Rực rỡ thanh xuân
Chương 190

Sự Lạnh Nhạt Khó Hiểu

2995 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc nỗi đau và cảm giác bị phản bội của Long, khiến cậu hoàn toàn rút lui vào vỏ bọc lạnh lùng, tránh mặt Ngọc Linh.,Mô tả sự hoang mang, tổn thương và tuyệt vọng của Ngọc Linh khi cô không hiểu nguyên nhân sự lạnh nhạt đột ngột của Long, đồng thời cố gắng tìm cách tiếp cận cậu.,Tạo ra một khoảng cách lớn, rõ rệt giữa Long và Linh, đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực rạn nứt nghiêm trọng.,Gieo mầm cho sự can thiệp của Tùng hoặc việc Ngọc Linh sẽ tìm đến một sự an ủi khác trong bối cảnh cô đơn và hiểu lầm.,Dẫn dắt mạch truyện đến cao trào, chuẩn bị cho một cuộc đối thoại hoặc sự kiện lớn để giải quyết hiểu lầm.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: U ám, đau khổ, hoang mang, căng thẳng, cô đơn
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió vẫn rì rào luồn qua những tán cây bàng cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Buổi sáng đầu tuần, nắng Hạ Long rực rỡ trải vàng trên những mái ngói đỏ thắm của tòa nhà chính, len lỏi qua ô cửa kính của các dãy phòng học hiện đại. Tiếng chuông vào lớp vừa dứt, nhưng hành lang vẫn còn vương vấn tiếng bước chân hối hả của vài học sinh trễ giờ, tiếng xì xào to nhỏ của những nhóm bạn đang tụm năm tụm ba trước khi bị giám thị nhắc nhở. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới và một chút hương hoa sữa thoang thoảng từ góc vườn trường vẫn như cũ, nhưng đối với Long và Linh, mọi thứ dường như đã đổi thay hoàn toàn. Không khí tươi sáng, tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ ấy giờ đây chỉ khiến trái tim họ thêm nặng trĩu.

Kể từ cái đêm định mệnh ở Quán trà sữa Trăng Khuyết, Long đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của Ngọc Linh. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, và quan trọng hơn, không một ánh mắt nào cậu dành cho cô khi họ vô tình chạm mặt ở trường. Linh đã cố gắng, cố gắng rất nhiều. Cô đã đợi cậu ở hành lang vào giờ ra chơi, đứng trước cửa lớp cậu sau giờ học, thậm chí là nhắn tin, gọi điện, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng đáng sợ. Mỗi lần cô nhìn thấy bóng dáng cao ráo, quen thuộc ấy từ xa, trái tim cô lại đập thình thịch, một tia hy vọng le lói vụt qua, rồi lại vụt tắt khi cậu lạnh lùng lướt qua như người xa lạ.

Sáng nay, Linh lại một lần nữa thử. Cô đứng tựa vào lan can hành lang tầng hai, nơi mà cô biết Long sẽ phải đi qua để lên lớp Toán. Đôi mắt to tròn long lanh của cô dõi theo từng học sinh, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp của cô giờ đây phảng phất vẻ mệt mỏi, đôi mắt hơi quầng thâm vì những đêm mất ngủ. Mái tóc dài đen óng ả thường được buộc cao gọn gàng, nay lại buông xõa hờ hững, che đi một phần sự u buồn trên khuôn mặt. Khi Long xuất hiện ở cuối hành lang, dáng người cậu vẫn cao ráo, bờ vai rộng nam tính, nhưng bước chân cậu vội vàng hơn mọi khi, và khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao ấy giờ đây càng thêm lạnh lùng, gần như vô cảm. Cậu mặc đồng phục chỉnh tề, cặp sách siết chặt trong tay, đôi mắt hổ phách sâu thẳm lướt qua đám đông mà không dừng lại ở bất cứ đâu.

"Long ơi!" Linh khẽ gọi, giọng cô run run. Cô lấy hết can đảm, bước nhanh tới, gần như chắn ngang đường cậu. "Đợi tớ với! Cậu có thể nói chuyện với tớ một lát không?"

Long như không nghe thấy. Đôi mắt cậu vẫn không nhìn thẳng vào cô, ánh nhìn lướt qua mái tóc, qua vai cô, rồi lại hướng về phía trước. Cậu bước nhanh hơn, như thể muốn thoát khỏi một cái bẫy vô hình. Linh cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Cảm giác như có một bức tường vô hình vừa được dựng lên giữa họ, kiên cố và không thể xuyên thủng. Cô vươn tay, khẽ chạm vào cánh tay áo của cậu, một động tác vô thức, đầy khao khát được níu giữ. Nhưng Long như bị điện giật, rụt tay lại ngay lập tức, một cử chỉ dứt khoát, gần như thô bạo.

"Không có gì để nói," Long buông một câu cụt ngủn, giọng trầm khàn, lạnh tanh. Cậu không dừng lại, tiếp tục bước đi, để lại Linh đứng chôn chân giữa hành lang đông đúc.

Linh cảm thấy như cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình. Hàng trăm ánh mắt tò mò của học sinh xung quanh đổ dồn về phía cô, những lời xì xào to nhỏ lại bắt đầu vang lên. Cô không quan tâm. Điều cô quan tâm duy nhất là sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn của Long. Nước mắt chực trào ra, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không muốn khóc ở đây, không muốn mọi người nhìn thấy sự yếu đuối của mình.

Chiều đó, sau giờ học, Hùng, bạn thân của Long, cố gắng tiếp cận cậu. Cậu thấy Long ngồi thẫn thờ ở một góc sân trường, nơi ít người qua lại. Khuôn mặt bầu bĩnh của Hùng hiện rõ vẻ lo lắng. Cậu đặt tay lên vai Long, cảm nhận được sự căng cứng trong từng thớ thịt của bạn.

"Long, mày sao vậy?" Hùng hỏi, giọng đầy quan tâm. "Trông mày cứ như người mất hồn mấy hôm nay. Có chuyện gì với Linh à?"

Long không trả lời ngay. Cậu siết chặt cặp sách đang đặt trên đùi, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu nhìn xa xăm, như đang nhìn vào một khoảng không vô định. Cậu không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ, một động tác gần như không đáng kể.

Hùng biết Long đang gặp chuyện. Cậu đã cố gắng hỏi han mấy lần rồi, nhưng Long chỉ im lặng hoặc trả lời cụt ngủn. "Mày không ổn. Có chuyện gì thì nói với tao đi chứ. Hai thằng mình chơi với nhau bao nhiêu năm rồi." Hùng cố gắng lay nhẹ vai Long, nhưng cậu chỉ gạt nhẹ tay Hùng ra, một cách vô thức, không hề có ác ý, nhưng vẫn đủ để Hùng cảm thấy một khoảng cách lạnh lẽo vừa được tạo ra.

"Không có gì," Long lặp lại, giọng cậu trầm hơn, gần như thì thầm. Cậu đứng dậy, nhặt cặp sách lên và bước đi, không ngoảnh lại. Hùng nhìn theo bóng lưng Long, lòng nặng trĩu. Cậu biết Long đang đau khổ, nhưng cậu không biết phải làm gì để giúp bạn mình. Long đã dựng lên một bức tường quá kiên cố.

Trên đường về nhà, Linh nhắn cho Long một tin nhắn dài, đầy cảm xúc. "Cậu có thể giải thích cho tớ không? Cớ sao cậu lại tránh mặt tớ? Tớ đã làm gì sai? Hãy nói cho tớ biết, đừng im lặng như vậy, Long à. Tớ không chịu nổi..." Cô gửi đi, rồi lại chờ đợi trong vô vọng. Tin nhắn được gửi, nhưng không có hồi âm. Điện thoại của Long vẫn im lìm, không một tiếng chuông, không một rung động. Nỗi đau và sự hoang mang cứ thế bao trùm lấy cô, như một cơn sóng dữ dội của tuổi thanh xuân, cuốn trôi mọi niềm tin và hy vọng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, giờ đây chỉ còn là một khung cảnh u ám, phủ đầy mây mù.

***

Quán Cafe Sắc Màu buổi chiều tối vẫn tấp nập khách. Ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc lồng đèn treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm áp, lãng mạn. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng điệu nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng rót vào tai. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, tạo cảm giác thư thái, dễ chịu. Nhưng tất cả những điều đó đều không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm chiếc bàn nhỏ ở góc quán, nơi Ngọc Linh đang ngồi cùng với Thảo Mai và Thanh Lan.

Linh gục mặt xuống bàn, mái tóc đen mượt che đi gần hết khuôn mặt. Đôi vai cô khẽ rung lên, những tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng kìm nén. Nước mắt đã làm ướt một mảng nhỏ trên mặt bàn gỗ. Đôi mắt cô sưng húp, gương mặt phờ phạc, tiều tụy, hoàn toàn khác với hình ảnh nữ sinh xinh đẹp, hoạt bát thường ngày. Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, nhẹ nhàng vuốt tóc Linh an ủi. Bàn tay cô mềm mại, đầy sự đồng cảm. Thanh Lan, dáng người khỏe khoắn, năng động, ngồi đối diện, nhíu mày nhìn Linh đầy lo lắng. Cô là người thực tế và thẳng thắn nhất trong nhóm.

"Tớ không hiểu..." Linh cất giọng, run run, đứt quãng. "Long cậu ấy đột nhiên lạnh nhạt với tớ. Tớ đã làm gì sai chứ? Tớ đã cố gắng hỏi cậu ấy, gọi điện, nhắn tin, nhưng cậu ấy hoàn toàn phớt lờ tớ. Như thể tớ không tồn tại vậy." Cô ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn hai cô bạn, trong đó chất chứa đầy nỗi đau và sự hoang mang tột độ. "Cậu ấy nhìn tớ như nhìn một người xa lạ. Long chưa bao giờ như thế cả."

Mai nhẹ nhàng xiết chặt tay Linh, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn. "Linh à, cậu đừng quá lo lắng. Có thể Long có chuyện gì đó khó nói. Nhưng cậu ấy không nên đối xử với cậu như vậy, dù cho là chuyện gì đi chăng nữa." Mai luôn là người điềm tĩnh, cố gắng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan. Cô biết Long không phải là người vô tâm, nhưng sự lạnh nhạt này thật sự khó hiểu.

Lan thở dài, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Cậu đã thử gọi cho cậu ấy chưa? Hay nhắn tin hỏi rõ ràng đi? Đừng cứ mãi đoán già đoán non như thế này, Linh. Cậu phải thẳng thắn đối diện với vấn đề." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, mang theo một chút vẻ sốt ruột.

Linh lắc đầu, một giọt nước mắt nữa lại lăn dài trên má. "Tớ đã thử rồi, Lan à. Hàng chục tin nhắn, hàng chục cuộc gọi... Cậu ấy không trả lời. Hoàn toàn không trả lời. Tớ cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng lại với tớ. Tớ không biết phải làm gì nữa..." Nỗi tuyệt vọng hiện rõ trong từng lời nói của cô. Cô cảm thấy bất lực, không thể lý giải được hành động của Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại cuốn trôi cô vào một dòng xoáy không lối thoát.

"Hay cậu ấy giận cậu về chuyện gì đó?" Mai hỏi, cố gắng tìm một lý do hợp lý. "Có thể là về những tin đồn ở trường? Hoặc là về cái lần cậu vô tình lỡ lời...?"

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy đau khổ. "Tớ đã cố gắng nghĩ xem mình đã làm gì sai, nhưng tớ không nghĩ ra. Tớ đã xin lỗi cậu ấy rồi mà. Tớ đã cố gắng bảo vệ tình cảm của chúng ta. Tớ không muốn cậu ấy buồn, tớ không muốn cậu ấy bị tổn thương. Tại sao cậu ấy lại đối xử với tớ như vậy chứ? Tớ cảm thấy như Long không còn tin tưởng tớ nữa."

Lan trầm ngâm một lúc. "Long là một người khá kín đáo. Cậu ấy ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Có thể có một lý do nào đó rất lớn khiến cậu ấy hành động như vậy. Nhưng dù sao, im lặng không phải là cách giải quyết tốt nhất." Cô nhìn Linh, ánh mắt sắc sảo. "Cậu không thể cứ mãi gặm nhấm nỗi buồn này được. Cậu phải tìm cách nói chuyện trực tiếp với Long. Bằng mọi giá."

Linh gục mặt xuống bàn một lần nữa, những tiếng nấc nghẹn ngào giờ đây đã không còn che giấu được nữa. "Tớ không biết phải làm sao nữa, Lan. Tớ đã thử rồi... Cậu ấy hoàn toàn không muốn gặp tớ. Cậu ấy tránh mặt tớ như tránh tà. Tớ cảm thấy mình thật tệ hại. Tớ cảm thấy như mình đã mất Long rồi."

Mai ôm lấy Linh, vỗ về tấm lưng cô bạn nhỏ nhắn. "Đừng nói vậy, Linh. Đừng từ bỏ dễ dàng như thế. Long yêu cậu mà. Chắc chắn có một hiểu lầm nào đó rất lớn. Chúng ta sẽ cùng cậu tìm hiểu. Cậu không đơn độc đâu."

Nhưng những lời an ủi của Mai, dù chân thành đến mấy, cũng không thể xoa dịu được nỗi đau đang cắn xé trái tim Linh. Cô cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng, một sự cô đơn lạnh lẽo bao trùm lấy. Cô biết, khoảng cách mong manh giữa cô và Long giờ đây đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, và cô không biết liệu mình có thể vượt qua nó được hay không. Sự tuyệt vọng đang đẩy cô đến giới hạn, có thể khiến cô tìm kiếm sự an ủi hoặc giải pháp ở những nơi không ngờ tới, nơi mà những kẻ như Tùng đang chờ đợi.

***

Đêm đã về khuya, không gian Hẻm nhỏ khu dân cư chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió se lạnh thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá khô xào xạc và mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường gạch cũ kỹ. Thỉnh thoảng, tiếng mèo kêu thê lương từ xa vọng lại, hay tiếng xe máy chạy qua nhẹ nhàng trên con đường lớn, phá vỡ sự yên ắng. Trời có chút mưa phùn nhẹ, đủ để làm ẩm ướt nền gạch và tăng thêm cảm giác cô đơn, lạnh lẽo.

Long trở về căn phòng của mình, không bật đèn. Bóng tối bao trùm căn phòng, phản chiếu chính xác tâm trạng hỗn loạn của cậu. Cậu quăng chiếc cặp sách xuống sàn nhà, rồi ngồi phịch xuống mép giường, không thèm thay đồ hay làm bất cứ điều gì. Cậu ngồi thẫn thờ trong bóng tối, cố gắng xua đi hình ảnh Linh và Tùng "thân mật" ở Quán trà sữa Trăng Khuyết. Nhưng càng cố quên, hình ảnh đó lại càng hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu, như một thước phim quay chậm, bóp nghẹt trái tim cậu. Tiếng cười nói, ánh mắt, cử chỉ của họ, tất cả đều trở thành những nhát dao đâm sâu vào niềm tin và tình yêu của Long.

"Tại sao... tại sao lại là Tùng?" Long thầm thì trong đầu, giọng cậu khàn đặc, đầy sự đau đớn. "Mình đã tin tưởng Linh đến vậy mà... Tại sao cậu ấy lại có thể làm điều đó với mình?" Cậu siết chặt hai bàn tay lại, những khớp ngón tay trắng bệch, nỗi đau thể xác ấy không thể sánh bằng nỗi đau đang cắn xé tâm can cậu. Cậu cảm thấy bị phản bội sâu sắc, không muốn đối mặt với bất kỳ ai, kể cả Linh. Cậu đã cố gắng dựng lên một bức tường vững chắc xung quanh mình, để không ai có thể chạm vào được nữa, để bảo vệ trái tim đang rướm máu của cậu.

Điện thoại của Long rung lên liên hồi, tiếng chuông tin nhắn cứ vang lên từng đợt, rồi lại im bặt. Cậu biết đó là Linh. Cậu biết cô đang cố gắng liên lạc, cố gắng tìm một lời giải thích. Nhưng cậu không thể. Cậu không thể đối mặt với cô lúc này. Nỗi đau ấy quá lớn, sự tức giận và thất vọng đang dâng trào trong lồng ngực cậu, chực chờ bùng nổ. Cậu không muốn nghe bất cứ điều gì, không muốn nhìn thấy bất cứ ai.

Cậu ném điện thoại xuống giường, nó bật nảy lên rồi nằm im lìm trong bóng tối. Ánh mắt Long vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn li ti đang bám vào tấm kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Cậu nhớ lại những ngày tháng rực rỡ bên Linh, những kỷ niệm mà cậu tưởng chừng như không bao giờ có thể phai nhạt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, giờ đây chỉ còn là một bức tranh u ám, phủ đầy sự nghi ngờ và tổn thương. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một cơn bão dữ dội, cuốn trôi tất cả những gì cậu từng tin tưởng.

Cậu không khóc. Nước mắt dường như đã cạn khô sau đêm qua. Chỉ còn lại sự trống rỗng, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Cậu cảm thấy bị bỏ rơi, bị lừa dối. Cậu đã cố gắng bảo vệ Linh khỏi mọi lời đàm tiếu, đã cố gắng mạnh mẽ để che chở cho cô, nhưng cuối cùng, người làm cậu tổn thương nhất lại chính là cô. Cậu không thể chấp nhận được điều đó.

Nỗi đau và sự tức giận bị dồn nén trong lòng Long đang dần hình thành một áp lực khủng khiếp, báo hiệu một cuộc bùng nổ cảm xúc lớn hoặc một cuộc đối đầu trực tiếp sẽ xảy ra. Khoảng cách giữa Long và Linh đã trở nên quá lớn, một vực sâu không đáy mà không lời giải thích nào có thể lấp đầy ngay lập tức. Cậu không biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo. Cậu không biết liệu có còn một con đường nào cho tình yêu của họ không. Cậu chỉ muốn chìm sâu vào bóng tối này, để nỗi đau gặm nhấm, và để thế giới bên ngoài biến mất. Tình yêu của họ đã đứng trước bờ vực tan vỡ, và Long cảm thấy như nó đã thực sự sụp đổ rồi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ