Rực rỡ thanh xuân
Chương 200

Giai Điệu Hợp Âm

3218 từ
Mục tiêu: Long và Linh thể hiện sự ăn ý và tình cảm bền chặt một cách tự nhiên, không cần cố gắng tại một sự kiện của trường, khiến Tùng nhận ra khoảng cách không thể vượt qua giữa mình và họ.,Củng cố hình ảnh mối quan hệ Long - Linh trước toàn bộ học sinh, giáo viên, dập tắt hoàn toàn những tin đồn và hiểu lầm trước đó.,Đánh dấu một bước lùi quan trọng của Tùng, khiến cậu ta phải đối mặt với thực tế và bắt đầu quá trình chấp nhận thất bại.,Khẳng định sự trưởng thành trong cách Long và Linh đối diện với áp lực dư luận và bảo vệ tình cảm của mình.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thị Yến, Phạm Thùy Chi, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Romantic, triumphant, reflective, (a touch of melancholic for Tùng)
Kết chương: [object Object]

**CHƯƠNG 200: GIAI ĐIỆU HỢP ÂM**

Ánh đèn lấp lánh của Quán trà sữa Trăng Khuyết vẫn còn in hằn trong tâm trí Long và Linh khi họ rời đi, mang theo sự ấm áp của niềm tin và lời hứa hẹn. Thành phố Hạ Long chìm vào màn đêm êm đềm, và tình yêu của họ cũng như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bền bỉ và sâu sắc hơn sau mỗi thử thách. Hai ngày sau đó, không khí tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương rộn ràng khác lạ, không phải vì tiếng ve kêu râm ran mùa hạ hay mùi phấn bảng quen thuộc, mà là sự háo hức cho một đêm Gala văn nghệ lớn nhất năm học, đêm mà Long và Linh sẽ cùng nhau bước lên sân khấu.

**Cảnh 1:**

Phía sau cánh gà của sân khấu lớn, không khí đặc quánh sự hồi hộp và náo nhiệt. Mùi phấn son, mùi vải vóc mới và hương hoa ly ly từ những lẵng hoa chúc mừng hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng của những đêm diễn. Tiếng người xì xào, tiếng bước chân vội vã, tiếng nhạc cụ được chỉnh âm thanh lướt qua tai, tất cả đều là một phần của bức tranh sống động nơi hậu trường. Trường Ánh Dương, với kiến trúc pha trộn giữa nét cổ kính của Pháp và sự hiện đại của những dãy phòng học mới, giờ đây như một viên ngọc lung linh dưới ánh đèn pha.

Long đứng đó, dáng người cao ráo, bờ vai rộng vững chãi trong bộ vest đen lịch lãm, khác hẳn với hình ảnh nam sinh quần jeans áo phông thường ngày. Khuôn mặt góc cạnh của cậu, thường toát lên vẻ lạnh lùng, giờ đây ánh lên sự tự tin và một nụ cười ẩn hiện. Đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu không ngừng dõi theo một bóng dáng quen thuộc. Ngọc Linh, xinh đẹp nổi bật trong chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài đen óng ả được uốn xoăn nhẹ nhàng, thả tự nhiên ngang vai, trông hệt như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Cô đang soi gương chỉnh lại chiếc cài tóc nhỏ xinh, đôi mắt to tròn long lanh có chút lo lắng.

“Linh của tớ, cậu lo lắng à?” Long khẽ hỏi, giọng trầm ấm áp vang lên giữa những âm thanh ồn ào. Cậu bước đến gần, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào vai cô.

Linh quay lại, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng bỗng nở trên môi khi thấy cậu. “Tớ hơi lo, Long à. Đã lâu rồi không diễn trước đông người thế này.” Cô thừa nhận, giọng nói trong trẻo vẫn mang chút run rẩy. “Dù sao thì, đây cũng là lần đầu chúng ta song ca chính thức trước toàn trường mà.”

Long mỉm cười trấn an. Cậu không nói nhiều, chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Linh, truyền hơi ấm và sự kiên định của mình qua từng ngón tay đan chặt. “Có tớ ở đây mà. Cứ tự tin thể hiện thôi, chúng ta đã luyện tập rất kỹ rồi.” Lời cậu nói không chỉ là trấn an mà còn là một lời nhắc nhở về sự đồng điệu, về những giờ tập luyện miệt mài mà họ đã dành cho nhau. Long cúi xuống, cẩn thận chỉnh lại cổ áo cho Linh, vuốt phẳng một nếp vải nhỏ xíu trên vai cô. Hành động đó tự nhiên đến mức không cần bất kỳ lời nói nào, nhưng lại chứa đựng tất cả sự quan tâm và chiều chuộng mà cậu dành cho cô. Linh cũng đáp lại bằng một cử chỉ tương tự, cô đưa tay vuốt nhẹ phần vai áo của Long, ánh mắt hai người giao nhau, tràn đầy sự thấu hiểu và động viên thầm lặng.

Đúng lúc đó, tiếng hò reo vang lên từ phía cửa vào. Phan Việt Hùng, dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh híp lại vì cười, hùng hổ tiến đến, theo sau là Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Hùng mặc một chiếc áo phông có in hình ban nhạc rock mà cậu yêu thích, trông năng động và có phần hài hước. Mai vẫn giữ vẻ thanh tú, đeo kính cận, chiếc váy liền thân giản dị nhưng thanh lịch. Lan, với mái tóc ngắn ngang vai, khoác chiếc áo khoác denim cá tính, toát lên vẻ khỏe khoắn.

“Ối giời ơi, cặp đôi vàng của Ánh Dương đây rồi! Xinh trai đẹp gái thế này thì ai mà chịu nổi!” Hùng lanh lảnh trêu ghẹo, giọng pha trò. Cậu huých nhẹ khuỷu tay vào Long. “Hai đứa cứ làm như đang hẹn hò vậy! Ngọt ngào thế kia thì làm sao mà thua được tiết mục nào nữa!”

Mai mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt sáng thông minh nhìn Long và Linh đầy vẻ mãn nguyện. “Hùng nói đúng đấy. Nhìn hai cậu là tớ đã thấy tự tin rồi. Đừng lo lắng gì cả, cứ thể hiện hết mình thôi.”

Lan gật đầu đồng tình, giọng nói dứt khoát. “Đúng vậy. Mọi người đều mong chờ tiết mục của hai cậu. Cứ coi như đang hát cho nhau nghe thôi.”

Long và Linh bật cười trước sự động viên chân thành của bạn bè. Sự có mặt của Hùng, Mai, Lan như xua tan đi một phần nỗi lo lắng. Linh khẽ tựa đầu vào vai Long trong giây lát, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự thoải mái và tin tưởng tuyệt đối của cô dành cho cậu.

Từ một góc khuất gần cửa ra vào, Nguyễn Trọng Tùng đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng vẫn phong độ trong bộ trang phục thường ngày lịch sự. Ánh mắt cậu ta, thường sắc sảo và kiêu ngạo, giờ đây dán chặt vào cặp đôi Long – Linh, không rời. Vẻ tự tin thường ngày của cậu ta giờ đây bị thay thế bằng một nỗi bất an khó tả, một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực. Tùng đã nghe hết những lời nói, đã chứng kiến tất cả những cử chỉ tự nhiên, ấm áp của họ. Cậu ta nhìn cách Long chỉnh sửa trang phục cho Linh, nhìn cách Linh tựa đầu vào vai Long, nhìn cách họ cười nói với Hùng, Mai, Lan. Tất cả đều toát lên một sự gắn kết không thể phá vỡ, một sự ăn ý mà Tùng chưa bao giờ có thể chen chân vào.

“Họ... thực sự ăn ý đến vậy sao? Hay chỉ là diễn kịch?” Tùng thầm nghĩ, một cảm giác cay đắng dâng lên trong cổ họng. Cậu ta cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu giả tạo nào đó, một kẽ hở, một vết nứt trong sự hoàn hảo mà cậu ta đang chứng kiến. Nhưng không có. Ánh mắt họ dành cho nhau là thật, nụ cười của họ là thật, sự ủng hộ từ bạn bè của họ cũng là thật. Kế hoạch gây chia rẽ của cậu ta, những chiêu trò tinh vi mà cậu ta đã dày công chuẩn bị, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước bức tường kiên cố của tình cảm này. Tùng siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một cảm giác bất lực dâng trào. Cậu ta quay lưng đi một cách khó chịu, tránh ánh mắt của nhóm bạn Long, lẩn vào đám đông hỗn loạn phía sau cánh gà, như một cái bóng bị màn đêm nuốt chửng.

**Cảnh 2:**

Tiếng trống hội dồn dập vang lên, báo hiệu tiết mục tiếp theo. Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía trung tâm. Mùi không khí đêm mát mẻ thổi nhẹ qua những ô cửa sổ lớn của hội trường, mang theo cả sự háo hức và mong chờ. Long và Linh, khoác vai nhau trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt, cùng bước ra. Hình ảnh hai người đứng cạnh nhau, một nam sinh điển trai, trầm ổn với cây đàn guitar trên tay, một nữ sinh xinh đẹp, rạng rỡ với nụ cười tỏa nắng, đã đủ để khiến cả hội trường như lặng đi trong giây lát.

Long gẩy nhẹ những hợp âm đầu tiên, tiếng đàn guitar acoustic trong trẻo, mộc mạc vang lên, làm dịu đi những tiếng xì xào ban nãy. Long bắt đầu bằng một giai điệu quen thuộc, đó là bài hát mà họ đã từng nghe cùng nhau, bài hát mà Long đã từng đàn cho Linh nghe dưới ánh hoàng hôn Hạ Long. Giọng cậu, trầm ấm và đầy cảm xúc, cất lên:

“*Biển xanh ơi, có nghe chăng tiếng sóng thì thầm?*

*Là tình yêu của đôi ta, êm đềm như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát.*

*Ngày anh đến, nắng Hạ Long bỗng rực rỡ hơn,*

*Đôi mắt em long lanh, tựa ngàn vì sao đêm.*”

Long nhìn Linh, ánh mắt cậu chứa đựng tất cả sự dịu dàng và tình yêu. Linh đáp lại bằng một nụ cười, cô từ từ đưa micro lên, giọng hát trong trẻo, cao vút của cô hòa quyện vào tiếng đàn của Long, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn mỗi người nghe:

“*Và em biết, trái tim em đã thuộc về anh,*

*Từ buổi đầu ngây thơ, ánh mắt chạm nhau bẽn lẽn.*

*Thanh xuân này, rực rỡ như nắng ban mai,*

*Có anh kề bên, mọi lo âu tan biến.*”

Họ không chỉ hát, họ đang kể câu chuyện của chính mình. Mỗi câu hát, mỗi ánh mắt giao nhau, mỗi cử chỉ nhẹ nhàng đều toát lên một sự ăn ý tuyệt đối và một tình cảm sâu đậm, chân thành. Long khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng nốt nhạc tuôn ra từ đầu ngón tay và hòa vào giọng hát của Linh. Linh thì đặt tay nhẹ lên cánh tay Long khi hát đến phần điệp khúc, một hành động vô thức nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự gắn kết không thể tách rời.

Giai điệu càng lúc càng cuốn hút, Long và Linh luân phiên nhau hát, rồi lại hòa giọng trong những đoạn điệp khúc, tạo nên một bản hòa âm hoàn hảo.

“*Dù bão giông hay sóng gió cuộc đời,*

*Ta vẫn bên nhau, giữ trọn lời hẹn ước.*

*Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát,*

*Hạ Long chứng giám, tình ta mãi không phai.*

*Mãi không phai...*”

Lời bài hát không chỉ là một bản tình ca mà còn là lời khẳng định về sự kiên định, về niềm tin mà họ đã dành cho nhau qua bao nhiêu sóng gió. Mọi ánh mắt trong khán phòng đều dán chặt vào họ. Không chỉ là một tiết mục văn nghệ, mà là một màn biểu diễn của cảm xúc, của những rung động đầu đời được thể hiện một cách chân thực nhất. Họ không cần phải cố gắng, bởi vì tình yêu của họ đã đủ để tỏa sáng.

Khi những nốt nhạc cuối cùng tắt dần, cả hội trường như vỡ òa trong tiếng vỗ tay như sấm dậy. Tiếng hò reo, tiếng huýt sáo vang dội khắp nơi, vang vọng qua những hành lang dài của trường Ánh Dương. Long và Linh nhìn nhau, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi. Họ cúi đầu chào khán giả, và ánh mắt họ vẫn chỉ dành cho nhau, như thể không có bất kỳ ai khác trong căn phòng này.

Tiếng MC vang lên, đầy phấn khích: “Quả là một tiết mục đầy cảm xúc và ăn ý đến bất ngờ! Cả hội trường như lặng đi trước sự hòa quyện của hai bạn! Long và Linh đã mang đến cho chúng ta một đêm nhạc không thể nào quên!” Lời khen ngợi chân thành đó không chỉ dành cho tài năng âm nhạc của họ, mà còn cho chính câu chuyện tình yêu mà họ đã dũng cảm chia sẻ.

**Cảnh 3:**

Trong đám đông khán giả, Nguyễn Trọng Tùng đứng lặng lẽ, đôi mắt dán chặt vào Long và Linh trên sân khấu. Ánh đèn pha vẫn còn hắt lên bóng dáng họ, nhưng trong mắt Tùng, họ rực rỡ hơn bất kỳ ánh sáng nào. Cậu ta nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc ngập tràn của Linh, đôi mắt sáng bừng lên niềm vui và sự tự tin. Cậu ta cũng nhìn thấy sự dịu dàng, kiên định và niềm tự hào của Long khi nhìn Linh. Tiết mục kết thúc bằng tràng pháo tay như sấm dậy, nhưng đối với Tùng, đó chỉ là tiếng vọng của sự thất bại.

Những lời bàn tán xung quanh Tùng không còn là những tin đồn vu vơ về sự hiểu lầm hay những chiêu trò tranh giành tình cảm. Thay vào đó là những lời ngưỡng mộ chân thành, những tiếng xuýt xoa không ngớt dành cho Long và Linh. "Họ đẹp đôi quá!" "Tiết mục này đỉnh thật, nghe mà muốn yêu luôn!" "Tình yêu của họ chắc chắn lắm mới hát được như vậy." Mỗi lời nói đó, như những nhát dao cứa vào lòng Tùng, làm rách nát lớp vỏ bọc kiêu ngạo của cậu ta. Cậu ta nhận ra rằng mọi chiêu trò, mọi nỗ lực của mình để phá hoại, để chen chân vào mối quan hệ đó đều vô ích. Không thể phá vỡ, không thể chen chân. Khoảng cách giữa cậu ta và họ không chỉ là khoảng cách vật lý trên sân khấu, mà còn là một vực sâu không thể vượt qua, được tạo nên từ chính sự chân thành và niềm tin của Long và Linh. Tùng đã thua, hoàn toàn thua cuộc.

Trần Thị Yến, với mái tóc nhuộm highlight sành điệu, và Phạm Thùy Chi, cá tính và nổi bật, cũng có mặt trong đám đông. Hai cô gái này, từng là những người tích cực nhất trong việc lan truyền tin đồn và theo dõi "diễn biến tình cảm" của Long và Linh, giờ đây ngạc nhiên nhìn nhau.

Yến thì thầm với Chi, giọng đầy bất ngờ và có chút hụt hẫng. “Không thể tin được... Họ thực sự ăn ý đến vậy sao? Mọi chuyện trước đây... đều là hiểu lầm sao?” Cô không còn nhận ra chút ghen tỵ hay khó chịu nào trong giọng nói của mình, chỉ còn sự ngỡ ngàng trước một sự thật hiển nhiên.

Chi gật đầu, ánh mắt phức tạp. Cô luôn là người không thích thua cuộc, nhưng trước cảnh tượng này, cô biết mình phải chấp nhận. “Tùng không có cửa rồi. Linh và Long... họ quá bền chặt.” Cô nói, giọng có chút trầm tư, như đang phân tích một ván cờ đã định đoạt. Ngay cả những người bạn cùng lớp thích bàn tán như Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, hay Đỗ Thị Vy cũng phải im lặng, nhìn nhau rồi nhẹ nhàng gật đầu chấp nhận. Những tin đồn mà họ từng xì xào bàn tán giờ đã hoàn toàn bị phủ nhận bởi sự thật hiển nhiên trước mắt. Long và Linh đã dùng chính tình yêu của mình để dập tắt mọi nghi ngờ.

Trong khi đó, ở một góc khác, Hùng, Mai và Lan rạng rỡ, vui mừng đến không nói nên lời. Hùng vỗ vai Mai, khuôn mặt bầu bĩnh híp lại vì cười, tự hào ra mặt. “Thấy chưa, tớ đã bảo mà! Tình yêu đích thực là đây chứ đâu!”

Lan gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt tinh nhanh ánh lên vẻ chiến thắng. “Không một ai có thể chia cắt họ được. Tùng hoàn toàn thất bại rồi.”

Mai chỉ mỉm cười nhẹ, nhưng trong lòng cô tràn ngập sự nhẹ nhõm và hạnh phúc. Cô biết, Long và Linh đã cùng nhau vượt qua một thử thách lớn.

Tùng khẽ cúi đầu, che đi vẻ mặt thất vọng và cay đắng của mình. Cậu ta cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Tất cả những gì cậu ta cố gắng, tất cả những hy vọng mong manh, tất cả đều tan biến như bọt biển. Cậu ta quay lưng đi một cách nặng nề, từng bước chân như muốn đổ gục. Cậu ta lẩn vào đám đông đang hân hoan, cố gắng hòa mình vào dòng người để không ai nhận ra sự yếu đuối của mình. Trong khoảnh khắc đó, Tùng nhận ra rằng không phải mọi thứ đều có thể đạt được bằng cách cố gắng chia rẽ người khác. Cậu ta đã cố gắng quá nhiều, nhưng lại quên mất rằng có những thứ thuộc về trái tim, không thể dùng bất kỳ "nước cờ" nào để thay đổi. Sự thất bại rõ ràng và đau đớn này là tiền đề mạnh mẽ cho việc Tùng sẽ chấp nhận rút lui hoàn toàn khỏi cuộc đua tình cảm, có thể là chuyển trường hoặc tập trung vào con đường khác.

Long và Linh, nắm chặt tay nhau, nở nụ cười rạng rỡ khi rời sân khấu, trong lòng tràn ngập niềm vui và sự nhẹ nhõm. Ánh mắt họ chỉ dành cho nhau, không hề hay biết về sự thất bại của Tùng, hay những lời bàn tán đã hoàn toàn thay đổi. Đối với họ, khoảnh khắc này là một sự khẳng định, một lời hứa về tương lai. Màn thể hiện sự ăn ý và tình cảm bền chặt của Long và Linh báo hiệu rằng mối quan hệ của họ đã vượt qua được thử thách lớn từ "kẻ thứ ba", trở nên vững chắc hơn và sẵn sàng đối mặt với những thách thức mới của tuổi cuối cấp, như áp lực học tập và định hướng tương lai.

Trong vòng tay của Long, Linh cảm thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cô không còn là cô gái dễ bị lung lay bởi những lời đồn thổi hay những chiêu trò tinh vi nữa. Cô đã học được cách tin tưởng vào Long, vào tình cảm của họ, và vào chính bản thân mình. Long nhìn Linh, ánh mắt cậu chứa đựng một lời hứa thầm lặng. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã vượt qua mọi cơn bão, và giờ đây, nó đang tỏa sáng hơn bao giờ hết, như một giai điệu hợp âm hoàn hảo giữa thành phố biển nơi cất giữ những rung động đầu đời.

Họ cùng nhau bước ra khỏi hội trường, tiếng vỗ tay vẫn còn vang vọng phía sau. Ngoài trời, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi con đường về, mang theo một làn gió biển mát lành. Cuộc chiến này có thể đã kết thúc, nhưng một hành trình mới, với những thử thách và cơ hội mới, đang chờ đợi họ phía trước. Và Long và Linh, họ đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ