Rực rỡ thanh xuân
Chương 193

Ánh Mắt Gặp Lại Giữa Bộn Bề Tổn Thương

2590 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự thay đổi trong nhận thức của Long sau lời khuyên của Hùng, từ đó thôi thúc cậu chủ động tìm gặp Ngọc Linh.,Mô tả cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Long và Ngọc Linh sau chuỗi ngày xa cách, tập trung vào sự e dè, tổn thương của Linh và sự chân thành, muốn giải thích của Long.,Thiết lập một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng, báo hiệu một cuộc đối thoại sâu sắc hơn sẽ diễn ra ở chương sau (Ch.195).,Thể hiện sự đấu tranh nội tâm của cả Long (giữa sự kiêu hãnh và tình cảm) và Linh (giữa nỗi đau và khao khát được lắng nghe).,Đẩy Long ra khỏi vỏ bọc lạnh lùng, trầm tư, mở lòng hơn với người bạn thân, đồng thời giảm bớt sự căng thẳng nội tâm đang đè nặng lên cậu.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng
Mood: Tense, emotional, hopeful, reflective
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng non đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, rải vàng trên sàn gỗ đã bạc màu của căn hộ tập thể. Trần Hoàng Long vẫn nằm yên trên chiếc giường đơn, mắt cậu mở thao láo nhìn trần nhà, nơi lớp vôi đã bong tróc thành những mảng nhỏ hình bản đồ thế giới. Đêm qua, cậu đã trằn trọc không ngủ. Những lời nói của Hùng cứ văng vẳng bên tai, như một cuộn phim quay chậm, tua đi tua lại trong tâm trí cậu.

Hùng nói đúng. Cậu đã quá trẻ con. Quá kiêu hãnh. Quá vội vàng kết luận.

Hương vị cà phê đắng chát từ tối qua vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi, nhưng giờ đây nó không còn là vị đắng của sự thất vọng hay tức giận nữa, mà là vị đắng của sự hối hận. Long khẽ thở dài, lồng ngực cậu nặng trĩu. Cậu nhớ lại ánh mắt Hùng, đầy sự đồng cảm và lo lắng khi nói về Linh. "Cậu ấy thật sự rất đau khổ, Long ạ. Cậu ấy không hiểu tại sao cậu lại đột ngột thay đổi như vậy. Cậu ấy đã cố gắng tìm cậu, muốn nói chuyện với cậu, muốn giải thích mọi chuyện. Nhưng cậu cứ tránh mặt, cứ lạnh nhạt với cậu ấy. Cậu ấy cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng lại với mình vậy. Tớ đã thấy cậu ấy khóc rất nhiều, ánh mắt cậu ấy lúc nào cũng đỏ hoe. Cậu ấy không thể tập trung vào bất cứ điều gì, cứ như người mất hồn vậy."

Từng lời nói của Hùng ghim sâu vào trái tim Long, khiến cậu nhói lên từng hồi. Một hình ảnh chợt hiện lên rõ nét trong tâm trí cậu: khuôn mặt xinh đẹp của Linh, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đẫm lệ, hàng mi cong vút ướt đẫm nước mắt. Cậu đã đẩy cô ấy vào tình cảnh khó xử, đã khiến cô ấy phải chịu đựng nỗi đau mà không hề có lời giải thích nào. Cậu đã quá tàn nhẫn. Sự kiêu hãnh của bản thân, nỗi đau bị phản bội (mà cậu đã vội vàng tin là như thế), đã che mờ lý trí cậu, biến cậu thành một kẻ mù quáng. Cậu đã quá tập trung vào nỗi đau của bản thân, vào sự tổn thương của chính mình mà quên mất rằng, Linh cũng là một nạn nhân trong chuyện này.

Long vùng dậy khỏi giường, bước chân nặng nề như thể đang mang trên vai cả một tảng đá. Căn hộ tập thể tuy cũ kỹ nhưng luôn mang lại cho cậu cảm giác ấm cúng, quen thuộc. Từ bên ngoài, tiếng rao hàng buổi sáng đã bắt đầu vọng vào từ dưới đường, tiếng trẻ con chơi đùa ở sân tập thể lanh lảnh, và tiếng TV từ nhà hàng xóm vọng sang những âm thanh quen thuộc. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm bắt đầu lan tỏa, xen lẫn mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, và mùi bột giặt quen thuộc từ quần áo phơi trong ban công. Tất cả những âm thanh, mùi hương ấy thường ngày mang lại sự bình yên, nhưng sáng nay, chúng chỉ càng khiến tâm trí Long thêm hỗn loạn.

Cậu bước vào phòng tắm, bật vòi nước lạnh xối thẳng vào mặt. Từng giọt nước mát lạnh thấm vào da thịt, làm dịu đi phần nào sự nóng ran trong lồng ngực cậu. Cậu nhìn mình trong gương. Đôi mắt hổ phách vẫn sâu thẳm, nhưng không còn vẻ lạnh lùng như mọi khi nữa, thay vào đó là sự bối rối, dằn vặt và một chút gì đó của sự yếu đuối. Long đã tự cô lập mình trong suốt những ngày qua, giam mình trong vỏ bọc của sự im lặng và xa cách. Cậu nghĩ rằng đó là cách để bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau, nhưng hóa ra, đó lại là cách cậu tự dày vò mình và làm tổn thương người cậu yêu nhất.

"Mình phải làm gì đó. Không thể cứ thế này được." Cậu thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã lâu lắm rồi cậu mới cất tiếng. Long biết, cậu cần phải đối mặt. Không chỉ vì Linh, mà còn vì chính cậu. Cậu không thể để tuổi thanh xuân rực rỡ của mình bị che phủ bởi những hiểu lầm và sự hối tiếc. Hùng nói rằng Tùng là kẻ mưu mô, muốn phá hoại hạnh phúc của hai cậu. "Cậu không thể để cậu ta đạt được mục đích của mình được." Lời nói ấy của Hùng vang vọng trong tâm trí Long, tiếp thêm cho cậu một nguồn động lực mới. Cậu không thể để Tùng thắng. Cậu không thể để mất Linh.

Sự kiêu hãnh của Long đã bị đạp đổ, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột cùng khi nghĩ đến việc mất Linh mãi mãi. Cậu nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ của họ, những buổi học nhóm căng thẳng nhưng đầy tiếng cười, những trận bóng đá nảy lửa mà Linh nhiệt tình cổ vũ, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài cho cô ấy, hay những ánh mắt ngại ngùng, những hành động quan tâm vụng về đã vun đắp nên tình cảm của họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng cũng đầy mãnh liệt, và giờ đây, những con sóng ấy đang gào thét trong lòng cậu, muốn cậu phải hành động. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây hiện lên trong tâm trí Long không còn u ám nữa, mà là những hình ảnh tươi sáng, rực rỡ như nắng Hạ Long, như chính tuổi thanh xuân của họ. Cậu đã quá mù quáng bởi nỗi đau và sự tức giận. Cậu đã không tin tưởng Linh đủ.

Long thay bộ đồng phục, từng động tác chậm rãi nhưng dứt khoát. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của căn nhà, mùi sách cũ từ góc học tập của cậu. Cậu cảm ơn Hùng vì đã không bỏ cuộc, vì đã kiên nhẫn ở bên cậu, và vì đã cho cậu một góc nhìn khác. Cậu đã nhận ra rằng, sự im lặng của cậu không phải là cách giải quyết vấn đề, mà chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Cậu cần phải đối mặt. Cậu cần phải tìm Linh. Cậu biết, đây sẽ là một cuộc đối đầu khó khăn, nhưng cậu đã sẵn sàng. Cậu đã sẵn sàng xin lỗi, sẵn sàng giải thích, và sẵn sàng lắng nghe.

***

Tiếng chuông tan học buổi chiều vang lên, báo hiệu một ngày học nữa đã kết thúc. Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí náo nhiệt. Học sinh ùa ra khỏi lớp, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã vang vọng khắp các hành lang rộng rãi. Mùi phấn bảng và giấy sách mới trộn lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của tuổi học trò. Ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua những tán cây xanh cổ thụ trong sân trường, rải những vệt sáng vàng trên sân gạch sạch sẽ, tạo cảm giác yên bình sau một ngày học tập căng thẳng.

Long nán lại trường, không vội vã như những học sinh khác. Cậu đứng tựa vào bức tường gạch cũ kỹ của tòa nhà chính, ánh mắt dò xét lướt qua từng gương mặt, từng nhóm bạn đang túm tụm trò chuyện. Cậu tránh mặt Hùng, không phải vì muốn giấu giếm, mà vì cậu muốn tự mình đối mặt với Linh. Cậu muốn đây là cuộc gặp gỡ giữa hai người, không có bất kỳ sự can thiệp nào khác.

Lòng Long như có lửa đốt. Cậu đi qua các hành lang quen thuộc, nơi những kỷ niệm của cậu và Linh vẫn còn vương vấn. Cậu đến căng tin, nơi họ từng ngồi cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vui buồn. Cậu ghé sân thể dục, nơi Linh từng nhiệt tình cổ vũ cậu trong các trận bóng. Nhưng không thấy bóng dáng cô ấy đâu cả. Cảm giác lo lắng ngày càng dâng cao trong lòng Long, như một đám mây đen đang dần che phủ bầu trời hy vọng mong manh của cậu. Liệu cô ấy đã về rồi sao? Liệu cô ấy có đang tránh mặt cậu không?

Đôi mắt hổ phách của Long lướt qua từng góc khuất, từng hàng ghế đá dưới tán cây. Cậu cảm nhận được tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực, một sự căng thẳng tột độ đang bao trùm lấy cậu. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Tiếng ve kêu râm ran vào cuối hè, tiếng gió nhẹ lướt qua hàng cây, tất cả đều tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ, nhưng trong lòng Long lại là một cơn bão tố.

Cậu men theo lối đi nhỏ dẫn vào góc vườn trường, một nơi ít người qua lại, thường được học sinh chọn làm nơi học bài hoặc tâm sự. Bước chân Long chậm rãi, đầy dè dặt. Cậu tự hỏi, liệu Linh có còn muốn gặp cậu không? Liệu cô ấy có chịu lắng nghe những lời xin lỗi và giải thích của cậu không? Hàng ngàn câu hỏi xoay vần trong tâm trí cậu, nhưng cậu vẫn tiếp tục bước đi, với một quyết tâm sắt đá.

Và rồi, cậu nhìn thấy cô ấy.

Ngọc Linh đang ngồi trên chiếc ghế đá cũ kỹ, dưới tán cây phượng vĩ đang lác đác rụng hoa. Cuốn sách trên tay cô ấy nằm im, nhưng ánh mắt cô lại xa xăm, nhìn về một khoảng không vô định. Vẻ mặt cô tiều tụy hơn hẳn những lần Long nhìn thấy từ xa, đôi vai gầy khẽ run lên trong gió nhẹ. Trái tim Long như bị bóp nghẹt. Cậu đã làm cô ấy đau khổ đến mức này sao? Mái tóc dài đen óng ả của cô ấy buông xõa trên vai, che khuất một phần khuôn mặt, nhưng Long vẫn có thể cảm nhận được sự mệt mỏi, sự tổn thương đang bao trùm lấy cô.

"Linh..." Long khẽ gọi, giọng cậu khàn đặc, mang theo chút run rẩy mà chính cậu cũng không ngờ tới.

Cô ấy giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn long lanh của Linh, giờ đây hơi sưng húp và đỏ hoe, chạm vào ánh mắt của Long. Một tia ngạc nhiên lướt qua trong đôi mắt ấy, rồi nhanh chóng chuyển thành sự e dè, và cuối cùng là một nỗi tổn thương sâu sắc, như một vết thương cũ bị khơi lại. Cô ấy không quay mặt đi ngay lập tức, nhưng ánh mắt cô ấy lướt qua Long, không nhìn thẳng vào cậu, như thể sợ hãi phải đối diện với sự thật.

Mùi hương hoa thoang thoảng từ những khóm hoa trong vườn trường hòa quyện với mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Nhưng bầu không khí giữa Long và Linh lại căng như dây đàn, nặng nề đến nghẹt thở.

"Có chuyện gì không, Long?" Linh hỏi, giọng cô lạnh nhạt đến lạ, không chút cảm xúc, như một bức tường vô hình được dựng lên để bảo vệ trái tim đang tổn thương của mình. Cô vẫn không nhìn thẳng vào Long, ánh mắt cô hướng về phía xa xăm, nơi những tia nắng chiều đang dần tắt. Vai cô khẽ run lên, một cử chỉ nhỏ nhưng lại nói lên tất cả nỗi đau mà cô đang cố gắng che giấu.

Long hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu biết, đây không phải là lúc để lùi bước. "Mình... mình xin lỗi. Về chuyện hôm trước. Và cả những ngày qua nữa. Mình đã... đã hiểu lầm." Từng lời nói thốt ra khỏi miệng Long đều nặng trĩu, chứa đựng tất cả sự hối hận và dằn vặt của cậu. Cậu cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào.

Linh vẫn im lặng, cô quay mặt đi hẳn, không muốn Long nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Cô siết chặt cuốn sách trên tay, những khớp ngón tay trắng bệch. "Hiểu lầm? Cậu nghĩ chỉ một lời 'hiểu lầm' là đủ sao?" Giọng cô nghèn nghẹn, pha lẫn sự cay đắng và tổn thương. "Cậu biết mình đã phải chịu đựng những gì không? Cậu biết mình đã đau khổ đến mức nào không, Long? Cậu cứ tránh mặt mình, cứ lạnh nhạt với mình, không một lời giải thích. Cậu có biết mình đã nghĩ gì không?" Những lời nói của Linh như những mũi dao sắc nhọn, cứa vào trái tim Long. Cậu cảm nhận được sự đau đớn trong giọng nói của cô, sự giận dỗi và cả nỗi tuyệt vọng.

Long bước lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vài gang tay. "Mình biết. Mình biết là không đủ. Mình biết mình đã sai. Mình đã quá ngu ngốc. Nhưng mình muốn giải thích. Xin cậu, Linh, hãy cho mình một cơ hội. Hãy cho mình cơ hội được nói ra tất cả." Ánh mắt Long đầy thành khẩn, cậu nhìn thẳng vào Linh, cố gắng truyền tải tất cả sự chân thành của mình. Cậu khao khát được cô ấy lắng nghe, được cô ấy hiểu. Cậu muốn cô ấy biết rằng, cậu đã nhận ra sai lầm của mình, và cậu đang rất hối hận.

Linh vẫn siết chặt cuốn sách, đầu cô cúi thấp, mái tóc đen mượt che đi một nửa khuôn mặt. Cô im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua hàng cây, tiếng lá xào xạc và tiếng tim Long đập thình thịch trong lồng ngực. Sự im lặng đầy áp lực bao trùm lấy không gian, khiến Long cảm thấy nghẹt thở. Cậu cảm thấy như tất cả mọi thứ đang phụ thuộc vào câu trả lời của cô.

Cuối cùng, Linh khẽ lắc đầu, giọng nói cô thì thầm, nhỏ đến mức Long gần như không nghe thấy. "Mình... mình không biết nữa."

Một làn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo những cánh hoa phượng cuối mùa. Nó lay động mái tóc Linh, và cả trái tim đang thổn thức của Long. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường hàn gắn sẽ còn dài, còn lắm chông gai. Nhưng ít nhất, cậu đã không còn đứng yên. Cậu đã bước một bước. Và trong khoảnh khắc ấy, giữa sự im lặng đầy áp lực, Long cảm thấy một tia hy vọng mong manh, rực rỡ như nắng Hạ Long sau cơn giông, đang len lỏi vào tâm hồn cậu. Cậu đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, vì Linh, vì tuổi thanh xuân rực rỡ của họ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ