Ánh nắng ban mai rực rỡ như đổ mật xuống sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nhuộm vàng những hàng cây cổ thụ trầm mặc, vẽ lên nền gạch sân trường những mảng sáng tối tương phản. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào học sắp điểm, nhưng không khí vẫn tấp nập, ồn ào như một tổ ong vỡ. Học sinh từ khắp các ngả đường đổ về, những chiếc xe đạp, xe máy điện xếp thành hàng dài trước cổng, tạo nên một bản giao hưởng của tiếng nói cười, tiếng còi xe và cả tiếng rao hàng của mấy bác bán xôi, bánh mì.
Từ xa, có thể nghe rõ tiếng giảng bài vẳng ra từ những lớp học sớm, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và cả tiếng xì xào bàn tán của những nhóm bạn tụ tập ở hành lang hay dưới gốc cây bàng. Mùi phấn bảng mới hòa quyện với mùi giấy sách, mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin và cả mùi hoa sữa dịu nhẹ đang vào mùa, tạo nên một tổng thể quen thuộc, đặc trưng của tuổi học trò. Bầu không khí tràn đầy năng lượng, sự hối hả của tuổi trẻ, một sự tươi mới và hy vọng len lỏi qua từng tia nắng.
Ở một góc khuất gần bãi gửi xe, nhóm của Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà và Đỗ Thị Vy đang túm tụm, những cái đầu chụm lại xì xào, ánh mắt không ngừng liếc nhìn về phía cổng trường. Yến, với mái tóc xoăn nhẹ và chiếc áo đồng phục được nhấn nhá thêm vài phụ kiện điệu đà, khẽ nhếch môi, giọng điệu đầy vẻ dò xét.
“Nghe nói Long với Linh lại giận nhau rồi. Tối qua không thấy đi cùng nhau,” Yến thì thầm, ánh mắt lướt qua Chi. “Chắc Tùng có cơ hội rồi chứ gì.”
Chi, cá tính và sành điệu, mái tóc nhuộm highlight tím khẽ hất lên, khẽ cười khẩy. “Thì ra là vậy. Cậu ta đẹp trai, nhà giàu, lại ga lăng nữa, ai mà không thích chứ. Bảo sao Linh không xiêu lòng.”
Loan, cô bạn tóc nhuộm light vàng, thêm vào với vẻ tò mò. “Tôi nghe nói Tùng còn chuẩn bị quà gì đó đặc biệt lắm. Định làm một cú chót hạ gục Long luôn.”
Hà, cô bé gầy gò đeo kính cận, vẻ mặt tinh ranh, đẩy nhẹ gọng kính. “Thế thì lần này Long thua chắc rồi. Anh hùng sao qua được ải mỹ nhân, mà mỹ nhân lại có người ga lăng như Tùng theo đuổi nhiệt tình thế kia.”
Vy, cô bạn tròn trịa, đang nhấm nháp gói bánh tráng trộn, cười khúc khích. “Đúng đó, ai bảo Long cứ lạnh lùng, ít nói làm gì. Con gái người ta cần được quan tâm mà.”
Những lời bàn tán cứ thế lan nhanh như cháy rừng, thêu dệt thêm đủ thứ tình tiết hư cấu. Nhóm nữ sinh này, vốn không ưa gì Ngọc Linh vì sự nổi bật và được nhiều người yêu mến của cô, luôn tìm cách hạ bệ, dù là bằng lời nói. Họ tận hưởng cái cảm giác được là người nắm bắt thông tin, được phán xét và gieo rắc sự nghi ngờ. Với họ, việc Long và Linh chia tay không chỉ là một tin đồn, mà còn là một mong muốn ngấm ngầm, một sự hả hê khó tả. Họ quan sát mọi động thái, từng cử chỉ nhỏ nhặt của Long và Linh, phóng đại lên thành những bằng chứng không thể chối cãi cho sự rạn nứt trong mối quan hệ của cặp đôi hot nhất trường.
Không xa đó, dưới gốc cây bàng già cỗi với những chùm lá xanh mướt, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang đứng đợi, ánh mắt đầy sốt ruột quét qua dòng người đổ vào trường. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và mái tóc đầu nấm, liên tục gãi đầu, vẻ mặt lo lắng không che giấu nổi.
“Trời ơi, sắp vào lớp rồi mà tụi nó chưa đến,” Hùng cằn nhằn, giọng nói lanh lảnh thường ngày giờ pha lẫn sự sốt ruột. “Không biết hôm nay Long với Linh có đến không nữa. Tối qua tớ gọi cho Long mãi mà cậu ấy không nghe máy. Linh thì chỉ nhắn lại một tin ‘tớ ổn’ xong im bặt.” Cậu lo lắng nhìn Mai và Lan, mong tìm được sự trấn an.
Mai, cô bạn nhỏ nhắn đeo kính, luôn mang theo một cuốn sách bên mình, khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt thông minh nhìn xa xăm. “Chắc là vẫn còn giận nhau. Tớ nghe nói Yến với Chi lại tung tin đồn gì đó ác ý lắm. Tùng thì cứ bám riết Linh không buông. Áp lực cho hai đứa nó lớn lắm.” Giọng nói nhỏ nhẹ của cô vẫn ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Cô hiểu Linh hơn ai hết, biết Linh kiên cường nhưng cũng rất nhạy cảm.
Lan, dáng người khỏe khoắn, năng động, khoanh tay trước ngực, đôi mắt tinh nhanh sắc sảo. “Chuyện gì đến rồi cũng phải đến thôi. Tớ tin Long và Linh sẽ ổn. Họ không phải là những người dễ dàng bỏ cuộc.” Dù nói vậy, ánh mắt cô vẫn không ngừng hướng về phía cổng trường, một nét căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt. Cô biết Long và Linh đã trải qua nhiều chuyện, và cô tin vào tình cảm của họ, nhưng những tin đồn và sự đeo bám của Tùng thật sự là một thử thách lớn. Lan đã từng thấy Long lạnh lùng, nhưng cô cũng thấy cậu ấy quan tâm Linh đến nhường nào. Cô đã chứng kiến Linh đau khổ ra sao khi những tin đồn lan rộng.
Cả ba người bạn không khỏi nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp khi Long và Linh còn vô tư bên nhau, những buổi học nhóm, những trận bóng đá, những chuyến đi chơi. Giờ đây, chỉ vì những hiểu lầm và sự can thiệp của người thứ ba, mối quan hệ trong trẻo ấy lại đứng trước sóng gió. Hùng thở dài thườn thượt, Mai khẽ siết chặt cuốn sách trên tay, còn Lan thì nhíu mày, bất giác siết chặt nắm tay. Họ biết, hôm nay có lẽ sẽ là một ngày không bình thường, một ngày định đoạt rất nhiều thứ cho Long và Linh. Họ đứng đó, giữa dòng người hối hả, như những cột mốc im lặng, chờ đợi. Nắng Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng họ, có một đám mây lo lắng không tan.
***
Tiếng xì xào bàn tán đang râm ran khắp sân trường bỗng chốc lắng xuống, rồi im bặt. Một làn sóng im lặng kỳ lạ lan truyền từ cổng trường vào sâu bên trong, như một phép thuật nào đó đã tạm thời ngưng đọng mọi âm thanh. Tất cả ánh mắt, từ những nhóm đang bàn tán sôi nổi đến những người đang vội vã chạy vào lớp, đều đổ dồn về một điểm duy nhất: cổng trường.
Ở đó, Long và Linh đang xuất hiện.
Họ không đi riêng lẻ, không lén lút hay tránh né bất kỳ ánh mắt nào. Long và Linh bước đi sánh đôi, tay trong tay, một sự gắn kết không thể chối cãi. Bàn tay Long nắm chặt bàn tay Linh, không phải là một cái nắm hờ hững mà là một cử chỉ dứt khoát, đầy kiên định. Long ngẩng cao đầu, bờ vai rộng và dáng người cao ráo của cậu như một bức tường vững chãi. Đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu, thường ngày vẫn ẩn chứa vẻ lạnh lùng ít biểu cảm, giờ đây lại ánh lên sự quyết đoán và một tia thách thức rõ ràng. Ánh mắt cậu quét qua đám đông học sinh đang sững sờ, như muốn khẳng định sự hiện diện của mình và Linh, không để bất cứ ai nghi ngờ.
Ngọc Linh đi bên cạnh Long, mái tóc dài đen óng ả thả tự nhiên, lay động nhẹ trong gió. Cô mặc bộ đồng phục trắng tinh tươm, chiếc vòng tay may mắn màu xanh ngọc bích trên cổ tay lấp lánh dưới nắng. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai của cô vẫn tỏa sáng, nhưng hôm nay, nụ cười ấy còn chứa đựng thêm sự nhẹ nhõm, thanh thản và một niềm tin tuyệt đối. Đôi mắt to tròn long lanh của cô không còn sự e dè hay lo lắng, mà thay vào đó là vẻ kiên định, tự tin. Cô nhìn Long bằng ánh mắt tin tưởng tuyệt đối, sau đó cũng khẽ quét qua đám đông, như một lời khẳng định ngầm rằng mọi chuyện đã được giải quyết, và cô chọn đứng bên Long.
Hành động của họ như một tuyên bố không lời, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào. Nó đập tan mọi tin đồn, mọi lời thêu dệt ác ý chỉ trong một khoảnh khắc. Không ai có thể nghi ngờ về mối quan hệ của họ nữa khi chứng kiến cảnh tượng này.
Long cảm nhận rõ ràng từng ánh mắt đổ dồn về phía họ. Cậu cảm thấy một chút căng thẳng, nhưng trên hết là sự kiên định. Tối qua, sau khi đưa Linh về, cậu đã thức trắng đêm suy nghĩ. Cậu không thể để những lời đồn thổi, những sự can thiệp từ bên ngoài phá hủy tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp. Cậu đã hứa với Linh rằng sẽ không để cô một mình nữa, và cậu sẽ thực hiện lời hứa đó bằng hành động. Đây là cách duy nhất để bảo vệ Linh, bảo vệ tình yêu của họ khỏi những con sóng độc địa của dư luận. Cậu siết chặt tay Linh hơn, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô truyền sang, như tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Long biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất, khoảnh khắc họ phải đối mặt với tất cả. Và cậu đã sẵn sàng.
Linh cũng cảm nhận được sự chú ý của mọi người, nhưng lạ thay, cô không còn cảm thấy sợ hãi hay lo lắng nữa. Bàn tay Long nắm chặt tay cô như một chiếc neo vững chắc giữa biển khơi. Hơi ấm từ bàn tay ấy, sự kiên định trong ánh mắt cậu, tất cả đã xua tan mọi nỗi sợ hãi trong lòng cô. Cô nhớ lại lời hứa của Long tối qua, "Từ giờ, không có chuyện gì có thể chia cắt chúng ta được nữa." Và cô tin cậu. Tin vào tình yêu của họ. Tin vào sự lựa chọn của mình. Nụ cười trên môi cô không phải là sự giả tạo, mà là niềm hạnh phúc thực sự khi được ở bên người mình yêu, được Long bảo vệ và trân trọng. Cô tự nhủ, dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ không buông tay Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ này, nơi Hạ Long cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là của họ.
Ánh mắt Long lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở một góc khuất gần cổng trường, nơi Tùng đang đứng cùng Trần Minh Quân. Tùng, với mái tóc tạo kiểu sành điệu và bộ đồng phục được là lượt kỹ càng, đang tươi cười nói chuyện với Minh Quân. Nhưng khi ánh mắt cậu ta chạm phải hình ảnh Long và Linh tay trong tay, nụ cười trên môi Tùng bỗng đông cứng lại. Vẻ mặt cậu ta từ bất ngờ chuyển sang sững sờ, rồi dần dần tối sầm lại. Đôi mắt sắc sảo của Tùng nheo lại, một tia tức giận và thất vọng ngấm ngầm bùng lên. Cậu ta đứng bất động, như một bức tượng, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Mọi kế hoạch, mọi nỗ lực của cậu ta dường như tan thành mây khói chỉ trong khoảnh khắc này.
Minh Quân, đứng cạnh Tùng, cũng nhìn thấy cảnh tượng đó. Cậu ta khẽ huých tay Tùng, nhưng Tùng không hề hay biết. Vẻ mặt Minh Quân cũng hiện lên sự ngạc nhiên, rồi một thoáng bối rối. Cậu ta biết Tùng đã dành tình cảm đặc biệt cho Linh, và những nỗ lực của Tùng trong suốt thời gian qua. Cảnh tượng này chắc chắn là một cú sốc lớn.
Nhóm Yến, Chi ở gần đó cũng há hốc mồm, những lời bàn tán đang dang dở bỗng nghẹn lại trong cổ họng. Yến và Chi nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
“Cái gì… sao lại…” Yến thì thầm, giọng lắp bắp, không thể thốt nên lời.
Chi lắc đầu, vẻ mặt khó chịu và bực tức hiện rõ. “Không thể nào… rõ ràng là…”
Loan, Hà, Vy cũng không kém phần sửng sốt. Những gương mặt từ tò mò, thích thú giờ chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi có chút hụt hẫng. Kịch bản mà họ đã vẽ ra hoàn toàn khác xa với thực tế. Long và Linh không hề giận nhau, không hề rạn nứt. Họ đang đứng đó, kiên cường và gắn bó hơn bao giờ hết.
Hùng, Mai, Lan thì hoàn toàn ngược lại. Nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên khuôn mặt Hùng. Cậu vỗ mạnh vào vai Mai, đôi mắt híp lại vì vui sướng. “Tớ đã bảo mà! Tụi nó sẽ ổn thôi!”
Mai mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt ấm áp nhìn Long và Linh. Cô cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ. “Thật may mắn… Cuối cùng thì mọi chuyện cũng rõ ràng rồi.”
Lan cũng nở nụ cười tươi tắn. Mọi sự lo lắng trong lòng cô tan biến. Cô gật đầu, ánh mắt đầy tự hào. “Hai đứa nó đã lớn thật rồi.”
Giữa sự im lặng đột ngột và hàng trăm ánh mắt đổ dồn, Long và Linh vẫn bình thản bước đi, như thể cả thế giới xung quanh không hề tồn tại. Họ không cần nói một lời nào. Cử chỉ nắm tay, ánh mắt kiên định, và nụ cười mãn nguyện của họ đã nói lên tất cả. Đó là lời khẳng định mạnh mẽ nhất cho tình yêu của họ, cho niềm tin họ dành cho nhau, và cho sự kiên cường mà họ đã cùng nhau xây dựng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, sẵn sàng cuốn trôi mọi trở ngại.
***
Tiếng chuông vào lớp vang lên lảnh lót, phá vỡ bầu không khí căng thẳng và tĩnh lặng bất ngờ. Âm thanh quen thuộc ấy như một tín hiệu, khiến đám đông học sinh dần dần tản ra, vội vã di chuyển về phía các lớp học. Tuy nhiên, những lời xì xào bàn tán vẫn còn vương vấn, nhỏ dần rồi lan đi khắp các hành lang.
Long và Linh vẫn sánh bước bên nhau, chậm rãi tiến vào dãy hành lang lớp học. Ánh nắng dịu nhẹ, xuyên qua những ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gạch. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi phấn bảng và một chút hương hoa sữa thoang thoảng từ sân trường. Khuôn mặt Long vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt cậu nhìn Linh lại chứa chan sự dịu dàng và hạnh phúc. Cậu siết nhẹ tay cô, như muốn truyền thêm sự ấm áp và bình yên. Linh khẽ ngẩng đầu nhìn Long, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi càng thêm tươi tắn. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm vô cùng, như thể một tảng đá lớn vừa được gỡ bỏ.
Khi họ vừa rẽ vào hành lang quen thuộc dẫn đến lớp 12A1, Hùng, Mai và Lan đã nhanh chóng chạy đến. Khuôn mặt Hùng rạng rỡ như ánh mặt trời, cậu ta vỗ mạnh vào vai Long, giọng nói lanh lảnh đầy vẻ tự hào.
“Tuyệt vời, Long! Quá ngầu! Tớ biết mà, cậu sẽ không để Linh phải chịu thiệt thòi đâu!” Hùng cười toe toét, đôi mắt híp lại vì vui sướng. Cậu ta không giấu nổi sự ngưỡng mộ dành cho hành động công khai, đầy dũng cảm của Long.
Mai, với vẻ mặt nhẹ nhõm và ấm áp, mỉm cười nhìn Linh. Cô đặt tay lên cánh tay Linh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành. “Tớ mừng cho cậu, Linh. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng rõ ràng rồi. Cậu đã mạnh mẽ lắm.” Cô hiểu rằng để vượt qua những lời đàm tiếu và đối mặt với tất cả ánh mắt như vậy không phải là điều dễ dàng.
Lan gật đầu đồng tình, ánh mắt sắc sảo của cô ánh lên vẻ hài lòng. “Đúng đó. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng rõ ràng. Không ai có thể nói gì nữa. Tớ biết Long và Linh sẽ không làm tụi tớ thất vọng mà.” Cô nhìn Long và Linh, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào sâu sắc về tình bạn của họ, và về sự trưởng thành của hai người bạn thân thiết.
Long khẽ cười nhẹ với bạn bè, nụ cười hiếm hoi nhưng cực kỳ ấm áp. Cậu siết chặt tay Linh thêm chút nữa, một cử chỉ ngầm cho thấy sự gắn bó không thể tách rời. “Đi thôi, vào lớp,” cậu nói, giọng trầm ấm, nhưng không khí xung quanh cậu đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự lạnh lùng khó gần, mà là một sự tự tin, điềm tĩnh của một người đã đưa ra quyết định và sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.
Linh gật đầu, nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi. “Ừm, vào lớp thôi.” Cô cảm thấy biết ơn những người bạn đã luôn tin tưởng và ủng hộ họ. Giữa những sóng gió, tình bạn keo sơn này chính là một điểm tựa vững chắc.
Xa xa, ở cuối hành lang, Nguyễn Trọng Tùng đang quay lưng bước đi, vẻ mặt tối sầm. Cậu ta không hề quay đầu lại, nhưng dáng người hơi gầy gò của cậu ta hiện rõ sự thất vọng và tức giận ngầm. Những bước chân của cậu ta nặng nề hơn bình thường, như thể đang mang theo một gánh nặng vô hình. Trần Minh Quân, với vẻ mặt hoang mang và có chút ái ngại, đi theo sau, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Long và Linh. Minh Quân biết Tùng đã thua, một cách thảm hại. Và có lẽ, đây là lúc Tùng cần một mình.
Tùng bước đi, trong đầu cậu ta là một mớ hỗn độn. Hình ảnh Long và Linh nắm tay nhau, kiên định và hạnh phúc, cứ lởn vởn trong tâm trí cậu. Cậu ta đã cố gắng rất nhiều, đã dùng mọi cách để chia cắt họ, nhưng cuối cùng, tình yêu của họ lại càng trở nên mạnh mẽ hơn. Cảm giác thất bại, sự tức giận và một chút hụt hẫng chua chát dâng lên trong lòng Tùng. Cậu ta không thể tin rằng mình lại thua một cách dễ dàng như vậy. Nhưng sâu thẳm trong tim, Tùng cũng phải thừa nhận, tình yêu Long và Linh dành cho nhau là thật, và nó mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì cậu ta có thể làm ra. Đây có lẽ là lúc cậu ta phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã này. Tuy vậy, một tia lửa nhỏ của sự bất mãn vẫn còn âm ỉ cháy, báo hiệu rằng dù đã rút lui, Tùng có thể vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định của mình.
Long và Linh cùng những người bạn thân thiết bước vào lớp 12A1. Ánh nắng ban mai tiếp tục chiếu qua khung cửa sổ, làm nổi bật sự bình yên trên gương mặt họ. Chiếc vòng tay may mắn của Linh khẽ lấp lánh khi cô giơ tay lên chỉnh lại tóc. Mặc dù những lời xì xào bàn tán có thể vẫn còn tiếp diễn trong vài ngày tới, nhưng họ biết, từ giờ trở đi, sẽ không có gì có thể chia cắt họ được nữa. Họ đã cùng nhau vượt qua thử thách đầu tiên, và mối quan hệ của họ đã trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây đã được khẳng định một cách mạnh mẽ, hứa hẹn một chương mới đầy tươi sáng và bền vững hơn.