linh lại cảm thấy chúng thật xa lạ. Cô không thể tập trung vào bài vở.

Cô thở dài thườn thượt, úp mặt xuống bàn học, mái tóc dài đen óng ả xõa xuống che khuất đi khuôn mặt đang đầy vẻ bối rối. Cảm giác khó chịu, ngượng ngùng từ buổi chiều ở sân bóng, rồi đến buổi tối ở quán trà sữa, vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô. Tùng, với những lời nói ngọt ngào, những hành động ga lăng phô trương, đã khiến cô cảm thấy mình như một món đồ trưng bày, là tâm điểm của sự chú ý không mong muốn. Ánh mắt tò mò, những lời xì xào bàn tán của các bạn trong quán trà sữa cứ lởn vởn trong đầu cô, khiến cô cảm thấy áp lực.

Cô đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại, mở ứng dụng tin nhắn. Màn hình sáng lên, hiện ra cuộc trò chuyện nhóm với Mai và Lan. Cô gõ gõ rồi lại xóa, không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào. Cuối cùng, cô cũng gửi đi một tin nhắn:

*Linh: Tớ thấy Tùng cứ sao sao ấy, cậu ta cứ làm tớ khó xử quá. Cứ thế này chắc tớ phát điên mất.*

Chỉ vài giây sau, tin nhắn từ Mai và Lan đã hiện lên.

*Mai: Cậu cứ thẳng thắn từ chối nếu không thích, không cần phải ngại đâu. Cậu ta đâu có phải người yêu cậu đâu mà phải giữ ý.*

*Lan: Đúng rồi, rõ ràng cậu ta đang cố tình mà. Cậu phải cẩn thận đấy, đừng để bị lợi dụng. Cậu ta đang muốn tạo tin đồn đấy.*

Linh đọc những dòng tin nhắn của bạn bè, cảm thấy một chút nhẹ nhõm vì có người hiểu mình, nhưng sự bối rối vẫn không hề vơi đi. Cô biết Mai và Lan nói đúng. Cô không thích Tùng, không hề muốn nhận sự quan tâm đặc biệt từ cậu ta, nhưng cô lại không biết phải làm thế nào để từ chối một cách khéo léo mà không làm mất lòng ai. Tùng quá khéo léo, quá tự tin, khiến cô cảm thấy mình như bị động, không thể kiểm soát tình hình. Cô sợ rằng nếu cô từ chối quá thẳng thừng, Tùng sẽ làm lớn chuyện, và những lời đồn thổi trong trường sẽ càng trở nên phức tạp hơn. Cô lại thở dài, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, lòng đầy những suy tư.

***

Trong một căn hộ tập thể khác, không xa lắm, Trần Hoàng Long cũng đang ngồi trước bàn học, cố gắng hoàn thành bài tập vật lý khó nhằn. Tiếng sinh hoạt từ các căn hộ lân cận cũng vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng âm thanh quen thuộc của khu tập thể cũ. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những bức tường vôi vữa lâu năm, xen lẫn mùi hương bột giặt từ quần áo phơi ban công, và mùi sách cũ từ chồng sách trên bàn, tạo nên một không gian riêng tư, yên bình.

Nhưng cũng như Linh, Long không thể tập trung. Tâm trí cậu cứ vẩn vơ về Tùng và Linh. Cậu đã cố gắng xua đi những hình ảnh đó trong buổi tập bóng, nhưng chúng vẫn dai dẳng bám lấy cậu. Cậu đặt cây bút xuống, day day thái dương, cảm giác khó chịu vẫn âm ỉ trong lòng.

Đúng lúc đó, điện thoại của cậu đổ chuông. Là Hùng gọi.

"Alo?" Giọng Long trầm, pha chút mệt mỏi.

"Long ơi, ông nghe tôi kể này." Giọng Hùng bên kia đầu dây đầy vẻ hăm hở, pha chút bất bình. "Thằng Tùng hôm nay lại làm trò con bò ở quán trà sữa với Linh rồi!"

Long nhíu mày. "Kể đi." Cậu biết chuyện gì đó không hay đã xảy ra, nhưng vẫn muốn nghe chi tiết.

Hùng bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện ở quán trà sữa, từ việc Tùng "tình cờ" xuất hiện, đến cách cậu ta kéo ghế, gọi đồ uống, và những lời khen ngợi ngọt ngào, phô trương dành cho Linh, hoàn toàn phớt lờ Mai và Lan. Hùng còn kể về những ánh mắt tò mò, những lời bàn tán của các bạn học khác trong quán.

Long lắng nghe một cách im lặng, đôi mắt hổ phách dần trở nên lạnh hơn. Cảm giác khó chịu dâng lên, biến thành sự tức giận ngấm ngầm. Cậu ta đã nói sẽ làm theo cách của riêng mình, không phô trương, nhưng Tùng lại cứ liên tục tìm cách gây chú ý, đẩy Linh vào tình thế khó xử. *Hắn ta càng phô trương, mình càng phải khác biệt.* Long nghĩ. *Tình cảm không phải là một cuộc đua để ai thể hiện bản thân tốt hơn. Nhưng mình không thể cứ đứng nhìn, để Linh chịu áp lực từ những trò rẻ tiền này.*

Cậu cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Ánh mắt cậu hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo chiếu rọi, tạo nên những bóng hình lờ mờ của các tòa nhà đối diện. Long hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Cậu đã quyết tâm sẽ hành động, nhưng hành động đó phải thể hiện được sự chân thành của cậu, sự trân trọng mà cậu dành cho Linh, chứ không phải là những màn trình diễn màu mè.

Ý tưởng bắt đầu nảy sinh trong đầu Long. Một ý tưởng không phô trương, không ồn ào, nhưng đủ sâu sắc để Linh có thể cảm nhận được. Một ý tưởng mà Tùng, với tất cả sự hào nhoáng của cậu ta, sẽ không bao giờ nghĩ tới. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và Long muốn mình là bờ cát vững chãi đó, không phải là cơn sóng ào ạt mang theo bọt biển nhất thời.

Cậu cầm lấy một tờ giấy trắng và cây bút chì, bắt đầu phác thảo những nét đầu tiên. Đó không phải là một kế hoạch chiến lược phức tạp, mà là một cách để thể hiện tình cảm một cách tinh tế, xuất phát từ trái tim. Cậu sẽ không để Linh phải bối rối thêm nữa. Cậu sẽ cho Linh biết, bằng chính hành động của mình, rằng cậu luôn ở đây, luôn quan tâm và trân trọng cô ấy theo một cách rất riêng, rất Long. Ánh mắt cậu kiên định, chứa đựng một quyết tâm không lay chuyển. Cậu sẽ bảo vệ tuổi thanh xuân rực rỡ này, bảo vệ tình yêu của mình, theo cách của một Trần Hoàng Long.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ