Hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn ồn ào và tấp nập, nhưng đối với Long, mọi âm thanh dường như tan biến vào một khoảng không vô định. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi bước thẳng về phía Linh và Tùng, với một tốc độ không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sự kiên quyết, dứt khoát đến lạ thường. Bờ vai rộng nam tính của cậu hơi căng lên, ánh mắt hổ phách khóa chặt vào hình ảnh Tùng đang khoác vai Linh, một hành động trắng trợn như lời tuyên bố quyền sở hữu, một lời thách thức trực tiếp gửi đến cậu. Cậu không còn muốn giữ sự tinh tế hay trầm lặng nữa. Đã đến lúc phải hành động. Đã đến lúc cho Tùng biết ai mới là người Linh tin tưởng, ai mới là người cậu ấy thuộc về.
Thế nhưng, khi chỉ còn vài bước chân, một bàn tay quen thuộc đặt lên vai cậu, kéo nhẹ cậu lại. Đó là Phan Việt Hùng, cậu bạn thân có dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, ánh mắt lấp lánh sự lo lắng.
“Long này, cậu định làm gì thật đấy?” Hùng hỏi, giọng thì thầm nhưng đầy vẻ nghiêm túc, không còn vẻ hóm hỉnh thường ngày. Cậu ta biết rõ Long đang tức giận đến mức nào. “Cậu không thể xông vào đó và gây sự được đâu. Chuyện sẽ lớn đấy.”
Long dừng lại, hơi thở vẫn còn nặng nề, nhưng lý trí đã kịp kéo cậu trở về thực tại. Cậu biết Hùng nói đúng. Một cuộc gây gổ giữa hành lang đông người sẽ chỉ khiến Linh thêm khó xử, và cậu cũng sẽ bị coi là người gây rối. Cậu quay đầu nhìn Hùng, quai hàm vẫn còn bạnh ra vì cơn giận. Ánh mắt Long lướt qua một góc hành lang, nơi Tùng vẫn đang cười nói rôm rả, và Linh vẫn đang cố gắng gỡ tay cậu ta ra một cách tinh tế, nụ cười gượng gạo trên môi. Long cảm nhận được sự khó chịu rõ ràng trên khuôn mặt cô, và điều đó càng khiến ruột gan cậu nóng như lửa đốt. Tình yêu của cậu dành cho Linh, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát của Hạ Long, không thể bị giẫm đạp một cách trắng trợn như vậy.
“Tớ biết…” Long khẽ nghiến răng, giọng trầm thấp. “Nhưng tên đó… cứ như bóng ma vậy. Cứ lúc nào tớ định tiếp cận Linh là y như rằng cậu ta xuất hiện. Cậu ta ‘lầy’ đến mức không thể chấp nhận được nữa.” Cậu vẫn còn nhớ rõ gương mặt của Tùng khi cậu ta ngồi xen vào giữa cậu và Linh ở quán cà phê và thư viện, như thể cậu ta là người có quyền làm vậy. Những khoảnh khắc riêng tư bị đánh cắp, những nụ cười gượng gạo của Linh, tất cả hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Long.
Hùng nhìn theo ánh mắt của Long, và cậu ta cũng thấy cảnh tượng quen thuộc đang diễn ra. “Uầy, cậu ta ‘lầy’ quá thì cậu phải ‘lầy’ hơn chứ!” Hùng nói, giọng điệu hóm hỉnh cố gắng phá tan sự căng thẳng, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc khi nhìn Long. “Hoặc là cậu phải ra tay dứt khoát hơn đi. Cứ thế này thì Linh sẽ bị cậu ta ‘đánh chiếm’ mất thôi. Mà sao cậu ta cứ thích khoác vai Linh thế nhỉ? Trông mất lịch sự ghê.” Hùng lắc đầu, tỏ vẻ khó chịu thay cho cô bạn.
Long không đáp lời Hùng ngay. Cậu đưa tay sờ vào chiếc bút chì khắc tên nằm trong túi áo đồng phục, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ và nét khắc tinh xảo. Chiếc bút chì này là kỷ vật của một buổi học nhóm đặc biệt, một buổi chiều Hạ Long nắng vàng rực rỡ, nơi cậu đã kiên nhẫn giảng bài cho Linh, và cô đã khắc tên cậu lên đó như một lời cảm ơn, một lời hứa hẹn ngầm. Nó là biểu tượng cho những gì hai người đã cùng nhau xây đắp, những rung động đầu đời mà không ai có thể hiểu được ngoài họ. Cậu đã tự hứa sẽ bảo vệ những điều đó. Ánh mắt cậu trầm tư nhìn về phía sân trường, nơi những tia nắng buổi sáng nhảy múa trên tán lá bàng xanh mướt, gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hoa sữa dịu dàng từ vườn trường, nhưng tâm trí cậu lại quay cuồng với những ý nghĩ.
Hùng thấy Long im lặng, chỉ đứng đó quan sát, liền thở dài. “Cậu định làm gì? Cứ nhìn thế này thì có giải quyết được gì đâu.”
“Tớ cần một cách khác, mạnh mẽ hơn,” Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm khập, chất chứa sự quyết tâm sắt đá. “Không phải là gây sự ồn ào. Tớ cần một lời tuyên bố rõ ràng. Một lời tuyên bố mà không ai có thể nghi ngờ.” Cậu nhớ lại những lời Lan đã nói với Linh, về việc phải nói rõ với Tùng. Cậu cũng nhớ lại cảm giác bất lực khi Tùng liên tục chen ngang những khoảnh khắc riêng tư của họ. Đã đến lúc Long phải là người chủ động, không thể để Tùng tiếp tục kiểm soát tình hình nữa. Cậu không thể cứ mãi là người trầm lặng, đứng sau lưng Linh và âm thầm bảo vệ cô. Đã đến lúc cậu phải bước ra ánh sáng, khẳng định vị trí của mình.
Hùng ngạc nhiên nhìn Long. “Tuyên bố rõ ràng?” Cậu ta nhướng mày, có vẻ hiểu ra một phần ý định của Long. “Ý cậu là… công khai ư?”
Long gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. “Cậu ta muốn chơi trò công khai, tớ sẽ chơi theo. Nhưng theo cách của tớ.” Long nhìn Hùng, đôi mắt hổ phách phản chiếu ánh nắng ban mai, nhưng sâu thẳm bên trong lại là ngọn lửa của sự tức giận và quyết tâm. “Tùng đã thách thức tớ, và tớ sẽ đáp trả. Đã đến lúc mọi người biết ai mới là người Linh tin tưởng, ai mới là người cô ấy thuộc về.” Cậu siết chặt chiếc bút chì trong túi, cảm nhận sự nhọn hoắt của đầu chìa vào lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về sự sắc bén của quyết định này. Một sự căng thẳng vô hình bỗng lan tỏa trong không khí, báo hiệu một điều gì đó sắp sửa xảy ra, một sự đối đầu mà không ai có thể né tránh. Long sẽ không để Tùng đánh cắp bất kỳ khoảnh khắc nào của cậu và Linh nữa. Cậu sẽ tự mình giành lại những khoảnh khắc đó, và hơn thế nữa. Cậu hít sâu một hơi, như thể đang nuốt xuống mọi sự tức giận, để chuẩn bị cho một quyết định lớn.
***
Giờ ăn trưa tại căng tin trường Trung học Phổ thông Ánh Dương luôn là một bức tranh sống động của tuổi trẻ. Tiếng bát đũa lách cách, tiếng cười nói, tiếng xì xầm của hàng trăm học sinh hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ã đặc trưng. Mùi thức ăn thơm lừng từ quầy phục vụ, mùi cà phê phảng phất từ góc căn-tin, cùng mùi phấn bảng vương vấn từ những giờ học buổi sáng, tất cả tạo nên một không khí thân thuộc, tràn đầy năng lượng. Ánh nắng tháng Năm chói chang xuyên qua những ô cửa kính lớn, rọi xuống nền gạch sáng bóng, khiến không gian căng tin càng thêm rực rỡ.
Ngọc Linh đang ngồi ở một bàn ăn cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Cậu ấy trông thật xinh đẹp, nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh, hàng mi cong vút và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon thả. Hôm nay, cô chọn món bún chả, hương thơm của thịt nướng và rau sống khiến cô thấy đói cồn cào. Mai, nhỏ nhắn với cặp kính cận tri thức, đang cặm cụi đọc một cuốn tiểu thuyết trong lúc chờ thức ăn. Lan, năng động và khỏe khoắn, vừa ăn vừa kể chuyện về trận bóng chuyền buổi sáng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát.
“Trận này lớp mình thắng chắc luôn, Linh à! Tớ thấy cậu phải vào đội cổ vũ mới được,” Lan hào hứng nói, đôi mắt tinh nhanh lấp lánh niềm vui.
Linh cười khúc khích, “Cậu nói dễ thế, tớ có biết cổ vũ thế nào đâu.” Cô vừa gắp một miếng chả, vừa lơ đãng nhìn quanh. Từ góc căng tin, ánh mắt cô vô tình chạm phải Long. Cậu ấy đang ngồi ở một bàn khuất hơn, cùng với Hùng, lặng lẽ ăn. Long cao ráo, dáng người cân đối, bờ vai rộng nam tính, khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm. Nhưng hôm nay, có điều gì đó trong ánh mắt cậu khiến Linh cảm thấy bất an. Cậu ấy nhìn cô, rồi lại cụp mắt xuống, như đang suy tính điều gì đó.
Đúng lúc đó, một sự xáo động nhỏ bắt đầu ở cửa căng tin. Mọi ánh mắt dần đổ dồn về phía đó. Nguyễn Trọng Tùng xuất hiện, vẻ ngoài phong độ, mái tóc tạo kiểu sành điệu, ăn mặc hợp thời trang. Cậu ta không đi một mình mà có Trần Minh Quân, cậu bạn thân sành điệu, tóc vuốt keo, đi theo sau, tay cầm một bó hoa hồng đỏ thắm lớn đến mức che gần hết mặt, cùng một chiếc hộp quà nhỏ gói cẩn thận. Minh Quân cười đắc thắng, ánh mắt có chút khinh thường lướt qua đám đông rồi dừng lại ở bàn của Long.
Tùng, với nụ cười tự tin đến mức kiêu ngạo, đi thẳng về phía bàn của Linh, không chút do dự. Bước chân cậu ta dứt khoát, ánh mắt chỉ chăm chăm vào Linh, như thể không có ai khác tồn tại trong căng tin này. Tiếng xì xầm bắt đầu nổi lên, từ những bàn gần đó lan ra khắp cả căn tin. Yến và Chi, hai cô nàng luôn dẫn đầu các tin đồn, đã nhanh chóng rút điện thoại ra, chuẩn bị ghi lại khoảnh khắc "lịch sử". Loan và Hà, những cô bạn cùng lớp khác, cũng đang hóng hớt, xì xào to nhỏ, thậm chí còn thêu dệt thêm đủ chuyện. Vy, cô nàng tròn trịa thích ăn vặt, ngừng nhai bánh, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn về phía Tùng và Linh.
Linh thấy Tùng tiến đến, cảm giác bất an trong lòng dâng lên. Cô thoáng thấy nụ cười đắc thắng của Minh Quân và ánh mắt đầy thách thức của Tùng khi cậu ta lướt qua Long. Một điềm báo không lành. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng tim đã bắt đầu đập loạn xạ. Mai và Lan cũng nhận ra sự khác thường, hai cô bạn nhìn nhau rồi lại nhìn Linh, ánh mắt đầy lo lắng.
Tùng dừng lại ngay trước bàn của Linh, đặt bó hoa và hộp quà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý cuối cùng của cả căng tin. Mùi hoa hồng nồng nàn lan tỏa trong không khí, át đi cả mùi thức ăn. Rồi, một hành động táo bạo khiến mọi người đều sững sờ: Tùng từ từ quỳ một gối xuống, ngay trước mặt Linh, ánh mắt không hề rời khỏi cô.
Cả căng tin bỗng chốc chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng bát đũa, tiếng cười nói, tất cả đều tắt lịm, chỉ còn lại tiếng điều hòa rì rì và tiếng tim đập dồn dập của Linh. Mọi ánh mắt, từ bạn bè, thầy cô đến những người phục vụ, đều đổ dồn về phía cô. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng, đỏ ửng.
“Ngọc Linh,” Tùng cất tiếng, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp căn tin, dù không hề to nhưng lại như một lời tuyên bố. “Tớ có điều muốn nói với cậu.” Cậu ta nở một nụ cười đầy tự tin, có chút kiêu ngạo.
Linh chết lặng, đôi mắt to tròn mở to vì kinh ngạc. Cô không thể tin vào những gì đang xảy ra. Cô cố gắng nói, nhưng cổ họng lại khô khốc. “Tùng… cậu… cậu đang làm gì vậy?” Giọng cô lí nhí, gần như không nghe thấy. Cô nhìn sang Mai và Lan, cầu cứu. Mai và Lan cũng đang sững sờ không kém, vẻ mặt khó chịu hiện rõ.
Tùng không để ý đến sự lúng túng của Linh. Cậu ta tiếp tục, ánh mắt vẫn khóa chặt vào cô. “Tớ thích cậu. Rất thích.” Mỗi từ Tùng nói ra đều như một tiếng sét đánh ngang tai Linh, khiến cô giật mình. Cậu ta đưa bó hoa hồng rực rỡ và chiếc hộp quà nhỏ về phía cô, như một hoàng tử đang cầu hôn nàng công chúa giữa chốn đông người.
Lời tuyên bố công khai của Tùng như một quả bom nổ chậm trong căng tin. Sau vài giây im lặng đến ngạt thở, cả căng tin vỡ òa trong tiếng xì xầm, bàn tán. Tiếng điện thoại chụp ảnh, quay video vang lên lách tách. Yến và Chi cười hả hê, điện thoại trong tay không ngừng ghi lại khoảnh khắc này. Loan và Hà thêu dệt những câu chuyện còn ly kỳ hơn. Vy thì hồn nhiên vỗ tay, tưởng đây là một cảnh phim lãng mạn. Minh Quân đứng bên cạnh Tùng, cười đắc thắng, ánh mắt đầy vẻ thách thức liếc về phía Long.
Ở một góc căng tin, Long đã chứng kiến tất cả. Cậu đang ngồi đó, lặng lẽ ăn, nhưng mỗi lời Tùng nói ra đều như một mũi dao đâm thẳng vào tim cậu. Cậu cảm thấy một cơn nóng giận bùng lên trong lòng, thiêu đốt mọi giác quan. Cậu nắm chặt tay đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Ánh mắt hổ phách của cậu bỗng bùng lên ngọn lửa giận dữ, không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ.
Hùng ngồi đối diện Long, thấy sắc mặt cậu bạn biến đổi, liền vội vàng kéo tay Long. “Long, cậu định làm gì? Bình tĩnh đi!” Giọng Hùng đầy vẻ lo lắng, cố gắng kìm Long lại. Cậu biết Long không phải là người sẽ nhịn nhục.
Nhưng Long không nghe thấy gì nữa. Cậu đứng phắt dậy, chiếc ghế va vào bàn tạo ra một tiếng động chói tai, khiến một vài học sinh gần đó giật mình. Ánh mắt cậu xuyên qua đám đông, khóa chặt vào hình ảnh Tùng đang quỳ gối trước mặt Linh, và Linh đang đỏ mặt, lúng túng nhìn xuống. Cậu không thể chịu đựng được nữa. Long cảm thấy như một kẻ thứ ba đang cố gắng phá hoại những gì cậu và Linh đã cùng nhau xây đắp. Tình yêu của cậu và Linh, những rung động đầu đời trong trẻo như nắng Hạ Long, không thể bị biến thành trò mua vui cho cả trường. Cậu sẽ không để bất kỳ ai đánh cắp khoảnh khắc này, hay bất kỳ khoảnh khắc nào khác của cậu và Linh. Đã đến lúc Long phải làm rõ mọi chuyện. Đã đến lúc cậu phải giành lại điều thuộc về mình. Cậu bước một bước dứt khoát về phía Tùng và Linh, ánh mắt kiên định và lạnh lùng.
***
Tiếng ồn ào trong căng tin vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng Linh đã không còn nghe thấy gì nữa. Cô chỉ biết chạy, chạy thật nhanh ra khỏi nơi đó, ra khỏi mọi ánh mắt soi mói, ra khỏi sự bối rối và xấu hổ tột cùng đang nhấn chìm cô. Mái tóc dài đen óng ả tung bay theo từng bước chân vội vã. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng, đôi má đỏ ửng như gấc chín, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cả người cô nóng ran, như thể vừa bị ném vào một nồi nước sôi.
“Linh! Đợi tớ với!”
Tiếng gọi của Mai và Lan vang lên từ phía sau. Linh không dừng lại, cô cứ thế chạy dọc hành lang vắng người, nơi ánh nắng mặt trời buổi trưa gay gắt chiếu thẳng qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng chói lóa trên nền gạch. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt, khó chịu. Cô cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, vùng vẫy trong sự chú ý không mong muốn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, giờ đây dường như đang quay lưng lại, bao trùm cô bằng một nỗi xấu hổ không tên.
Cuối cùng, Linh dừng lại ở một góc hành lang khuất, cạnh một cửa sổ lớn nhìn ra sân trường. Cô dựa lưng vào tường, thở hổn hển, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước. Cô cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào, nhưng chúng vẫn cứ lăn dài trên má.
Mai và Lan đuổi kịp, cả hai đều thở dốc. Mai lập tức ôm lấy Linh, vỗ nhẹ vào lưng cô. “Cậu không sao chứ, Linh? Cậu không có lỗi gì cả.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, đầy sự cảm thông. Cô biết Linh là người nhạy cảm, và việc bị đặt vào tình huống như vậy trước mặt cả trường là một cú sốc lớn.
Lan thì bực bội hơn, đôi mắt tinh nhanh sắc sảo ánh lên sự tức giận. “Cậu ta thật quá đáng! Sao cậu ta dám làm thế chứ? Không tôn trọng cậu chút nào, Linh à. Cậu phải nói rõ với cậu ta, Linh. Phải cho cậu ta biết cậu không thích điều đó.” Lan siết chặt tay, như thể muốn đấm vào thứ gì đó để giải tỏa sự tức giận thay cho bạn.
Linh lắc đầu, đôi vai run rẩy. Cô né tránh ánh mắt của Mai và Lan, cảm thấy mình như tâm điểm của mọi ánh nhìn, ngay cả khi không có ai ở đây. “Tớ không biết phải làm sao cả… Tớ xấu hổ quá. Cả trường sẽ nghĩ gì về tớ đây? Cậu ta… cậu ta làm tớ… tớ không thể đối mặt với ai được nữa.” Giọng cô nghẹn ngào, gần như khóc nấc. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước những gì vừa xảy ra. Những tin đồn, những lời xì xầm từ mấy ngày nay bỗng trở thành hiện thực, bị Tùng khuếch đại lên gấp ngàn lần.
Mai vẫn ôm Linh, nhẹ nhàng xoa lưng cô. “Không ai nghĩ gì đâu, Linh. Mọi người sẽ hiểu thôi. Cậu không làm gì sai cả.”
“Nhưng Long thì sao?” Linh đột ngột hỏi, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Mai và Lan. “Long đã ở đó. Cậu ấy đã thấy tất cả. Cậu ấy sẽ nghĩ gì về tớ?” Cô nhớ đến ánh mắt của Long khi cậu ấy đứng dậy, ánh mắt đầy giận dữ nhưng cũng có cả sự tổn thương. Điều đó khiến trái tim cô thắt lại. Cô không muốn Long hiểu lầm.
Lan thở dài. “Tớ nghĩ Long sẽ hiểu thôi. Chuyện này đâu phải lỗi của cậu. Quan trọng là cậu phải nói rõ với Long. Và quan trọng hơn là cậu phải nói rõ với Tùng. Không thể để cậu ta tiếp tục thế này được.”
***
Trong khi Linh đang gánh chịu sự xấu hổ tột cùng, Long đã đi khỏi căng tin trước đó. Sau hành động đứng phắt dậy và bước chân dứt khoát, cậu không xông thẳng vào chỗ Tùng như Hùng lo sợ. Thay vào đó, cậu lách qua đám đông đang xì xầm bàn tán, đi thẳng ra khỏi căng tin, tìm đến một góc hành lang vắng người hơn, nơi ánh nắng buổi trưa vẫn còn gay gắt, nhưng không gian lại yên tĩnh đến lạ thường. Cậu cần một chút không gian để hít thở, để cố gắng lấy lại bình tĩnh. Mùi hoa hồng nồng nàn từ bó hoa của Tùng vẫn vương vấn đâu đó trong không khí, như một lời chế giễu dai dẳng.
Cậu dựa lưng vào bức tường mát lạnh, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Tùng quỳ gối trước mặt Linh. Cảm giác nóng giận vẫn cuộn trào trong lồng ngực, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một sự lạnh lùng, sắc bén hơn. Cậu siết chặt tay, cảm nhận sự đau nhói từ móng tay. Chiếc bút chì khắc tên vẫn nằm trong túi áo, giờ đây không còn là biểu tượng của sự dịu dàng nữa, mà là lời nhắc nhở về một trận chiến không thể tránh khỏi.
“Long…”
Tiếng Hùng vang lên, kéo Long ra khỏi dòng suy nghĩ. Hùng đã tìm thấy Long, vẻ mặt cậu ta đầy lo lắng và bối rối. “Long, cậu định đi đâu? Cậu không thể làm ầm lên được. Cậu đã thấy Tùng làm gì rồi đấy. Cậu ấy đã công khai. Cậu ấy đã… đi trước cậu một bước.” Giọng Hùng có chút thất vọng, xen lẫn sự bất lực.
Long mở mắt, ánh mắt hổ phách nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây xanh mướt đang tắm mình trong nắng. Cậu không nói gì ngay lập tức, chỉ hít sâu một hơi, để không khí mát lạnh lấp đầy phổi, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy bên trong. “Không ầm lên, Hùng.” Cuối cùng cậu cũng lên tiếng, giọng trầm thấp, nhưng từng từ đều vang lên rõ ràng, dứt khoát. “Tớ sẽ làm rõ. Theo cách của tớ. Tùng đã thách thức tớ, và tớ sẽ đáp trả. Nhưng không phải bằng sự ồn ào vô nghĩa. Tớ sẽ làm cho cậu ta phải hối hận vì những gì đã làm.”
Hùng ngạc nhiên nhìn Long. Cậu ta chưa bao giờ thấy Long có vẻ mặt lạnh lùng và kiên định đến vậy. “Cách của cậu là gì? Cậu không thể để Linh cứ thế này được.”
Long khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt góc cạnh. Ánh mắt cậu hướng về phía sân trường, nơi những tia nắng Hạ Long rực rỡ đang nhảy múa trên những phiến đá, nhưng trong đôi mắt cậu lại là một bóng tối sâu thẳm. “Cậu ta muốn công khai ư? Vậy thì tớ sẽ công khai hơn. Cậu ta muốn sự chú ý ư? Tớ sẽ cho cậu ta thấy sự chú ý thực sự là như thế nào.”
Cậu đã nghĩ ra rồi. Một kế hoạch táo bạo, một lời tuyên bố không thể chối cãi. Long sẽ không để Tùng tiếp tục gây áp lực lên Linh, không để những tin đồn lan rộng và làm tổn hại đến cô. Cậu sẽ không để bất kỳ ai nghi ngờ về mối quan hệ giữa cậu và Linh nữa. Tình yêu của cậu và Linh, tuy trong trẻo nhưng không hề yếu ớt. Nó sẽ đứng vững trước mọi sóng gió, như những con sóng mạnh mẽ vỗ vào bờ cát. Đã đến lúc Long phải khẳng định vị trí của mình, không chỉ trước Tùng, mà trước cả trường. Đã đến lúc Long phải cho Tùng biết, ai mới là người Linh tin tưởng, ai mới là người cậu ấy thuộc về.
Hùng nhìn Long, cảm nhận được sự kiên định không lay chuyển từ cậu bạn. Cậu biết rằng Long sẽ làm điều gì đó, và nó sẽ không hề tầm thường. Một sự căng thẳng vô hình bỗng lan tỏa trong không khí, báo hiệu một cuộc đối đầu trực tiếp, một thử thách mà không ai có thể né tránh. Long sẽ không để Tùng đánh cắp bất kỳ khoảnh khắc nào của cậu và Linh nữa. Cậu sẽ tự mình giành lại những khoảnh khắc đó, và hơn thế nữa. Long hít sâu một hơi, như thể đang nuốt xuống mọi sự tức giận, để chuẩn bị cho một quyết định lớn. Cậu biết, đây sẽ là khởi đầu cho một chương mới, một chương đầy kịch tính trong câu chuyện rực rỡ của tuổi thanh xuân.