Rực rỡ thanh xuân
Chương 201

Hồi Kết Của Ảo Vọng

3955 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự 'nản lòng' của Tùng khi nhận ra mọi nỗ lực chia rẽ Long và Linh đều vô ích.,Làm sâu sắc thêm sự hiểu biết của Tùng về tình cảm thực sự sâu đậm và khó lay chuyển giữa Long và Linh.,Đánh dấu một bước chuyển quan trọng trong tâm lý của Tùng, từ cạnh tranh sang chấp nhận thực tế và bắt đầu tìm hướng đi mới cho bản thân.,Củng cố hình ảnh mối quan hệ bền chặt của Long và Linh qua góc nhìn của Tùng, khẳng định sự chiến thắng của tình yêu chân thành.
Nhân vật: Nguyễn Trọng Tùng, Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Minh Quân
Mood: Reflective, melancholic, somber (cho Tùng), nhưng vẫn giữ được nét lãng mạn, bình yên (cho Long và Linh khi được Tùng quan sát).
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng sớm tinh khôi lách qua rèm cửa, len lỏi vào căn phòng ngủ rộng lớn tại tầng hai mươi của khu chung cư cao cấp Galaxy. Từng tia nắng vàng nhạt vẽ lên tấm thảm lông mềm mại, phản chiếu trên những bức tường được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật trừu tượng đắt tiền. Không gian tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng máy điều hòa trung tâm phả hơi mát đều đều và tiếng gió nhẹ rì rào bên ngoài ô cửa kính cách âm. Tùng vẫn nằm bất động trên chiếc giường king-size êm ái, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà trắng muốt. Đêm qua, cậu ta đã trằn trọc không biết bao lâu, mỗi lần nhắm mắt lại là hình ảnh Long và Linh trên sân khấu lại hiện rõ mồn một.

Cậu ấy nhớ như in ánh mắt rạng rỡ của Linh khi cô cất giọng hát, sự ăn ý hoàn hảo của họ trong từng nốt nhạc, và cả ánh nhìn trìu mến mà Long dành cho Linh khi cô tựa đầu vào vai cậu ấy. Đó không phải là một màn trình diễn thông thường, mà là một lời tuyên bố, một giai điệu hợp âm của hai trái tim đã hòa làm một. Những cố gắng, những chiêu trò tinh vi mà Tùng dày công chuẩn bị, tất cả đều tan biến như bọt biển trước thứ tình cảm trong trẻo và chân thành ấy. Tùng cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, một cảm giác thất bại chua chát len lỏi vào từng tế bào. Vốn dĩ, Tùng luôn là người chiến thắng, là tâm điểm của mọi sự chú ý. Cậu ấy có ngoại hình, có tài năng, có gia thế. Từ nhỏ đến lớn, mọi thứ cậu muốn đều dễ dàng nằm trong tầm tay, kể cả những ánh mắt ngưỡng mộ từ đám đông. Nhưng đêm qua, ánh mắt ấy lại chỉ hướng về Long và Linh, về thứ tình yêu mà cậu ta không thể nào chạm tới.

Cậu ấy cố gắng hít một hơi thật sâu, muốn tìm lại cái vẻ ngoài lạnh lùng, tự tin thường ngày, nhưng không thể. Ngay cả gương mặt điển trai, phong độ mà cậu ấy vẫn tự hào, giờ đây cũng chỉ thấy một sự mệt mỏi, thất thần phản chiếu qua lớp kính của tủ quần áo lớn. Đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây lại nhuốm một màu hoang mang, nản lòng. Tùng đưa tay che mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lòng bàn tay. "Tại sao lại thế?" cậu ấy tự hỏi, giọng nói khẽ khàng đến mức chính cậu ta cũng khó nghe thấy. "Tại sao mọi thứ lại không theo ý mình?"

Tiếng chuông điện thoại đặt trên bàn cạnh giường bỗng rung lên liên hồi, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Tùng liếc mắt qua, màn hình hiển thị tên "Quân". Chắc là cậu bạn thân lại hỏi han chuyện đêm qua, hoặc cố gắng động viên Tùng "đừng bỏ cuộc". Quân luôn là người ở bên cạnh, luôn ủng hộ mọi quyết định của Tùng, dù đôi khi có chút hoài nghi. Nhưng giờ đây, Tùng không muốn nói chuyện với bất cứ ai. Cậu ấy chỉ muốn một mình, vùi mình vào cái cảm giác thất bại mà lâu lắm rồi cậu ta mới nếm trải. Cậu ấy vứt chiếc điện thoại sang một bên, để mặc nó tiếp tục rung lên những âm thanh vô vọng.

Tùng miễn cưỡng ngồi dậy, tấm chăn lụa mềm mại trượt xuống chân. Cậu ấy bước chân trần trên sàn gỗ lạnh, từng bước đi nặng nề như thể mang theo cả một tảng đá vô hình. Căn phòng của Tùng, mặc dù sang trọng và tiện nghi, với những món đồ hiệu được sắp đặt gọn gàng, những bức tranh hiện đại và hệ thống âm thanh cao cấp, nhưng lại không thể lấp đầy được khoảng trống trong lòng cậu ta. Mùi hương dịu nhẹ từ sảnh chính, vốn dĩ được thiết kế để tạo cảm giác thư thái, giờ đây lại càng khiến cậu ta cảm thấy ngột ngạt. Cậu ấy đi đến ban công, nơi có ô cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố Hạ Long.

Từ độ cao này, thành phố biển hiện ra thật tráng lệ dưới ánh nắng ban mai. Những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, dòng xe cộ bắt đầu tấp nập trên những con đường nhựa phẳng lì. Xa xa, Vịnh Hạ Long huyền ảo với hàng ngàn đảo đá lớn nhỏ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát của tuổi thanh xuân, từng ngày từng giờ ôm ấp bao rung động đầu đời. Tùng đứng đó, nhìn ra khung cảnh ấy mà không thực sự nhìn thấy gì. Tâm trí cậu ấy vẫn chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn độn. Cậu ấy đã từng nghĩ rằng tình cảm là một trò chơi, một cuộc đua mà người giỏi hơn, khéo léo hơn sẽ chiến thắng. Cậu ấy đã từng tin rằng chỉ cần mình đủ cố gắng, đủ kiên trì, Ngọc Linh sẽ nhận ra những giá trị mà cậu ấy mang lại. Nhưng cuối cùng, cậu ấy nhận ra rằng, tình yêu đích thực không phải là một ván cờ, không thể dùng bất kỳ chiến thuật hay toan tính nào để giành lấy.

Cậu ấy nhớ lại những lời mà Long đã nói, hoặc những hành động mà cậu ấy đã làm, luôn thể hiện một sự chân thành, một niềm tin tuyệt đối vào tình cảm của họ. Long không cần phải phô trương, không cần phải dùng những chiêu trò. Cậu ấy chỉ đơn giản là ở bên Linh, quan tâm Linh, và Linh cũng đáp lại bằng một tình cảm tương tự. Sự gắn kết đó, nó tự nhiên như hơi thở, vững chắc như những ngọn núi đá vôi hùng vĩ của Hạ Long. Tùng đã cố gắng tạo ra hiểu lầm, đã cố gắng chen vào giữa họ, nhưng mọi thứ đều vô ích. Mỗi lần cậu ta đẩy, họ lại càng xích lại gần nhau hơn, như hai thỏi nam châm được kết nối bằng một sợi dây vô hình.

"Sự chiến thắng của mình... nó thật vô nghĩa," Tùng thì thầm. Cậu ấy đã từng có những chiến thắng học tập, chiến thắng trong các cuộc thi tài năng, thậm chí là chiến thắng trong việc thu hút sự chú ý của các cô gái. Nhưng tất cả những chiến thắng ấy đều dựa trên sự nỗ lực, trên tài năng của bản thân. Còn tình cảm, đặc biệt là tình cảm giữa Long và Linh, nó lại là một phạm trù khác hoàn toàn. Nó không thể được đo đếm bằng điểm số, không thể được định giá bằng danh tiếng, và càng không thể bị lung lay bởi những lời đồn thổi hay những toan tính cá nhân.

Cậu ấy thở dài, cảm thấy một nỗi cô đơn quấn lấy mình. Trong khoảnh khắc đó, Tùng nhận ra rằng, cậu ta đã đánh mất một phần của chính mình trong cuộc theo đuổi vô vọng này. Vẻ ngoài sành điệu, mái tóc tạo kiểu sành điệu, những bộ đồ hiệu hợp thời trang mà cậu ấy vẫn thường mặc, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi tâm hồn cậu ta trống rỗng. Mùi clo thoang thoảng từ hồ bơi vô cực trên tầng thượng, mùi cây cỏ tươi mát từ khu vườn trên không cũng không thể xua đi cái cảm giác ngột ngạt trong lòng cậu ta. Tùng biết, cậu ta cần một sự thay đổi. Một sự thay đổi không phải để giành được Linh, mà là để tìm lại chính bản thân mình. Có lẽ, đây là lúc cậu ta nên chấp nhận thực tại, chấp nhận rằng có những thứ không thuộc về mình, dù có cố gắng đến mấy cũng chỉ là công dã tràng xe cát. Sự nản lòng này, dù đau đớn, nhưng cũng là một cánh cửa mở ra một con đường mới. Con đường mà ở đó, cậu ta sẽ không còn là kẻ thứ ba, mà là chính mình, một Nguyễn Trọng Tùng không cần phải chứng tỏ điều gì với ai. Cậu ấy biết, hành trình này sẽ cô độc, nhưng có lẽ, đó là cách duy nhất để cậu ta tìm thấy sự bình yên thực sự.

***

Buổi trưa tại trường Trung học Phổ thông Ánh Dương luôn là khoảng thời gian sôi động nhất. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, hàng trăm học sinh ùa ra khỏi các lớp học, tràn ngập hành lang và sân trường. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân vội vã, tiếng xì xào bàn tán hòa cùng tiếng bóng rổ nảy trên sân tập và tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây phượng vĩ cổ thụ. Mùi phấn bảng, giấy sách mới còn vương vất trong lớp học, trộn lẫn với mùi cà phê thơm lừng từ căng tin và mùi hoa sữa thoảng nhẹ theo làn gió, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò.

Tùng, với dáng người cao ráo và mái tóc tạo kiểu sành điệu, đang ngồi một mình ở một góc khuất dưới hàng hiên dãy nhà học cũ kỹ, nơi ít người qua lại. Cậu ấy cố gắng lật giở những trang sách Vật lý dày cộm, nhưng từng dòng chữ, từng công thức đều mờ đi trước mắt. Tâm trí cậu ta vẫn không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ từ sáng. Cậu ấy đã đến trường với hy vọng rằng mọi thứ sẽ trở lại bình thường, rằng cái cảm giác thất bại đêm qua chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng không, khi nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của Linh, ánh mắt bình thản của Long, Tùng biết rằng, mọi thứ đã thay đổi, và cậu ta đã thực sự thua cuộc.

Cậu ấy liếc mắt qua, ánh mắt vô tình chạm phải một cảnh tượng quen thuộc nhưng lại khiến tim cậu ta nhói lên. Dưới gốc cây phượng vĩ già cỗi, nơi tán lá xanh um che mát cả một khoảng sân, Long và Linh đang ngồi cùng nhóm bạn thân của họ. Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và nụ cười luôn thường trực, đang thao thao bất tuyệt kể một câu chuyện cười gì đó. Hoàng Thảo Mai, cô bạn nhỏ nhắn đeo kính, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, còn Vũ Thanh Lan thì gật gù đồng tình, đôi mắt tinh nhanh ánh lên vẻ vui vẻ.

Ngọc Linh ngồi giữa Long và Mai, cô cười thật tươi, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm hạnh phúc. Cái nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long ấy, Tùng đã từng khao khát được nhìn thấy nó hướng về mình. Nhưng giờ đây, nụ cười ấy lại dành trọn cho Long. Cô khẽ tựa đầu vào vai Long một cách tự nhiên, một cử chỉ thân mật mà không cần bất kỳ lời nói nào. Long, với dáng người cân đối và bờ vai rộng, chỉ khẽ xoa nhẹ mái tóc dài đen óng ả của Linh, ánh mắt cậu chứa đựng một sự trìu mến sâu sắc, một tình yêu không cần phải che giấu. Cậu ấy không nói nhiều, chỉ đơn giản là lắng nghe Linh và các bạn nói chuyện, nhưng sự hiện diện của cậu ấy đã đủ để Linh cảm thấy an toàn và hạnh phúc.

Cảnh tượng giản dị ấy, không hề phô trương, không hề ồn ào, lại khiến Tùng nhận ra một cách đau đớn rằng tình cảm của họ đã vượt xa mọi thủ đoạn của cậu ta. Nó là một bức tường vững chắc, không thể nào phá vỡ. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ âm thầm bồi đắp theo thời gian," Tùng thầm nghĩ, cảm thấy một sự chua chát nơi cổ họng. Cậu ấy đã cố gắng tạo ra những cơn bão, những con sóng lớn để cuốn trôi đi lớp cát ấy, nhưng không, sóng chỉ càng làm bờ cát thêm vững chãi, thêm gắn kết.

Những lời bàn tán râm ran từ các nhóm học sinh xung quanh càng làm Tùng cảm thấy lạc lõng.

"Ê, mày thấy không? Long với Linh đúng là cặp đôi hoàn hảo của trường mình luôn ấy!" Một giọng nữ hào hứng vang lên từ phía bàn đá gần đó.

"Đúng rồi! Đêm qua xem họ diễn mà tớ nổi da gà luôn. Ăn ý quá trời quá đất!" Một cô gái khác đáp lời, giọng đầy ngưỡng mộ.

"Giờ thì ai còn dám nói Long với Linh không hợp nữa chứ? Mấy lời đồn thổi vớ vẩn trước đây giờ thành trò cười hết rồi."

"Tùng không có cửa đâu. Nhìn Long với Linh đi, tình cảm của họ thật sự sâu đậm mà."

Tùng nghe loáng thoáng những câu nói ấy, từng lời như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng của cậu ta. Cậu ta luôn tự tin vào bản thân, luôn nghĩ mình là người nổi bật nhất, nhưng giờ đây, cậu ta lại trở thành một người vô hình trong câu chuyện của Long và Linh. Cậu ta là "kẻ thứ ba" đúng nghĩa, một người ngoài cuộc không thể xen vào.

Cảm giác bị gạt ra ngoài, bị bỏ rơi, dù không ai cố ý, lại càng khiến Tùng cảm thấy nặng nề. Cậu ấy nhớ đến ánh mắt của Yến và Chi đêm qua, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn sự chấp nhận. Ngay cả những người thích bàn tán, thích hóng chuyện nhất cũng đã phải thừa nhận sự bền chặt của Long và Linh. Tùng không biết phải giấu đi biểu cảm gì trên khuôn mặt mình. Cậu ấy cố gắng cúi thấp đầu hơn, giả vờ tập trung vào cuốn sách, nhưng tay cậu ấy run nhẹ. Cậu ta muốn đứng dậy và bỏ đi, muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt này, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống đất.

Cậu ấy nghĩ về những gì mình đã làm, những nỗ lực để chia rẽ họ. Tất cả đều là vô ích. Nó giống như việc cố gắng dùng tay không để chặn dòng nước lũ vậy. Tình yêu của Long và Linh không chỉ là một cảm xúc đơn thuần, nó đã trở thành một phần của chính họ, một phần của cái "Rực rỡ Thanh Xuân" mà ai cũng nhìn thấy. Nó tỏa sáng đến mức không một bóng tối nào có thể che khuất.

Tùng quay mặt đi, nhìn về phía những dãy phòng học với kiến trúc Pháp cổ kính, nơi những ô cửa kính phản chiếu ánh nắng trưa chói chang. Cậu ấy cảm thấy một sự cô độc xâm chiếm, một sự cô độc mà chưa bao giờ cậu ta nghĩ mình sẽ phải đối mặt. Không phải vì không có bạn bè, mà vì không còn mục đích, không còn động lực để cố gắng. Cái cảm giác "nản lòng" ấy, nó không phải là sự yếu đuối, mà là sự chấp nhận một thực tế phũ phàng. Một thực tế rằng, có những điều trong cuộc sống không thể thay đổi bằng ý chí hay tài năng cá nhân. Và tình yêu của Long và Linh chính là một trong số đó.

Trong khoảnh khắc đó, Tùng hiểu rằng, cậu ta không thể tiếp tục đứng nhìn họ từ xa, không thể tiếp tục ôm ấp một ảo vọng không thành. Cậu ấy cần phải buông bỏ, không chỉ để họ được yên bình, mà còn để chính bản thân cậu ta tìm thấy sự bình yên. Sân trường vẫn ồn ào, náo nhiệt, nhưng trong tâm trí Tùng, mọi âm thanh dường như tan biến. Chỉ còn lại sự im lặng, một sự im lặng chấp nhận. Cậu ấy hít một hơi thật sâu, rồi từ từ đứng dậy, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, không còn liếc về phía gốc cây phượng nữa. Cậu ấy bước đi, từng bước chân chậm rãi, như thể đang bước ra khỏi một cuộc chiến mà cậu ta đã biết trước kết quả.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Ánh nắng chiều tà vàng ươm hắt lên sân bóng rổ của trường Ánh Dương, tạo nên những bóng đổ dài của cột rổ và hàng rào lưới bảo vệ. Không khí dịu mát hơn sau một ngày nắng nóng, mang theo mùi đất ẩm thoang thoảng sau trận mưa đêm qua. Tiếng chuông tan học đã vang lên từ lâu, giờ đây sân trường chỉ còn lác đác vài học sinh nán lại, hoặc là ôn bài, hoặc là tập luyện thêm.

Tùng bước đến sân bóng rổ, nơi cậu ta từng là ngôi sao, từng thể hiện tài năng và sự tự tin không giới hạn. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ đã bạc màu theo thời gian, những vạch kẻ trắng vẫn rõ ràng như những đường biên của một thế giới mà cậu ta từng làm chủ. Cậu ấy cầm lấy quả bóng cam quen thuộc, cảm nhận sự chai sạn của nó dưới lòng bàn tay. Từng cú úp rổ mạnh mẽ, từng cú ném ba điểm chuẩn xác, tất cả đều là niềm tự hào của Tùng. Nhưng hôm nay, khi cậu ta cố gắng thực hiện vài cú ném, cảm giác hưng phấn quen thuộc không còn nữa. Mỗi cú ném đều thiếu đi sự dứt khoát, thiếu đi cái lửa nhiệt huyết từng cháy bỏng trong cậu ta. Tiếng bóng nảy trên sân nghe thật vô vị, không còn là bản hòa ca của chiến thắng mà Tùng từng khao khát. Mùi mồ hôi thoảng qua từ những trận đấu trước đây giờ đây chỉ gợi lên một cảm giác mệt mỏi.

"Này Tùng, cậu sao thế? Đừng có bỏ cuộc dễ dàng vậy chứ."

Giọng nói quen thuộc của Quân vang lên từ phía sau. Trần Minh Quân, với mái tóc vuốt keo bảnh bao và phong cách sành điệu, bước lại gần. Cậu ấy nhìn Tùng với ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút khó hiểu. "Tớ nghe nói chuyện hôm qua rồi. Nhưng mà... cứ để Tùng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. Cậu có thể tìm cách khác mà." Quân cố gắng động viên, nhưng trong giọng nói của cậu ấy vẫn ẩn chứa một sự hoài nghi rằng liệu Tùng có thực sự ổn không.

Tùng quay lại, nhìn Quân, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ u buồn. Cậu ấy lắc đầu nhẹ. "Không phải bỏ cuộc, Quân." Giọng cậu ấy trầm hơn bình thường, không còn cái vẻ nhanh và dứt khoát. "Chỉ là... có những thứ mình không thể ép buộc được." Tùng khẽ ném quả bóng nhẹ nhàng vào rổ, một cú ném không chút lực, không chút đam mê. Quả bóng chạm vành rồi bật ra ngoài, lăn lông lốc trên sân.

Quân nhặt quả bóng lên, nhìn Tùng. "Ý cậu là... Linh à? Cậu định buông xuôi thật sao?"

Tùng không trả lời ngay. Cậu ấy nhìn về phía xa xăm, nơi ngôi trường Ánh Dương đang dần chìm vào bóng tối của buổi hoàng hôn. Những dãy nhà học, những cây cổ thụ, tất cả đều trở nên trầm mặc hơn dưới ánh sáng yếu ớt cuối ngày. Trong khoảnh khắc đó, Tùng cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ khi chấp nhận rằng, có những trận đấu không thể thắng, và có những tình cảm không thể cưỡng cầu. Cậu ấy đã cố gắng quá nhiều, đã dùng mọi chiêu trò mà cậu ta có thể nghĩ ra, nhưng kết quả vẫn là một sự thật hiển nhiên: Long và Linh thuộc về nhau. Tình yêu của họ không phải là thứ có thể bị chia rẽ bởi bất kỳ ai.

"Tớ đã nhận ra rằng... tình yêu của họ, nó giống như Vịnh Hạ Long vậy," Tùng bất ngờ lên tiếng, giọng nói đều đều. "Đẹp, hùng vĩ, và không thể lay chuyển. Mình có thể ngắm nhìn, có thể ngưỡng mộ, nhưng không thể sở hữu hay thay đổi nó." Cậu ấy mỉm cười nhẹ, một nụ cười không còn sự chua chát hay cay đắng, mà thay vào đó là chút thanh thản của sự buông bỏ. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ. Và mình... mình không thể là một phần của điều đó."

Quân nhìn Tùng, chưa bao giờ cậu ấy thấy Tùng nói những lời như vậy. Cái vẻ kiêu ngạo, cái sự tự tin bất diệt của Tùng dường như đã biến mất, thay vào đó là một sự trưởng thành khác, một sự chấp nhận mà Quân không thể hiểu hết. "Vậy... cậu định làm gì?" Quân hỏi, giọng nhẹ hơn.

Tùng đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm thấy một luồng gió mát lành thổi qua, xua đi chút mệt mỏi còn vương vấn. "Tớ sẽ tìm một con đường khác, Quân. Một con đường mà ở đó, tớ không cần phải cố gắng giành giật thứ không thuộc về mình." Cậu ấy hít một hơi thật sâu, mùi cỏ khô và đất ẩm hòa quyện trong không khí. "Có lẽ, tớ đã quá tập trung vào việc theo đuổi một người, mà quên mất bản thân mình muốn gì."

Sự nản lòng, sự thất vọng vẫn còn đó, nhưng không còn là gánh nặng đè nén Tùng nữa. Thay vào đó, nó là một chất xúc tác, một động lực để cậu ta nhìn nhận lại bản thân, để tìm kiếm một hướng đi mới. Cái cảm giác cô độc mà cậu ta đã cảm nhận được từ sáng, giờ đây không còn là sự trống rỗng, mà là một khoảng lặng cần thiết để cậu ta tự vấn và tái tạo. Cậu ấy đã học được một bài học quý giá, rằng không phải mọi thứ đều có thể đạt được bằng cách cố gắng chia rẽ người khác, hay bằng những toan tính cá nhân. Có những thứ thuộc về trái tim, không thể dùng bất kỳ "nước cờ" nào để thay đổi.

Tùng quay lưng lại với Quân, bước đi về phía cổng trường. Đôi vai cậu ấy không còn căng cứng, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng hơn, như thể cậu ấy vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Cậu ta không còn là một Nguyễn Trọng Tùng cố chấp, mà là một người đang học cách chấp nhận và trưởng thành. Ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên mái tóc sành điệu của cậu ta, nhưng trong lòng Tùng, một bình minh mới đang dần hé lộ. Một bình minh của sự buông bỏ, và của một hành trình tìm kiếm bản thân. Cuộc chiến tình cảm này đã kết thúc với Tùng, nhưng một cuộc chiến khác, cuộc chiến với chính mình, để tìm ra con đường đúng đắn, chỉ mới bắt đầu. Và có lẽ, đây mới là chiến thắng thực sự mà cậu ta cần phải đạt được.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ