Rực rỡ thanh xuân
Chương 150

Khoảnh Khắc Bị Đánh Cắp

3786 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng cụ thể của chương: Long cố gắng dành thời gian riêng tư cho Ngọc Linh nhưng Tùng luôn tìm cách chen ngang hoặc tạo tình huống để thu hút sự chú ý của cô.,Làm sâu sắc thêm sự kiên trì của Tùng trong việc theo đuổi Ngọc Linh, thể hiện sự thiếu tinh tế và có phần chiếm hữu của cậu.,Khắc họa sự bối rối, khó xử và có phần mệt mỏi của Ngọc Linh trước sự đeo bám của Tùng, cũng như sự thất vọng khi không thể có khoảnh khắc riêng tư với Long.,Cho thấy Long đang dần chuyển từ sự trầm lặng sang hành động cụ thể (dù vẫn tinh tế) để bảo vệ không gian của mình với Linh, củng cố quyết tâm từ cuối chương 149.,Tăng cường căng thẳng giữa Long và Tùng, báo hiệu một cuộc đối đầu rõ ràng hơn trong tương lai.,Duy trì giai đoạn 'SETUP' của Arc 3, giới thiệu xung đột chính từ bên ngoài.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng
Mood: Tense, frustrating, romantic (attempted), subtly competitive.
Kết chương: [object Object]

Long đứng nép mình sau tán phượng già, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả con phố Hạ Long, hắt lên những vệt cam rực rỡ trên nền trời xanh thẫm. Gió biển thổi nhẹ, mang theo chút mặn mà đặc trưng, nhưng không đủ xua đi cái cảm giác nặng trĩu trong lòng cậu. Cậu dõi theo Linh qua khung cửa kính quán Trăng Khuyết, nơi cô bạn thân đang tựa đầu vào vai Mai, đôi mắt đượm buồn và vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ dưới ánh đèn ấm áp. Ly trà sữa trước mặt vẫn còn nguyên, như một minh chứng cho những ưu tư đang đè nặng lên tâm trí cô.

Cậu đã nghe những lời xì xầm, những ánh mắt dò xét mà Linh phải chịu đựng. Cậu đã cố gắng kìm nén sự tức giận, sự bức bối khi nhìn thấy Tùng ngang nhiên tiếp cận cô, rồi lại thản nhiên phớt lờ những ánh mắt khó chịu của cậu. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Linh yếu đuối đến vậy, trái tim cậu như thắt lại. Long ghét cái cảm giác bất lực này. Cậu không thể cứ đứng nhìn tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát của Hạ Long bị cuốn đi bởi những cơn gió lạ, bị những lời đồn thổi vô căn cứ làm rạn nứt.

“Linh... mình phải làm gì đó. Không thể cứ để mọi chuyện thế này được,” Long thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy quyết tâm. Ánh mắt hổ phách của cậu ánh lên một tia kiên định, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày. Cậu sẽ bảo vệ cô ấy, bằng cách của riêng mình. Cậu sẽ không để cô ấy phải buồn bã, cô đơn đối mặt với những áp lực này nữa. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Long, một kế hoạch, dù còn mơ hồ, nhưng đủ để cậu cảm thấy một chút hy vọng. Cậu sẽ hành động, một cách dứt khoát, để cho tất cả mọi người biết, đặc biệt là Tùng, rằng Ngọc Linh thuộc về ai. Cậu sẽ không còn giữ sự tinh tế nữa, nếu sự tinh tế đó chỉ khiến Linh phải chịu đựng.

***

Chiều hôm sau, sau giờ tan học, Long chủ động đi cùng Linh đến Quán Cafe Sắc Màu. Quán cà phê này là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Nội thất bên trong bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái, tạo cảm giác thư thái lạ thường. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng hòa vào tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn. Mùi hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, khiến lòng người dịu lại. Hôm nay trời nắng nhẹ dịu, trong xanh, ánh chiều tà hắt qua khung cửa kính, phủ một lớp vàng óng lên mọi vật.

Long chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và có chút riêng tư. Cậu kéo ghế cho Linh một cách ga lăng, rồi mới ngồi xuống đối diện cô. Ánh mắt cậu dịu dàng, nhìn sâu vào đôi mắt to tròn của Linh.

“Linh, cậu có muốn đi uống nước một lát không? Có chuyện tớ muốn nói.” Long mở lời, giọng trầm ấm, khác hẳn với sự bối rối mà cậu đã cảm nhận được đêm qua. Cậu muốn cô cảm thấy an toàn, thoải mái khi ở bên cậu.

Linh hơi e dè, đôi mắt vẫn còn vương vấn chút ưu tư. “Chuyện gì vậy Long?” Cô nhìn cậu, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể sợ ai đó sẽ nghe thấy câu chuyện của họ. Nụ cười rạng rỡ thường ngày của cô dường như đã bị một lớp mây mờ che phủ.

“Chuyện về cậu, và về tớ… và về những chuyện xung quanh chúng ta dạo này.” Long nói, nhẹ nhàng đẩy ly trà đào cam sả mát lạnh về phía cô, thứ đồ uống cô yêu thích. “Cậu có vẻ không vui. Tớ muốn biết cậu đang nghĩ gì, cảm thấy thế nào.”

Linh khẽ nhấp một ngụm trà, vị chua ngọt thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp cô dịu đi chút căng thẳng. Cô thở dài, nhìn vào ánh mắt kiên định của Long. “Tớ… tớ không biết nữa. Mấy ngày nay tớ cứ cảm thấy nặng nề. Mọi người cứ nhìn tớ, rồi xì xầm. Tớ biết là những lời đồn đại không đáng tin, nhưng mà…” Cô ngập ngừng, đôi tay nhỏ nhắn đan vào nhau. “Tớ không muốn mọi người hiểu lầm, nhất là Long. Và tớ cũng không muốn Tùng bị tổn thương. Cậu ấy… cậu ấy cũng rất tốt với tớ.”

Long nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, siết nhẹ. Bàn tay cậu ấm áp và mạnh mẽ, mang đến cho cô một cảm giác an ủi lạ thường. “Cậu không cần phải bận tâm đến những lời đồn đại đó. Tớ tin cậu. Quan trọng là cảm giác của cậu. Cậu có cảm thấy thoải mái khi Tùng cứ liên tục xuất hiện như vậy không?”

Linh lắc đầu, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động. “Tớ… tớ thấy hơi khó xử. Cậu ấy nhiệt tình quá. Tớ không muốn làm cậu ấy mất mặt, nhưng tớ cũng không muốn cậu ấy cứ nghĩ rằng tớ có ý gì đó. Tớ đã cố gắng giữ khoảng cách, nhưng cậu ấy…”

Đúng lúc đó, một giọng nói tự tin, hào sảng đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí riêng tư của họ.

“Ôi, trùng hợp quá! Linh ơi, tớ đang định rủ cậu đi xem phim. Hai cậu cũng ở đây à?”

Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười rạng rỡ và bộ trang phục hợp thời trang, xuất hiện ngay bên cạnh bàn của họ. Cậu ta không đợi câu trả lời, đã tự nhiên đặt tay lên lưng ghế của Linh, cúi người xuống nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu. Mùi nước hoa nam tính của cậu ta đột ngột lan tỏa, lấn át cả mùi cà phê thơm lừng của quán, khiến Long hơi nhíu mày.

Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách hơi sắc lại. Cậu giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng giọng nói đã trầm hơn một tông. “Bọn tớ đang có việc riêng.”

Tùng dường như không để ý đến sự lạnh nhạt trong giọng điệu của Long. Cậu ta vẫn cười tươi rói, không chút tự ti hay ngại ngùng. “Việc riêng gì mà bí mật thế? Hay là rủ Linh đi xem phim đi, bộ phim mới ra tuần này hay lắm đấy. Tớ đã đặt vé rồi, chỉ chờ Linh đồng ý thôi.” Cậu ta nhìn Linh, đôi mắt sáng rực, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Long.

Linh cảm thấy vô cùng khó xử. Cô liếc nhìn Long, thấy ánh mắt cậu đang nhìn thẳng vào Tùng với một sự kiên nhẫn gần như đã cạn. “Tùng à, tớ… tớ đang đi với Long. Và bọn tớ đang có việc cần nói.” Linh cố gắng giữ giọng điệu lịch sự nhất có thể, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Cô khao khát có một khoảnh khắc riêng tư với Long, để chia sẻ, để được an ủi, nhưng dường như Tùng lại không hề muốn điều đó xảy ra.

Tùng vẫn không hiểu ý, hoặc cố tình không hiểu. Cậu ta kéo một chiếc ghế trống từ bàn bên cạnh, không thèm hỏi ý kiến, và tự nhiên ngồi xuống ngay sát Linh, kẹp cô giữa cậu ta và Long. “Không sao đâu, hai người cứ nói đi. Tớ ngồi đây đợi Linh một lát. Dù sao thì, tớ cũng muốn biết Long có chuyện gì quan trọng mà phải rủ Linh đến đây thế này. Có khi tớ lại giúp được gì đó thì sao?” Cậu ta nháy mắt với Linh, như thể họ đang có một bí mật chung.

Long hít một hơi thật sâu, bàn tay đặt trên bàn khẽ siết lại. Cậu cảm thấy một luồng khí nóng dâng lên trong lòng. Sự kiên nhẫn của cậu, vốn đã mỏng manh sau những ngày Tùng liên tục xuất hiện và những tin đồn lan rộng, giờ đây gần như đã chạm đến giới hạn. Cậu muốn gằn giọng đuổi Tùng đi, nhưng lại không muốn làm Linh thêm khó xử ở nơi công cộng. Ánh mắt cậu lướt qua vẻ mặt bối rối, có chút bất lực của Linh. Cậu biết cô đang cố gắng giữ hòa khí, nhưng Tùng đã vượt quá giới hạn. Long nhìn thẳng vào mắt Tùng, một cái nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết, không còn chút che giấu. “Tùng, tớ nghĩ cậu nên tôn trọng không gian riêng tư của người khác.”

Tùng vẫn giữ nụ cười vô tư trên môi, dù ánh mắt cậu ta hơi nheo lại khi đối diện với cái nhìn của Long. “À, không gian riêng tư à? Tớ xin lỗi, nhưng tớ thấy đây là quán cà phê công cộng mà. Với lại, tớ chỉ muốn hỏi Linh về bộ phim thôi. Cô ấy là bạn tớ mà.” Cậu ta cố tình nhấn mạnh từ “bạn”, như một cách khẳng định vị trí của mình.

Linh nhìn Long, rồi lại nhìn Tùng, cảm thấy như mình đang bị kẹp giữa hai luồng khí đối nghịch. Cô ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức. Tiếng xay cà phê và nhạc acoustic du dương trong quán giờ đây lại trở thành một bản nhạc châm biếm, đối lập hoàn toàn với tiếng cười nói ồn ào của Tùng và sự căng thẳng đang dâng lên giữa hai chàng trai. Nỗi thất vọng len lỏi trong lòng cô. Cô đã mong chờ một khoảnh khắc yên bình với Long, để cậu trấn an cô, để họ cùng nhau đối mặt với những rắc rối, nhưng Tùng đã đánh cắp khoảnh khắc đó một cách trắng trợn.

***

Ngày hôm sau, Long quyết định thay đổi chiến thuật. Cậu hẹn Linh ở thư viện thành phố, một nơi mà cậu nghĩ rằng Tùng sẽ không thể nào chen ngang. Tòa nhà thư viện lớn, tuy hơi cũ nhưng được bảo trì rất tốt, với những kệ sách cao ngút ngàn bằng gỗ sẫm màu, những chiếc bàn đọc sách rộng rãi và không gian yên tĩnh đến lạ. Mùi giấy cũ, gỗ, và bụi sách thoang thoảng trong không khí, đôi khi xen lẫn mùi nước tẩy rửa đặc trưng của thư viện. Bầu không khí trầm mặc, tri thức và tập trung bao trùm mọi ngóc ngách, với ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa sổ lớn, tạo cảm giác trang nghiêm và thanh bình. Hôm nay trời mát mẻ, có gió nhẹ, rất thích hợp để tập trung học tập và trò chuyện.

Long và Linh chọn một góc nhỏ khuất sau dãy tủ sách lịch sử, nơi ít người qua lại nhất. Họ ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn gỗ cổ kính. Long mang theo vài cuốn sách tham khảo, nhưng mục đích chính của cậu không phải là học bài. Cậu muốn Linh thực sự mở lòng.

“Thư viện yên tĩnh thật đấy.” Linh khẽ nói, giọng cô hơi chùng xuống. “Tớ thích không khí ở đây. Nó làm tớ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.”

Long gật đầu, ánh mắt cậu trìu mến nhìn cô. “Tớ biết cậu thích đọc sách. Tớ nghĩ đây là nơi tốt nhất để chúng ta có thể nói chuyện mà không bị làm phiền.” Cậu nhẹ nhàng lấy ra từ cặp một cây bút chì gỗ, được chạm khắc tinh xảo tên của cậu: "TRẦN HOÀNG LONG". Cậu đặt nó lên bàn, đẩy về phía Linh. “Tớ khắc nó từ hồi cấp hai. Tớ nghĩ cậu sẽ giữ nó cẩn thận hơn tớ.”

Linh cầm cây bút chì lên, ngón tay miết nhẹ theo những đường nét của cái tên. Một nụ cười nhỏ nở trên môi cô, lần đầu tiên sau mấy ngày. “Cậu tỉ mỉ thật đấy. Tớ sẽ giữ nó cẩn thận.” Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Hành động của Long tuy nhỏ nhưng lại đầy ý nghĩa, như một lời khẳng định, một sự trấn an thầm lặng.

“Vậy… cậu đã nghĩ gì về những gì chúng ta nói hôm qua?” Long hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại rất kiên định, khuyến khích cô chia sẻ. Cậu muốn cô biết rằng cậu luôn ở đây để lắng nghe.

Linh thở dài, đặt cây bút chì xuống cạnh cuốn sách của mình. “Tớ thấy hơi mệt mỏi với mấy chuyện này quá Long ạ. Tớ không biết phải làm sao để Tùng hiểu mà không làm cậu ấy buồn lòng. Cậu ấy cứ nhiệt tình quá, khiến tớ khó xử. Rồi những lời đồn thổi, tớ đã cố gắng không để tâm, nhưng mà…” Cô ngập ngừng, đôi mắt to tròn nhìn xuống trang sách. “Nó vẫn ảnh hưởng đến tớ. Tớ sợ sẽ ảnh hưởng đến cả cậu nữa.”

Long vươn tay qua bàn, nắm lấy tay Linh một lần nữa, nhẹ nhàng xoa ngón cái lên mu bàn tay cô. “Đừng lo, tớ ở đây mà. Tớ sẽ không để ai làm phiền cậu nữa. Và tớ cũng không sợ bất cứ lời đồn đại nào. Tớ chỉ sợ cậu không vui thôi.” Ánh mắt cậu chứa đựng sự chân thành và tình cảm sâu sắc, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô.

Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long lan tỏa, xua đi một phần nào đó nỗi lo lắng trong lòng Linh. Cô ngẩng đầu lên, định nói gì đó để đáp lại sự quan tâm của Long, thì một giọng nói quen thuộc lại vang lên, phá tan khoảnh khắc yên bình hiếm hoi của họ.

“Linh này, tớ vừa tìm thấy cuốn sách này, tớ nghĩ cậu sẽ thích. Nó nói về lịch sử kiến trúc Hạ Long, rất thú vị!”

Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện, trên tay cầm một cuốn sách dày cộp, nở nụ cười tươi rói. Cậu ta không đi lại nhẹ nhàng như những người khác trong thư viện, mà bước chân hơi mạnh dạn, khiến tiếng vọng vang lên giữa những kệ sách. Mùi nước hoa của cậu ta lại một lần nữa quẩn quanh, phá vỡ mùi giấy cũ thanh tao. Tùng không hề hỏi, cũng không đợi câu trả lời, cậu ta tự nhiên tiến lại gần, đặt cuốn sách ngay trên bàn, giữa Long và Linh. Sau đó, cậu ta kéo một chiếc ghế trống từ bàn bên cạnh, không một chút ngần ngại, và tự tiện ngồi xuống sát Linh, gần đến mức vai họ gần như chạm vào nhau.

Long cảm thấy một luồng khí nóng phả lên. Cậu nhìn cuốn sách Tùng đặt xuống, rồi nhìn thẳng vào khuôn mặt tự mãn của cậu ta. Giọng nói của Long hơi trầm xuống, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ. “Chỗ này có vẻ hơi chật rồi Tùng ạ. Với lại, đây là thư viện, cần giữ yên tĩnh.”

Tùng dường như phớt lờ lời nhắc nhở của Long, hoặc cố tình làm vậy. Cậu ta quay sang Linh, đôi mắt sáng rỡ. “Không sao đâu Long, cậu cứ học bài đi. Tớ chỉ muốn nói chuyện với Linh một lát thôi. Linh này, cậu thấy cuốn sách này thế nào? Nó có vẻ phù hợp với những gì cậu đang tìm hiểu cho bài thuyết trình sắp tới đó.” Cậu ta cố ý nói với Linh bằng giọng điệu ngọt ngào, như thể chỉ có hai người họ tồn tại trong không gian này.

Linh lại rơi vào tình thế khó xử. Cô liếc nhìn Long, thấy ánh mắt cậu đã trở nên sắc lạnh hơn. Cô cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên giữa hai người họ. “Tùng à, tớ… tớ đang ôn bài với Long. Cậu cứ tìm chỗ khác ngồi đi.” Linh nói khẽ, cố gắng tỏ ra lịch sự nhưng trong lòng cô đã bắt đầu có chút bực bội. Sự thiếu tinh tế và đeo bám của Tùng đã làm cô mệt mỏi. Cô không muốn làm Long khó chịu thêm nữa.

Tùng vẫn cười, có vẻ không hề nao núng. “Không sao đâu Linh, tớ ngồi đây cũng được mà. Cậu cứ nói chuyện với Long đi. Tớ chỉ đọc sách thôi.” Cậu ta nói, rồi mở cuốn sách ra, nhưng ánh mắt lại liên tục liếc nhìn về phía Linh, không hề tập trung vào trang giấy.

Long nhìn Tùng, rồi lại nhìn Linh. Cậu thấy rõ sự khó chịu và mệt mỏi trong đôi mắt cô. Cậu siết chặt tay. Ý định ban đầu của cậu là muốn có một cuộc trò chuyện riêng tư, để trấn an Linh, để cô có thể chia sẻ mà không bị ngắt quãng. Nhưng Tùng đã phá hỏng tất cả. Cậu không thể để chuyện này tiếp diễn. Cậu cần phải làm gì đó, không chỉ là những lời nói bóng gió hay những cái nhìn. Cậu cần một hành động rõ ràng hơn, dứt khoát hơn.

***

Trong giờ ra chơi ngày hôm đó, hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương tràn ngập tiếng cười nói, tiếng chuông reo vang vọng và tiếng bước chân hối hả của học sinh. Mùi phấn bảng, giấy sách mới hòa lẫn với thoảng mùi hoa sữa từ sân trường bay vào, tạo nên một không khí rộn ràng, tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ. Long và Phan Việt Hùng, cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đang đi dọc hành lang. Hùng vừa kể một câu chuyện cười, khiến Long dù đang suy tư vẫn phải bật cười.

“Thế nào, ‘sói đơn độc’ của chúng ta vẫn chưa ‘săn’ được ‘con mồi’ à?” Hùng vỗ vai Long, cười phá lên, đôi mắt híp lại. Cậu ta luôn là người khuấy động không khí, và cũng là người hiểu Long nhất.

Long khẽ nhếch mép, ánh mắt lướt qua một góc hành lang. “Con mồi” mà Hùng nói đến không ai khác chính là Ngọc Linh, nhưng hiện tại cô đang bị một “con cáo” khác quấy rầy. “Tên đó… cứ như bóng ma vậy. Cứ lúc nào tớ định tiếp cận Linh là y như rằng cậu ta xuất hiện.” Giọng Long hơi gằn, lộ rõ sự bực bội. Cậu vẫn còn nhớ rõ gương mặt của Tùng khi cậu ta ngồi xen vào giữa cậu và Linh ở quán cà phê và thư viện, như thể cậu ta là người có quyền làm vậy.

Hùng nhìn theo ánh mắt của Long, và cậu ta cũng thấy cảnh tượng quen thuộc đang diễn ra. Ở một góc hành lang đông người, Nguyễn Trọng Tùng đang vây quanh Linh cùng một nhóm bạn nữ khác. Tùng nói cười rôm rả, và đáng chú ý hơn, cậu ta còn cố tình khoác vai Linh một cách tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên. Linh trông có vẻ hơi khó xử, cô cố gắng gỡ tay Tùng ra một cách tinh tế, nhưng cậu ta lại càng ghì chặt hơn. Nụ cười trên môi Linh có chút gượng gạo, ánh mắt cô liên tục liếc về phía xung quanh, như thể đang tìm kiếm một lối thoát.

“Uầy, cậu ta ‘lầy’ quá thì cậu phải ‘lầy’ hơn chứ!” Hùng nói, giọng điệu hóm hỉnh nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc khi nhìn Long. “Hoặc là cậu phải ra tay dứt khoát hơn đi. Cứ thế này thì Linh sẽ bị cậu ta ‘đánh chiếm’ mất thôi. Mà sao cậu ta cứ thích khoác vai Linh thế nhỉ? Trông mất lịch sự ghê.”

Long siết chặt tay, quai hàm bạnh ra. Cậu cảm nhận được một cơn nóng giận bùng lên trong lòng. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách trong không khí bỗng trở nên ngột ngạt. Cậu đã cố gắng kiềm chế, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng sự trơ trẽn của Tùng đã vượt quá giới hạn. Hành động khoác vai Linh giữa hành lang đông người, không chút e dè, giống như một sự tuyên bố quyền sở hữu, một lời thách thức trực tiếp gửi đến Long. Cậu không thể chịu đựng được nữa.

“Long này, cậu tính làm gì?” Hùng hỏi, nhìn thấy ánh mắt Long bỗng trở nên lạnh lẽo và kiên định một cách đáng sợ.

Long không trả lời. Cậu đứng thẳng người, bờ vai rộng nam tính hơi căng lên. Ánh mắt hổ phách của cậu khóa chặt vào Tùng, rồi chuyển sang Linh, nơi cô đang cố gắng thoát khỏi vòng tay của cậu bạn kia. Cậu nhìn thấy sự khó chịu rõ ràng trên khuôn mặt cô. Cậu không thể để Linh phải chịu đựng thêm nữa. Tình yêu của cậu dành cho Linh, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát của Hạ Long, không thể bị giẫm đạp một cách trắng trợn như vậy.

Long hít một hơi thật sâu, rồi bước thẳng về phía Linh và Tùng, với một tốc độ không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sự kiên quyết, dứt khoát đến lạ thường. Cậu không còn muốn giữ sự tinh tế hay trầm lặng nữa. Đã đến lúc phải hành động. Đã đến lúc cho Tùng biết ai mới là người Linh tin tưởng, ai mới là người cậu ấy thuộc về. Một sự căng thẳng vô hình bỗng lan tỏa trong không khí, báo hiệu một điều gì đó sắp sửa xảy ra, một sự đối đầu mà không ai có thể né tránh. Long sẽ không để Tùng đánh cắp bất kỳ khoảnh khắc nào của cậu và Linh nữa. Cậu sẽ tự mình giành lại những khoảnh khắc đó, và hơn thế nữa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ