Rực rỡ thanh xuân
Chương 179

Lời Đồn Ác Ý

3337 từ
Mục tiêu: Lan truyền tin đồn ác ý về Long (ghen tuông mù quáng, chia rẽ Linh với bạn bè) trong trường học, khiến hình ảnh của cậu bị ảnh hưởng tiêu cực.,Đẩy Long vào tình thế khó xử, phải đối mặt với sự hiểu lầm mới và cảm giác bị cô lập.,Khắc họa nỗi đau và sự tức giận của Long khi bị hiểu lầm, thúc đẩy cậu phải có hành động quyết liệt hơn để bảo vệ bản thân và mối quan hệ với Linh.,Cho thấy sự lo lắng, phân vân của Ngọc Linh khi nghe tin đồn, nhưng đồng thời củng cố sự tin tưởng của cô vào Long.,Tùng lợi dụng tin đồn để gia tăng áp lực lên Long và Ngọc Linh, đồng thời củng cố hình ảnh 'người hùng' của mình.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan
Mood: Tense, emotional, frustrated, worried, determined
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc bàn học vẫn hắt xuống cuốn vở trắng tinh, nơi Long đã phác thảo những nét đầu tiên cho ý tưởng của mình đêm qua. Cây bút chì khắc tên ‘Long’ giờ đây nằm gọn gàng trong hộp bút, nhường chỗ cho những suy nghĩ đã được sắp xếp ngăn nắp hơn trong đầu cậu. Long không còn là cậu học trò trầm lặng chỉ biết giữ kín mọi thứ trong lòng nữa. Cậu đã quyết định hành động, một cách chân thành nhất, đúng với bản chất của cậu và tình cảm cậu dành cho Linh. Cậu đã thức khuya, tỉ mẩn hoàn thiện bản phác thảo, cảm thấy một sự nhẹ nhõm và háo hức len lỏi trong lồng ngực. Sáng nay, cậu thức dậy với một nguồn năng lượng mới, một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có.

Thế nhưng, cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhất là khi có những con người luôn chực chờ để gieo rắc gai góc.

***

Sáng hôm sau, tiết học đầu tiên trôi qua nhanh chóng với bài giảng Vật lý khô khan nhưng đầy thử thách. Khi tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, âm thanh trong trẻo, ngân dài khắp các hành lang, xua tan đi bầu không khí căng thẳng của những con số và định luật. Sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương bỗng chốc trở nên ồn ào, náo nhiệt lạ thường. Tiếng giảng bài từ các lớp học lân cận dần tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng xì xào, cười nói, tiếng bước chân vội vã của học sinh đổ ra hành lang. Mùi phấn bảng và giấy sách mới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin và mùi hoa sữa nhẹ nhàng mà gió vô tình mang đến từ góc sân trường. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ kính, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gạch cũ kỹ, tạo cảm giác tươi mới và đầy hy vọng cho một ngày học tập.

Ngọc Linh vừa hoàn thành xong bài tập mà cô giáo giao, đang chuẩn bị ra ngoài hít thở không khí thì bất chợt nghe thấy những tiếng xì xào từ nhóm bạn của Yến, Chi và Loan đang tụ tập gần tủ đồ cuối hành lang. Yến, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, đang nói chuyện một cách khinh khỉnh, ánh mắt liếc ngang liếc dọc như muốn dò xét phản ứng của những người xung quanh.

“Nghe nói Long ghen tuông mù quáng lắm, cứ kè kè bên Linh không cho Linh chơi với ai khác.” Giọng Yến nghe rõ mồn một, đầy vẻ hả hê, như thể vừa khám phá ra một bí mật động trời. Cô ta còn cố tình nhấn mạnh chữ "kè kè", khiến cho câu chuyện mang một sắc thái tiêu cực hơn hẳn.

Phạm Thùy Chi, người luôn thích những gì nổi bật và cá tính, lập tức thêm dầu vào lửa, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ tò mò: “Đúng rồi, còn nói xấu cả Tùng nữa chứ. Chắc sợ Linh bị Tùng cướp mất nên mới làm vậy. Thật nực cười!” Chi cười khẩy, tay vuốt mái tóc được tạo kiểu cầu kỳ, như thể Long là một đối thủ không xứng tầm và đang cố gắng dùng những thủ đoạn thấp hèn. Câu nói của Chi như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào những điều mà Long đang cố gắng che giấu. Cô ta không quan tâm Long có thật sự ghen hay không, mà chỉ muốn khuấy động mọi chuyện, thêm một chút kịch tính vào cuộc sống học đường vốn đang yên bình.

Phan Thị Loan, cô bạn với vẻ ngoài có phần ngây thơ hơn, nhưng lại dễ bị lôi kéo và thích hóng hớt, cũng lập tức tiếp lời, ánh mắt mở to đầy vẻ ngạc nhiên giả tạo. “Thế mà trông cậu ấy trầm tính thế, ai ngờ lại là người như vậy.” Loan lướt qua một cái nhìn đánh giá lên Linh, như thể đang nhìn một món đồ lạ, một cá thể đặc biệt đang bị Long "kiểm soát".

Ngọc Linh đang định bước ra, nhưng những lời nói đó như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào cô. Bước chân cô khựng lại. Cô đứng nép vào góc tường, trái tim bỗng thắt lại một cách đau đớn. Sắc mặt cô dần tái đi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ hoang mang, khó chịu. Cô cảm thấy một nỗi tức giận và tủi thân dâng lên trong lòng. Long không phải là người như vậy! Cô biết rõ điều đó. Cậu ấy luôn trầm tính, ít nói, nhưng chưa bao giờ cô thấy cậu ấy kiểm soát hay ghen tuông đến mức muốn chia rẽ cô với bạn bè. Những lời đồn thổi ác ý này không chỉ bôi nhọ Long mà còn khiến cô cảm thấy bị xúc phạm, như thể họ đang cố tình chia rẽ cô và cậu ấy.

“Không thể nào… Long không phải người như thế!” Linh thầm thì trong cổ họng, giọng nói gần như nghẹn lại. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy cô. Cô muốn lao ra, muốn hét lên rằng họ đang sai, rằng họ đang hiểu lầm Long. Nhưng rồi cô lại do dự. Cô biết, trong cái môi trường học đường đầy rẫy những lời xì xào này, mọi lời giải thích đều có thể bị bóp méo, bị biến thành những câu chuyện khác. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không thể để những lời nói này làm ảnh hưởng đến mình, và càng không thể để chúng làm ảnh hưởng đến Long.

Những tiếng cười khúc khích của nhóm Yến, Chi, Loan vẫn vang lên sau lưng, như những mũi dao vô hình cứa vào trái tim Linh. Cô cảm thấy nặng nề, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Linh biết, đây không phải là một hiểu lầm đơn thuần. Đây là một sự tấn công có chủ đích, nhắm thẳng vào Long, và cả mối quan hệ giữa cô và cậu ấy. Cô tự hỏi, liệu ai đứng đằng sau tất cả những chuyện này? Một cái tên chợt lóe lên trong đầu cô, kèm theo một cảm giác ghê tởm. Tùng. Chắc chắn là cậu ta.

Linh lặng lẽ quay đi, bước nhanh về phía lớp học, cố gắng tránh xa những lời đàm tiếu đang lan truyền như virus. Cô cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp. Long, người bạn, người mà cô luôn tin tưởng, đang bị bôi nhọ một cách trắng trợn. Và cô, người gần gũi với cậu ấy nhất, lại không thể làm gì để bảo vệ cậu. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ bên ngoài, nhưng trong lòng Linh, một đám mây đen nặng trĩu đang bao phủ.

***

Tan học, thay vì đi thẳng về nhà, Ngọc Linh lại ghé quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc, nơi có những chiếc bàn ghế nhỏ gọn màu pastel và những chậu cây xanh nhỏ xinh tạo nên một không gian vô cùng dễ chịu. Quán đang khá đông, tiếng nhạc Kpop sôi động hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, trẻ trung. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu và đường đen, thoang thoảng mùi sữa, lan tỏa khắp không gian, nhưng hôm nay, những hương vị quen thuộc ấy chẳng thể xoa dịu được tâm trạng nặng nề của Linh.

Cô ngồi đối diện với Thảo Mai và Thanh Lan, khuôn mặt xinh đẹp thường ngày rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long giờ đây lại đầy vẻ ưu tư, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xa xăm, gần như vô hồn. Mai, cô bạn nhỏ nhắn với đôi kính cận và vẻ ngoài thanh tú, đang nhẹ nhàng khuấy ly trà sữa của mình, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Linh. Lan, cô nàng khỏe khoắn, năng động với mái tóc ngắn ngang vai, thì khoanh tay trước ngực, nét mặt cương nghị hơn bình thường.

“Mai, Lan ơi, tớ không biết phải làm sao nữa…” Giọng Linh run run, nhỏ đến mức gần như bị tiếng nhạc át đi. Cô đặt ly trà sữa vừa mới gọi xuống bàn, không buồn chạm vào. “Mọi người cứ nói Long ghen tuông, kiểm soát tớ… không cho tớ chơi với ai khác, đặc biệt là với Tùng. Nhưng Long không phải người như vậy mà!” Cô nói, đôi mắt đỏ hoe, những lời lẽ như một gánh nặng đè nén lên tâm hồn cô. Cô đưa tay day day thái dương, cảm thấy áp lực từ dư luận đè nặng, như thể có hàng ngàn con mắt đang dò xét, phán xét cô và Long.

Mai dịu dàng đặt tay lên tay Linh, ánh mắt đầy sự thông cảm. “Đừng lo quá Linh, những người hiểu cậu và Long sẽ không tin đâu. Họ biết Long là người thế nào mà.” Mai luôn là người trấn an, mang đến sự ấm áp. Cô biết rõ Long, biết rõ bản chất trầm lặng nhưng chân thành của cậu ấy, và cô tin rằng những lời đồn thổi kia chỉ là gió thoảng.

Lan, với bản tính thẳng thắn và thực tế, thì lại nhìn nhận vấn đề một cách khác. Cô nàng nhấp một ngụm trà sữa, ánh mắt sắc sảo nhìn Linh đầy kiên quyết. “Nhưng tin đồn lan nhanh lắm, Linh à. Cậu biết mà, miệng lưỡi thế gian đáng sợ hơn cả bão tố. Nếu Long không lên tiếng thì càng khó giải thích. Tùng chắc chắn đang lợi dụng chuyện này để hạ bệ Long và làm khó cậu.” Lan nói, giọng dứt khoát. Cô biết Tùng là người thế nào, một kẻ mưu mô, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được điều mình muốn, và tin đồn này chính là cơ hội trời cho để cậu ta tấn công Long và “giải cứu” Linh.

Linh thở dài, nước mắt chực trào ra. “Tớ cũng nghĩ vậy… Tớ cảm thấy thật mệt mỏi. Cứ như là mình đang bị đẩy vào giữa một cuộc chiến mà mình không hề muốn tham gia vậy.” Cô day day thái dương một cách vô thức, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự lo lắng cho Long, sự bất lực khi không thể làm gì để dập tắt tin đồn, và cả sự khó chịu trước sự đeo bám của Tùng, tất cả đang hòa quyện lại, tạo thành một nỗi áp lực khủng khiếp.

“Vậy cậu định làm gì?” Mai hỏi, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng đầy vẻ mong chờ.

Linh nhìn Mai và Lan, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, chiếu rọi lên những con phố tấp nập của Hạ Long. “Tớ không biết nữa… Tớ tin Long, hoàn toàn tin cậu ấy. Nhưng tớ cũng không thể để cậu ấy cứ mãi bị hiểu lầm như vậy được. Tớ phải nói chuyện với Long. Và tớ cũng phải nói chuyện với Tùng. Tớ không thể để chuyện này kéo dài thêm nữa.” Giọng Linh tuy còn chút run rẩy, nhưng đã ánh lên một tia quyết tâm. Cô không thể cứ đứng nhìn Long bị tổn thương, và cô cũng không muốn bản thân mình trở thành một con rối trong trò chơi của Tùng.

Lan gật đầu đồng tình. “Đúng vậy. Cậu phải cứng rắn lên, Linh. Đôi khi, sự im lặng không phải là vàng đâu. Đặc biệt là trong chuyện này.”

Mai mỉm cười nhẹ nhõm. “Dù sao thì, có bọn tớ ở đây mà. Có gì cứ nói với bọn tớ.”

Linh cảm thấy ấm lòng hơn một chút. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn có Mai và Lan ở bên. Nhưng nỗi lo lắng về Long, về những lời đồn thổi ác ý kia vẫn cứ đeo đẳng trong tâm trí cô, như một đám mây đen không chịu tan. Cô biết, Long đang gặp rắc rối lớn, và cậu ấy cần cô hơn bao giờ hết. Tình bạn, tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ này đang đứng trước một thử thách lớn, và cô không thể để nó tan biến như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát rồi biến mất.

***

Chiều muộn, ánh nắng Hạ Long đã bắt đầu ngả vàng cam, nhuộm đỏ cả một góc sân bóng rổ trường Ánh Dương. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ, với những vạch kẻ trắng rõ ràng, giờ đây chỉ còn Long đang miệt mài luyện tập. Tiếng bóng nảy liên hồi trên mặt sân, tiếng giày thể thao kẹt mạnh khi cậu đổi hướng, tạo nên một âm thanh khô khốc, cô độc. Cột rổ bằng kim loại chắc chắn đứng sừng sững dưới ánh nắng tà, in bóng đổ dài trên mặt sân. Xung quanh, những hàng rào lưới bảo vệ và vài ghế đá trống trơn, không một bóng người. Mùi mồ hôi mằn mặn hòa với mùi cao su từ quả bóng và mùi đất ẩm thoang thoảng sau trận mưa đêm qua, tạo nên một bầu không khí có chút u uất, khác hẳn với sự năng động, náo nhiệt thường ngày. Long đã tập luyện từ lúc mọi người tan về, cố gắng dồn hết sự bực bội, tức giận vào từng cú ném, từng pha dứt điểm. Cậu mặc một chiếc áo phông đã ướt đẫm mồ hôi, mái tóc đen dính bết vào trán, nhưng ánh mắt hổ phách vẫn kiên định nhìn vào rổ.

Tiếng bước chân chậm rãi tiến đến từ phía sau. Long dừng bóng, quay đầu lại. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đang đứng đó, vẻ mặt ngập ngừng, khó xử. Cậu bạn thân của Long trông có vẻ do dự, như đang cân nhắc xem có nên nói ra điều gì đó hay không.

“Long à…” Hùng gọi khẽ, giọng nói có chút dè dặt, không còn cái vẻ lanh lảnh, pha trò thường ngày. Cậu bạn hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị đối mặt với một trận đấu khó khăn. “Có chuyện này tớ phải nói với cậu. Mấy ngày nay, trong trường lan truyền tin đồn không hay về cậu và Linh.” Hùng ngập ngừng, ánh mắt nhìn thẳng vào Long, rồi lại lảng tránh, như không muốn nhìn thấy phản ứng của cậu.

Long đang miết quả bóng vào lòng bàn tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hùng. Cậu biết Hùng không phải người hay ba hoa, nên khi cậu bạn đã phải nói ra thì chắc chắn là chuyện không nhỏ. “Chuyện gì?” Long hỏi, giọng trầm và đều, nhưng sâu trong đôi mắt cậu đã ánh lên một tia cảnh giác.

Hùng hít sâu một lần nữa, như thể đang lấy hết can đảm. “Họ nói cậu ghen tuông mù quáng, cố tình chia rẽ Linh với bạn bè, đặc biệt là với Tùng. Họ còn nói cậu kiểm soát Linh… không cho cô ấy đi chơi hay làm gì mà không có cậu.” Hùng nói một hơi, rồi nhìn Long, vẻ mặt đầy ái ngại. Cậu đã cố gắng truyền đạt lại một cách trung thực nhất những gì mình nghe được, dù biết nó sẽ làm Long bị tổn thương.

Ngay khi những lời cuối cùng của Hùng vừa dứt, Long đứng sững lại. Quả bóng rổ đang nằm gọn trong tay cậu bỗng tuột khỏi tầm kiểm soát, lăn lóc trên sân, tạo nên những âm thanh khô khốc. Cơ mặt Long co giật, đôi mắt hổ phách từ vẻ lạnh lùng ban đầu chuyển sang tức giận, rồi thất vọng tột độ. Hai bàn tay cậu siết chặt lại thành nắm đấm, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Cậu cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên từ lòng ngực, rồi lan ra khắp cơ thể, thiêu đốt mọi giác quan.

“Cái gì?!” Long gằn giọng, tiếng nói khàn đặc, đầy vẻ phẫn nộ. Cậu không thể tin vào tai mình. Những lời đồn thổi đó không chỉ là sự xuyên tạc, mà còn là sự bôi nhọ trắng trợn. Cậu đã thức cả đêm để suy nghĩ về cách thể hiện tình cảm một cách chân thành nhất, để vượt qua bản tính trầm lặng của mình. Vậy mà, trước khi cậu kịp hành động, những lời lẽ ác ý này đã lan truyền như virus, bóp méo hình ảnh của cậu, biến cậu thành một kẻ ghen tuông, kiểm soát.

Cả thế giới dường như đang quay lưng lại với cậu. Ý tưởng chân thành mà cậu ấp ủ đêm qua bỗng trở nên vô nghĩa. Những nỗ lực của cậu, những tình cảm thầm lặng mà cậu dành cho Linh, tất cả đều bị những lời nói độc địa kia dẫm đạp lên. Cậu cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, bị phản bội, bị cô lập. Cậu không phải là kẻ như vậy! Cậu chưa bao giờ muốn kiểm soát Linh, hay chia rẽ cô ấy với bạn bè. Ngược lại, cậu luôn muốn cô ấy được vui vẻ, được là chính mình.

Hùng bước lại gần, đặt tay lên vai Long. “Tớ biết cậu không phải người như thế. Nhưng tin đồn đã lan đi rất xa rồi, Long ạ. Thậm chí một số người còn tin là thật nữa.” Giọng Hùng đầy vẻ lo lắng.

Long không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào quả bóng rổ đang nằm im lìm giữa sân. Ánh nắng chiều tà vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cậu là một sự hỗn loạn, một cơn bão tố đang gầm thét. Sự tức giận, thất vọng, và một nỗi đau âm ỉ khi bị hiểu lầm đang dồn nén trong cậu. Cậu đã quyết định không còn im lặng nữa, nhưng giờ đây, có vẻ như sự im lặng của cậu đã bị lợi dụng để chống lại chính cậu.

Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mồ hôi và cao su trên sân bóng. Trong đầu cậu, những lời nói của Hùng cứ vang vọng: "Họ nói cậu ghen tuông mù quáng... cố tình chia rẽ Linh với bạn bè... kiểm soát Linh." Cậu mở mắt ra, ánh mắt giờ đây không còn vẻ thất vọng đơn thuần, mà thay vào đó là một tia lửa giận dữ bùng lên. Một quyết tâm mới, mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn, đã thay thế cho sự tổn thương.

Long biết, đã đến lúc cậu không thể chỉ "hành động chân thành" một cách nhẹ nhàng nữa. Cậu phải đối mặt, phải chiến đấu. Cậu sẽ không để những lời đồn thổi ác ý này hủy hoại danh dự của cậu, và càng không để chúng chia cắt cậu với Linh. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, sẽ là chứng nhân cho sự thay đổi này. Cậu sẽ không để tình yêu của mình cứ mãi như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát rồi tan biến. Cậu sẽ giữ lấy nó, bằng tất cả sự chân thành, và cả sự mạnh mẽ mà cậu có. Ngày mai, mọi thứ sẽ khác. Long sẽ hành động. Và lần này, sẽ không chỉ là một hành động bất ngờ, mà còn là một cuộc phản công.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ