Con hẻm nhỏ dần chìm vào bóng tối, nhưng trong lòng Long, một ngọn lửa mới đã nhen nhóm, thiêu đốt sự do dự và bất lực. Cậu không thể để mọi chuyện diễn ra theo cách này, không thể để Linh một mình giữa bão táp tin đồn, càng không thể để Tùng tự do lấn tới. Lời Hùng nói như một cú hích mạnh mẽ, đánh thức bản năng bảo vệ trong cậu. Long biết, đã đến lúc cậu phải làm gì đó, không phải bằng những lời giải thích vụng về, mà bằng hành động.
***
Công viên Bình Minh vào một chiều muộn tháng Năm mang một vẻ đẹp rất riêng. Nắng đã dịu bớt, trải một tấm thảm vàng óng lên những thảm cỏ xanh mướt và những tán cây cổ thụ. Gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo hơi ẩm từ hồ nước và mùi hương thoang thoảng của đủ loại hoa đang khoe sắc trong các bồn cây được chăm sóc kỹ lưỡng. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước gần cổng đá cổ kính, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Vài nhóm người đang tập thể dục quanh khu vực tượng đài nhỏ, tiếng cười nói và trò chuyện của họ hòa vào không gian yên bình, không quá ồn ào nhưng cũng chẳng hề tĩnh lặng.
Ngọc Linh ngồi trên chiếc thảm picnic trải sẵn dưới bóng cây lớn, cố gắng mỉm cười thật tự nhiên khi Tùng liên tục nâng chiếc máy ảnh chuyên nghiệp lên, ngắm nghía và chụp. Chiếc máy ảnh đắt tiền này, cùng với những món ăn cầu kỳ được đóng gói cẩn thận trong một giỏ mây sang trọng, tất cả đều toát lên vẻ hào nhoáng, được chuẩn bị một cách công phu. Trần Minh Quân, bạn thân của Tùng, đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời góp ý về góc chụp hoặc hướng dẫn Linh tạo dáng.
“Linh à, em cứ tự nhiên đi, hôm nay là ngày của em mà. Để anh chụp cho em mấy tấm thật đẹp, đăng lên mạng chắc chắn nhiều người trầm trồ,” Tùng nói, giọng điệu ngọt ngào, nhưng ánh mắt cậu ta lại không ngừng lướt qua màn hình máy ảnh, kiểm tra từng chi tiết. Cậu ta chỉnh lại một lọn tóc của Linh, đặt một bông hoa nhỏ bên cạnh chiếc bánh ngọt rồi lại nâng máy lên. “Đúng rồi, cười tươi lên chút nữa đi em. Hơi nghiêng đầu sang trái... Tuyệt vời!”
Ngọc Linh cố gắng làm theo, nụ cười trên môi cô dần trở nên gượng gạo. Cô cảm thấy mình không phải là người đang tận hưởng một buổi dã ngoại lãng mạn, mà giống như một người mẫu đang được thuê để chụp ảnh quảng cáo. Mỗi hành động, mỗi lời nói của Tùng đều có vẻ được tính toán kỹ lưỡng, hướng đến một mục đích duy nhất: tạo ra một hình ảnh "hoàn hảo" để khoe ra bên ngoài.
*Những lời nói này nghe hay thật, nhưng sao mình lại không cảm thấy vui? Cứ như một vở kịch do anh ấy đạo diễn vậy,* cô tự nhủ, trong lòng dâng lên một sự khó chịu nhẹ nhàng. Cô muốn một buổi đi chơi thoải mái, được tự do trò chuyện, được cười đùa thật lòng, chứ không phải là những khoảnh khắc được sắp đặt tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Cô nhớ đến những buổi chiều Long chở cô đi dạo quanh hồ, không cần chuẩn bị cầu kỳ, chỉ cần hai đứa ở bên nhau, cùng ngắm hoàng hôn, cùng trò chuyện những chuyện vu vơ. Những khoảnh khắc ấy mới thật sự khiến cô cảm thấy thoải mái và hạnh phúc.
“Em thấy không, anh đã chuẩn bị tất cả những món em thích, từ bánh ngọt của tiệm nổi tiếng đến trà sữa đặc biệt. Anh chỉ muốn em được vui vẻ nhất,” Tùng tiếp tục, đặt máy ảnh xuống và ngồi xuống cạnh Linh, đưa cho cô một ly trà sữa mát lạnh. Cậu ta mỉm cười đầy tự mãn, ánh mắt lướt qua Linh rồi lại nhìn sang Minh Quân như muốn tìm kiếm sự đồng tình.
Minh Quân lập tức hùa theo: “Đúng đó Linh. Tùng đã mất cả buổi sáng để chuẩn bị mọi thứ đấy. Bình thường cậu ấy có bao giờ tỉ mỉ thế này đâu.”
Lời nói của Minh Quân không khiến Linh cảm thấy được trân trọng hơn, trái lại, nó càng làm cô thêm khó chịu. *Tùng lúc nào cũng nói về việc anh ấy đã làm gì, chứ không thực sự lắng nghe mình muốn gì.* Cô muốn một buổi đi chơi thoải mái, không phải một buổi chụp hình PR như thế này. Cô nhìn những món ăn được bày biện đẹp mắt, nhưng không hề cảm thấy ngon miệng. Mùi cỏ xanh và hoa thơm của công viên bỗng trở nên nhạt nhòa, thay vào đó là cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy cô.
Tùng lấy điện thoại ra, lướt qua vài tấm ảnh vừa chụp, sau đó nhanh chóng chọn ra vài tấm ưng ý nhất và đăng lên Instagram. Cậu ta còn gắn thẻ Linh và thêm hashtag #date #perfectday cùng với một trái tim đỏ thắm. Linh lén liếc nhìn màn hình điện thoại của Tùng. Hình ảnh cô cười tươi, mái tóc bay nhẹ trong gió, bên cạnh là Tùng với vẻ mặt rạng rỡ, khiến cô cảm thấy có gì đó sai sai. Cô biết những bức ảnh này sẽ nhanh chóng lan truyền, và những tin đồn về cô và Tùng sẽ càng bùng lên dữ dội hơn.
“Xong rồi! Đẹp tuyệt vời, Linh à. Chắc chắn sẽ bùng nổ mạng xã hội cho xem,” Tùng nói, giọng đầy phấn khích. Cậu ta dường như không hề nhận ra sự miễn cưỡng trong ánh mắt của Linh. Cậu ta chỉ quan tâm đến kết quả bên ngoài, đến việc mọi người sẽ nhìn vào và trầm trồ như thế nào.
Linh cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ ập đến. Cô đã cố gắng hết sức để giữ vẻ mặt vui vẻ, nhưng cơ mặt cô đã mỏi nhừ. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cô cần một lối thoát.
“Tùng à, em... em hơi mệt rồi. Có lẽ chúng ta nên về sớm thì hơn,” Linh nói, giọng cô có chút miễn cưỡng, nhưng đó là tất cả những gì cô có thể thốt ra lúc này. Cô không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn làm Tùng phật lòng ngay tại đây.
Tùng ngạc nhiên nhìn Linh, vẻ mặt hơi hụt hẫng. “Mệt sao? Nhưng chúng ta mới đến đây có một tiếng đồng hồ thôi mà. Anh còn định dẫn em đi dạo quanh hồ, rồi chơi vài trò chơi nữa.”
“Em... em đột nhiên cảm thấy không khỏe lắm. Chắc do nắng chiều…” Linh nói, chạm tay lên trán, cố gắng tạo ra vẻ mặt mệt mỏi nhất có thể. Cô tránh ánh mắt dò xét của Tùng, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc buổi hẹn hò này.
Minh Quân cũng nhìn Linh với vẻ khó hiểu. “Mới đầu giờ chiều còn tươi tỉnh lắm mà. Hay cậu ấy bị say nắng?”
Tùng nhìn Linh một lúc, rồi thở dài. “Thôi được rồi. Nếu em đã không khỏe thì chúng ta về. Sức khỏe của em là quan trọng nhất.” Dù nói vậy, nhưng Linh vẫn cảm nhận được sự thất vọng rõ rệt trong giọng nói của cậu ta. Tùng nhanh chóng thu dọn đồ đạc, không còn vẻ hứng khởi như lúc ban đầu. Những món đồ ăn đắt tiền, chiếc máy ảnh chuyên nghiệp, tất cả đều được xếp gọn gàng vào giỏ một cách vội vã. Linh cảm thấy tội lỗi, nhưng cô không thể ép mình ở lại thêm một phút nào nữa. Cô chỉ muốn thoát ra khỏi cái không khí ngột ngạt này càng nhanh càng tốt.
Trên đường về, Tùng vẫn cố gắng trò chuyện, nhưng Linh chỉ đáp lại bằng những câu ngắn gọn. Tâm trí cô trôi dạt về những suy nghĩ miên man. Cô nhận ra rằng, sự quan tâm của Tùng có vẻ như chỉ là một lớp vỏ bọc hào nhoáng, ẩn chứa một mục đích nào đó. Nó không giống như sự quan tâm âm thầm, chân thành của Long. Long không cần phải phô trương, không cần phải chứng tỏ, nhưng mỗi hành động nhỏ của cậu ấy đều khiến cô cảm thấy được yêu thương và an toàn. *Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát*, cô chợt nhớ đến câu nói đó. Long chính là con sóng dịu dàng ấy, vỗ về tâm hồn cô, không ồn ào nhưng sâu lắng. Còn Tùng… Tùng giống như một cơn sóng lớn, ào ạt xô đổ mọi thứ, nhưng lại không thể giữ lại điều gì. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, bỗng trở nên thật xa lạ trong cái buổi chiều đầy gượng ép này.
***
Tối cùng ngày, quán trà sữa Trăng Khuyết rộn ràng hơn bao giờ hết. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động hòa lẫn với tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và mùi sữa béo ngậy quyện vào nhau, tạo nên một không gian trẻ trung, vui vẻ và đầy sức sống. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống những bức tranh tường màu pastel và những chậu cây xanh nhỏ, khiến không khí trở nên thân mật, dễ chịu.
Ngọc Linh ngồi đối diện với Mai và Lan, ly trà sữa trước mặt cô đã gần cạn nhưng cô vẫn dùng ống hút khuấy liên tục, ánh mắt đượm buồn. Vừa kết thúc buổi dã ngoại với Tùng, cô đã lập tức hẹn hai cô bạn thân ra đây để trút bầu tâm sự. Gương mặt xinh đẹp của cô giờ đây không còn vẻ rạng rỡ như thường ngày, thay vào đó là sự mệt mỏi và một chút thất vọng.
“Tớ thấy mệt mỏi quá,” Linh mở lời, giọng cô nhỏ dần. “Tùng cứ cố gắng làm mọi thứ thật hoành tráng, nhưng tớ chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào. Cứ như anh ấy đang ‘thể hiện’ cho người khác xem vậy, không phải là vì tớ.”
Mai, với vẻ mặt dịu dàng và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, lắng nghe chăm chú. Cô đặt tay lên vai Linh an ủi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Tớ cũng có cảm giác đó. Những cử chỉ của Tùng quá phô trương, thiếu đi sự chân thành cần thiết. Cậu ấy chỉ đang cố gây ấn tượng thôi.”
Lan, với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, gật đầu đồng tình, giọng nói dứt khoát. “Đúng rồi, quan trọng là cảm xúc của cậu mà Linh. Cậu không thích thì phải nói rõ, đừng để người ta cứ lợi dụng tình huống này mãi. Cậu cứ nhịn mãi thì người ta càng lấn tới.” Lan nói, lời lẽ của cô thẳng thắn như một gáo nước lạnh, nhưng đó là điều Linh cần nghe lúc này.
Linh thở dài, cúi gằm mặt xuống. “Tớ không biết phải làm sao. Tớ sợ làm Tùng buồn, nhưng tớ thực sự không muốn những buổi như thế nữa. Và tớ cũng không biết Long sẽ nghĩ gì…” Giọng cô đầy lo lắng, khi nhắc đến Long, cô lại cảm thấy một nỗi bất an khác dâng lên. Cô biết Long đã thấy những bức ảnh của Tùng đăng lên mạng xã hội. Cô tự hỏi, liệu cậu ấy có hiểu được sự miễn cưỡng của cô không, hay cậu ấy sẽ chỉ nghĩ rằng cô đang vui vẻ bên Tùng?
Mai siết nhẹ tay Linh. “Cậu phải sống cho cảm xúc của mình chứ. Cậu thích ai, không thích ai, đó là quyền của cậu. Long sẽ hiểu thôi, cậu ấy là người tinh tế mà.” Mai luôn tin tưởng vào sự thấu hiểu của Long, cậu ấy không phải là người nông cạn.
Lan tiếp lời, giọng điệu kiên định hơn. “Quan trọng là cậu phải nói cho Long biết cậu đang nghĩ gì. Cậu ấy không phải là Tùng, cậu ấy sẽ không hiểu nếu cậu không nói ra.” Lan luôn thẳng thắn, và cô tin rằng giao tiếp là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề. Cô nhìn Linh với ánh mắt thúc giục, muốn cô bạn thân của mình mạnh mẽ hơn.
Linh ngước mắt nhìn hai cô bạn thân, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp. Có Mai và Lan ở bên, cô cảm thấy đỡ lạc lõng hơn rất nhiều. “Tớ biết... Nhưng tớ không biết phải bắt đầu từ đâu. Tớ đã cố gắng nói chuyện với Long rồi, nhưng mọi chuyện lại thành ra tệ hơn.” Cô nhớ lại buổi nói chuyện vụng về hôm qua, khi những lời giải thích của Long chẳng đi đến đâu, và cô đã bỏ đi trong sự thất vọng. Long luôn là người ít nói, và đôi khi, sự im lặng của cậu ấy lại khiến cô cảm thấy mệt mỏi.
“Linh này,” Mai nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. “Cậu biết không, tình cảm không phải là một vở kịch để diễn cho người khác xem. Tình cảm thật sự là những rung động chân thành từ trái tim. Tùng có thể mang đến những thứ hào nhoáng, nhưng nó không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cậu nếu cậu không cảm thấy được kết nối thật sự. Những cử chỉ nhỏ, những hành động quan tâm thầm lặng, đôi khi còn giá trị hơn ngàn vạn lời nói sáo rỗng.” Mai nhìn Linh, cố gắng truyền đạt sự thấu hiểu của mình. Cô biết Linh là người nhạy cảm, và cô tin rằng Linh sẽ nhận ra sự khác biệt.
Lan gật đầu. “Đúng vậy. Tớ thấy Long, dù có vẻ lạnh lùng, nhưng cậu ấy luôn âm thầm quan tâm cậu. Nhớ những lần cậu ấy giảng bài cho cậu không? Hay những lần cậu ấy che mưa cho cậu? Những điều đó, dù không ồn ào, nhưng lại cho thấy sự chân thành. Tùng thì khác, Tùng muốn mọi người đều phải thấy cậu ấy quan tâm cậu như thế nào. Đó là một sự khác biệt lớn.”
Những lời của Mai và Lan như gỡ rối trong lòng Linh. Cô bắt đầu nhìn nhận lại mọi chuyện. Đúng là Tùng luôn cố gắng thể hiện, nhưng những điều đó lại không chạm đến trái tim cô. Cô nhớ lại cách Long lẳng lặng đặt chai nước lạnh lên bàn cô sau giờ thể dục, hay ánh mắt lo lắng của cậu ấy khi cô bị ngã. Những hành động ấy không cần lời nói, nhưng cô cảm nhận được sự ấm áp và chân thành. Trong khi đó, những món quà đắt tiền, những buổi hẹn hò được sắp đặt kỹ lưỡng của Tùng lại khiến cô cảm thấy áp lực và gượng ép.
“Tớ... tớ hiểu rồi,” Linh nói, giọng cô dần trở nên kiên định hơn. Cô ngừng khuấy ly trà sữa, ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn vẻ buồn bã mà thay vào đó là sự quyết tâm. “Tớ sẽ không để bản thân bị cuốn vào những chuyện này nữa. Tớ sẽ nói chuyện thẳng thắn với Tùng, và tớ cũng sẽ tìm cách nói chuyện với Long.” Cô nhận ra rằng, mình không thể cứ mãi trốn tránh hay để người khác định đoạt cảm xúc của mình. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không cho phép cô sống trong sự mơ hồ và khó chịu. Cô cần phải rõ ràng, không chỉ với người khác mà còn với chính bản thân mình.
Lan mỉm cười. “Thế mới là Linh của chúng ta chứ! Mạnh mẽ lên!”
Mai cũng mỉm cười. “Dù sao thì, Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, cũng xứng đáng được đón nhận những cảm xúc chân thành nhất, đúng không?”
Linh gật đầu, trong lòng dấy lên một niềm tin mới. Cô biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt.
***
Sân bóng rổ trường Ánh Dương vẫn còn ngập tràn ánh nắng chiều gay gắt, dù mặt trời đã bắt đầu nghiêng về phía tây. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi cao su từ những quả bóng nảy liên tục trên nền bê tông xanh đỏ. Tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng bóng đập mạnh vào rổ, tiếng hò reo cổ vũ và cả tiếng thở dốc của các cầu thủ hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đầy nhiệt huyết.
Trần Hoàng Long đang tập luyện cùng Hùng và vài người bạn khác, nhưng tâm trí cậu lại không thể nào tập trung được. Quả bóng rổ trong tay cậu nặng trĩu, và mỗi lần cậu ném, nó lại trượt ra ngoài một cách vô duyên. Nỗi ghen tuông, bất an và cả sự bất lực cứ thế cuộn xoáy trong lòng cậu. Cậu biết Tùng đã đăng ảnh buổi dã ngoại với Linh lên mạng xã hội. Dù không muốn nhìn, nhưng hình ảnh Linh cười tươi bên Tùng vẫn cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu, như một nhát dao cứa vào tim.
“Này Long, cậu làm sao vậy? Ném trượt mấy quả rồi đấy! Cậu đang nghĩ gì mà mất tập trung thế?” Hùng vừa nói, vừa chạy đến vỗ mạnh vào lưng Long, cố gắng kéo cậu bạn về với thực tại. Hùng cũng vừa lướt qua mạng xã hội, và cậu biết nguyên nhân của sự mất tập trung này.
Long nhặt quả bóng, thở dài một tiếng nặng nề. “Không có gì… Chỉ là…” Cậu không biết phải nói gì, những lời giải thích luôn nghẹn lại trong cổ họng cậu. Cậu siết chặt quả bóng trong tay, cảm nhận từng đường vân trên bề mặt, như thể muốn truyền hết sự tức giận và thất vọng vào đó.
Hùng đặt tay lên vai Long, ánh mắt cậu bạn thân đầy vẻ lo lắng. “Lại chuyện của Linh và thằng Tùng hả? Tớ nghe nói nó đưa Linh đi dã ngoại hôm nay, còn đăng cả ảnh lên mạng nữa.” Hùng nói, giọng điệu có chút vẻ cợt nhả, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc. Cậu muốn Long đối mặt với sự thật, không thể cứ mãi trốn tránh.
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách của cậu sắc lạnh, đầy bất lực. “Tớ biết. Tớ… tớ không biết phải làm gì nữa. Tớ không thể… nói ra những lời ngọt ngào như hắn ta.” Cậu nhớ lại những lời Tùng đã nói với Linh, những lời có cánh, những cử chỉ hào nhoáng mà cậu không thể nào làm được. Bản tính trầm lặng, ít nói của Long giờ đây lại trở thành một rào cản lớn, khiến cậu cảm thấy mình thua kém Tùng.
Hùng lắc đầu, vẻ mặt cương quyết. “Cậu phải nói cho Linh biết cảm giác của cậu chứ! Cứ im lặng thế thì sao cô ấy hiểu được? Cô ấy không phải là người đọc suy nghĩ đâu. Cậu phải chiến đấu vì tình cảm của mình chứ!” Hùng nói, giọng cậu bạn thân vang vọng trên sân bóng, như một lời hiệu triệu. Cậu biết Long cần một cú hích mạnh hơn nữa. Cậu không thể để Long cứ mãi chìm trong sự bất lực này.
Long nhìn xuống đất, rồi lại nhìn về phía cổng trường, nơi học sinh thường ra vào. Cậu tưởng tượng cảnh Linh bước ra từ cổng, sánh bước cùng Tùng. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu không thể chịu đựng được ý nghĩ đó. Cậu biết Hùng nói đúng. Cậu không thể cứ mãi im lặng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nếu không biết giữ thì sẽ trôi đi mất. Long không muốn Linh trôi đi.
“Tớ… tớ sẽ làm gì đó,” Long nói, giọng cậu trầm và đầy quyết tâm. Cậu ném quả bóng vào rổ một cách mạnh bạo, dứt khoát, như trút hết sự giận dữ và uất ức. Lần này, quả bóng không trượt, nó đi thẳng vào rổ, tạo ra một tiếng “xoẹt” gọn gàng. Hùng mỉm cười. Đó chính là Long mà cậu biết.
Hùng vỗ vai Long, ánh mắt đầy khích lệ. “Tốt lắm! Cậu phải cho thằng Tùng biết ai mới là người xứng đáng với Linh. Cậu phải mạnh mẽ lên, Long! Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, không cho phép cậu chùn bước đâu. Cậu phải giành lấy hạnh phúc của mình.”
Long không nói gì, nhưng ánh mắt cậu đã thay đổi. Sự bất lực đã biến mất, thay vào đó là một tia sáng kiên định, rực cháy. Cậu nhặt quả bóng, cảm giác nặng trĩu ban nãy đã vơi đi phần nào. Cậu biết mình phải hành động, không phải vì sự ganh đua với Tùng, mà vì tình yêu cậu dành cho Linh, vì sự bình yên của cô. Cậu sẽ không để cô phải chịu đựng thêm bất cứ áp lực nào nữa. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, sẽ là chứng nhân cho quyết tâm này.
Cậu nhìn về phía cổng trường một lần nữa, hít một hơi thật sâu. Long biết, đã đến lúc cậu phải đối mặt với mọi thứ, phải vượt qua chính bản thân mình, để bảo vệ tình yêu của tuổi thanh xuân rực rỡ này. Cậu sẽ không để Tùng có cơ hội lấn tới thêm nữa.