Rực rỡ thanh xuân
Chương 176

Lời Mời Khó Chối và Bão Dư Luận

3413 từ
Mục tiêu: Khám phá cách Tùng tận dụng cơ hội từ khoảng cách giữa Long và Linh để công khai mời Linh tham gia buổi dã ngoại riêng tư.,Làm nổi bật sự khó xử, áp lực và đấu tranh nội tâm của Ngọc Linh khi phải đối mặt với lời mời của Tùng và những tin đồn đang bủa vây.,Đẩy mạnh làn sóng tin đồn về mối quan hệ 'đặc biệt' giữa Linh và Tùng, tạo ra một áp lực xã hội lớn hơn lên Linh và Long.,Thể hiện sự ghen tuông, bất lực của Long khi chứng kiến Tùng tiếp cận Linh, và sự khó khăn trong việc thể hiện cảm xúc của cậu.,Củng cố vai trò của nhóm bạn bè (Mai, Lan, Hùng) trong việc hỗ trợ tinh thần cho Linh và Long.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Trần Hoàng Long, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi
Mood: Tense, emotional, uneasy
Kết chương: [object Object]

Long đứng sững một mình giữa hành lang, ánh mắt tràn ngập sự bất lực và hối hận. Cậu nhìn theo bóng dáng Ngọc Linh khuất dần sau khúc cua, tim cậu nhói lên từng hồi, một cơn đau âm ỉ lan tỏa khắp lồng ngực. Tiếng gió nhẹ thổi qua hành lang, mang theo chút mùi phấn bảng còn vương vấn, như một lời nhắc nhở về một ngày học mới đã bắt đầu, nhưng với Long, mọi thứ dường như chỉ vừa mới chìm vào một khoảng tối vô định. Cậu biết rằng, cuộc chiến để giành lại trái tim và niềm tin của Linh sẽ còn khó khăn hơn rất nhiều, và cậu sẽ phải tìm một cách khác, quyết liệt hơn, để bày tỏ tình cảm và giải quyết mọi vấn đề. Nhưng lúc này đây, trong đầu cậu chỉ là một mớ hỗn độn, những câu chữ đã chuẩn bị sẵn cứ thế tan biến, để lại một khoảng trống vô vọng.

***

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn rộn ràng như mọi ngày, nhưng với Ngọc Linh, không khí ấy lại đặc quánh sự ngột ngạt và những ánh mắt soi mói vô hình. Tiếng chuông báo hết tiết học đầu tiên vang lên giòn giã, xé tan không gian yên tĩnh của phòng học. Học sinh ùa ra hành lang như bầy ong vỡ tổ, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Nhưng Ngọc Linh không cảm nhận được chút niềm vui nào từ không khí ấy. Cô khẽ thở dài, rảo bước ra khỏi lớp, cố gắng hòa mình vào dòng người đông đúc để tránh mọi ánh nhìn. Tâm trạng cô vẫn còn nặng trĩu từ cuộc nói chuyện vụng về với Long hôm qua, và cả những lời bàn tán không ngớt từ bạn bè về trận bóng rổ định mệnh. Cô biết, chỉ cần cô xuất hiện, những câu chuyện lại sẽ được nối dài.

Cô vừa bước được vài bước, định rẽ vào lối cầu thang quen thuộc dẫn xuống sân trường, thì một bóng người cao ráo bất ngờ xuất hiện, chặn lối đi của cô một cách lịch thiệp nhưng dứt khoát. Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười tự tin thường trực trên môi, mái tóc vuốt keo sành điệu và bộ đồng phục được mặc chỉn chu đến từng chi tiết nhỏ nhất, đứng ngay trước mặt cô. Hắn vẫn luôn giữ phong thái của một chàng trai biết cách khiến mình nổi bật giữa đám đông. Đôi mắt sắc sảo của hắn nhìn thẳng vào Linh, nhưng giọng nói lại ngọt ngào, đầy vẻ mời mọc.

“Chào Linh,” Tùng cất lời, âm lượng vừa đủ để những người xung quanh có thể nghe thấy. “Buổi học có vẻ mệt mỏi nhỉ? Trông cậu có vẻ hơi căng thẳng.” Hắn dừng lại một chút, giả vờ quan tâm, rồi tiếp tục, “Tớ có một ý này, cuối tuần này có một buổi dã ngoại nhỏ ở Công viên Bình Minh, do tớ tổ chức. Có vài người bạn nữa, nhưng tớ muốn đích thân mời cậu. Cậu có muốn tham gia không? Sẽ rất vui đấy, có cả trò chơi và đồ ăn ngon nữa.” Tùng không quên nhấn mạnh từ "đích thân mời cậu", như để khẳng định vị trí đặc biệt của Linh trong suy nghĩ của hắn. Nụ cười của hắn càng thêm phần đắc thắng khi thấy Linh thoáng giật mình.

Ngọc Linh cảm thấy lúng túng tột độ. Cô không ngờ Tùng lại làm điều này công khai đến vậy, ngay giữa hành lang đông đúc của trường. Cô cảm thấy những ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía mình, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ. Gò má cô ửng hồng, không phải vì xấu hổ, mà vì sự khó chịu và ngột ngạt. Cô đảo mắt nhìn quanh, cố gắng tìm một lối thoát, tìm một lời từ chối khéo léo. “À... Tùng... Tớ...” Cô lắp bắp, cố gắng sắp xếp câu chữ trong đầu, nhưng mọi suy nghĩ cứ như bị chặn lại bởi một bức tường vô hình. Lời từ chối cứ mắc kẹt trong cổ họng cô.

Đúng lúc đó, Trần Minh Quân, một người bạn của Tùng, với mái tóc vuốt keo bảnh bao và nụ cười hơi cợt nhả, tiến lại gần, tiếp lời Tùng một cách hơi lớn tiếng, như thể muốn mọi người đều nghe thấy. “Đúng rồi Linh, Tùng đã dành cả tuần để lên kế hoạch và chuẩn bị cho buổi dã ngoại này đó! Có mỗi cậu chưa xác nhận thôi, mọi người đều mong cậu đi đó!” Quân nói, ánh mắt lướt qua Linh với vẻ thăm dò, rồi lại nhìn Tùng với vẻ hùa theo. Cậu ta muốn khuếch đại tin đồn, muốn biến mọi chuyện thành một màn kịch công khai.

Ngọc Linh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào mình. Cô không thể từ chối một cách thẳng thừng khi Tùng đã công khai mời và Quân thì liên tục gây áp lực. Nếu từ chối, cô sẽ bị coi là kiêu căng, chảnh chọe, hoặc tệ hơn là không biết điều. Nhưng nếu đồng ý, cô biết điều gì sẽ xảy ra. Mối quan hệ giữa cô và Long đã đủ rắc rối rồi.

Xa xa, phía cuối hành lang, Long vừa bước ra từ lớp học, ánh mắt cậu vô thức tìm kiếm bóng dáng Linh. Cậu đã tự nhủ phải cố gắng hơn, phải tìm cách nói chuyện rõ ràng hơn với cô, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tim cậu như bị bóp nghẹt. Tùng đứng đối diện Linh, vẻ mặt tự tin, còn Linh thì cúi đầu, lộ rõ sự bối rối. Cậu thấy Quân đang nói điều gì đó, và những tiếng xì xào xung quanh càng lúc càng lớn.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân với dáng người hơi tròn trịa, nhận ra sự thay đổi trên gương mặt Long. Hùng vỗ nhẹ vào vai Long, ánh mắt cậu bạn híp lại vì lo lắng. “Ê Long, mày nhìn kìa. Hắn ta lại giở trò gì nữa đây?” Hùng thì thầm, giọng nói pha chút bực bội.

Long không trả lời, ánh mắt cậu ghim chặt vào Tùng. Cậu nhìn thấy nụ cười tự mãn của Tùng, nhìn thấy sự khó xử của Linh, và cảm giác bất lực lại bao trùm lấy cậu. Cậu nắm chặt tay lại thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Mùi phấn bảng và mùi sách mới trong không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Cậu muốn lao đến, muốn kéo Linh ra khỏi tình huống khó chịu này, nhưng lý trí mách bảo cậu không thể. Long biết, hành động bộc phát lúc này chỉ khiến Linh thêm khó xử, và làm mọi chuyện thêm rắc rối. Cậu vẫn còn nhớ câu nói của Linh hôm qua: "Chuyện không liên quan đến cậu. Mình tự lo được." Cậu không muốn cô nghĩ cậu đang cố kiểm soát cô.

Trong khi đó, ở một góc hành lang khác, Trần Thị Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp, điệu đà, đang thì thầm với Phạm Thùy Chi, cô nàng cá tính, sắc sảo. “Lại là Tùng với Linh. Đúng là không thể rời mắt được một giây.” Yến nói, ánh mắt đầy vẻ ghen tị và hóng hớt. Chi cười khẩy, liếc nhìn về phía Tùng và Linh. “Cái gì của mình thì sẽ là của mình thôi. Xem ra, Long sắp mất phần rồi.” Những lời nói của họ, dù thì thầm, cũng như những lưỡi dao vô hình cứa vào không khí, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng càng thêm nặng nề.

Ngọc Linh cảm thấy như mình đang đứng giữa một vòng vây. Cô cố gắng trấn tĩnh, hít thở sâu, nhưng trái tim cô vẫn đập loạn nhịp. Cô biết, mình phải đưa ra câu trả lời. “Tùng à, tớ... tớ cần suy nghĩ một chút. Chuyện này...”

Tùng mỉm cười, cắt ngang lời cô một cách khéo léo. “Không sao đâu Linh, cậu cứ suy nghĩ. Nhưng tớ rất mong cậu sẽ tham gia. Buổi dã ngoại này sẽ là một kỷ niệm đẹp của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta đấy.” Hắn nói, nhấn mạnh từ "chúng ta" và ánh mắt đầy ẩn ý, rồi quay người đi, để lại Ngọc Linh đứng đó, bị mắc kẹt giữa những ánh mắt tò mò và những lời bàn tán đang bắt đầu sôi nổi hơn bao giờ hết. Hắn biết mình đã đạt được mục đích. Long nhìn thấy Tùng ngoảnh lại, nở một nụ cười đắc thắng về phía cậu, một nụ cười như thể muốn nói: "Cậu đã thất bại rồi." Cơn giận bùng lên trong lòng Long, nhưng cậu chỉ có thể siết chặt tay hơn, cắn chặt răng để giữ cho mình không hành động một cách mù quáng.

***

Giữa trưa, khi tiếng chuông báo hiệu giờ ăn trưa vang lên, sân trường Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương tràn ngập học sinh. Nắng Hạ Long ráo ran trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt, tiếng cười nói và tiếng bát đũa lách cách từ căng tin vọng ra, tạo nên một bức tranh sinh động. Nhưng đối với Ngọc Linh, khung cảnh ấy lại mang một màu xám xịt. Lời mời của Tùng vào buổi sáng nhanh chóng lan truyền khắp trường, được thêm thắt bởi những lời đồn đoán của nhóm Yến, Chi và những học sinh khác. Từ "dã ngoại riêng tư" đã biến thành "cuộc hẹn hò bí mật", "buổi ra mắt chính thức", và những từ ngữ tương tự, khiến câu chuyện càng trở nên phức tạp và sai lệch so với sự thật.

Ngọc Linh ngồi ăn trưa cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan ở một góc căng tin khuất, cố gắng gạt bỏ những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cô cúi gằm mặt, dùng đũa khuấy đều suất cơm hộp, gần như không chạm vào thức ăn. Cô cảm thấy từng ánh nhìn như những sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cô, khiến cô ngạt thở. Mùi thức ăn thơm phức từ các quầy hàng xung quanh bỗng trở nên khó chịu, khiến cô không tài nào nuốt nổi.

Mai, cô bạn thân nhỏ nhắn, mảnh mai với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, nhìn Linh đầy lo lắng. Cô khẽ chạm vào tay Linh, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn. “Linh, cậu ổn không? Tớ nghe mấy đứa lớp bên nói chuyện về buổi dã ngoại của Tùng... rồi cả những lời đồn nữa.” Mai nói, ánh mắt thoáng lướt qua những nhóm học sinh đang xì xào bàn tán ở bàn bên cạnh. Cô hiểu Linh đang phải chịu đựng những gì.

Lan, cô bạn năng động, khỏe khoắn với mái tóc ngắn ngang vai, đặt mạnh đũa xuống bàn, vẻ mặt lộ rõ sự bực bội. “Cái tên Tùng này đúng là thích gây chuyện! Cậu ta biết cậu đang khó xử mà vẫn làm thế. Rõ ràng là cố tình đẩy cậu vào thế khó để Long phải ghen chứ còn gì nữa!” Giọng Lan dứt khoát, hơi nhanh, nhưng đủ để Linh nghe rõ từng chữ. Cô luôn là người thực tế và thẳng thắn nhất trong nhóm.

Ngọc Linh thở dài một tiếng nặng nề, gục đầu xuống bàn, mái tóc dài đen óng ả xõa xuống che đi khuôn mặt đang tái nhợt của cô. Cô cảm thấy như mình đang bị ném vào một cái lồng kính, mọi hành động, mọi lời nói đều bị soi mói và đánh giá. “Tớ cũng không biết phải làm sao nữa. Từ chối thì sợ mọi người nói tớ chảnh, nói tớ không tôn trọng Tùng. Mà đồng ý thì... tớ cũng không muốn. Tớ sợ... Long sẽ nghĩ gì đây?” Cô nói, giọng lí nhí, đầy sự bất an và tủi thân. Nỗi lo lắng về Long, về những hiểu lầm đang ngày càng chồng chất, đè nặng lên trái tim cô. Tình đầu của cô, vốn dĩ trong trẻo như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại bị cuốn vào vòng xoáy của những thị phi, những toan tính.

Đúng lúc đó, Yến và Chi, cùng với vài người bạn khác, đi ngang qua bàn của Linh. Yến, với vẻ đẹp điệu đà, cố tình nói to, giọng mỉa mai, đủ để Linh và các bạn nghe thấy rõ mồn một. “Chắc Long không còn cơ hội rồi. Tùng vừa đẹp trai, vừa hào phóng, lại công khai thế kia, ai mà không xiêu lòng cơ chứ?” Cô ta nói, rồi liếc xéo sang Linh, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Chi, với phong cách cá tính, tiếp lời Yến, giọng nói sắc sảo và mang chút khinh thường. “Đúng rồi, lại còn là ‘dã ngoại riêng tư’ nữa chứ. Chắc chắn có gì đó rồi! Chả trách Long cứ ủ rũ, có khi phải chịu thua rồi ấy chứ.” Cả nhóm Yến và Chi phá lên cười khúc khích, rồi bước đi, để lại Ngọc Linh chìm trong sự xấu hổ và uất ức.

Ngọc Linh siết chặt đũa trong tay, cảm thấy một dòng nước mắt nóng hổi đang chực trào ra. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Những lời nói ấy như những mũi tên độc, ghim thẳng vào trái tim cô. Cô biết, Tùng đang cố tình gây chuyện, cố tình tạo ra áp lực để cô phải chấp nhận lời mời của hắn. Và những người như Yến, Chi thì chỉ muốn khuấy động mọi chuyện lên để thỏa mãn sự hiếu kỳ và cả sự ghen tị của họ. Cô cảm thấy cô đơn, lạc lõng giữa biển người, dù có Mai và Lan ở bên cạnh. Mùi thức ăn từ căng tin bỗng trở nên nồng nặc đến khó chịu, khiến cô muốn nôn nao. Cô chỉ muốn chạy trốn, chạy thật xa khỏi tất cả những ánh mắt và lời nói ác ý này. Thanh xuân của cô, vốn dĩ nên rực rỡ và tươi sáng, giờ đây lại bị bao phủ bởi một màn sương mờ của những hiểu lầm và áp lực.

***

Chiều tối, khi ánh nắng vàng nhạt của Hạ Long dần tắt, nhường chỗ cho những vệt tím đỏ lãng đãng trên nền trời, Long đi bộ về nhà qua con hẻm nhỏ quen thuộc. Con hẻm với những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, và những chậu cây cảnh nhỏ trước cửa mỗi nhà, mang theo một vẻ đẹp bình dị, thân thuộc. Tiếng mèo kêu rèm rẹt đâu đó, tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà, cùng tiếng xe máy chạy qua nhẹ nhàng, tạo nên một không gian yên tĩnh, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, xáo động của trường học. Mùi thức ăn từ các nhà hàng xóm, mùi ẩm ướt nhẹ từ đất, và mùi cây cỏ dại thoang thoảng trong không khí, tất cả hòa quyện lại thành một mùi hương đặc trưng của những con hẻm cũ.

Đầu óc Long quay cuồng với những lời đồn về Linh và Tùng mà cậu nghe được suốt cả ngày. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt soi mói về phía Linh, đều như một nhát dao cứa vào lòng cậu. Cậu cảm thấy tức giận, nhưng hơn cả là sự bất lực. Cậu đã cố gắng, nhưng lại làm mọi chuyện tệ hơn. Cậu đã vụng về, đã không thể diễn đạt được cảm xúc thật của mình, và giờ đây, Linh lại càng xa cách cậu hơn.

Khi Long vừa bước đến khúc cua quen thuộc, cậu nhìn thấy Hùng đang đứng đợi ở đầu hẻm, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. Hùng đã đợi cậu. Long biết, Hùng sẽ lại nói về chuyện của Linh.

“Ê Long,” Hùng cất tiếng, giọng nói lanh lảnh nhưng giờ đây lại pha chút nghiêm túc. Cậu bạn vỗ vai Long một cái thật mạnh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho Long, nhưng cũng như muốn lay tỉnh cậu. “Cậu nghe tin gì chưa? Về vụ dã ngoại của Tùng ấy.”

Long khẽ gật đầu, ánh mắt cậu xa xăm nhìn về phía cuối con hẻm, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu rọi sáng. “Nghe rồi.” Giọng cậu trầm, nặng nề, như thể mang theo cả gánh nặng của buổi chiều tà. Cậu không muốn nói thêm, không muốn nhắc lại những điều khiến cậu đau lòng.

Hùng nhìn Long, thở dài một tiếng. Cậu biết Long đang khổ sở. “Cậu không định làm gì sao? Cậu cứ im lặng thế này, Linh sẽ bị hiểu lầm đấy, mà Tùng thì cứ được đà lấn tới. Hắn ta còn công khai khiêu chiến cậu như thế nữa chứ. Cậu định đứng nhìn mãi à?” Hùng nói, lời lẽ của cậu bạn thân như những mũi kim châm vào Long, nhưng đó là những mũi kim cần thiết để đánh thức cậu. Hùng biết tính Long, cậu ấy trầm lặng, ít nói, nhưng đôi khi chính sự trầm lặng ấy lại là một rào cản lớn.

Long siết chặt tay lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cậu cảm thấy một dòng máu nóng chạy dọc theo cánh tay. Cậu muốn hành động, muốn làm điều gì đó, nhưng cậu không biết phải làm gì. “Tớ... tớ không biết phải làm gì. Tớ đã cố nói chuyện với cô ấy rồi, nhưng tớ... tớ lại làm mọi chuyện tệ hơn.” Cậu thú nhận, giọng điệu đầy sự thất bại. Lời giải thích vụng về của cậu hôm qua lại càng khiến Linh hiểu lầm, càng đẩy cô ra xa. Cậu hối hận vô cùng, nhưng thời gian không thể quay ngược lại.

Hùng tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai Long, ánh mắt kiên định. “Cậu phải nói rõ ràng ra chứ! Cậu thích Linh mà, đúng không? Đừng để mất cô ấy chỉ vì cái tính khó nói của cậu! Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nếu không biết giữ thì sẽ trôi đi mất đấy. Cậu phải mạnh mẽ lên, Long!” Hùng nói, lời khuyên của cậu không chỉ là lời động viên, mà còn là một mệnh lệnh. Cậu biết Long cần một cú hích.

Long nhìn xuống đất, vẻ mặt đầy sự giằng xé và bất lực. Cậu biết Hùng nói đúng. Cậu thích Linh, thích cô ấy nhiều đến mức trái tim cậu đau nhói mỗi khi nghĩ đến việc mất cô. Nhưng cái tính trầm lặng, cái sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc đã trở thành một bức tường kiên cố ngăn cách cậu với cô. Cậu đã thất bại trong nỗ lực đầu tiên, và giờ đây, Tùng đang tận dụng chính sự thất bại đó để chen chân vào.

Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Hình ảnh Linh bối rối trước Tùng, hình ảnh Linh cúi gằm mặt trước những lời đồn thổi, cứ thế hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Cậu không thể để cô ấy một mình đối mặt với tất cả. Cậu không thể để Tùng được đà lấn tới. Long mở mắt ra, trong ánh mắt hổ phách của cậu, một tia sáng kiên định lóe lên. Cậu sẽ phải vượt qua bản thân mình, phải tìm một cách khác, quyết liệt hơn, để nói cho Linh biết cảm xúc thật của cậu, để bảo vệ cô khỏi những thị phi, và để giành lại cô từ tay Tùng. Con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, giờ đây cũng là nơi cậu hạ quyết tâm. Long biết, đây không còn là lúc để do dự nữa rồi. Cậu sẽ phải hành động.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ