Long đứng bất động, bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung, khao khát được nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, nhưng cậu kiềm chế. Cậu không muốn bất kỳ hành động vội vàng nào của mình lại đẩy cô ấy ra xa thêm. Chỉ một cái gật đầu nhẹ và lời thì thầm yếu ớt "Được... Nhưng... chỉ một lần này thôi. Anh phải nói tất cả," cũng đủ để thắp lên một ngọn lửa hy vọng rực rỡ trong lòng cậu, xua tan đi màn đêm u ám đã bao trùm tâm hồn Long suốt những ngày qua. Cậu cảm thấy như một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ, một luồng khí tươi mới len lỏi vào từng tế bào, khiến lồng ngực cậu căng tràn sức sống. Nụ cười nhẹ, gần như vô thức nở trên môi Long, một nụ cười mà cậu đã quên mất cảm giác của nó từ rất lâu rồi. Cậu biết, đây không phải là cái kết, mà chỉ là khởi đầu cho một hành trình mới, một chặng đường đầy gian nan để hàn gắn những vết rạn nứt sâu sắc. Nhưng dù sao, cô ấy đã cho cậu một cơ hội, một tia sáng dẫn lối trong bóng tối mịt mùng. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió biển Hạ Long mặn mòi lướt qua, mang theo hương vị của tự do và hy vọng. Cậu thầm hứa với chính mình, và với cô, rằng cậu sẽ không bao giờ để cô phải thất vọng thêm một lần nào nữa. Tình đầu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, xứng đáng được bảo vệ bằng tất cả sự chân thành và dũng cảm mà cậu có.
Chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày đang chật vật níu giữ lấy đường chân trời phía Tây, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long, Long đã có mặt tại quán trà sữa Trăng Khuyết. Đây là một trong những quán quen thuộc của đám bạn Long và Linh, nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện vui buồn của tuổi học trò. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ nhưng vẫn thu hút bởi mặt tiền tươi sáng, được trang trí bằng những ô cửa kính lớn và giàn hoa giấy rực rỡ. Bên trong, không gian được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng ấm cúng với những gam màu pastel dịu nhẹ, xen kẽ là những chậu cây xanh nhỏ và tranh tường vẽ những câu nói truyền cảm hứng. Bàn ghế được sắp xếp gọn gàng, có cả khu vực ngồi bệt với những chiếc đệm êm ái, tạo cảm giác thoải mái và thân mật. Tiếng nhạc Kpop/Vpop du dương, những bản ballad nhẹ nhàng được phát ở mức độ vừa phải, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của những nhóm bạn trẻ và tiếng máy pha chế đồ uống đều đặn, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp đặc trưng của tuổi học trò. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu, đường đen và sữa thoang thoảng trong không khí, dễ chịu một cách lạ kỳ.
Long chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được cửa ra vào mà không quá thu hút sự chú ý. Cậu ngồi xuống chiếc ghế bọc nệm màu xanh ngọc, đặt ba lô xuống sàn. Lòng cậu đầy bất an, một cảm giác bồn chồn khó tả cứ dâng lên. Long liên tục nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi những chiếc lá rụng khẽ khàng bay lượn trong gió chiều. Cậu tự hỏi không biết Linh có đến không, hay cô ấy sẽ đổi ý vào phút chót. Sau tất cả những gì đã xảy ra, cậu không thể trách cô ấy nếu cô ấy không muốn đối mặt với cậu nữa. Long miết ngón tay lên mép cốc trà sữa đã được chuẩn bị sẵn trên bàn. Đó là ly trà sữa trân châu đường đen mà cậu nhớ Linh rất thích, một thói quen mà cậu vẫn giữ từ những ngày tháng còn vui vẻ. Cậu muốn thể hiện sự quan tâm, dù chỉ là một cử chỉ nhỏ bé, để cô ấy biết rằng cậu vẫn luôn nhớ về những điều giản dị nhất thuộc về cô.
Mỗi tiếng chuông cửa kêu vang, trái tim Long lại đập mạnh một nhịp. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng, rồi lại khẽ cụp xuống khi nhận ra đó không phải là Linh. Cậu cảm thấy mình thật ngốc nghếch, đã bao nhiêu lần cậu cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân, nhưng trước mặt Linh, mọi lý trí dường như đều tan biến. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, biểu lộ sự mệt mỏi và lo lắng. Cậu chợt nhận ra mình đã không ngủ yên giấc từ đêm qua, tâm trí cứ quẩn quanh những lời Hùng đã nói, và ánh mắt tổn thương của Linh. Long đưa tay lên day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Cậu biết mình phải mạnh mẽ, phải chân thành, phải đối mặt với tất cả.
Khoảng mười lăm phút sau, cánh cửa quán trà sữa khẽ mở, và một bóng hình quen thuộc bước vào. Long ngẩng phắt dậy, tim cậu như ngừng đập một nhịp. Đó là Linh. Cô ấy vẫn xinh đẹp nổi bật như mọi khi, mái tóc đen dài óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Làn da trắng hồng của cô vẫn rạng rỡ dưới ánh đèn vàng ấm áp của quán, nhưng đôi mắt to tròn long lanh thường ngày lại ánh lên một vẻ mệt mỏi và xa cách. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng chân váy jean, trang phục học sinh quen thuộc nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát và có gu thẩm mỹ riêng. Dù vậy, Long vẫn có thể cảm nhận được sự dè dặt và thận trọng trong từng bước đi của cô. Cô lướt mắt qua một lượt, rồi ánh mắt dừng lại ở góc bàn của Long.
Một thoáng do dự hiện lên trong mắt Linh, nhưng rồi cô vẫn từ từ tiến về phía cậu. Khi cô đến gần hơn, Long có thể thấy rõ hơn vẻ tiều tụy trên gương mặt cô, dù cô đã cố gắng che giấu. Đôi môi cô mím chặt, và đôi mắt cô, thay vì nhìn thẳng vào cậu như mọi khi, lại lảng tránh, nhìn ra ngoài cửa sổ hoặc xuống sàn nhà. Cả không gian dường như chìm vào một sự im lặng khó xử, mặc cho tiếng nhạc nền vẫn du dương và tiếng trò chuyện vẫn rôm rả xung quanh. Sự căng thẳng giữa hai người như một sợi dây vô hình, siết chặt lấy bầu không khí.
Long đứng dậy, kéo ghế cho Linh, một cử chỉ lịch thiệp quen thuộc. "Linh... cảm ơn cậu đã đến," cậu nói, giọng trầm và hơi khàn, như thể cậu đã phải dồn hết dũng khí để thốt ra từng lời. Cậu cố gắng nở một nụ cười nhẹ, nhưng vành môi cậu lại hơi run rẩy.
Linh không nhìn Long, cô khẽ ngồi xuống, đặt chiếc túi xách nhỏ của mình lên bàn. Cô hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn sự dè dặt và xa cách. "Cậu muốn nói gì thì nói đi," cô đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lạnh nhạt, không chút cảm xúc, khiến trái tim Long thắt lại. Cậu cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa được dựng lên giữa hai người. Long nhẹ nhàng đẩy ly trà sữa về phía cô. "Tớ đã gọi cho cậu trước rồi. Trân châu đường đen, cậu vẫn thích loại đó mà, phải không?"
Linh nhìn ly trà sữa, rồi lại nhìn Long, ánh mắt có chút bối rối. Cô không ngờ cậu lại nhớ đến sở thích nhỏ nhặt đó của mình. Một chút ấm áp len lỏi qua sự lạnh nhạt, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó. Cô khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ đưa tay cầm lấy ly trà sữa, ngón tay cô chạm nhẹ vào lớp vỏ lạnh của ly, như thể đang cố gắng tìm kiếm một chút an ủi từ nó. Long siết chặt tay dưới gầm bàn, cảm nhận rõ rệt sự bất lực và lo lắng đang vây lấy mình. Cậu biết, đây sẽ là một cuộc chiến khó khăn, một hành trình dài để phá vỡ bức tường phòng thủ mà Linh đã dựng lên quanh trái tim mình. Nhưng cậu sẽ không bỏ cuộc, dù chỉ là một giây.
Long hít một hơi thật sâu, đôi mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào Linh, cố gắng truyền tải tất cả sự chân thành mà cậu đang cảm thấy. "Tớ xin lỗi," cậu bắt đầu, giọng nói trầm và hơi run, nhưng mỗi từ đều được thốt ra một cách rõ ràng và dứt khoát. "Tớ xin lỗi vì đã im lặng. Tớ xin lỗi vì đã để cậu một mình đối mặt với tất cả những tin đồn đó. Tớ biết tớ đã sai, Linh ạ. Tớ đã quá hèn nhát, quá ngu ngốc khi không đứng ra bảo vệ cậu, không nói rõ mọi chuyện." Cậu ngừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. "Tớ... tớ thật sự không biết phải làm gì. Tớ đã quá sợ hãi. Sợ hãi mất cậu, sợ hãi đối mặt với những lời đồn thổi, sợ hãi cả việc phải thừa nhận cảm xúc của mình."
Long cúi đầu, ánh mắt đầy hối hận. Cậu không né tránh sự thật, mà đối diện trực tiếp với những yếu điểm của bản thân. "Tớ đã để sự kiêu ngạo và sự non nớt của mình làm hại đến mối quan hệ của chúng ta. Tớ đã nghĩ rằng chỉ cần tớ biết tớ yêu cậu là đủ, rằng cậu sẽ hiểu. Nhưng tớ đã sai. Sự im lặng của tớ không phải là sự quan tâm, mà là sự thờ ơ. Tớ đã để cậu chịu đựng nỗi đau một mình, và đó là điều tớ hối hận nhất." Những lời nói của Long chân thành đến mức, ngay cả những người ngồi bàn bên cạnh cũng có thể cảm nhận được sự day dứt trong giọng nói của cậu, dù họ không hiểu nội dung câu chuyện. Mùi trà sữa ngọt ngào giờ đây dường như không thể xoa dịu được bầu không khí nặng nề giữa hai người.
Linh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng Long có thể nhận thấy đôi mắt cô hơi đỏ hoe. Cô vẫn tránh ánh mắt của cậu, nhìn chằm chằm vào ly trà sữa trên bàn, nhưng đôi bàn tay cô đã siết chặt vào nhau dưới gầm bàn, như thể đang cố gắng kìm nén một cảm xúc nào đó. Long tiếp tục, giọng cậu càng lúc càng trở nên tha thiết. "Cậu có biết không, những ngày qua tớ đã sống như thế nào không? Tớ cứ nghĩ đi nghĩ lại về mọi chuyện. Tớ đã nhìn thấy cậu, Linh. Tớ đã nhìn thấy cậu buồn bã, tiều tụy. Tớ đã nghe thấy những lời đồn thổi ác ý về cậu. Mỗi lần như vậy, trái tim tớ như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Tớ muốn chạy đến bên cậu, muốn ôm cậu vào lòng và nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm. Nhưng tớ... tớ đã không dám. Tớ sợ cậu sẽ từ chối tớ, sợ cậu sẽ ghét bỏ tớ."
Cậu vươn tay nhẹ nhàng, chậm rãi, như thể sợ làm cô giật mình. Bàn tay cậu đặt lên mu bàn tay của Linh, nhưng chưa chạm vào. Cậu dừng lại, đợi phản ứng của cô. Linh giật mình, rụt tay lại một chút, nhưng không hoàn toàn từ chối. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bối rối, nhìn thẳng vào Long lần đầu tiên trong buổi nói chuyện. Trong đôi mắt hổ phách của cậu, cô không thấy sự kiêu ngạo thường ngày, không thấy sự lạnh lùng hay xa cách. Cô chỉ thấy sự hối hận chân thành, sự lo lắng đến tột cùng, và một tình yêu sâu sắc đang ẩn chứa.
Linh hít một hơi run rẩy. "Cậu... cậu có biết tớ đã cảm thấy thế nào không?" Giọng cô nghẹn ngào, trong trẻo nhưng đầy bi thương. "Tớ đã nghĩ... cậu không còn muốn thấy tớ nữa. Tớ đã nghĩ cậu tin những lời đồn đó. Những lời đồn đó... tớ đã rất sợ. Sợ hãi đến mức tớ không dám đến trường, không dám đối mặt với ai. Tớ đã cô đơn lắm, Long ạ. Rất cô đơn." Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, chúng lăn dài trên gò má trắng hồng của Linh, lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp của quán.
"Tớ đã cố gắng tìm cậu, đã cố gắng nói chuyện với cậu. Nhưng cậu cứ lảng tránh tớ, cứ nhìn tớ bằng ánh mắt xa lạ. Tớ đã nghĩ... mọi thứ đã kết thúc rồi. Tớ đã nghĩ anh... không còn tin em nữa." Linh dùng đại từ "anh-em" một cách vô thức, như một thói quen cũ đã hằn sâu trong tiềm thức, rồi lại nhanh chóng sửa lại thành "cậu-tớ", nhưng Long đã nghe thấy. Trái tim cậu nhói lên. "Cậu có biết cảm giác bị người mình tin tưởng nhất, người mình yêu thương nhất, bỏ rơi giữa lúc khó khăn nó đau đớn đến mức nào không?"
Long nắm lấy bàn tay của Linh, lần này cô không rụt lại nữa, dù ngón tay cô vẫn còn hơi lạnh và run rẩy. Cậu siết nhẹ, cố gắng truyền hơi ấm và sự an ủi qua cái chạm. "Tớ biết. Và tớ xin lỗi vì đã khiến cậu phải trải qua điều đó. Tớ đã không hiểu được nỗi đau của cậu. Tớ đã quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân mình." Long nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt hổ phách giờ đây đã ngấn nước. "Tùng... cậu ta chỉ là người ngoài, cậu ấy không có ý nghĩa gì với tớ cả. Tớ chưa bao giờ có tình cảm gì với Thảo Mai hay bất kỳ ai khác ngoài cậu. Người tớ muốn ở bên, người tớ muốn bảo vệ, người tớ yêu... luôn là cậu, Linh ạ."
Những lời nói chân thành, rõ ràng và đầy mạnh mẽ của Long đã chạm đến trái tim Linh. Cô đã khao khát một lời giải thích như thế, một sự khẳng định như thế, từ rất lâu rồi. Nỗi đau trong cô vẫn còn đó, nhưng đã vơi đi rất nhiều. Cô nhìn vào mắt Long, không còn sự né tránh hay dè dặt nữa. Cô thấy được sự hối hận chân thành, sự lo lắng đến tột cùng, và một tình yêu sâu sắc mà cậu đang dành cho cô. Những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng cô đã không còn khóc nức nở nữa. Thay vào đó, một cảm giác nhẹ nhõm dần lan tỏa trong lòng cô, như những cơn sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, xoa dịu những vết thương lòng.
Sau khi những lời thật lòng được thốt ra, không khí trong quán trà sữa Trăng Khuyết dường như cũng dịu lại. Tiếng nhạc nền vẫn du dương, tiếng trò chuyện rôm rả của các khách khác vẫn đều đặn, nhưng đối với Long và Linh, mọi âm thanh đó giờ đây chỉ còn là một bức phông nền mờ ảo. Họ chìm vào cuộc đối thoại riêng, nơi chỉ có hai trái tim đang cố gắng hàn gắn những vết nứt. Ánh đèn vàng ấm áp của quán bao trùm lấy họ, tạo nên một không gian riêng tư, thân mật. Mùi trà sữa ngọt ngào vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó mang theo một chút vị dịu dàng, xoa dịu.
Linh khẽ hít một hơi thật sâu, giọng cô vẫn còn chút nghẹn ngào nhưng đã bình tĩnh hơn. Cô lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má. "Tớ... tớ cũng sai rồi," cô thừa nhận, ánh mắt nhìn Long đầy tự trách. "Tớ đã quá nhạy cảm, quá dễ tin vào những lời đồn thổi của người khác. Tớ đã để những lời nói không căn cứ làm ảnh hưởng đến tớ, đến chúng ta. Tớ đã không tin tưởng cậu đủ, không cho cậu cơ hội để giải thích." Cô cúi đầu, cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối của mình. "Tớ đã quá sợ hãi, Long ạ. Sợ hãi mất đi tình bạn, sợ hãi mất đi cậu. Nên tớ đã tự dựng lên một bức tường và tự nhốt mình vào đó."
Long siết chặt bàn tay Linh trong tay mình, cảm nhận sự ấm áp dần trở lại. Cậu nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào mắt mình. "Không, Linh. Đó không phải lỗi của cậu. Tất cả là do tớ. Tớ đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ cậu, để trấn an cậu. Tớ đã không đủ rõ ràng trong cảm xúc của mình. Nhưng tớ hứa," cậu nói, ánh mắt kiên định và chân thành, "tớ sẽ thay đổi. Tớ sẽ không bao giờ im lặng nữa. Tớ sẽ không để cậu phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, được không?" Lời hứa của Long không chỉ là một lời nói suông, mà là một cam kết sâu sắc, một sự trưởng thành rõ rệt trong cách cậu thể hiện tình cảm. Cậu đã học được rằng tình yêu không chỉ là cảm xúc giữ trong lòng, mà còn là hành động, là sự thấu hiểu và bảo vệ.
Linh nhìn Long, đôi mắt cô long lanh nhưng không còn nước mắt. Một nụ cười nhẹ, yếu ớt nhưng chân thành, từ từ nở trên môi cô, như một bông hoa vừa hé nở sau cơn mưa rào. "Tớ tin cậu," cô thì thầm, giọng nói trong trẻo giờ đây đã trở lại sự ngọt ngào quen thuộc. "Tớ... tớ cũng muốn tin cậu." Cụm từ "tớ muốn tin cậu" không chỉ là một sự chấp nhận, mà còn là một lời hứa của chính cô, một sự mở lòng sau bao ngày tháng tổn thương. Cô tin rằng Long đã thay đổi, rằng cậu sẽ không còn là chàng trai lạnh lùng, khó bộc lộ cảm xúc như trước nữa.
Gánh nặng trong lòng Long hoàn toàn được trút bỏ. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể những sợi dây vô hình đang trói buộc cậu đã được tháo gỡ. Cậu nở một nụ cười rạng rỡ, nụ cười tỏa nắng mà Linh đã nhớ nhung bấy lâu. "Cảm ơn cậu, Linh," cậu nói, giọng đầy xúc động. "Cảm ơn cậu đã cho tớ cơ hội này. Tớ sẽ không làm cậu thất vọng đâu." Long nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay của Linh, một cử chỉ dịu dàng và đầy trân trọng, khiến má cô ửng hồng.
Họ ngồi lại thêm một lúc nữa, không nói nhiều, chỉ đơn giản là cảm nhận sự hiện diện của nhau, cảm nhận sự gắn kết đang dần được tái tạo. Tiếng nhạc vẫn du dương, tiếng trò chuyện vẫn rôm rả, nhưng giờ đây chúng không còn tạo ra sự căng thẳng mà thay vào đó là một cảm giác bình yên đến lạ. Long và Linh cùng nhau nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, và những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm Hạ Long. Không khí mát mẻ của buổi tối len lỏi qua ô cửa kính, mang theo hơi thở của biển cả.
Long đứng dậy, kéo ghế cho Linh. "Chúng ta về nhé?" cậu hỏi, giọng nói đầy quan tâm. Linh gật đầu, nụ cười vẫn còn đọng trên môi. Cô đứng dậy, cảm thấy đôi chân mình nhẹ bẫng, như thể bao nhiêu gánh nặng đã được trút bỏ. Họ cùng nhau bước ra khỏi quán trà sữa Trăng Khuyết, tay trong tay. Lần này, không còn sự dè dặt hay xa cách nữa. Ngón tay Long đan chặt vào ngón tay Linh, một sự kết nối vững chắc, một lời khẳng định cho tình cảm mà họ dành cho nhau.
Bầu trời đêm Hạ Long trải rộng trước mắt họ, với hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương. Gió biển thổi nhẹ, mang theo mùi mặn mà của đại dương và hương hoa sữa thoang thoảng từ những con phố ven biển. Họ bước đi chầm chậm trên vỉa hè, bóng của hai người in dài dưới ánh đèn đường vàng vọt. Long cảm thấy như mình đang nắm giữ cả thế giới trong lòng bàn tay. Mối quan hệ của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đã vượt qua một cơn bão dữ dội, và giờ đây, nó trở nên kiên cường hơn, sâu sắc hơn. Cả hai biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, những lời đồn thổi có thể vẫn còn đó, và những kẻ muốn chia rẽ họ có thể sẽ không từ bỏ. Nhưng giờ đây, họ đã có nhau, đã có niềm tin và sự thấu hiểu. Họ sẽ cùng nhau đối mặt, cùng nhau bảo vệ tuổi thanh xuân rực rỡ này, nơi Hạ Long vẫn luôn là nơi cất giữ những rung động đầu đời đẹp đẽ nhất của họ.