Ánh nắng ban mai tiếp tục chiếu qua khung cửa sổ lớp 12A1, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch hoa cũ kỹ, nhuộm vàng cả không gian vốn đã tràn ngập sự tươi trẻ. Sau màn công khai đầy táo bạo và bất ngờ tại cổng trường sáng nay, Long và Linh cùng những người bạn thân thiết đã bước vào lớp, mang theo một làn gió mới, một sự giải tỏa không khí căng thẳng đã bủa vây họ bấy lâu nay. Hùng, Mai và Lan vẫn ríu rít bên cạnh, đôi mắt lấp lánh niềm vui, không ngừng bày tỏ sự ngưỡng mộ và ủng hộ. Cảm giác như cả thế giới vừa trút được một gánh nặng, và giờ đây, niềm hạnh phúc giản đơn đang lan tỏa trong từng ngóc ngách của căn phòng học quen thuộc.
Long khẽ cười nhẹ với bạn bè, nụ cười hiếm hoi nhưng cực kỳ ấm áp. Cậu siết chặt tay Linh thêm chút nữa, một cử chỉ ngầm cho thấy sự gắn bó không thể tách rời. “Đi thôi, vào lớp,” cậu nói, giọng trầm ấm, nhưng không khí xung quanh cậu đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự lạnh lùng khó gần, mà là một sự tự tin, điềm tĩnh của một người đã đưa ra quyết định và sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. Linh gật đầu, nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi. “Ừm, vào lớp thôi.” Cô cảm thấy biết ơn những người bạn đã luôn tin tưởng và ủng hộ họ. Giữa những sóng gió, tình bạn keo sơn này chính là một điểm tựa vững chắc. Xa xa, ở cuối hành lang, Nguyễn Trọng Tùng đang quay lưng bước đi, vẻ mặt tối sầm. Cậu ta không hề quay đầu lại, nhưng dáng người hơi gầy gò của cậu ta hiện rõ sự thất vọng và tức giận ngầm. Những bước chân của cậu ta nặng nề hơn bình thường, như thể đang mang theo một gánh nặng vô hình. Trần Minh Quân, với vẻ mặt hoang mang và có chút ái ngại, đi theo sau, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Long và Linh. Minh Quân biết Tùng đã thua, một cách thảm hại. Và có lẽ, đây là lúc Tùng cần một mình. Tùng bước đi, trong đầu cậu ta là một mớ hỗn độn. Hình ảnh Long và Linh nắm tay nhau, kiên định và hạnh phúc, cứ lởn vởn trong tâm trí cậu. Cậu ta đã cố gắng rất nhiều, đã dùng mọi cách để chia cắt họ, nhưng cuối cùng, tình yêu của họ lại càng trở nên mạnh mẽ hơn. Cảm giác thất bại, sự tức giận và một chút hụt hẫng chua chát dâng lên trong lòng Tùng. Cậu ta không thể tin rằng mình lại thua một cách dễ dàng như vậy. Nhưng sâu thẳm trong tim, Tùng cũng phải thừa nhận, tình yêu Long và Linh dành cho nhau là thật, và nó mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì cậu ta có thể làm ra. Đây có lẽ là lúc cậu ta phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã này. Tuy vậy, một tia lửa nhỏ của sự bất mãn vẫn còn âm ỉ cháy, báo hiệu rằng dù đã rút lui, Tùng có thể vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định của mình.
Long và Linh cùng những người bạn thân thiết bước vào lớp 12A1. Ánh nắng ban mai tiếp tục chiếu qua khung cửa sổ, làm nổi bật sự bình yên trên gương mặt họ. Chiếc vòng tay may mắn của Linh khẽ lấp lánh khi cô giơ tay lên chỉnh lại tóc. Mặc dù những lời xì xào bàn tán có thể vẫn còn tiếp diễn trong vài ngày tới, nhưng họ biết, từ giờ trở đi, sẽ không có gì có thể chia cắt họ được nữa. Họ đã cùng nhau vượt qua thử thách đầu tiên, và mối quan hệ của họ đã trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây đã được khẳng định một cách mạnh mẽ, hứa hẹn một chương mới đầy tươi sáng và bền vững hơn.
***
Giờ ra chơi buổi sáng tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương luôn là một bức tranh sống động, ồn ã và đầy màu sắc. Tiếng chuông reo vang lừng cả sân trường, báo hiệu sự tự do ngắn ngủi sau những tiết học căng thẳng. Ngay lập tức, hành lang các dãy nhà học trở nên tấp nập, chật kín những tốp học sinh cười nói, đùa giỡn. Tiếng bước chân vội vã xen lẫn tiếng xì xào, tiếng cười khúc khích, và cả tiếng rao hàng của bác căng-tin vọng lại từ phía cuối sân. Hương thơm của bánh mì, cà phê và một chút mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa quyện tạo nên một thứ mùi đặc trưng của tuổi học trò. Bên ngoài, những cây phượng vĩ cổ thụ đã bắt đầu trổ những chùm hoa đỏ rực, như những đốm lửa thắp sáng cả một góc trời, trong khi nắng nhẹ buổi sớm vẫn còn vương trên những tán lá xanh um, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên lối đi. Trời trong xanh, không một gợn mây, hứa hẹn một ngày đầy năng lượng và niềm vui.
Giữa dòng người hối hả ấy, Long và Linh vẫn sánh bước bên nhau, chậm rãi và đầy tự tin. Cậu cao ráo, bờ vai rộng vững chãi, luôn che chở cho cô gái nhỏ nhắn bên cạnh. Cô, xinh đẹp với đôi mắt to tròn long lanh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Họ không còn ngại ngùng hay lén lút như trước. Tay họ vẫn đan chặt vào nhau, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao sự khẳng định và tin tưởng. Những ánh mắt tò mò vẫn hướng về phía họ, nhưng giờ đây, phần lớn là sự ngưỡng mộ, chấp nhận, chứ không còn là những cái nhìn dò xét hay ác ý. Họ trò chuyện vui vẻ, thi thoảng Linh lại khẽ lay cánh tay Long, kể cho cậu nghe một câu chuyện vui trong lớp, hoặc hỏi ý kiến cậu về bài tập khó. Ánh mắt họ không còn vẻ lo âu, thay vào đó là sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối vào đối phương.
“Hai cậu trông hạnh phúc thật đấy, Long,” Phan Việt Hùng vừa chạy tới, vỗ mạnh vào vai Long, giọng nói lanh lảnh đầy vẻ trêu chọc. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ta rạng rỡ, đôi mắt híp lại vì cười. “Coi như ‘kẻ thứ ba’ đã hết đất diễn rồi nhỉ? Tớ đã bảo mà, tình yêu đích thực thì không gì có thể chia cắt được!”
Long khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp khi nhìn cô gái bên cạnh. “Cũng may là có bọn tớ ở bên cạnh giúp đỡ chứ,” cậu đáp, giọng trầm ấm. “Nếu không thì đã bị mấy tin đồn nhảm nhí làm cho khốn đốn rồi.”
Linh khúc khích cười, “Cậu nói quá rồi, Hùng. Nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu và mọi người đã luôn tin tưởng bọn tớ.” Cô nhìn Hùng với ánh mắt biết ơn.
Xa xa, ở một góc khuất trên hành lang tầng hai, nơi ít người qua lại, Nguyễn Trọng Tùng đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt sắc sảo lướt theo bóng dáng của Long và Linh. Cậu ta không còn vẻ ngạo mạn, bất cần như trước. Thay vào đó, khuôn mặt cậu ta lộ rõ sự phức tạp, đan xen giữa thất vọng, tức giận và một điều gì đó tinh vi hơn, khó nắm bắt.
“Thật không ngờ…” Tùng lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức chỉ mình cậu ta nghe thấy. Cậu ta đã nghĩ rằng những tin đồn, những hiểu lầm sẽ dễ dàng làm rạn nứt mối quan hệ mong manh ấy. Cậu đã lầm. Long và Linh không chỉ vượt qua, mà còn trở nên mạnh mẽ hơn, công khai hơn. Sự kiện sáng nay đã giáng một đòn chí mạng vào chiến thuật đối đầu trực diện của cậu ta. Cậu ta đã thua trong cuộc chiến công khai.
Nhưng chuyện chưa kết thúc đâu. Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt Tùng. Cậu ta không phải là loại người dễ dàng chấp nhận thất bại. Nếu không thể dùng sức mạnh để chia cắt, vậy thì sẽ dùng sự tinh vi. Nếu không thể đối đầu trực diện, vậy thì sẽ tìm cách len lỏi vào. Lợi dụng lòng tốt của Ngọc Linh. Đó chính là chìa khóa. Cô ấy luôn tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Đây là điểm yếu mà cậu ta có thể khai thác.
Tùng thẳng người dậy, ánh mắt lóe lên sự tính toán. Cậu ta rời đi, những bước chân giờ đây không còn nặng nề hay thất vọng như buổi sáng, mà tràn đầy một quyết tâm mới. Một quyết tâm lạnh lùng và đầy mưu mẹo. Cậu ta sẽ không từ bỏ. Đây mới chỉ là khởi đầu của một ván cờ khác, phức tạp hơn, mà cậu ta tin rằng mình sẽ là người chiến thắng. Cuộc chiến giành lấy Ngọc Linh, hay ít nhất là gây khó dễ cho Long, sẽ không dừng lại ở đây.
***
Khoảng bốn giờ chiều, khi những tia nắng vàng đã dịu bớt, trải dài một màu lấp lánh trên sân trường, và phần lớn học sinh đã tan học về, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều. Chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng ve kêu râm ran cuối hè, và đôi khi là tiếng lật sách khẽ khàng từ khu thư viện. Mùi giấy sách cũ, mùi gỗ ẩm và một chút mùi hoa sữa thoang thoảng từ những cây cổ thụ trước sân trường len lỏi vào không gian, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng, rất thích hợp cho việc học tập và suy tư.
Ngọc Linh đang ngồi trong thư viện, nơi ánh nắng chiều xuyên qua những ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên mặt bàn gỗ. Cô đang tập trung cao độ vào việc hoàn thành bài tập Văn học, một bài phân tích truyện ngắn khá phức tạp. Cô nàng là một học sinh xuất sắc, và môn Văn luôn là một trong những thế mạnh của cô. Linh thích cảm giác được đắm chìm trong thế giới của ngôn từ, của những câu chuyện, và tìm kiếm những tầng ý nghĩa sâu sắc mà tác giả muốn gửi gắm. Khi cô đang chăm chú đọc lại một đoạn trích, một bóng người khẽ đổ xuống trang sách, khiến cô giật mình ngẩng đầu lên.
Đó là Nguyễn Trọng Tùng.
Khác hẳn với vẻ ngoài hào nhoáng, tự tin thường ngày, hôm nay Tùng trông khá trầm tư, thậm chí có chút mệt mỏi. Mái tóc tạo kiểu sành điệu của cậu ta dường như cũng không còn được giữ nếp hoàn hảo. Đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây lại ánh lên một vẻ ưu tư, pha chút sự “khẩn cầu” và “hối lỗi” như outline đã định. Cậu ta đứng đó, cách bàn của Linh một khoảng, không quá gần cũng không quá xa, đủ để cô cảm thấy sự hiện diện của cậu mà không bị đe dọa.
“Linh này…” Tùng mở lời, giọng nói khẽ hơn bình thường, pha chút ngập ngừng. “Tớ… tớ biết tớ không nên làm phiền cậu sau chuyện hôm trước. Tớ… tớ xin lỗi vì đã gây rắc rối cho hai cậu.” Cậu ta cúi nhẹ đầu, thể hiện sự hối lỗi một cách rõ ràng. Ánh mắt cậu ta nhìn thẳng vào Linh, đầy vẻ chân thành (ít nhất là bề ngoài).
Ngọc Linh cảm thấy một sự khó xử dâng lên trong lòng. Cô không ngờ Tùng lại tìm đến mình, và lại còn bày tỏ thái độ này. Trước đây, cậu ta luôn kiêu ngạo, và dù có cố gắng tiếp cận, cũng không bao giờ thể hiện sự yếu đuối hay hối lỗi như vậy. Cô nhớ lại những lời Long đã nói, rằng Tùng là người không đơn giản. Nhưng nhìn Tùng lúc này, cậu ấy trông thật sự đáng thương…
“Không sao đâu, Tùng,” Linh đáp, giọng nói cô nhỏ nhẹ hơn thường lệ, không muốn gây thêm căng thẳng. “Chuyện đã qua rồi. Cậu không cần phải xin lỗi.”
Tùng khẽ lắc đầu. “Không, tớ cần. Tớ đã hành động rất trẻ con và ích kỷ. Tớ biết Long và cậu đã phải chịu nhiều áp lực vì tớ.” Cậu ta dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từng lời nói. “Nhưng… tớ thực sự đang gặp khó khăn với bài tập Văn này.” Tùng giơ lên một cuốn sách giáo khoa, trang sách đang mở ở phần bài tập nhóm. “Tuần sau là phải nộp rồi, mà tớ… tớ không biết phải làm thế nào.”
Linh nhìn xuống cuốn sách, rồi lại nhìn lên Tùng. Cô biết Tùng không phải là học sinh yếu kém, nhưng môn Văn thì có lẽ không phải là sở trường của cậu ta. Thường ngày, cậu ta sẽ nhờ gia sư hoặc tự mình giải quyết. Việc Tùng đến nhờ cô, nhất là sau tất cả những chuyện đã xảy ra, khiến cô càng thêm bối rối.
“Cậu luôn giỏi môn này, Linh. Cậu là người phân tích tốt nhất lớp,” Tùng tiếp tục, giọng nói pha chút tuyệt vọng. “Tớ… tớ không biết phải làm thế nào. Cậu có thể… chỉ cho tớ một chút thôi được không? Tớ hứa sẽ không làm phiền cậu quá lâu. Chỉ khoảng mười lăm, hai mươi phút thôi cũng được. Tớ chỉ cần một vài gợi ý về cách tiếp cận thôi.”
Linh cảm thấy trái tim mình thắt lại. Lòng tốt tự nhiên của cô trỗi dậy. Tùng trông thực sự bế tắc. Từ chối một người đang gặp khó khăn, đặc biệt là trong học tập, không phải là điều cô muốn làm. Nhưng cô cũng nhớ đến Long, nhớ đến sự tin tưởng mà họ vừa xây dựng lại, và nhớ đến những lời hứa sẽ luôn chia sẻ mọi chuyện. Cô không thể giúp Tùng một mình, một cách riêng tư như thế này, nhất là khi Long đã cảnh giác với cậu ta.
“Tớ… tớ hiểu,” Linh nói, giọng cô đầy do dự. Cô nhìn quanh thư viện, ánh mắt tìm kiếm một sự hỗ trợ vô hình. “Tớ… tớ sẽ suy nghĩ. Môn này cũng khá khó thật. Tớ có thể… hỏi Long xem sao. Hoặc là hỏi các bạn khác trong nhóm học tập của tớ. Có lẽ sẽ có nhiều ý kiến hơn.”
Tùng nghe vậy, ánh mắt lóe lên một tia thất vọng (nhưng nhanh chóng che giấu). Tuy nhiên, cậu ta vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, thậm chí còn gật đầu tỏ vẻ hiểu. “Cũng được. Tớ hiểu cậu đang khó xử. Dù sao thì, tớ cũng cảm ơn cậu đã lắng nghe tớ.” Cậu ta lại cúi đầu một lần nữa, sau đó quay người rời đi. Bước chân của Tùng lần này không còn nặng nề như buổi sáng, mà có vẻ nhẹ nhàng hơn, như thể đã trút bỏ được một gánh nặng. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí cậu ta, một nụ cười nhếch mép khó thấy đang hé nở. Cậu ta biết, Linh sẽ không từ chối hoàn toàn. Cậu ta đã gieo một hạt giống nghi ngờ, một hạt giống khó xử vào lòng cô. Và quan trọng hơn, cậu ta đã tìm ra một lý do hợp lý để tiếp cận cô, một cách mà Long khó có thể ngăn cản một cách công khai.
Linh nhìn theo bóng Tùng khuất dần sau kệ sách. Cô thở dài một hơi nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy lo lắng. Cô biết mình cần phải nói chuyện này với Long.
***
Khi màn đêm buông xuống, Hạ Long trở nên lung linh huyền ảo dưới ánh đèn đường và ánh sáng từ các tòa nhà cao tầng. Gió biển thổi vào nhẹ nhàng, mang theo chút hơi mặn mòi đặc trưng. Tại Quán trà sữa Trăng Khuyết, không gian vẫn nhộn nhịp và ấm cúng như mọi khi. Mặt tiền tươi sáng với những biển hiệu neon lấp lánh, bên trong nội thất màu pastel dịu mắt, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ xinh và những bức tranh tường ngộ nghĩnh. Tiếng nhạc K-pop và V-pop du dương, hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của các bạn trẻ, tiếng máy pha chế đồ uống xì xèo, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ và niềm vui. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm, mùi đường đen quyến rũ lan tỏa khắp không gian, mời gọi thực khách.
Long và Linh chọn một góc nhỏ yên tĩnh bên cửa sổ, nơi họ có thể vừa ngắm nhìn dòng người qua lại, vừa trò chuyện riêng tư mà không bị làm phiền. Ánh đèn vàng ấm áp từ quán hắt lên khuôn mặt họ, làm mềm đi những đường nét thanh tú. Long vừa đưa cho Linh ly trà sữa kem trứng dừa yêu thích của cô, ánh mắt trìu mến.
“Hôm nay em có vẻ suy tư hơn bình thường,” Long mở lời, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Cậu quan sát Linh một cách tinh tế, nhận ra sự bối rối vẫn còn vương trên gương mặt cô. “Có chuyện gì à?”
Linh khẽ thở dài, khuấy nhẹ ly trà sữa của mình. “Em đang khó xử một chút, Long ạ.” Cô ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Chiều nay, khi em đang ở thư viện, Tùng đã đến gặp em.”
Long dừng lại, ly trà sữa đang đưa lên môi khẽ khựng lại. Ánh mắt cậu trở nên sắc bén hơn, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. “Cậu ta nói gì?”
Linh kể lại chi tiết cuộc gặp gỡ với Tùng, từ vẻ mặt trầm tư, có chút mệt mỏi của cậu ta, đến lời xin lỗi về những rắc rối đã gây ra, và cuối cùng là lời nhờ vả về bài tập Văn. “Tùng trông khác lắm, Long ạ,” Linh nói, giọng cô đầy phân vân. “Cậu ấy nói rất hối lỗi và nhờ em giúp đỡ bài tập Văn. Em không biết phải làm sao. Từ chối thì thấy áy náy, vì cậu ấy trông thực sự khó khăn. Nhưng em cũng không muốn… không muốn làm cậu khó chịu, và em cũng không muốn giúp riêng cậu ấy sau tất cả mọi chuyện.”
Long lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt đầy suy tư. Cậu siết nhẹ bàn tay Linh đang đặt trên bàn, một cử chỉ trấn an thầm lặng. “Em đã làm đúng khi nói với anh ngay lập tức,” cậu nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên định. “Anh tin em. Nhưng Tùng không đơn giản như những gì cậu ta thể hiện đâu, Linh. Anh nghĩ cậu ta đang cố gắng lợi dụng lòng tốt của em.”
Linh nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh. “Lợi dụng lòng tốt của em?”
“Đúng vậy,” Long gật đầu. “Cậu ta biết rằng sau những chuyện đã xảy ra, việc đối đầu trực diện sẽ không còn hiệu quả. Cậu ta cũng biết em là người tốt, không dễ dàng từ chối khi người khác cầu xin giúp đỡ. Đây là một chiêu thức mới, tinh vi hơn. Cậu ta không còn cố gắng chia cắt chúng ta bằng tin đồn hay những lời công kích, mà là bằng cách lợi dụng chính sự thiện lương của em để tạo ra khoảng cách, để anh cảm thấy khó chịu, hoặc để em phải suy nghĩ về cậu ta nhiều hơn.”
Linh nghe Long phân tích, cô chợt thấy rùng mình. Cô đã không nghĩ xa đến vậy. Cô chỉ thấy Tùng đáng thương, và cô cảm thấy áy náy khi từ chối giúp đỡ.
“Vậy… vậy em phải làm sao bây giờ?” Linh hỏi, giọng cô hơi run rẩy.
Long mỉm cười nhẹ, trấn an cô. “Chúng ta đã thống nhất sẽ tin tưởng và chia sẻ mọi chuyện. Và chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó.” Cậu lại nắm chặt tay Linh, truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh. “Nếu em muốn giúp cậu ta, chúng ta có thể làm cách nào đó công khai, hoặc để anh hỗ trợ cùng. Nhưng tuyệt đối không được riêng tư, và đừng để cậu ta lợi dụng. Chúng ta sẽ không cho cậu ta bất kỳ cơ hội nào để chen vào giữa chúng ta.”
Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi nghe Long nói vậy. Cô biết Long không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn đồng hành, người luôn suy nghĩ thấu đáo và bảo vệ cô. “Em hiểu rồi, Long,” cô nói, nụ cười trở lại trên môi. “Em sẽ nói với Tùng là em sẽ hỏi thầy cô hoặc nhờ cả nhóm giúp, chứ không thể giúp riêng được. Hoặc em sẽ nói rằng chúng ta có thể thảo luận chung với mọi người trong nhóm học tập của em.”
Long gật đầu hài lòng. “Đúng vậy. Như thế vừa thể hiện sự thiện chí, vừa không cho cậu ta bất kỳ cớ nào để tiếp tục làm phiền em một cách riêng tư. Và quan trọng nhất, nó sẽ cho cậu ta thấy rằng chúng ta là một cặp, rằng em không hề đơn độc.” Cậu siết chặt tay Linh, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và kiên định. “Không có chuyện gì có thể chia cắt chúng ta được nữa, Linh.”
Họ cùng nhau uống cạn ly trà sữa, trò chuyện thêm về những chuyện trên lớp, về kế hoạch ôn thi sắp tới. Nụ cười đã hoàn toàn trở lại trên môi Linh, cô cảm thấy an toàn và được yêu thương. Nhưng trong lòng Long, vẫn có một dự cảm không lành về những gì Tùng có thể làm tiếp theo. Sự tinh vi trong kế hoạch của Tùng báo hiệu rằng cậu ta sẽ trở thành một đối thủ khó lường hơn trong tương lai, không chỉ dừng lại ở những ‘chiêu trò’ đơn giản. Long biết, cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc, nhưng cậu tin tưởng vào sự gắn kết của mình và Linh. Khả năng Long và Linh cùng nhau đối phó với tình huống này cho thấy mối quan hệ của họ đang dần trưởng thành và kiên cố hơn, sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn ở các arc sau. Sự cảnh giác của Long cho thấy cậu ta sẽ luôn là người bảo vệ thầm lặng nhưng vững chắc cho Linh, ngay cả khi đối mặt với những mối đe dọa không rõ ràng. Cậu sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương cô, dù bằng cách nào đi chăng nữa.
Long và Linh nắm tay nhau, bước ra khỏi Quán trà sữa Trăng Khuyết. Dưới ánh đèn đêm huyền ảo của thành phố biển, tình yêu của họ như càng thêm rực rỡ, mạnh mẽ và kiên cường. Họ biết, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ vẫn còn rất nhiều sóng gió, nhưng miễn là có nhau, họ sẽ cùng nhau vượt qua.