Rực rỡ thanh xuân
Chương 145

Ánh Mắt Thăm Dò và Lời Mời Công Khai

2929 từ
Mục tiêu: Tùng tiếp tục thể hiện sự quan tâm đặc biệt đến Ngọc Linh một cách công khai, làm gia tăng áp lực lên cô.,Long ngày càng cảm thấy khó chịu và bắt đầu nhận ra ý đồ công khai theo đuổi của Tùng, không chỉ đơn thuần là sự chú ý thông thường.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Long về cách thể hiện tình cảm, và thúc đẩy cậu đến quyết định phải hành động.,Cho thấy Ngọc Linh đang ở trong tình thế khó xử, đấu tranh với sự chú ý không mong muốn và áp lực từ dư luận.,Củng cố vai trò của tin đồn và lời bàn tán trong trường học, tạo nền tảng cho những hiểu lầm sau này.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Căng thẳng, dò xét, lãng mạn nhẹ nhàng, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Mặt trời buổi sớm Hạ Long vẫn còn lười biếng, chỉ những tia nắng đầu tiên đủ mạnh để xuyên qua lớp sương mỏng, rải những vệt vàng óng ả lên những mái ngói rêu phong của khu nhà đối diện và tán cây bàng cổ thụ trong sân trường. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo chút vị mặn mòi đặc trưng của biển, phả vào từng ngóc ngách của Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, đánh thức những mầm non của thanh xuân đang ấp ủ bao ước mơ. Long đã đến lớp từ rất sớm, ánh mắt hổ phách lơ đãng nhìn ra khoảng sân vắng người còn đọng hơi sương. Cậu không mang theo cuốn sách nào, cũng không chú tâm vào bài vở, chỉ đơn giản là ngồi đó, để những lời Hùng nói đêm qua văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ.

"Cậu không hành động thì người ta cứ tưởng cậu không quan tâm đó."

"Tình cảm của cậu, cậu phải tự thể hiện chứ."

Những câu nói ấy như những mũi kim châm vào vỏ bọc trầm lặng của Long, khiến cậu phải đối diện với chính mình. Cậu biết Hùng nói đúng. Bản tính của cậu vốn kiệm lời, thích thể hiện qua hành động âm thầm, lặng lẽ. Tình cảm của Long dành cho Linh cũng vậy, nó như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, sâu lắng và bền bỉ, không ồn ào nhưng đủ để xoa dịu tâm hồn. Nhưng Tùng thì khác, Tùng như một cơn bão nhiệt đới, ập đến dữ dội, cuốn phăng mọi sự tĩnh lặng. Cậu ta không ngại ngần phô trương, không e dè thể hiện, và điều đó đang tạo ra một áp lực vô hình lên Linh, cũng như một sự khó chịu không thể gọi tên trong lòng Long. Cậu tự hỏi, liệu sự trầm lặng của mình có đang vô tình đẩy Linh ra xa, hay tệ hơn, khiến cô ấy hiểu lầm về tình cảm của cậu?

Tiếng bước chân vội vã cùng những tiếng cười nói rộn ràng ngoài hành lang dần xé tan sự tĩnh mịch của buổi sớm. Học sinh bắt đầu đến trường, từng tốp một, mang theo hơi thở tươi trẻ và năng lượng của tuổi mới lớn. Long khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận mùi phấn bảng quen thuộc hòa lẫn với hương biển thoang thoảng. Lớp học dần đông hơn, những âm thanh lách cách của cặp sách, tiếng ghế kéo, tiếng trò chuyện líu lo bắt đầu vang lên. Long vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt dõi ra phía cửa, lòng không khỏi dấy lên một dự cảm.

Rồi cô ấy xuất hiện. Lê Ngọc Linh, như một bông hoa rạng rỡ giữa ban mai. Cô bước vào lớp với mái tóc dài đen óng ả buông xõa ngang vai, chiếc cặp sách nhỏ xinh đeo chéo, và nụ cười tươi tắn thường trực trên môi. Làn da trắng hồng của cô ửng lên dưới ánh nắng dịu, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tinh nghịch, hoạt bát. Long khẽ thở phào, một cảm giác bình yên thoáng qua khi nhìn thấy cô ấy. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị thay thế bởi sự căng thẳng khi cậu nhận ra có một bóng dáng khác đang theo sát Linh.

Nguyễn Trọng Tùng. Cậu ta bước vào ngay sau Linh, với nụ cười tự tin thường thấy và mái tóc tạo kiểu sành điệu. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục của cậu ta phẳng phiu không một nếp nhăn, phần nào đó toát lên vẻ chỉnh tề nhưng lại thiếu đi sự tự nhiên, phóng khoáng của tuổi học trò. Tùng không chỉ đơn thuần là bước vào, cậu ta tiến thẳng đến bên cạnh Linh, hơi nghiêng người, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ tán tỉnh.

"Chào Linh," Tùng cất tiếng, giọng nói có phần ngọt ngào hơn bình thường, đủ để những người xung quanh đều có thể nghe thấy. "Hôm nay trông cậu xinh lắm."

Ngọc Linh hơi giật mình, nụ cười trên môi khẽ khựng lại một chút. Cô ấy khẽ nghiêng đầu, đôi mắt chớp chớp, vẻ mặt hiện rõ sự bất ngờ và một chút ngượng ngùng. "À... chào Tùng. Cảm ơn cậu." Cô chỉ đáp lại một cách xã giao, rồi vội vàng bước về chỗ ngồi của mình, như muốn nhanh chóng thoát khỏi ánh mắt dò xét của Tùng và những người xung quanh.

Long, từ chỗ ngồi của mình, chứng kiến toàn bộ. Cậu thấy rõ sự khó xử của Linh, thấy rõ ánh mắt tán tỉnh của Tùng. Một cảm giác khó chịu dâng lên, như có gì đó đang thắt chặt lồng ngực cậu. Long khẽ nhíu mày, bàn tay dưới gầm bàn vô thức nắm chặt. Lời Hùng lại vang lên: "Cậu không hành động thì người ta cứ tưởng cậu không quan tâm đó." Cậu hiểu, đây không còn là những lời khen xã giao đơn thuần nữa. Tùng đang công khai thể hiện sự quan tâm, công khai "khẳng định chủ quyền" một cách đầy phô trương. Điều đó khiến Long cảm thấy như một ngọn lửa nhỏ bắt đầu cháy âm ỉ trong lòng. Cậu không sợ đối đầu, nhưng cậu ghét những màn kịch, những sự phô bày không cần thiết. Cậu biết, mình phải làm gì đó, và phải làm theo cách của riêng cậu.

***

Tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi vang lên, như một lời giải thoát cho những tâm hồn đang chìm đắm trong các tiết học căng thẳng. Ngay lập tức, cả hành lang và sân trường trở nên náo nhiệt, ồn ào. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng gọi nhau í ới hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của tuổi học trò. Từ căn tin, mùi hương của đồ ăn vặt, mùi cà phê sữa đá, mùi bánh mì nướng thơm lừng lan tỏa khắp nơi, kích thích mọi giác quan.

Long và Hùng cũng xuống căng tin tìm chỗ ngồi. Long vẫn còn trầm tư sau màn "chào hỏi" buổi sáng của Tùng. Cậu chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát được phần lớn không gian căng tin mà không quá bị chú ý. Cậu nhấm nháp ly cà phê đen đá, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính tâm trạng của cậu lúc này. Hùng thì ngược lại, cậu ta nhanh chóng gọi một suất cơm rang thập cẩm và hào hứng kể về trận game tối qua. Nhưng Long không thể nào tập trung được.

Ánh mắt cậu vô thức dõi theo Linh, cô ấy đang ngồi ăn cùng Mai và Lan ở một chiếc bàn gần cửa sổ, nơi ánh nắng nhẹ nhàng chiếu vào, làm nổi bật mái tóc đen óng của cô. Linh đang cười nói vui vẻ, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa cả ánh nắng Hạ Long. Nhìn cô ấy như vậy, lòng Long bỗng dịu đi đôi chút.

Đúng lúc đó, một bóng dáng cao ráo, phong độ xuất hiện, phá tan sự bình yên trong khoảnh khắc của Long. Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười tự tin và dáng vẻ sành điệu, bước thẳng đến bàn của Linh. Trên tay cậu ta là một chiếc hộp nhỏ màu xanh ngọc, được thắt nơ lụa tinh tế, trông vô cùng sang trọng. Cậu ta cúi người một cách lịch thiệp, đặt hộp bánh lên bàn trước mặt Linh.

"Linh, tớ biết cậu thích bánh ngọt," Tùng cất tiếng, giọng nói ngọt ngào và rõ ràng, đủ để những người xung quanh đều phải ngoái nhìn. "Đây là loại bánh tiramisu mới ra lò ở tiệm 'Mùa Hè Ngọt Ngào', tớ đã phải đặt trước cả tuần mới có đấy. Cậu ăn thử xem sao."

Ngọc Linh bất ngờ đến mức đôi mắt cô ấy mở to hơn bình thường. Cô nhìn chiếc hộp bánh sang trọng, rồi lại ngước nhìn Tùng, vẻ mặt lộ rõ sự ngượng ngùng và khó xử. Gò má cô ửng hồng. "Tùng... sao cậu lại khách sáo vậy? Tớ... tớ không nghĩ là..."

"Không sao đâu, Linh," Tùng cắt ngang lời cô, vẫn giữ nụ cười rạng rỡ. "Chỉ là tớ muốn chia sẻ chút đồ ngon với cậu thôi mà. À, tiện thể, cuối tuần này có một buổi triển lãm tranh khá thú vị ở Gallery X, tớ có hai vé VIP. Linh có muốn đi cùng tớ không? Tớ nghĩ cậu sẽ thích lắm."

Lời mời công khai của Tùng như một làn sóng nhỏ lan truyền khắp căng tin. Những ánh mắt tò mò, những lời xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên. Long khẽ siết chặt ly cà phê trong tay. Cậu cảm thấy như có một cục đá tảng đang đè nặng trong lồng ngực. Tùng không chỉ tặng quà, mà còn công khai mời Linh đi chơi, với vé VIP – một lời mời đầy ẩn ý, không phải dành cho một người bạn bình thường.

Linh càng thêm khó xử. Cô liếc nhìn Mai và Lan, cả hai cô bạn đều đang nhìn cô với ánh mắt đầy thấu hiểu. "Cảm ơn Tùng, vì ý tốt của cậu," Linh cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng vẫn không giấu được sự ngập ngừng. "Nhưng tớ... tớ có hẹn rồi. Tớ đã hứa với... với mẹ là sẽ đi thăm bà ngoại cuối tuần này."

Tùng không hề nao núng. Cậu ta vẫn mỉm cười, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Linh. "Ồ, vậy sao? Tiếc quá. Không sao, để lần khác vậy. Tớ luôn sẵn lòng đưa cậu đi bất cứ đâu cậu muốn. Cứ suy nghĩ kỹ nhé, vé VIP không dễ có đâu." Nói rồi, cậu ta khẽ nháy mắt với Linh, như một lời khẳng định về sự đặc biệt của cô trong mắt cậu ta, rồi quay người rời đi, để lại một làn sóng bàn tán xì xào phía sau.

"Trời ơi, Tùng ga lăng ghê!" Trần Thị Yến, cô nàng vốn nổi tiếng thích hóng hớt, thì thầm với Thùy Chi, Loan, Hà và Vy, những cô bạn cùng lớp đang ngồi gần đó. "Linh sướng thật đó, được Tùng quan tâm đặc biệt. Đặt bánh trước cả tuần, còn vé VIP đi triển lãm tranh nữa chứ."

Phạm Thùy Chi nhếch mép, ánh mắt sắc sảo lướt qua Long đang ngồi ở góc căng tin. "Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi, Linh bây giờ đúng là tâm điểm của mọi sự chú ý rồi."

Nguyễn Thị Hà thêm vào, vẻ mặt tinh ranh: "Cứ thế này thì Long có mà chịu thua. Cậu ấy cứ im lặng mãi thì làm sao mà giữ được Linh chứ."

Đỗ Thị Vy, cô bé tròn trịa thích ăn vặt, cười khúc khích. "Nhưng Linh từ chối rồi mà? Hay là cô ấy muốn Tùng kiên trì hơn?"

Long nghe rõ mồn một từng lời bàn tán, từng câu nhận xét của nhóm bạn nữ. Máu trong người cậu như dồn lên não. Cậu ta không chỉ đơn thuần là bạn bè. Cậu ta đang công khai tuyên chiến. Tùng không hề che giấu ý đồ của mình, mà còn cố tình phô trương để gây chú ý, để tạo áp lực lên Linh và cả cậu. Long cảm thấy tức giận, nhưng cũng có chút bất lực. Cậu không muốn Linh trở thành tâm điểm của những lời đồn thổi, không muốn cô ấy phải chịu đựng sự khó xử này. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát," Long tự nhủ, "nhưng những con sóng ấy cần được bảo vệ, không phải là những màn phô diễn ồn ào." Cậu biết, sự im lặng của mình đã đến giới hạn.

Hùng, ngồi cạnh Long, khẽ huých tay cậu. "Này, cậu sao thế? Mặt cậu đen sì rồi kìa. Thật sự là cậu không định làm gì sao?" Ánh mắt Hùng đầy vẻ lo lắng xen lẫn thúc giục. Cậu ta hiểu Long, nhưng cũng hiểu rằng trong tình yêu, đôi khi sự thể hiện là cần thiết.

Long không trả lời, chỉ khẽ siết chặt hàm. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách đăm chiêu nhìn về phía cửa căng tin, nơi Tùng vừa rời đi. Cậu không thể để mọi chuyện cứ thế này mãi được.

***

Khi những ánh nắng cuối ngày dần tắt trên vịnh Hạ Long, nhuộm hồng cả một góc trời, Long và Hùng lại tìm đến Quán trà sữa Trăng Khuyết, nơi quen thuộc của hai cậu sau mỗi giờ học. Mặt tiền quán tươi sáng với những gam màu pastel nhẹ nhàng, trang trí nhiều cây xanh nhỏ và những bức tranh tường graffiti đầy nghệ thuật, tạo nên một không gian trẻ trung và đầy sức sống. Bên trong, tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động nhưng vừa đủ nghe, cùng tiếng máy pha chế đồ uống xè xè tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, vui vẻ. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu, đường đen và sữa đặc trưng lan tỏa khắp không gian, xua đi những mệt mỏi của một ngày học dài.

Long ngồi ở một góc khuất, tay cầm ly trà sữa trân châu đường đen lạnh ngắt, nhưng lại chẳng muốn uống. Cậu vẫn còn chìm trong suy nghĩ, những hình ảnh về Tùng và Linh ở căng tin cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Khuôn mặt cậu trầm tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó trong không gian hư vô.

Hùng, ngồi đối diện, nhấp một ngụm trà sữa thạch phô mai của mình, rồi đặt ly xuống, nhìn thẳng vào Long. Vẻ mặt cậu ta nghiêm túc hơn hẳn mọi khi, không còn vẻ bông đùa, tinh quái thường thấy. "Này, cậu tính để Tùng 'cướp' Linh thật à? Cậu không định làm gì sao? Cậu đã nói là 'không để Linh khó xử nữa' mà."

Long thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự bực bội và bế tắc. Cậu khẽ lắc đầu. "Tớ đã nghĩ rồi, Hùng. Tùng không chỉ đơn thuần là bạn bè. Cậu ta muốn theo đuổi Linh một cách nghiêm túc." Giọng Long trầm thấp, chậm rãi, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự chắc chắn, như một lời khẳng định đã được cậu suy xét kỹ lưỡng. "Những hành động của cậu ta... không phải là của một người bạn. Cậu ta đang công khai tuyên chiến."

Cậu khẽ siết chặt ly trà sữa lạnh trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay. "Tớ sẽ không để yên. Tớ sẽ không để Linh phải chịu thêm áp lực. Nhưng tớ sẽ làm theo cách của mình. Không phải bằng cách phô trương như cậu ta." Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách không còn vẻ bực bội hay bất an nữa, thay vào đó là sự kiên định, một mục tiêu đã được xác định rõ ràng. "Tớ không thích những màn trình diễn. Tình cảm của tớ không phải để phô bày trước đám đông. Tớ sẽ không để Linh trở thành tâm điểm của những lời đàm tiếu vô nghĩa."

Hùng lắng nghe một cách chăm chú, gật gù. Cậu ta biết Long không phải là người thích cạnh tranh theo kiểu ồn ào. "Vậy cậu định làm gì? Cậu định thể hiện thế nào?"

Long im lặng một lát, ánh mắt cậu lướt qua những cặp đôi đang trò chuyện vui vẻ trong quán, rồi dừng lại ở một bức tranh tường vẽ cảnh hoàng hôn trên vịnh Hạ Long. "Tớ sẽ phải nói cho Linh biết cảm xúc thật của mình, bằng cách của riêng tớ." Giọng cậu vang lên, rõ ràng và đầy quyết tâm. "Một cách chân thành và tinh tế, đủ để cô ấy cảm nhận được. Không cần phô trương, nhưng đủ để cô ấy biết rằng tớ luôn ở đây, luôn quan tâm và trân trọng cô ấy."

Cậu đứng dậy, hơi thở sâu, như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Dáng người cao ráo của cậu như tỏa ra một thứ khí chất khác hẳn. Trong ánh đèn ấm áp của quán trà sữa, Long không còn là chàng trai trầm tư, khó chịu như ban sáng nữa. Thay vào đó là một Trần Hoàng Long đầy quyết tâm, đã sẵn sàng đối mặt với thử thách, sẵn sàng bảo vệ tình yêu đầu đời của mình. Cậu không sợ thua Tùng, cậu chỉ sợ mất đi những gì quý giá nhất trong tuổi thanh xuân rực rỡ này. Cậu không thể kiểm soát Tùng, hay những lời đồn thổi, nhưng cậu có thể kiểm soát hành động của mình, và quan trọng hơn, cậu có thể đảm bảo rằng Linh sẽ không bao giờ nghi ngờ tình cảm của cậu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, và giờ đây, Long đã sẵn sàng trở thành ngọn hải đăng vững chãi, dẫn lối cho con sóng ấy, theo cách riêng của cậu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ