Long đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào quả bóng rổ đang nằm im lìm giữa sân, lòng ngực như có ngọn lửa dữ dội thiêu đốt. Những lời đồn thổi ác ý của Hùng cứ vang vọng trong đầu cậu, xoáy sâu vào tâm can. “Họ nói cậu ghen tuông mù quáng… cố tình chia rẽ Linh với bạn bè… kiểm soát Linh.” Mùi mồ hôi và cao su trên sân bóng, cái nắng chiều tà vẫn rực rỡ kia, giờ đây tất cả đều trở nên vô nghĩa, bị nuốt chửng bởi cơn bão tố đang gầm thét trong lòng cậu. Cậu đã quyết tâm không còn im lặng, nhưng có vẻ như sự im lặng của cậu đã bị lợi dụng để chống lại chính mình. Một quyết tâm mới, mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn, đã thay thế cho sự tổn thương. Long biết, đã đến lúc cậu không thể chỉ "hành động chân thành" một cách nhẹ nhàng nữa. Cậu phải đối mặt, phải chiến đấu.
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn khoác lên mình vẻ kiến trúc Pháp cổ điển pha lẫn hiện đại quen thuộc. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ được bảo trì tốt, những ô cửa sổ lớn hướng ra sân trường rộng rãi, lát gạch sạch sẽ. Các dãy phòng học mới hơn, với kính và bê tông sáng bóng, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ, tạo cảm giác tươi mới và đầy hy vọng. Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa reo vang, nhưng với Ngọc Linh, đó không phải là tiếng nhạc báo hiệu sự tự do. Ngược lại, nó như một hồi chuông cảnh báo, báo trước những ánh mắt tò mò, những lời xì xào to nhỏ mà cô đã phải đối mặt suốt mấy ngày qua.
Cô gái nhỏ nhắn, xinh đẹp ấy bước đi dọc hành lang, cố gắng cúi thấp đầu, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây cụp xuống, tránh né mọi ánh nhìn. Mái tóc dài đen óng ả, thường được buộc cao gọn gàng, nay lại buông xõa hờ hững, như một tấm màn che chắn cho gương mặt xinh đẹp đang chất chứa đầy nỗi lo âu. Từng bước chân của Linh vội vã, như muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt đang vây quanh mình. Mỗi góc trường, mỗi nhóm bạn đang tụ tập, cô đều cảm thấy có những cặp mắt đang dò xét, những lời thì thầm về cô và Long, và cả Tùng nữa. Dù không nghe rõ, nhưng ánh mắt và thái độ của mọi người đã đủ để cô cảm nhận được sự phán xét, sự tò mò đến khó chịu. Chúng như những mũi kim châm, âm ỉ đâm vào trái tim cô.
"Thấy chưa, cái loại lẳng lơ thì ai mà chịu nổi."
Tiếng thì thầm lảnh lót của Yến vờ như vô tình lọt vào tai Linh khi cô đi ngang qua nhóm bạn nữ đang tụ tập ở góc hành lang. Yến đang cười khúc khích với Chi và Loan, ánh mắt liếc xéo về phía Linh đầy vẻ khinh thường. Chi, với phong cách cá tính nổi bật, chỉ nhếch mép cười, còn Loan, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng, thì gật gù phụ họa. Linh nghe thấy, trái tim cô thắt lại. Cô biết họ đang nói về mình, về những tin đồn đang lan truyền khắp trường. Mấy ngày nay, cô đã cố gắng lờ đi, cố gắng tin rằng sự thật sẽ tự nó sáng tỏ, nhưng những lời lẽ ác ý này cứ bám riết lấy cô, như một bóng ma không thể xua đuổi.
Cô siết chặt quai cặp, bước chân càng nhanh hơn, gần như chạy. Cô muốn tìm một nơi nào đó để trốn, một góc nào đó thật yên tĩnh, nơi không ai có thể nhìn thấy cô, không ai có thể phán xét cô. Nhưng dường như số phận lại trêu ngươi. Vừa rẽ vào một hành lang vắng người, cô đã thấy một bóng người quen thuộc đang đứng đợi, dựa lưng vào tủ đựng đồ. Đó là Tùng.
Hắn ta, với dáng người cao ráo, phong độ và mái tóc tạo kiểu sành điệu, lập tức rời khỏi bức tường, nở một nụ cười "ngọt ngào" khi thấy Linh. Đôi mắt sắc sảo của hắn ta chứa đựng vẻ lo lắng giả tạo, khiến Linh càng thêm khó chịu.
“Linh à, cậu có vẻ không khỏe?” Tùng nói, giọng nói nhanh, dứt khoát nhưng cố tỏ ra nhẹ nhàng, lịch thiệp. Hắn bước lại gần, đưa tay ra như muốn chạm vào vai cô. “Hay là… mình ra ngoài hít thở chút nhé? Cậu trông mệt mỏi quá.”
Linh lùi lại một bước, tránh bàn tay của Tùng như tránh một ngọn lửa. Trong lòng cô gào lên: *Tránh xa mình ra, làm ơn!* Cô cảm thấy một làn sóng ghê tởm dâng lên. Cái vẻ quan tâm giả tạo ấy, cái cách hắn ta luôn xuất hiện đúng lúc cô yếu lòng nhất, tất cả đều khiến cô muốn bỏ chạy. Cô biết hắn đang cố gắng lợi dụng tình hình, lợi dụng sự yếu đuối của cô để chiếm lấy sự đồng cảm.
“Mình… mình không sao. Mình chỉ hơi mệt thôi.” Linh nói lí nhí, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây lại nghe thật yếu ớt. Cô cố gắng duy trì khoảng cách, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào hắn. “Mình… mình phải vào thư viện. Có bài tập cần làm.”
“Thư viện à? Để mình đi cùng cậu nhé?” Tùng vẫn không buông tha, hắn tiếp tục bước lại gần, đôi mắt sắc sảo dán chặt vào cô. “Biết đâu mình có thể giúp gì đó.”
Linh cảm thấy như mình đang bị một sợi dây vô hình trói chặt. Cô lắc đầu kịch liệt. “Không cần đâu. Mình… mình muốn ở một mình.” Nói rồi, cô không đợi Tùng trả lời, vội vã lách qua hắn, gần như chạy trối chết về phía cầu thang dẫn lên tầng trên, nơi có thư viện. Cô không biết mình có thực sự muốn vào thư viện hay không, chỉ biết cô cần phải thoát khỏi Tùng ngay lập tức.
Long, từ một góc hành lang khác, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Khuôn mặt góc cạnh của cậu, với đôi mắt sâu màu hổ phách, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng ít biểu cảm thường ngày mà thay vào đó là một sự lo lắng đến tột độ. Cậu thấy Linh cúi đầu, thấy cô cố gắng né tránh Tùng, thấy cái cách Tùng đeo bám cô, và thấy sự mệt mỏi, kiệt sức hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của cô.
Cậu siết chặt nắm đấm, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Lời đồn ác ý về cậu, về việc cậu "kiểm soát Linh", "ghen tuông mù quáng", đang bóp méo tất cả. Nhưng điều đáng sợ hơn là chúng đang làm tổn thương Linh. Cô ấy đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp, và cậu không thể đứng nhìn nữa.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, thấp hơn Long một chút, đứng bên cạnh Long. Cậu bạn thân của Long cũng đã thấy hết. Vẻ mặt bầu bĩnh, đôi mắt híp khi cười của Hùng giờ đây cũng đầy vẻ lo lắng.
“Linh có vẻ không ổn, Long ạ,” Hùng nói, giọng lanh lảnh thường ngày giờ cũng trầm xuống.
Long gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo bóng Linh khuất dạng nơi cầu thang. “Hùng, Linh có vẻ không ổn. Tớ phải tìm cậu ấy.” Giọng Long trầm và đều, nhưng sâu trong đó là sự quyết tâm không gì lay chuyển được. “Cậu ấy không thể ở một mình lúc này.”
Hùng gật đầu hiểu ý. “Để tớ đi cùng cậu. Biết đâu Linh cần một người bạn để tâm sự.”
“Không,” Long nói dứt khoát, quay sang nhìn Hùng. “Cậu ấy cần một không gian. Tớ sẽ tìm cậu ấy, nhưng tớ cần cậu giúp tớ tìm hiểu xem những tin đồn đó bắt nguồn từ đâu. Và quan trọng hơn, ai là người đang cố tình khuấy động chúng.” Ánh mắt hổ phách của Long giờ đây sắc lạnh như băng, ẩn chứa một tia giận dữ âm ỉ. “Tớ sẽ không để yên cho những kẻ đó.”
Hùng hiểu sự nghiêm trọng trong lời nói của Long. “Được, cứ để đó cho tớ. Cậu cứ lo cho Linh đi.”
Long gật đầu, không nói thêm lời nào. Cậu quay người, bước nhanh về phía cầu thang mà Linh vừa đi. Từng bước chân cậu dứt khoát, mạnh mẽ, khác hẳn với vẻ trầm lặng, ít biểu cảm thường ngày. Cậu biết, đây không còn là lúc để im lặng nữa. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, nó đang phải đối mặt với một cơn bão lớn. Và cậu, sẽ là người đứng ra che chắn cho những con sóng ấy.
***
Buổi học sau giờ ra chơi trôi qua trong sự nặng nề với Ngọc Linh. Cô không thể tập trung vào bài giảng, những con chữ trong sách cứ nhảy múa trước mắt, còn những lời xì xào, ánh mắt dò xét thì cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Khi tiếng chuông tan học buổi chiều reo vang, Linh gần như bật dậy khỏi ghế, vội vàng thu dọn sách vở. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Mai và Lan, hai cô bạn thân của cô, đã cố gắng tiếp cận, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
“Linh, cậu ổn không? Cậu có muốn tụi mình đi cùng không?” Mai, với dáng người nhỏ nhắn, đeo kính cận, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn hỏi.
Lan, với dáng người khỏe khoắn, mái tóc ngắn ngang vai, cũng gật đầu đồng tình. “Đúng đó. Cậu trông mệt mỏi quá. Tụi mình đưa cậu về nhé?”
Linh nhìn hai cô bạn, lòng ấm áp một chút trước sự quan tâm chân thành của họ. Nhưng cô biết, lúc này, cô cần một không gian riêng. “Tớ… tớ không sao đâu. Cảm ơn hai cậu. Tớ muốn đi dạo một chút. Muốn ở một mình.” Cô nói, giọng vẫn yếu ớt, nhưng đôi mắt đã thể hiện sự kiên quyết.
Mai và Lan nhìn nhau, hiểu ý. Họ không ép buộc. “Vậy cậu nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Có chuyện gì thì gọi cho tụi mình ngay.” Lan dặn dò.
Linh gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo rồi nhanh chóng rời khỏi lớp. Cô không về nhà ngay. Cô không muốn mang những phiền muộn này về cho ba mẹ. Thay vào đó, cô lang thang trên những con phố quen thuộc của Hạ Long, nhưng không phải những con phố tấp nập, ồn ào. Cô tìm đến Khu Phố Cổ Lãng Quên, một nơi mà cô thường ghé mỗi khi tâm trạng cần sự tĩnh lặng.
Những ngôi nhà ống cổ kính, tường gạch cũ kỹ, mái ngói âm dương đặc trưng, cửa gỗ chạm khắc tinh xảo và ban công đầy hoa, tất cả như chào đón cô bằng một vẻ đẹp hoài niệm. Các con hẻm lát đá nhỏ, đôi khi có những cầu thang dốc dẫn lên các tầng trên hoặc lối đi bí mật, tạo cảm giác như lạc vào một mê cung thời gian. Tiếng chuông xe đạp lạch cạch của người bán hàng rong, tiếng rao hàng thủ công đặc trưng, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của người dân địa phương, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng bình dị, thanh bình, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thành phố hiện đại. Mùi hương trầm từ các đền thờ nhỏ thoang thoảng trong gió, mùi gỗ cũ từ các cửa hàng đồ cổ, mùi phở, bún chả từ các quán ăn truyền thống, và cả mùi hoa nhài thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ, tất cả đều mang đến một cảm giác yên ả, nhẹ nhàng.
Linh rẽ vào một con hẻm nhỏ, dẫn đến một quán trà cổ kính. Quán rất vắng, chỉ có vài ba vị khách lớn tuổi đang ngồi nhâm nhi trà. Cô chọn một góc khuất, ngồi dựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, gọi một ấm trà hoa cúc. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, mang lại một chút an ủi.
Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực đang vây hãm mình. Trong tâm trí cô, những lời đồn thổi ác ý lại hiện về, những ánh mắt dò xét lại bao quanh cô. Cô nhớ lại cái cách Tùng đeo bám, cái vẻ lo lắng giả tạo của hắn, và cả sự khó chịu tột độ của cô. Rồi cô nghĩ đến Long. Cậu ấy đã làm gì? Cậu ấy đang nghĩ gì? Cậu ấy có tin mình không?
*Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Mình chỉ muốn được yên ổn thôi mà.*
Nỗi mệt mỏi dâng lên đỉnh điểm. Cô cảm thấy kiệt sức. Kiệt sức vì phải đối mặt với những lời nói dối, kiệt sức vì phải tránh né những ánh mắt soi mói, kiệt sức vì phải chịu đựng sự đeo bám không mong muốn của Tùng. Và cũng kiệt sức vì sự im lặng của Long. Cậu ấy không nói gì, không làm gì để bảo vệ cô, hay ít nhất là để mọi chuyện sáng tỏ. Điều đó khiến cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, nóng hổi. Cô không biết mình đã khóc từ lúc nào. Cô chỉ muốn biến mất, muốn được trở về những ngày tháng yên bình, khi tình yêu chỉ đơn giản là những rung động tinh tế, những ánh mắt ngại ngùng, những buổi học nhóm vui vẻ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, trong trẻo và lãng mạn. Nhưng giờ đây, những con sóng ấy đang gặp phải một cơn bão dữ dội, và cô cảm thấy mình đang bị cuốn trôi.
Cô mở mắt ra, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ của quán trà. Ánh nắng chiều tà đã dịu dần, nhuộm vàng những mái ngói cổ kính, tạo ra những vệt sáng tối huyền ảo. Không khí chậm rãi, yên ả của Khu Phố Cổ dần xoa dịu tâm hồn cô. Cô lắng nghe tiếng nước chảy từ những vòi nước công cộng, tiếng chim hót líu lo, và cảm nhận sự bình yên bao trùm.
*Mình không thể trốn tránh mãi được.* Linh nghĩ. *Mình phải đối mặt thôi.*
Cái cảm giác kiệt sức dần được thay thế bằng một sự kiên định mới. Cô nhớ lại những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho cô, những lần cậu đứng ra bảo vệ cô. Cô nhớ ánh mắt ấm áp của cậu, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ của cậu. Cậu ấy không phải là kẻ ghen tuông mù quáng, không phải là người muốn kiểm soát cô. Cô biết điều đó. Và cô cũng biết, cô không thể để những lời đồn thổi, những âm mưu của Tùng chia cắt họ.
Cô sẽ không để những lời lẽ ác ý đó hủy hoại tình cảm trong trẻo của cô và Long. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, sẽ không chỉ là nơi chứng kiến những nỗi buồn và áp lực này. Cô phải làm gì đó. Cô phải tìm ra cách để làm rõ mọi chuyện, để bảo vệ tình yêu của mình. Nỗi sợ hãi dần tan biến, thay vào đó là một ý chí mạnh mẽ. Cô sẽ không gục ngã.
***
Trong khi Ngọc Linh đang tìm kiếm sự bình yên và lối thoát cho riêng mình ở Khu Phố Cổ, Long và Hùng đã tìm kiếm cô khắp nơi. Long đã chạy khắp các lớp học, các phòng chức năng, thậm chí cả sân thể thao, nhưng không thấy bóng dáng Linh đâu. Cảm giác lo lắng trong cậu càng lúc càng lớn, như một con sóng dữ dội đang vỗ vào bờ cát trong lòng cậu.
“Không có Linh ở đây. Cậu ấy đi đâu được chứ?” Long gằn giọng, giọng nói trầm khàn, đầy vẻ bất lực. Cậu siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt hổ phách quét khắp các hành lang vắng vẻ.
Hùng, vẫn giữ vẻ bình tĩnh hơn Long một chút, đặt tay lên vai cậu bạn. “Bình tĩnh đi Long, cậu ấy chắc chắn sẽ ổn thôi. Linh không phải là người dễ gục ngã đâu.” Cậu ta suy nghĩ một lát rồi nói tiếp. “Hay là cậu thử nhắn tin cho Mai xem sao? Hoặc Lan. Tụi nó là bạn thân của Linh, có khi biết Linh hay đi đâu mỗi khi có chuyện buồn.”
Lời gợi ý của Hùng như một tia sáng trong màn đêm u tối của Long. Cậu lập tức rút điện thoại, tìm số Mai. Sau vài hồi chuông, Mai nhấc máy, giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng cũng đầy vẻ lo lắng.
“Mai, Linh đâu rồi?” Long hỏi thẳng, không vòng vo.
Mai ngập ngừng. “Linh… Linh bảo muốn ở một mình. Cậu ấy không nói đi đâu, nhưng thường thì… mỗi khi buồn, Linh hay đến quán trà nhỏ ở Khu Phố Cổ Lãng Quên, hoặc quán cà phê Sắc Màu.”
Long cúp máy, không kịp nói lời cảm ơn. “Quán trà ở Khu Phố Cổ, hoặc Cafe Sắc Màu,” cậu lặp lại, đôi mắt ánh lên tia hy vọng. “Chúng ta đi ngay.”
Cả hai phóng xe đạp đến Khu Phố Cổ trước. Nhưng sau khi tìm kiếm khắp các con hẻm nhỏ, các quán trà cổ kính, họ vẫn không thấy Linh. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long, mang theo một chút se lạnh. Gió từ biển thổi vào, khiến những tán lá cây xào xạc, và cũng khiến lòng Long càng thêm sốt ruột.
“Không có ở đây,” Long nói, giọng cậu khàn đặc, gần như tuyệt vọng. Cậu cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng. Linh đang ở đâu? Cô ấy có ổn không?
“Còn quán Cafe Sắc Màu nữa,” Hùng nhắc nhở, cố gắng giữ cho Long không mất hết hy vọng. “Cũng là nơi tụi Linh hay đến. Biết đâu…”
Long không để Hùng nói hết câu. Cậu lập tức quay đầu xe, đạp hết sức lực về phía quán Cafe Sắc Màu. Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm. Nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, và mùi hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả tạo nên một không gian ấm áp, lãng mạn.
Long bước vào quán, ánh mắt quét khắp lượt. Từ những bàn ghế sát cửa sổ, đến những góc khuất trong cùng, rồi cả quầy bar. Nhưng không có Linh. Cậu không thấy mái tóc dài đen óng ả, không thấy đôi mắt to tròn long lanh, không thấy nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mà cậu luôn tìm kiếm.
Cảm giác thất vọng và lo lắng tột độ ập đến, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cậu. Long ngồi thẫn thờ tại một bàn trống gần cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt trên nền trời. Cậu nắm chặt điện thoại trong tay, không biết phải làm gì tiếp theo. Cậu đã tìm khắp nơi, nhưng Linh dường như đã biến mất. Sự im lặng của Linh khiến cậu càng thêm hoảng sợ. Cậu đã quyết tâm hành động, nhưng giờ đây, cậu lại cảm thấy bất lực. Cậu đã không thể bảo vệ cô khỏi những lời đồn thổi, và giờ đây, cậu cũng không thể tìm thấy cô.
Cùng lúc đó, tại Khu Phố Cổ Lãng Quên, Ngọc Linh đứng dậy từ quán trà nhỏ, ánh mắt đầy quyết tâm. Bóng tối đã bao trùm những con hẻm cổ kính, những ánh đèn vàng bắt đầu thắp sáng, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa mới đã bùng lên. Cô không thể trốn tránh mãi được. Cô đã suy nghĩ rất nhiều, đã khóc rất nhiều, và cuối cùng, cô đã tìm thấy một câu trả lời cho chính mình. Cô biết mình cần phải làm gì. Cô không thể để những lời đồn thổi ác ý kia hủy hoại tình yêu và tình bạn của mình. Cô sẽ không để Tùng tiếp tục gây áp lực cho cô và Long.
*Mình phải đối mặt thôi.*
Nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, Hạ Long, đã chứng kiến tất cả. Và cô, sẽ là người hành động để bảo vệ những rung động ấy. Cô bước ra khỏi quán trà, hít một hơi thật sâu làn gió biển se lạnh mang theo hơi muối và mùi hương trầm thoang thoảng. Bước chân cô giờ đây không còn vội vã, không còn trốn tránh, mà dứt khoát và mạnh mẽ. Cô sẽ tìm Long, và cô sẽ làm rõ mọi chuyện.