Rực rỡ thanh xuân
Chương 189

Cái Bẫy Đắng Ở Trăng Khuyết

3963 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng cụ thể: 'Một hiểu lầm nghiêm trọng nảy sinh khi Tùng khéo léo sắp đặt một tình huống, khiến Long chứng kiến cảnh Ngọc Linh có vẻ thân mật với Tùng, làm Long tổn thương sâu sắc và cảm thấy bị phản bội.',Đẩy xung đột giữa Long và Tùng lên đến đỉnh điểm thông qua một hành động thao túng của Tùng.,Khiến mối quan hệ giữa Long và Linh rạn nứt nghiêm trọng, tạo ra một 'cú sốc' lớn trong tình cảm của cả hai.,Khắc họa sự tổn thương sâu sắc của Long và sự hoang mang, tuyệt vọng của Linh.,Làm rõ bản chất thao túng, mưu mô của Tùng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Trần Minh Quân
Mood: Tense, emotional, heartbreaking, manipulative, despairing
Kết chương: [object Object]

Gió lạnh lùa qua con hẻm, thổi tung mái tóc đen của Long. Cậu ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những rung động ngọt ngào mà còn có cả những thử thách khắc nghiệt, để tình yêu và tình bạn được tôi luyện, được chứng minh. Nhưng liệu tình yêu của cậu và Linh có đủ mạnh mẽ để vượt qua vết nứt vừa hình thành? Vết nứt này, cậu biết, sẽ là cơ hội để Tùng tiếp tục ra tay, có thể là một hành động trực tiếp hơn để chiếm lấy Linh. Và Linh, liệu cô có tiếp tục tin tưởng cậu, hay để nỗi đau và sự nghi ngờ dẫn lối? Long biết, cậu sẽ phải học cách thể hiện cảm xúc rõ ràng hơn và thấu hiểu hơn, nếu không muốn mất đi Linh. Cậu cảm thấy một dự cảm chẳng lành, một "cú sốc" lớn hơn đang chờ đợi họ phía trước, buộc cậu và Linh phải đối diện với cảm xúc thật và đưa ra quyết định dứt khoát về mối quan hệ của mình. Khoảng cách mong manh này, liệu có thể hàn gắn lại được không? Hay nó sẽ ngày càng rộng lớn, đẩy hai trái tim yêu thương ra xa nhau mãi mãi?

***

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớp học, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch men mát lạnh. Bên ngoài, tiếng chuông trường vừa dứt, báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Sân trường Ánh Dương lập tức trở nên náo nhiệt, tràn ngập tiếng cười nói, tiếng chân chạy vội vã và cả tiếng bóng rổ nảy đều trên sân. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới lẫn với chút hương hoa sữa thoảng nhẹ từ những cây cổ thụ quanh trường, tạo nên một bầu không khí tươi sáng, căng tràn sức sống của tuổi học trò. Thế nhưng, trong góc lớp 12A, Long lại ngồi thẫn thờ, đôi mắt sâu màu hổ phách vô định nhìn ra khoảng không phía sân trường, nơi những tia nắng nhảy múa. Tờ giấy nháp trên bàn cậu đã bị vò nát từ lúc nào, những con số và công thức toán học giờ đây chỉ là những nét mực vô nghĩa, không thể lọt vào tâm trí cậu.

Suốt buổi học, lời nói vô tình của cậu với Linh đêm qua cứ vang vọng trong đầu Long như một đoạn băng hỏng. “Tớ nghĩ chúng ta cứ… bình thường là tốt nhất.” Từ “bình thường” ấy, trong khoảnh khắc đó, cậu nghĩ là cách tốt nhất để bảo vệ cô khỏi những lời đàm tiếu, để mọi chuyện lắng xuống. Nhưng cậu đã sai rồi. Cậu đã quên mất rằng, trong lúc yếu lòng nhất, điều Linh cần là sự thấu hiểu, là lời trấn an, là cảm giác được che chở, chứ không phải một sự “bình thường” lạnh lùng và vô tâm đến vậy. Hình ảnh cô bé quay lưng chạy đi, tiếng nấc nghẹn vỡ òa và cánh cửa gỗ đóng sầm lại vẫn ám ảnh Long. Nó như một vết cứa sâu vào trái tim cậu, nhắc nhở cậu về lỗi lầm của mình. Cậu cảm thấy hối hận tột cùng. Cậu đã làm tổn thương người con gái cậu yêu. Cậu đã vô tình đẩy cô ấy ra xa, trong khi cô ấy chỉ cần một lời khẳng định, một vòng tay ấm áp.

Hùng, bạn thân của cậu, ngồi cạnh, khẽ huých tay Long. Khuôn mặt bầu bĩnh của nó đầy vẻ lo lắng. "Mày ổn không Long? Cứ thế này thì làm sao mà học được." Giọng Hùng lanh lảnh, nhưng đầy sự quan tâm. Nó đã chứng kiến sự trầm tư của Long suốt buổi sáng, và biết rõ nguyên nhân.

Long khẽ lắc đầu, giọng nói trầm khàn, đứt quãng. "Tao... tao không biết nữa. Tao đã làm Linh buồn rồi." Cậu thì thầm, như nói với chính mình. Nỗi bất lực dâng lên trong lòng Long. Cậu là một người giỏi giang, lý trí, nhưng trước cảm xúc phức tạp của tình yêu, cậu lại trở nên vụng về đến đáng thương. Cậu luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, vững chãi, nhưng đôi khi, chính sự cứng nhắc ấy lại vô tình tạo ra khoảng cách.

Hùng thở dài, nhìn Long với ánh mắt đầy cảm thông. "Mày đừng tự trách mình quá. Ai mà chẳng có lúc nói lỡ lời. Quan trọng là mày có chịu sửa sai không thôi." Nó cố gắng an ủi, nhưng Long dường như không nghe lọt tai. Cậu chỉ chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực. Liệu Linh có tha thứ cho cậu không? Liệu mối quan hệ của họ có thực sự bị rạn nứt vì những lời nói vô tình ấy? Những lời đồn thổi độc địa từ đám Yến, Chi, Loan thì thầm khắp hành lang càng khiến Long thêm phần nặng lòng. Cậu muốn che chở Linh khỏi những điều đó, nhưng cách cậu làm lại vô tình đẩy cô ấy vào vòng xoáy của sự cô đơn.

Long đứng dậy, vò nát tờ giấy nháp thành một cục tròn vo, ném vào thùng rác. "Tao cần phải nói chuyện với Linh." Cậu nói một cách dứt khoát hơn, như thể vừa đưa ra một quyết định quan trọng. Ánh mắt Long giờ đây không còn vô định nữa, mà chất chứa một quyết tâm mạnh mẽ. Cậu phải xin lỗi. Cậu phải giải thích. Cậu phải hàn gắn vết thương mà cậu đã gây ra. Cậu không thể để khoảng cách ấy lớn dần, không thể để Linh cảm thấy cô đơn. Cậu nhớ lại ánh mắt chất chứa nỗi buồn và tuyệt vọng của cô bé khi hỏi "Long... cậu có tin tớ không?". Cậu đã trả lời "tớ luôn tin tưởng cậu", nhưng rồi lại vấp váp với từ "bình thường". Cậu đã khiến cô ấy cảm thấy bị phản bội, bị phủ nhận.

Hùng nhìn Long, gật đầu động viên. "Đúng rồi. Mày cứ nói chuyện thẳng thắn với Linh đi. Chắc chắn Linh sẽ hiểu mà."

Long bước ra khỏi lớp, đi dọc hành lang. Nắng trưa đã bắt đầu gay gắt hơn, hắt lên những bức tường gạch cũ kỹ của trường, tạo thành những mảng sáng tối rõ rệt. Cậu đi qua những nhóm bạn đang tụ tập trò chuyện rôm rả, nhưng tâm trí cậu chỉ hướng về một người duy nhất. Cậu tìm Linh ở sân trường, ở căng tin, ở thư viện, nhưng không thấy cô. Cậu nhớ ra hôm nay Linh có tiết học phụ đạo Tiếng Anh ở phòng học cũ, và quyết định đến đó. Cậu muốn gặp cô ngay lập tức, muốn nhìn thẳng vào mắt cô và nói lên tất cả những gì cậu đang nghĩ. Cậu muốn ôm cô vào lòng, muốn trấn an cô rằng cậu luôn ở đây, luôn tin tưởng cô, và rằng những lời đồn thổi ấy không thể làm lung lay tình cảm của cậu.

Tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây phượng vĩ như những bản tình ca buồn, len lỏi vào tâm hồn đang rối bời của Long. Cậu bước nhanh hơn, lòng dâng lên một dự cảm không rõ ràng. Cậu hy vọng sẽ tìm thấy Linh, sẽ có cơ hội để sửa chữa lỗi lầm, để xoa dịu nỗi đau trong lòng cô. Cậu ước gì thời gian có thể quay trở lại, để cậu có thể thay đổi câu nói vô tình đêm qua, để cậu có thể ôm cô ấy thật chặt và nói rằng cậu yêu cô ấy nhiều đến nhường nào. Tuổi thanh xuân, rực rỡ và tươi đẹp thật đấy, nhưng cũng đầy những thử thách, những hiểu lầm, những nỗi đau. Và Long, cậu đang đứng giữa tâm bão của những cảm xúc ấy, không biết liệu con sóng lớn này có nhấn chìm tất cả hay không. Cậu nghĩ về những ngày đầu khi tình cảm giữa hai đứa chớm nở, trong trẻo như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long. Giờ đây, những con sóng ấy đã trở thành những cơn bão dữ dội, đe dọa cuốn trôi tất cả.

Long tiếp tục bước, trái tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu biết, đây là cơ hội cuối cùng để cậu sửa chữa sai lầm. Cậu không thể để mất Linh. Không thể để một lời nói vô tình, một hiểu lầm nhỏ nhặt lại phá hủy tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng. Cậu sẽ làm mọi cách để hàn gắn khoảng cách mong manh này, dù cho có khó khăn đến đâu. Cậu sẽ chứng minh cho Linh thấy, tình yêu của cậu dành cho cô là chân thành và vĩnh cửu.

***

Quán trà sữa Trăng Khuyết vào buổi trưa luôn nhộn nhịp. Ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng hình ngôi sao cùng với màu sắc pastel chủ đạo của quán tạo nên một không gian vô cùng dễ chịu và trẻ trung. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động vang lên từ hệ thống loa, hòa lẫn với tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm học sinh, sinh viên và tiếng máy pha chế đồ uống xì xào. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng của trân châu và sữa đường đen lan tỏa khắp không gian, mời gọi thực khách. Thế nhưng, giữa sự ồn ào và vui vẻ ấy, Ngọc Linh lại ngồi một mình tại một góc khuất, bàn tay nhỏ nhắn khẽ khuấy đều ly trà sữa dâu màu hồng nhạt. Đôi mắt to tròn long lanh của cô giờ đây ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, ánh nhìn xa xăm, vô định.

Nỗi tủi thân và tổn thương từ lời nói vô tình của Long đêm qua vẫn còn đè nặng trong lòng Linh. Cô không hiểu tại sao cậu lại có thể nói ra những lời như vậy, những lời phủ nhận cảm xúc của cô, phủ nhận cả mối quan hệ của họ. Cô đã mong chờ một lời an ủi, một vòng tay che chở, nhưng thứ cô nhận được lại là sự lạnh lùng và lý trí đến khó hiểu. Cô cảm thấy như mình đang bị bỏ rơi, cô đơn giữa thế giới ồn ào này. Ly trà sữa ngọt ngào giờ đây cũng trở nên vô vị.

Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo xuất hiện trước bàn cô. "Sao Linh lại ngồi một mình thế này? Trông cậu buồn quá, có chuyện gì sao?" Giọng nói quen thuộc vang lên, pha chút lo lắng giả tạo. Tùng, với nụ cười tự tin và ánh mắt sắc sảo, đã 'tình cờ' xuất hiện. Hắn ăn mặc hợp thời trang, mái tóc tạo kiểu sành điệu, toát lên vẻ phong độ nhưng cũng đầy vẻ mưu mô. Hắn không đợi Linh mời, tự nhiên kéo ghế đối diện và ngồi xuống.

Linh ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ. Cô cố gắng gượng cười, che giấu đi nỗi buồn trong lòng. "À, không có gì... chỉ là hơi mệt chút thôi." Cô nói, giọng vẫn còn chút nghèn nghẹn.

Tùng nhìn cô, ánh mắt như xoáy sâu vào tâm hồn Linh, nhưng thực chất là đang thăm dò. "Mệt sao? Hay là do mấy cái lời đồn vớ vẩn ở trường làm cậu buồn?" Hắn khẽ thở dài, ra vẻ thông cảm. "Tớ cũng nghe loáng thoáng rồi. Mấy cái đứa đó thật là... không biết gì mà cứ nói lung tung."

Linh khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Chỉ cần nhắc đến những lời đồn thổi ấy, nỗi buồn trong lòng cô lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn.

"Đừng lo, có tớ ở đây rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà." Tùng nói, giọng ngọt ngào hơn hẳn. Hắn giả vờ nghiêng người về phía Linh, khẽ ghé sát tai cô như muốn thì thầm điều gì đó trong tiếng ồn ào của quán. Và trong khoảnh khắc đó, bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Linh, một cử chỉ vô cùng khéo léo và tự nhiên, khiến Linh bất ngờ khẽ rụt tay lại, nhưng Tùng đã rút tay về trước khi cô kịp phản ứng rõ ràng. Hắn chỉ cười nhẹ, như thể đó là một hành động vô ý.

Linh hơi bối rối, cô không nghĩ nhiều về hành động đó, chỉ cảm thấy một chút khó xử. Cô nhìn Tùng, cố gắng tìm kiếm sự chân thành trong đôi mắt hắn, nhưng chỉ thấy một sự khôn khéo khó hiểu. "Cảm ơn cậu, Tùng." Cô nói khẽ.

Trong khi đó, ở một bàn gần cửa, Trần Minh Quân, đồng bọn của Tùng, đang ngồi nhâm nhi ly trà tắc. Ánh mắt nó lướt qua cánh cửa quán, và chợt dừng lại. Một nụ cười bí hiểm nở trên môi Quân. Nó khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tùng bằng một cái liếc mắt nhanh gọn, gần như không thể nhận ra. Tùng, như một kẻ săn mồi tinh ranh, đã nắm bắt được tín hiệu đó ngay lập tức. Hắn biết, con mồi đã mắc câu.

Long bước vào quán trà sữa Trăng Khuyết, lòng mang theo sự hồi hộp và quyết tâm. Ánh nắng trưa hắt vào từ cửa kính, nhuộm vàng cả không gian. Cậu đảo mắt tìm kiếm Linh, hy vọng sẽ thấy cô ngồi ở một góc quen thuộc. Tiếng nhạc Kpop dồn dập, tiếng cười nói ồn ào như muốn nhấn chìm tất cả sự lo lắng trong lòng cậu. Cậu đã chuẩn bị sẵn những lời xin lỗi, những lời giải thích, những lời yêu thương muốn nói với cô.

Và rồi, cậu nhìn thấy cô.

Linh đang ngồi ở góc quán, mái tóc dài đen óng ả buông xõa trên vai, đôi mắt vẫn còn chút buồn bã. Nhưng bên cạnh cô, là Tùng. Trái tim Long như thắt lại. Cậu định bước tới, nhưng những hình ảnh tiếp theo đã đóng băng mọi hành động của cậu. Tùng nghiêng người về phía Linh, khuôn mặt gần như chạm vào mái tóc cô. Hắn thì thầm điều gì đó, và rồi, bàn tay hắn khẽ đặt lên mu bàn tay của Linh. Dù Linh có vẻ hơi bất ngờ, nhưng cô không hề rút tay lại ngay lập tức. Trong mắt Long, khoảnh khắc đó kéo dài vô tận, như một cảnh quay chậm đầy đau đớn.

Ly trà sữa ngọt ngào trên bàn Tùng và Linh, không gian vui vẻ của quán, tất cả bỗng chốc trở nên chói mắt và ngột ngạt đối với Long. Mùi trà sữa quen thuộc giờ đây như một làn khói độc, bóp nghẹt lấy lồng ngực cậu. Cậu cảm thấy một cú sốc chạy dọc sống lưng, một nỗi đau nhói lên từ tận đáy tim. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, bị thay thế dâng trào mãnh liệt. Cậu đã cố gắng hàn gắn, đã cố gắng chạy đến để xin lỗi, nhưng thứ cậu nhận được lại là cảnh tượng này.

Long đứng sững sờ ở cửa, đôi mắt hổ phách mở to, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Cậu cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa đổ sập trước mặt, chôn vùi tất cả hy vọng và nỗ lực của cậu. Khuôn mặt cậu tái mét, đôi môi mím chặt. Cậu muốn lao đến, muốn hỏi Linh một lời giải thích, muốn đấm vào khuôn mặt giả tạo của Tùng. Nhưng đôi chân cậu như bị đóng đinh tại chỗ. Một sự bất lực đến tột cùng nhấn chìm Long. Cậu đã quá tin tưởng. Cậu đã quá ngây thơ.

Cậu nhớ lại những lời đồn thổi về Linh và Tùng, những ánh mắt dò xét, những câu nói thì thầm ác ý. Cậu đã gạt bỏ tất cả, đã tin tưởng tuyệt đối vào Linh. Nhưng cảnh tượng trước mắt cậu đã đâm một nhát dao chí mạng vào niềm tin ấy. Liệu có phải cô ấy đã lợi dụng cậu? Liệu có phải những lời đồn thổi ấy là sự thật? Nỗi đau đớn, sự tức giận và cảm giác bị sỉ nhục đan xen, khiến Long gần như không thể thở. Cậu cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Cậu siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác ấy không thể sánh bằng nỗi đau đang cắn xé tâm can cậu.

Trong góc quán, Tùng liếc nhìn về phía cửa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Kế hoạch của hắn đã thành công mỹ mãn. Hắn đã gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào lòng Long, và giờ đây, hắn đã tận tay tưới nước cho nó.

Long không thể chịu đựng thêm nữa. Cậu quay người, bước đi như một cái bóng, không ngoái đầu lại. Tiếng nhạc ồn ào của quán trà sữa, tiếng cười nói vui vẻ của những người xung quanh, giờ đây chỉ còn là những âm thanh hỗn tạp, xa vời. Cậu rời khỏi quán, bỏ lại phía sau những mảnh vỡ của niềm tin và tình yêu. Ánh nắng trưa gay gắt bên ngoài không thể sưởi ấm trái tim đang đóng băng của Long. Cậu biết, từ giây phút này, mọi thứ đã thay đổi.

***

Long bước đi vô định trong con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi những bức tường gạch cũ kỹ phủ rêu phong và những dây leo xanh um tạo nên một không gian u tịch, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào của phố xá bên ngoài. Ánh nắng trưa chói chang không thể xuyên qua được những mái hiên che khuất và những ngõ ngách sâu hun hút, khiến con hẻm trở nên âm u và lạnh lẽo. Bóng cậu đổ dài trên nền đất ẩm ướt, kéo lê theo sau như một gánh nặng vô hình. Tiếng bước chân nặng nề của Long vang vọng trong sự tĩnh lặng, như tiếng vọng của một trái tim tan vỡ.

Trái tim cậu như bị bóp nghẹt, hình ảnh Linh và Tùng 'thân mật' cứ ám ảnh trong tâm trí, xoáy sâu vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Cậu cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, một sự phản bội không thể tin được. Từng khoảnh khắc, từng lời nói, từng cử chỉ ngọt ngào mà cậu và Linh đã trao cho nhau, giờ đây đều trở thành những nhát dao đâm ngược vào Long. Sự tức giận, thất vọng và tuyệt vọng đan xen, khiến cậu gần như không thể thở. Cậu cố gắng kìm nén mọi thứ nhưng không thể. Nỗi đau ấy quá lớn, quá sức chịu đựng.

"Linh... sao lại là cậu... sao có thể..." Giọng Long khàn đặc, đứt quãng, thầm thì như một lời nguyền rủa. Cậu không thể tin được. Người con gái cậu yêu thương, người con gái mà cậu đã cố gắng bảo vệ khỏi mọi lời đàm tiếu, lại có thể dễ dàng ngả vào vòng tay của kẻ khác như vậy sao? Hay là tất cả những gì cậu nghĩ về cô, về tình yêu của họ, đều chỉ là một ảo ảnh?

Cậu dừng lại đột ngột trước một bức tường gạch cũ kỹ, lạnh lẽo. Nắm đấm của cậu siết chặt, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Cậu cảm thấy một luồng năng lượng tiêu cực khổng lồ dâng trào trong lồng ngực, một sự giận dữ muốn hủy diệt tất cả. Cậu không thể kiểm soát được bản thân nữa. Với một tiếng gầm nhẹ, Long đấm mạnh vào bức tường. "RẦM!" Âm thanh khô khốc vang lên, át đi cả tiếng gió rì rào. Cảm giác đau rát lan tỏa từ khớp ngón tay, nhưng nỗi đau thể xác ấy không thể sánh bằng nỗi đau đang cắn xé tâm can cậu. Nó chỉ như một giọt nước nhỏ nhoi trong đại dương tuyệt vọng mà cậu đang chìm đắm.

Cậu gục xuống, hai tay ôm lấy khuôn mặt, cố gắng trấn tĩnh nhưng nước mắt nóng hổi đã lăn dài trên má. Cậu không khóc vì đau, cậu khóc vì sự tan vỡ, vì niềm tin bị phản bội, vì tình yêu bị chà đạp. Cậu cảm thấy mình thật ngu ngốc. Ngu ngốc khi đã tin vào những lời đồn thổi là sai sự thật, ngu ngốc khi đã nghĩ rằng chỉ cần im lặng và kiên nhẫn thì mọi chuyện sẽ ổn. Ngu ngốc khi đã không nhận ra rằng Tùng là một kẻ nguy hiểm đến mức nào. Và ngu ngốc nhất, là đã vô tình nói ra những lời khiến Linh tổn thương, để rồi chính cậu phải chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy.

Long nhớ lại những ngày tháng rực rỡ bên Linh, những buổi học nhóm dưới tán cây phượng, những trận bóng đá có cô cổ vũ nhiệt tình, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài cho cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, giờ đây như một cuốn phim quay chậm đầy bi kịch. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một cơn sóng thần dữ dội, cuốn trôi tất cả. Niềm tin, hy vọng, và cả tình yêu của cậu, giờ đây đều chìm sâu dưới đáy biển.

Sự tổn thương sâu sắc này sẽ khiến Long trở nên lạnh lùng và khó gần hơn. Cậu sẽ dựng lên một bức tường vô hình quanh mình, không cho phép ai chạm vào nữa. Hoặc, nó sẽ bùng nổ trong một cuộc đối đầu trực tiếp, một sự bùng phát cảm xúc mà cậu đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay. Cậu không biết mình sẽ phải đối mặt với Linh như thế nào, sau khi đã chứng kiến cảnh tượng đó. Liệu cô ấy có còn đủ tin tưởng để giải thích không? Hay cậu đã mất cô ấy thật rồi?

Tùng sẽ tiếp tục đẩy mạnh việc theo đuổi Linh, lợi dụng tình hình hỗn loạn này. Long biết rõ điều đó. Nhưng giờ đây, cậu không còn sức lực hay niềm tin để đối phó nữa. Cậu cảm thấy trống rỗng, vô vọng. Mối quan hệ giữa cậu và Linh đã đứng trước bờ vực tan vỡ, và có lẽ, đã thực sự sụp đổ rồi.

Gió lạnh vẫn thổi qua con hẻm, cuốn theo những chiếc lá khô và bụi bặm. Mùi ẩm mốc và bụi bặm trong không khí càng làm Long thêm cô độc. Cậu ngước nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ, như những mảnh vỡ của một giấc mơ. Cậu không biết phải làm gì tiếp theo. Cậu không biết liệu có còn một lời giải thích rõ ràng nào có thể hóa giải hiểu lầm khủng khiếp này hay không. Hay đây chính là cái kết cho mối tình đầu rực rỡ của cậu? Long ôm lấy vết thương lòng, cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Khoảng cách mong manh giờ đây đã trở thành một vực sâu thăm thẳm, đẩy hai trái tim yêu thương ra xa nhau mãi mãi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ