Rực rỡ thanh xuân
Chương 194

Lời Hẹn Giữa Hoàng Hôn

3859 từ
Mục tiêu: Long kiên trì thuyết phục Ngọc Linh, bộc lộ sự chân thành và mong muốn hàn gắn.,Ngọc Linh đấu tranh nội tâm giữa tổn thương, sự dè dặt và khao khát được lắng nghe, cuối cùng đồng ý có một buổi nói chuyện riêng tư.,Khắc họa sự thay đổi trong Long, từ một người trầm lặng, khó bộc lộ cảm xúc thành người chủ động, kiên nhẫn để bảo vệ mối quan hệ.,Thiết lập một không khí căng thẳng nhưng đầy hy vọng, tạo tiền đề mạnh mẽ cho cuộc đối thoại giải tỏa mọi hiểu lầm ở Chương 195.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Tense, emotional, hopeful, vulnerable
Kết chương: [object Object]

Ngọc Linh khẽ lắc đầu, giọng nói cô thì thầm, nhỏ đến mức Long gần như không nghe thấy. "Mình... mình không biết nữa." Câu nói ấy như một sợi chỉ mỏng manh, kéo dài sự căng thẳng đến tột độ, nhưng đồng thời cũng không phải là một lời từ chối tuyệt đối. Long cảm nhận được điều đó. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường hàn gắn sẽ còn dài, còn lắm chông gai. Nhưng ít nhất, cậu đã không còn đứng yên. Cậu đã bước một bước. Và trong khoảnh khắc ấy, giữa sự im lặng đầy áp lực, Long cảm thấy một tia hy vọng mong manh, rực rỡ như nắng Hạ Long sau cơn giông, đang len lỏi vào tâm hồn cậu. Cậu đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, vì Linh, vì tuổi thanh xuân rực rỡ của họ.

Mắt Linh vẫn dán chặt vào cuốn sách đang siết chặt trong tay, đôi vai gầy khẽ rung lên như một chiếc lá mỏng manh trước gió. Cô không ngẩng đầu lên, cũng không nhìn về phía Long, nhưng cậu biết cô đã nghe thấy mình. Câu nói "mình không biết nữa" của cô như một cánh cửa khép hờ, không phải đóng sập nhưng cũng chẳng hoàn toàn mở ra, để lại cho Long một khoảng trống để hy vọng, và cũng là một thử thách cho sự kiên nhẫn của cậu.

Long hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí, cố gắng xua đi sự nghẹt thở đang bủa vây. Cậu biết, nếu bây giờ cậu lùi bước, có lẽ sẽ không còn cơ hội nào nữa. Sân bóng rổ, nơi cậu từng thể hiện sự mạnh mẽ, quyết đoán của mình, giờ đây lại trở thành một chiến trường của cảm xúc, nơi cậu phải dùng sự chân thành để chiến đấu. Ánh nắng chiều tà đã ngả vàng hơn, hắt lên nền sân bê tông loang lổ những mảng sáng tối, tạo nên những bóng đổ dài cô đơn của hai người. Tiếng hò reo từ phía xa của một vài nhóm học sinh đang chơi bóng đá vọng lại, nhưng dường như không thể xuyên qua lớp màng vô hình đang bao bọc lấy Long và Linh. Không khí quanh họ đặc quánh lại, chỉ còn nghe rõ tiếng gió heo may lướt qua hàng cây phượng đã trơ lá cuối mùa, mang theo hơi lạnh se se.

"Linh," Long lại gọi tên cô, lần này giọng cậu trầm ấm nhưng đầy kiên quyết, không còn chút run rẩy nào, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Cậu đã quyết định sẽ không để cô lảng tránh nữa. "Đừng lảng tránh mình nữa. Mình biết em có thể giận, có thể ghét mình, nhưng ít nhất, hãy cho mình một cơ hội để nói rõ mọi chuyện. Một lần thôi, Linh." Cậu nhìn chằm chằm vào mái tóc đen óng của cô, khao khát được nhìn thấy đôi mắt to tròn kia, đôi mắt đã từng ánh lên sự tinh nghịch và giờ đây lại chất chứa quá nhiều tổn thương. Cậu cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ, và cậu phải tìm cách phá vỡ nó, từng chút một.

Linh vẫn không ngẩng đầu, nhưng Long thấy rõ vai cô khẽ nhún lên, như thể một luồng điện vừa chạy qua. Giọng cô vẫn nhỏ, lạnh lùng, nhưng không còn là lời thì thầm nữa, có chút gì đó gai góc hơn, như một con nhím xù lông tự vệ. "Có gì mà phải nói nữa chứ? Mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi." Cô nói, nhưng lần này, giọng cô không còn hoàn toàn trống rỗng, mà mang theo một chút chua chát, một chút mệt mỏi, và cả một sự tổn thương sâu sắc mà Long có thể cảm nhận được qua từng con chữ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi lá cây khô héo, tạo nên một sự u uất khó tả.

Long bước thêm một bước, rút ngắn khoảng cách giữa họ xuống còn gần như không có. Cậu không chạm vào cô, tôn trọng ranh giới mà cô đang cố gắng dựng lên, nhưng sự hiện diện của cậu giờ đây trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu muốn cô cảm nhận được sự chân thành của mình, sự kiên định của mình. "Không rõ ràng chút nào cả, Linh. Không hề rõ ràng." Giọng Long trầm xuống, đầy thuyết phục. "Mình biết mình đã sai, mình đã quá vô tâm, quá ngu ngốc. Mình đã để em một mình, đã làm em phải chịu đựng. Nhưng mình không muốn chúng ta kết thúc như thế này. Mình không thể chấp nhận được. Mình cần em lắng nghe, Linh à. Xin em đó."

Cậu cảm thấy như trái tim mình đang bị bóp nghẹt. Nhìn cô gái mình yêu thương nhất, người đã từng rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, giờ đây lại tiều tụy, thu mình lại vì chính những hành động của cậu, Long thấy mình thật tồi tệ. Cậu không thể quay lưng đi được. Cậu không cho phép mình làm thế. Cậu phải sửa chữa lỗi lầm này, bằng mọi giá. Tiếng bóng rổ nảy trên sân, tiếng reo hò của các bạn học khác trở nên xa xăm, mờ ảo trong tai cậu. Chỉ còn lại Linh, và sự im lặng nặng nề giữa hai người. Long cảm thấy bàn tay mình run nhẹ, khao khát được chạm vào bờ vai gầy guộc của cô, được ôm cô vào lòng và xoa dịu nỗi đau mà cậu đã gây ra. Nhưng cậu biết, bây giờ chưa phải lúc. Cô cần không gian, cô cần sự tôn trọng.

Long kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt hổ phách của cậu không rời khỏi Ngọc Linh. Cậu cố gắng truyền tải tất cả sự chân thành, sự hối hận và khao khát được giải thích qua ánh nhìn. Cô vẫn cúi đầu, nhưng Long có thể cảm nhận được sự đấu tranh mãnh liệt trong lòng cô. Cô siết chặt cuốn sách đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, như thể đang bấu víu vào một sợi dây cứu sinh vô hình. Bờ vai cô vẫn khẽ run, và Long biết, đó không phải là do cái lạnh của gió chiều, mà là do những cảm xúc đang cuộn trào bên trong cô.

Cậu nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, rồi mở ra. "Anh biết em đang tổn thương, Linh. Rất nhiều. Anh biết anh đã làm em thất vọng, đã làm em đau khổ. Anh đã hành xử như một thằng ngốc. Anh đáng bị em giận, đáng bị em ghét bỏ. Nhưng xin em, đừng hoàn toàn phủ nhận tất cả những gì chúng ta đã có. Đừng để những hiểu lầm này hủy hoại mọi thứ." Giọng Long khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như một lời cầu xin. "Chỉ một lần thôi, hãy cho anh cơ hội được nói hết những gì trong lòng. Để em hiểu, để em biết anh đã nghĩ gì, đã cảm thấy thế nào. Anh hứa, sau đó em muốn làm gì, anh cũng sẽ chấp nhận. Nhưng anh cần em nghe anh nói, Linh. Anh cần em biết sự thật."

Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này, Long cảm thấy nó không còn nặng nề như trước. Có một sự thay đổi nhỏ trong không khí, như một làn gió nhẹ vừa lướt qua, mang theo một tia hy vọng. Linh vẫn không nhìn cậu, nhưng bờ vai cô đã ngừng run. Cô từ từ hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi, như thể đang cố gắng dằn nén một cảm xúc nào đó. Long cảm thấy tim mình đập thình thịch, mạnh đến nỗi cậu sợ cô có thể nghe thấy. Cậu chờ đợi, từng giây phút trôi qua đều dài đằng đẵng.

Cuối cùng, Linh từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn long lanh của cô, dù vẫn còn sưng húp và đỏ hoe, nhưng đã không còn né tránh ánh mắt của Long nữa. Cô nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt chất chứa biết bao nỗi đau, biết bao sự uất ức, nhưng Long cũng thấy được một tia sáng nhỏ, một sự lưỡng lự, một khao khát được thấu hiểu đang ẩn hiện đâu đó sâu thẳm trong đôi mắt ấy.

"Anh muốn nói gì nữa?" Giọng cô vẫn lạnh nhạt, nhưng Long nhận ra sự thay đổi. Cô đã không còn nói "có gì mà phải nói nữa chứ", mà đã hỏi "muốn nói gì nữa". Đó là một sự nhượng bộ nhỏ, nhưng đối với Long, nó lớn lao như cả một thế giới. "Anh nghĩ chỉ vài lời xin lỗi là đủ sao? Anh nghĩ vài lời giải thích là có thể xóa nhòa đi tất cả những gì em đã phải chịu đựng ư?" Cô hỏi, giọng cô nghèn nghẹn, như thể đang cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào.

Long lắc đầu, ánh mắt chân thành không hề rời khỏi cô. "Không. Không đủ. Anh biết là không đủ. Nhưng anh muốn được bắt đầu từ đó. Anh muốn được em cho phép anh sửa chữa. Anh muốn được em cho phép anh giải thích mọi chuyện, từng chút một." Long lại bước thêm một bước nữa, khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn là một vài gang tay. Mùi hương hoa thoang thoảng từ những khóm hoa trong vườn trường, hòa quyện với mùi đất ẩm ướt, dường như cũng đang nín thở chứng kiến khoảnh khắc này. "Anh không cầu xin em tha thứ ngay lập tức, Linh. Anh chỉ cầu xin em, hãy cho anh một cơ hội để được nói. Để anh không phải sống mãi trong sự hối hận này."

Linh vẫn nhìn cậu, đôi mắt cô sâu thẳm như mặt biển Hạ Long trong đêm, chứa đựng quá nhiều bí ẩn và cảm xúc. Cậu thấy những giọt nước mắt đã chực trào trên khóe mi cô, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén, không để chúng rơi xuống. Cô siết chặt cuốn sách hơn nữa, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa sự chênh vênh của cảm xúc. Long đứng đó, kiên nhẫn, chân thành, tất cả những gì cậu có thể làm là chờ đợi. Cậu biết, quyết định nằm hoàn toàn trong tay cô. Cậu đã làm tất cả những gì mình có thể, để cho cô thấy rằng cậu thật lòng hối hận, và cậu muốn hàn gắn lại mối quan hệ này hơn bất cứ điều gì.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt len lỏi qua những tán cây, vẽ nên những vệt sáng cam đỏ trên nền sân bóng rổ, rồi dần tắt hẳn. Ngọc Linh, sau một hồi im lặng đầy suy tư, cuối cùng cũng đứng dậy. Cô không nói gì, chỉ cúi đầu, ôm chặt cuốn sách trong tay và quay người bước đi. Long cảm thấy tim mình như thắt lại. Cậu đã thất bại sao? Cô không cho cậu cơ hội nào ư?

Nhưng cậu không thể bỏ cuộc. Cậu không thể để cô đi. Long bước nhanh, giữ một khoảng cách nhất định, im lặng đi theo cô. Cậu không muốn gây áp lực thêm, nhưng cậu cũng không muốn để cô biến mất khỏi tầm mắt mình một lần nữa. Cậu đã quá mệt mỏi với những ngày tháng xa cách, với những hiểu lầm đang gặm nhấm mối quan hệ của họ. Cậu sẽ đi theo cô, cho đến khi cô chịu lắng nghe, hoặc cho đến khi cô thực sự từ chối cậu một cách dứt khoát.

Họ rời khỏi sân bóng rổ, đi qua những con đường quen thuộc trong khuôn viên trường Ánh Dương. Tiếng học sinh tan học đã thưa thớt dần, chỉ còn lại tiếng gió lùa qua tán lá, tiếng chim về tổ ríu rít. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt những vệt sáng vàng vọt xuống con đường lát gạch. Long nhìn dáng người nhỏ nhắn của Linh đi phía trước, đôi vai gầy của cô vẫn khẽ run rẩy. Cậu cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Cậu đã làm cô đau khổ đến mức nào?

Họ đi ra khỏi cổng trường, rẽ vào con đường nhỏ dẫn vào khu dân cư quen thuộc. Khu phố dần trở nên vắng vẻ hơn, không còn tiếng xe cộ ồn ào của đường lớn, thay vào đó là những âm thanh sinh hoạt quen thuộc của buổi chiều tà: tiếng trẻ con nô đùa từ xa, tiếng bát đĩa va chạm từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối, mùi thức ăn thơm lừng thoang thoảng trong gió. Long vẫn kiên nhẫn bước theo sau cô, trái tim cậu đập thình thịch, mỗi bước chân của cô lại như dẫm lên nỗi lo lắng trong lòng cậu.

Ngọc Linh rẽ vào một con hẻm nhỏ quen thuộc. Con hẻm này hẹp, tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, in hằn dấu vết thời gian. Dây điện chằng chịt như mạng nhện trên đầu, và những chậu cây cảnh nhỏ xinh được đặt trước cửa mỗi nhà, tạo nên một vẻ đẹp giản dị, thân thuộc. Mùi đất ẩm đặc trưng của con hẻm, hòa quyện với mùi cây cỏ dại và thoang thoảng mùi thức ăn chiều từ các nhà, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ. Nhưng không khí giữa Long và Linh lại vẫn căng như dây đàn.

Linh đi được một đoạn, rồi đột ngột dừng lại. Cô không quay người lại ngay, nhưng Long biết cô đã nhận ra sự hiện diện kiên trì của cậu. Cậu cũng dừng lại, giữ khoảng cách vài bước chân. Ánh đèn đường vàng vọt từ đầu hẻm hắt xuống, chiếu sáng lờ mờ khung cảnh xung quanh. Không khí se lạnh dần, báo hiệu một đêm đông đang đến gần.

Cuối cùng, Linh từ từ quay người lại. Lần này, cô không còn né tránh, không còn cúi đầu. Cô nhìn thẳng vào Long, đôi mắt to tròn vẫn còn sưng húp, nhưng giờ đây chúng ánh lên một ngọn lửa uất ức, một sự chất vấn trực diện. Long cảm thấy như tất cả mọi thứ trong lòng mình đều bị cô đọc thấu.

"Anh muốn gì nữa, Long?" Giọng cô không còn lạnh nhạt như ở trường, mà pha lẫn sự mệt mỏi, một chút bất lực và cả sự giận dỗi không thể che giấu. "Anh đã đi theo em đến đây rồi, anh còn muốn gì nữa?" Cô hỏi, như thể đang thách thức cậu, nhưng ánh mắt cô lại ẩn chứa một khao khát được lắng nghe, một khao khát được thấu hiểu mà Long có thể cảm nhận được.

Long biết, đây là cơ hội cuối cùng của cậu. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm và sự chân thành vào từng lời nói. Vẻ lạnh lùng thường ngày đã biến mất hoàn toàn trên khuôn mặt cậu, thay vào đó là sự mềm mại, sự hối hận và cả sự dễ bị tổn thương.

"Anh xin lỗi, Linh. Thật sự xin lỗi vì đã để em một mình đối mặt với tất cả. Anh đã quá ngu ngốc, quá ích kỷ, đã để sự kiêu hãnh và những suy nghĩ nông cạn của mình che mờ mắt." Giọng Long khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Cậu cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lòng mình bấy lâu nay đang dần được gỡ bỏ, và cảm giác đó thật đau đớn, nhưng cũng thật giải thoát. "Anh không bao giờ muốn làm em đau lòng. Không bao giờ."

Long tiến lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn đủ để cậu có thể nhìn rõ từng đường nét trên khuôn mặt cô, từng sợi tóc mai vương trên trán. Cậu muốn cô cảm nhận được sự chân thành của mình, sự hối hận không lời nào có thể diễn tả hết. Tiếng mèo kêu từ một góc khuất, tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất ẩm ướt, và tiếng gió se lạnh lướt qua hàng cây dại mọc ven tường, tất cả đều trở thành phông nền cho khoảnh khắc căng thẳng này.

Linh vẫn đứng yên, đôi mắt cô không rời khỏi Long, như thể đang cố gắng phân tích từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt cậu. Sự chân thành của Long, sự đau khổ rõ ràng trong giọng nói của cậu, dường như đã chạm đến một phần mềm yếu nào đó trong trái tim cô.

"Vậy tại sao lại im lặng? Tại sao lại lạnh nhạt đến vậy?" Linh hỏi lại, giọng cô vẫn còn chất chứa uất ức, nhưng Long nghe thấy một sự yếu mềm hơn, một sự khao khát được giải đáp hơn là sự giận dữ thuần túy. "Anh có biết em đã cảm thấy thế nào không, Long? Anh có biết em đã phải chịu đựng những gì không? Khi anh cứ tránh mặt em, cứ nhìn em bằng ánh mắt xa lạ, không một lời giải thích, em đã nghĩ... em đã nghĩ anh không còn tin em nữa. Em đã nghĩ anh đã hoàn toàn từ bỏ em rồi." Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, chúng lăn dài trên gò má trắng hồng của Linh, lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Nhìn những giọt nước mắt của cô, trái tim Long như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Cậu muốn đưa tay ra lau đi những giọt nước mắt ấy, muốn ôm cô vào lòng và nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, rằng cậu chưa bao giờ từ bỏ cô. Nhưng cậu vẫn kiềm chế, để cô được bộc lộ hết nỗi lòng mình.

"Anh biết, và anh hối hận vô cùng." Long nói, giọng cậu run rẩy. "Anh đã quá nông nổi, quá ngu ngốc khi để những lời đồn thổi, những hiểu lầm làm ảnh hưởng đến mình. Anh đã sợ hãi, Linh ạ. Sợ hãi mất em, sợ hãi đối mặt với sự thật, nên anh đã chọn cách trốn tránh, cách im lặng. Đó là lỗi của anh. Toàn bộ là lỗi của anh." Long nhìn thẳng vào mắt cô, cố gắng truyền tải tất cả những gì cậu đang cảm thấy. "Anh chỉ mong em cho anh một cơ hội, một buổi nói chuyện thật sự, nơi chúng ta có thể nói hết mọi thứ, không giấu giếm, không hiểu lầm. Chỉ hai chúng ta thôi. Em có đồng ý không?"

Cậu nhẹ nhàng đưa tay ra, nhưng không chạm vào Linh. Bàn tay cậu hơi run, ánh mắt đầy thành khẩn, khao khát một sự chấp thuận. Đó không phải là một lời mời gọi thông thường, mà là một lời thỉnh cầu, một lời hẹn ước cho một tương lai mà cậu mong muốn được hàn gắn. Long không muốn buông bỏ mối tình này, mối tình đầu rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời đẹp đẽ nhất.

Ngọc Linh nhìn bàn tay Long đang nhẹ nhàng đưa ra, rồi lại nhìn vào đôi mắt hổ phách của cậu. Trong đôi mắt ấy, cô không thấy sự kiêu ngạo thường ngày, không thấy sự lạnh lùng hay xa cách. Cô chỉ thấy sự hối hận chân thành, sự lo lắng đến tột cùng, và một tình yêu sâu sắc đang ẩn chứa. Những lời nói của Long, đặc biệt là lời thừa nhận sự sợ hãi và ngu ngốc của bản thân, đã chạm đến trái tim cô. Cô đã từng khao khát một lời giải thích như thế, một sự thừa nhận như thế.

Cô siết chặt cuốn sách trong tay, cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đã theo cô suốt những ngày tháng này, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đẽ mà họ đã từng có. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng cô đã không còn khóc nức nở nữa. Cô từ từ cúi đầu, như thể đang cân nhắc một quyết định vô cùng quan trọng. Trái tim cô giằng xé giữa nỗi đau đã trải qua và khao khát được thấu hiểu, được hàn gắn. Cô đã chịu đựng quá nhiều, đã đau khổ quá nhiều. Liệu có đáng để cho Long một cơ hội nữa không? Liệu cô có nên tin tưởng vào sự chân thành này, hay đây chỉ là một phút yếu lòng của cậu ấy?

Long vẫn đứng yên, bàn tay vẫn đưa ra, không hề thu lại. Cậu nín thở chờ đợi, cảm thấy mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng gió se lạnh lướt qua, và tiếng tim mình đập dồn dập. Một tia hy vọng mong manh, rực rỡ như nắng Hạ Long sau cơn giông, đang bùng cháy trong lòng cậu.

Linh ngẩng đầu lên một lần nữa. Lần này, ánh mắt cô không còn sự giận dữ hay uất ức, mà chỉ còn sự mệt mỏi, sự tổn thương, và một sự lưỡng lự rõ ràng. Cô nhìn thẳng vào Long, rồi lại nhìn xuống bàn tay cậu.

Cuối cùng, cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức Long gần như không nhận ra. "Được..." Giọng cô thì thầm, nhỏ đến mức Long phải nín thở mới có thể nghe thấy. "Nhưng... chỉ một lần này thôi. Anh phải nói tất cả."

Một làn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo những cánh hoa phượng cuối mùa đã rụng. Nó lay động mái tóc Linh, và cả trái tim đang thổn thức của Long. Cậu cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ, một luồng ánh sáng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Long không kìm được, nở một nụ cười nhẹ, nụ cười đầu tiên sau bao ngày tháng ủ dột. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn dài, còn lắm chông gai. Nhưng ít nhất, cô đã cho cậu một cơ hội. Và cậu sẽ nắm giữ cơ hội này, bằng tất cả những gì cậu có. Cậu sẽ không để cô phải thất vọng thêm một lần nào nữa. Bởi vì, tình yêu của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, xứng đáng được trân trọng và bảo vệ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ