Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, giờ đây chỉ còn là một bức tranh u ám, phủ đầy sự nghi ngờ và tổn thương. Tình yêu của họ đã đứng trước bờ vực tan vỡ, và Long cảm thấy như nó đã thực sự sụp đổ rồi. Sự im lặng và lạnh nhạt của Long, dù xuất phát từ nỗi đau, đang đẩy Linh ra xa, báo hiệu một sự kiện mang tính bước ngoặt là cần thiết để phá vỡ bế tắc này và dẫn đến buổi nói chuyện chân thành ở Chương 195. Khoảng cách giữa Long và Linh đã trở nên quá lớn, một vực sâu không đáy mà không lời giải thích nào có thể lấp đầy ngay lập tức. Cậu đã tự nguyện đứng ở mép vực, và giờ đây, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cậu, nặng trĩu hơn bất cứ nỗi đau thể xác nào. Long tự nhủ, nếu đây là kết thúc, thì cậu sẽ chấp nhận, dù trái tim cậu đang vỡ vụn từng mảnh.
***
Ánh nắng chiều cuối tháng mười một rải vàng trên những tán cây xanh cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, xuyên qua ô cửa kính của lớp 12A1, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch hoa cũ kỹ. Tiếng chuông tan học đã reo vang gần một tiếng trước, báo hiệu một ngày học nữa kết thúc. Hành lang vốn ồn ào giờ đã vắng tanh, chỉ còn vọng lại tiếng gió hiu hắt lùa qua những ô cửa sổ mở, mang theo chút hơi lạnh se sắt của những ngày cuối thu. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không còn được hòa quyện với tiếng cười nói rộn rã của học trò. Cả lớp học rộng rãi, với những dãy bàn ghế gỗ đã cũ sờn qua bao thế hệ, giờ đây chỉ còn lại một bóng người.
Trần Hoàng Long vẫn ngồi im lìm ở bàn cuối, nơi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà không thể chạm tới. Cậu gục đầu xuống bàn, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống, che khuất một phần khuôn mặt. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng thường ngày vẫn thẳng thớm, kiêu hãnh, giờ đây lại rũ xuống, mang theo một vẻ mệt mỏi, u uất khó tả. Ánh mắt cậu, thường ngày sắc sảo và đầy biểu cảm, giờ đây trống rỗng, vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây bàng đang dần chuyển sang màu đỏ ối, báo hiệu đông về. Cậu không hề đọc cuốn sách giáo khoa đang mở trước mặt, cũng không làm bài tập. Tâm trí cậu như một cuốn phim quay chậm, tua đi tua lại những hình ảnh ám ảnh về Ngọc Linh và Tùng ở quán trà sữa Trăng Khuyết. Mỗi khung hình, mỗi tiếng cười, mỗi cử chỉ thân mật của họ lại như một mũi dao sắc bén, cứa sâu vào vết thương lòng đang rỉ máu. Cậu đã cố gắng dựng lên một bức tường băng giá xung quanh mình, tự nhủ rằng mình sẽ mạnh mẽ, sẽ không để bất cứ điều gì làm mình gục ngã. Nhưng sâu thẳm bên trong, trái tim cậu vẫn run rẩy, chằng chịt những vết sẹo do niềm tin bị phản bội và sự tổn thương sâu sắc.
Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và mái tóc cắt đầu nấm quen thuộc, nán lại lớp sau cùng. Cậu bạn thân của Long, người luôn mang đến sự hài hước và lạc quan, giờ đây lại mang một vẻ mặt đầy lo lắng. Đôi mắt híp khi cười của Hùng giờ mở to hơn, ánh lên sự quan tâm khi cậu lặng lẽ quan sát Long. Cậu thấy bạn mình không còn vẻ lạnh lùng kiêu hãnh thường ngày, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi buồn sâu thẳm mà Long cố gắng che giấu. Hùng biết Long không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, đặc biệt là những cảm xúc yếu đuối. Nhưng sự im lặng kéo dài suốt mấy ngày qua, sự né tránh Ngọc Linh một cách rõ ràng, và cả thái độ xa cách với chính những người bạn thân như cậu, đã khiến Hùng không thể không lo lắng. Cậu cảm nhận được sự im lặng của Long không phải là trầm tư mà là một bức tường dày đặc, lạnh lẽo, ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài. Tiếng bước chân của Hùng khẽ khàng trên nền gạch, phá vỡ sự tĩnh mịch của lớp học.
Hùng khẽ thở dài, rồi chậm rãi bước đến bàn Long. Cậu dừng lại, đứng im lặng một lúc, nhìn xuống mái đầu đang gục xuống của Long. Ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho những vệt màu xám xịt của hoàng hôn. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, như chính tâm trạng của Long lúc này. Hùng hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để bắt đầu cuộc nói chuyện mà cậu biết sẽ rất khó khăn.
"Long, cậu vẫn ổn chứ?" Hùng hỏi, giọng cậu trầm hơn thường lệ, không còn cái vẻ lanh lảnh hay pha trò thường thấy. Cậu đặt nhẹ tay lên vai Long, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự lo lắng và quan tâm của một người bạn thân.
Long khẽ giật mình, bờ vai cậu khẽ run lên. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu màu hổ phách ánh lên một vẻ mệt mỏi, vành mắt hơi quầng thâm. Khuôn mặt góc cạnh của cậu vẫn giữ vẻ bất cần, nhưng Hùng có thể thấy rõ sự kiệt sức ẩn sâu trong đôi mắt đó. Cậu nhìn Hùng một thoáng, rồi lại quay đi, ánh mắt lại vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể muốn lẩn tránh mọi ánh nhìn, mọi câu hỏi.
"Không có gì." Long đáp cụt ngủn, giọng cậu khàn đặc, nhỏ đến mức gần như chỉ là một tiếng thì thầm. Cậu không muốn nói chuyện. Cậu không muốn giải thích. Cậu không muốn bất cứ ai chạm vào vết thương đang âm ỉ trong lòng mình. Đối với Long, việc bộc lộ sự yếu đuối lúc này giống như việc tự mình phơi bày những vết thương ra trước gió lạnh, đau đớn và nhục nhã. Cậu nghĩ, chẳng ai có thể hiểu được cảm giác của cậu, cái cảm giác bị phản bội bởi chính người mà cậu đã tin tưởng nhất, đã nguyện ý che chở.
Hùng không bỏ cuộc. Cậu biết rõ tính cách của Long. Cậu bạn này cứng đầu như đá, nhưng sâu bên trong lại là một trái tim ấm áp, chỉ là nó đang bị đóng băng bởi nỗi đau quá lớn. Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh bàn Long, không vội vàng ép buộc cậu bạn phải nói chuyện ngay. Hùng chỉ đơn giản là ở đó, im lặng cùng Long, để cậu bạn cảm thấy sự hiện diện của mình, sự đồng cảm chân thành.
"Cậu có thể nói dối tớ, Long ạ. Nhưng cậu không thể nói dối chính cậu được." Hùng nói, giọng cậu vẫn nhẹ nhàng nhưng đã ẩn chứa một sự kiên định. Cậu biết, Long cần một người để trút bầu tâm sự, dù cậu bạn có cố gắng phủ nhận đến đâu. "Tớ biết cậu đang không ổn. Cậu và Linh... tớ thấy rõ ràng là có chuyện. Cậu ấy cũng vậy, mấy ngày nay cứ như người mất hồn."
Nghe nhắc đến tên Ngọc Linh, Long khẽ cau mày. Một tia khó chịu thoáng qua trong đôi mắt cậu. "Chuyện của tớ và cậu ấy, tớ không muốn nhắc đến." Cậu lạnh lùng đáp, giọng nói có phần cứng rắn hơn. Cậu không muốn bất cứ ai can thiệp vào chuyện này, đặc biệt là khi nỗi đau ấy vẫn còn quá mới, quá nhức nhối. Trong tâm trí Long, mọi thứ đã quá rõ ràng. Cậu đã thấy tận mắt. Cậu đã cảm nhận được sự phản bội. Và cậu nghĩ, không cần phải nói thêm điều gì nữa.
"Nhưng... nó không đơn giản như cậu nghĩ đâu." Hùng vẫn kiên nhẫn. Cậu biết mình đang đi trên lớp băng mỏng, nhưng cậu không thể đứng nhìn bạn mình chìm sâu vào nỗi tuyệt vọng. "Mấy ngày nay Linh cũng buồn lắm, cậu ấy cứ lủi thủi một mình, chẳng nói năng gì nhiều. Thảo Mai và Thanh Lan cũng lo cho cậu ấy. Cậu ấy đã cố gắng tìm cậu, gọi điện, nhắn tin... nhưng cậu cứ tránh mặt."
Long im lặng, nhưng ánh mắt cậu thoáng dao động. Cậu biết Linh đã cố gắng liên lạc. Điện thoại cậu vẫn rung lên liên hồi mấy ngày qua, những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chất chồng. Nhưng cậu đã cố tình lờ đi, cố tình tạo ra một bức tường vô hình giữa họ. Cậu nghĩ, sự im lặng của cậu là lời giải thích rõ ràng nhất. Cậu nghĩ, đó là cách để bảo vệ bản thân khỏi bị tổn thương thêm nữa. Cậu đã quyết định buông tay, và cậu sẽ làm đến cùng.
"Cậu ấy không cần tớ nữa thì tớ cũng không cần cậu ấy." Long buột miệng nói ra, giọng cậu mang theo một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi đau không thể giấu giếm. Cậu siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, như thể muốn dùng nỗi đau thể xác để lấn át đi nỗi đau trong trái tim.
Hùng nhìn Long, ánh mắt đầy lo lắng. Cậu biết Long đang nói dối, nói dối chính mình. Cậu biết Long vẫn còn yêu Linh rất nhiều. "Long à, đừng tự lừa dối bản thân nữa. Cậu biết là cậu không thể buông tay dễ dàng như vậy. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nó để lại dấu ấn rất sâu đậm. Cậu ấy cũng vậy, cậu ấy đang rất đau khổ. Cậu ấy không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không hiểu tại sao cậu lại đột ngột lạnh nhạt với cậu ấy như vậy."
Cậu nhóc Hùng tròn trịa vỗ nhẹ lên vai Long. "Tớ biết cậu đang rất buồn, rất tức giận. Nhưng cậu có nghĩ đến cảm giác của Linh không? Cậu ấy đang cố gắng tìm cậu, muốn nghe cậu giải thích. Cậu cứ giữ im lặng như thế, mọi chuyện sẽ chỉ tệ hơn thôi." Hùng đứng dậy, ánh mắt cương quyết nhìn thẳng vào Long. Cậu biết, mình cần phải lay chuyển Long, ít nhất là khiến cậu bạn mở lòng ra. "Thôi được rồi. Cậu không muốn nói ở đây thì mình ra chỗ khác. Tớ mời cậu một ly cà phê. Mình ra quán Cafe Sắc Màu đi. Cậu không thể cứ mãi trốn tránh như thế được." Hùng nói, giọng cậu đã pha chút mệnh lệnh, không cho phép Long từ chối. Cậu biết Long cần một cú hích, một sự ép buộc nhẹ nhàng để thoát ra khỏi vỏ bọc tự cô lập của mình. Long nhìn Hùng, trong mắt cậu có chút bất ngờ trước sự kiên quyết của cậu bạn. Cậu thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi và chán nản. Cuối cùng, cậu gật đầu nhẹ, không nói một lời. Cậu biết, mình không thể thoát khỏi Hùng lúc này. Và có lẽ, cậu cũng cần một người để nói chuyện, dù cậu có cố gắng phủ nhận đến đâu.
***
Tối muộn, ánh đèn vàng dịu của quán Cafe Sắc Màu hắt ra con hẻm nhỏ, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn giữa lòng thành phố Hạ Long se lạnh. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những chậu cây xanh treo tường và tranh vẽ nghệ thuật, mang đến một cảm giác vừa cổ điển vừa hiện đại. Bên trong quán, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi giữa những cuộc trò chuyện râm ran của khách hàng. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến tâm hồn bỗng chốc được thư thái, dễ chịu.
Long và Hùng ngồi đối diện nhau ở một góc khuất của quán, nơi có một chiếc bàn gỗ nhỏ và hai chiếc ghế sofa êm ái. Long vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, dù ánh mắt cậu thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, tránh ánh nhìn dò xét của Hùng. Cậu không chạm vào cốc cà phê đen đá của mình, chỉ để nó đứng yên trên bàn, những viên đá đã tan chảy một nửa. Cậu vẫn chìm trong suy nghĩ, trong những hình ảnh ám ảnh về Ngọc Linh và Tùng, và cả những lời tự nhủ đầy quyết đoán nhưng cũng đầy đau đớn của chính mình.
Hùng cầm cốc nước cam của mình, chầm chậm khuấy đều những lát cam tươi. Cậu suy nghĩ cách mở lời, biết rằng đây sẽ là một cuộc nói chuyện dài và khó khăn. Cậu không muốn làm Long cảm thấy bị dồn ép, nhưng cậu cũng không thể để bạn mình cứ mãi chìm trong sự hiểu lầm và nỗi đau này. Sau một hồi im lặng, khi tiếng nhạc acoustic chuyển sang một giai điệu nhẹ nhàng hơn, Hùng quyết định lên tiếng.
"Long này," Hùng bắt đầu, giọng cậu trầm hơn thường lệ, "cậu và Linh có chuyện gì vậy? Cậu ấy đã khóc rất nhiều đấy. Tớ chưa bao giờ thấy Linh như thế."
Long siết chặt cốc nước trên tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Cậu vẫn không nhìn Hùng, ánh mắt cậu vẫn vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao xa vời. "Không có gì." Cậu lại đáp, giọng nói vẫn cụt ngủn, mang theo một sự lạnh nhạt đến đáng sợ. Cậu muốn kết thúc cuộc nói chuyện này càng sớm càng tốt. Cậu không muốn khơi lại vết thương lòng.
"Không có gì mà Linh cứ khóc sưng mắt lên hả?" Hùng kiên quyết hơn, giọng cậu đầy sự quan tâm nhưng cũng không kém phần chất vấn. "Cậu ấy đã cố nói chuyện với cậu mấy lần rồi, cậu lạnh nhạt với cậu ấy quá. Thảo Mai và Thanh Lan cũng lo lắng cho cậu ấy lắm. Họ nói Linh cứ như người mất hồn, chẳng thiết ăn uống gì cả. Cậu ấy còn kể là cậu ấy đã tìm cậu ở trường, nhưng cậu cứ tránh mặt, thậm chí còn không thèm nhìn cậu ấy một cái."
Những lời của Hùng như một cú đánh mạnh vào trái tim Long. Cậu biết mình đã làm tổn thương Linh. Cậu đã cố tình làm vậy, để Linh cũng phải nếm trải cảm giác đau đớn mà cậu đang phải chịu đựng. Nhưng nghe Hùng kể về tình trạng của Linh, một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng cậu. Cậu vẫn muốn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm, trái tim cậu đang bắt đầu mềm yếu đi.
"Cậu ấy... cậu ấy thân thiết với Tùng trước mặt tớ." Long cuối cùng cũng chịu mở lời, giọng cậu khàn đặc, nhỏ đến mức Hùng phải căng tai ra mới nghe thấy. Đó là lần đầu tiên Long bộc lộ cảm xúc, bộc lộ nỗi đau và sự tổn thương của mình kể từ khi xảy ra chuyện. Cậu vẫn không nhìn Hùng, nhưng ánh mắt cậu đã không còn vô định nữa, mà thay vào đó là một nỗi uất hận và đau đớn khó tả. Cậu như trút ra một gánh nặng đã đè nén cậu suốt mấy ngày qua. "Tớ đã thấy cậu ấy và Tùng... ở quán Trăng Khuyết. Họ cười nói vui vẻ, rất thân mật."
Hùng thở dài. Cậu đã đoán được chuyện này. Cậu đã nghe loáng thoáng từ các bạn khác về việc Tùng đang cố gắng chen chân vào giữa Long và Linh. Cậu nhẹ nhàng đặt cốc nước cam xuống bàn, rồi đặt tay lên tay Long, trấn an.
"Long à, tớ hiểu cảm giác của cậu. Tớ biết cậu đang rất đau lòng, rất tức giận. Nhưng cậu có nghĩ đến việc... mọi chuyện có thể không như cậu thấy không?" Hùng nói, giọng cậu mềm mại hơn, đầy sự đồng cảm. "Cậu ấy và Tùng... chuyện đó đã được sắp đặt. Tùng cố tình đấy. Cậu ta muốn hai cậu chia rẽ."
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngờ vực nhìn Hùng. "Sắp đặt? Ý cậu là sao?" Cậu hỏi, giọng nói vẫn còn đầy vẻ hoài nghi và đau đớn. Cậu không thể tin được rằng có người lại có thể làm điều đó, rằng mọi chuyện chỉ là một âm mưu. Hình ảnh Linh và Tùng vẫn quá rõ ràng trong tâm trí cậu, như một vết bỏng khó lành.
"Cậu nhớ cái hôm cậu ấy đi mua đồ ăn vặt không?" Hùng bắt đầu giải thích, cố gắng giúp Long nhìn nhận mọi việc từ góc độ khác. "Tùng đã gọi cậu ấy ra ngoài, nói là có chuyện quan trọng muốn nói. Linh không muốn đi, nhưng Tùng cứ năn nỉ, thậm chí còn nói là có chuyện liên quan đến cậu. Linh lo lắng cho cậu nên mới đi. Cậu ấy không hề biết Tùng đã hẹn cậu ở đó, cũng không biết Tùng đã cố tình tạo ra cảnh tượng đó để cậu thấy."
Long im lặng lắng nghe, vẻ mặt cậu dần thay đổi. Từ sự lạnh lùng ban đầu, giờ là sự bối rối và một chút ngờ vực. Cậu nhớ lại buổi tối hôm đó, nhớ lại việc Tùng đã đột ngột xuất hiện ở quán trà sữa, và cả việc Linh đã có vẻ ngạc nhiên khi thấy cậu. Nhưng nỗi đau và sự tức giận đã che mờ lý trí cậu, khiến cậu không thể suy nghĩ thấu đáo. Cậu đã quá vội vàng kết luận, quá vội vàng đóng sập cánh cửa trái tim mình.
"Linh... cậu ấy có vẻ không thoải mái khi ở cạnh Tùng đâu." Hùng tiếp tục, giọng cậu đầy thuyết phục. "Tớ đã thấy cậu ấy nhiều lần cố gắng tránh né Tùng ở trường. Cậu ấy luôn tìm cách ở gần cậu, Long ạ. Cậu ấy yêu cậu thật lòng, tớ biết mà. Cậu ấy chưa bao giờ có ý định phản bội cậu cả." Hùng nói, ánh mắt cậu chân thành nhìn Long, cố gắng truyền tải tất cả những gì cậu biết, tất cả những gì cậu cảm nhận được về tình cảm của Linh dành cho Long. Cậu biết, Long cần nghe những lời này, cần được trấn an, cần được nhìn nhận lại sự việc một cách khách quan nhất.
Long cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Những lời của Hùng như những tia sáng yếu ớt, cố gắng xuyên qua bức tường băng giá trong lòng cậu. Cậu từ từ nhấp một ngụm cà phê đen đá, vị đắng chát của cà phê như hòa lẫn với cảm xúc trong lòng. Cậu nhận ra, vị đắng ấy không chỉ đến từ cà phê, mà còn từ sự hối hận đang dần len lỏi trong trái tim cậu.
***
Tiếng nhạc acoustic du dương vẫn vang lên đều đều trong quán Cafe Sắc Màu, tạo nên một bản nhạc nền nhẹ nhàng cho cuộc trò chuyện đầy cảm xúc giữa Long và Hùng. Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt Long, khiến những đường nét góc cạnh của cậu trở nên mềm mại hơn, bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày. Cậu vẫn cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ, những lời của Hùng vang vọng trong tâm trí cậu, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, từ từ xoa dịu những vết thương.
"Long à, cậu có bao giờ nghĩ là Linh cũng đang bị khó xử không?" Hùng nhẹ nhàng nói, giọng cậu vẫn đầy sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Cậu biết, đây là thời điểm quan trọng để lay chuyển Long, để cậu bạn thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. "Tùng cậu ta làm vậy là cố ý, cậu ta muốn hai cậu chia rẽ. Cậu ta đã làm mọi cách để Linh phải xuất hiện ở đó, để cậu phải thấy cảnh đó. Linh cậu ấy cũng có lỗi khi không từ chối Tùng dứt khoát, tớ không phủ nhận điều đó. Nhưng cậu ấy cũng là nạn nhân đó, Long. Cậu nghĩ xem, một người như Linh, cậu ấy có dễ dàng bỏ rơi cậu không? Cậu ấy đã yêu cậu nhiều như thế nào, cậu ấy đã làm những gì cho cậu, cậu còn nhớ không?"
Những lời của Hùng như một dòng nước mát, từ từ thấm vào trái tim đang khô cằn của Long. Cậu nhớ lại những kỷ niệm ngọt ngào giữa cậu và Linh. Nhớ những buổi học nhóm căng thẳng, những lần Linh kiên nhẫn giảng bài khó cho cậu. Nhớ những trận bóng đá nảy lửa mà cô nàng nhiệt tình cổ vũ. Nhớ những ánh mắt ngại ngùng, những hành động quan tâm vụng về. Nhớ cả những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, về những ước mơ chung mà họ đã cùng nhau xây đắp. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có rút đi, vẫn để lại dấu ấn không thể phai mờ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại hiện lên trong tâm trí Long không còn u ám nữa, mà là những hình ảnh tươi sáng, rực rỡ như nắng Hạ Long, như chính tuổi thanh xuân của họ.
"Linh... Linh có thật sự đau khổ không?" Long hỏi nhỏ, giọng mang theo chút run rẩy, một sự bối rối hiện rõ trong đôi mắt hổ phách của cậu. Đó là lần đầu tiên cậu thể hiện sự yếu đuối một cách rõ ràng như vậy. Nỗi đau của Long vẫn còn đó, nhưng đã không còn bị che lấp bởi sự tức giận và kiêu hãnh nữa. Giờ đây, điều cậu quan tâm nhất lại là cảm xúc của Linh.
Hùng gật đầu, ánh mắt cậu đầy sự đồng cảm. "Cậu ấy thật sự rất đau khổ, Long ạ. Cậu ấy không hiểu tại sao cậu lại đột ngột thay đổi như vậy. Cậu ấy đã cố gắng tìm cậu, muốn nói chuyện với cậu, muốn giải thích mọi chuyện. Nhưng cậu cứ tránh mặt, cứ lạnh nhạt với cậu ấy. Cậu ấy cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng lại với mình vậy. Tớ đã thấy cậu ấy khóc rất nhiều, ánh mắt cậu ấy lúc nào cũng đỏ hoe. Cậu ấy không thể tập trung vào bất cứ điều gì, cứ như người mất hồn vậy."
Long nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí cậu: khuôn mặt xinh đẹp của Linh, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đẫm lệ, hàng mi cong vút ướt đẫm nước mắt. Trái tim Long nhói lên một cách đau đớn. Cậu đã quá tập trung vào nỗi đau của bản thân, vào sự tổn thương của chính mình mà quên mất rằng, Linh cũng là một nạn nhân trong chuyện này. Cậu đã đẩy Linh vào tình cảnh khó xử, đã khiến cô ấy phải chịu đựng nỗi đau mà không hề có lời giải thích nào. Cậu đã quá tàn nhẫn.
"Cậu nghĩ xem, Long," Hùng tiếp tục, giọng cậu đầy sự chân thành. "Nếu cậu ấy đã chọn Tùng, thì cậu ấy đã không cố gắng tìm cậu như vậy. Cậu ấy đã không đau khổ đến thế. Cậu ấy đã không khóc nhiều như vậy. Tùng là một kẻ mưu mô, cậu ta muốn phá hoại hạnh phúc của hai cậu. Cậu không thể để cậu ta đạt được mục đích của mình được."
Long cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Cậu từ từ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát của nó giờ đây không còn quá khó chịu nữa, mà thay vào đó là một sự tỉnh táo, một sự thức tỉnh. Những lời của Hùng đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới cho cậu. Cậu bắt đầu đặt câu hỏi về hành động của mình, về sự vội vàng kết luận của mình. Phải chăng cậu đã quá mù quáng bởi nỗi đau và sự tức giận? Phải chăng cậu đã không tin tưởng Linh đủ?
Hùng im lặng, để Long tự chiêm nghiệm, biết rằng cậu ấy cần thời gian để nhìn nhận lại mọi việc. Cậu đã gieo những hạt giống của sự nghi ngờ và suy nghĩ lại vào tâm trí Long, và giờ là lúc để chúng nảy mầm. Long không còn vẻ lạnh lùng, xa cách nữa. Thay vào đó, trong đôi mắt cậu là sự bối rối, sự dằn vặt, và một chút gì đó của sự hối hận. Cậu đã thoát ra khỏi vỏ bọc tự cô lập của mình, và bắt đầu đối mặt với những cảm xúc thật sự.
Ánh mắt Long nhìn thẳng vào Hùng, trong đó có sự bối rối và một chút ngờ vực, nhưng cũng có cả sự cảm kích. Cậu biết ơn Hùng vì đã không bỏ cuộc, vì đã kiên nhẫn ở bên cậu, và vì đã cho cậu một góc nhìn khác. Cậu đã nhận ra rằng, sự im lặng của cậu không phải là cách giải quyết vấn đề, mà chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Sự căng thẳng giữa Long và Tùng đã lên đến đỉnh điểm, và nhu cầu cần có một lời giải đáp rõ ràng cho mối quan hệ giữa Long và Linh trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Long bắt đầu đặt câu hỏi về hành động của mình và Linh, báo hiệu cậu sẽ không còn giữ thái độ lạnh nhạt hoàn toàn nữa. Cậu biết, cậu cần phải làm gì đó. Cậu cần phải đối mặt.
Long thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn, như trút bỏ được một phần gánh nặng trong lòng. Ánh mắt cậu hướng về phía cửa sổ, nơi ánh trăng non đã bắt đầu nhô lên, chiếu sáng một phần con phố. Hạ Long về đêm, vẫn đẹp và lãng mạn như thường lệ. Nhưng giờ đây, trong tâm trí Long, vẻ đẹp ấy đã không còn bị che phủ bởi bóng tối của sự nghi ngờ và tổn thương nữa. Thay vào đó, là một tia hy vọng mong manh, một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới. Sự thay đổi trong suy nghĩ của Long là bước đệm quan trọng cho cuộc nói chuyện chân thành giữa Long và Linh ở Chương 195, nơi mọi hiểu lầm sẽ được giải tỏa. Cậu đã sẵn sàng đối mặt.